[Truyện dịch] Âm phủ thần thám

Vì truyện này đã trùng với 1 group trên FB nên các bác có cần tiếp tục không?

  • Bình chọn: 198 95,7%
  • Không

    Bình chọn: 9 4,3%

  • Tổng số người bình chọn
    207
Hồi xưa khi còn truongton.net, mình cũng tham gia dịch, nên khi bản dịch của mình đc mọi người thích thì cảm giác vui lắm.
Trước e rảnh cũng hay xin chân dịch mấy game tàu Việt hóa lắm :D cảm giác ae ngồi hóng game ra cũng thấy vui vui
lúc đầu e cũng ko có biết là bộ này trùng với group trên facebook. Chứ ko e cũng ko dịch rồi :D
 
Quyển 2: Hoa học đường màu trắng
Chương 21: Tiếng dương cầm bị nguyền rủa




Mãi đến 12 giờ trưa, lão út mới hoàn thành mấy việc mà tôi nhờ, tôi và Vương Đại Lực đi ra thì cảm thấy cả người đều suy sụp, tôi thà khám một cái xác đã thối rữa hai tháng còn hơn là ngồi chịu sự tra tấn dày vò khi ở với lão út!

Lúc này, Hoàng Tiểu Đào gọi điện và mời chúng tôi ra ngoài ăn cơm.

Khi tôi và Vương Đại Lực đến cổng trường, tôi nhìn thấy Hoàng Tiểu Đào đang đứng dựa vào chiếc xe BMW màu đen mới coóng, mỹ nữ và siêu xe. Sự kết hợp này khiến những học sinh đi ngang qua thường xuyên phải đổ dồn ánh mắt vào.

Vương Đại Lực tỏ ra trầm trồ ngưỡng mộ nói: "Chị Tiểu Đào, đó là xe của chị à?"

"Đúng vậy a, chờ sau này có cơ hội mang các cậu ra ngoài dạo chơi, đi, gần trường học có cái gì ăn ngon, tôi mời các cậu "!

Chúng tôi tìm một cửa hàng cá nướng và kêu một đống cá nướng, tôm chiên và đồ uống, sau một buổi sáng bận rộn, tôi đói rã người, vì vậy tôi cũng chẳng cần giữ lịch sự với Hoàng Tiểu Đào mà nhào vào ăn như lang như hổ.

Hoàng Tiểu Đào uống cạn ly sữa lắc đầu nhìn chúng tôi cười, điều này khiến tôi có chút xấu hổ, hỏi: “Tướng ăn của tôi quá khó nhìn à?”

“Không phải, tôi có chút ghen tị với các cậu ăn ngon như vậy. Cảnh sát bình thường sinh hoạt không có quy luật, áp lực công việc rất lớn, mất ngủ và ăn không ngon miệng. ”Hoàng Tiểu Đào thất vọng nói.

Vương Đại Lực nói: "Chị Tiểu Đào, làm cảnh sát đã vất vả rồi, sao chị lại muốn làm công việc này. Em thấy hoàn cảnh gia đình chị cũng khá giả, hẳn không phải là vì chút đồng lương này đi?"

"Làm cảnh sát không kiếm được nhiều tiền, chủ yếu là tôi thích thôi! Cảnh sát là công việc tôi luôn khao khát từ khi còn nhỏ. Thực ra, tôi từng là người rất hướng nội. Chỉ sau khi khoác lên mình bộ quân phục cảnh sát này, tôi mới tìm được cảm giác vui vẻ và tự tin". Tiểu Đào đáp.

“Hoàn toàn nhìn không ra a!” Tôi nói.

“Công việc sẽ khiến con người thay đổi.” Hoàng Tiểu Đào cười: “Được rồi, không nói chuyện này nữa. Tôi vừa đi bệnh viện phẫu thuật thẩm mỹ về. Đúng như cậu đoán. Đặng Siêu đã phẫu thuật thẩm mỹ.”

“Phẫu thuật tay?” Tôi hỏi.

“Ừ!” Hoàng Tiểu Đào gật đầu.

“Mày nói cái mẹ gì tao không hiểu!” Vương Đại Lực ngây người hỏi.

