[Truyện dịch] Âm phủ thần thám

Vì truyện này đã trùng với 1 group trên FB nên các bác có cần tiếp tục không?

  • Bình chọn: 198 95,7%
  • Không

    Bình chọn: 9 4,3%

  • Tổng số người bình chọn
    207
1 tiếng rồi thớt ơi :<
Thuốc của em đâu

Gửi từ Xiaomi Redmi Note 5 bằng vozFApp
 
Quyển 3: Ma cà rồng
Chương 32: Kẻ nào thua ăn gạt tàn!


Tiểu Chu đột nhiên nói to lên: "Tất cả mọi người nghe cho rõ nhé. Tống đại thám tử này vừa nói nếu không tìm được dấu vết trên người nạn nhân, hắn sẽ ăn sạch cả cái gạt tàn thuốc này, nhớ giữ lời nhé! Đây là kính cường lực đấy."

Đám cảnh sát đang bận rộn túi bụi ở hiện trường nghe thấy thế lập tức đến tham gia cuộc vui, Vương Đại Lực bất bình nói: “Sao chỉ nhắc tới mỗi Tống Dương thế, nếu anh thua thì sao?”

Tiểu Chu nhìn mọi người xung quanh rồi nói: “Nếu thua tôi sẽ ăn tàn thuốc và đót thuốc. Được chưa? ”

Đám cảnh sát nhốn nháo hết cả lên, nhưng có vẻ như họ đều ủng hộ cho Tiểu Chu, dù gì thì Tiểu Chu cũng là tổ trưởng của bọn họ.

Đương nhiên, tôi hoàn toàn tự tin vào việc khám nghiệm tử thi của mình, nhưng không có nghĩa là tôi không khó chịu khi bị khiêu khích. “Cứ ra sức thể hiện đi, tý nữa tao sẽ cho mày đẹp mặt”. Tôi thầm nghĩ.

“Được rồi, bây giờ tôi bắt đầu kiểm tra thi thể, tý nữa tôi sẽ nói chuyện với cậu sau.” Tôi nói.

“Ok thôi!” Tiểu Chu cười nói: “Nhưng nếu bí quá thì cũng đừng lấy dấu tay của cậu cho đủ số nhé.”

“Yên tâm, tôi không phải loại ngu đến mức vì mặt mũi mà cái gì cũng có thể làm…” Tôi cười lạnh.

Tiểu Chu nghe ra trong lời nói của tôi có ý châm chọc, tức giận nói: “Được, để lát nữa tôi sẽ xem cậu làm trò mèo như thế nào"

Sau khi anh ta đi, Hoàng Tiểu Đào lại thở dài một lần nữa: "Tống Dương, thật ngại quá, lại gây rắc rối cho cậu rồi"

"Cuối cùng thì có chuyện gì vậy?” Tôi hỏi.

Hoàng Tiểu Đào nói rằng Tiểu Chu là người được đào tạo từ bên nước ngoài về, thuộc loại người tâm cao khí ngạo, sau khi khám nghiệm tử thi và báo cáo kết quả cho Hoàng Tiểu Đào, cô thuận miệng nói: "Không sao đâu, chờ Tống Dương đến để anh ta khám nghiệm cho." Cô ấy cũng không nghĩ tới thuận miệng trả lời vậy mà vô tình chạm đến lòng tự trọng của Tiểu Chu!

Tiểu Chu hỏi Hoàng Tiểu Đào tôi là ai, Hoàng Tiểu Đào bảo tôi là người thừa kế trong một gia tộc ngỗ tác, Tiểu Chu đột nhiên cảm thấy bị sỉ nhục, vì thế mới có cảnh tôi vừa bước vào cậu ta đã xông tới muốn thị uy với tôi như vậy.

Hoàng Tiểu Đào giang hai tay ra: "Tôi quả nhiên không phải là một đội trưởng tốt, thật không biết cách giữ gìn các mối quan hệ a"

“Không trách cô được, tôi nghĩ nhân phẩm của cậu ta có vấn đề.” Tôi đáp.

