[Truyện dịch] Âm phủ thần thám

Vì truyện này đã trùng với 1 group trên FB nên các bác có cần tiếp tục không?

  • Bình chọn: 198 95,7%
  • Không

    Bình chọn: 9 4,3%

  • Tổng số người bình chọn
    207
Vừa đọc xong 2 quyển, có cảm giác ông tác giả bê nguyên xi nhân vật từ bên Thương Nhân Âm Hộ qua nhỉ? Cũng các mô tuýp:
  • Ở với gia gia, được truyền nghề
  • Gia gia bị kẻ thù giết, đi báo thù cho gia gia. - Có 1 thằng đồng hành, chuyên làm sai vặt
  • Tính cách main thì hơi tự cao tự đại, nhưng bản lĩnh thì chưa tới đâu
...
- Sau chắc xuất hiện 1 người giống Nhất Sơ chuyên bay ra cứu lúc nguy cấp :shame:

Gửi từ Xiaomi MI 8 bằng vozFApp
main bên này còn xàm l hơn main bên thương nhân âm phủ, cảm giác nói năng sặc mùi tự thẩm du nhg lúc nào cũng tỏ ra khiêm nhường k muốn thể hiện
 
main bên này còn xàm l hơn main bên thương nhân âm phủ, cảm giác nói năng sặc mùi tự thẩm du nhg lúc nào cũng tỏ ra khiêm nhường k muốn thể hiện
Chuẩn rồi thím, như đọc ở quyển 2 là thấy rõ. Miệng thì bảo là khiêm nhường nhưng thái độ thì không khiêm nhường tí nào cả. Có thể do xây dựng tính cách main còn trẻ, chỉ mới 23-24t thôi nên ngựa non háu đá :big_smile:
 
Quyển 3: Ma cà rồng
Chương 36: Đội Trưởng cảnh sát vũ trang




Vương Đại Lực và tôi trở lại căn phòng nơi xảy ra án mạng, tôi nhìn lên trần nhà và thấy một số vệt mờ mờ, đúng như tôi dự đoán!

Bởi vì xác chết vẫn còn nằm trên giường, tôi không thể giẫm lên xác chết, nên tôi nhờ Vương Đại Lực lấy một cái thang cho tôi. Sau đó tôi lấy một chai cồn và một chiếc tăm bông trong hộp dụng cụ của đội kỹ thuật.

Một lúc sau, Vương Đại Lực đem thang tới, tôi bảo cậu ta dựng thang lên, Vương Đại Lực tò mò hỏi tôi: “Tống Dương, mày đang làm gì vậy?”

“Đợi chút nữa mày sẽ biết.”

Tôi trèo lên cái thang. Sau đó tôi dùng tăm bông nhúng cồn lau nhẹ vài lần vết bẩn trên trần nhà, cồn làm tan vết bẩn, sau đó cồn bay hơi để lại vết bẩn trên tăm bông, đây cũng là cách để pháp y thu thập chứng cứ là chất lỏng.

Tôi đưa tăm bông xuống mũi ngửi, rồi đưa Vương Đại Lực, cậu ta ngửi một chút rồi lắc đầu nói: “Tao không ngửi thấy mùi gì cả.”

“Có đấy, đây là máu lươn. Có người bôi lên trần nhà để thu hút lũ dơi. "Tôi nhìn lên trần nhà và nói," Ấy, dấu vết này có lẽ được phun bằng súng nước ... "

" Tống Dương, lại đây! "Hoàng Tiểu Đào hét lên từ một phòng khác.

Chúng tôi quay trở lại căn phòng ban nãy, Hoàng Tiểu Đào đã tìm thấy thứ gì đó. Cô ấy tìm thấy một đoạn ghi hình kỳ quái trong một video khác, được quay trong cùng căn phòng một ngày trước khi xảy ra vụ án. Một gã đeo khẩu trang ăn mặc như người dọn dẹp lén lút, đóng đinh vào tường rồi rút súng bắn nước bắn lên trần nhà.

Tôi kể về thứ máu lươn vừa tìm được trên trần nhà, rồi bật cười: "Bản chất loài dơi là loài khát máu, và đặc biệt thích máu lươn là mùi tanh nhất. Đây là lý do khiến lũ dơi bị thu hút đến căn phòng!"

