Nyc cưới, buồn ghê

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề EIessar
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
IMG_0783.jpeg
 
đi làm ở cty mới xịn xò thì quay ra chán, thể hiện bất cần, thái độ rồi đòi ctay. Đó cũng là nơi nó gặp chồng bây giờ, người rất đúng gu nó.

Nghĩ sao nhỉ? Em ấy cũng là người tốt, ngoan, hiền. Tốt tính, gia giáo, học hành đàng hoàng. Chỉ là họ không muốn đồng hành nữa thôi mà. Họ muốn dứt ra. Muốn cắt. Mình không phù hợp với mục tiêu của họ nữa...

e ko thích a làm việc như này, kiếm tiền phải hơn nữa (dù lúc đó mỗi tháng mình cũng kiếm trung bình 40m), cảm giác đó nó khó chịu như nào? Sao ko nói mẹ ra từ đầu luôn đi? Đến lúc chán mới nói ra, mới kêu ko vừa ý? Và rất nhiều điều cố tình gây sự để mà mình chán nữa. Đi ăn cứ cắm mặt vào đt chơi pikachu, nằm cạnh nhau cũng thế. Hơi tí là cáu cẳn cục lên.

móa simp vkl :)))))
đã vậy mà giờ còn nâng người ta lên nữa :)))
hy vọng được đục rồi :)))
 
Nay là ngày đại hội cưới toàn quốc, và hòa chung không khí đó, nyc mình cũng cưới. Người mà mình yêu nhất, bên nhau 2 năm và mất tới 2 năm để dần quên. Chứ chưa quên hẳn. Nãy thấy chồng ẻm up ảnh cưới, mình gọi cho bạn và khóc như 1 con chó. Nhục như 1 con chó.
Mình nuôi ẻm lúc vẫn đang học đh, đến khi ra trường, đi làm ở cty mới xịn xò thì quay ra chán, thể hiện bất cần, thái độ rồi đòi ctay. Đó cũng là nơi nó gặp chồng bây giờ, người rất đúng gu nó.
Nghĩ sao nhỉ? Em ấy cũng là người tốt, ngoan, hiền. Tốt tính, gia giáo, học hành đàng hoàng. Chỉ là họ không muốn đồng hành nữa thôi mà. Họ muốn dứt ra. Muốn cắt. Mình không phù hợp với mục tiêu của họ nữa...
Nuôi em 2 năm, em thích gì cũng chiều. Ở chung đợt dịch gần 1 năm. Các fen hiểu cảm giác mà khi mình nuôi nó bằng cviec của mình (mình làm mxh), sau đó đến 1 ngày em ấy kêu a tìm việc khác đi, e ko thích a làm việc như này, kiếm tiền phải hơn nữa (dù lúc đó mỗi tháng mình cũng kiếm trung bình 40m), cảm giác đó nó khó chịu như nào? Sao ko nói mẹ ra từ đầu luôn đi? Đến lúc chán mới nói ra, mới kêu ko vừa ý? Và rất nhiều điều cố tình gây sự để mà mình chán nữa. Đi ăn cứ cắm mặt vào đt chơi pikachu, nằm cạnh nhau cũng thế. Hơi tí là cáu cẳn cục lên.
Và rồi sau đó kêu tcam nhạt dần, muốn giãn ra 3 tuần "để thử xem tình cảm thế nào". Rồi từ lúc nói thế đến 4 ngày sau là đòi chia tay hẳn. Mình suy sụp và trầm cảm gần 1 năm rưỡi, mãi mới có thể thực sự khá hơn. Cảm giác mất đi 1 nửa của mình thực sự tệ, tệ lắm, vì lúc đó ko phải như mất ny nữa rồi, mà nó như mất đi 1 người thân. Ctay xong ko dám nt hỏi han, ko dám liên lạc, vì có nt cũng trả lời nhưng mà lạnh lùng lắm. Ẻm lột xác thành 1 người khác, và xóa trắng toàn bộ thời gian từng yêu mình. Giờ mình đã hiểu tại sao, vì thích chồng bh từ lúc đó rồi mà, nên không muốn họ biết. Có đợt mình nhớ kinh khủng (simp vl), mới nt hỏi 1 th bạn h làm cùng cty em ý là dạo này ntn. Hsau th đó lên kể với con bé trc mặt đồng nghiệp nó mà về con bé nt chửi mình quá trời, bảo đừng làm phiền quấy rầy cuộc sống mới của nó nữa. Xong nó chụp màn hình đoạn mình thanh minh và gửi nhầm cho mình. Haiz.
Từ đó mình thề là cả đời sẽ ko bao h làm phiền ẻm nữa. Có những lần nhớ lắm mà chỉ dám viết lại để xả ra. Đã từng yêu, đã từng là tất cả, không bao giờ có thể chúc phúc cho họ được.
Heo thương :sad: ,cố gắng lên nào, rồi sẽ quên hẳn thôi, thời gian là liều thuốc đãng trí tốt nhất. Heo cũng mất đến 4 năm để quên được 1 cô gái, đợi thêm 4 năm nữa mới gặp được người mình thật sự rung động lần thứ 2.
 
