thảo luận Truyện Dịch Âm Gian Thương Nhân

Ai cho tôi mượn nich tôi up và dich cho 🙁

Gửi từ Vsmart Bee 3 bằng vozFApp
 
Chương 144 : Sao chổi

Tôi cùng Lý mặt rỗ lúng túng đứng đấy, không biết có nên nói gì hay không ?

Tôi thận trọng hỏi "Huynh đệ, ngươi biết Lưu Phú Quốc sao?"

Tôi hỏi lên như vậy, đứa trẻ lập tức ngừng khóc, ngẩng đầu dò xét chúng tôi "Hai người các ngươi là ai? Tìm cha ta có chuyện gì."


Hoá ra nó lại chính là con trai của Lưu Phú Quốc.


Tôi vội vàng nói "Ta có chút việc muốn nói, có thể vào trong phòng nói chuyện?"

Đứng ở chỗ này nói chuyện, khó tránh khỏi sẽ bị người khác nghe lén.

Cậu ta lắc đầu "Không tiện, tôi sẽ làm liên luỵ các ngươi, có chuyện gì mau nói, nói xong hãy rời khỏi đây càng nhanh càng tốt."

"Chúng tôi là tới là muốn giúp." tôi nói " gần đây ngươi có phải hay gặp chuyện khác dị?"

"Các ngươi không phải cảnh sát?"

Tôi cười lắc đầu "Không phải."

"Các ngươi thật là tới giúp tôi? Các người được ai cử tới?"

"Việc này ngươi chưa cần biết." Lý mặt rỗ đưa cho hắn năm trăm tệ "cầm lấy."

Trông thấy tiền, nó phấn chấn một lúc, lúc sau mới cẩn thận nhét vào túi, rồi vội vã nói " hai vị đại ca, các ngươi chờ tôi một lúc, tôi đi đem phụ thân tôi an táng, xong việc sẽ nói chuyện kỹ hơn với hai người."

Nói xong, liền nâng cái xác lên, hướng phía đỉnh núi đi đến.

Trong lòng của tôi vẫn là những mơ hồ.

Lưu Phú Quốc không phải đã sống dậy sao? Làm sao giờ lại là một cái xác.

Thi thể của lão tại sao lại xuất hiện ở cửa nhà, đầy người vây xem?

Chẳng lẽ thi thể này biết chạy?

Tôi chợt nghĩ tới tối hôm qua bị theo dõi, phía sau lưng chợt ớn lạnh.

Nhìn nó chật vật đem thi thể hướng trên núi đi, tôi nghĩ trong đó hẳn có mờ ám, liền có ý cùng đi để xem xét.

Nó nhìn chúng tôi "Nếu như các người không sợ dính vào xúi quẩy, cứ việc!"

Nói xong, nó cũng không để ý chúng tôi nữa, tiếp tục hướng về trên núi đi đến.

Mẹ nó, ý gì đây? Dính vào xúi quẩy? Xúi quẩy chỗ nào?

Chuyện này quan hệ đến an nguy của Sở Sở và mẹ cô ấy, tôi nào quan tâm cái gì xúi quẩy không xúi quẩy, rảo bước theo chân anh chàng lên núi.

Tôi nhìn nó khiêng cái xác thật khổ sở, nhiều lần như sắp không chống đỡ nổi nữa, tôi ngỏ ý muốn thay hắn một lát, mặc dù gánh xác chết không phải chuyện gì tốt, nhưng nhìn thế tôi cũng không đánh lòng.

Nhưng nó lại tỏ ra khó chịu với chúng tôi, quát lớn bảo chúng tôi không được đụng vào thi thể.

Tôi đành phải thôi.

Nó một mực tự mang xác cùng chúng tôi đi lên núi, chúng tôi dừng tại một ngôi mộ đá.

