Sầu đời tuổi băm (30)

Phải luôn cố gắng phấn đấu học hỏi, a sếp mình 36t mới có vợ đây. Mình 92 cũng ngót 30 rồi mà phụ huynh tư tưởng nên nói cố gắng xíu 2 3 năm gì cũng không sao, gặp người mình thích hợp chứ vội vàng gì. Tập trung vào sự nghiệp đi fen
 
1/3 cái cẹc. 1 nửa rồi mày ơi. tính tới 60 thôi. qua 60 coi như chờ chết nhé. quá 45 thì hết thời
 
Gắng nhé thím, tui cũng làm cty việt nam đây, chán lắm rồi mà ngại cái qua công ty nược ngoài mình với không tới với mức cấp độ mong muốn do năng lực có hạn. Giờ gắng làm vài ba job kiếm thêm và chờ cơ hội tới vậy. Cũng có vài thằng bạn làm XD như thớt, đứa lông bông bay nhảy thì cũng có vk con roi, đứa nào ổn ổn lại chẳng thấy gì
Nghề XD nó vậy rồi thím ạ, chịu đi xa thì việc chắc chắn có, nhưng đi mãi thì cũng vậy, phải tìm đường để nhảy lên bên CDT, ban QLDA, đi đường thẳng ko được thì như mình, đi đường vòng. Còn đi làm GS hoài thì cũng vậy. Còn tự tin thì làm nhà dân, mà giờ nhà dân còn cạnh tranh ác liệt hơn mảng đi công trình.
 
như ông là bình thường thôi, thu nhập 1k2/tháng, số dư 600 củ là ok hơn khối người rồi.
nói thật chứ đừng có nghe tụi sách self help với mấy khoá học nó cứ ra rả "ra khỏi vùng an toàn".
ra khỏi vùng an toàn thì cũng phải chấp nhận rủi ro cao hơn, có thể mất hết. Chứ ko phải cứ ra là ngon
 
cái tính nóng giận, đụng chuyện là trào lên như cơn sóng, cáu bẳn, hậm hực nó cực kì tệ hại nhé. thứ nhất nó phá hủy các mối quan hệ xung quanh. thứ 2 làm người khác xa cách và tạo khoảng cách không thể hàn gắn. thứ 3 làm bản thân mình không ổn định, chênh vêch, lúc nắng lúc mưa, mà kiểu đàn ông như này thì không bao giờ làm chỗ dựa tinh thần cho người thân mình được, rồi đừng hỏi tại sao gia đình lại nhiều xung đột, vợ chồng con cái mỗi người hành động và suy nghĩ theo mỗi hướng khác nhau
 
