[Truyện dịch] Âm phủ thần thám

Vì truyện này đã trùng với 1 group trên FB nên các bác có cần tiếp tục không?

  • Bình chọn: 198 95,7%
  • Không

    Bình chọn: 9 4,3%

  • Tổng số người bình chọn
    207
Trên google mình tìm đc link của tryyenyy thì đến chap 18 do vozer dịch rồi mà sao bác thớt mới post chap 11-12 thôi nhỉ sao ko bung đến 18 gọn lẹ luôn đi ?
 
Sao cả tuần quay lại mà thớt vẫn có 3,4 chấp thế này
osCpCsi.gif


via theNEXTvoz for iPhone
 
Quyển 2: Hoa học đường màu trắng
Chương 26: Hung phạm đền tội - Kẻ sát nhân thực sự.


Vozer nói được làm được. C26 cập bến trước 4 giờ chiều nay :ROFLMAO:

Vừa mới nghĩ tới kẻ sát nhân đang ở ngoài cửa, có thể có vũ khí trong tay, mồ hôi lạnh của tôi ngay lập tức ướt đẫm lưng!

Tôi nuốt khan, điên cuồng suy nghĩ, Đặng Siêu giả làm ma nữ đang đợi tôi ngoài cửa, nếu tôi chìa đầu ra kiểm tra, hắn ta nhất định sẽ cho tôi một dao.

Nhưng tôi ở đây cũng không an toàn, từ cửa đến đây chỉ vài bước, hắn có thể giết tôi trước khi Hoàng Tiểu Đào lao tới.

Cửa sổ rộng mở, có thể nhảy xuống, nhưng thế này cũng không ổn, vì mục tiêu của tôi đêm nay là bắt được hắn!

Vì vậy, tôi đút tay vào túi và bấm số điện thoại của Hoàng Tiểu Đào.

Vừa bấm số vừa giả vờ sợ hãi, tôi lớn tiếng nói: “Hạ Mạt, cô đừng làm tôi sợ, tôi đi ngay, tôi đi ngay đây…”

Sau đó nhấc chân đi hai bước, phát ra tiếng bước chân rồi lặng lẽ đi vòng qua phía sau cây dương cầm. Nếu Đặng Siêu xông tới, ít nhất tôi có thể dựa vào cây đàn dương cầm để lòng vòng một chút với hắn ta.

Đúng lúc này, Đặng Siêu đứng ở cửa, nhìn thấy tôi núp sau cây đàn dương cầm, hắn ta nhếch mép cười hắc hắc: “Cậu nhóc, còn giả bộ gì nữa?”

Tôi thấy rõ ràng một con dao găm trên tay hắn ta, và đôi tay của hắn ta mảnh mai và dịu dàng như phụ nữ.

“Anh là ai? Tại sao lại ăn mặc như thế này?” Tôi giả vờ bối rối, cố gắng dụ hắn ta nói, câu thêm thời gian.

“Vẫn còn muốn cùng tao diễn hài sao, chính xác thì bức thư viết gì trong đó?” Đặng Siêu gằn giọng, sau đó đi về phía tôi.

“Bức thư đó nói rằng ...” Tôi lùi lại phía bên kia cây đàn: “Nói rằng anh là một kẻ giết người.”

“Tên Trương Khải này... quả nhiên là không thể tin tưởng được. Thế mà tao còn vì giết hắn mà áy náy lâu như vậy".

Hắn ta tiến thêm một bước nữa. Tôi lo lắng đến nỗi lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, và tim tôi như muốn bật ra khỏi cổ họng.

Tôi nói: "Này hoàn toàn là do anh tự làm, nếu như anh không giết cậu ấy, di thư làm sao lại rơi vào tay tôi".

"Bớt nói nhảm đi, đưa thư cho tao!" Hắn ta khàn giọng hét lên.

“Thư không có trong tay tôi, tôi đã giao cho cảnh sát rồi.” Tôi nói.

