Những con hẻm tối của phố Sao Băng được rọi sáng bởi những ngọn đèn vàng treo trên cột điện. Cứ cách chục bước thì ta lại thấy một vòng tròn sáng trên nền đường, cách đều tăm tắp. Khi ấy, nơi những vòng tròn sáng xuất hiện bóng dáng của một chú mèo mun chạy vút qua, lặng lẽ và đầy quyết tâm.
Trên lưng chú mèo là một cô bé loài người đã bị hóa thành tí hon. Những con vật sống về đêm nấp trong bóng tối ngước cổ lên nhìn cặp đôi mèo–người như trông thấy một điềm lạ lẫm, có khi chẳng có dịp chứng kiến lần nữa.
Cưỡi trên lưng mèo, đối với Mai đó là một trải nghiệm kinh hoàng, nhưng chỉ là với giây phút đầu tiên thôi. Giờ thì cô bé đã bớt bỡ ngỡ, tự tin mở to đôi mắt tí hon ra để ngắm nhìn và trải nghiệm một thế giới thú vị kì lạ về đêm.
“Tại sao ông lại giúp cháu?” Mai chợt hỏi.
Mun im lặng một lúc lâu, như thể là nó đang đắn đo, rồi mới trả lời, “Cứ xem là cháu
may mắn.”
“Ông có ghét cháu không? Vì cháu nắm đuôi ông, vì cháu sờ bụng ông…”
“Ta không ghét cháu. Ta ghét hành vi của cháu. Đừng hỏi những câu hỏi ngớ ngẩn.”
Thế là Mai không hỏi gì nữa. Cô bé thấy người lớn không thích trẻ con hỏi nhiều, hỏi dai. Mỗi lần trẻ con như thế thì người lớn lại quát mắng, như thể chúng là một mối phiền nhiễu vậy. Bố, mẹ, hay dì cô bé, ai cũng vậy cả, trừ bà ra. Thế là cô bé đâm ra không thích trò chuyện với ai cả, ngoài bà.
Ở phía trước là cuối con hẻm rồi, nơi có đường lớn cắt ngang, Mai có thể nhìn thấy có ô tô thỉnh thoảng chạy vút qua. Con đường đó có tên là Vành Đai. Trước kia, vì người ta không thể băng ngang qua hố Sao Băng, họ đã làm một con đường vòng tròn bao bọc lấy hố Sao Băng để tiện đi lại. Dần dà theo nhịp phát triển của thành phố, con đường được trải nhựa, mở rộng và giờ thì nó có tới tám làn đường. Ở bên kia con đường, Mai có thể nhìn thấy bức tường vanh đai sừng sững xám xịt, ngay sau bên kia bức tường đã là khu rừng Sao Băng rồi.
Mun dừng lại trước vạch kẻ đường cho người đi bộ, nó chờ cho tới khi đèn giao thông cho người đi bộ chuyển màu xanh. Nó thấy thật không hay chút nào nếu vi phạm luật giao thông trước mắt trẻ con, và đặc biệt hơn là trước cảnh sát, bởi đang có một chiếc xe cảnh sát đang sắp chạy qua.
~~~~~~
Trên chiếc xe cảnh sát là hai viên cảnh sát già. Viên cảnh sát có bộ râu quai nón ở bên ghế phụ chợt thốt lên, “Này, anh có nhìn thấy gì không, cái mà tôi vừa nhìn thấy ấy?”
“Là cái vậy hả? Anh nói luôn đi,” viên cảnh sát râu kẽm ngồi sau tay lái nói.
“Một con mèo và một bé gái tí hon. Không. Là một bé gái tí hon cưỡi trên lưng mèo! Chúng đang ở phía sau chúng ta rồi.”
“Ô vậy à, tuyệt thật đấy, cộng sự, tuyệt thấy đấy. Đó là một khám phá vĩ đại, tôi nói thật đấy.”
“Anh có thể đơn giản là không tin thôi, nhưng mà đừng có mỉa mai tôi như vậy chứ.”
“Chúng ta đang có một vụ mất tích, bạn à, một bé gái mất tích. Và giờ thì anh bạn lại thấy một cô bé trên lưng mèo. Tôi nghĩ chúng ta sắp tới lúc về hưu thật rồi. Nhãn lực của anh bạn từng rất tuyệt vời và sắc bén, nhưng tôi nghĩ là nó hết dùng được rồi.”
“Được rồi, được rồi,” ngài râu quai nón phẩy tay. “Giờ chúng ta nói về vụ mất tích, chúng ta sẽ đi đâu trước đây?”
“Tôi gọi nó là một vụ mất tích, mặc cho người giám hộ của cô bé cứ lu loa là bị bắt cóc. Là bởi vì cô bé hẳn phải có động cơ trốn chạy.”
“Thế thì phải gọi đây là một vụ đào tẩu.”
“Ừ, thế cũng được. Bà cô bé bị ốm, cô bé muốn được thăm bà, gia đình từ chối nguyện vọng của cô bé, cô bé buộc phải hành động một mình theo ý nguyện.”
“Hợp lý lắm chứ,” ngài râu quai nón gật gù. “Trẻ con bây giờ lớn nhanh lắm, lại nông nổi, bồng bột.”