Hôm nay đi làm vẫn nán lại văn phòng công ty để chiêm nghiệm lại 1/3 cuộc đời ( losser):
Còn vài tháng nữa tròn tuổi 30, một độ tuổi khá là khắm lọ đối với những người ba chưa như mình: " chưa nhà, chưa vợ, chưa địa vị xã hội''
  • xuất thân từ gia cảnh khó khăn từ miền trung , ba mất từ nhỏ, nhà đông anh em, mẹ thì già yếu ốm đau chỉ một mình lo, cũng lê lết tốt nghiệp được một trường đại học tầm trung khá tại Sài Gòn, ra trường gánh nặng trả nợ ( gần 100 triệu từ bank, và nguồn khác), cũng giải quyết xong sau vài năm ra trường.
  • Từ khi ra trường cũng kinh qua vài ba nghề ông tổ lên voi xuống cún và công việc hiện tại là một quản lý xuất nhập khẩu tại một cty thương mại cũng nhỏ, lương 17 củ+ thu nhâp ngoài nữa khoảng $1k2. Dự tính thay đổi môi trường để phát triển bản thân hoặc tự ra kinh doanh gì đó nhưng chưa xác định làm được món gì và chưa có nhiều kinh nghiệm kinh doanh, một phần nữa chưa dám thoát khỏi vùng an toàn ( có lẽ đây là tư tưởng thất bại nhất cho đến lúc này), cũng là người thiên hướng tiết kiệm chăm chỉ nên dù đi làm công ăn lương không cao cũng để dc số dư hơn 600tr, mà lắm lúc thấy cái số tiền này chẳng làm được việc gì nên hồn (mua nhà, cc,..) ở cái đất Sài Gòn này, đang dự tính là đầu tư miếng đất cắm dùi sau này lên tích góp mua cái Cc ven vùng dưỡng già
  • Nói về tình trường thì ôi thôi bê bét: vừa mới chia tay xong một bé 96 vì vài lý do ( quen dc 6 tháng, vẫn còn thương lắm vì xác định yêu lần này là cưới), một trong những lý do đó đến từ bản thân vì đôi lúc không kiểm soát được cái tính nóng của mình. Bản thân là một người sống khá nội tâm và giàu tình cảm, bị ảnh hưởng một phần do thiếu thốn tình cảm gia đình từ nhỏ, và hiện giờ cũng sống khá khép kin ( mặc dù bạn bè, người thân, quan hệ xã hội không tệ chút nào). Từ khi chia tay mối tình đầu 5 năm trước thì sau đó là một quãng thời gian hẹn hò làm quen khá là nhiều người, có người dăm ba tháng có người cũng dc dăm ba lần gặp rồi kết thúc. Đối tượng thì đa phần mình quen đều có ngoại hình khá, có học thức nhưng khắm là có những trường hợp đặc biệt ăn chay trường, singgle mom (cái này gái dấu, sau mới biết), đào mỏ ( quen 4 ngày dụ mua vàng PNJ 8 củ),.. ( được cái có cái mã đẹp trai, khá phong độ nên chủ động quen gái không khó) mà do cái tính hơi ghen, hơi nóng tính, vội vàng và cũng do bên phía kia nữa nên kết thúc trong nước mắt. Cũng đang cố từng ngày kiểm soát tính xấu này.
Giờ có tuổi rồi, nhìn bạn bè thành công nhiều, không thì lập gia đình cũng gần hết mà mình còn lông bông không biết cuộc sống sắp tới là thăng hoa hay vào địa ngục nữa, rất chán. Đi làm về phòng trọ bốn bức tường cô đơn chịu không được và hẹn họ đã chối lắm rồi. Nhiều lúc nghĩ thôi ở như vậy một mình hoặc là kiếm bà nào xấu xấu mà tốt tí về làm vợ có ổn không nhỉ ( mà gái xấu quá lại no emotion yêu đương gì). Có lẽ cái tự tin nhất bây giờ là khả năng ngoại ngữ tốt và chuyên môn ổn để sau này còn kiếm cơm kiếm củi lo cho vợ con sau này ( nếu có ai rước )
P/S: Giờ cảm thấy tự ti, losser, khá là suy tư lo âu, mông lung như người trên trời
Thu nhập thế là ngon r, fentiêu cực vãi
 
như ông là bình thường thôi, thu nhập 1k2/tháng, số dư 600 củ là ok hơn khối người rồi.
nói thật chứ đừng có nghe tụi sách self help với mấy khoá học nó cứ ra rả "ra khỏi vùng an toàn".
ra khỏi vùng an toàn thì cũng phải chấp nhận rủi ro cao hơn, có thể mất hết. Chứ ko phải cứ ra là ngon
 
Chủ thớt mạnh mẽ lên nhé. Tôi kể chuyện của tôi để bạn biết đời có nhiều cảnh khác nhau.

Tôi đi làm từ năm 2015, bắt đầu với mức lương 5tr/tháng. Làm được vài tháng thì mẹ báo nợ 120tr. Bạn gái đòi cưới nếu không thì đi quen người khác. Rồi xoay từ từ nó cũng xong. Cách đây 4 hôm, mẹ lại báo nợ 400tr nữa. Đây là lần thứ 4 từ khi tôi đi làm đến giờ, và lần sau lại cao hơn lần trước.

Tôi vẫn đang cố gắng từng ngày để giữ tình thần lạc quan và mạnh mẽ. Những điều để tôi lạc quan là: lương của tôi 90tr/tháng. Công việc thì thú vị. Tôi chưa phát hiện có bệnh hiểm nghèo gì không (nhưng đang mất ngủ và rụng tóc). Ba mẹ tôi cũng chưa có bệnh gì hiểm nghèo. Tôi vẫn còn nói chuyện với họ được (nhưng lúc này tôi không muốn nhìn thấy họ).

Thớt có những điều hơn tôi và đáng để lạc quan là: bạn trẻ hơn tôi 3 tuổi, bạn có ngoại hình tốt.