Tôi kể lại tình huống mà tôi đã điều tra trước đây. Dấu tay của người phụ nữ trên hai nạn nhân là nghi ngờ lớn nhất của tôi, cuối cùng thì tôi cũng giải quyết được. Đặng Siêu đã phẫu thuật bàn tay. Bạn cùng phòng của cậu ta nói rằng cậu ta đã đeo găng tay được một thời gian. Chắc chắn là để tránh cho mọi người phát hiện ra rằng tay của hắn càng ngày càng nhỏ!

Vương Đại Lực ngạc nhiên nói: "Tay đàn ông có thể chỉnh thành tay phụ nữ được ư? Kích cỡ khác nhau mà."

"Không nhất thiết. Đàn ông có người bàn tay nhỏ và phụ nữ có người bàn tay lại lớn. Tôi đã xem ảnh của Đặng Siêu ngày xưa. Bàn tay của cậu ấy trông có vẻ thô, nhưng khung xương thực ra không lớn, cậu ta phẫu thuật tay thực chất là loại bỏ lớp mỡ ở tay và cắt bỏ một phần cơ, vì vậy bàn tay tự nhiên có vẻ nhỏ hơn. ”Tôi giải thích.

Hoàng Tiểu Đào vươn bàn tay thon dài trắng muốt nói: "Đúng vậy, nhìn bàn tay của tôi. Ngón tay còn nhỏ hơn của các cậu. Trên thực tế, độ dài không ngắn hơn hai người đâu."

Vương Đại Lực kêu lên, "ĐM thế cũng được à! Tôi chỉ nghe nói về những người phá hủy vân tay để không lưu lại dấu vân tay. Nhưng chưa bao giờ nghe nói phẫu thuật thẩm mỹ để sửa cả bàn tay, vậy một sinh viên như cậu ta lấy tiền ở đâu? "

" Có khả năng là tiền học bổng, bạn cùng phòng của hắn nói hắn nhận được học bổng gần hai vạn tệ, có lẽ hắn không trả lại cho trường, số tiền đó là quá đủ cho việc phẫu thuật thẩm mỹ. ”Tôi vừa nghĩ vừa nói.

" Trời cao thật không công bằng, loại người ác độc này cũng có thể lấy học bổng, ta thiện lương như vậy dựa vào cái gì lại không có?" Vương Đại Lực tức giận cúi đầu ăn cơm, điều này làm tôi buồn cười. Học bổng nếu cấp theo tiêu chuẩn này thì có mà đại loạn.

Hoàng Tiểu Đào cắn ống hút và nói: "Nhưng tôi có một thắc mắc. Đặng Siêu đã làm cho bàn tay của anh ta giống như một người phụ nữ. Rõ ràng, ngay từ đầu, anh ta đã định hướng sự chú ý của cảnh sát vào con ma nữ và cây đàn dương cầm bị nguyền rủa! Nhưng ý tưởng này thật nực cười. Cảnh sát sẽ không bao giờ tin rằng có ma nữ giết người ... "

" Có lẽ đó là sự ảo tưởng của hắn ta. Dù người thông minh đến đâu cũng chưa chắc có đủ kinh nghiệm. Hắn ta đã đánh giá thấp cảnh sát. "Tôi nói.

“Không, Tống Dương, mày sai rồi!” Vương Đại Lực đột nhiên nói: “Lời nguyền của cây đàn là có thật.”

“Tôi không tin vào chuyện như vậy!” Hoàng Tiểu Đào cong môi.

“Đó là sự thật!” Vương Đại Lực lau dầu trên miệng: “Lúc nãy rảnh rỗi ở ký túc xá của lão út, tao tìm kiếm mấy chuyện liên quan đến đàn dương cầm trong diễn đàn của trường. Nhiều người nói rằng họ nhìn thấy phòng học nhạc vào nửa đêm có một cô gái mặc quần áo trắng, tóc dài, cũng rất nhiều người đã từng nghe "Bản tình ca ánh trăng" của Beethoven. Sở dĩ ngôi trường bị phong tỏa mười năm là vì nó bị ma ám! "

" Nói mới nhớ, lời nguyền đàn dương cầm là cái quái gì vậy? ”Hoàng Tiểu Đào hỏi.

“Để em kể cho chị biết!”