“Con mẹ mày, dám giở trò với tao!”

Đặng Siêu đang muốn xông tới, Hoàng Tiểu Đào đã đá tung cửa sau lưng, hai tay cầm súng, hùng hổ hét lớn: “Không được nhúc nhích, bỏ vũ khí xuống!”

Đặng Siêu quá sợ hãi, liều mạng lao tới tôi, tôi đoán hắn là dự định cưỡng ép tôi làm con tin!

Tôi lập tức chạy ra phía sau phòng học, Đặng Siêu gấp rút đuổi theo, Hoàng Tiểu Đào bắn một phát, tiếng súng đinh tai nhức óc vang vọng trong phòng học.

Súng không gây ra tý thiệt hại nào, nghe nói một viên đạn rỗng sẽ được gài vào súng của cảnh sát để bắn cảnh cáo. Nhưng tiếng súng đã có tác dụng chấn nhiếp, Đặng Siêu bỏ chạy từ hướng cửa chính, tóc giả cũng rơi ra.

Hoàng Tiểu Đào lập tức đuổi theo dọc hành lang, tôi chạy ra ngay, tuy rằng hành lang là ngõ cụt nhưng hai bên đều có lớp học dày đặc, rất dễ để lẩn trốn.



Khi tôi đi ra ngoài hành lang, quả nhiên Đặng Siêu đã biến mất, Hoàng Tiểu Đào gọi tôi đuổi theo hắn, cô đá vào cánh cửa của một phòng học, Hoàng Tiểu Đào mới chỉ liếc vào phía bên trong một chút, tôi đã nói: "Không phải là ở đây!".



Chúng tôi sau khi lục soát liên tục ba phòng học, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa sổ, tôi kêu lên: “Nguy rồi, hắn ta định nhảy ra khỏi cửa sổ!” Chúng tôi chạy nhanh vào một lớp học và nhìn thấy Đặng Siêu đang giẫm lên bệ cửa sổ, chuẩn bị nhảy xuống. Hoàng Tiểu Đào đứng yên, hai tay cầm súng, sẵn sàng bắn hắn ta.



Lúc này, Đặng Siêu đột nhiên hét lên một tiếng, ngã khỏi bệ cửa sổ, hoảng sợ hét lên: "Đừng giết tôi! Đừng giết tôi!" Tôi nhìn lên thì thấy một cô gái có khuôn mặt nhợt nhạt trên khung cửa sổ. Nhưng thoáng qua liền biến mất.



Thật bất ngờ, Hạ Mạt vậy mà lại giúp chúng tôi!

Hoàng Tiểu Đào lập tức bước tới, một cước sút văng con dao ra, còng hai tay Đặng Siêu ra sau lưng, sau đó nói với tôi: “Tống Dương, cậu nói một điểm cũng không sai, tiểu tử này quả nhiên bàn tay đã qua chỉnh hình".


Tôi thở phào nhẹ nhõm, cảm giác toàn thân muốn xụi lơ.

Lúc này Vương Đại Lực từ bên ngoài chạy vào nói: “Con mẹ nó, ngưu bức a, nhanh như vậy đã tóm được hắn, để tao xem thử tên tiểu quỷ này cuối cùng mặt mũi ra sao nào.”



Chờ hắn bước tới, Hoàng Tiểu Đào bất ngờ đạp hắn một cước. Vương Đại Lực hét thảm một tiếng, ôm lấy chân và nhảy dựng lên. Hoàng Tiểu Đào hung ác nói: "Thời khắc mấu chốt lại dừng lại buộc dây giày. Giờ thì tôi đã kiến thức được thế nào là đồng đội heo rồi!"

"Dây giày đột nhiên bị lỏng. Đó cũng không phải lỗi của tôi, Tống Dương, mày phải giúp tao giải thích." Vương Đại Lực ủy khuất nói, tôi chỉ ném cho hắn ta một ánh mắt khinh bỉ.