“Chị Tiểu Đào, giữa chị và cái tên khó ưa kia, chức ai to hơn?” Vương Đại Lực hỏi.

"Chúng tôi cùng cấp, nhưng tôi là từ từ thăng từng cấp lên. Thâm niên làm việc của cậu ấy ngắn hơn tôi nhiều, thời điểm gia nhập đội cảnh sát hình sự liền trở thành cảnh ti." Hoàng Tiểu Đào cười khổ.

“Sao lại thế?” Vương Đại Lực kêu lên.

“Người ta có bằng cấp cao a, du học về liền cầm trên tay tấm bằng tiến sĩ về điều tra hình sự, một người tốt nghiệp trường cảnh sát như tôi làm sao có thể so sánh được?” Hoàng Tiểu Đào tự giễu.

Vương Đại Lực thở dài: “Hmm, hóa ra làm cảnh sát cũng phải nhìn bằng cấp, nhưng anh ta nói anh ta là học trò của Lý Xương Ngọc, trông rất NB.” *

Tôi giải thích: “Mày nghe lộn rồi, anh ta mới chỉ nói là nghe giảng ở lớp của Lý Xương Ngọc. Nếu anh ta thực sự là đệ tử của thần thám Lý Xương Ngọc, với cái tính cách đấy của anh ta thì giờ này chắc đã bốc phét lên tới tận trời rồi! "

Tôi cũng đã từng đọc sách do Lý Xương Ngọc viết. Thực ra, trong suốt thời gian học đại học này, tôi hầu như đã đọc tất cả các tác phẩm pháp y trong thư viện. Đem kiến thức trong "Rửa oan tập lục" đối chiếu và so sánh lẫn nhau, học được thêm nhiều kiến thức mới.

Như cổ nhân đã dạy, biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng!

Hoàng Tiểu Đào lo lắng nói: "Tống Dương, tôi vừa nghe Tiểu Chu nói với các thành viên trong đội rằng xác chết này có chút dị thường. Tên sát nhân có thể đã xử lý dấu vân tay, vì Tiểu Chu nắm rõ điều này nên mới dám cùng cậu đánh cuộc, nếu cậu thấy không ổn cứ nói tôi, tôi sẽ giúp cậu bỏ qua vụ cược này "

Tôi xua tay:" Trừ khi hung thủ là ma, còn không nhất định sẽ để lại manh mối! "

Tôi lấy trong túi ra một thanh gỗ đen dài bằng lòng bàn tay, Vương Đại Lực hỏi tôi nó dùng để làm gì. Tôi giải thích: "Cái này tên là “Tinggumu – Xương tai mộc” *, làm bằng gỗ cây bách, là công cụ hỗ trợ cho kỹ năng “xương tai biện âm”. Cây bách rắn chắc, có tác dụng truyền âm rất tốt. Vụ án lần trước do không chuẩn bị kỹ nên tao mới phải áp tai trực tiếp vào xác chết để nghe".

Quả nhiên sự chuẩn bị của tôi là không thừa. Tôi đặt xương tai mộc lên ngực, bụng và lưng của xác chết, dùng ngón tay gõ vào tứ chi để nghe âm thanh, phát hiện hóa ra nạn nhân đã chết được bảy ngày. Nghĩ tới cảnh nếu không có chuẩn bị trước, phải áp tai lên thi thể để nghe tôi bỗng có chút buồn nôn.

Bảy ngày?

Vừa trùng khớp với mùng bảy đầu tiên * trong dân gian.

Người đàn ông da đen mập mạp phát hiện xác chết nói rằng lúc đó nệm rung chuyển một lúc, lẽ nào đây chính là nguyên nhân ?

Tất nhiên, tôi cũng không đi sâu vào vấn đề này lắm, nhiệm vụ của một ngỗ tác chỉ là tìm chứng cứ, mấy thứ như truy nã hung thủ, chuyện ma quỷ hiện hồn lại không phải là lĩnh vực của tôi.

Người chết vì mất nhiều máu, hơn nữa xác lại bị giấu trong môi trường kín, tuy chết đã 7 ngày nhưng chỉ bị phân hủy nhẹ.