Như ông nào ở trên kia nói "nghèo 30 tuổi cũng đừng vội lo". Đừng lo bạn ạ. Mà có lo cũng được gì đâu. Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng mà. Đời chỉ là một big game thôi. Chơi game khó mà thắng thì mới vui bạn nhé. Gắng làm việc và giữ sức khỏe đi.

via theNEXTvoz for iPhone
Thớt làm j lương cao vậy
 
Tôi 31 tuổi đang xin nghỉ làm buổi chiều, ra cafe ngồi làm CV gửi chỗ khác đây thớt
Như thớt là người có chí, sợ gì vết bẩn, cứ tự tin lên mà sống :big_smile:
 
Từ từ bạn ah. Bạn nên bỏ chút thời gian để đi làm từ thiện, chắc chắn cách nhìn cuộc đời của bạn sẽ thay đôi. "Nhìn lên mình không bằng ai, nhìn xuống mình hơn vạn người" câu đó luôn luôn đúng.

Bản thân mình trước khi bắt đầu làm việc từ thiện cũng hay tự ti, than trách bản thân nhưng sau những lần từ thiện đó mình thấy mình vẫn còn may mắn khi: tay chân lành lặn -công việc ổn định.

Cuộc đời sẽ khác đi khi bạn biết đâu là "đủ".
 
Hôm nay đi làm vẫn nán lại văn phòng công ty để chiêm nghiệm lại 1/3 cuộc đời ( losser):
Còn vài tháng nữa tròn tuổi 30, một độ tuổi khá là khắm lọ đối với những người ba chưa như mình: " chưa nhà, chưa vợ, chưa địa vị xã hội''
  • xuất thân từ gia cảnh khó khăn từ miền trung , ba mất từ nhỏ, nhà đông anh em, mẹ thì già yếu ốm đau chỉ một mình lo, cũng lê lết tốt nghiệp được một trường đại học tầm trung khá tại Sài Gòn, ra trường gánh nặng trả nợ ( gần 100 triệu từ bank, và nguồn khác), cũng giải quyết xong sau vài năm ra trường.
  • Từ khi ra trường cũng kinh qua vài ba nghề ông tổ lên voi xuống cún và công việc hiện tại là một quản lý xuất nhập khẩu tại một cty thương mại cũng nhỏ, lương 17 củ+ thu nhâp ngoài nữa khoảng $1k2. Dự tính thay đổi môi trường để phát triển bản thân hoặc tự ra kinh doanh gì đó nhưng chưa xác định làm được món gì và chưa có nhiều kinh nghiệm kinh doanh, một phần nữa chưa dám thoát khỏi vùng an toàn ( có lẽ đây là tư tưởng thất bại nhất cho đến lúc này), cũng là người thiên hướng tiết kiệm chăm chỉ nên dù đi làm công ăn lương không cao cũng để dc số dư hơn 600tr, mà lắm lúc thấy cái số tiền này chẳng làm được việc gì nên hồn (mua nhà, cc,..) ở cái đất Sài Gòn này, đang dự tính là đầu tư miếng đất cắm dùi sau này lên tích góp mua cái Cc ven vùng dưỡng già
  • Nói về tình trường thì ôi thôi bê bét: vừa mới chia tay xong một bé 96 vì vài lý do ( quen dc 6 tháng, vẫn còn thương lắm vì xác định yêu lần này là cưới), một trong những lý do đó đến từ bản thân vì đôi lúc không kiểm soát được cái tính nóng của mình. Bản thân là một người sống khá nội tâm và giàu tình cảm, bị ảnh hưởng một phần do thiếu thốn tình cảm gia đình từ nhỏ, và hiện giờ cũng sống khá khép kin ( mặc dù bạn bè, người thân, quan hệ xã hội không tệ chút nào). Từ khi chia tay mối tình đầu 5 năm trước thì sau đó là một quãng thời gian hẹn hò làm quen khá là nhiều người, có người dăm ba tháng có người cũng dc dăm ba lần gặp rồi kết thúc. Đối tượng thì đa phần mình quen đều có ngoại hình khá, có học thức nhưng khắm là có những trường hợp đặc biệt ăn chay trường, singgle mom (cái này gái dấu, sau mới biết), đào mỏ ( quen 4 ngày dụ mua vàng PNJ 8 củ),.. ( được cái có cái mã đẹp trai, khá phong độ nên chủ động quen gái không khó) mà do cái tính hơi ghen, hơi nóng tính, vội vàng và cũng do bên phía kia nữa nên kết thúc trong nước mắt. Cũng đang cố từng ngày kiểm soát tính xấu này.
Giờ có tuổi rồi, nhìn bạn bè thành công nhiều, không thì lập gia đình cũng gần hết mà mình còn lông bông không biết cuộc sống sắp tới là thăng hoa hay vào địa ngục nữa, rất chán. Đi làm về phòng trọ bốn bức tường cô đơn chịu không được và hẹn họ đã chối lắm rồi. Nhiều lúc nghĩ thôi ở như vậy một mình hoặc là kiếm bà nào xấu xấu mà tốt tí về làm vợ có ổn không nhỉ ( mà gái xấu quá lại no emotion yêu đương gì). Có lẽ cái tự tin nhất bây giờ là khả năng ngoại ngữ tốt và chuyên môn ổn để sau này còn kiếm cơm kiếm củi lo cho vợ con sau này ( nếu có ai rước )
P/S: Giờ cảm thấy tự ti, losser, khá là suy tư lo âu, mông lung như người trên trời
Khuyên tiểu đệ kiềm chế cảm xúc, ghen bóng gió linh tinh, cũng đừng nên nóng tính quá vì những thứ này rất dễ gây ảnh hưởng tới cuộc sống gia đình sau này. Tại hạ nghĩ tiêu đệ đây cũng có vẻ tự ti, mặc cảm về bản thân và gia đình nhưng cái này cũng nên bỏ qua. 30 là đủ độ chín để cưới vợ xây dựng gia đình rồi. Chúc tiểu đệ may mắn, bình an, hạnh phúc! :)
 
