[Tổng hợp] Các vụ án mạng ở vn

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề uzi
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
HỒ SƠ VỤ ÁN: S.á.t hại c.h.ô.n x.á.c bạn gái, 14 năm đi chùa cầu siêu vẫn bị “ma ám”

14 năm sau khi gây ra cái chết cho người yêu, kẻ thủ ác không lúc nào thôi sống trong sự lo sợ, ám ảnh. Cũng chính vì sự ám ảnh ấy mà hắn đã phải đến chùa để làm lễ cầu siêu giải oan cho nạn nhân...

📌 Bộ xương khô "tỉnh dậy" sau lễ động thổ

Một ngày cuối tháng 12-2004, một nhóm công nhân thuộc Công ty Xây dựng đường bộ 479 thuộc Tổng 4, Bộ Giao thông - Vận tải tiến hành xây dựng trên nền đất thuộc Xí nghiệp 572 cũ. Khi nhóm công nhân này vừa thắp hương khấn vái và tiến hành động thổ thì chẳng hiểu sao có một chàng công nhân trẻ kéo mọi người ra một góc và nói sẽ bắt đầu đào từ đây.

Tại vị trí mà chàng công nhân kia vừa chỉ, khi những nhát cuốc vừa bổ xuống qua tầng đất đầu tiên, mọi người bỗng hốt hoảng phát hiện dưới lưỡi quốc những đốt xương người rời rạc trồi lên. Đào sâu hơn, họ phát hiện có một bộ xương được bọc trong tấm chăn hoa.

Sự việc ngay lập tức được thông báo cho Công an tỉnh Nghệ An. Một tổ công tác gồm các cán bộ thuộc Phòng Cảnh sát Điều tra tội phạm về TTXH và Phòng Kỹ thuật Hình sự, Công an tỉnh Nghệ An đã được điều đến hiện trường. Khi hay tin, phát hiện được bộ xương người bí ẩn, rất nhiều người dân của xã Nghi Phú đã kéo nhau tới hiện trường để xem.

Trong số đó có một người đàn ông khoảng gần 30 tuổi. Anh này trong lúc xem cơ quan công an khai quật bộ hài cốt khi nhìn thấy bộ quần áo của người xấu số được làm sạch sơ bộ trong nước bọc trong lớp chăn hoa đã giật mình và linh tính đó là chị gái mình.

Từ đó, bí ẩn về vụ mất tích của thiếu nữ xấu số cách đây 14 năm và tội ác tày trời giết người, chôn xác phi tang dần được hé lộ...

📌 Thiếu nữ mất tích bí ẩn từ năm 1990

Một buổi tối một ngày rét ngọt đầu xuân ở xã Nghi Phú, TP Vinh, tỉnh Nghệ An, sau bữa cơm tối, Nguyễn Thị Thu Hiền xoa thêm ít phấn trên khuôn mặt, dặm lại ít son môi, chọn bộ quần áo ưng ý nhất rồi bước ra khỏi nhà. Con đường quen thuộc dẫn đến Xí nghiệp Xây dựng Công trình Giao thông 572 thuộc Công ty Đường bộ số 8, nơi Hiền có cuộc hẹn với người yêu của mình. Xí nghiệp 572 đóng ở xã Nghi Phú, vì nhà gần nên Hiền thường sang chơi và quen biết với Ngô Thị Thủy, chị gái của Ngô Xuân Thuận. Thuận lớn hơn Hiền 2 tuổi, khi thấy cô gái sang chơi với chị mình thường buông lời tán tỉnh. Với một cô gái mới lớn và chưa từng biết đến tình yêu như Hiền, cô nhanh chóng bị hạ gục bởi sự từng trải của Thuận.

Đem lòng yêu chàng công nhân giao thông, Hiền đã dâng hiến thứ quý giá nhất của người con gái cho Thuận. Và rồi chuyện gì đến đã phải đến. Hiền đã có thai với Thuận. Biết tin đó, Thuận tìm mọi cách để xa lánh Hiền. Buổi tối mà Hiền đến tìm Thuận là muốn Thuận phải sang nói chuyện với gia đình và có trách nhiệm với cái thai cứ ngày một lớn dần trong bụng cô.