Vương Đại Lực giải thích, mười năm trước, trong trường có một đôi tình lữ, nam lớn lên rất đẹp trai là chủ tịch hội học sinh, cô gái cũng xinh đẹp và chơi dương cầm giỏi. Họ là một cặp trai tài gái sắc khiến người khác phải ghen tị.

Tuy nhiên, người ngoài không biết rằng cô gái này bố mẹ đã ly hôn từ khi còn nhỏ, tính tình sống khép kín, luôn có cảm giác bất an, coi nam sinh kia là của riêng mình cô ấy. Còn nam sinh thường tham gia các hoạt động của hội sinh viên, là mẫu người tinh tế, có nhiều bạn khác giới.

Cô gái cảm thấy rất bất an và hạn chế cậu ta ở khắp mọi nơi, cô trở nên nóng nảy và nổi cáu thường xuyên hơn.

Đôi khi các chàng trai không trả lời điện thoại của cô ấy kịp thời, hoặc nói một vài lời với người khác, cô gái sẽ làm ầm lên vì điều này, thậm chí cô ấy còn dọa tự tử bằng cách cắt cổ tay.

Mối quan hệ kiểu này dần trở nên ngột ngạt, chàng trai cảm thấy mình không còn chịu được nữa nên đã viết thư chia tay và chuẩn bị đoạn tuyệt với cô gái, kết quả là lá thư đã bị cô gái nhìn thấy trước, lúc đó cô ấy cảm giác như cả bầu trời đổ sập xuống!

Cô nghĩ chàng trai đã thay lòng đổi dạ, hoặc chưa từng yêu mình nên đã lên kế hoạch giết chàng trai vào đêm hôm đó rồi tự sát.

Vì vậy, cô đã hẹn cậu đến một lớp học âm nhạc, nói có những điều quan trọng cần nói với cậu, cô ấy cũng chuẩn bị một con dao.

Đêm đó, sau khi chàng trai đến, cô gái vừa đánh đàn vừa khóc, chàng trai lập tức cảm thấy bầu không khí có chút không thích hợp. Cô gái đột nhiên đứng dậy chất vấn anh ta về chuyện chia tay, chàng trai ngập ngừng và thừa nhận, cô gái đã khóc và kể về nỗi khổ của mình, và chàng trai cũng giải thích cảm xúc của anh ta từ trước tới giờ.

Anh ta chưa kịp nói xong thì cô gái rút dao chuẩn bị giết anh ta, cả hai vật lộn, sau cùng chàng trai lợi dụng thể lực xô ngã cô gái vào cây dương cầm, không ngờ cô bị đập đầu vào đó mà chết.

Chàng trai sợ hãi tột độ, ngộ sát cũng phải ngồi tù, mà vào tù một lần thì tương lai tan nát!

Cậu ta không muốn hủy hoại cuộc đời mình vì một tình yêu dị dạng như vậy, cậu cảm thấy mối quan hệ này chính là một lời nguyền, ngay cả khi cô gái chết đi, cô vẫn nguyền rủa cậu!

Thế là cậu ta cầm con dao lên và chặt xác cô gái một cách tàn nhẫn, trong lòng như có một sự giải thoát thỏa mãn, có lẽ đây gọi là vì yêu mà sinh hận.

Cậu ta nhét tất cả các mảnh cơ thể của cô gái vào cây đàn, trong quá trình nhét, bỗng nhiên cây đàn vang lên một tiếng, cậu ta tưởng vô tình chạm vào dây đàn lúc nhét xác. Nhưng mỗi lần hắn nhét một mảnh thi thể, tiếng đàn lại vang lên, các nốt nhạc dường như rất có quy luật, cứ như thể là bản "xô nát ánh trăng" mà cô gái rất thích chơi!

Cậu ta sợ hãi đến mức suýt ngã quỵ xuống, nhưng lý trí vẫn đánh bại được cảm xúc của cậu, cậu nhét tất cả các mảnh xác chết vào cây đàn dương cầm, rửa sạch vết máu rồi vội vã chạy trốn khỏi hiện trường, lúc này, một bản nhạc dương cầm quỷ dị vang lên từ lớp học phía sau cậu ...
 
