"Thiền" - chia sẻ với anh em những kiến thức của tui

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Danhartist
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Bởi vậy mới nói, cứ bám vô lý thuyết rồi lải nhải, bị người ta vặn thì trườn uốn như con lươn, nói toàn chuyện tào lao trên mây. Mà mấy ông cũng rảnh, dạng hết phương cứu chữa mà cứ nói làm gì
 
Bởi vậy mới nói, cứ bám vô lý thuyết rồi lải nhải, bị người ta vặn thì trườn uốn như con lươn, nói toàn chuyện tào lao trên mây. Mà mấy ông cũng rảnh, dạng hết phương cứu chữa mà cứ nói làm gì
Thô nhưng mà thật. Mình sẽ chỉ nói cái mình đã biết. Còn nếu mình lắng nghe thì sẽ nghe được điều mình có thể chưa biết.
 
Thật ra các vấn đề về Tâm, Danh, Sắc là vấn đề rất RIÊNG của những người bị vướng kẹt những vấn đề RẤT CỤ THỂ. Rốt cuộc chúng chỉ là phương tiện tháo gỡ cho nhưng đồi tượng cụ thể, ở những tình huống cụ thể, và rất RIÊNG BIỆT. Người nào không bị vướng kẹt hoặc chưa gặp những vấn đề như thế thì đừng cầm đèn chạy trước ô tô. Cái cần làm nó ở ngay trước mắt thôi, lộ trình rất rõ ràng : chứng Thánh quả Nhập Lưu trước đi ! Đắc Thánh quả Nhập Lưu Tu-đà-hoàn rồi thì trong tối đa 7 kiếp tái sanh làm người sẽ chứng Thánh quả A-la-hán. Cái cửa còn chưa bước qua mà cứ đứng ở ngoài nói dóc !

Mà chứng Thánh quả Tu-đà-hoàn khó không ??? Xin thưa Tôn giả Kiều-Trần-Như nghe Kinh Tứ DIệu Đế lần đầu đã chứng, được Đức Phật xác chứng "thấy được Pháp". Tôn giả hiểu cái gì mà "thấy được Pháp" ? Cái gì cũng phải có Nhân mới có Quả, không có gì tự nhiên mà có ! Khó không ??? Khó do các ông bà cứ ngồi lải nhải cái cao siêu trừu tượng, hoá ra nó là bã nhả ra của người ta, vơ lấy vơ để ngậm trong mồm, hết cả chỗ tự nhai tự nuốt ! Rồi qua bài Kinh Vô Ngã Tướng, Tôn giả Kiều Trần Như chứng đắc Thánh quả A-la-hán do hiểu thấu Vô Ngã Vô Thường. Con đường sờ sờ ra đấy ! Tìm cái gì ? Tranh biện cái gì ? Đức Phật cầm tay chỉ đường tận nơi rồi, còn đòi cõng ?
 
Cũng ko nên chỉ trích nhau làm gì, cái nào thấy hay thì học, ko hay thì cho qua, có điều còn thắc mắc thì hỏi lại. Khi gặp ý kiến trái chiều cũng ko nên bực dọc làm gì, việc nên làm là cùng tìm hiểu điều đối nghịch ấy để có được góc nhìn bao quát hơn. Ly nước đầy là ly nước nhỏ, có thể nhận thêm bao nhiêu nước cũng được mới là đại dương. Không phải tự dưng có câu: “Chúng ta không thể giải quyết vấn đề ở cấp độ tư duy tạo ra vấn đề đó” vậy nên chúng ta cần những người có góc nhìn khác (có thể cấp độ tư duy ko cao nhưng nó khác là dc) để có thêm 1 góc nhìn mới và đa chiều hơn về vấn đề chúng ta cần tìm hiểu.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Cũng ko nên chỉ trích nhau làm gì, cái nào thấy hay thì học, ko hay thì cho qua, có điều còn thắc mắc thì hỏi lại. Khi gặp ý kiến trái chiều cũng ko nên bực dọc làm gì, việc nên làm là cùng tìm hiểu điều đối nghịch ấy để có được góc nhìn bao quát hơn. Ly nước đầy là ly nước nhỏ, có thể nhận thêm bao nhiêu nước cũng được mới là đại dương. Không phải tự dưng có câu: “Chúng ta không thể giải quyết vấn đề ở cấp độ tư duy tạo ra vấn đề đó” vậy nên chúng ta cần những người có góc nhìn khác (có thể cấp độ tư duy ko cao nhưng nó khác là dc) để có thêm 1 góc nhìn mới và đa chiều hơn về vấn đề chúng ta cần tìm hiểu.