Thực ra người chết vẫn chưa bị rút hết máu, vì thông qua “Xương tai biện âm” tôi vẫn phát hiện thấy trong lồng ngực vẫn còn lưu lại vài cục máu đông. Nếu một người bị mất đi 30% máu sẽ bị sốc, còn nếu mất 50% máu thì hệ tuần hoàn toàn thân sẽ bị tê liệt chết ngay lập tức.

Xét theo các dấu hiệu cơ thể khác nhau của nạn nhân, lượng máu mất đi là hơn 70%, lượng máu này có thể đổ đầy vài chai Coca lớn. Nghĩ đến đây, tôi bỗng qua hai lỗ máu trên cổ nạn nhân.

Liệu có phải kẻ đã rút cạn máu của nạn nhân chính là ma cà rồng không?

Tôi bảo Vương Đại Lực lấy một cái kéo, tôi cắt áo lót và quần lót của nạn nhân, Vương Đại Lực ngẩn người: "Ê đm, chú ý chút đi mày. Chị Tiểu Đào vẫn còn ở đây đó!"

"Bớt nói nhảm!" Tôi tức giận.

Hoàng Tiểu Đào đứng khoan tay, vẻ mặt rất bình tĩnh, cô ấy không phản ứng gì nhiều có lẽ đã quen với cảnh tượng này, Vương Đại Lực lại thích chuyện bé xé ra to.

Khám nghiệm tử thi còn quan tâm nam nữ, điều này cũng quá dư thừa đi? Trong mắt tôi cái xác không hơn gì một đồ vật.

Hoàng Tiểu Đào hỏi: “Tống Dương, cậu định làm xét nghiệm như thế nào, có phải giống lần trước vẫn hấp với giấm trắng không?”

Tôi lắc đầu, không tính tới những điều kiện tại hiện trường, tôi chỉ sợ sử dụng giấm có thể không hiệu quả. Hơn nữa, trời đã khuya nên tôi cũng không mang theo ô đỏ.

Việc khám nghiệm tử thi nên được điều chỉnh cho phù hợp với điều kiện tại hiện trường, lần này tôi định sử dụng một phương pháp mới!

Tôi nói Vương Đại Lực mang túi xách của tôi tới, sau đó lấy ra một cuộn giấy Tuyên Thành loại đặc biệt và một bình dầu sơn trà. Vương Đại Lực hỏi tôi nó dùng để làm gì, tôi giải thích: "Tất nhiên là tìm dấu tay rồi."

Tôi không nói là dấu vân tay vì tôi mơ hồ cảm thấy rằng trên cơ thể này có lẽ không hề tồn tại dấu vân tay.

Tiểu Chu nghe vậy bước tới nói: "Ồ! Tống đại thám tử sắp bắt đầu khám nghiệm sao? Để tôi tới mở rộng tầm mắt chút nào” Tôi nói: "Vậy mở to mắt ra mà xem nhé!"

Tôi bảo Vương Đại Lực lật thi thể lại. Dựa theo lỗ máu trên cổ nạn nhân, hung thủ có lẽ đã ra tay từ phía sau, nên trên lưng nạn nhân phải xuất hiện dấu vân tay rõ ràng.

Một điều nữa, giấy Tuyên Thành và dầu sơn trà đều đắt chết người. Tôi không thể phủ toàn thân nạn nhân được. Một khổ giấy Tuyên Thành loại đặc biệt có kích thước 4 mét vuông có giá hai vạn đồng và dầu hoa trà là mười vạn đồng một cân. Đây là “Giấy dầu nghiệm pháp”. Là phương pháp khám nghiệm tử thi xa xỉ nhất được truyền lại bởi Tống Từ, Ngỗ tác lừng danh của triều đại nhà Tống!

Tôi phủ hai khổ giấy lên lưng nạn nhân và nhỏ vài giọt dầu sơn trà một cách cẩn thận để khổ giấy được thấm hoàn toàn.