Đọc trên mấy trang kìa nhức đầu ghê, đọc của thím thấy hấp dẫn mà dễ tụt cảm xúc vì ra từng chap từng ngày, chắc để lâu lâu vô đọc 1 lần
 
Quyển 2: Hoa học đường màu trắng
Chương 22: Truyền thuyết về ma nữ.



Giai điệu ảm đạm thê lương, nghe như cảm giác đứt ruột đứt gan.

Nam sinh chạy trốn về ký túc xá như điên, chui vào chăn run rẩy, "Bản xô nát ánh trăng" vang vọng bên tai hắn suốt đêm!

Cũng không lâu sau, xác chết bên trong cây đàn dương cầm được phát hiện, cảnh sát can thiệp điều tra, Nam sinh không chịu nổi áp lực đã để lại thư tuyệt mệnh và tự tử bằng cách cắt cổ tay.

Nhưng sự việc vẫn chưa kết thúc ở đó, mặc dù các bộ phận cơ thể của cô gái đã được dọn dẹp sạch sẽ nhưng chiếc đàn dương cầm không còn chơi được bất kỳ giai điệu nào nữa, cho dù nó được chỉnh sửa đến đâu. Khi màn đêm tĩnh lặng, giai điệu của "Bản xô nát ánh trăng" vang lên trong dãy nhà dạy học cũ, và cũng đã có người chứng kiến một hồn ma mặc áo trắng, tóc dài, lang thang trong phòng học nhạc, phát ra tiếng khóc quái dị.

Nhà trường sợ sự cố như thế này sẽ ảnh hưởng đến việc tuyển sinh hàng năm nên đã nhờ người đến tháo đàn, tuy nhiên, các công nhân đến khiêng đàn, bằng một cách nào đó liền bị gãy tay hoặc bị chân đàn đè lên. Cuối cùng không ai dám động đến cây đàn này nữa.

Không ít sinh viên nghe đến câu chuyện này, chết cũng không chịu tới tòa nhà này học,, nhà trường không còn cách nào khác ngoài việc niêm phong toàn bộ khu nhà dạy học.

Lời nguyền của cây đàn dương cầm ngày càng trở nên bí ẩn, có người nói rằng chỉ cần nghe thấy "Bản xô nát ánh trăng" là cô gái muốn bạn ở lại với mình, người khác nói rằng bất cứ ai làm gián đoạn buổi biểu diễn của cô ấy sẽ gặp họa sát thân trong vòng ba ngày.

Hoàng Tiểu Đào nghe xong, trầm mặc hồi lâu mới hỏi tôi: “Tống Dương, anh có tin trên đời có ma không?”

Tôi nói: “Từ xưa đến nay, con người có rất nhiều điều không thể hiểu được. Khoa học chỉ là kiến thức của con người về thế giới. Có nghĩa là, nó không thể giải thích tất cả mọi thứ trên đời. Thái độ của tôi đối với ma và thần thánh là tránh được bao xa thì tránh. Ma quỷ cuối cùng có thật hay không, tôi không biết, nhưng tôi biết một điều. "

" Cái gì? "Hoàng Tiểu Đào hỏi.

Tôi nói: “Ma không thể nào trực tiếp giết người”.

“Vậy ý của cậu là ma có thể gián tiếp giết người?” Hoàng Tiểu Đào hỏi.

"Cái gọi là giết người gián tiếp là bị ma làm cho sợ chết khiếp, hay như nam sinh trong truyện này không chịu nổi" Bản xô nát ánh trăng "mà tự sát. Nói tóm lại, người có ma trong lòng đều sợ ma", tôi giải thích.

“Cậu nói quá đúng!” Hoàng Tiểu Đào khen.

Tôi đem tất cả thông tin thu thập được từ lão út báo với Hoàng Tiểu Đào, cô ấy nói: "Có vẻ như Đặng Siêu là kẻ sát nhân thực sự. Vụ án này được giải quyết trong vòng chưa đầy nửa ngày. Ngay cả kỷ lục phá án của sở cảnh sát trong vòng mười năm lại đây cũng không nhanh bằng. Thật khó tin! "

" Cái này cũng chưa tính là phá án, chúng ta còn chưa có bắt lấy hung phạm. "Tôi chế nhạo.