via theNEXTvoz for iPhone
Có ai chê lý thuyết đâu bạn, căn bản là phải hiểu đúng hiểu đủ, đi đôi với thực tiễn. :D
 
Up j phen, có khám phá gì mới chia sẻ đi. :beauty:
Không có gì mai fen, ngày nào cũng vô thớt xem có gì mới ko, lâu lâu up thớt thôi
Đang đọc cảnh đức truyền đăng lục mà cũng khó nuốt quá

Hôm trước nghe Duy lực ngữ lục, Ngài cho rằng mặc chiếu là tà thiền, hay các fen thảo luận vấn đề này đi
 
klq đến nội dung thớt lắm, nhưng mình xin phép than một tí.

Từ hơn 1 năm nay, mình càng ngày càng xa rời giáo pháp, các bác ạ. Đọc/nghe kinh/sử cũng khó nhập tâm, càng ko có sự thấm thía, xúc động.

Ngay cả vào thớt này, đọc cmt của mọi người, mình cũng thường là rơi vào trạng thái chó xem tát ao, ko biết đâu là đúng đâu là sai, là bổ ích hay vô bổ.

Hiện tại thì cũng xem như có vấn đề oán tăng hội khổ, dm cũng rất là...khổ. Vẫn dặn lòng đừng nổi tham sân, mà các ý nghĩ tham sân vẫn nổi. Và như thế là tự mình thấy nhục, thấy khổ thôi, mà rồi cũng ko tránh dc.

------

Cũng 1 chuyện klq nữa, thím 1000 đã bị KIA (chắc là vĩnh viễn), có vẻ vì cãi chửi pbvm, rất lạ. À, kể ra cũng ko phải là lạ, nhưng mà nhìn thấy vậy, cũng là một cảm giác gì đó khó miêu tả.
 
up làm gì, hoặc là ae nên tập trung vào các sự vướng mắc trong quá trình hành, trong các việc đạo đời.
Tôi thấy các ae toàn bàn đến những chuyện lý thuyết chẳng có ích gì cho việc hành hay phát triển trí huệ, có nhiều thứ thấy biết sẽ rành rẽ. Mà trên đây kể ra thì ko tiện.
klq đến nội dung thớt lắm, nhưng mình xin phép than một tí.

Từ hơn 1 năm nay, mình càng ngày càng xa rời giáo pháp, các bác ạ. Đọc/nghe kinh/sử cũng khó nhập tâm, càng ko có sự thấm thía, xúc động.

Ngay cả vào thớt này, đọc cmt của mọi người, mình cũng thường là rơi vào trạng thái chó xem tát ao, ko biết đâu là đúng đâu là sai, là bổ ích hay vô bổ.

Hiện tại thì cũng xem như có vấn đề oán tăng hội khổ, dm cũng rất là...khổ. Vẫn dặn lòng đừng nổi tham sân, mà các ý nghĩ tham sân vẫn nổi. Và như thế là tự mình thấy nhục, thấy khổ thôi, mà rồi cũng ko tránh dc.

------

Cũng 1 chuyện klq nữa, thím 1000 đã bị KIA (chắc là vĩnh viễn), có vẻ vì cãi chửi pbvm, rất lạ. À, kể ra cũng ko phải là lạ, nhưng mà nhìn thấy vậy, cũng là một cảm giác gì đó khó miêu tả.
Mike fence là ng có tri thức với tư duy tốt, chỉ cần ngừng tranh đấu thôi fence.
 
up làm gì, hoặc là ae nên tập trung vào các sự vướng mắc trong quá trình hành, trong các việc đạo đời.
Đời sống đang ổn ko có gì lo, đạo ko rành chỉ có thể hóng nên up cho các fen thảo luận thôi
Hơi sai là các fen tranh cãi về kiến thức Phật học thay vì thiền thôi
Chuyện rất bình thường, mai fen, cái gì cũng có giai đoạn, tăng rồi giảm, giảm rồi tăng thôi,
Thím Son bị KIA rồi à? hèn chi thớt chìm vl
Mình ngược lại đạo tâm đang rất tốt, đang sợ lọt vào kiến thủ, kiến giải thôi
 
Sửa lần cuối:
klq đến nội dung thớt lắm, nhưng mình xin phép than một tí.

Từ hơn 1 năm nay, mình càng ngày càng xa rời giáo pháp, các bác ạ. Đọc/nghe kinh/sử cũng khó nhập tâm, càng ko có sự thấm thía, xúc động.

Ngay cả vào thớt này, đọc cmt của mọi người, mình cũng thường là rơi vào trạng thái chó xem tát ao, ko biết đâu là đúng đâu là sai, là bổ ích hay vô bổ.