Bỏ đi, bạn buồn vì bạn trân trọng tình cảm của bạn cho họ mà họ không nhận tình cảm đó thì đem bỏ đi thôi chứ sao phải buồn. Đời còn dài, người hợp với bạn còn nhiều.
 
Fen đang mù quáng chưa thoát đc tình cảm nên thấy đau khổ thôi.
Ng ta lấy ck rồi thì mình cũng buông bỏ mà sống cho thoải mái. Ko có ai thiếu ai mà chết đc cả. Thời gian sẽ bào mòn mọi thứ, nước chảy đá còn mòn nữa là tình cảm. Buông bỏ cho nhẹ
 
Trên voz này lắm người si tình. Mà si tình quá đâm ra thành lụy tình. Mà đã lụy tình thì dẫn đến nhanh chán. Kết cục cuối cùng thì ai cũng rõ.

P/s: Cái gì càng hiếm thì càng quý.
 
Chuyện bt văn mẫu đàn bà tôi quen lắm
Dãn ra để suy nghĩ - xem thử thằng kia có ok với mình ko ko là tiến luôn. Lỡ thất bại thì quay lại với thằng osin
Bắt đầu cục cằn dần - do thấy mình không xứng đáng với những gì hiện có, muốn nhiều hơn nhưng khả năng ko cho phép nên cộc
Nói anh đổi việc - vì nó muốn quyền lực, tôi đồ rằng a nó tia bèo lắm cũng phải là sếp hay quản lý gì đó, có quyền. Nó so sánh trong lòng dù a lương có cao mà ko oai nó cũng khinh.
Anh nên mừng, thật sự, người khổ là chồng mới của e nó chứ ko phải a đâu

Rút kinh nghiệm sau có yêu ai thì yêu 1 phần thôi 9 phần yêu mình
 
Tình cảm mà fen, còn yêu mà người ta hạnh phúc bên người khác thì buồn thôi.
Giờ nyc tôi lấy chồng tôi chắc chắn cũng sẽ thất thần vài tuần
Ngày trước t cũng có lần như thớt, thực ra mình tiếc họ vì họ khiến mình hài lòng, ví dụ như thớt mô tả là ngoan....
Cũng mất thời gian dài để quên, giờ nghĩ lại ngu vc.
Hiện tại, thì cả 2 đều có cs mới, mình lo cho vợ, con cái, thời gian móe nào quan tâm thứ xàm l của quá khứ nữa
Cs vẫn tiếp diễn về tương lai, chạy thì nhìn về phía trước thôi thì chạy mới nhanh được, chứ ngoảnh mặt lại làm gì cho mỏi cổ ra
 
Chừng nào thớt còn kiếm được tiền thì lo gì không có đứa khác. :)
Con người là thứ có thể mua được bằng tiền, mà thứ mua được bằng tiền (trong khả năng) thì là đồ rẻ. :):):)

