bacholayvo
Member
Viên thuốc tránh thai nó đắt thế cơ à



Thế là biết cái kết rồi, các thím hóng gì nữa. Thớt với vợ đợt đó chắc đi phá thai. Rồi giờ cưới mãi ko có con. Đêm còn mơ ngủ, tiếc cái thai ngày xưa.![]()
tinh ý vãi
Hành văn như hành kinh, từ "em" và "tôi" trong bài đều là ngôi thứ nhất đọc xoắn cả não.Hai hôm sau, em bắt xe về. Bố mẹ vui lắm, con lên phòng ngủ nghỉ, mổ đau ruột thừa là phải nghỉ ngơi. Hôm trước, trong 15p, em quyết định bỏ. Giá mà lúc đấy quyết liệt hơn, hoặc gọi ngay cho gia đình, có lẽ câu chuyện đã khác. Lúc đấy, em chưa ra trường, còn nhiều dự định, chứ không phải sinh con lấy chồng ở một nơi xa nhà, chưa có việc làm, không tiền bạc tiết kiệm.
Đến tháng 4, em ra trường sớm, thay vì về chỗ tôi nhờ vả hỏi han bạn bè xắp xếp, em về quê làm việc cho công ty anh chị họ. Thân cô thế cô về tìm việc ở một thành phố tỉnh lẻ, tiền tiết kiệm tích góp gần như chưa có, ba mẹ con đơn thân ở với nhau em là chị cả, kể cả những lời đàm tiếu họ hàng làm xóm người yêu xa, nuôi con bao năm để theo trai, tôi hiểu cả. Ngay cả tôi ngày trước cũng thế, cũng bỏ Hà Nội để về nhà, chọn một công việc ổn định gần gia đình.
Chưa bao giờ hai đứa xa nhau như thế, kể cả về khoảng cách. Ngày trước em còn đi học, dù yêu xa nhưng tranh thủ những lúc rảnh rỗi vẫn gọi điện cho nhau. Giờ em đi làm, thời gian rảnh rỗi của hai đứa càng ngày càng ít lại. Những cuộc gọi thưa dần, thời gian nói chuyện ngắn lại.
Hồi em còn đi học, có lần nửa thật nửa đùa, tôi bảo em. Có sự thật này anh phải nói với em, thực ra anh có siêu năng lực nhìn trước tương lai, nếu một năm nữa mình không cưới nhau, thì sẽ không bao giờ mình cưới được nhau nữa. Em hoang mang, xong phát hiện tôi đùa quay ra dỗi. Kể cả lúc nói câu đấy, cho đến 10 tháng năm sau, và đến tận bây giờ, tôi biết câu nói đùa của tôi khi đấy, sự thật còn nhiều hơn cả một lời tiên đoán.
Thực ra, bất kỳ đôi yêu xa nào cũng vậy thôi. Khi còn đi học, không chịu áp lực từ xã hội, từ trách nhiệm gia đình, ai cũng có thể thoải mái mơ mộng yêu đương. Nhưng vừa ra trường, không còn là trẻ con, trưởng thành thì chưa tới, trong tay chẳng có gì. Không một thứ gì đảm bảo cho tương lai sắp tới, lấy chồng xa, nghĩa là vất bỏ hết sự an toàn, dấn thân vào một vùng mịt mờ chưa biết. Gia đình nhà chồng như thế nào, tính cách thật sự người mình sẽ lấy ra sao, bắt đầu hoàn toàn một mình ở một nơi xa lạ, bạn bè, người thân gia đình không có. Thực sự những cô gái lấy chồng xa, còn tình yêu ra, còn cần sự can đảm. Nếu vợ anh em ở đây làm dâu xa, càng phải trân trọng vợ hơn nữa nhé.