Ngôi mộ đá này so với những thứ chúng tôi thấy lúc có vẻ rất khác, nó được phong kín bằng rất nhiều đá lớn. Nhưng những tảng đá lớn vậy mà tất cả đều bị đẩy ra, thậm chí cửa hang còn có một dây xích sắt lớn mắt xích tựa cổ tay, nhưng nó cũng bị kéo đứt. . .

Những đá này tôi cảm thấy trừ khi dùng thuốc nổ nổ, nếu không khó có thể mở ra như thế này.

Rốt cuộc là ai, biến một ngôi mộ đẹp thành ra đống này?

Nó quỳ gối trước mộ phần, gào khóc, âm thanh nghe thật thê lương bi thảm, lòng tôi cũng cảm thấy xót xa.

Sau một hồi khóc lóc, nó liền thu dọn những tảng đá nhỏ, sau đó đẩy từ trong động một cỗ quan tài.

Nắp quan tài bị mở, mà trên quan tài, rõ ràng có dấu vết cào cấu bằng móng tay, nhìn thấy tôi cảm giác rằng . . . Cái xác này là từ trong quan tài bò ra sao.

Mặc dù trước đó cũng đoán được tình huống này, nhưng khi thật sự đối mặt vẫn có chút sợ hãi.

Tôi hít một hơi sâu, nơm nớp lo sợ nhìn quan tài, cùng cỗ kia nằm trên mặt đất cứng ngắc vô cùng thi thể, hỏi nói " tiểu huynh đệ, có thể nói cho ta biết đã có chuyện gì?"

Nó ngẩng đầu nhìn trời, lau nước mắt "Chờ một chút đi, nếu không đặt cha tôi vào, sợ rằng sẽ xảy ra chuyện lớn."

Nói xong, nó liền đem thi thể bỏ lại vào trong quan tài, đem nắp quan tài đậy lại, lần nữa đẩy trở vào, rồi dùng tảng đá bịt cửa hang.

Sau khi làm xong những việc này, hắn có vẻ hơi mệt mỏi, nhìn chúng tôi một chút vả mặt áy náy "Thật có lỗi, để các người đợi lâu."

Mà tôi lại bị hù cho toàn thân tóc gáy đều dựng lên!

Vừa rồi nó làm những chuyện này hết thảy đều là dễ như trở bàn tay, tựa hồ đã quen thuộc. Điều này khiến tôi hoảng sợ, hẳn là không phải lần đầu tiên làm chuyện như vậy, xác cũng không phải lần đầu tiên “CHẠY” ra.

Điều mà ông chủ Tứ Xuyên nhắc tới 'Khởi tử hoàn sinh', đây là thuật khởi tử hoàn sinh sao?

Chết cũng không thể yên nghỉ, đây cũng một người là sự trừng phạt quá lớn!

Nó dập đầu mấy cái vang tiếng, sau từ trong túi móc ra một viên tựa như hạt châu, đặt ở tảng đá trước mộ phần, lúc này mới bảo chúng tôi rời đi.

Tôi trở nên kích động, hạt châu kia, hẳn là từ miệng thi thể, “Dạ Minh Châu?”

Nghĩ thế, tôi liền muốn cầm hạt châu kia xem xét.

Ai ngờ tôi vừa vươn tay, nó lại lập nhảy ra trước mặt tôi, sự phẫn nộ hiện lên giống như một con dã thú "Ngươi định làm gì? Không muốn sống nữa sao."

"Không có ý gì." tôi có chút hốt hoảng giải thích "Ta chỉ muốn nhìn một chút đây rốt cuộc là cái thứ gì, ta cảm thấy vật này có thể là mấu chốt của vấn đề."

"Chớ lộn xộn." nó nói " đụng phải sẽ chết người đấy."

Tôi không thể làm gì khác hơn là rút tay về.

Hạt châu kia căn bản nhìn không ra là làm bằng vật liệu gì, cũng mờ đục, giống như dùng đá cẩm thạch loại thường điêu khắc thành. Ngoại trừ mặt ngoài có rất nhiều vòng các hoa văn phức tạp, cũng không có cái gì đặc biệt hấp dẫn, có thể tạm nói rằng đó không phải Dạ Minh Châu của Từ Hi lão phật gia.

