EIessar
Senior Member
Nay là ngày đại hội cưới toàn quốc, và hòa chung không khí đó, nyc mình cũng cưới. Người mà mình yêu nhất, bên nhau 2 năm và mất tới 2 năm để dần quên. Chứ chưa quên hẳn. Nãy thấy chồng ẻm up ảnh cưới, mình gọi cho bạn và khóc như 1 con chó. Nhục như 1 con chó.
Mình nuôi ẻm lúc vẫn đang học đh, đến khi ra trường, đi làm ở cty mới xịn xò thì quay ra chán, thể hiện bất cần, thái độ rồi đòi ctay. Đó cũng là nơi nó gặp chồng bây giờ, người rất đúng gu nó.
Nghĩ sao nhỉ? Em ấy cũng là người tốt, ngoan, hiền. Tốt tính, gia giáo, học hành đàng hoàng. Chỉ là họ không muốn đồng hành nữa thôi mà. Họ muốn dứt ra. Muốn cắt. Mình không phù hợp với mục tiêu của họ nữa...
Nuôi em 2 năm, em thích gì cũng chiều. Ở chung đợt dịch gần 1 năm. Các fen hiểu cảm giác mà khi mình nuôi nó bằng cviec của mình (mình làm mxh), sau đó đến 1 ngày em ấy kêu a tìm việc khác đi, e ko thích a làm việc như này, kiếm tiền phải hơn nữa (dù lúc đó mỗi tháng mình cũng kiếm trung bình 40m), cảm giác đó nó khó chịu như nào? Sao ko nói mẹ ra từ đầu luôn đi? Đến lúc chán mới nói ra, mới kêu ko vừa ý? Và rất nhiều điều cố tình gây sự để mà mình chán nữa. Đi ăn cứ cắm mặt vào đt chơi pikachu, nằm cạnh nhau cũng thế. Hơi tí là cáu cẳn cục lên.
Và rồi sau đó kêu tcam nhạt dần, muốn giãn ra 3 tuần "để thử xem tình cảm thế nào". Rồi từ lúc nói thế đến 4 ngày sau là đòi chia tay hẳn. Mình suy sụp và trầm cảm gần 1 năm rưỡi, mãi mới có thể thực sự khá hơn. Cảm giác mất đi 1 nửa của mình thực sự tệ, tệ lắm, vì lúc đó ko phải như mất ny nữa rồi, mà nó như mất đi 1 người thân. Ctay xong ko dám nt hỏi han, ko dám liên lạc, vì có nt cũng trả lời nhưng mà lạnh lùng lắm. Ẻm lột xác thành 1 người khác, và xóa trắng toàn bộ thời gian từng yêu mình. Giờ mình đã hiểu tại sao, vì thích chồng bh từ lúc đó rồi mà, nên không muốn họ biết. Có đợt mình nhớ kinh khủng (simp vl), mới nt hỏi 1 th bạn h làm cùng cty em ý là dạo này ntn. Hsau th đó lên kể với con bé trc mặt đồng nghiệp nó mà về con bé nt chửi mình quá trời, bảo đừng làm phiền quấy rầy cuộc sống mới của nó nữa. Xong nó chụp màn hình đoạn mình thanh minh và gửi nhầm cho mình. Haiz.
Từ đó mình thề là cả đời sẽ ko bao h làm phiền ẻm nữa. Có những lần nhớ lắm mà chỉ dám viết lại để xả ra. Đã từng yêu, đã từng là tất cả, không bao giờ có thể chúc phúc cho họ được.
Mình nuôi ẻm lúc vẫn đang học đh, đến khi ra trường, đi làm ở cty mới xịn xò thì quay ra chán, thể hiện bất cần, thái độ rồi đòi ctay. Đó cũng là nơi nó gặp chồng bây giờ, người rất đúng gu nó.
Nghĩ sao nhỉ? Em ấy cũng là người tốt, ngoan, hiền. Tốt tính, gia giáo, học hành đàng hoàng. Chỉ là họ không muốn đồng hành nữa thôi mà. Họ muốn dứt ra. Muốn cắt. Mình không phù hợp với mục tiêu của họ nữa...
Nuôi em 2 năm, em thích gì cũng chiều. Ở chung đợt dịch gần 1 năm. Các fen hiểu cảm giác mà khi mình nuôi nó bằng cviec của mình (mình làm mxh), sau đó đến 1 ngày em ấy kêu a tìm việc khác đi, e ko thích a làm việc như này, kiếm tiền phải hơn nữa (dù lúc đó mỗi tháng mình cũng kiếm trung bình 40m), cảm giác đó nó khó chịu như nào? Sao ko nói mẹ ra từ đầu luôn đi? Đến lúc chán mới nói ra, mới kêu ko vừa ý? Và rất nhiều điều cố tình gây sự để mà mình chán nữa. Đi ăn cứ cắm mặt vào đt chơi pikachu, nằm cạnh nhau cũng thế. Hơi tí là cáu cẳn cục lên.
Và rồi sau đó kêu tcam nhạt dần, muốn giãn ra 3 tuần "để thử xem tình cảm thế nào". Rồi từ lúc nói thế đến 4 ngày sau là đòi chia tay hẳn. Mình suy sụp và trầm cảm gần 1 năm rưỡi, mãi mới có thể thực sự khá hơn. Cảm giác mất đi 1 nửa của mình thực sự tệ, tệ lắm, vì lúc đó ko phải như mất ny nữa rồi, mà nó như mất đi 1 người thân. Ctay xong ko dám nt hỏi han, ko dám liên lạc, vì có nt cũng trả lời nhưng mà lạnh lùng lắm. Ẻm lột xác thành 1 người khác, và xóa trắng toàn bộ thời gian từng yêu mình. Giờ mình đã hiểu tại sao, vì thích chồng bh từ lúc đó rồi mà, nên không muốn họ biết. Có đợt mình nhớ kinh khủng (simp vl), mới nt hỏi 1 th bạn h làm cùng cty em ý là dạo này ntn. Hsau th đó lên kể với con bé trc mặt đồng nghiệp nó mà về con bé nt chửi mình quá trời, bảo đừng làm phiền quấy rầy cuộc sống mới của nó nữa. Xong nó chụp màn hình đoạn mình thanh minh và gửi nhầm cho mình. Haiz.
Từ đó mình thề là cả đời sẽ ko bao h làm phiền ẻm nữa. Có những lần nhớ lắm mà chỉ dám viết lại để xả ra. Đã từng yêu, đã từng là tất cả, không bao giờ có thể chúc phúc cho họ được.
Sửa lần cuối:
đạo bất đồng bất tương vi mưu, ông kêu tôi vớ vẩn vl còn tôi bảo ông "tháng ko dc 40m thì tuổi gì đòi dạy đời t"??
))))))))))))))))))