“Thời nào cũng có trẻ nông nổi. Cô bé không thể đi bộ được. Cô bé được mô tả là nhút nhát, ngại tiếp xúc người khác. Tôi không nghĩ cô bé dám bước lên xe người lạ. Cô bé phải bắt một chuyến xe buýt. Chúng ta sẽ đến trạm xe buýt. Khoảng thời gian từ lúc báo mất tích cho đến giờ vừa đủ cho cô bé đi bộ ra đấy.”
“Như thế thì là chúng ta khôn ngoan hay lười biếng đây, anh bạn?”
“Là chúng ta đã già. Đám lính trẻ nghĩ điều gì thì cứ để chúng làm như chúng muốn. Tôi cũng không thể nói trước được điều gì. Khách quan mà nói, đây có khi lại là một vụ bắt cóc thật.”
“Thủ phạm là một con mèo.”
Cả hai viên cảnh sát cùng bật cười sảng khoái.
~~~~~~
Khi qua tới bên kia đường, Mun tiếp tục hướng về một trạm xe buýt gần đó. Kế hoạch của nó thì cũng đơn giản thôi, đó là trèo lên nóc của một chiếc xe buýt, rồi quá giang một chuyến tới bệnh viện. Như thế là tiện sức lực nhất, mà cũng nhanh nhất. Nhiều lắm thì mất hai giờ đồng hồ là cả hai sẽ tới đích.
Khi đến trạm xe buýt, Mun liền trèo lên một cái cây lớn bên vỉa hè, định bụng chờ xe buýt đỗ vào trạm là sẽ nhảy xuống nóc ngay. Sắp tới 12h khuya, đó là lúc có chuyến xe cuối cùng đến bệnh viện. Nếu Mun bắt trượt chuyến này, thì cả hai phải chờ tới 4h sáng mới có chuyến tiếp theo, mà giờ đương là mùa hè, ông mặt trời dậy sớm lắm, Mai sẽ không kịp đến bệnh viện mất.
Từ trên cao, Mun đã thấy bóng dáng to lớn của chiếc xe buýt đang lăn bánh lại gần, sắp sửa đỗ vào trạm. Rồi từ đâu có một chiếc xe cảnh sát áp sát lại gần. Hai viên sĩ quan bước xuống và tiến tới nói chuyện với bác tài xế xe buýt. Sau một lúc, vẻ như cả hai bên đã thống nhất với nhau một vấn đề gì đó, nên họ mới gật đầu rồi vẫy tay tạm biệt nhau. Chiếc xe cảnh sát chạy đi hướng khác rồi biến mất sau góc phố. Còn chiếc xe buýt màu vàng thì cũng từ từ lăn bánh để kết thúc hành trình trong ngày của nó, với chẳng vị khách nào trên ghế nhưng lại có hai vị khách trốn vé ở trên nóc.
Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, Mai tự nhủ như thế. Chỉ là
sẽ thôi, chứ không phải ngay lúc này! Chiếc xe buýt vừa tăng tốc được một đoạn ngắn thì chợt chạy chậm lại, chậm dần, chậm dần, cuối cùng là phát một tiếng
xì thật to rồi dừng hẳn. Bác tài xế già thốt lên bực dọc, vẻ như chiếc xe đang bị trục trặc và không thể chạy tiếp được nữa. Người Mun chợt run lên, vẻ như chính nó cũng không thích chuyện này. Những cơn gió ập tới một cách bất chợt rồi lại tan biến đi nhanh sau đó, giống như có kẻ đã làm điều ám muội rồi bỏ trốn.
Trong khi bác tài xế còn đang loay hoay thử nổ lại máy, thì từ đâu có một con mèo mun nhảy xuống nắp ca-po. Cưỡi trên lưng nó hình như là một búp bê bé gái. Cả con mèo lẫn con búp bê đều ngoái lại nhìn bác tài trong ít giây—khiến cho bác tài phát rợn sống lưng—trước khi lao vút vào trong bụi rậm ven đường. Bác tài ngồi đó trợn mắt sững sốt nhìn theo hai bóng dáng biến mất trong bóng tối, toát mồ hôi trán, không thốt nên lời. Sau một lúc bần thần, bác đưa bàn tay run rẩy cầm lấy cốc cà phê ấm nốc lấy một ngụm to, rồi dụi mắt, quét mồ hôi trán, rồi đặt lại hai bàn tay lên vô lăng. Những ngón tay của bác vẫn chưa thôi run rẩy.
~~~~~~
“Ông mèo ơi, chúng ta đang đi đâu vậy?” Mai chợt hỏi, khi thấy Mun đang hướng về phía bức tường đá.
“Chúng ta không đi bằng con đường của loài người nữa. Chúng ta đi bằng con đường của các vị thần. Chúng ta sẽ đi qua khu rừng.”
“Chúng ta sẽ leo qua bức tường ư?”
“Không, chúng ta sẽ
chui qua bức tường.”
Mun cứ đáp ẩn ý, điều đó làm Mai thêm nơm nớp. Những chuyện đã xảy ra thật đáng sợ, và chẳng thể biết được điều bất ngờ nào đang chờ đợi cô bé ở phía trước.