Hiện tại thì cũng xem như có vấn đề oán tăng hội khổ, dm cũng rất là...khổ. Vẫn dặn lòng đừng nổi tham sân, mà các ý nghĩ tham sân vẫn nổi. Và như thế là tự mình thấy nhục, thấy khổ thôi, mà rồi cũng ko tránh dc.

------

Cũng 1 chuyện klq nữa, thím 1000 đã bị KIA (chắc là vĩnh viễn), có vẻ vì cãi chửi pbvm, rất lạ. À, kể ra cũng ko phải là lạ, nhưng mà nhìn thấy vậy, cũng là một cảm giác gì đó khó miêu tả.
Tập chơi đi thím. Làm mọi việc trong chánh niệm. Đôi khi không làm gì cả cũng là làm. Khi đủ nắng thì hoa sẽ nở. Đừng thúc ép mong cầu nhiều. Khi tâm lặng thì nhìn sẽ rõ hơn. :D
 
Đúng vậy ! Do cứ ngồi xà quần với lý thuyết mà quý vị bị cột bỏ vào cái rọ, lâu ngày quẫn trí với cái mớ bòng bong. Cứ sống như bình thường, dùng lời Phật dạy áp dụng vào rồi chiêm nghiệm. Thân phàm mà cứ tưởng tâm mình là Thánh, Thân Tâm không đồng điệu thì hụt hẫng, dễ hiểu thôi

Cứ vui sống, đếch thích không ưa thì ngoạc mồm ra chửi, rồi xem hậu quả nó thế nào. Ăn hậu quả đồm độp vào mặt, dày dạn thẹo lồi thẹo lõm thì lúc đó mới THẤU HIỂU lời Phật dạy ý nghĩa THIẾT THỰC như thế nào
 
Không có gì mai fen, ngày nào cũng vô thớt xem có gì mới ko, lâu lâu up thớt thôi
Đang đọc cảnh đức truyền đăng lục mà cũng khó nuốt quá

Hôm trước nghe Duy lực ngữ lục, Ngài cho rằng mặc chiếu là tà thiền, hay các fen thảo luận vấn đề này đi
Tôi thì thấy do ông ấy chưa hiểu rõ Mặc chiếu thôi, nên chỉ dựa vào một câu nói của người xưa mà suy đoán rồi kết luận cho Mặc chiếu là Tà thiền, đơn giản là vậy.
 
Không, hành dâm là hưởng thụ: hưởng sắc (thụ hưởng tính đẹp, xấu), hưởng thùy (thụ hưởng ôm ấp, đụng chạm), chứ không phải tạo thiện ác nghiệp.

Bạn xuất tinh vì lý do gì? Tới thời điểm tự nó ra hay vì để tạo thiện nghiệp? Bạn khát nước vì lý do gì? Tới thời điểm đó tự cơ thể nó khát hay bạn phải khát để làm việc thiện?

Nghiệp hỗn hợp, để đơn giản, ta có thể hình dung:

  • 1 ly nước, nếu bỏ 1 muỗng muối vào, do tính chất quá mặn, nên ta sẽ không uống được (giả sử ác nghiệp).
  • Nhưng cũng là ly nước muối đó, nếu bỏ thêm 2 muỗng đường, do tính chất ngọt của nó, lúc này ta có thể uống được (thiên nghiệp trội hơn). Ở đây, ta cần hiểu ta đã uống cả muối lẫn đường, chứ không phải đường đã trừ ra muối.

Cũng vậy, trong thực tế, có những người do quá khứ đã tạo ác nghiệp quá vượt trội so với thiện nghiệp, nên họ bị nhấn chìm trong vị mặn của ác nghiệp đến nỗi họ không thể (uống hết) đi hết cuộc đời. Từ khó khăn lại chồng thêm khó khăn, từ túng quẫn đi đến cùng quẫn. Dù cho quá khứ họ có tạo chút ít thiện nghiệp, nhưng vì tính chất nhỏ bé của nó, thiện nghiệp này không đủ để nâng đỡ họ qua các khó khăn.

Nhưng cũng có những người tạo thiện nghiệp nhiều hơn ác nghiệp, cuộc sống của họ nhẹ nhàng, ví dụ do sân hận trong quá khứ nên họ có ngoại hình xấu xí, do sử dụng bạo lực nên thân họ hiện nay đau ốm, nhưng do thiện nghiệp vượt trội hơn, ví như quá khứ bố thí rất nhiều nên hiện tại họ lại giàu sang phú quý, cuộc sống của họ lại rất thoải mái nhẹ nhàng, đau bệnh nhưng có tài sản lớn để vượt qua.