Hoàng Tiểu Đào gọi cho tổng bộ và chuẩn bị đưa Đặng Siêu ra ngoài.

Vương Đại Lực nhân cơ hội lao đến nói: "Ồ, ngươi là Đặng Siêu? Giết hai người rồi giả làm ma để hù dọa chúng ta, ngươi rất giỏi đấy, nhưng cho dù ngươi có giỏi đến thế nào, cũng không thể so với Dương huynh đề của chúng ta. Đúng không Tống Dương?".

Không có ai chú ý tới hắn, Vương Đại Lực lúng túng cười, Đặng Siêu đột nhiên nhìn tôi bằng ánh mắt thâm trầm:" Trong thư của Trương Khải viết chính xác là cái gì? "

" Thư là giả. Anh tới giờ vẫn chưa nhận ra là tôi đã thiết lập bố cục nào sao? ”Tôi cười lạnh nói.

“Không thể nào, rõ ràng là chữ viết tay của Trương Khải, hơn nữa tao là một thiên tài giết người, nếu không đọc thư thì mày làm sao có thể nhìn thấu thủ đoạn của tao được!”

Hóa ra Đặng Siêu vẫn tự phụ rằng đầu óc của mình là số một trên đời, cho nên quyết định bức thư là thật, chính sự tự phụ đã hại hắn ta!

Tôi thở dài: "Bức thư được tổng hợp từ ghi chép trong lớp của Trương Khải. Cậu nói không ai có thể nhìn thấu kỹ thuật của cậu à? Tôi chỉ muốn nói, lần này cậu thật xui xẻo vì đối thủ mà cậu gặp lại chính là tôi".

Đặng Siêu đột nhiên bật cười. Tiếng cười ảm đạm vang vọng ngoài hành lang, hắn nói: "Tống Dương, tao sẽ nhớ kỹ mày. Lần này là tao thua, thua thất bại thảm hại, thua tâm phục khẩu phục!"

“Được rồi, thành thật một chút, theo tôi đi!” Hoàng Tiểu Đào hung hăng đẩy hắn.

Tôi ngăn hắn ta lại: “Chờ đã, cậu nói là cậu thua?”

“Sao? Tao đã bị dồn tới mức này, mày còn muốn nói là tao thắng sao?” Đặng Siêu cười lạnh liên tục.

"Không ai thua, không ai thắng, bởi vì đây không phải là một trò chơi. Cậu đã giết người! Hai sinh viên đại học vì cậu mà chết, và hai gia đình đau khổ mãi mãi vì cậu. Cậu vậy mà dùng thắng thua để so đo chuyện này?” Tôi mắng.

Đặng Siêu giễu cợt: "Trong mắt tao, đây chỉ là một trò chơi! Một cuộc so tài của trí óc và lòng dũng cảm!"

"Thật sự là nội tâm vặn vẹo, không có thuốc chữa!" Hoàng Tiểu Đào miệt thị nói .

Chúng tôi áp giải hắn ra ngoài, một lúc sau xe cảnh sát đến và Đặng Siêu bị cảnh sát đưa đi.

“Đại án đã phá, được rồi, để tôi mời các cậu một bữa ăn khuya nào.” Hoàng Tiểu Đào thoải mái nói.

"Thật tuyệt, chúng ta đi uống bia ngoài trường đi. Đêm nay chúng ta sẽ không say ..." Vương Đại Lực nhảy múa phấn khích.

Hoàng Tiểu Đào trừng mắt nhìn hắn, Vương Đại Lực sợ quá nuốt luôn lời định nói lại, cúi đầu xuống, ước chừng Hoàng Tiểu Đào vẫn đang hận hắn vụ cột dây giày.

Tảng đá lớn trong lòng tôi cuối cùng cũng được hạ xuống, lúc này phía sau truyền đến một tiếng đàn dương cầm u oán, Vương Đại Lực rùng mình nói: “Nghe thấy không? Tôi đã nói rồi mà, truyền thuyết là thật!”

