Những ngày vô định...

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Zara_man1112
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
ông bạn chắc nghỉ việc lần đầu à, không phải có câu rảnh rỗi sinh nông nổi. nếu còn có tiền tích cóp thì mở một cái gì đấy mà làm, nếu có chân tay thì càng tốt. lao động chân tay sẽ giúp cơ thể khỏe mạnh và giảm stress rất nhiều
 
Tôi cũng như fen, cũng đang thất nghiệp, tài chính không đến mức chạy ăn từng bữa nên thời gian này dư dả y chang.

Dạo gần đây tôi rảnh nên có đọc và thực hành chút về tâm linh, tự nhiên thấy nó giải thích đúng y cái tình trạng của anh em mình lúc này. Thật ra cái cảm giác fen thấy 'bị văng ra khỏi quỹ đạo', trôi lơ lửng hay hoảng sợ sự rảnh rỗi... nó đều là trò lừa của cái Bản ngã (Ego) trong đầu mình thôi.

Bản ngã nó sống bằng thói quen. Nó luôn bắt mình phải nhìn lại quá khứ (rằng mình từng bận rộn, từng có vị trí) và tự hù dọa về tương lai (không làm gì rồi sẽ ra sao). Fen thử tĩnh lại một nhịp, kéo suy nghĩ về đúng khoảnh khắc hiện tại xem: Ngay lúc này, fen đang khỏe mạnh, có thời gian, có tiền uống Highlands, chẳng ai ép uổng gì. Sự trống rỗng đó không hề đáng sợ, nó chỉ đáng sợ vì fen đang cố dùng thói quen cũ để phán xét nó thôi
Fen nói cũng đúng, chắc do tôi hay suy nghĩ nên mới vậy. Thôi time này cứ ăn chơi đã, đến lúc đi làm lại ko đc chơi lại muốn nghỉ thì xong flim
:LOL:
 
Haiz, mình cũng đang lẩn quận suy nghĩ nên nghỉ việc hay không. Tại cũng đang tuổi 30, 1vk 1 con. Đi làm ở cty hơn 3,5 năm chẳng học được gì nhiều hơn 2 năm không tăng lương. Đang muốn chấm dứt để tìm kiếm thứ mới mẻ hơn. Thì lại đắng đo nêu nghỉ thì áp lực kinh tế lên vợ :sick: Mặc dù có thể lãnh BHTN trong lúc nghỉ thì cũng đỡ phần nào. Nhưng giờ không nghỉ thì sẽ không bức phá được, nên vừa muốn nghỉ lãnh BHTN và học xong chứng chỉ để apply công việc mới.
 
em đang 30t, đang có việc cái nghỉ ngang để học thạc sĩ,
giờ sắp tới phải thi đầu vào mà tỷ lệ chọi như bác sĩ nên cũng mông lung vô định vl ra
JjcEGFL.gif
 
