Những ngày vô định...

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Zara_man1112
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Nay chông chênh quá nên mạn phép lập thớt tìm người đồng cảnh ngộ.
Tôi năm nay 4x tuổi, vừa mới chính thức dứt khoát xin nghỉ việc. Lúc nộp đơn thì quyết tâm lắm, nghĩ bụng buông bỏ được áp lực chắc sẽ nhẹ nhõm, tự do thảnh thơi. Thế mà sự thật nó vã cho tỉnh người.
Sáng nay thức dậy từ sớm theo thói quen, rồi chợt khựng lại: Mình chẳng có nơi nào để phải vội vàng đến nữa. Lượn lờ phố xá Hà Nội nhìn dòng người hối hả đi làm mà tự nhiên thấy lạc lõng, bơ vơ. Chạy loanh quanh một hồi, cuối cùng lại tấp vào quán Highlands quen thuộc. Gọi combo bạc xỉu và bánh mỳ, mở con laptop lên. Và bắt đầu một khoảng thời gian trống rỗng.
Ngồi nhìn ra đường, tay lướt web vô hồn trên màn hình lap, bật MP3 nghe đi nghe lại mấy bài nhạc cũ cho đỡ trống trải. Không mục tiêu. Không bận rộn. Ở cái tuổi đầu 4, tài chính chưa đến mức chạy ăn từng bữa, nhưng cái sự rảnh rỗi vô định này nó đáng sợ thật sự các fen ạ. Cảm giác như mình bị văng ra khỏi quỹ đạo xã hội, trôi lơ lửng không biết bấu víu vào đâu.
Có fen nào từng nếm trải cái giai đoạn chông chênh, mất phương hướng thế này sau khi nghỉ việc chưa? Vào chia sẻ, tâm sự online với tôi cho đỡ hụt hẫng đi. Chứ ngày nào cũng lặp lại kịch bản: sáng dậy lững thững xách máy ra cafe ngồi đồng nhìn người qua lại... chắc tôi trầm cảm mất.
cùng thế hệ 8x đây; với độ tuổi này + với sự phát triển của AI; rồi các lớp nhân viên mới vào công ty 2k3 2k4 thì tâm trạng hiện giờ thấy mình bị lạc lõng trong công ty vì không cùng thế hệ, suy nghĩ các làm việc cũng khác; đã cũng từng nghỉ việc làm thuê để tự làm công việc mình thích nhưng mà sau 1 năm lại quay lại công việc làm thuê - tài chính vẫn chưa đủ để nghỉ việc, vì 3 đứa con vẫn còn đang trong độ tuổi ăn học ít nhất cũng 15 năm nữa;
 
Hồi đầu tui nghỉ việc ở cty cũ cũng thế (cty đầu tiên tui vào, nghỉ vì cty bị ảnh hưởng hậu covid, nghỉ luân phiên mãi r cũng cắt HĐ, có bồi thường đầy đủ). Nghỉ xong cũng dậy sớm đúng giờ, mà chưa tìm đc công việc, cứ vật vờ. Ở nhà thì lâu cũng chán mà ra ngoài thì chỉ ngắm người ta đi làm. Dặt dẹo chắc tầm nửa nẳm mới tìm đc việc
iZ3eN9B.png
Khi đó thím bao tuổi. Nghỉ nửa năm đối diện với gia đình, làm công tác tâm lý và sắp xếp như nào
 
mình thì ngược lại với mai fen, hồi 1 tháng trước chưa onboard mình sáng nào cũng mua ly cà phê ra công viên ngồi, chả làm gì cả, không bấm điện thoại luôn, chỉ nhìn ra biển, lâu lâu quay ra nhìn mấy cô chú tập thể dục, cả tháng trời như vậy chả thấy chán chút nào, mình còn tính như vậy thêm vài tháng nữa cơ, xong có công ty gọi đi làm, công ty này thì lương thấp nhưng mà nó phù hợp với tất cả các tiêu chí mình đặt ra nên là làm tới bây giờ chứ không cũng lấy BHTN ra công viên ngồi tiếp

via theNEXTvoz for iPhone
tôi cũng tính như thế đây, móa chán
 
ngồi quán cafe 8 tiếng. kinh dị luôn ấy.
về nhà đóng phòng lại bật porn, jav, lên làm quả lọ biết đâu lại nghiện luôn đấy.
chưa vợ thì đi massa