"Điều này đủ chứng tỏ kẻ sát nhân là con người, không phải ma cà rồng. "

Tiểu Chu sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, hắn nói: "Có thể cái thứ năng lực triệu hoán dơi là giả, nhưng những thứ khác đều là thật. Khoảng cách giữa hiện thực và truyền thuyết mong manh lắm."

Tiểu Chu từ đầu đến cuối đều giữ quan điểm: " Hung thủ là một con ma cà rồng, lúc trước đánh cược với tôi cũng thế, luôn khăng khăng cố chấp giữ quan điểm của mình bằng mọi giá, tôi không còn cách nào khác ngoài việc lấy đạo của người trả cho người: "Nếu anh ta là ma cà rồng, thì đáng lẽ nãy giờ chúng ta sẽ không thấy được gì cả".

" Ý anh là sao? "Tiểu Chu hỏi.

"Ma cà rồng không phản chiếu trong gương, cũng không thể chụp ảnh. Cậu chắc đã nghe nói về truyền thuyết này rồi chứ? Vậy thì camera cũng không thể ghi hình được anh ta."

Tiểu Chu ấp úng: "Truyền thuyết này cũng có thể là giả!"

Vương Đại Lực nhịn không nổi bèn lên tiếng: "Đây cũng là giả, kia cũng là giả. Cuốn sách anh đọc được cũng là giả a?"

Tiểu Chu tuy xấu hổ nhưng vẫn gân cổ cãi: " Nguyên lý hoạt động của camera khác với gương và máy ảnh. Có lẽ camera có thể ghi hình được ma cà rồng. "

Tôi nói:" Nếu anh ta thực sự là ma cà rồng, thì cái xác mà anh ta cắn có lẽ sẽ không nằm ở đó đợi chúng ta đến kiểm tra. Nó đã sớm biến thành một thây ma và nhảy lên tấn công chúng ta, lý do này là đủ rồi a".

Tiểu Chu rốt cục nhượng bộ:" Hừ, tôi thừa nhận hung thủ lần này không phải ma cà rồng, nhưng mà trên đời này chắc chắn có ma cà rồng! "

Con vịt chết vẫn còn cứng miệng, tôi nghĩ thầm. Nếu thực sự có ma cà rồng trên thế giới, với khả năng bất tử của họ, con người có lẽ sẽ không tồn tại trên cái thế igới này.

Hoàng Tiểu Đào tua ngược video, xem lại hai lần, cau mày nói: “Đoạn video này không phóng to được sao?” Người phục vụ rụt rè nói: “Đây chỉ là loại camera rẻ tiền, làm gì có chức năng như vậy được".

Hoàng Tiểu Đào hỏi tôi:" Tống Dương, cậu có phát hiện gì mới không "?

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình và nói: "Người dọn dẹp này chắc là đồng phạm của hung thủ. Anh ta khoảng 45 đến 50 tuổi, nặng khoảng 80 kg, dáng người trung bình. Anh ta hành động rất chuyên nghiệp, phun máu lươn lên trần nhà. Rõ ràng ngay từ đầu, anh ta đã biết ở đấy có thể có camera được giấu kín. "

" Đã là camera giấu kín mà vẫn có thể phát hiện ra được, người này khả năng cũng là một tên trộm! "Hoàng Tiểu Đào nói.

Ông chú bên cạnh bình tĩnh đoán:”Chắc anh ta đã từng làm việc trong khách sạn rồi. Những khách sạn nhỏ như thế này thường không có giấy phép hoạt động rất hay lắp camera sau gương và TV."

"Ngoài ra, trước đó anh ta đã từng bị đột quỵ ", tôi nói.

Mọi người dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn tôi, Hoàng Tiểu Đào hỏi:”Sao cậu biết? Mắt của cậu có thể nhìn xuyên à?"

Tôi mỉm cười:”Tất nhiên là không, câu trả lời đều nằm trong đoạn video này, nếu mọi người không tin, hãy xem lại một lần nữa!"

Hoàng Tiểu Đào tua lại đoạn video đó và xem lại lần hai, cuối cùng cô ấy đành lắc đầu nói:”Tống Dương, thực sự là tôi không thể nhìn ra điều gì cả, cậu có thể chỉ giúp tôi không?.”

Ông chú cau mày, “Tôi phát hiện cách hắn ta di chuyển hơi khập khiễng. Có phải không? "

Tôi duỗi một ngón tay ra:" Mới chỉ là một nguyên nhân thôi. Tuy nhiên chừng đó vẫn chưa đủ để khẳng định lời tôi nói. Còn một điểm nữa ..”.

