Trầm cảm

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Illshowyou
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Không biết có ai bị như em ko, em bị kiểu không muốn dậy làm gì, mất hết năng lượng cả ngày chỉ nằm trên giường, đứng dậy cũng thấy mệt mỏi, ko muốn làm gì kể cả vệ sinh cá nhân ấy, những việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại trở nên rất khó khăn với em. Em mất hết hứng thú với tất cả mọi thứ, chỉ nằm trên giường mà thôi. Em cảm thấy trong người ko có chút năng lượng nào, luôn mệt mỏi uể oải ko sức sống, không biết uống thuốc trầm cảm có thể giúp mình vực lại tinh thần ko, ai cho em lời khuyên với
Em là con gái được bạn khuyên vào đây đăng bài ạ
Cần có 1 người bạn tâm sự, nói chung mấy cái chứng này cần phải tạo ra giao tiếp xã hội, càng trốn tránh thì panick attack ngày càng nặng.
 
Không biết có ai bị như em ko, em bị kiểu không muốn dậy làm gì, mất hết năng lượng cả ngày chỉ nằm trên giường, đứng dậy cũng thấy mệt mỏi, ko muốn làm gì kể cả vệ sinh cá nhân ấy, những việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại trở nên rất khó khăn với em. Em mất hết hứng thú với tất cả mọi thứ, chỉ nằm trên giường mà thôi. Em cảm thấy trong người ko có chút năng lượng nào, luôn mệt mỏi uể oải ko sức sống, không biết uống thuốc trầm cảm có thể giúp mình vực lại tinh thần ko, ai cho em lời khuyên với
Em là con gái được bạn khuyên vào đây đăng bài ạ

Bạn phải tâm niệm những điều này:

1. Trầm cảm là bệnh nghiêm trọng về vật lý cơ thể. Nó giống ung thư, đau dạ dày. Ở VN dân trí kém nên xã hội không có nhận thức về nó. Đừng để ý tới bọn ngu không hiểu mà cứ nói những câu như "sao không vui lên", "sao không đi tập thể dục" v..v.. nó giống y như là đi qua thằng ăn mày rồi bảo "sao mày không giàu đi cho đỡ khổ". Trầm cảm là thay đổi về vật lý trong bộ não và như vậy thì có thuốc uống sẽ trị được. Dùng tâm lí vì sợ bị kì thị, kiểu ráng mình sẽ vui lên, là có thể nhưng cực cực kì khó. Không có gì tự hào khi bị ung thư xong tự ăn rau để chữa, lúc khỏi người ta cũng chửi 1 chữ ngu. Tìm bác sĩ và lấy thuốc là việc bình thường và cần thiết.

2. Hãy tìm bác sĩ tốt, dù tốn tiền. Bác sĩ tâm lý ở VN trình độ khá kém. Cứ nhìn những bệnh nặng mà bs đểu đã nhiều rồi thì hiểu. Tiền nào của nấy. Chịu khó chi tiền nhiều, tìm bs giỏi, kiếm thuốc uống.

Chúc bạn may mắn.

Source: depression 15 năm vẫn không chữa dẫn đến hoang tưởng. :d
 
Bạn phải tâm niệm những điều này:

1. Trầm cảm là bệnh nghiêm trọng về vật lý cơ thể. Nó giống ung thư, đau dạ dày. Ở VN dân trí kém nên xã hội không có nhận thức về nó. Đừng để ý tới bọn ngu không hiểu mà cứ nói những câu như "sao không vui lên", "sao không đi tập thể dục" v..v.. nó giống y như là đi qua thằng ăn mày rồi bảo "sao mày không giàu đi cho đỡ khổ". Trầm cảm là thay đổi về vật lý trong bộ não và như vậy thì có thuốc uống sẽ trị được. Dùng tâm lí vì sợ bị kì thị, kiểu ráng mình sẽ vui lên, là có thể nhưng cực cực kì khó. Không có gì tự hào khi bị ung thư xong tự ăn rau để chữa, lúc khỏi người ta cũng chửi 1 chữ ngu. Tìm bác sĩ và lấy thuốc là việc bình thường và cần thiết.

2. Hãy tìm bác sĩ tốt, dù tốn tiền. Bác sĩ tâm lý ở VN trình độ khá kém. Cứ nhìn những bệnh nặng mà bs đểu đã nhiều rồi thì hiểu. Tiền nào của nấy. Chịu khó chi tiền nhiều, tìm bs giỏi, kiếm thuốc uống.

Chúc bạn may mắn.

Source: depression 15 năm vẫn không chữa dẫn đến hoang tưởng. :d
Cứ làm điếu kush vào là làm gì cũng thấy vui
 
Cần có 1 người bạn tâm sự, nói chung mấy cái chứng này cần phải tạo ra giao tiếp xã hội, càng trốn tránh thì panick attack ngày càng nặng.