cái tính nóng giận, đụng chuyện là trào lên như cơn sóng, cáu bẳn, hậm hực nó cực kì tệ hại nhé. thứ nhất nó phá hủy các mối quan hệ xung quanh. thứ 2 làm người khác xa cách và tạo khoảng cách không thể hàn gắn. thứ 3 làm bản thân mình không ổn định, chênh vêch, lúc nắng lúc mưa, mà kiểu đàn ông như này thì không bao giờ làm chỗ dựa tinh thần cho người thân mình được, rồi đừng hỏi tại sao gia đình lại nhiều xung đột, vợ chồng con cái mỗi người hành động và suy nghĩ theo mỗi hướng khác nhau
Cảm ơn thím, cũng đang cố gắng kiểm điểm và cải thiện đây,mình cũng không tục tịu cáu bẩn, hay mất lịch sự gi chỉ là lúc tâm trang không tốt thể hiện lời nói hơi quá cảm xúc mỉa mai, chứ vẫn tôn trọng đối phương và kiểm soát dược hành vi. sau mỗi chuyện như vậy thấy hối hận
 
như ông là bình thường thôi, thu nhập 1k2/tháng, số dư 600 củ là ok hơn khối người rồi.
nói thật chứ đừng có nghe tụi sách self help với mấy khoá học nó cứ ra rả "ra khỏi vùng an toàn".
ra khỏi vùng an toàn thì cũng phải chấp nhận rủi ro cao hơn, có thể mất hết. Chứ ko phải cứ ra là ngon
Từ từ cũng tính đường rút thôi ông ạ, nói an toàn chứ cũng chẳng chỗ nào an toàn 100% dc cả. quan trọng là chuẩn bị trí lực vật chất trước để bớt độ rủi ro hơn. Sống trên đời cũng đã là một cái rủi ro rồi
 
Hạnh phúc hay không là ở thím. Cuộc sống này vô thường lắm. Mình trải qua biến cố năm nay cũng khiến bản thân thay đổi suy nghĩ nhiều. Ở tuổi này sức khỏe sẽ suy yếu, phát sinh nhiều bệnh tật. Còn sức khỏe, ba mẹ ... là may mắn. Tiền biết nhiêu là đủ, có chút lận lưng là tốt rồi. Đọc mấy bài bệnh K, tai nạn, thận, gan ... mới thấy sức khỏe là quan trọng nhất. Để tinh thần thanh thản, đặt lưng xuống ngủ được, sức khỏe tốt đã là hạnh phúc.
Câu cuối của bác hay thật.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Divangcuoctinh256,
Người trả lời cuối
Harry.pt,
Trả lời
110
Lượt xem
9.651
Quay lại
Lên đầu trang