Hoàng Tiểu Đào tự lẩm bẩm một mình: "Kỳ quái, người ta đều nói ma quỷ sợ ác nhân, thế mà đây lại là ác nhân sợ ma quỷ?"

"Đó là bởi vì trong lòng hắn ta có ma. Đi thôi. Còn một người nữa cần phải cảm ơn!" Tôi nói.

“Ai vậy?” Hai người hỏi.

“Hạ Mạt!”.
 
Sửa lần cuối:
Xong chương 26.
Ai nhaaa mệt chết ta. Tiểu Đào đâu, mau tới giúp ta xoa bóp a....
Hôm qua ta đã đặn tiểu Mai và tiểu Ngọc tắm rửa sạch sẽ đợi Hàn huynh đệ tới là hầu hạ nhiệt tình, thế mà hôm qua ko ra chương mới Hàn phủ cũng ko về, làm 2 nàng đợi cả đêm. Sáng ra đã mặt mày hậm hực, ta hỏi thì 2 nàng trách Hàn huynh đệ cho 2 nàng ấy leo cây. Ai nha, cái chuyện đàn bà này lão ca ko giúp đc Hàn huynh đệ rồi, Hàn huynh đệ nhớ bảo trọng, bảo trọng. :big_smile:
 
Hôm qua ta đã đặn tiểu Mai và tiểu Ngọc tắm rửa sạch sẽ đợi Hàn huynh đệ tới là hầu hạ nhiệt tình, thế mà hôm qua ko ra chương mới Hàn phủ cũng ko về, làm 2 nàng đợi cả đêm. Sáng ra đã mặt mày hậm hực, ta hỏi thì 2 nàng trách Hàn huynh đệ cho 2 nàng ấy leo cây. Ai nha, cái chuyện đàn bà này lão ca ko giúp đc Hàn huynh đệ rồi, Hàn huynh đệ nhớ bảo trọng, bảo trọng. :big_smile:
vừa mới chỉ thoáng nhắc mỹ nữ Nom huynh đã liền lập tức mà có mặt rồi a..... Tốc độ bực này quả không gì sánh nổi :surrender:
 
Quyển 2: Hoa học đường màu trắng
Chương 27: Bản xô nát cuối cùng.


Em lỡ mồm :surrender:

“Cái gì?” Vương Đại Lực kinh hãi: “Thôi đi, bị ma nữ kia quấn lấy sẽ không tốt đâu.”

“Cô ấy sẽ không làm gì chúng ta đâu, chỉ là trở lại đốt một ít tiền giấy cho cô ấy, nói vài câu thôi. Mày có đi không?" Tôi nói.

Vương Đại Lực do dự một lúc, khi thấy tôi và Hoàng Tiểu Đào đi khỏi, cậu ta chạy theo sau và hét lên "Đợi tôi với".

Tiếng đàn dương cầm ai oán vang vọng khắp tòa nhà dạy học cũ, khi chúng tôi lên đến tầng ba, Vương Đại Lực nắm chặt cánh tay của tôi, ngay cả Hoàng Tiểu Đào cũng có chút rụt rè: “Tống Dương, các hồn ma sẽ không làm hại chúng ta đúng không? "

" Người chết đi thì thành ma, mà ma chết đi lại thành người. Chúng ta vẫn có thể lịch sự khi gặp người lạ, nhưng khi gặp ma, chúng ta gọi lại hét lên, cô nói thử xem, nếu con ma thấy thế nó có cao hứng nổi không? Tóm lại, dù là người hay là ma đi nữa, cô tôn trọng nó thì nó cũng tôn trọng lại. ”Tôi nhẹ giọng giải thích.

"Cũng có chút đạo lý, nhưng tao vẫn thấy sợ ..." Vương Đại Lực hoang mang nói.

“Tôi thực sự rất coi thường cậu rồi đấy, tôi sẽ gửi tặng cậu một bài hát mới của Châu Kiệt Luân.” Hoàng Tiểu Đào cười nói.