Tôi cầm lấy điều khiển và tua lùi lại một chút. Khi người quét dọn vào cửa, hắn ta dựa chổi vào tường, tôi chỉ vào cổ tay hắn ta và nói:”Nhìn xem, tay áo bên trái không che cổ tay.”

“Vậy thì sao?” Hoàng Tiểu Đào hỏi.

Tôi tua nhanh thêm một chút, khi người quét dọn lấy cây súng nước từ trong túi quần bên phải ra, tôi bấm tạm dừng:”Nhìn bàn tay phải một lần nữa. Tay áo bên phải bị mu bàn tay che lại. Điều này cho thấy tay trái và tay phải của anh ta không bằng nhau! Di chứng của tai biến”.

Tiểu Chu lắc đầu nói:" Có thể không đúng. Có lẽ chỉ là quần áo không vừa vặn, tay áo hai bên khác nhau”.

Tôi nói:" Cũng có khả năng, nhưng kết hợp với việc hắn ta hơi khập khiễng khi đi lại thì khả năng hắn ta đã từng bị đột quỵ có nhiều hơn không?”

Tất cả mọi người đều bị thuyết phục, Hoàng Tiểu Đào thán phục nói:”Ừm, Tống Dương nói có lý hơn, nhưng đến những chi tiết nhỏ như thế này mà cậu cũng có thể thấy. Tôi bắt đầu không tin cậu là sinh viên đại học bình thường nữa rồi ..."

Vương Đại Lực quơ quơ tay trước mặt tôi nói:”Tống Dương, mày có đôi mắt thật quái dị a, tại sao bọn tao không ai nhìn thấy, mày lại nhìn cứ như là có mặt tại đó vậy?”

Tôi cười khiêm tốn, kỳ thật nhận biết các loại đặc điểm bệnh lý cũng là kiến thức căn bản của Ngỗ tác.

Biết được những đặc điểm này sẽ giúp việc tìm ra kẻ đồng lõa này dễ dàng hơn rất nhiều, rất nhanh sau đó Hoàng Tiểu Đào liền điều tra ra lý lịch của người này thông qua hồ sơ của khách sạn.

Người quét dọn tên là Triệu Thiết Ngưu, một nông dân năm mươi tuổi, sinh ra ở một ngôi làng nhỏ gần thành phố.

Từ manh mối chúng tôi có được, Triệu Thiết Ngưu đã sử dụng chứng minh thư của mình để đặt phòng trước hai ngày, sau đó hóa thân thành người dọn dẹp, tiếp theo là những thứ mà chúng tôi vừa xem trên video. Ngày hôm sau, hung thủ mang nạn nhân đến căn phòng đó và ra tay sát hại, vì vậy hung thủ mới không để lại bất kỳ manh mối nào.

Ngoài ra, camera ở hành lang hôm đó bị vặn lệch đi một góc, nhân viên khách sạn cũng làm việc qua loa lấy lệ nên hoàn toàn không phát hiện ra camera không giống ngày thường, vì thế không chụp được mặt của kẻ sát nhân, Hoàng Tiểu Đào nghi ngờ rằng đây cũng là việc mà Triệu Thiết Ngưu đã làm.

Thế nhưng tôi lại phát hiện một vài điểm đáng ngờ, liền nói với Hoàng Tiểu Đào:”Có gì đó sai sai a, rõ ràng kẻ đồng lõa hóa trang thành nhân viên dọn phòng, có nghĩa là hắn ta không muốn bị thấy mặt. Nhưng tại sao lại đem thẻ căn cước đi thuê phòng?"

“Ý của cậu là ..”.

" Thẻ căn cước kia là giả! "Tôi nói.

"Dù sao thì cũng là một cái manh mối ..." Hoàng Tiểu Đào nói với một cảnh sát:”Tiểu Từ, đến cục quản lý hộ khẩu kiểm tra tên Triệu Thiết Ngưu này." Sau đó Hoàng Tiểu Đào nói với tôi:”Để tôi nhờ Vương Viện Triều đưa cậu và Đại Lực quay lại trường học”.

“Vương Nguyên Triều?”Tôi tự hỏi một lúc.