via theNEXTvoz for iPhone
chia sẻ thật với thím, sự thất vọng của gia đình áp lực còn hơn thất nghiệp và ngồi quán cafe =))
Nên thôi tạm chấp nhận phương án này thím ơi, chờ thời
 
cùng thế hệ 8x đây; với độ tuổi này + với sự phát triển của AI; rồi các lớp nhân viên mới vào công ty 2k3 2k4 thì tâm trạng hiện giờ thấy mình bị lạc lõng trong công ty vì không cùng thế hệ, suy nghĩ các làm việc cũng khác; đã cũng từng nghỉ việc làm thuê để tự làm công việc mình thích nhưng mà sau 1 năm lại quay lại công việc làm thuê - tài chính vẫn chưa đủ để nghỉ việc, vì 3 đứa con vẫn còn đang trong độ tuổi ăn học ít nhất cũng 15 năm nữa;
Bác nuôi 3 đứa là có bản lĩnh đấy. Em trước chỉ 1. Mãi năm vừa rồi mới đứa thứ 2. Cũng phải phấn đấu làm tầm 10-15 năm nữa mới xong.
 
chia sẻ thật với thím, sự thất vọng của gia đình áp lực còn hơn thất nghiệp và ngồi quán cafe =))
Nên thôi tạm chấp nhận phương án này thím ơi, chờ thời
thím bao tuổi, có gia đình chưa?
trước gia đình cũng kì vọng ở tôi nhiều lắm. nhưng giờ tôi chấp nhận ở đáy cho đỡ mệt.
ngồi 8h quán cafe sợ thật. thà ra tiệm nét thì hay hơn.

via theNEXTvoz for iPhone
 
thím bao tuổi, có gia đình chưa?
trước gia đình cũng kì vọng ở tôi nhiều lắm. nhưng giờ tôi chấp nhận ở đáy cho đỡ mệt.
ngồi 8h quán cafe sợ thật. thà ra tiệm nét thì hay hơn.

via theNEXTvoz for iPhone
Có vk mới cưới
cũng vừa có bé
cũng vừa 7 job được 3 tháng
cũng đang nợ mấy trăm củ ngân hàng
Cũng không còn sự lựa chọn nào khác thím, tại quán cafe nó an tĩnh, dễ tập trung suy nghĩ về con đường và cách đối phó sắp tới,
P.s: tiệm net thật ra là phương án đầu tiên khi tôi 7 job thím, nhưng môi trường ở đó xoáy não lắm nên thôi :D
 
mình cũng 34 bị dính layoff nghỉ ở nhà gần 2 tháng rồi. Sáng chở vợ con đi làm rồi ra quán cf ngồi rồi kiếm việc đi pv. Tiền dự phòng còn nên cũng coi như thời gian nghỉ giải lao tí.
 
Nay chông chênh quá nên mạn phép lập thớt tìm người đồng cảnh ngộ.
Tôi năm nay 4x tuổi, vừa mới chính thức dứt khoát xin nghỉ việc. Lúc nộp đơn thì quyết tâm lắm, nghĩ bụng buông bỏ được áp lực chắc sẽ nhẹ nhõm, tự do thảnh thơi. Thế mà sự thật nó vã cho tỉnh người.
Sáng nay thức dậy từ sớm theo thói quen, rồi chợt khựng lại: Mình chẳng có nơi nào để phải vội vàng đến nữa. Lượn lờ phố xá Hà Nội nhìn dòng người hối hả đi làm mà tự nhiên thấy lạc lõng, bơ vơ. Chạy loanh quanh một hồi, cuối cùng lại tấp vào quán Highlands quen thuộc. Gọi combo bạc xỉu và bánh mỳ, mở con laptop lên. Và bắt đầu một khoảng thời gian trống rỗng.
Ngồi nhìn ra đường, tay lướt web vô hồn trên màn hình lap, bật MP3 nghe đi nghe lại mấy bài nhạc cũ cho đỡ trống trải. Không mục tiêu. Không bận rộn. Ở cái tuổi đầu 4, tài chính chưa đến mức chạy ăn từng bữa, nhưng cái sự rảnh rỗi vô định này nó đáng sợ thật sự các fen ạ. Cảm giác như mình bị văng ra khỏi quỹ đạo xã hội, trôi lơ lửng không biết bấu víu vào đâu.
Có fen nào từng nếm trải cái giai đoạn chông chênh, mất phương hướng thế này sau khi nghỉ việc chưa? Vào chia sẻ, tâm sự online với tôi cho đỡ hụt hẫng đi. Chứ ngày nào cũng lặp lại kịch bản: sáng dậy lững thững xách máy ra cafe ngồi đồng nhìn người qua lại... chắc tôi trầm cảm mất.
Cũng 8x đời gần giữa đây, làm công ty hiện tại từ lúc đi tu nghiệp sinh ở Nhật về được hơn 17 năm, cũng bò lên được quản lý cấp cao, tưởng rằng sẽ an ổn làm tới lúc nghỉ hưu thì đùng 1 phát Covid, sau đó tình hình sản xuất đi xuống đều, cuối cùng chịu hết nổi, công ty mẹ bên Nhật quyết định bán chi nhánh VN cho công ty khác ở Đài Loan. Cũng đã chuẩn bị tâm lý sẽ nghỉ (vì méo ưa TQ, nên cũng méo muốn học tiếng Trung) mà vẫn thấy bất ổn quá, cỡ tuổi này thì còn xin vào đâu làm được, dù đã có nhà, có xe, có đất, nhưng vẫn chưa có đủ nguồn thu nhập thụ động để duy trì cuộc sống thoải mái như khi có việc...Trước mắt có 12 tháng nhận BHTN, rồi tiếp theo chả biết làm gì, thấy chơi vơi vô định quá....
 