“Bài gì?” Vương Đại Lực hỏi.

“Thứ đàn ông gì vậy !?” Hoàng Tiểu Đào cười khì khì.

Chúng tôi đến phòng học âm nhạc ở tầng bốn. Trong ánh trăng trắng bạc, một bóng người mảnh mai trong suốt đang ngồi trước cây đàn dương cầm, đôi bàn tay nứt nẻ lả lướt trên những phím đàn đen trắng, đang chơi bản “Xô nát ánh trăng” một cách điêu luyện. Mái tóc đen dài nhẹ nhàng bay trong gió, lại có một chút vẻ đẹp quỷ dị mà thê lương.

Tôi đang định bước tới, Vương Đại Lực kéo chặt cánh tay tôi: “Đừng, ai làm gián đoạn buổi biểu diễn của cô ấy sẽ bị dây đàn giết chết.”

“Đó chỉ là lời đồn thôi!” Tôi nói.

"Nhưng tối hôm qua hai cô gái kia đã tận mắt nhìn thấy ..." Vương Đại Lực run rẩy nói.

Tôi chỉ vào bốn chiếc quạt trần trên trần nhà, mặc dù tôi không trèo lên để kiểm chứng, nhưng tôi có thể đoán được Đặng Siêu đã tạo ra hiệu ứng tóc bay lượn này như thế nào.

Tôi nói: "Đặng Siêu mua một ít dây đàn và buộc chúng vào các cánh quạt trần với độ dài khác nhau. Sau đó, khi bật quạt trần lên, mày sẽ được chiêm ngưỡng khung cảnh những sợi dây bay khắp phòng."

"Quái, đơn giản vậy thôi à. Vậy mà tao không nghĩ tới! ”Vương Đại Lực bực bội dẫm chân.

Tôi nói với hai người cứ ở lại đây nếu cảm thấy sợ hãi, sau đó bước vào, cuối cùng hai người cũng theo tôi vào.

Tôi dừng lại khi còn cách ma nữ khoảng năm bước chân, nếu tôi để dương khí tiến đến quá gần e rằng sẽ chọc giận nàng. Sau đó tôi yên lặng đợi cho đến khi bản nhạc kết thúc, ma nữ hạ tay xuống, nắp đàn tự động đóng lại vang lên tiếng kẽo kẹt.

Tôi thì thầm: “Hạ Mạt học tỷ!” Ma nữ từ từ quay mặt lại, ngây người nhìn tôi, Vương Đại Lực bị dọa trốn sau lưng tôi, Hoàng Tiểu Đào không nhịn được cũng hít vào ngụm khí lạnh.

Bị đôi mắt không có con ngươi kia nhìn chằm chằm, tôi tự nhiên có chút chột dạ, cố gắng bình tĩnh nói: "Cô đã ở đây mười năm, người mà cô chờ đợi cũng không còn, mau đầu thai sớm đi thôi."

Tôi lấy ra xấp tiền giấy màu vàng và châm lửa. Lần này xấp tiền giấp nhẹ nhàng bốc cháy.

“Chút tiền giấy này coi như là tiễn cô một đoạn đường đi!” Tờ giấy màu vàng cháy từ từ trong tay tôi rồi hóa thành tro giấy, sau đó bị gió cuốn đi, bóng dáng Hạ Mạt tựa sương mù chậm rãi biến mất.

“Cô ấy thực sự đi rồi?” Hoàng Tiểu Đào hỏi.

"Có lẽ thế." tôi đáp.

Vừa dứt lời, Vương Đại Lực đột nhiên ngã xuống đất, toàn thân co giật sùi bọt mép. Tôi vô cùng hoảng sợ, vội vàng chạy tới nhấn vào huyệt nhân trung rồi ấn vào ngực cậu ta, Vương Đại Lực lúc này mới đảo mắt một vòng rồi ngồi thẳng dậy.