Hóa ra cô đang nói đến ông chú lầm lì kia. Hoàng Tiểu Đào cười nói:”Sĩ quan Vương từng là đội trưởng của cảnh sát vũ trang, nhưng vì bị thương mà bị chuyển sang đội cảnh sát hình sự. Đừng để dáng vẻ khù khờ của anh ấy đánh lừa, anh ấy thân thủ bất phàm lắm đấy! Từ giờ trở đi anh ấy sẽ chịu trách nhiệm cho việc di chuyển của cậu, cậu là bảo bối trong đội đặc nhiệm, ngàn vạn lần không thể để chuyện gì xảy ra với cậu được”.

“Cảm ơn tấm lòng của cô”.Sau đó tôi quay lại cười với ông chú:”Chú Vương, làm phiền chú rồi”.

Vương Nguyên Triều chỉ lạnh lùng gật đầu.

Vương Đại Lực vỗ vỗ Vương Nguyên Triều nói:”Cháu tưởng chú chỉ là một nhân viên bình thường. QUả là không thể ngờ được. Đội trưởng hẳn là rất mạnh đúng không? Giống báo đầu Lâm Xung trong" Thủy hử " một tay quản 800 vạn cấm quân đúng không chú?”

Tiểu Chu nói:”Đội trưởng Hoàng, cô có nhớ nhầm không? Đội trưởng VƯơng không phải là bị giáng chức xuống đội cảnh sát hình sự vì không tuân lệnh cấp trên, tự tay giết 16 trùm ma túy sao?”

Vương Đại Lực vừa nghe tới đây. Há hốc miệng, lén lút bỏ tay ra khỏi vai Vương Nguyên Triều, Hoàng Tiểu Đào trừng mắt nhìn Tiểu Chu, không biết nói gì hơn:”Tiểu Chu, cậu không nói thì sẽ chết à!"

Vương Nguyên Triều vẫy tay nhẹ:”Tất cả đều đã là chuyện của quá khứ”.

Tôi có chút kinh ngạc nhìn Vương Nguyên Triều. Ông chú này nhìn như tảng băng, hóa ra trong lòng lại là một bầu lửa nóng ( ý nhiệt huyết trong tim ấy :v ). Nhìn dáng vẻ lầm lì của ông chú, cũng toát lên một vẻ là người bạo lực a.

Chúng tôi quay lại hiện trường vụ án mạng, trước khi các nhân viên cảnh sát thu dọn cái xác, tôi đốt một ít tiền giấy cho người chết như thường lệ rồi niệm một đoạn Vãng sinh chú.

Hoàng Tiểu Đào vỗ vỗ tay nói:”Được rồi, giờ cũng đã ba giờ sáng. Mọi người về nghỉ ngơi đi. Sáng mai 8 giờ chúng ta sẽ tổ chức cuộc họp thảo luận các tình tiết trong vụ án. Ai đến muộn sẽ trừ tiền thưởng!" Tôi hỏi:”Tôi cũng phải đến sao? “

“Cậu nhất định phải đến!”

“Vậy khoản khấu trừ tiền thưởng nếu đi muộn có tính cả tôi không thế?” Tôi yếu ớt hỏi.

Hoàng Tiểu Đào hung hăng nắm chặt nắm tay nõn nà của cô:” Cậu cứ thử xem!"
 
Sửa lần cuối:
Quyển 3: Ma cà rồng
Chương 36: Đội Trưởng cảnh sát vũ trang




Vương Đại Lực và tôi trở lại căn phòng nơi xảy ra án mạng, tôi nhìn lên trần nhà và thấy một số vệt mờ mờ, đúng như tôi dự đoán!

Bởi vì xác chết vẫn còn nằm trên giường, tôi không thể giẫm lên xác chết, nên tôi nhờ Vương Đại Lực lấy một cái thang cho tôi. Sau đó tôi lấy một chai cồn và một chiếc tăm bông trong hộp dụng cụ của đội kỹ thuật.

Một lúc sau, Vương Đại Lực đem thang tới, tôi bảo cậu ta dựng thang lên, Vương Đại Lực tò mò hỏi tôi: “Tống Dương, mày đang làm gì vậy?”

“Đợi chút nữa mày sẽ biết.”

Tôi trèo lên cái thang. Sau đó tôi dùng tăm bông nhúng cồn lau nhẹ vài lần vết bẩn trên trần nhà, cồn làm tan vết bẩn, sau đó cồn bay hơi để lại vết bẩn trên tăm bông, đây cũng là cách để pháp y thu thập chứng cứ là chất lỏng.

