Ứng xử với người trầm cảm nặng - bác nào từng vượt qua cơn trầm cảm tư vấn giúp mình phát

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề thinhnoz1
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
mình bị trầm cảm từ 12 năm trước, thời gian trôi đi cứ nghĩ đã ổn rồi nhưng rồi nhiều biến cố ập đến với mình chỉ trong vài tháng gần đây. ngày nào mình cũng nghĩ đến việc 44. giờ không biết phải làm sao, mình chẳng có hi vọng gì vào tương lai nữa, giờ sống dc ngày nào hay ngày đấy. dù có chăm chỉ tập gym, chăm học thêm cái mới, công việc mới nhưng mình vẫn không ngừng nghĩ về cái chết.
 
mình bị trầm cảm từ 12 năm trước, thời gian trôi đi cứ nghĩ đã ổn rồi nhưng rồi nhiều biến cố ập đến với mình chỉ trong vài tháng gần đây. ngày nào mình cũng nghĩ đến việc 44. giờ không biết phải làm sao, mình chẳng có hi vọng gì vào tương lai nữa, giờ sống dc ngày nào hay ngày đấy. dù có chăm chỉ tập gym, chăm học thêm cái mới, công việc mới nhưng mình vẫn không ngừng nghĩ về cái chết.
Fence nên trò chuyện vs những ng lạc quan (như tôi chẳng hạng) sẽ giúp ít cho fence khá nhiều đấy :love:
 
Tôi đã từng có một thời gian cuộc sống có rất nhiều chuyện buồn, mặt tôi lúc nào nhìn cũng u ám, ng khác nhìn vào cũng tuột mood luôn. Bạn tôi có đứa tiếp xúc nhiều với tôi bảo tôi có xu hướng trầm cảm, nhưng tôi chưa từng nghĩ vậy, tôi chỉ nghĩ nhiều chuyện buồn thì biểu hiện vui làm sao được, nhiều chuyện buồn thì chắc chắn là phải buồn chứ vui thì cũng ko đúng. Và bây giờ qua thời gian mấy năm t gỡ dần từng chuyện buồn của tôi, và hiện nay nhìn mặt t vui lên đáng kể, ai cũng bảo nhìn sáng sủa hơn ngày xưa, tự nhiên thấy vui trong lòng ko còn buồn buồn như trước nữa. T nghĩ nếu có gọi là trầm cảm thì m vượt qua bằng cách tìm nguyên nhân vấn đề và giải quyết :D . Nhưng quan trọng phải kiên trì tự thân, và khắc phục khó khăn, có lòng tin rằng mọi cố gắng đều sẽ có được kết quả. Một điều làm tui kiên trì được đó là tui theo Phật mà điều đó giúp đỡ tui rất nhiều trong ý chí, suy nghĩ nội tâm của mình.
 
Tôi đã từng có một thời gian cuộc sống có rất nhiều chuyện buồn, mặt tôi lúc nào nhìn cũng u ám, ng khác nhìn vào cũng tuột mood luôn. Bạn tôi có đứa tiếp xúc nhiều với tôi bảo tôi có xu hướng trầm cảm, nhưng tôi chưa từng nghĩ vậy, tôi chỉ nghĩ nhiều chuyện buồn thì biểu hiện vui làm sao được, nhiều chuyện buồn thì chắc chắn là phải buồn chứ vui thì cũng ko đúng. Và bây giờ qua thời gian mấy năm t gỡ dần từng chuyện buồn của tôi, và hiện nay nhìn mặt t vui lên đáng kể, ai cũng bảo nhìn sáng sủa hơn ngày xưa, tự nhiên thấy vui trong lòng ko còn buồn buồn như trước nữa. T nghĩ nếu có gọi là trầm cảm thì m vượt qua bằng cách tìm nguyên nhân vấn đề và giải quyết :D . Nhưng quan trọng phải kiên trì tự thân, và khắc phục khó khăn, có lòng tin rằng mọi cố gắng đều sẽ có được kết quả. Một điều làm tui kiên trì được đó là tui theo Phật mà điều đó giúp đỡ tui rất nhiều trong ý chí, suy nghĩ nội tâm của mình.
Anh không hiểu về trầm cảm, nó là bệnh, dẫn đến thiếu chất dẫn truyền đến não, khiến người bệnh không thể suy nghĩ tích cực được, luôn chìm trong sự tuyệt vọng và chính họ cũng không thể làm chủ được lý trí nữa. Như anh là chưa vào giai đoạn trầm cảm hoặc chỉ ở dạng nhẹ, vẫn còn suy nghĩ và giữ quyền kiểm soát tình hình được. Đừng khuyên những người trầm cảm như thế này, họ sẽ chỉ thấy người khuyên mình không hiểu những gì họ đang trải qua và điều đó càng đẩy họ lún sâu hơn vào vũng lầy mà thôi.
 
Anh không hiểu về trầm cảm, nó là bệnh, dẫn đến thiếu chất dẫn truyền đến não, khiến người bệnh không thể suy nghĩ tích cực được, luôn chìm trong sự tuyệt vọng và chính họ cũng không thể làm chủ được lý trí nữa. Như anh là chưa vào giai đoạn trầm cảm hoặc chỉ ở dạng nhẹ, vẫn còn suy nghĩ và giữ quyền kiểm soát tình hình được. Đừng khuyên những người trầm cảm như thế này, họ sẽ chỉ thấy người khuyên mình không hiểu những gì họ đang trải qua và điều đó càng đẩy họ lún sâu hơn vào vũng lầy mà thôi.
Vậy à bác.
Anh không hiểu về trầm cảm, nó là bệnh, dẫn đến thiếu chất dẫn truyền đến não, khiến người bệnh không thể suy nghĩ tích cực được, luôn chìm trong sự tuyệt vọng và chính họ cũng không thể làm chủ được lý trí nữa. Như anh là chưa vào giai đoạn trầm cảm hoặc chỉ ở dạng nhẹ, vẫn còn suy nghĩ và giữ quyền kiểm soát tình hình được. Đừng khuyên những người trầm cảm như thế này, họ sẽ chỉ thấy người khuyên mình không hiểu những gì họ đang trải qua và điều đó càng đẩy họ lún sâu hơn vào vũng lầy mà thôi.
Vậy sao bác. Chắc em cũng chưa đến nỗi bị nặng nên ko hiểu đc các bạn
 