Quay lại truyện chính. Tháng 6 năm đấy, nghĩa là khoảng 4,5 tháng không gặp nhau. Một hôm qua nhà ông anh uống rượu mừng nhà mới, anh em uống rượu đếm tận khuya, nửa đêm vác loa ra hát ở vườn, bài Bông hồng thủy tinh, đến đoạn Vì tình yêu kia mong manh như thuỷ tinh, Anh không muốn trong đời thiếu em, thiếu em... Tự dưng thấy nhớ em quá, quay clip đoạn hát lại rồi gửi cho, kèm theo một tràng giang đại hải text. Đến nửa đêm thấy ngu quá, lại cặm cụi xoá đi. Em chợt onl, nhắn tin bảo anh viết một đống thế rồi xoá đi làm gì. Hối hận à. Em chưa muốn lấy chồng bây giờ. Em bảo giờ không cưới, cũng có nghĩa là dừng lại đúng không?
Đôi khi dừng lại không phải kết thúc. Kể cả kết thúc, trái đất vẫn quay, người ta vẫn sống tiếp. Non nửa năm sau, tháng 11, chuẩn bị bước vào làn sóng covid thứ 3, tôi lấy vợ.
(Còn nữa, đi làm cốc cafe tí đi họp đã ạ)
Trước khi tâm sự thì nên đọc lại mấy cuốn sách dạy tiếng Việt hồi cấp 1 đi fen. Câu cú đọc hoài không hình dung được Chủ ngữ là ai, "em" mà ko biết là em nào? Em là chủ thớt hay em là vợ chủ thớt.Đêm qua đang ngủ, vợ ngủ mê, giật mình khóc rưng rức, dỗ mãi không ngớt. Được một lúc mới thút thít, trả em bé lại cho em . .
Nhớ lúc tối trước khi đi ngủ, vợ có hỏi anh có bao giờ buồn cái gì lâu không? Ừ thì cũng có lúc chứ.
Hồi còn yêu em, 11h đêm dắt nhau đi mua mận, lúc về ông bán hàng cho thêm 2 gói muối, cười 2 mẹ con về nhé. Thắc mắc mãi trông em già như thế à mà bảo mẹ con? Rồi sau mới hiểu ra nửa đêm đi mua đồ chua thì chỉ có bà bầu thôi. Cười ngất mấy hôm, hai đứa quyết định sau này có con sẽ gọi luôn là Mận.
Mùng 7 tết năm đấy, em nhắn tin bảo em đau bụng quá, test thấy 2 vạch rồi, có khi chửa ngoài dạ con. Ngay sáng sớm hôm sau xin nghỉ việc, phóng lên Hà Nội, 2 đứa gặp nhau ở bệnh viện Phụ sản Hà Đông. Hồi ấy còn covid, phải đăng ký khám bệnh cả 2 mới được vào. Bác sĩ trả kết quả, thai 6 tuần bình thường, còn đau bụng là do táo bón. Vừa mừng vừa lo, hai đứa đi xuống vinmart mua chai nước uống, em hỏi làm sao bây giờ. Đẻ thôi. Nhưng mẹ em giết em mất, em còn chưa ra trường nữa. Tháng 6 em đã ra trường rồi, mà từ giờ đến lúc đấy chỉ cần ôn thi thôi có học gì nữa đâu. Về đây anh nuôi . .
(đi ăn cơm đã, tí tâm sự với các người anh em tiếp)
Biết là chưa ra trường, biêt là mẹ em sẽ giết em mất mà dám chịch không bao ?
Hay bọn trẻ bây giờ nghĩ chịch không bao không có chửa là do may mắn hay là bọn nó miễn nhiễm với tinh trùng nhỉ?
Tâm sự tí. BCS vẫn còn 2%, TTT hàng ngày 8%, TTT khẩn cấp 20%, đặt vòng cao nhất chỉ có 1% mà vẫn có người dính. Chỉ có triệt sản mới ngăn hoàn toàn. Tôi dính vào 2% các phen ạ.BCS chỉ là 1 trong các biện pháp tránh thai, ngoài ra còn thuốc hàng ngày, khẩn cấp các kiểu.