Tôi đưa tăm bông xuống mũi ngửi, rồi đưa Vương Đại Lực, cậu ta ngửi một chút rồi lắc đầu nói: “Tao không ngửi thấy mùi gì cả.”

“Có đấy, đây là máu lươn. Có người bôi lên trần nhà để thu hút lũ dơi. "Tôi nhìn lên trần nhà và nói," Ấy, dấu vết này có lẽ được phun bằng súng nước ... "

" Tống Dương, lại đây! "Hoàng Tiểu Đào hét lên từ một phòng khác.

Chúng tôi quay trở lại căn phòng ban nãy, Hoàng Tiểu Đào đã tìm thấy thứ gì đó. Cô ấy tìm thấy một đoạn ghi hình kỳ quái trong một video khác, được quay trong cùng căn phòng một ngày trước khi xảy ra vụ án. Một gã đeo khẩu trang ăn mặc như người dọn dẹp lén lút, đóng đinh vào tường rồi rút súng bắn nước bắn lên trần nhà.

Tôi kể về thứ máu lươn vừa tìm được trên trần nhà, rồi bật cười: "Bản chất loài dơi là loài khát máu, và đặc biệt thích máu lươn là mùi tanh nhất. Đây là lý do khiến lũ dơi bị thu hút đến căn phòng!"

"Điều này đủ chứng tỏ kẻ sát nhân là con người, không phải ma cà rồng. "

Tiểu Chu sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, hắn nói: "Có thể cái thứ năng lực triệu hoán dơi là giả, nhưng những thứ khác đều là thật. Khoảng cách giữa hiện thực và truyền thuyết mong manh lắm."

Tiểu Chu từ đầu đến cuối đều giữ quan điểm: " Hung thủ là một con ma cà rồng, lúc trước đánh cược với tôi cũng thế, luôn khăng khăng cố chấp giữ quan điểm của mình bằng mọi giá, tôi không còn cách nào khác ngoài việc lấy đạo của người trả cho người: "Nếu anh ta là ma cà rồng, thì đáng lẽ nãy giờ chúng ta sẽ không thấy được gì cả".

" Ý anh là sao? "Tiểu Chu hỏi.

"Ma cà rồng không phản chiếu trong gương, cũng không thể chụp ảnh. Cậu chắc đã nghe nói về truyền thuyết này rồi chứ? Vậy thì camera cũng không thể ghi hình được anh ta."

Tiểu Chu ấp úng: "Truyền thuyết này cũng có thể là giả!"

Vương Đại Lực nhịn không nổi bèn lên tiếng: "Đây cũng là giả, kia cũng là giả. Cuốn sách anh đọc được cũng là giả a?"

Tiểu Chu tuy xấu hổ nhưng vẫn gân cổ cãi: " Nguyên lý hoạt động của camera khác với gương và máy ảnh. Có lẽ camera có thể ghi hình được ma cà rồng. "

Tôi nói:" Nếu anh ta thực sự là ma cà rồng, thì cái xác mà anh ta cắn có lẽ sẽ không nằm ở đó đợi chúng ta đến kiểm tra. Nó đã sớm biến thành một thây ma và nhảy lên tấn công chúng ta, lý do này là đủ rồi a".

Tiểu Chu rốt cục nhượng bộ:" Hừ, tôi thừa nhận hung thủ lần này không phải ma cà rồng, nhưng mà trên đời này chắc chắn có ma cà rồng! "

Con vịt chết vẫn còn cứng miệng, tôi nghĩ thầm. Nếu thực sự có ma cà rồng trên thế giới, với khả năng bất tử của họ, con người có lẽ sẽ không tồn tại trên cái thế igới này.

Hoàng Tiểu Đào tua ngược video, xem lại hai lần, cau mày nói: “Đoạn video này không phóng to được sao?” Người phục vụ rụt rè nói: “Đây chỉ là loại camera rẻ tiền, làm gì có chức năng như vậy được".

Hoàng Tiểu Đào hỏi tôi:" Tống Dương, cậu có phát hiện gì mới không "?