Giấy Tuyên Thành bị thấm dầu dần chuyển sang trong suốt với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, dần dần thấy rõ lớp da phía bên dưới tờ giấy! Sau đó tôi đặt một lớp giấy khác lên trên cho đến khi thấm hết lớp thứ hai.

"Này, anh bôi dầu lên xác rồi làm sao lau sạch sẽ thế ..." Tiểu Chu vừa nói, ánh mắt đột nhiên nhìn thẳng vào thi thể.

“Nhìn xem, hình như có thứ gì đó xuất hiện!” Hoàng Tiểu Đào gọi.

“Tại sao tôi lại không nhìn thấy?” Vương Đại Lực nheo mắt, hắn cận thị hơn một trăm độ, muốn nhìn rõ một thứ gì thực sự phí sức cực kì..

Trên lớp giấy thấm dầu đã bắt đầu xuất hiện những đường vân tay nhưng rất mờ, trong mắt người thường chỉ là một cái dấu hơi tối màu hơn xung quanh, nhưng trong mắt tôi lại cực kỳ rõ ràng!

Ngay cả vị trí xuất hiện dấu tay cũng giống hệt như suy đoán của tôi.

Sau đó tôi phủ lớp giấy Tuyên Thành thứ 3. Lớp giấy này cũng dần dần ngấm dầu, rồi đến lớp thứ tư, thứ năm!

Dầu sơn trà cuối cùng không thấm ra nữa, lớp giấy trên cùng vẫn giữ nguyên màu sắc ban đầu của giấy, chỉ có vài phần nhỏ trên đó, một lớp dầu sơn trà từ từ xuất hiện, tạo thành hai dấu vết bàn tay.

“Ôi đệt, quá NB!” Vương Đại Lực hét lên kinh ngạc.

“Tống Dương, cậu làm như thế nào vậy?” Hoàng Tiểu Đào nói.

“Không… không thể nào!” Tiểu Chu trợn to mắt nói: “Tôi biết rồi, cậu gian lận, trên giấy nhất định có gì đó mờ ám!”





Góc phổ cập kiến thức:

*NB = 牛屄=có 2 nghĩa: tiêu cực thì ám chỉ người tự cao tự đại; tích cực thì ám chỉ người tự tin

* Tinggumu – xương tai bằng gỗ - 听骨木: Là 3 cái xương nằm ở tai giữa. Bác nào tò mò thì ngó thêm tại đây (https://en.wikipedia.org/wiki/Ossicles https://tushuo.jk51.com/tushuo/7647659.html ) hi vọng là e không google sai

*Bảy ngày – Mùng bảy đầu (tiên): mùng Bảy đầu tiên là một phong tục tang lễ. Theo truyền thống được coi là " mùng bảy đầu " ( 7x7 49 ngày đấy các thím) chỉ một người sau khi chết được bảy ngày. Người ta tin rằng linh hồn nạn nhân sẽ trở về nhà trong “mùng bảy đầu”, gia đình nên chuẩn bị bữa ăn cho linh hồn nạn nhân trước khi linh hồn về, sau đó phải tránh xa, tốt nhất là khi ngủ không được thì nên trốn vào giường; Nếu linh hồn nạn nhân khi trở về gặp lại người thân trong gia đình sẽ khiến người đó nhớ nhung và ảnh hưởng đến việc đầu thai.

Quyển 3: Ma cà rồng
Chương 33: Thẩm Thi Thuật - Thuật khám nghiệm tử thi.


Tôi lấy một xấp giấy Tuyên Thành trong túi ra, nhét vào tay Tiểu Chu và nói: “Anh tự kiểm tra xem tôi có giở trò gì không!”

Tiểu Chu nhìn tôi chằm chằm với sắc mặt rất khó coi, nói với một cảnh sát: “Nhanh lên. Mang hộp dụng cụ của tôi tới đây.”

Anh ta mở hộp dụng cụ, lấy ra một số dụng cụ và thuốc thử, rồi bắt đầu mân mê các tờ giấy. Tôi không thèm để ý đến anh ta, Hoàng Tiểu Đào gọi một cảnh sát bên đội kỹ thuật đến chụp ảnh và thu thập chứng cứ, tôi cẩn thận quan sát hai dấu tay.

