Nhớ tết xưa !

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Ẩn Sĩ VOZer
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Cùng tuổi chủ thớt. Xưa được cái nhà mình ko nghèo lắm, nên mỗi đợt tết hay trung thu là sướng. Có bánh kẹo ăn có quần áo mới.
Giờ con mình nó chả thèm đồ chơi gì vì từ bé nó đã được cho quá nhiều. Đi ăn nhà hàng, mua bánh kẹo nó cũng chả thèm. Cảm giác trẻ con nay chả có khát khao gì nữa vậy.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Có bác nào biết gói bánh chưng không ? Ngồi canh nồi bánh vúi thêm củ khoai lang tím vào bếp củi nướng ngon phải biết !
Ông nó nướng thử chưa. Nồi bánh chưng là đun bằng củi to cháy lâu sôi sùng sục. Ném khoai vào bếp lửa thế nó cháy đen ah.
Nướng khoai 1 là than đó cháy xong ủ. 2 là có bếp đun trấu hoặc rơm bên cạnh ném nào.
Nghe là biết nướng chưa kinh nghiệm rồi. :byebye:

via theNEXTvoz for iPhone
 
Tết như bây giờ mới khó, chứ muốn như Tết xưa thì nghèo cái là lại thấy Tết vui ngay thôi mà
 
Quả thật tết ngày xưa vui hơn không chỉ vì không khí ngày tết khi đó, mà đôi khi còn là kỷ niệm, còn là hồi ức.
Tết quê mình hồi nhỏ thì thường được ba mẹ đèo về quê nội ngoại thăm bà con họ hàng. Ba mẹ đèo đi trên mấy con đường quê đất đỏ, đất cát với bao la ruộng lúa xung quanh mà cảm thấy quê mình bao la rộng lớn, thích biết mấy vì bình thường có được đi xa như vậy đâu. Về tới nhà nội ngoại thì ba mẹ ngồi bàn hỏi chuyện ông bà, con nít xúm xít chạy lăng xăng xung quanh vừa chơi giỡn vừa lâu lâu chạy lại ông bà xin ít kẹo. Đâu ai biết được lớn lên sau này sẽ không bao giờ có lại không khí tết ngày đó. Bây giờ vật chất đầy đủ hơn nhưng về quê thì ông bà chỉ còn có thể nhìn ta qua làn khói hương nhan. Giờ cậu hay chú thay ông bà ngồi bàn trà tiếp khách, quả thật là cảm giác không còn đầy đủ như xưa.
Tết quê mình còn thường có giỗ rơi vào những ngày mùng. Đối với lũ con nít thì những ngày giỗ này quả là thiên đường. Đâu đâu cũng đông người bà con họ hàng, đâu đâu cũng đồ ăn thức uống và đâu đâu cũng có mấy đứa con nít khác để bày trò chơi.
Hồi nhỏ thiếu thốn vật chất thì ước lớn thật nhanh để đi kiếm tiền. Lớn lên rồi nghĩ lại tết ngày xưa thì lại thấy chạnh lòng.
Cảm ơn bài chia sẻ hay.
 
Ông nó nướng thử chưa. Nồi bánh chưng là đun bằng củi to cháy lâu sôi sùng sục. Ném khoai vào bếp lửa thế nó cháy đen ah.
Nướng khoai 1 là than đó cháy xong ủ. 2 là có bếp đun trấu hoặc rơm bên cạnh ném nào.
Nghe là biết nướng chưa kinh nghiệm rồi. :byebye:

via theNEXTvoz for iPhone
Mình nướng nhiều rồi bạn . Không vúi khoai vào củi mà đổ trấu ra rìa bếp rồi ủ khoai , tầm 15 phút là chín . Mà nướng vậy nó hình thành lớp cùi khi bóc vỏ khoai vừa thơm vừa ngọt .
 
Ông nó nướng thử chưa. Nồi bánh chưng là đun bằng củi to cháy lâu sôi sùng sục. Ném khoai vào bếp lửa thế nó cháy đen ah.
Nướng khoai 1 là than đó cháy xong ủ. 2 là có bếp đun trấu hoặc rơm bên cạnh ném nào.
Nghe là biết nướng chưa kinh nghiệm rồi. :byebye:

via theNEXTvoz for iPhone
Hèn chi ngày xưa mình nướng khoai bằng củi lửa, bên ngoài cháy đen, nhân thì bị sượng
 
Tết xưa vui lắm. Mỗi khi đến Tết, là cả nhà lại rộn ràng chuẩn bị, dù chẳng có gì sang trọng hay cầu kỳ, nhưng cái không khí đó, cái cảm giác được quây quần bên nhau thì không đâu có được. Nhớ hồi nhỏ, cứ gần Tết là tôi với mấy đứa em lại háo hức lắm, đứa nào cũng mong chờ được đi chúc Tết, được ăn kẹo, được vui chơi. Đặc biệt là mấy lần về quê, về nhà ông bà, lúc đó cái cảm giác của Tết nó khác hẳn, gần gũi và ấm áp vô cùng.