Tuy nhiên, sau buổi tối hôm đó, Hiền mất tích. Toàn bộ gia đình và người thân không ai biết Hiền ở đâu. Mọi cuộc tìm kiếm đều vô vọng. Gia đình Hiền khi đó có đến báo với Công an và sau đó thông báo tìm tung tích khắp nơi nhưng không có hồi âm gì. Thời điểm đó thông tin duy nhất mà gia đình Hiền có được là từ Thuận trong một lần Thuận đến nhà Hiền và tiết lộ thông tin là Hiền đã ăn trộm toàn bộ số tiền của anh ta và bỏ trốn đi Trung Quốc. Sau đó, sự việc mất tích của Hiền dần trôi vào quên lãng. Sở dĩ gia đình Hiền có phần tin vào câu chuyện Hiền bỏ đi biệt xứ vì trước đó Hiền có chuyện buồn với gia đình.

📌 Tội ác bị vạch trần và chàng trai 14 năm bị "ma ám"...

Khi Công an tỉnh Nghệ An mở lại hồ sơ về cái chết bí ẩn của nạn nhân, những mối quan hệ của nạn nhân vào thời điểm 14 năm trước đã dần được dựng lại. Từ những thông tin được cung cấp từ phía người nhà nạn nhân, những nghi vấn xung quanh Ngô Xuân Thuận được tập trung nhiều nhất. Tuy nhiên, sau 14 năm kể từ khi sự việc xảy ra, tung tích của Thuận hoàn toàn mờ mịt. Khi cơ quan điều tra xác minh tại Xí nghiệp 572 thì hầu hết những thông tin của Thuận đã bị thất lạc.

Cách thời điểm phát hiện ra vụ án này khoảng vài năm về trước, có một người là y tá từng làm việc tại Xí nghiệp 572 đã chuyển ra Hà Nội. Khi trở lại Nghệ An có gặp lại người bán hàng và có thắc mắc về một việc. Người này trong một lần đi lễ chùa, vị sư trụ trì khi biết vị y tá nọ từng công tác tại Xí nghiệp 572 đã hỏi xem bà có biết chuyện ở xã Nghi Phú có một cô gái trẻ bị chết được chôn trong một chiếc chăn hoa hay không. Lúc ấy chưa ai biết cô Hiền đã chết hay mất tích, càng không biết gì về chiếc vỏ chăn hoa nên chuyện đó cũng ít người để ý. Và người bán hàng cũng dần quên câu chuyện đó cho đến ngày người ta phát hiện được bộ xương trong chiếc chăn hoa.

Từ thông tin mà người bán hàng cung cấp, cơ quan công an đã ngay lập tức xác minh và may mắn tìm lại được người y tá nọ. Theo địa chỉ mà người này cung cấp, các trinh sát đã về ngôi chùa ở thôn Mậu Chứ, xã Thanh Hà, huyện Thanh Liêm, tỉnh Hà Nam. Sư thầy Thích Thanh Vân, trụ trì chùa Mậu Chứ đã kể lại cho các trinh sát nghe câu chuyện mà ông giữ trong lòng đã lâu.

Cách đó nhiều năm, có một người phụ nữ trong xã Thanh Hà thường lên chùa làm lễ cầu siêu giải hạn cho một cô gái trẻ bị chết oan tại Nghệ An. Có lần người phụ nữ này lên chùa cùng với người con trai công tác tại Xí nghiệp 572. Khi nhà chùa hỏi người cần cầu siêu giải oan ấy tên là gì, hoàn cảnh chết ra sao thì người đàn ông chỉ im lặng không nói. Gặng hỏi mãi thì chỉ biết thêm thông tin, cô gái trẻ ở Nghệ An, khi chết không được mai táng trong quan tài mà chỉ được quấn trong một chiếc vỏ chăn hoa con công của Trung Quốc.