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình và nói: "Người dọn dẹp này chắc là đồng phạm của hung thủ. Anh ta khoảng 45 đến 50 tuổi, nặng khoảng 80 kg, dáng người trung bình. Anh ta hành động rất chuyên nghiệp, phun máu lươn lên trần nhà. Rõ ràng ngay từ đầu, anh ta đã biết ở đấy có thể có camera được giấu kín. "

" Đã là camera giấu kín mà vẫn có thể phát hiện ra được, người này khả năng cũng là một tên trộm! "Hoàng Tiểu Đào nói.

.
Bảo trọng sức khỏe ra truyện đều đều nha Hàn huynh
 
Quyển 3: Ma cà rồng
Chương 37: Căn bệnh kỳ quái.


Sáng sớm hôm sau, tiếng đồng hồ báo thức ầm ỹ khiến tôi không thể nào tiếp tục giấc mộng đẹp được nữa, đúng là một sự tra tấn kinh khủng!

Tôi thay đồ sau đó gọi Vương Đại Lực đang nằm ở giường tầng dưới, nhưng cậu ta rúc trong chăn thà chết cũng không dậy, uể oải nói: “Làm ơn, để tao ngủ thêm một chút đi, sinh viên năm cuối mà sao giống cấp ba dậy sớm chào cờ quá vậy, mày tự đi một mình đi”.

“Được rồi, vậy tới lúc nhận tiền thưởng thì đừng mong có phần nhé!”Tôi tức giận.

Vương Đại Lực bật dậy nói: "Ấy ấy, chờ tao!"

Sau khi vệ sinh cá nhân các thứ xong, chúng tôi gọi một chiếc taxi đậu bên ngoài trường học, trên đường đi tài xế bắt chuyện với bọn tôi: "Ê hai thanh niên, biết tin gì chưa? Tối hôm qua bên khu Nam Thành có một vụ giết người đấy, nạn nhân là một gái điếm. Nghe nói chết rất thảm a”.

“Sao anh biết?” Vương Đại Lực hỏi.

"Haha, làm cái nghề này, làm gì có thứ tin tức nào qua mắt được bọn tôi chứ. Sáng nay có một người bạn của tôi đón khách ở khu đó. Anh ấy tình cờ gặp chủ khách sạn đó. Ông ta bị cảnh sát hành cả một đêm. Sau đó người bạn của tôi được kể lại mọi chuyện. Khách sạn này hoạt động mà không có giấy phép kinh doanh, bây giờ lại xảy ra một vụ án mạng, có lẽ sẽ phải đóng cửa! Với lại, tôi cũng nghe người bạn đó kể rằng cảnh sát đã thuê một cố vấn đặc biệt, khá đẹp trai lại còn có bản lĩnh, cậu ta là sinh viên đại học. Phàm là những thứ mà người khác không thể nhìn thấy, cậu ta đều có thể phát hiện ra ..”. Người lái xe bắt đầu buôn chuyện.

“Thật không thế?”Tôi giả vờ ngạc nhiên.

Vương Đại Lực bụm miệng chỉ chực cười: "Bộ cảnh sát không có ai đủ khả năng sao? Tại sao lại phải thuê một sinh viên đại học?"

"Đừng đùa! Tôi nghe kể sinh viên đại học này có vẻ khá bản lĩnh đấy. Có nhớ đợt trước có một vụ án xác chết không đầu ở trường đại học không? Nghe nói chính là cậu sinh viên này phá án đấy. Aiiiiii... thật là, người so với người tức chết người a, hàng so với hàng lại càng muốn vứt. Lúc nào đứa con trai bất tài của tôi mới có thể có tiền đồ như vậy, game, game, suốt ngày chỉ biết chơi game! ".

Tôi nói:”Anh trai à, tin tức của anh cũng khá nhanh nhạy đấy! "

“Ầy! Còn phải nói”. Người lái xe tự hào nói:”Mà này, mới sáng sớm hai người đến đồn cảnh sát làm gì thế? Chẳng lẽ các cậu chính là người đã giúp cảnh sát phá án sao?”

“Không, chúng tôi có chút việc thôi”. Tôi giải thích.

Tài xế cười lớn: “Phải thế chứ, làm gì lại có chuyện trùng hợp như vậy, nếu một trong hai cậu là cậu sinh viên đó, tôi sẽ miễn phí cuốc xe này luôn, hahahaha!” Một lúc sau, xe chạy đến đồn cảnh sát, chúng tôi trả tiền xe xong thì cũng vừa đúng lúc Hoàng Tiểu Đào đi ra từ bãi đậu xe, cô ấy vẫy tay chào chúng tôi: “Tống Dương, Đại Lực, vừa đến à, đi thôi, cuộc họp diễn ra ở lầu ba”. Người lái xe trợn tròn mắt và hét lên: “Thực sự là cậu a!”.