Hai dấu tay này xuất hiện trên xương bả vai của nạn nhân, chắc chắn hung thủ đã đè nạn nhân hút máu thì dấu vết mới rõ ràng như vậy!

Tôi so sánh bàn tay tôi với dấu vết trên xác chết, xét về hình dáng và kích thước thì đó là một nam giới trưởng thành khoảng 20 đến 30 tuổi.

Nhưng tôi phát hiện ra một vấn đề, Hoàng Tiểu Đào cũng phát hiện: “Tống Dương, trên bàn tay này không có dấu vân tay nào cả!”

“Cô nghĩ nguyên nhân là gì?”Tôi hỏi.

“Chắc là kẻ sát nhân đã hủy dấu vân tay hoặc đeo găng tay.”Hoàng Tiểu Đào phỏng đoán.

Tôi lắc đầu, chỉ vào vài chỗ và nói: “Nhìn này, các đường vân trên khớp xương rất rõ. Điều này cho thấy kẻ sát nhân không đeo găng tay khi gây án. Nếu kẻ sát nhân tiêu hủy dấu vân tay, ít nhất chỗ dấu vân tay vẫn sẽ để lại những đường vân lộn xộn, nhưng dấu tay này rất rõ ràng và sạch sẽ ...”

"Vậy lý do là...?”Hoàng Tiểu Đào nghĩ nghĩ, ôm đầu trông rất đáng yêu.

Lúc này Tiểu Chu cũng đã kiểm tra giấy Tuyên Thành của tôi xong rồi, sắc mặt còn xấu hơn trước, nhăn nheo như một quả cà tím.

Đương nhiên sẽ không có vấn đề gì với giấy Tuyên Thành của tôi, nhưng tên nhóc này vẫn không chịu thừa nhận, giận đến run người nói: “Vô lý, phương pháp nhảm nhí như này làm sao có thể đánh bại trang thiết bị của Mỹ!"

“Vịt chết tới nơi vẫn còn mạnh miệng!”Tôi mỉa mai: “Không phải cậu thua tôi, hay đồ Mỹ của cậu thua phương pháp cổ truyền của tôi, mà là cậu thua vì cái tự phụ của mình. Kiến thức của tổ tiên để lại học còn chưa xong, bày đặt đi tôn sùng thứ thiết bị ngoại lai"

"Nào nào nào, lại đây, tàn thuốc đót thuốc còn tươi mới, tranh thủ lúc còn nóng ăn đi”Vương Đại Lực lấy cái gạt tàn trên bàn cạnh giường đưa cho Tiểu Chu. Tiểu Chu tức đến run người, cũng không có đưa tay ra tiếp.

Tôi cầm lấy gạt tàn thuốc đưa cho hắn: “Ăn đi, có chơi có chịu, chỉ cần cậu ăn xong, tôi sẽ nói cho cậu biết lý do tại sao cậu lại không điều tra ra”.

Lúc này mọi người trong phòng vây quanh xem náo nhiệt. Bọn họ đều là thuộc hạ của Tiểu Chu, Tiểu Chu nổi điên mắng họ: “Cút hết ra ngoài! Không ai được nhìn!”Sau đó giật lấy cái gạt tàn trên tay tôi, đổ vào miệng, đương nhiên phần lớn đều bị rơi xuống đất. Nhưng tôi cũng lười để ý.

Tiểu Chu miệng dính đầy tro tàn, ngấu nghiến mẩu thuốc lá trong miệng, vẻ mặt phẫn nộ trông có chút buồn cười, tôi không nhịn được cười, nhưng vì giữ chút thể diện cho anh ta nên cố gắng nhịn đến đỏ bừng cả mặt.

Vương Đại Lực không quan tâm đến điều này, cậu ta cười to rồi đấm vào vai tôi: “Tống Dương, mày đoán xem, hương vị của tàn thuốc có ngon không?”

Hoàng Tiểu Đào không dám cười, có lẽ vì cô ấy sợ làm tổn thương lòng tự trọng của Tiểu Chu. Dùng tay che miệng lại.