Nay chông chênh quá nên mạn phép lập thớt tìm người đồng cảnh ngộ.
Tôi năm nay 4x tuổi, vừa mới chính thức dứt khoát xin nghỉ việc. Lúc nộp đơn thì quyết tâm lắm, nghĩ bụng buông bỏ được áp lực chắc sẽ nhẹ nhõm, tự do thảnh thơi. Thế mà sự thật nó vã cho tỉnh người.
Sáng nay thức dậy từ sớm theo thói quen, rồi chợt khựng lại: Mình chẳng có nơi nào để phải vội vàng đến nữa. Lượn lờ phố xá Hà Nội nhìn dòng người hối hả đi làm mà tự nhiên thấy lạc lõng, bơ vơ. Chạy loanh quanh một hồi, cuối cùng lại tấp vào quán Highlands quen thuộc. Gọi combo bạc xỉu và bánh mỳ, mở con laptop lên. Và bắt đầu một khoảng thời gian trống rỗng.
Ngồi nhìn ra đường, tay lướt web vô hồn trên màn hình lap, bật MP3 nghe đi nghe lại mấy bài nhạc cũ cho đỡ trống trải. Không mục tiêu. Không bận rộn. Ở cái tuổi đầu 4, tài chính chưa đến mức chạy ăn từng bữa, nhưng cái sự rảnh rỗi vô định này nó đáng sợ thật sự các fen ạ. Cảm giác như mình bị văng ra khỏi quỹ đạo xã hội, trôi lơ lửng không biết bấu víu vào đâu.
Có fen nào từng nếm trải cái giai đoạn chông chênh, mất phương hướng thế này sau khi nghỉ việc chưa? Vào chia sẻ, tâm sự online với tôi cho đỡ hụt hẫng đi. Chứ ngày nào cũng lặp lại kịch bản: sáng dậy lững thững xách máy ra cafe ngồi đồng nhìn người qua lại... chắc tôi trầm cảm mất.
Năm ngoái em cũng như bác, nhưng khác cái nghỉ tận 3 tháng. Ngày nào cũng phải giả vờ đi làm như bình thường xong vào quán net hoặc cafe ngồi tìm việc, ban đầu cũng tự tin không vội vã do bản thân đã có tích lũy sau nhiều năm đi làm nhưng được một thời gian sau là tụt mood do cả ngày chơi game, lướt web, tìm việc thì không ra (ít việc mà toàn việc yêu cầu như sớ + lương thấp). May mắn sau hơn 2 tháng thì tìm được công việc ưng ý và nghỉ thêm 1 tháng chờ onboard. Ngẫm lại quãng thời gian đó vô định thật sự, ngày nào cũng như zombie ở quán net, không tìm được việc thì lại vào chơi game cho hết ngày, về nhà nhìn con nhỏ cảm thấy bản thân vô dụng thật sự :v
Chúc bác mau tìm được việc mới nhé, biết là không tránh khỏi suy nghĩ tiêu cực nhưng thực tế là bác cũng đã cố gắng cày cuốc suốt nhiều năm qua rồi, coi như đợt này là refresh lại cuộc sống, cho bản thân nghỉ ngơi chút.
 
Khuyên ae nên có job2 khá vững rồi hẳng nghỉ, ko lại mông lung như chủ thớt
 
Con vật sinh ra phải đi kiếm ăn, con người sinh ra phải lao động. Các anh em cứ chốn tránh nó do áp lực công việc thì sẽ gặp cái áp lực khác khi nhàn rỗi, ko có tiền bỏ vào mồm là chân phải bò tay phải làm việc và não phải hoạt động ngay. Người chủ động tạo ra việc thì họ ko có cái buồn này. Ta đi làm thuê nên luôn bị động được giao việc. Có thì làm, ko có ngồi chơi. Khổ từ đó sinh ra.
 
Năm ngoái em cũng như bác, nhưng khác cái nghỉ tận 3 tháng. Ngày nào cũng phải giả vờ đi làm như bình thường xong vào quán net hoặc cafe ngồi tìm việc, ban đầu cũng tự tin không vội vã do bản thân đã có tích lũy sau nhiều năm đi làm nhưng được một thời gian sau là tụt mood do cả ngày chơi game, lướt web, tìm việc thì không ra (ít việc mà toàn việc yêu cầu như sớ + lương thấp). May mắn sau hơn 2 tháng thì tìm được công việc ưng ý và nghỉ thêm 1 tháng chờ onboard. Ngẫm lại quãng thời gian đó vô định thật sự, ngày nào cũng như zombie ở quán net, không tìm được việc thì lại vào chơi game cho hết ngày, về nhà nhìn con nhỏ cảm thấy bản thân vô dụng thật sự :v
Chúc bác mau tìm được việc mới nhé, biết là không tránh khỏi suy nghĩ tiêu cực nhưng thực tế là bác cũng đã cố gắng cày cuốc suốt nhiều năm qua rồi, coi như đợt này là refresh lại cuộc sống, cho bản thân nghỉ ngơi chút.
Mình cũng cầy cuốc gần 20 năm rồi, thôi đợt này coi như nghỉ ngơi, tạo động lực kiếm job tốt hơn và thử cảm giác lần đầu ăn bảo hiểm thất nghiệp nó như thế nào :)
 