“Đúng vậy a”. Tôi mỉm cười.

“Anh trai, không phải anh vừa nói miễn phí cuốc xe này sao?”Vương Đại Lực nói.

Hoàng Tiểu Đào tò mò hỏi: “Hai người đang nói cái gì thế?”

Vừa quay đầu, tài xế đã phóng xe mất hút, Vương Đại Lực đuổi theo hét lớn: “Này không phải anh kêu là miễn phí sao? Xã hội bây giờ lắm lừa lọc thế”.

“Có vấn đề gì với hắn ta à, hay để tôi gọi bộ phận giao thông đến dọn dẹp giùm cậu nhé?”Hoàng Tiểu Đào hỏi.

“Không sao đâu, chúng tôi đùa chút thôi”. Tôi nói.

“Ăn chưa?”Hoàng Tiểu Đào hỏi.

“Chưa!” Tôi lắc đầu.

Hoàng Tiểu Đào lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại nói: "Lấy thêm cho tôi hai bữa sáng giống hồi nãy nữa nhé. Địa chỉ vẫn là phòng họp tầng ba của sở cảnh sát."

Vương Đại Lực vui vẻ nói: "Chị Tiểu Đào, vẫn là chị tốt nhất, mời bọn em ăn sáng nữa."

Hoàng Tiểu Đào cười nói: "Đêm qua thức khuya làm việc vất vả như vậy, hôm nay lại còn phải dậy sớm nên tôi phải đền bù chút ít cho các cậu chứ. Nếu mọi người ngủ không ngon hoặc ăn không ngon, tâm trạng sẽ rất kém dẫn đến làm việc không hiệu quả. Tôi không thể đảm bảo các cậu đều ngủ ngon, nhưng ít nhất ăn ngon thì tôi làm được! ”

Tôi nói: “Nhìn không ra, cô còn có kinh nghiệm như vậy”.

Hoàng Tiểu Đào trả lời: ”Cũng là nhờ sư phụ tôi chỉ dạy cả”.

Chúng tôi đến phòng họp lầu ba, còn chưa tới nơi, đã nghe tiếng các cảnh sát ngồi quanh bàn hội nghị tán gẫu. Trong ấn tượng của tôi, cảnh sát hình sự là những người lúc nào cũng chưng ra bộ mặt lạnh như tiền, bàn luận về vụ án một cách nghiêm túc, thực tế lại không phải vậy, cảnh sát cũng là con người bình thường, cũng có cuộc sống hàng ngày của họ, có người nói về con cái, có người nói về phim truyền hình, cũng có người nói những chuyện trên trời dưới đất, chỉ có Vương Nguyên Triều một mình một góc vác cái bộ mặt âm trầm phì phèo điếu thuốc.

Vương Đại Lực chọc chọc vào cánh tay tôi và nói: “Ông chú này có vẻ không thích đám đông lắm a”.

Tôi nói: “Có lẽ đó là phong cáhc của người ta!” Một lúc sau, một cậu bé mang đồ ăn sáng đến cho Hoàng Tiểu Đào. Hoàng Tiểu Đào xách hai cái túi lớn nói “Ai chưa ăn sáng mau qua đây nhé”, không khí trong phòng họp bỗng sôi nổi hẳn lên.

Bữa sáng rất phong phú, có sữa đậu nành, bánh quẩy, tôm chiên xù, bánh bao chiên, ăn sáng xong cũng vừa lúc mọi người đến đông đủ, Hoàng Tiểu Đào hắng giọng nói: “Được rồi, người cũng đã đến, bắt đầu cuộc họp thôi. Giờ chúng ta sẽ tổng hợp tất cả các manh mối chúng ta có”.

Hoàng Tiểu Đào kéo một tấm bảng trắng dán đầy ảnh và viết nhiều từ khóa lên trước bàn hội nghị, giải thích toàn bộ tình tiết của vụ án. Tất nhiên, đây toàn là những điều tôi đã biết.

Sau khi nói xong, cô ấy hỏi: “Có ai muốn bổ sung gì không?”