Cái đó chỉ là 1 phần. Rất nhiều người introverts không bao giờ nói chuyện với ai cũng không bị trầm cảm. Giải quyết bệnh trầm cảm bằng khuyên họ nên giao tiếp nhiều là chữa bằng ngọn. Rất đơn giản người không bị trầm cảm tự khắc họ lại giao tiếp nhiều hơn. Đây là nhầm lẫn giữa việc đem kết quả về làm phương pháp, nó chỉ giúp bổ trợ 1 phần nào đó :D
 
Vui đc vài tiếng thôi bạn ạ. Hết high là hết vui. Chỉ có shrooms là vui được 2 ngày. :) Đừng troll nhé bạn chơi đồ để trị trầm cảm thì tôi đã thử qua hết rồi.

Đc vài tiếng là tốt rồi. Vài tiếng đó làm được ối việc. Bác dùng thế nào chứ mình giờ mà ko có kush nhiều lúc suy nghĩ kinh khủng luôn. Hút vào là lại cười hố hố, thấy đời đẹp vl.
 
Đc vài tiếng là tốt rồi. Vài tiếng đó làm được ối việc. Bác dùng thế nào chứ mình giờ mà ko có kush nhiều lúc suy nghĩ kinh khủng luôn. Hút vào là lại cười hố hố, thấy đời đẹp vl.

Làm đc gì bác. Vài tiếng kush thì xem phim nghe nhạc hết rồi. Mà đây tôi đang nói về vấn đề trầm cảm. Kush không giải quyết được nó. Bác không bị trầm cảm thì hút rất vui làm đc nhiều thứ chứ nếu bị depression mà hút nhiều khi bad trip panic càng tệ hơn.
 
Cái đó chỉ là 1 phần. Rất nhiều người introverts không bao giờ nói chuyện với ai cũng không bị trầm cảm. Giải quyết bệnh trầm cảm bằng khuyên họ nên giao tiếp nhiều là chữa bằng ngọn. Rất đơn giản người không bị trầm cảm tự khắc họ lại giao tiếp nhiều hơn. Đây là nhầm lẫn giữa việc đem kết quả về làm phương pháp, nó chỉ giúp bổ trợ 1 phần nào đó :D
Tôi nghĩ là nên thử đã, ko đc thì mới tìm phương pháp khác còn ko thử luôn thì mới là ko ổn :D
Trên forum về mental heath chính các bác sĩ cũng nói rồi, có những phương pháp hợp ng này nhưng ko hợp ng kia, ví dụ như thiền, cho nên là cứ thử thôi
 
Tôi nghĩ là nên thử đã, ko đc thì mới tìm phương pháp khác còn ko thử luôn thì mới là ko ổn :D

Không phải thử đâu bác, mà vấn đề cái đó nó quá rõ ràng rồi. Tôi có thể khẳng định 101% người bị trầm cảm đều đã từng rất cố gắng giao tiếp với xã hội. Bác cứ tưởng tượng đó là thứ đầu tiên họ nghĩ tới khi nhận ra mình có bệnh đúng không? Vấn đề người bệnh họ không dốt, họ đều hiểu họ cần làm gì. Nhưng mục tiêu của nhiều người đơn gỉan là không lo lắng và có thể vui vẻ trò chuyệm với xã hội như bác nói. Và bộ não họ không cho phép họ làm thế, lúc nào nó cũng u ám đeo cục tạ 1 tấn. Nhìn từ khía cạnh của bác thì bác có thể nghĩ sao không đi chơi, đi giao lưu. Nhưng bác phải hiểu cái đi cái đi chơi cái giao lưu đó là cái mà rất nhiều người bệnh nhắm tới chứ không phải gì cao xa cả.
 
2 mình thôi, nhiều hơn thì lại thu mình tiếp à
Ố kày.
vz3E3Zb.gif

Zồi sao?
vz3E3Zb.gif


Gửi từ Na Nà bằng vozFApp
 
Không phải thử đâu bác, mà vấn đề cái đó nó quá rõ ràng rồi. Tôi có thể khẳng định 101% người bị trầm cảm đều đã từng rất cố gắng giao tiếp với xã hội. Bác cứ tưởng tượng đó là thứ đầu tiên họ nghĩ tới khi nhận ra mình có bệnh đúng không? Vấn đề người bệnh họ không dốt, họ đều hiểu họ cần làm gì. Nhưng mục tiêu của nhiều người đơn gỉan là không lo lắng và có thể vui vẻ trò chuyệm với xã hội như bác nói. Và bộ não họ không cho phép họ làm thế, lúc nào nó cũng u ám đeo cục tạ 1 tấn. Nhìn từ khía cạnh của bác thì bác có thể nghĩ sao không đi chơi, đi giao lưu. Nhưng bác phải hiểu cái đi cái đi chơi cái giao lưu đó là cái mà rất nhiều người bệnh nhắm tới chứ không phải gì cao xa cả.

Đúng vậy, tôi cũng muốn ra ngoài đi chơi giao tiếp, nhưng nghèo quá xe đạp còn không có , nên ai chơi với tôi đâu mai phen
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Illshowyou,
Người trả lời cuối
bin.azn,
Trả lời
191
Lượt xem
22.942
Quay lại
Lên đầu trang