Tàn thuốc lá đương nhiên không ngon, Tiêu Chu rướn cổ nuốt xuống, sau đó lấy tay áo quệt miệng nói: “Cậu nói đi, tôi muốn nghe thử xem cậu có thể nói ra được cái đạo lý gì”.

“Các phương pháp điều tra của phương tây tôi đều đã đọc qua. Nguyên lý điều tra dấu vây tay của bọn họ đơn giản là thế này. Tuyến mồ hôi của con người sẽ tạo ra một lớp dầu mỡ không thể nhận thấy, lớp dầu này sẽ để lại dấu vân tay khi chạm vào bề mặt của vật thể, và nó sẽ hiển thị khi tiếp xúc với bột nhôm hoặc tia cực tím. Nhưng kẻ sát nhân này là một thứ gì đó đặc biệt ...”Tôi giải thích.

“Tại sao lại đặc biệt?”Tiểu Chu không khỏi tò mò hỏi.

“Hắn ta không có tuyến mồ hôi, hay nói cách khác, tuyến mồ hôi của hắn ta không có chức năng bài tiết.”Tôi nói.

Tiểu Chu sửng sốt: “Làm gì có chuyện con người lại không có tuyến mồ hôi!”Những người có mặt ở hiệ ntrường cũng sửng sốt trong chốc lát, bọn họ băt đầu bàn tán rộn cả lên.

“Thực ra tôi còn phải cảm ơn anh.”Tôi nói.

“Cảm ơn tôi?”Tiểu Chu có chút kinh ngạc.

"Hoàng Tiểu Đào nói cậu là một du học sinh Mỹ với thành tích học tập rất cao. Tôi tin cậu sẽ không vô dụng đến mức một dấu vân tay cũng không tìm ra. Điều này giúp tôi tiết kiệm rất nhiều bước và trực tiếp sử dụng”thẩm thi thuật”.

“Chờ đã!”Tiểu Chu nói: “Nếu không có tuyến mồ hôi vậy hai dấu tay này từ đâu ra?”

“Đây được gọi là “ấn dương ngân”. Khi con người chết đi, dương khí trong cơ thể sẽ thoát ra từ lỗ chân lông. Khi đi ra ngoài, nếu có vật gì cản trên bề mặt da sẽ để lại dấu vết rõ ràng, cho dù người đó có tuyến mồ hôi hay không! Tại sao một người sau khi chết lại giảm 21 gam cân nặng? Có người nói đó là khối lượng của linh hồn. Nhưng thực tế đó lại là cân nặng của lượng dương khí thoát ra.”Tôi nhanh chóng giải thích.

Tiêu Chu kinh ngạc trợn trừng hai mắt, một lúc lâu sau mới thở dài: “Cậu thật sự rất giỏi, tôi đã đánh giá thấp kiến thức của tổ tiên. Vừa rồi đã đắc tội, tôi xin lỗi!”

Ít nhất tên này có thái độ nhận lỗi rất tốt, không giống bác sĩ pháp y Tần y như một cục đá trong bồn cầu, vừa cứng vừa thúi. Tôi bắt đầu cảm thấy có chút hảo cảm với cậu ta. Tôi nói: “Không sao đâu. Anh đã học kiến thức khoa học trong nhiều năm rồi. Nghe thấy tôi dùng mấy phương pháp cổ. Không tin cũng là điều bình thường. Tôi hy vọng chúng ta có thể hợp tác tốt trong tương lai".

“Tôi chắc chắn sẽ khiêm tốn học hỏi, sẽ không kiêu ngạo như vậy nữa.”Tiểu Chu do dự đưa tay ra, tôi bắt tay cậu ấy.

Tôi xua xua tay đuổi đám cảnh sát đang đứng hóng chuyện: “Tiếp tục điều tra đi!”

“Vẫn còn muốn khám nghiệm a?”Vương Đại Lực hỏi.