Gửi từ LENOVO Lenovo TB-8505X bằng vozFApp
 
Nay là ngày đại hội cưới toàn quốc, và hòa chung không khí đó, nyc mình cũng cưới. Người mà mình yêu nhất, bên nhau 2 năm và mất tới 2 năm để dần quên. Chứ chưa quên hẳn. Nãy thấy chồng ẻm up ảnh cưới, mình gọi cho bạn và khóc như 1 con chó. Nhục như 1 con chó.
Mình nuôi ẻm lúc vẫn đang học đh, đến khi ra trường, đi làm ở cty mới xịn xò thì quay ra chán, thể hiện bất cần, thái độ rồi đòi ctay. Đó cũng là nơi nó gặp chồng bây giờ, người rất đúng gu nó.
Nghĩ sao nhỉ? Em ấy cũng là người tốt, ngoan, hiền. Tốt tính, gia giáo, học hành đàng hoàng. Chỉ là họ không muốn đồng hành nữa thôi mà. Họ muốn dứt ra. Muốn cắt. Mình không phù hợp với mục tiêu của họ nữa...
Nuôi em 2 năm, em thích gì cũng chiều. Ở chung đợt dịch gần 1 năm. Các fen hiểu cảm giác mà khi mình nuôi nó bằng cviec của mình (mình làm mxh), sau đó đến 1 ngày em ấy kêu a tìm việc khác đi, e ko thích a làm việc như này, kiếm tiền phải hơn nữa (dù lúc đó mỗi tháng mình cũng kiếm trung bình 40m), cảm giác đó nó khó chịu như nào? Sao ko nói mẹ ra từ đầu luôn đi? Đến lúc chán mới nói ra, mới kêu ko vừa ý? Và rất nhiều điều cố tình gây sự để mà mình chán nữa. Đi ăn cứ cắm mặt vào đt chơi pikachu, nằm cạnh nhau cũng thế. Hơi tí là cáu cẳn cục lên.
Và rồi sau đó kêu tcam nhạt dần, muốn giãn ra 3 tuần "để thử xem tình cảm thế nào". Rồi từ lúc nói thế đến 4 ngày sau là đòi chia tay hẳn. Mình suy sụp và trầm cảm gần 1 năm rưỡi, mãi mới có thể thực sự khá hơn. Cảm giác mất đi 1 nửa của mình thực sự tệ, tệ lắm, vì lúc đó ko phải như mất ny nữa rồi, mà nó như mất đi 1 người thân. Ctay xong ko dám nt hỏi han, ko dám liên lạc, vì có nt cũng trả lời nhưng mà lạnh lùng lắm. Ẻm lột xác thành 1 người khác, và xóa trắng toàn bộ thời gian từng yêu mình. Giờ mình đã hiểu tại sao, vì thích chồng bh từ lúc đó rồi mà, nên không muốn họ biết. Có đợt mình nhớ kinh khủng (simp vl), mới nt hỏi 1 th bạn h làm cùng cty em ý là dạo này ntn. Hsau th đó lên kể với con bé trc mặt đồng nghiệp nó mà về con bé nt chửi mình quá trời, bảo đừng làm phiền quấy rầy cuộc sống mới của nó nữa. Xong nó chụp màn hình đoạn mình thanh minh và gửi nhầm cho mình. Haiz.
Từ đó mình thề là cả đời sẽ ko bao h làm phiền ẻm nữa. Có những lần nhớ lắm mà chỉ dám viết lại để xả ra. Đã từng yêu, đã từng là tất cả, không bao giờ có thể chúc phúc cho họ được.
Buồn làm cc gì mày nên đi ăn mừng . Đàn ông cầm lên dc đặt xuống dc . Ko lấy đứa này lấy đứa khác . Mới thế mà buồn mất cả năm thì sau làm ăn lớn sao dx
 