"Hạt châu này. . . Từ trong miệng của cha ngươi?" tôi thận trọng hỏi.

Nó liền nói " đi, mau rời đi chỗ này, trở về rồi hãy nói."

Dáng điệu nhìn rất khẩn trương, một mực tận dụng từng giây, ép chúng tôi phải xuống núi.

Không có cách gì, tôi không thể làm gì hơn là đi theo nó mà rời đi.

Cũng thật lạ, khi chúng tôi đi đến giữa sườn núi, không khí chung quanh bỗng nhiên lập tức trở lên lạnh lẽo, mà phía sau núi bên trên thú rừng giống như bị cái gì kích thích, hoảng loạn, bay chạy tứ tán. Không khí này còn thật sự là khiến tôi khó mà an tâm được.

Chúng tôi một hơi chạy tới chân núi, nó vẫn như có chút chưa tỉnh táo, nhưng liền muốn cùng bọn tôi chuẩn bị rời đi thôn.

Tôi hỏi " vì cái gì mà không về nhà ngươi?"

Nó nói " nhà tôi không an toàn, mà lại người dân trong thôn cũng sẽ không để tôi ở lại."

"Vì cái gì không cho ngươi ở lại? Nơi này dù sao cũng là nhà ngươi." tôi kinh ngạc hỏi.

Nó thở dài, không nói gì.

Nhưng vào lúc này, trong đó một gia đình mở cửa. Trông thấy nó vẫn còn trong thôn, lập tức chửi ầm lên "Đồ sao chổi, ngươi thấy hại cho chúng ta chưa đủ thảm sao? Mau biến đi."

Nó yên lặng gượng cười, liền vội vã rời đi.

Đến thị trấn bên, nó dẫn chúng tôi dẫn tới một quán ăn nhỏ trong thị trấn, nói muốn mời chúng tôi ăn cơm. Hắn gọi ba tô mì thịt bò, hai chúng tôi trong chén đều được cho thêm thịt, hắn lại không thêm.

Nhìn sợi mì sền sệt, tôi thực sự không cảm thấy ngon miệng.

Mà nó lại không thèm để ý, ăn như hổ đói, nhìn như đã vài ngày chưa ăn cơm.

Rất nhanh bát mì lớn đã sạch sẽ, tôi đẩy chén của tôi qua . Nó có chút ngượng ngùng, nhưng cũng ăn sạch.

Sau khi ăn no, nó chống tay khó khăn đứng dậy. Nói cho chúng tôi biết hai ngày không có ăn cái gì, vừa rồi thực sự có chút thất lễ.

Tôi vừa cười vừa nói "Không sao, đi về chỗ ngươi ở đi! Nói rõ chi tiết cho chúng ta."

Nó càng lúng túng, đỏ mặt nói ngủ ngoài đường. Dân thôn không cho ở trong thôn, mà lại không có tiền, chỉ có thể ở trên đường cái làm ăn mày.

Tôi một trận lòng chua xót, đám kia thôn dân tại sao đối đãi một đứa bé như vậy?

Tôi liền bảo nó về nhà nghỉ cùng tôi và Lý mặt rỗ.

Nó khoát tay không đồng ý, nói người mình rất bẩn, sẽ làm bẩn chỗ ở của chúng tôi. Tôi nói không có việc gì.

Nó với ánh mắt dò xét hỏi rằng ”các ngươi không sợ tôi đem xúi quẩy truyền cho các ngươi sao?”

Tôi cười to nói "Tôi chính là chuyên gia xử lý xúi quẩy, sợ gì xúi quẩy?"

Nó lúc này mới gật gật đầu, cùng chúng tôi trở về.

Nhưng khi trông thấy gian phòng sạch sẽ, bên trong còn cong thấy một cô nương xinh đẹp, lập tức đỏ mặt, đứng tại cửa ra vào nói sao cũng không chịu đi vào.