Lại có 1 loại, do đã tạo rất nhiều thiện nghiệp trong quá khứ, nên các ác nghiệp dù đeo bám cũng không làm gì được, do tính quá vượt trội của thiện nghiệp so với ác nghiệp. Ví như muỗng muối ác nghiệp đó thay vì bỏ vào cái ly thì bây giờ bỏ vào cái lu nước. người uống lúc này sẽ không khó khăn gì. Ta có thể thấy điều này trong ví dụ như khi các lãnh đạo tham nhũng. Người bình thường làm gì có khả năng tham ô lớn như vậy. Năng lực này do các thiện nghiệp trong quá khứ hỗ trợ. Số lượng người thế này là rất ít, vì rất ít người có khả năng tạo tác 1 lượng lớn thiện nghiệp.

Tùy theo tính chất vượt trội của thiện nghiệp hay ác nghiệp mà ta có đa dạng các chúng sanh trên thế giới này. Và tất cả chúng ta đang hưởng thụ loại nghiệp hỗn hợp này, tức là thiện, ác nghiệp xen kẻ.

Như đọc 1 bài văn chỉ ở đoạn giữa, ta không nhớ đoạn đầu, ta không biết đoạn cuối. Cũng như vây là các kiếp sống. Ta không nhớ được quá khứ ta đã làm gì, ta không biết sau khi chết ta đi về đâu, ta chỉ biết đoạn giữa, là kiếp sống hiện tại. Thế nên chúng sanh mới được gọi là đang bị si ám bao phủ.
Thế những bạn gay, bê đê thích đàn ông đẹp, những ng ko vợ ko chồng ko con thì là ác nghiệp hay thiện nghiệp hả bác, em nghiêm túc ạ.

via theNEXTvoz for iPad
 
T vẫn thắc mắc, t đọc về một số bài luận sử với triết thì thấy bảo Siddhārtha Gautama không giải thích được về luân hồi, việc xảy ra giữa cái chết và lần sinh ra tiếp theo. Có học giả còn nói Gautama cho rằng việc xảy ra trước khi sinh và sau khi chết là bất khả tri. Vậy thì lấy đâu ra các học thuyết về luân hồi, tái sinh, thân trung ấm, thức với bám chấp chuyển giao sau khi chết mà hình thành lên cái gọi là bám chấp khổ đau sau khi chết, truyền từ kiếp này tới kiếp khác. Vì nếu theo như chủ nghĩa hư vô thì mọi thứ đều là phi nghĩa lý, chết là hết và không tồn tại linh hồn, tâm thức hay cái mẹ gì hết. Vậy thì sao đạo Phật lại vẫn cho là có luân hồi chuyển kiếp, và thực chất của nó như thế nào?
 
Lại còn "phẩm mạo của người tại gia cư sĩ thì yếu ớt, không đủ để gánh vác" :feel_good: Có "phẩm mạo" mới chứng đắc A-la-hán ? :feel_good: Câu này mà dám đứng nói trước mặt chư Phật, Bồ Tát, A-la-hán chắc bị quở banh nóc :feel_good: Có biết thời Đức Phật có khối vị A-la-hán có vẻ bề ngoài hơi bị giang hồ không ? :giggle: Thậm chí có vị trước khi chứng đắc nghe xong bài pháp còn chả nổi cái gì (Châu-lợi-bàn-đặc), nói tế nhị là "kém thông minh"ấy; vậy "phẩm"của vị ấy kém thế thì chắc không chứng nổi A-la-hán ?

Đơn giản vì người tại gia CÓ BỔN PHẬN GIA VỤ PHẢI GÁNH VÁC nên vẫn phải nghiêng phần lớn về PHƯỚC, không thể buông bỏ hoàn toàn tài sản, vẫn phải thủ giữ. Người tu sĩ xuất gia mà còn cái tính đó như người tại gia thì cũng không chứng được A-la-hán, đừng tưởng đi tu là 100% chứng đâu

Cái "nặng nề, to lớn" của quả vị A-la-hán là gì thế ? Nghe như thành viên Bộ Chính Trị ấy nhỉ ??? "Trọng trách đè nặng trên vai chứng tôi, những người quyết định đường lối phát triển đất nước (thế giới)" à ? Thế ai trả lương cho các vị A-la-hán mà đòi hỏi trách nhiệm "nặng nề to lớn" nhỉ ? Nghe cứ như quan chức trên Thiên đình, như ông sấm bà chớp
Bác Tú cho em hỏi, em k xuất gia, cũng ko lấy vk có con, ở một mình có tu được ko.