Sau lần ấy, cậu con trai không lên chùa nữa, chỉ có người mẹ cứ mùng một hôm rằm vẫn đều đặn lên chùa thắp hương khấn vái. Khi các trinh sát tiến hành xác minh về người đàn bà thường hay lên chùa cầu siêu đã xác định con trai của bà chính là Ngô Xuân Thuận công nhân Xí nghiệp 572 và là người yêu của cô gái trẻ Nguyễn Thị Thu Hiền.

📌 Điều kỳ lạ từ bộ hài cốt của cô gái chết oan

Tập trung xác minh về tung tích của Ngô Xuân Thuận thì được biết, Thuận lúc này đã chuyển qua nhiều công ty khác nhau và hiện đang là kỹ sư của Công ty Xây dựng Công trình thuộc Liên hiệp Đường sắt Việt Nam. Khi lực lượng công an tìm ra Thuận, Thuận đang ở tại nhà anh trai tại phường Giáp Bát, quận Hoàng Mai. Được đưa về trụ sở cơ quan điều tra, Thuận đã thừa nhận tội lỗi của mình. Tuy nhiên ban đầu Thuận chỉ nhận rằng, thời điểm hôm chị Hiền có sang nhà Huân chơi, Thuận có việc phải ra ngoài, đến khi quay về thì phát hiện chị Hiền đã treo cổ tự vẫn trong nhà. Do quá sợ hãi, Thuận không trình báo cơ quan công an mà bí mật đem xác đi chôn ở ruộng rau muống phía sau xí nghiệp. Tuy nhiên lời khai của Thuận đã bị các trinh sát bác bỏ. Kết quả trưng cầu giám định của Viện Kỹ thuật Hình sự - Bộ Công an đối với bộ hài cốt được tìm thấy tại xã Nghi Phú cho thấy nguyên nhân chết của nạn nhân là do có một vết lún hộp sọ từ tác động của một vật cứng gây ra. Khi các trinh sát đọc tới đây, Thuận chỉ biết cúi đầu im lặng. Sau một hồi lâu, Thuận cầu xin các chiến sỹ công an cho mình được đến thắp hương trên mộ cô Hiền và sẽ khai hết toàn bộ sự thật.

Vào cái đêm mà Hiền sang tìm gặp Thuận, Hiền có nói với Thuận rằng mình đang mang trong người giọt máu của Thuận và muốn Thuận sang nói chuyện với gia đình để tổ chức đám cưới giữa hai người. Tuy nhiên, do chỉ là mối quan hệ chơi bời, qua lại với Hiền, trong khi đó Thuận lại đang yêu một cô gái khác con nhà gia thế ở TP Vinh nên Thuận đã từ chối yêu cầu của Hiền và cho rằng cái thai trong bụng cô không phải là của mình. Trong lúc cãi vã, Thuận đã gây ra cái chết của Hiền. Vì muốn che giấu tội lỗi của mình, đêm hôm đó, Thuận đã quấn thi thể của Hiền vào chiếc vỏ chăn hoa đem đi chôn rồi bịa ra chuyện chị Hiền đã ăn cắp tiền, vàng của Thuận và bỏ trốn đi Trung Quốc.

Sau hôm đó chị gái của Thuận (ở cùng khu tập thể nhưng khác nhà) ra ruộng rau muống của cơ quan đã phát hiện có nhiều giọt máu sùi lên. Chị gái Thuận đã kể lại cho Thuận chuyện lạ đó. Cũng chính vì điều này mà Thuận luôn luôn bị ám ảnh và phải nhờ mẹ lên chùa để làm lễ cầu cho linh hồn của người yêu mình được siêu thoát. Thuận cũng kể lại, sau khi gây ra cái chết của chị Hiền, hơn 1 năm sau, Thuận xin nghỉ việc ở Xí nghiệp 572 để đi học, rồi chuyển công tác qua nhiều công ty khác nhau và cuối cùng trụ lại ở Công ty Xây dựng Công trình thuộc Liên hiệp Đường sắt, công tác tại Sơn La.