Tiểu Nuyệt nhìn ra sự tự ti của nó, liền đi tới lôi tay nó đi vào, vuốt vuốt tóc của hắn nói " ngươi sợ cái gì, nhanh đi tắm mặc quần áo mới đi! Từ nay hãy coi ta như tỷ tỷ của ngươi."

Nó oà khóc , quay đầu chạy ra khỏi phòng.

Không có cách gì, tôi cùng Lý mặt rỗ đành phải đuổi theo.

Tôi cười hỏi nó sao thế ? Nó lúng túng nói hai người và tỷ tỷ đối với hắn quá tốt, hắn không quen.


Tôi có chút bó tay, nó đã bị trải qua những chuyện gì, làm sao lại trở thành tự ti mức độ này? tôi cùng Lý mặt rỗ đành phải lại đi thuê một cái phòng đơn, ba người chúng tôi sẽ ở đó và nói chuyện.


Không có người ngoài, nó lúc này mới thả lỏng, cùng chúng tôi nói về những chuyện xưa .
 
Chương 145 : Cương thi thoát ra.

Nguyên nó là trẻ mồ côi, mẹ chết sớm, cha vì nghèo quá, đi theo người ta trộm mộ, từ lúc đó tới cũng mất tích biệt tăm . Nó sống lay lắt nhờ họ hàng bà con hang xóm giúp đỡ, với nó mà nói ăn no có lẽ là chuyện hạnh phúc nhất, việc đi học còn chưa bao giờ dám mơ.
Về sau đã trưởng thành, dựa vào lấy trong nhà vài mẫu đất cằn cỗi sống qua ngày.
Vốn nghĩ sẽ cố gắng làm ăn tích luỹ, sau đó cưới một cô gái làm vợ, hai người trồng trọt chăn nuôi sống cuộc đời bình yên.
Không nghĩ một ngày người cha của nó trở về, phá Tôin sự yên bình bao lâu.m Gian Thương Nhân Tra
Vào một đêm khuya, cửa nhà nó bị đập ầm ầm, người bên ngoài gọi tên hắn. Hắn rất buồn bực, liền đi mở cửa.
Đứng ngoài cửa một người đàn ông có tuổi quần áo lam lũ, toàn thân trên dưới đều là máu, trên mặt còn còn một vết sẹo. Đôi mắt đục ngầu mắt, thoáng nhìn đến thiếu niên, trong nháy mắt thần sắc đột ngột hưng phấn, lắp bắp cầm Tôiy hắn " con Tôi, là ngươi sao?"
Nó bị hình dạng và lời nói của lão già cổ quái này doạ, vội vàng muốn đóng cửa lại kệ lão già ở ngoài. Nhưng lão già không quan tâm lắm tới biểu hiện của hắn liền xông vào, kích động nói Tôi là cha ngươi đây.
Hắn bối rối, nhưng nhìn lão già một hồi lâu, chợt thấy người này tướng mạo có nhiều nét nét ngờ ngợ giống mình. Tuy rằng trong trí nhớ của hắn ấn tượng về cha mình cũng không có gì đặc biệt, cha hắn đã bỏ đi từ lúc hắn quá nhỏ.
Nhà hắn ầm ầm, hàng xóm xung quanh bị đánh. Họ vội vàng chạy đến nhìn xem là chuyện gì mà ồn ào, một lúc thì mọi người xác nhận đây chính là cha của hắn!
Lúc đó người trong thôn vẫn còn đối tốt với hắn, thấy trong nhà hắn lúc đó chẳng có gì ăn, họ liền mang cho hai cha con ít ngô để hắn cho cha mình ăn.
Nhìn thấy cha của mình, trong thâm tâm hắn bối rối ngổn ngang. Hắn chẳng biết làm thế nào cho phải, cứ như vậy lúng túng ngồi không cả một buổi tối, hai người cũng không ai nói câu gì với nhau. . .
Thiếu niên ban ngày chăn trâu, vốn đã mệt mỏi, bất giác ngủ gục lúc nào không hay.
Khi hắn thức dậy, phát hiện cha mình cũng nằm trên giường ngủ thiếp đi, ở trên bàn bên thấy một phong thư. Hắn không biết chữ, liền đem thư đưa cho hàng xóm xem giúp.