Nay đưa cu con đi khám ở bệnh viện xanh pôn, nắng vỡ mặt mà ko tìm được chỗ đỗ xe. Kể cũng lạ, bệnh viện tuyến đầu mà ko có chỗ đỗ xe cho bệnh nhận vào khám. Lang thang 1 lúc mới kiếm đc chỗ gửi ở Bảo tàng mỹ thuật, khám xong ra lấy thì mất gần 100k :) gần bằng tiền bắt taxi 1 chiều từ nhà đi. Hôm nay, cảm thấy thoải mái hơn rồi mấy fen
:LOL:
 
tại vì fen đang ko bị đồng tiền nó thúc vào đít thôi
giả sử ngày mai cuối tháng mấy đứa em ở nhà bị cô giáo nhắc đóng tiền học, bố mẹ ốm đau đợi ngày mai fen có lương gửi tiền về thuốc thang chữa bệnh, con fen đợi bố có lương để uống vài hộp sữa, thì tự nhiên phải đi kiếm việc mà làm thôi
9 xác :) , cũng 4x & muốn nghỉ

  • Bị tiền dí -> ko nghỉ/ phải nghỉ thì lo đi tìm nơi mới phù hợp hơn.
  • Ko bị tiền dí -> đầy việc cá nhân để làm (dọn dẹp nhà cửa, học hành/ tìm hiểu/ tham gia hội nhóm theo sở thích & đam mê ... ). Kiểu sống cho bản thân mà mình luôn ao ước. Kiểu thích gì làm nấy. Còn đến mức ... ko biết mình thích gì/ có thời gian full mà chẳng làm được gì mình thích (có những sở thích không cần nhiều tiền) ... thì theo suy nghĩ cá nhân là cuộc sống kết thúc rồi.
 
Nay chông chênh quá nên mạn phép lập thớt tìm người đồng cảnh ngộ.
Tôi năm nay 4x tuổi, vừa mới chính thức dứt khoát xin nghỉ việc. Lúc nộp đơn thì quyết tâm lắm, nghĩ bụng buông bỏ được áp lực chắc sẽ nhẹ nhõm, tự do thảnh thơi. Thế mà sự thật nó vã cho tỉnh người.
Sáng nay thức dậy từ sớm theo thói quen, rồi chợt khựng lại: Mình chẳng có nơi nào để phải vội vàng đến nữa. Lượn lờ phố xá Hà Nội nhìn dòng người hối hả đi làm mà tự nhiên thấy lạc lõng, bơ vơ. Chạy loanh quanh một hồi, cuối cùng lại tấp vào quán Highlands quen thuộc. Gọi combo bạc xỉu và bánh mỳ, mở con laptop lên. Và bắt đầu một khoảng thời gian trống rỗng.
Ngồi nhìn ra đường, tay lướt web vô hồn trên màn hình lap, bật MP3 nghe đi nghe lại mấy bài nhạc cũ cho đỡ trống trải. Không mục tiêu. Không bận rộn. Ở cái tuổi đầu 4, tài chính chưa đến mức chạy ăn từng bữa, nhưng cái sự rảnh rỗi vô định này nó đáng sợ thật sự các fen ạ. Cảm giác như mình bị văng ra khỏi quỹ đạo xã hội, trôi lơ lửng không biết bấu víu vào đâu.
Có fen nào từng nếm trải cái giai đoạn chông chênh, mất phương hướng thế này sau khi nghỉ việc chưa? Vào chia sẻ, tâm sự online với tôi cho đỡ hụt hẫng đi. Chứ ngày nào cũng lặp lại kịch bản: sáng dậy lững thững xách máy ra cafe ngồi đồng nhìn người qua lại... chắc tôi trầm cảm mất.
Hồi covid cũng phải nghỉ ở nhà vài tháng, tâm trạng y hệt thế này, phóng xe lên mạn Sơn Tây, ngắm cánh đồng 2 bên đường, tự nhiên lại ước mình được sống như người nông dân kia.
 