Có một điều kỳ lạ nữa đó là vào hôm người ta phát hiện ra bộ hài cốt của Hiền, Thuận tự nhiên bị lên cơn sốt và đau đầu ghê gớm, không thể làm việc được. Thuận phải xin chỉ huy công trường nghỉ việc về Hà Nội để khám bệnh. Đó là lý do mà khi bị bắt, Thuận lại có mặt ở nhà anh trai mình tại Hà Nội.

📌 Cái kết và sự trả giá của kẻ thủ ác

Câu chuyện mất tích của cô gái xinh đẹp Nguyễn Thị Thu Hiền tưởng chừng đã rơi vào quên lãng với tiếng xấu là một kẻ trộm cắp. Thế nhưng 14 năm sau, cô gái ấy đã xuất hiện dưới hình hài là 1 bộ xương khô tố cáo kẻ phụ tình bạc nghĩa.

Mặc dù đã che giấu suốt một thời gian dài cho đến khi bị phát hiện, vụ án đã hết hiệu lực truy tố. Tuy nhiên đối với Ngô Xuân Thuận, anh ta đã bị tòa án lương tâm phán xét, người đời phán xét. Ngô Xuân Thuận đã phải trả giá bằng 14 năm cuộc đời sống trong lo lắng, ám ảnh và sợ hãi.

Bí mật cho dù đã bị chôn vùi nhưng rồi có ngày sẽ được đưa ra ánh sáng. Có tội thì phải đền tội, không trả giá bằng cái này thì cũng phải trả giá bằng cái khác. Đó chính là nhân quả!

Cre: ANTV, An ninh thủ đô
Li kì quá, cho e hóng vs ạ :)
 
Em đã đu cái thớt này từ 2020 qua 2021. Lên tiếp mọi người ơi. Mặc dù đọc sau rét run cầm cập nhưng vẫn thích đọc. O.o
 
Bác nào có vụ án nào hấp dẫn thì gửi lên cho mọi người cùng đọc nha.
Em hóng Thớt này lắm :D
 
Ngoại truyện:

Những vấn đề tâm linh ít người biết

Vụ thảm án xảy ra tại tòa nhà chung cư G4, Cầu Giấy năm 2010 đã gây xôn xao dư luận trong suốt một thời gian dài. Người ta chỉ thực sự phát hiện ra xác cô gái trẻ được giấu trên phòng chứa rác tầng 13, khi đã trải qua 15 ngày và cái xác đang bắt đầu phân hủy. Dì tôi là một trong số những người từng ở trong tòa chung cư đó, thậm chí dì còn ở cùng tầng 11 với căn phòng 1101, nơi hiện trường vụ án. Trong khoảng thời gian xác chết chưa bị phát hiện, nhà dì xảy ra rất nhiều hiện tượng kỳ lạ, và nếu sự việc không bị phanh phui thì dì chắc sẽ không nghi ngờ mà tiếp tục ở lại nơi đó.
Dì tôi sống một mình cùng với hai đứa con gái, chồng dì mất do tai nạn giao thông đã lâu, căn hộ chung cư tầng 11 này dì mới chuyển đến ở từ đầu năm. Chuyện là con lớn nhà dì sau một hôm đi học phụ đạo về tự nhiên bị đau đầu. Con bé tên Hoa, năm đó chuẩn bị thi đại học nên thường xuyên đi sớm về khuya, có ngày nó học tới ba ca, tối mịt mới từ trường về nhà. Hôm nó đau đầu, dì có cho uống thuốc, xong bảo nó đi ngủ sớm, trong căn hộ có hai phòng ngủ, một phòng của dì, còn một phòng là để hai chị em cái Hoa ở. Thế thì lúc đứa lớn đi ngủ, đứa bé vẫn đang thức học bài. Khuya hôm đó, khoảng gần 11 giờ đêm, cái Hương – đứa bé nhà dì, lại chạy sang phòng dì bảo:
“Mẹ ơi, chị Hoa bị khóc nhè.”
Tưởng con đau nặng nên dì chạy sang phòng nó, thấy cái Hoa nằm nghiêng quay mặt vào tường, hai mắt nó nhắm nghiền mà nước mắt cứ chảy ra. Dì tôi lay gọi nó, con bé giật mình một cái rồi tỉnh dậy, nó nhìn dì trân trân, nói:
“Mắt con tối lắm mẹ ơi, chả nhìn thấy gì cả.”
Dì hốt hoảng xoa đầu xoa mặt nó, hỏi làm sao, lại thấy mặt nó lạnh ngắt, từ cổ trở lên cứ như chườm đá, xong mồ hôi mồ kê thì túa ra bết hết cả tóc tai. Sợ cái Hoa bị cảm, dì xức dầu xoa gáy với hai thái dương cho nó, con bé từ lúc tỉnh thì không khóc nữa, nhưng mắt nó cứ mở thao láo, xong lầm bẩm không thấy gì cả. Lúc đấy dì chỉ nghĩ cái Hoa là do học nhiều quá, đầu óc căng thẳng nên mới sinh ra mê sảng như thế. Dỗ mãi con bé mới ngủ lại, dì bảo cái Hương sang phòng kia ngủ, để dì ngủ ở đây trông chị. Đêm ấy cái Hoa có nói mớ mấy lần, nhưng toàn là ú ớ không ra tiếng, dì thương con, đã nghĩ để sáng mai xin cho nó nghỉ một buổi học.
Hôm đó là ngày thứ 5 sau khi cái xác được giấu trên tầng 13.
Cái Hoa nghỉ ở nhà một buổi sáng, tới chiều thì nó có vẻ đỡ hơn rồi, dì mới bảo hay là ba mẹ con đi ra siêu thị mua đồ về tối làm một bữa ngon ngon. Dì ở phòng 1103, cạnh đó là cầu thang máy, lúc ba mẹ con ra đứng đợi đi xuống, cái Hoa cứ bồn chồn nhìn về phía đầu hành lang, ở đó có phòng 1101 và cầu thang bộ dẫn lên tầng trên. Tay nó miết miết lên cổ, cái Hương hỏi nó bị ngứa à, nó chỉ nhìn sang mà không đáp, mặt tái mét, nơi tay nó di xuống đã hằn lên thành một vệt đỏ ửng.
Dì bắt đầu để ý cái Hoa từ buổi tối hôm đó. sau khi đi siêu thị về, ba mẹ con vào bếp chuẩn bị cơm canh, dì có đưa cho nó túi khoai tây, bảo nó gọt vỏ rồi xắt miếng ra. Vừa thấy dì cầm con dao lên, con bé lập tức hét toáng, nó ú ớ nói không thành câu, cứ liên tục lắc đầu, mắt nhìn chằm chằm con dao. Hay là cái Hoa bị ảnh hưởng thần kinh? Dì nhớ năm bố nó bị tai nạn, con bé cũng khóc tới mê sảng rồi lên cơn co giật như này, sợ là từ vụ chấn thương tâm lý đó mà con bé sinh bệnh, nay đầu óc căng thẳng thì bệnh tái phát.