via theNEXTvoz for iPad
 
Bạn mới vào đạo thì đọc dùm các thứ sau thôi :

- Truyện về cuộc đời Đức Phật Thích Ca : Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt, Đường xưa mây trắng (tui khuyên đọc cuốn đầu trước). Tại sao ? Đọc để hiểu vì sao 1 người có cuộc đời được sắp xếp cơ cấu dọn đường sẵn mà sẵn sàng bỏ tất cả ra đi tìm chân lý, để mà hiểu đạo Phật ra đời nhằm mục đích gì. Nắm được cái đó để hiểu đạo Phật là gì, có thích hợp với mình không rồi hãy đi vào kho tàng Kinh Luật Luận (Tam Tạng Kinh điển)

- Kinh Tứ Diệu Đế : đây là Kinh cơ bản nền tảng nhất, và cũng là khái quát cô đọng nhất của đạo Phật, là cánh cửa bước vào và là trục xương sống của toàn bộ lý thuyết Phật giáo. Phật tử khoe đọc thiên kinh vạn quyển mà không biết Kinh này thì không khác gì thằng mù xem kịch, thằng điếc nghe nhạc, thằng cụt tay ngồi đánh đàn, thằng câm ngồi hát ! Nó là lý thuyết đồng thời chứa đựng pháp hành cơ bản và toàn diện để chứng Niết Bàn

- Kinh Vô Ngã Tướng : đây là 1 bài Kinh RẤT KHÓ CHẤP NHẬN với đại đa số nhưng bạn PHẢI ĐỌC, thuốc đắng dã tật, phải chấp nhận

Ban đầu cứ thế, tuần tự từ trên xuống. Sau đó áp dụng phương pháp Bát Chánh Đạo vào cuộc sống, vướng chỗ nào hỏi chỗ đó VÀ TẬP TRUNG CHỈ HỎI CHỖ MÀ MÌNH VƯỚNG KẸT, KHÔNG HỎI LAN MAN TẠO THÓI QUEN ĂN SẴN, chừa chỗ cho tư duy hoạt động nghiền ngẫm, không cho nó có thói quen ngửa mồm mà đớp như cá tra dưới cầu ao. Có thế mới tiến bộ. Và quá trình tu tập là quá trình RẤT LÂU DÀI, KHÔNG CÓ ĐƯỜNG TẮT, ai dụ tu theo kiểu này kiểu kia mau chứng thì cứ âm thầm áp dụng tùy thích, 1 thời gian thấy sai sẽ có kinh nghiệm loại trừ. Đừng có mất thời gian tranh luận đúng sai, sa đà lý thuyết
Em chọn duy nhất bộ kinh Vô Lượng Thọ, gần gũi thực tế và cố gắng thực hành theo bộ kinh này.

via theNEXTvoz for iPad
 
Bác Tú cho em hỏi, em k xuất gia, cũng ko lấy vk có con, ở một mình có tu được ko.


via theNEXTvoz for iPad

Đừng quan trọng hoá vấn đề xuất gia hay tại gia khi mới vào đạo. Khi đủ duyên bạn sẽ tự muốn đi xuất gia. Trước nhất cứ áp dụng Bát Chánh Đạo vào đời sống thực tiễn. Tu tại gia thì phải cân bằng Phước và Tuệ vì vẫn còn gia vụ phải gánh vác, đừng lệch bên nào; tu xuất gia thì bổn phận của cư sĩ tại gia họ phải hỗ trợ nên tu sĩ xuất gia nghiêng về phần Tuệ nhiều hơn, bù lại nghĩa vụ của họ là theo sát và hướng dẫn có bài bản lại cho cứ sĩ tại gia

Em chọn duy nhất bộ kinh Vô Lượng Thọ, gần gũi thực tế và cố gắng thực hành theo bộ kinh này.

via theNEXTvoz for iPad

Bạn mới vào đạo nên mình không tiện nói rõ bản chất của Kinh Vô Lượng Thọ. Mình chỉ khuyên bạn nên hướng về Kinh A Di Đà nhiều hơn, mình nghĩ bạn tu theo Tịnh Độ Tông ? Nếu có thời gian bạn nên nghe các bài giảng của Thầy Thích Nhật Từ, nghe với tâm học hỏi cái gì cần học, cái gì không muốn hoặc chưa thích nghe thì cứ bỏ qua 1 bên, đừng bài bác tất cả bài giảng của Thầy ấy (vì thật sự Thầy ấy giảng hơi thẳng quá)
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Danhartist,
Người trả lời cuối
Shantideva,
Trả lời
1.863
Lượt xem
260.854
Quay lại
Lên đầu trang