Một cảnh sát báo cáo: “Tôi đã kiểm tra thẻ căn cước của người dọn dẹp đăng ký với khách sạn. Đó là thẻ giả. Thành phố Nam Giang vẫn còn tồn tại rất nhiều loại thẻ giả này do một nhóm phần tử chuyên môn làm ra. Danh tính được sử dụng trên các loại thẻ giả này là nông dân ở các huyện thành nhỏ và thị trấn không có trình độ văn hóa. Người dọn dẹp phòng kia chính là sử dụng loại thẻ như thế này”.

Một cảnh sát khác nói,”Tôi đã gọi cho người thân của Mã Lệ Trân để xác nhận. Cô ấy đã ngắt liên lạc với gia đình nhiều năm, gia đình không biết cô ấy đang làm gì ở thành phố Nam Giang, cũng không biết gì về sự mất tích và cái chết của cô ấy! "

Một cảnh sát khác cho biết:”Tôi đã gọi điện đến Bộ Giao thông vận tải sáng nay. Camera giám sát tại ngã tư khách sạn đã ghi hình được nghi phạm rời khách sạn lúc 20h ngày 4/10 nhưng hình ảnh rất mờ và không nhìn rõ mặt ”.

Hoàng Tiểu Đào sau đó đã giao nhiệm vụ cho nhóm kỹ thuật phân tích đoạn video đêm qua để xem liệu nó có thể tìm ra manh mối mới hay không. Các cảnh sát khác đã đến các bệnh viện lớn để điều tra thông tin về một người đàn ông trung niên khoảng 40 đến 50 tuổi có tiền sử đột quỵ, và một nhóm điều tra về các mối quan hệ của Mã Lệ Trân.

Nói xong, cô ấy hướng ánh mắt về phía tôi: “Tống Dương, cậu có gì muốn nói không?”

Tôi suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi đề nghị kiểm tra xem ở thành phố Nam Giang có bệnh nhân nào bị dị ứng protein không. Đây là một căn bệnh di truyền rất hiếm gặp, có thể liên quan đến kẻ sát nhân”.Khi nghe những thứ tôi vừa nói, mọi người liền bắt đậu thảo luận ồn ào hẳn lên, Hoàng Tiểu Đào hỏi tôi:”Dị ứng protein di truyền? Tôi chưa bao giờ nghe nói đến loại bệnh này! Đây là loại bệnh gì thế?”

Tôi giải thích. Những người mắc bệnh này là không thể hấp thụ một loại protein nhất định, hơn nữa lại cực kỳ dị ứng với nó. Ví dụ dễ hiểu hơn là dị ứng với đậu phụng. Tính mạng của họ thậm chí có thể bị đe dọa nếu họ ăn đậu phụng.

Tôi đoán rằng hung thủ cũng mắc chứng bệnh này, hắn gần như không thể hấp thu protein trong thức ăn hàng ngày, nhưng máu lại là một trường hợp ngoại lệ. Cơ thể cũng có một số thay đổi bất thường do thiếu protein trong thời gian dài như sợ ánh nắng mặt trời, da xanh xao và không có lông tóc.

“Nếu không ăn cơm, vậy người này sống kiểu gì?”Hoàng Tiểu Đào thắc mắc.

“Hút máu!” Tôi lạnh lùng trả lời.

Vương Đại Lực nhỏ giọng hỏi tôi: "Tống Dương, tối hôm qua không phải mày ngủ cùng với tao sao? Mày điều tra mấy thứ này lúc nào thế".

"CMN, cái gì mà tao ngủ cùng với mày, ý gì thế!”Tôi tức giận nói: "Tối hôm qua trằn trọc cả đêm vì suy nghĩ vụ án, sau đó tao dậy tra lại mấy quyển bút ký hồi trước của tao, cũng may là tao tìm được vài thứ, chứ không thì chắc tao mất ngủ cả đêm mất”.

“Thế mày ngủ được miếng nào chưa?”Vương Đại Lực hỏi.

“Cũng được gần hai tiếng”. Thú thật mà nói, ngồi ở đây có chút buồn ngủ, mí mắt tôi chỉ chực chờ sập xuống, hận đến mức chỉ muốn tìm một chỗ ngủ ngay sau cuộc họp.
 
Sửa lần cuối:

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Họ Bần Tên Hàn ಥ_ಥ,
Người trả lời cuối
Zkrazymanz,
Trả lời
673
Lượt xem
96.835
Quay lại
Lên đầu trang