Nay chông chênh quá nên mạn phép lập thớt tìm người đồng cảnh ngộ.
Tôi năm nay 4x tuổi, vừa mới chính thức dứt khoát xin nghỉ việc. Lúc nộp đơn thì quyết tâm lắm, nghĩ bụng buông bỏ được áp lực chắc sẽ nhẹ nhõm, tự do thảnh thơi. Thế mà sự thật nó vã cho tỉnh người.
Sáng nay thức dậy từ sớm theo thói quen, rồi chợt khựng lại: Mình chẳng có nơi nào để phải vội vàng đến nữa. Lượn lờ phố xá Hà Nội nhìn dòng người hối hả đi làm mà tự nhiên thấy lạc lõng, bơ vơ. Chạy loanh quanh một hồi, cuối cùng lại tấp vào quán Highlands quen thuộc. Gọi combo bạc xỉu và bánh mỳ, mở con laptop lên. Và bắt đầu một khoảng thời gian trống rỗng.
Ngồi nhìn ra đường, tay lướt web vô hồn trên màn hình lap, bật MP3 nghe đi nghe lại mấy bài nhạc cũ cho đỡ trống trải. Không mục tiêu. Không bận rộn. Ở cái tuổi đầu 4, tài chính chưa đến mức chạy ăn từng bữa, nhưng cái sự rảnh rỗi vô định này nó đáng sợ thật sự các fen ạ. Cảm giác như mình bị văng ra khỏi quỹ đạo xã hội, trôi lơ lửng không biết bấu víu vào đâu.
Có fen nào từng nếm trải cái giai đoạn chông chênh, mất phương hướng thế này sau khi nghỉ việc chưa? Vào chia sẻ, tâm sự online với tôi cho đỡ hụt hẫng đi. Chứ ngày nào cũng lặp lại kịch bản: sáng dậy lững thững xách máy ra cafe ngồi đồng nhìn người qua lại... chắc tôi trầm cảm mất.
bác nay có đi cafe k
 
Mình cũng cầy cuốc gần 20 năm rồi, thôi đợt này coi như nghỉ ngơi, tạo động lực kiếm job tốt hơn và thử cảm giác lần đầu ăn bảo hiểm thất nghiệp nó như thế nào :)
Em cũng sắp thất nghiệp như bác, nhảy qua công ty mới to đẹp hoành tráng, lương cao mà nó bào nát người ngày làm mười mấy tiếng cả t7 cn (có OT) nhưng ko chịu nổi nên nghỉ luôn đây :cry:
Chưa thất nghiệp bao giờ, ko rõ sắp tới sao vì bận rộn quen rồi. Nghỉ lễ Tết dài ngày cũng thấy chán :cry:
 
Em cũng sắp thất nghiệp như bác, nhảy qua công ty mới to đẹp hoành tráng, lương cao mà nó bào nát người ngày làm mười mấy tiếng cả t7 cn (có OT) nhưng ko chịu nổi nên nghỉ luôn đây :cry:
Chưa thất nghiệp bao giờ, ko rõ sắp tới sao vì bận rộn quen rồi. Nghỉ lễ Tết dài ngày cũng thấy chán :cry:
Thôi coi như nghỉ dưỡng và làm những thứ mình thích mà lúc làm chưa có time thôi.
 
Fen nói tđn ấy chứ, trước khi nghỉ chắc phải cân nhắc rất kĩ và cảnh tượng này cũng phải hiện lên trong đầu lúc cân nhắc đó rồi chứ lị

via theNEXTvoz for iPhone
 
em 33 tuổi làm Freelancer nhiều năm nay. 2 năm gần đây AI mạnh quá giờ gần như không có việc. Đã quá quen với cuộc sống tự do giờ đi làm công ty thì cũng k biết làm gì và chắc cũng không quen gò bó.
Tài chính thì đã có đầy đủ nhà xe, và 1 khoản phòng thân nên giờ vẫn ung dung rảnh rảnh ra quán cà phê ngồi. chán thì lại về nhà :D Không biết duy trì thế này trong bao lâu nữa chứ nhìn tương lai cũng lo phết.

Lắm khi có job nhỏ để làm cũng thấy vui, vì hàng ngày được làm việc, chứ k có việc loanh quanh chán quá trời.
Đồng cảm, tôi mới làm remote 6 tháng cũng thấy nó sao sao ấy = ))
 
Mới nghỉ thì đi chơi khám phá làm điều trc đây ko dc làm cho đã đi, vd đi chơi trong khi mấy chục tr công chức đang bục mặt cày cuốc, lên núi xuống biển mát rượi làm quả ảnh cho chúng nó GATO!! 😁
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Zara_man1112,
Người trả lời cuối
Naruto 90,
Trả lời
137
Lượt xem
20.348
Quay lại
Lên đầu trang