“Nói như vậy, cậu có ý kiến gì hay không?” Hoàng Tiểu Đào hỏi.

Lúc này, điện thoại di động của tôi lại đổ chuông, tại sao tôi nói “lại”? Bởi vì điện thoại di động của tôi liên tục đổ chuông từ khi chúng tôi đang ăn, Hoàng Tiểu Đào tò mò hỏi tôi: "Tống Dương, điện thoại của anh có phải bị tin nhắn rác quấy rối không? Sao nó đổ chuông hoài vậy? ”

Tôi lấy điện thoại ra mở Weibo xem thử, chỉ trong một bữa ăn, tôi đã có thêm hơn 2.000 fan và nhận được hơn 300 tin nhắn riêng. Vương Đại Lực cúi đầu kinh ngạc nói: “VL, Tống Dương, mày nổi tiếng rồi!”

“Sao vậy?” Hoàng Tiểu Đào hỏi.

Tôi đưa điện thoại cho cô ấy và nhìn cô ấy: "Tôi đã nói lão út giở chút thủ đoạn để làm tôi nổi tiếng. Kết quả là rất nhiều người trong trường đã thành 'fans', và bây giờ họ gọi tôi là thám tử Tống ca ca."

"Thôi đi, cậu có phải dự định phát triển làm idol giới trẻ không vậy, hiện tại idol mạng tuy nhiều, thiếu nhưng vẫn chưa thấy idol thám tử bao giờ, cậu nếu nghiêm túc đầu tư mảng này, lại làm thêm vài tấm ảnh nghệ thuật, tôi đoán chừng non nửa năm liền có thể vinh quang tột đỉnh đi! Thuận tiện còn có thể thu hút một đám hoa si tiểu nữ sinh, đem cả đời gửi gắm trao thân ." Hoàng Tiểu Đào có chút ghen tuông hừ một tiếng .

"Thôi nào, tôi không phải loại người muốn nổi tiếng đến điên cuồng. Khi vụ này xong, tôi sẽ đóng Weibo ngay lập tức. Thực ra, tôi định lôi Đặng Siêu ra ngoài." Tôi nói.

“Lôi bằng cách nào, lên Ưeibo mắng hắn là rùa đen rút đầu sao?” Hoàng Tiểu Đào nhất thời không nói nên lời.

"Đừng lo, tôi đã chuẩn bị mồi thơm để đảm bảo rằng anh ta sẽ cắn câu. Nếu không có gì bất trắc, đêm nay chúng ta có thể bắt được anh ta." Tôi cười.

“Thật á!” Ánh mắt Hoàng Tiểu Đào lộ vẻ hưng phấn: “Mau nói tôi biết kế hoạch của anh, tôi sẽ chuẩn bị kỹ càng.”

Tôi cười trừ: “Thôi, tạm thời tôi sẽ giữ bí mật.”

Hoàng. Tiểu Đào đập bàn, tức giận, nói: “Còn dám dấu giếm bí mật với tôi, trước đó tôi đã nói ba điều luật với anh, chớp mắt liền quên rồi sao"

“Được rồi được rồi!”
Tôi không phải cố câu giờ hay tạo cảm giác hồi hộp, chủ yếu là lo lắng về việc càng nhiều người biết lỡ bị bại lộ, lại đả thảo kinh xà.

Nhưng vì Hoàng Tiểu Đào nhất quyết nên tôi không còn cách nào khác là nói ra kế hoạch.
Tôi đã sử dụng chữ viết tay của Trương Khải để giả mạo một bức thư, trong đó mọi thủ đoạn của Đặng Siêu đều bị vạch trần. Sau đó, tôi sẽ gửi hai tin nhắn trên Weibo. Một là tôi có thư tuyệt mệnh của Trương Khải.Thứ hai là tôi còn chưa thông báo cho cảnh sát!

Tôi muốn Đặng Siêu, người đang trốn trong bóng tối, chủ động đến tìm tôi sau đó sẽ bắt anh ta!

Hoàng Tiểu Đào và Vương Đại Lực đều sững sờ, Vương Đại Lực thốt lên: "Tống DƯơng, nước cờ của mày quá nguy hiểm. Nếu Đặng Siêu giết mày thì sao?"