Tết lúc ấy không có nhiều đồ ăn ngon như bây giờ, mâm cơm chỉ có mấy món đơn giản như bánh chưng và dưa hành, có vài con cá kho, mấy miếng thịt luộc. Mặc dù ít nhưng ăn vô lại cảm thấy ngon lắm. Cả gia đình ngồi ăn cùng nhau, trò chuyện, kể nhau nghe về những ngày cuối năm rồi dự định năm mới và cùng chúc nhau một năm mới thật đầy đủ.

Lúc ấy con nít thì cứ đợi mãi để được đi chơi. Lúc nào cũng đông vui, mấy đứa bạn đều tụ lại chơi đùa ngoài sân, khoe súng pháo hay tiền lì xì cùng nhau, đứa nào đứa nấy vui hết cỡ, chạy nhảy suốt ngày không biết mệt. Ngày đó, có những cái Tết mà vui hết sức, cứ nghĩ là thời gian sẽ không bao giờ trôi qua, nhưng rồi lại thấy nó trôi nhanh quá, chỉ chớp mắt là Tết năm nay lại qua.

Sau này một tí thì cả năm chỉ có Tết là mình được về quê, được gặp ông bà, cô bác. Mấy lần đi thăm ông bà, ngồi uống trà, nghe ông bà kể chuyện, thấy cuộc sống bình dị quá. Ông bà cũng chẳng cần món quà nào to tát, chỉ cần tụi nhỏ có mặt, thắp nén nhang tưởng nhớ tổ tiên là vui rồi. Cảm giác những ngày đó thật gần gũi, không có gì xa vời. Mọi người nhìn nhau, chỉ cần mỉm cười là đủ.

Giờ nghĩ lại, những ngày Tết ngày xưa sao mà giản dị mà ấm lòng quá. Tết bây giờ thì khác lắm, người lớn thì bận rộn, chẳng còn thời gian ngồi quây quần bên nhau như xưa. Con cái lớn lên rồi cũng có công việc, về quê thì cũng vội vã, chẳng còn cái không khí sum vầy, không còn sự gần gũi ấy nữa. Cả gia đình giờ ngồi ăn Tết thì mải mê với điện thoại, ai cũng có chuyện riêng, không còn chuyện trò vui như ngày trước. Đôi lúc cũng thấy buồn, thấy tiếc nuối vì không thể quay lại những ngày Tết cũ, những ngày mà mọi thứ còn đơn giản nhưng lại đầy đủ tình yêu thương. Chỉ cần quay về quê, ngồi lại bên bàn trà, nhìn ông bà, nhìn những người thân là đủ. Nhưng giờ thì không còn nữa. Những ngày ấy chỉ còn lại trong ký ức, là những hồi ức mà mỗi khi nhớ lại, lòng lại chạnh lòng.
 
Tết xưa vui lắm. Mỗi khi đến Tết, là cả nhà lại rộn ràng chuẩn bị, dù chẳng có gì sang trọng hay cầu kỳ, nhưng cái không khí đó, cái cảm giác được quây quần bên nhau thì không đâu có được. Nhớ hồi nhỏ, cứ gần Tết là tôi với mấy đứa em lại háo hức lắm, đứa nào cũng mong chờ được đi chúc Tết, được ăn kẹo, được vui chơi. Đặc biệt là mấy lần về quê, về nhà ông bà, lúc đó cái cảm giác của Tết nó khác hẳn, gần gũi và ấm áp vô cùng.

Tết lúc ấy không có nhiều đồ ăn ngon như bây giờ, mâm cơm chỉ có mấy món đơn giản như bánh chưng và dưa hành, có vài con cá kho, mấy miếng thịt luộc. Mặc dù ít nhưng ăn vô lại cảm thấy ngon lắm. Cả gia đình ngồi ăn cùng nhau, trò chuyện, kể nhau nghe về những ngày cuối năm rồi dự định năm mới và cùng chúc nhau một năm mới thật đầy đủ.

Lúc ấy con nít thì cứ đợi mãi để được đi chơi. Lúc nào cũng đông vui, mấy đứa bạn đều tụ lại chơi đùa ngoài sân, khoe súng pháo hay tiền lì xì cùng nhau, đứa nào đứa nấy vui hết cỡ, chạy nhảy suốt ngày không biết mệt. Ngày đó, có những cái Tết mà vui hết sức, cứ nghĩ là thời gian sẽ không bao giờ trôi qua, nhưng rồi lại thấy nó trôi nhanh quá, chỉ chớp mắt là Tết năm nay lại qua.