Hàng xóm sau khi xem xong, lập tức liền choáng váng, nói thư này là di thư của cha hắn!
Trong thư ghi, khi hắn thấy phong thư này, cha hắn đã chết, đồng thời liên tục căn dặn hắn việc mai táng, nhất định phải đem lão an táng bằng quan tài đứng, đồng thời phải dùng gỗ Đào làm thành đinh, đinh này đóng thẳng vào 4 chi và trái tim của lão, vị trí táng tại núi chỗ cao nhất.
Hạ táng về sau, có người sẽ đưa cho hắn một cái lễ vật nho nhỏ, cụ thể là lễ vật gì, trên thư cũng không có ghi. Tôi mơ hồ đoán được, lễ vật kia hẳn là 'Dạ Minh Châu'.
Nghe hang xóm nói xong hắn trợn tròn mắt, vội vàng chạy về nhà, phát hiện cha mình đã tắt thở lúc nào, hắn càng không rõ tại sao cha lại muốn mình làm thế với thi thể mình?
Hắn không hiểu rõ những việc đó là ý gì, lại nghĩ những việc đó có chút gì đó không tốt, có thể làm rồi thì cha mình sẽ vĩnh viễn không thể siêu sinh.
Nghĩ liền làm theo ý mình không làm như trong thư, hắn mang xác cha an Táng như người thường. . .
Nhưng không ngờ từ đêm đó liền xảy ra chuyện!
Đầu tiên là gia cầm trong thôn, ban đêm lúc khuya nhết sẽ tự nhiên gáy, đến ban ngày liền sẽ phát hiện mất một vài con, cho trong thôn cũng chết thảm vài con, xác rất ghê rợn, bụng bị cắn nham nhở.
Mọi người trong thôn ban đầu nghi ngờ cáo sói xuống thôn trang gây chuyện, cho nên cũng không để ý. Nhưng thời gian trôi qua, càng ngày càng nhiều gia cầm bị chết, bị mất, người trong thôn tổ chức đội tuần tra, khi trời tối sẽ đi tuần.
Kết quả đội tuần nhìn thấy một thứ đã thay đổi cuộc đời của hắn!
Họ phát hiện cha của hắn, lão từ trên núi đi xuống, đi thẳng đến nhà của hắn, gõ cửa. Họ thấy cha hắn trên người còn mặc áo niệm, cả người toả ra mùi tử thi nồng nặc, hai con mắt chết không nhắm mắt mở thật lớn, quả thực là cái xác không hồn. Kế theo, họ thấy hắn cũng cúi đầu từ nhà bên trong đi ra đến, đi theo sau cha mình. Trước mắt bao người, hai người lại lén vào nhà khác trong thôn, nuốt sống gà vịt!
Đội tuần bị hù tới mức có người còn tè cả ra quần, biết đây là xác chết sống dậy, vừa rạng sáng hôm sau, chuyện này liền náo động toàn thôn.
Người trong thôn đem bắt trói hắn, tra hỏi vì cái gì phải làm như vậy? Đương thiếu niên khi nghe thấy chuyện đêm qua cha tìm mình, còn mang mình theo nuốt sống gà vịt, thực sự quá choáng váng không tin. Nhưng khi hắn phát hiện ra, xác cha mình lại ngủ cùng mình trên giường đêm qua, không tin cũng phải tin. Người thôn nói không sai, hắn đã cùng ngủ với xác cha mình suốt đêm trên giường này. . .

Thiếu niên sợ hãi, vội vàng cầu khẩn mọi người trong thôn, đem xác cha một lần nữa bỏ lại trong quan tài, phòng ngừa việc cha mình 'đi trộm”, họ và hắn thậm chí chất vào động rất nhiều đá lớn, hi vọng có thể giữ chặt thi thể trong đó.