Vụ án này trông không giống vụ án bình thường, lúc này tôi cũng không quan tâm đến giấy Tuyên Thành và dầu sơn trà đắt tiền nữa. Dưới sự giúp đỡ của Vương Đại Lực, chúng tôi tiến hành kiểm tra cổ tay, thắt lưng, đùi và mắt cá chân của nạn nhân.

Sử dụng giấy dầu nghiệm pháp rất tốn thời gian, mất gần một tiếng đồng hồ mới kiểm tra xong, trên cổ tay và cổ chân nạn nhân đều có dấu vết trói như vải hoặc lụa, ở vùng hai bên thắt lưng đều có một dấu bàn tay.

Trong lúc chúng tôi kiểm tra, Tiểu Chu ngồi một bên theo dõi một cách cuốn hút. “Thằng nhóc này nghiện thật rồi” tôi thầm nghĩ

Tôi nói với cậu ta: “Giúp tôi một tay nào!”

“A!” Cậu ta chạy lại và hỏi: “Cần tôi làm gì nào?”

“Cậu và Đại Lực từ từ nhấc cánh tay của người chết lên.”Tôi dùng giọng ra lệnh để nói.

Khi cả hai cùng nhấc cánh tay lên, tôi lần lượt dùng xương tai mộc đặt lên hai vai của nạn nhân để nghe âm thanh, đồng thời dặn những người xung quanh tận lực im lặng, nếu trước khi chết nạn nhân bị cố định ở một tư thế nào đó thì bên trong khớp xương sẽ tiết ra một lớp dịch bôi trơn khớp, dịch bôi trơn sẽ bị đông đặc lại sau khi chết, khi điều chỉnh lại tử thi đúng tư thế này sẽ nghe thấy một số âm thanh dị thường nhưng rất nhỏ.

Phương pháp khôi phục lại tư thế trước khi chết này được gọi là “Thẩm thi thuật”! Nó được phát minh bởi Tống Thiên Dưỡng, một trong những vị tổ tiên của Tống gia, thuộc Đại Lý Tự, tương truyền rằng khi Tống Thiên Dưỡng nghiên cứu về “Thẩm thi thuật” đến cảnh giới cao nhất, ông đã có thể sử dụng thủ pháp điểm huyệt bằng kim la bàn, khiến người chết tự khôi phục lại tư thế trước khi chết. Lúc đó cục diện vô cùng quỷ dị, nghe đồn rằng một viên quan vì chứng kiến cảnh tượng đó mà bị dọa đến phát điên.

Mà vị tổ tiên này cũng đã từng ở ngay tại công đường biểu diễn một màn xác chết sống lại, sau đó chỉ ra hung thủ từ danh sách những kẻ bị nghi vấn, cuối cùng hung thủ đã nhận tội ngay tại chỗ.

Chúng tôi tiếp tục điều chỉnh, cuối cùng tìm ra tư thế của nạn nhân trước khi chết.

Cả hai tay giơ ngang vai, giống y như tư thế của chúa Giê Xu (Jesus) khi bị treo trên cây thánh giá chịu mọi khổ ải.

Tôi cẩn thận quan sát bức tường, theo lý thuyết thì trên bức tường này nên có thứ gì đó để cố định hai tay của nạn nhân. Tôi dùng ngón tay lướt nhẹ trên mặt tường, phát hiện giấy dán tường đều là mới được dán lại, phía sau lớp giấy quả nhiên có vài cái lỗ nhỏ.

"Chỗ này đã từng đã bị đóng đinh, sau đó bị người dùng giấy dán tường che lại.”Tôi nói to.

Ngay lập tức tôi sử dụng ”Động U chi đồng” quét từng tấc trên bức tường một điểm cũng không bỏ qua, cuối cùng phát hiện trên giấy dán tường có vết phồng rất nhẹ nên xé toàn bộ mảnh giấy dán tường ra, đằng sau có một sợi dây cách điện màu đen lộ ra.

Bình thường, đề phòng hỏa hoàn và sự an toàn thì khi đi dây thường được chôn dưới chân tường, bên ngoài có ống nhựa để bảo vệ, nhưng đoạn dây này rõ ràng là có kẻ cố tình lắp đặt.