Nay chông chênh quá nên mạn phép lập thớt tìm người đồng cảnh ngộ.
Tôi năm nay 4x tuổi, vừa mới chính thức dứt khoát xin nghỉ việc. Lúc nộp đơn thì quyết tâm lắm, nghĩ bụng buông bỏ được áp lực chắc sẽ nhẹ nhõm, tự do thảnh thơi. Thế mà sự thật nó vã cho tỉnh người.
Sáng nay thức dậy từ sớm theo thói quen, rồi chợt khựng lại: Mình chẳng có nơi nào để phải vội vàng đến nữa. Lượn lờ phố xá Hà Nội nhìn dòng người hối hả đi làm mà tự nhiên thấy lạc lõng, bơ vơ. Chạy loanh quanh một hồi, cuối cùng lại tấp vào quán Highlands quen thuộc. Gọi combo bạc xỉu và bánh mỳ, mở con laptop lên. Và bắt đầu một khoảng thời gian trống rỗng.
Ngồi nhìn ra đường, tay lướt web vô hồn trên màn hình lap, bật MP3 nghe đi nghe lại mấy bài nhạc cũ cho đỡ trống trải. Không mục tiêu. Không bận rộn. Ở cái tuổi đầu 4, tài chính chưa đến mức chạy ăn từng bữa, nhưng cái sự rảnh rỗi vô định này nó đáng sợ thật sự các fen ạ. Cảm giác như mình bị văng ra khỏi quỹ đạo xã hội, trôi lơ lửng không biết bấu víu vào đâu.
Có fen nào từng nếm trải cái giai đoạn chông chênh, mất phương hướng thế này sau khi nghỉ việc chưa? Vào chia sẻ, tâm sự online với tôi cho đỡ hụt hẫng đi. Chứ ngày nào cũng lặp lại kịch bản: sáng dậy lững thững xách máy ra cafe ngồi đồng nhìn người qua lại... chắc tôi trầm cảm mất.
Fence nghỉ là do tích đủ xiền rồi, kiểu nghỉ hưu sớm à? Hay là đã có hướng khác nên nghỉ? Hoặc nghỉ xả hơi 1 thời gian rồi mới tìm phương hướng?

Nếu tích đủ tiền rồi thì enjoy thôi. Có hướng khác hoặc chưa có nhưng sẽ chuyển hướng, thì cứ tranh thủ nghỉ ngơi, tận hưởng khoảng thời gian rãnh rỗi thôi.

Mà fence ko có sở thích, bạn bè, hội nhóm, quan hệ xã hội,... khác ngoài công việc hay sao mà nghỉ 1 phát là chơi vơi luôn vậy?
 