"Hên xui, nhưng chúng ta hiện đang gặp bất lợi. Nếu không đi nước đi mạo hiểm này không thể thắng được Bác sĩ pháp y Tần. ”Tôi nói.

“Chẳng qua, có Tiểu Đào bảo vệ tôi, nguy cơ thật ra cũng không quá lớn!”

Hoàng Tiểu Đào nói: “Vậy thì cậu chắc chắn Đặng Triều sẽ theo dõi Weibo của cậu rồi bị cậu lừa? Cậu ấy không phải là một người rất thông minh sao? "

"Người càng thông minh, càng nghĩ càng thấy lo lắng. Đây là một vụ án giết người, không phải trộm quần lót. Là kẻ sát nhân, hắn hiện tại hẳn đang rất căng thẳng. Hắn luôn để ý động tĩnh trong trường và hắn nhất định sẽ xuất hiện!" Tôi nói một cách tự tin.

Hoàng Tiểu Đào ngưỡng mộ: "Tống Dương, cậu thật là tuyệt vời. Tôi muốn viết thư giới thiệu cho cậu để sau này có thể làm đồng nghiệp của tôi. Tôi tin chắc rằng tất cả các vụ án giết người đều có thể giải quyết dễ dàng"

Vương Đại Lực vỗ tay tán thưởng: "Tuyệt quá, chị Tiểu Đào, chị cũng đưa em đi được không? Em là cánh tay phải của Tống Dương, nó không thể sống thiếu em được. "

" Được rồi , Tống Dương, cậu cứ nghĩ đi! Dù sao cậu cũng là sinh viên năm tư rồi, sẽ sớm ra trường rồi tìm việc thôi, tại sao phải lãng phí tài năng tuyệt vời này để trở thành một nhân viên văn phòng nhàm chán cơ chứ. ”Hoàng Tiểu Đào từng bước dụ dỗ.

Tôi cười khổ, tôi đã nghĩ đến điều đó quá nhiều. Nhưng tổ huấn của Tống gia không thể vi phạm, vì vậy tôi phải nói một cách tế nhị: "Tôi không muốn trở thành cảnh sát, vì vậy tôi sẽ là người tư vấn cho cô ..."

Vương Đại Lực nói: " Này, tại sao lại lãng phí cơ hội tốt như vậy? "

Hoàng Tiểu Đào theo sau:" Đúng vậy nha"

Bất quá dù nói cái gì tôi cũng sẽ không đồng ý. Hai người cuối cùng bỏ cuộc. Hoàng Tiểu Đào uống cạn cốc sữa:" Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo? ”

“ Chờ! ”Tôi cười nhẹ.

Vương Đại Lực nói: “Buổi chiều đi net đi.”

Ta nhàn nhạt liếc hắn một cái: “Buổi chiều sẽ có lớp!”

“ Học cái mẹ gì? Hôm nay có đại sự như vậy mà cũng đi học?”

“Dù sao tao cũng tới lớp, mày thích làm gì thì làm! ”Tôi nói.

Hoàng Tiểu Đào khịt mũi và cười: "Cậu khá là chăm chỉ nha. Buổi sáng phá án, buổi chiều lên lớp."

Ông tôi nói rằng bất kể những người xung quanh khen ngợi bản thân bao nhiêu đi nữa, tôi cũng không được tự mãn, luôn biết cần phải làm gì và nên làm gì. Người điệu thấp sẽ gặp may mắn, người khoe khoang thì sớm muộn gì cũng vấp ngã.

“Tống đại thiếu gia, cậu có nhiệm vụ gì cho tôi không?” Hoàng Tiểu Đào hỏi.

"Đi kiểm tra vụ án xác chết đàn dương cầm xảy ra ở trường này mười năm trước. Tôi muốn biết tên của người đã khuất và kẻ sát nhân." Tôi nghĩ nghĩ và nói.
“Rõ!” Hoàng Tiểu Đào gật đầu.
 
Sửa lần cuối:

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Họ Bần Tên Hàn ಥ_ಥ,
Người trả lời cuối
Zkrazymanz,
Trả lời
673
Lượt xem
96.835
Quay lại
Lên đầu trang