“Kiểm tra xem nó dẫn đến đâu.”Tôi lo lắng nói.

“Các cậu qua đây!”

Tiểu Chu gọi vài cảnh sát của đội kỹ thuật đến, xé giấy dán tường sau đó lần mò theo đường dây điện. Cuối cùng, tìm thấy một camera nhỏ nằm trong một cây đèn đứng trong phòng, đối diện phía dưới giường ngủ. .

Mọi người ở đây đều ồ lên một tiếng, Hoàng Tiểu Đào nói: “Quay lén à? Bọn hạ lưu!"

"Nhưng ít ra chúng ta đã có một manh mối quan trọng.”Tôi nói.

Hoàng Tiểu Đào gật đầu, gọi một cậu cảnh sát: “Gọi quản lý khách sạn tới đây!"

Xin lỗi các Huynh đệ, tại hạ có chút đơn. Chưa ra chương kịp. Tối nay hoàn thành trước 12h!​
 
Sửa lần cuối:
Quyển 3: Ma cà rồng
Chương 32: Kẻ nào thua ăn gạt tàn!


.

Quyển 3: Ma cà rồng
Chương 33: Thẩm Thi Thuật - Thuật khám nghiệm tử thi.


.

Xin lỗi các Huynh đệ, tại hạ có chút đơn. Chưa ra chương kịp. Tối nay hoàn thành trước 12h!
Nhậu cho choẽ bím ra chứ ngồi đó mà trước 12h.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Quyển 3: Ma cà rồng
Chương 32: Kẻ nào thua ăn gạt tàn!


.

Quyển 3: Ma cà rồng
Chương 33: Thẩm Thi Thuật - Thuật khám nghiệm tử thi.


.

Xin lỗi các Huynh đệ, tại hạ có chút đơn. Chưa ra chương kịp. Tối nay hoàn thành trước 12h!
Bẵng hôm ko vào, định bụng chiều nay lên phòng xử lý công việc đột xuất xong rồi đọc 1 lúc 3 chương. Hóa ra bị Hàn huynh cho leo cây rồi :doubt:
 
Ai nha, dạo này dàn thiên lý đung đưa quá, mãi mới có thời gian ra tửu lâu. Tiểu nhị!! :ah::ah: Con mẹ nó, Tiểu nhị đâu rồi? :ah:. Trời lạnh cho lão phu 1ấm trà Long Tỉnh thượng hạng, thêm ít đậu phộng và kẹo lạc nữa. Gọi luôn tiểu Hương và tiểu Bích ra hầu hạ lão phu và Hàn huynh đệ mau. :beauty:,À quên, nhớ ra dược điếm mua 3 viên lớn "ngao ngao đại hoàn đan"để Hàn huynh đệ tối nay đại triển thần uy
SPFTNk5.png
SPFTNk5.png
 
Ai nha, dạo này dàn thiên lý đung đưa quá, mãi mới có thời gian ra tửu lâu. Tiểu nhị!! :ah::ah: Con mẹ nó, Tiểu nhị đâu rồi? :ah:. Trời lạnh cho lão phu 1ấm trà Long Tỉnh thượng hạng, thêm ít đậu phộng và kẹo lạc nữa. Gọi luôn tiểu Hương và tiểu Bích ra hầu hạ lão phu và Hàn huynh đệ mau. :beauty:,À quên, nhớ ra dược điếm mua 3 viên lớn "ngao ngao đại hoàn đan"để Hàn huynh đệ tối nay đại triển thần uy
SPFTNk5.png
SPFTNk5.png
Ôi trời, ra tửu lâu uống trà thì khác gì trâu uống nước. Tiểu nhị, cho bình nữ nhi hồng thượng hạng, gọi tiểu Kiều lên cho Nom huynh, riêng Hàn huynh thì ta bố trí phòng riêng cho huynh ấy tập trung làm việc.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Họ Bần Tên Hàn ಥ_ಥ,
Người trả lời cuối
Zkrazymanz,
Trả lời
673
Lượt xem
96.835
Quay lại
Lên đầu trang