"Đại Lực, mày không sao chứ ..."

Tôi đột nhiên nhận ra vẻ mặt của cậu ấy rất lạ, Hoàng Tiểu Đào không khỏi lùi lại một bước.

Đột nhiên, một giọng phụ nữ the thé vang lên từ cổ họng Vương Đại Lực: "Tôi rõ ràng đã yêu anh ấy rất nhiều, coi anh ấy như tất cả, tại sao anh ấy lại giết tôi, tôi ở nơi này chờ đợi thật là khổ !"

Hoàng Tiểu Đào sợ ngây người. Tôi cũng rất khẩn trương, vội giải thích: "Hạ Mạt ... học tỷ, tình yêu vốn không phải là trao đổi đồng giá. Cô cho người khác bao nhiêu không có nghĩa là nhận lại bấy nhiêu."

Vương Đại Lực đột nhiên đá loạn trên mặt đất: "Nhưng tôi yêu hắn! Tôi yêu hắn hết lòng, nhưng hắn nói rất chán nản, thống khổ, liền giết ta, phân xác, nhét ta vào dương cầm! Tôi chỉ muốn có một tình yêu đơn giản và hồn nhiên, sao tôi lại không có được, tại sao thế giới lại bất công với tôi như vậy! "

" Anh ấy sở dĩ thống khổ chính là vì cô đã cho anh ấy quá nhiều sự quan tâm khiến anh ấy cảm thấy ngột ngạt. ”Tôi thuyết phục.

Vương Đại Lực hung hăng nhìn chằm chằm vào tôi, nghiến răng ken két nói: “Ngay cả ngươi cũng nói như vậy, nam nhân các ngươi không một ai tốt, tất cả đều là lũ bạc tình! Ta muốn giết sạch các ngươi!”

Tôi sợ đến mức mồ hôi tuôn ướt sũng người, bây giờ cô ấy đang nhập vào Vương Đại Lực, thật sự có thể giết tôi.

Chấp niệm của Hạ Mạt quá sâu, không có khả năng giải quyết được trong một hai câu.

Hoàng Tiểu Đào lúc này mới chậm rãi tiến lên, tôi thì thào nói: “Ngươi đừng tới đó!”

Ma nữ bây giờ đã mất hết lý trí, rất có thể sẽ đại khai sát giới.

Nhưng mà, ma nữ cũng không có hành động gì, Hoàng Tiểu Đào chậm rãi tiến đến, sau đó duỗi cánh tay đem ma nữ ôm vào trong lòng.

"Chị biết em cực khổ, em từ nhỏ đã quá vất vả rồi, cuối cùng cũng tìm được một người yêu thương em, cho nên em mới bám chặt cậu ấy, kết quả hắn lại cô phụ em. Em thật sự là quá khổ, quá khổ ”

Hoàng Tiểu Đào vừa khóc vừa nói.

Hoàng Tiểu Đào vỗ nhẹ vào lưng cô: "Người đàn ông tội lỗi kia cũng đã chết rồi, đi đầu thai đi! Tìm một gia đình êm ấm để sinh ra, có được tình cảm và tình bạn đáng có, còn tình yêu thì là phụ nữ phải kiên cường một chút, thông minh một chút. Người này không hợp, thì chia tay đổi người khác. Hãy nhớ rằng, trước khi gặp đúng người, những người khác chỉ là phục bút (điềm báo trước). Đừng bao giờ cô phụ bản thân mình.”

Vương Đại Lực bật khóc, “Nhưng tôi không thể để anh ấy đi. "

Hoàng Tiểu Đào mắng:" Phi, hắn là đồ cặn bã, bại hoại, không xứng với em, hoàn toàn không xứng với em! Em thật thông minh, xinh đẹp, hiền lành, lại là hoa khôi giảng đường, em đã chịu đựng đủ rồi, chị tin tưởng. Em chắc chắn sẽ tìm thấy một người tốt hơn ở kiếp sau. "

Vương Đại Lực khóc rống lên, vừa đảo mắt đã ngất đi.