Thế là hôm sau dì đưa cái Hoa đi khám bệnh. Bác sĩ nói là con bé bình thường, có thể do giai đoạn này nó thiếu ngủ và lo lắng việc học tập nên tâm lý bị bất ổn, bác sĩ kê một ít thuốc hoạt huyết an thần và thuốc bổ cho nó uống. Nhưng dường như cái Hoa không đỡ chút nào. Cụ thể là con bé bắt đầu có dấu hiệu hoảng loạn, lúc nào nó cũng nhìn ra cửa, nếu cửa mở thì chốc chốc lại hỏi dì xem ngoài kia có người nào không? Tới lúc cái Hoa đi tắm, dì đang nấu cơm ngoài bếp, tự nhiên con bé gào tướng lên, nghe nó khóc xé họng trong nhà tắm làm dì phải cuống cuồng chạy vào. Chỉ thấy nó ngồi dưới sàn, vừa cởi xong quần áo, còn chưa cả xả nước, người vẫn khô ron, nó mếu máo nói:
“Ngón tay con đâu rồi? Ngón tay con đâu rồi?”
Xong nó chìa bàn tay lên trước mặt dì, tất nhiên là bàn tay đủ năm ngón, dì cầm tay nó bảo đây thôi con, cái Hoa cứ giãy đành đạch lên không nghe, nó đòi dì đi tìm ngón tay cho nó. Dì phải tắm cho con bé, xong dỗ nó ăn và cho uống thuốc thì nó mới chịu yên. Nhưng đêm hôm đó dì lại bị tiếng khóc từ phòng bên làm cho tỉnh giấc, lúc chạy sang thì không phải chỉ một mà là hai đứa cùng khóc, cái Hoa giữ tay cái Hương xong bảo đây là ngón tay của nó, cái Hương sợ quá ngoạc mồm ra khóc. Nói mãi mà cái Hoa không nghe, cáu tiết dì mới tát cho nó một cái, con bé nghệt mặt ra nhìn dì, xong nó im luôn không khóc nữa. Từ đêm đó dì phải ngủ với cái Hoa, nghĩ lại cái tát lúc đấy mà dì vẫn áy náy, vì chưa bao giờ dì phải đánh nó, con bé vốn rất ngoan.
Những ngày tiếp theo cái Hoa đi học trở lại, dì phải đích thân đưa đón nó, còn cẩn thận dặn dò thầy cô bạn bè theo dõi xem nó có biểu hiện gì khác thường không. Kì lạ ở chỗ cái Hoa đi học thì bình thường, thầy cô bạn bè bảo là nó vẫn học tốt, kiểu như khi về tới nhà, con bé biến thành một người khác vậy. Dì không mê tín, nhưng cũng đã dò hỏi mấy nhà trong tầng chung cư, xem con cái họ có bị gì không, kết quả là chả ai bị làm sao hết, họ còn hỏi ngược lại con dì bị làm sao, những lúc như thế dì chỉ cười trừ rồi lảng sang chuyện khác.
Một hôm hai mẹ con đưa nhau về lúc hơn 9h30 tối, vì cái Hoa phải đi học phụ đạo, vừa ra khỏi cầu thang máy, con bé đứng sững lại, nó nhìn về phía đầu hành lang, dì thấy thế mới đánh động vào tay nó, bất thình lình nó quay ra bảo:
“Con ở trên kia.”
Xong tay nó lại miết miết lên cổ. dì thấy hơi sợ sợ, nhất thời cũng không biết hỏi lại thế nào, cái Hoa liền tiếp:
“Mẹ tìm cho con ngón tay chưa?”
Đột nhiên nó lồng lộn lên, cứ nằng nặc hỏi dì đã tìm cho nó ngón tay chưa, giọng nó the thé, mà lúc đó đang là nửa đêm. Dì phải lôi nó vào nhà, dỗ mãi con bé mới uống thuốc rồi lên giường đi ngủ. Tưởng là yên rồi, nửa đêm dì lại thấy giường có động, hình như là cái Hoa vừa dậy, khác với mọi hôm, con bé không gào thét gì cả, trong phòng khá tối nên dì chỉ thấy bóng nó mờ mờ.
Sột soạt.