Hắn cũng lo lắng sợ rằng mình sẽ lại đi ra ngoài ăn trộm gà vịt của mọi người, liền nhờ người dùng dây thừng đem mình trói lại, cửa cũng từ bên ngoài khóa vào.
Nhưng, những việc này này tựa hồ cũng vô dụng, cha hắn không biết dùng thủ đoạn gì, đẩy hết mấy khối đá trong hang, lù lù chui ra.
Sáng sớm, thiếu niên lại thấy xác cha nằm tại cửa cổng nhà mình, miệng há mở, trong ngậm hạt châu kia.

Hắn bối rối không biết làm gì hơn, chỉ có thể đem cha một lần nữa bỏ lại trong quan tài, đem hạt châu cung phụng tại trước mộ, dùng tảng đá đem cửa hang chắn lại. Hắn tự mình rời thôn đi tìm cao nhân tới giải quyết việc của cha mình.

Các thôn dân phát hiện, từ khi hắn rời đi, mọi chuyện hết thảy đều khôi phục bình thường. Xác cha hắn cũng không lại xuống núi, gia cầm cũng không còn bị mất, thôn xóm trở lại bình thường.
Không biết từ lúc nào, mọi người đều nói với nhau hắn là sao chổi, là hắn khắc chết cha mình, thậm chí còn để cha hắn chết không nhắm mắt, mỗi lúc trời tối lại tìm tới cửa.
Lời đồn làn truyền, cuối cùng mọi người trong thôn cũng không dám lại để hắn trong thôn nữa, hắn cũng không muốn để mọi người chịu tội, cho nên hắn cũng lẳng lặng mà bỏ đi.

Từ khi hắn đi, thôn quả nhiên yên tĩnh trở lại, không tiếp tục phát sinh cái chuyện xác sống dậy nữa.
Nhưng khi chúng Tôi tói, xác kia lại lần nữa xuống núi, không ai dám động xác kia. Cho nên mọi người chỉ có thể gọi hắn về để hắn giải quyết.
Khi hắn trở về về sau liền gặp chúng tôi, còn lại sự tình, chúng Tôi đã đều biết. Sau khi nghe xong, tôi cùng Lý mặt rỗ đều sửng sốt.
Tôi thắc mắc lớn nhất là, người cha để lại di thư kia, rốt cuộc là ý gì?
Tại sao lại muốn để con dùng gỗ đào đóng vào xác mình?
Còn có trong miệng ngậm hạt châu, đến cùng là cái gì? Tại sao muốn đưa cho hắn.
Tôi bối rối nhìn hắn, nói vậy quả thật muốn giải quyết chuyện này, chỉ sợ chỉ có thể dựa theo lời cha hắn nói trong di thư làm theo.

Hắn cúi đầu, lặng lẽ rơi lệ, tôi biết hắn thực không muốn làm. Nhưng mọi chuyện đã thành ra như này, thật sự cũng không biết dufng cách gì khác để giải quyết, chỉ sợ càng để lâu hậu quả sẽ tồi tệ hơn!

Tôi cùng Lý mặt rỗ liền khuyên bảo, hắn cuối cùng không thể làm gì, chỉ có thể gật đầu một cái đồng ý.Tôi suy đoán cha hắn sở dĩ để lại di thư, hiển như đã biết mình sau khi chết sẽ xác chết sống dậy.Còn có hạt châu kia, tôi muốn biết nó thực sự là thứ gì và làm được gì.
Tôi chợt nhớ tới, hắn trước đó đề cập qua, khi hắn còn nhỏ cha đã bỏ đi theo người ta trộm mộ. Thế là liền hỏi hắn, có biết những năm gần đây cha hắn đã làm những gì?
 
Sửa lần cuối:

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Mon.qua.sinh.nhat,
Người trả lời cuối
nghiaaSony,
Trả lời
427
Lượt xem
58.603
Quay lại
Lên đầu trang