Sau này một tí thì cả năm chỉ có Tết là mình được về quê, được gặp ông bà, cô bác. Mấy lần đi thăm ông bà, ngồi uống trà, nghe ông bà kể chuyện, thấy cuộc sống bình dị quá. Ông bà cũng chẳng cần món quà nào to tát, chỉ cần tụi nhỏ có mặt, thắp nén nhang tưởng nhớ tổ tiên là vui rồi. Cảm giác những ngày đó thật gần gũi, không có gì xa vời. Mọi người nhìn nhau, chỉ cần mỉm cười là đủ.

Giờ nghĩ lại, những ngày Tết ngày xưa sao mà giản dị mà ấm lòng quá. Tết bây giờ thì khác lắm, người lớn thì bận rộn, chẳng còn thời gian ngồi quây quần bên nhau như xưa. Con cái lớn lên rồi cũng có công việc, về quê thì cũng vội vã, chẳng còn cái không khí sum vầy, không còn sự gần gũi ấy nữa. Cả gia đình giờ ngồi ăn Tết thì mải mê với điện thoại, ai cũng có chuyện riêng, không còn chuyện trò vui như ngày trước. Đôi lúc cũng thấy buồn, thấy tiếc nuối vì không thể quay lại những ngày Tết cũ, những ngày mà mọi thứ còn đơn giản nhưng lại đầy đủ tình yêu thương. Chỉ cần quay về quê, ngồi lại bên bàn trà, nhìn ông bà, nhìn những người thân là đủ. Nhưng giờ thì không còn nữa. Những ngày ấy chỉ còn lại trong ký ức, là những hồi ức mà mỗi khi nhớ lại, lòng lại chạnh lòng.
Ko biết có phải chatgpt ko nhưng ưng cho thím
 
Tết tới không về được.. huhu buồn quá fen. Đối với 1 người nội tâm như mình nữa thì đúng là sang chấn tâm lý luôn
 
Tết xưa cả nhà quây quần vui vẻ, giờ thì hết rồi. Tình cảm gia đình cũng chẳng còn như xưa. chắc ko phải vì bà nội hơn 80 chưa biết ăn tết cùng bà đc bn năm nữa nên vẫn ở nhà, ko thì chắc cũng vi vu rồi.
 
Tết giờ khác tết xưa 1 phần vì ta cảm nhận tết ở vị trí khác. Ngày trước trẻ con vô tư,đc nghỉ học, được vui đùa thoải mái. Giờ lớn, đi làm, phải lo đủ thứ nên tết k còn cảm giác háo hức nữa mà đan xen nhiều cảm xúc.
Mấy năm trước nhà t chỉ ở mức bình thường, đến tết nhìn a chị e, bạn bè cuộc sống hơn mình lại thấy buồn và chạnh lòng. Nhưng bỏ qua cảm giác đó thì tết vẫn là những ngày vui vẻ nhất. Tất bật chuẩn bị mọi thứ, dọn dẹp, trang hoàng nhà cửa. Mấy ngày tết cả gia đình gặp nhau, trò chuyện đến tận khuya, đi thăm họ hàng cả năm mới gặp...
Giờ cuộc sống khấm khá hơn mà lại xa quê quá, tết năm nào cũng muốn được về quê ăn tết cùng gia đình mà k được. Tiền vé cao quá khiến mình phải tính toán quá nhiều, làm niềm vui về quê ăn tết k trọn vẹn.
 
Tết giờ chỉ có trong quân đội và trong tù là vui vì khác hẳn ngày thường.

Các đồng chí thì Tết được về nhà lâu hơn, đồng chí nào ở lại doanh trại thì trang trí, gói bánh trưng...có khi không khí Tết còn vui hơn ở nhà.
Chưa chắc đâu. Tết đơn vị thì chuẩn bị mấy đâu. Đến tối t đảm bảo kiểu gì cũng nhớ nhà, buồn thối ruột. A nào trực đêm nhớ quê khéo còn khóc nhè ấy chứ.
 
Ở quê giữ tục Tết thăm hỏi nhau vui vẻ chè chén.Giảm dần lớp trước ngủm hết rồi,bà con nhà ai cũng đi làm rảnh đâu thăm hỏi nhai hoài nên tình cảm nhạt phai.
Tết,đám giỗ là nôn nao được chở đi ra đường thích thú chứ nguyên năm quanh quẩn gần nhà,được ăn món ngon...
 
Tết tôi chỉ mong các bạn nào ở quê thì về quê cho tôi nhờ. Cả năm cái Hà Nội nó đông đúc, ô nhiễm, ồn ào rồi, Tết các bạn về quê để tôi được hưởng những ngày Tết như 15-20 năm trước với. Giờ mùng 3 Tết ra đường đã thấy đông rồi. Đừng hỏi vì sao tôi ko về quê nhé vì vốn dĩ tôi ở quê tôi sẵn rồi, quê tôi Hà Nội.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Ẩn Sĩ VOZer,
Người trả lời cuối
trai_18_cu,
Trả lời
135
Lượt xem
12.308
Quay lại
Lên đầu trang