Có tiếng túi bóng vò khẽ, cứ sột soạt liên hồi, được một lát thì im. Nhưng mà cái Hoa không nằm xuống giường ngủ, dì vừa hỏi vừa với tay bật đèn bàn lên. Đập vào mắt dì là cái Hoa ngồi trên giường, đầu chùm một cái túi bóng đen, nhìn mà dì rú lên sợ hãi, vội vàng giật cái túi bóng khỏi đầu nó. Cứ nghĩ là con bé thức, ai ngờ hai mắt nó vẫn nhắm nghiền, dì gọi mấy câu mà không thấy nó thưa, rõ ràng là nó đang ngủ. Giờ thì cái Hoa còn bị mộng du nữa, dì nhất định cho rằng nó bị bệnh chứ không phải chỉ là căng thẳng thông thường, hôm sau lại xin nghỉ học rồi đưa nó đi viện khám.
Lúc ở bệnh viện, cái Hoa hỏi sao lại phải đi khám nhiều thế, dì bảo nó có cảm thấy trong người mệt mỏi, đau đớn hay gặp vấn đề gì về học tập không? Cái Hoa lắc đầu, nó chỉ bảo là dạo này hay mơ thấy một người phụ nữ khỏa thân, đứng ở cửa phòng 1101 nhìn vào trong, sau đó tự nhiên chạy lên cầu thang, chẳng nói năng gì cả. Dì hỏi có phải là người ở phòng 1101 không, cái Hoa bảo không rõ, tại không thấy mặt. Lần đó bác sĩ không bảo con bé bị bệnh gì, chỉ bảo là giảm bớt số thời gian học xuống, tập thư giãn sau giờ học và đi ngủ sớm.
Dì bắt cái Hoa phải cắt bớt một ca học đi, không cho nó học nhiều nữa, cùng lắm là trượt đại học, không thì thành điên dở mất. Nhưng tình trạng cũng không cải thiện là bao, cái Hoa tự nhiên ngứa khắp người, lúc nào cũng thấy nó gãi, hai cánh tay đỏ lên vì gãi, bôi cái gì vào cũng không đỡ. Con bé luôn mồm bảo có cái gì bò trên người nó, dì điên đầu vì bệnh của cái Hoa, kiểu này chắc phải cấm nó học luôn quá.
Bấy giờ ở tầng chung cư đã bắt đầu có mùi lạ, giống như mùi chuột chết.
Cái đêm trước ngày phát hiện ra xác người ở tầng 13, con bé Hoa lại bị mộng du, nó ngồi dậy, mở tủ đầu giường tìm gì đó, hình như không thấy nên nó đi ra khỏi phòng. Dì lẳng lặng theo sau, con bé vào bếp, lục lọi thùng rác, sột soạt, có tiếng túi bóng vò vào nhau phát ra. Dì bật đèn lên, vừa lúc con bé đứng dậy, nó lại trùm cái túi bóng đen vào đầu, nhìn mà dì phát khiếp lên được, nhanh tay dì giật ngay cái túi bóng ấy xuống. Cứ nghĩ là nó ngủ, nhưng vừa giật túi bóng ra thì thấy hai con mắt nó mở thao láo, dì giật mình “A” lên một tiếng. Cái Hoa mở mồm nói:
“Tìm thấy rồi.”
Xong hai mắt nó lộn tròng rồi từ từ nhắm lại, con bé ngã ra sàn nhà ngất lịm. Dì được phen hết hồn, tưởng con bị làm sao mà hóa ra nó chỉ ngủ thôi. Gần trưa ngày hôm sau thi thể cô gái được phát hiện trong phòng kỹ thuật rác tầng 13 của tòa chung cư, kinh khủng nhất là cái xác đó không có đầu và mất cả mười ngón tay. Rồi khi tìm được thì các phần thân thể còn lại bị giấu trong túi bóng đen, vứt ở dưới sông, dì tôi nghe thế thì hãi hùng, lúc này mới thấy nghi nghi là cái Hoa bị ma nhập. Chỉ trong một tuần sau dì lập tức chuyển nhà sang nơi khác, cái Hoa cũng dần ổn định lại, nhưng năm đó nó vẫn trượt đại học.
đây lạ chuyện bịa ra đúng ko @@
 
Mới cách đây 1-2 năm có vụ 1 lão lái xe Cub đi mua xăng rồi cầm búa đập 1 phát chết người bán xăng rồi lục lấy tiền bỏ trốn mà hình như chưa tìm ra thủ phạm. Vụ đấy cuối năm thì phải
Ah link đây: http://cand.com.vn/Ban-tin-113/Nhan...cuop-tai-san-vao-tam-rang-sang-30-tet-532027/
Lúc đó có 1 thằng đang nằm nghỉ nhờ ở võng. Sau khi thấy nhân viên bị giết thì nó cũng phóng xe máy theo hướng thằng cướp.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
uzi,
Người trả lời cuối
Nguyễn Thanh 3,
Trả lời
239
Lượt xem
129.018
Quay lại
Lên đầu trang