Nay là ngày đại hội cưới toàn quốc, và hòa chung không khí đó, nyc mình cũng cưới. Người mà mình yêu nhất, bên nhau 2 năm và mất tới 2 năm để dần quên. Chứ chưa quên hẳn. Nãy thấy chồng ẻm up ảnh cưới, mình gọi cho bạn và khóc như 1 con chó. Nhục như 1 con chó.
Mình nuôi ẻm lúc vẫn đang học đh, đến khi ra trường, đi làm ở cty mới xịn xò thì quay ra chán, thể hiện bất cần, thái độ rồi đòi ctay. Đó cũng là nơi nó gặp chồng bây giờ, người rất đúng gu nó.
Nghĩ sao nhỉ? Em ấy cũng là người tốt, ngoan, hiền. Tốt tính, gia giáo, học hành đàng hoàng. Chỉ là họ không muốn đồng hành nữa thôi mà. Họ muốn dứt ra. Muốn cắt. Mình không phù hợp với mục tiêu của họ nữa...
Nuôi em 2 năm, em thích gì cũng chiều. Ở chung đợt dịch gần 1 năm. Các fen hiểu cảm giác mà khi mình nuôi nó bằng cviec của mình (mình làm mxh), sau đó đến 1 ngày em ấy kêu a tìm việc khác đi, e ko thích a làm việc như này, kiếm tiền phải hơn nữa (dù lúc đó mỗi tháng mình cũng kiếm trung bình 40m), cảm giác đó nó khó chịu như nào? Sao ko nói mẹ ra từ đầu luôn đi? Đến lúc chán mới nói ra, mới kêu ko vừa ý? Và rất nhiều điều cố tình gây sự để mà mình chán nữa. Đi ăn cứ cắm mặt vào đt chơi pikachu, nằm cạnh nhau cũng thế. Hơi tí là cáu cẳn cục lên.
Và rồi sau đó kêu tcam nhạt dần, muốn giãn ra 3 tuần "để thử xem tình cảm thế nào". Rồi từ lúc nói thế đến 4 ngày sau là đòi chia tay hẳn. Mình suy sụp và trầm cảm gần 1 năm rưỡi, mãi mới có thể thực sự khá hơn. Cảm giác mất đi 1 nửa của mình thực sự tệ, tệ lắm, vì lúc đó ko phải như mất ny nữa rồi, mà nó như mất đi 1 người thân. Ctay xong ko dám nt hỏi han, ko dám liên lạc, vì có nt cũng trả lời nhưng mà lạnh lùng lắm. Ẻm lột xác thành 1 người khác, và xóa trắng toàn bộ thời gian từng yêu mình. Giờ mình đã hiểu tại sao, vì thích chồng bh từ lúc đó rồi mà, nên không muốn họ biết. Có đợt mình nhớ kinh khủng (simp vl), mới nt hỏi 1 th bạn h làm cùng cty em ý là dạo này ntn. Hsau th đó lên kể với con bé trc mặt đồng nghiệp nó mà về con bé nt chửi mình quá trời, bảo đừng làm phiền quấy rầy cuộc sống mới của nó nữa. Xong nó chụp màn hình đoạn mình thanh minh và gửi nhầm cho mình. Haiz.
Từ đó mình thề là cả đời sẽ ko bao h làm phiền ẻm nữa. Có những lần nhớ lắm mà chỉ dám viết lại để xả ra. Đã từng yêu, đã từng là tất cả, không bao giờ có thể chúc phúc cho họ được.
Mình hiểu được cảm giám của thím, vì mình cũng đã từng bị như vậy, đau lắm.
Nhưng sau này thím sẽ thấy may mắn vì không dính vô đứa chỉ biết lợi trước mắt chứ không biết nhìn xa. Mình sau này gặp vợ mình tốt hơn, đẹp hơn rất nhiều.
Con đó nếu sau này có nhắn tin cho thím thì đừng lụy nó nữa mà hãy tỉnh táo cho nó thấy mình đã có người mới tốt hơn nó nhiều.
 
kiếm đc bao nhiêu với cái tình cảm nó chả có cái gì lquan đến nhau cả :) đạo bất đồng bất tương vi mưu, ông kêu tôi vớ vẩn vl còn tôi bảo ông "tháng ko dc 40m thì tuổi gì đòi dạy đời t"??
thế thì fence lập thớt phải ghi rõ, chỉ tiếp những ai trên 40tr để mấy thằng vozer húp mì tôm ở trọ khỏi vào nêu quan điểm bất đồng.
Nói năng bố đời vl mà đòi ng ta chia sẽ
js9Vy23.jpg
 
Chia buồn cùng chủ thớt =(( Thôi xem như may mắn đi dành cơ hội cho người khác tốt hơn. Kiếm 40 củ/tháng còn bị vậy mình 8 củ thôi đéo cưới vợ:(
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
EIessar,
Người trả lời cuối
manhnguyen1535,
Trả lời
203
Lượt xem
19.626
Quay lại
Lên đầu trang