Công việc ko còn phù hợp nữa nên xin nghỉ thôi. Cũng muốn nghỉ ngơi vài tháng rồi mới đi làm tiếp, nhưng có vẻ thấy chông chênh quá :)
Nghỉ tầm 1-2 tuần thôi chứ nghỉ gì dài vậy :byebye:

Mình thì lại có quá nhiều sở thích, mong muốn,... nên nếu có thời gian và ko còn áp lực kinh tế, thì chắc sẽ viết hẳn 1 list ra rồi làm dần.

Đọc sách, xem phim, chơi game, thể thao, "build" lại nhà, mua đất làm căn nhà vườn, start-up gì đó,... nhiều quá xá.
 
Nay chông chênh quá nên mạn phép lập thớt tìm người đồng cảnh ngộ.
Tôi năm nay 4x tuổi, vừa mới chính thức dứt khoát xin nghỉ việc. Lúc nộp đơn thì quyết tâm lắm, nghĩ bụng buông bỏ được áp lực chắc sẽ nhẹ nhõm, tự do thảnh thơi. Thế mà sự thật nó vã cho tỉnh người.
Sáng nay thức dậy từ sớm theo thói quen, rồi chợt khựng lại: Mình chẳng có nơi nào để phải vội vàng đến nữa. Lượn lờ phố xá Hà Nội nhìn dòng người hối hả đi làm mà tự nhiên thấy lạc lõng, bơ vơ. Chạy loanh quanh một hồi, cuối cùng lại tấp vào quán Highlands quen thuộc. Gọi combo bạc xỉu và bánh mỳ, mở con laptop lên. Và bắt đầu một khoảng thời gian trống rỗng.
Ngồi nhìn ra đường, tay lướt web vô hồn trên màn hình lap, bật MP3 nghe đi nghe lại mấy bài nhạc cũ cho đỡ trống trải. Không mục tiêu. Không bận rộn. Ở cái tuổi đầu 4, tài chính chưa đến mức chạy ăn từng bữa, nhưng cái sự rảnh rỗi vô định này nó đáng sợ thật sự các fen ạ. Cảm giác như mình bị văng ra khỏi quỹ đạo xã hội, trôi lơ lửng không biết bấu víu vào đâu.
Có fen nào từng nếm trải cái giai đoạn chông chênh, mất phương hướng thế này sau khi nghỉ việc chưa? Vào chia sẻ, tâm sự online với tôi cho đỡ hụt hẫng đi. Chứ ngày nào cũng lặp lại kịch bản: sáng dậy lững thững xách máy ra cafe ngồi đồng nhìn người qua lại... chắc tôi trầm cảm mất.
mình đc cái thu nhập đều mà lại bận có 20 ngày/ năm.làm cái quầy nhỏ bán hàng vỉa hè cho vui thím ạ.có cái để bận.còn cánh cửa này đóng luôn có cánh cửa khác mở ra.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Nghỉ tầm 1-2 tuần thôi chứ nghỉ gì dài vậy :byebye:

Mình thì lại có quá nhiều sở thích, mong muốn,... nên nếu có thời gian và ko còn áp lực kinh tế, thì chắc sẽ viết hẳn 1 list ra rồi làm dần.

Đọc sách, xem phim, chơi game, thể thao, "build" lại nhà, mua đất làm căn nhà vườn, start-up gì đó,... nhiều quá xá.
Cái này thì ai cũng muốn nhưng mấy ai có được
lNTqcSs.png
 
Cái này thì ai cũng muốn nhưng mấy ai có được
lNTqcSs.png
Uhm fence, ráng hướng tới tạm đủ thôi. Đôi khi kinh tế ổn rồi mà mỗi người lại có gánh nặng, mục tiêu và mong muốn riêng nên khó mà thỏa mãn lắm (giàu rồi nên còn 3-4 đứa con phải lo cho tốt, có ba mẹ già - bệnh, hoặc muốn sống cực sang chảnh, du lịch những nơi đắt đỏ,...).
 
Tôi có thời gian 2 tháng nghỉ việc, nhưng chẳng đi đâu dc vì mắc đưa đón con đi học
Hơi tiếc vì có sẵn xe, cả oto/CBR, thôi thì next time...
 
Tôi cũng có oto nhưng chả biết đi đâu, chả lẽ đi du lịch 1m. Thi thoảng chán lại Lấy xe đi quanh khu Sóc Sơn, Sơn Tây, Ba Vì ngắm cảnh thôi
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Zara_man1112,
Người trả lời cuối
Naruto 90,
Trả lời
137
Lượt xem
20.352
Quay lại
Lên đầu trang