Hoàng Tiểu Đào nhẹ nhàng đặt Vương Đại Lực trên mặt đất, lau nước mắt, đắc ý nói: “Thấy khả năng thuyết phục của chị hai cậu thế nào?”

Tôi suýt chút nữa thì nữa phun ra một ngụm máu: “Móa, hóa ra là cô giả bộ khóc!”

“Không nặn ra vài giọt nước mắt thì làm gì có sức thuyết phục” Cô ấy lau sạch nước mắt. Cái tuyến lệ có thể tùy ý thu phóng này, tôi âm thầm bội phục: “Ngươi phương diện này quá không được, vậy mà theo nữ nhân giảng đạo lý, làm gì có nữ nhân nào sẽ cùng ngươi giảng đạo lý? “


“Thụ giáo thụ giáo!” Tôi xấu hổ gật đầu.

Lúc này, Vương Đại Lực hít sâu một hơi, từ dưới đất ngồi dậy, ngây người hỏi: "Vừa rồi mới xảy ra chuyện gì? Sao mặt của tao lại ướt thế."

Tôi tính nói hắn bị ma nhập. Nhưng sợ con lợn này lại ngất tập hai, vì vậy ăn ý giữ im lặng với Hoàng Tiểu Đào, nói rằng cậu ta chỉ bị dọa mà ngất thôi.

Vương Đại Lực lúng túng gãi đầu cười ngây ngô, hỏi: “Ma nữ đâu?”

“Đi rồi, được chúng ta giác ngộ, đi đầu thai rồi.”

“Lợi hại a, Tống Dương, Âm Dương hai giới đều cân được, mày có khả năng giống Bao Thanh Thiên rồi! ”Vương Đại Lực giơ ngón tay cái lên nói.

Hoàng Tiểu Đào liếc nhìn tôi, nhưng cuối cùng cô ấy cũng lựa chọn im lặng, tôi thực sự xấu hổ nếu nhận hết công lao này.

Vương Đại Lực thúc giục tôi mau chóng rời đi, tôi nói đợi một lát rồi lấy ra hai xấp giấy vàng đốt trên đất, hai bọn họ không hiểu hỏi tôi tại sao phải đốt tiền giấy nữa.

Tôi nói: "Này một xấp là cho Mã Bảo Bảo, này một xấp là cho Trương Khải, việc người chết rất quan trọng! Thân là khám nghiệm tử thi, ta nghiệm qua thi thể bọn hắn đã là bất kính đối với bọn hắn, cho nên đây coi như chút đền bù nho nhỏ".

Tôi đến bên cửa sổ vẫy tay nói: “Hai vị, tranh thủ thời gian mau đi đầu thai đi, oan khuất của hai vị ta đã thay mặt hóa giải, không có gì phải lưu luyến nữa.”

Trăng sáng như nước, một luồng gió nhẹ cuốn vòng quanh tro giấy, phiêu phiêu đãng đãng bay đến ngoài cửa sổ bay đi .
 
Sửa lần cuối:
vừa mới chỉ thoáng nhắc mỹ nữ Nom huynh đã liền lập tức mà có mặt rồi a..... Tốc độ bực này quả không gì sánh nổi :surrender:
Đang đọc kinh thư mà Hàn huynh đệ biên soạn, Dăm ba cái tiểu tiết này ko đáng nhắc đến, tối nay yên tâm có tiểu Tuyết hầu hạ Hàn huynh đệ :doubt:. Riêng cái thủ phủ thanh lâu này 1 vạn 8 ngàn đào ngon sẽ lần lượt cho Hàn huynh đệ thử hết :beauty:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Họ Bần Tên Hàn ಥ_ಥ,
Người trả lời cuối
Zkrazymanz,
Trả lời
673
Lượt xem
96.835
Quay lại
Lên đầu trang