tui cũng từng dính trầm cảm nhưng chưa từng công bố cho ai(kể cả người nhà) biết về chuyện của tui
để mà nói thì vượt qua được trầm cảm cũng khá khó á
nhưng theo tui thì cho đi gặp bác sĩ tâm lý, đồng thời làm cho tâm trạng của người ta tốt lên là cũng đỡ hơn nhiều rồi { @❛ꈊ❛@ }
 
Vậy à bác.
Vậy sao bác. Chắc em cũng chưa đến nỗi bị nặng nên ko hiểu đc các bạn
Như tôi có nói phía trên, trầm cảm có nhiều phương pháp để cải thiện, nhưng một khi đã có ý định tự tử thì chỉ có sự can thiệp của thuốc là phương pháp nhanh và hiệu quả nhất. Để một người đang muốn tự tử hiểu được về Phật giáo hay ngồi thiền, chưa chắc họ đã cầm cự nổi đến đoạn hiểu mà cải thiện được tình hình đâu.
 
Vấn đề thuốc thang thì hơi khó cho mình. Vì một mình là người ngoài chứ không phải người thân thích gì, không chắc về mặt giấy tờ bệnh viện thế nào. Hai là chi phí điều trị nếu vượt ngoài tầm thu nhập ba cọc ba đồng của bạn ý thì không biết lấy đâu ra. Ba là giả sử mình có thuyết phục được bạn ý đi viện, nhưng việc uống thuốc nếu không có ai kèm thì mình không chắc bạn ý duy trì được thói quen uống thuốc. Khá là khoai
Tư vấn tâm lý ở viện giờ hên xui lắm, gặp BS tốt thì chớ, chứ đa phần sợ lại lợn lành thành lợn què. Tóm lại là người hiểu rõ mình nhất chỉ có chính người đó, có nghĩa là họ phải bình tâm "quán chiếu" (soi xét) lại mình. Bệnh cần tìm ra nguồn gốc, trị bệnh ở gốc. Chữa triệu chứng (uống thuốc ngủ) thì không hết mà còn sang "tật" khác. Làm sao để người đó hiểu rằng, mình không tự cứu mình thì chẳng ai cứu được cả ...
 
Tư vấn tâm lý ở viện giờ hên xui lắm, gặp BS tốt thì chớ, chứ đa phần sợ lại lợn lành thành lợn què. Tóm lại là người hiểu rõ mình nhất chỉ có chính người đó, có nghĩa là họ phải bình tâm "quán chiếu" (soi xét) lại mình. Bệnh cần tìm ra nguồn gốc, trị bệnh ở gốc. Chữa triệu chứng (uống thuốc ngủ) thì không hết mà còn sang "tật" khác. Làm sao để người đó hiểu rằng, mình không tự cứu mình thì chẳng ai cứu được cả ...
Anh đã đi khám đâu mà anh biết hên xui? Người ta chỉ định chụp chiếu để chẩn đoán cho chính xác, hoặc trường hợp nhẹ hơn chỉ cần làm bài trắc nghiệm. Còn anh nói người hiểu rõ mình nhất là bản thân chưa đúng. Vì trong giai đoạn đó, họ không làm chủ được lý trí nữa, nếu làm chủ được, họ đã không nghĩ đến tự tử. Nó là bệnh, ngay cả như viêm phổi là bệnh phổ biến nhưng cũng từng dẫn đến tử vong cho rất nhiều người khi chưa có thuốc đặc trị, nó còn ảnh hưởng đến não bộ nữa nên không như anh nghĩ đâu.
 
Nói để họ đi khám, còn nếu họ ko đủ nhận thức mình là bệnh nhân thì chịu thua. Phải bác sĩ và uống thuốc mới cứu dc chứ bạn làm dc cái gì.
 
Trầm cảm thuộc dạng nhiễu tâm, có thể được điều trị mà không cần dùng thuốc. Hơn nữa, bạn của fen đang phải dùng thuốc ngủ, nếu dùng thêm thuốc khác nữa thì sẽ rất có hại cho hệ thần kinh. Nếu cần thì đi dạng phòng trị liệu là được không cần vào viện tâm thần.
Về cá nhân fen, fen có thể áp dụng thuyết nhân vị trọng tâm của Carl Rogers. Bao gồm ba yếu tố cốt lõi là đồng cảm, chấp nhận vô điều kiện và chân thành. Từ đó hỗ trợ tinh thần để bạn fen tự vượt qua khó khăn.
CHẤP NHẬN VÔ ĐIỀU KIỆN VÀ CHÂN THÀNH
thớt có làm được thì hãy giúp nhé :) k thì thôi. Lí tưởng nhất kéo hệ ng này ra vũng bùn là ở cùng vs họ. Chăm sóc họ vô điều kiện và dẫn đường họ hòa nhập vào xã hội. Còn thuốc vào cơ thể thì càng nặng thêm thôi :D
 
Xin chào mọi người, như tiêu đề, mình có một người bạn là nữ đang bị trầm cảm nặng và hiện giờ bạn ý có vẻ đang phụ thuộc về mặt tâm lý vào mình.
Chuyện là mình với bạn này cũng biết nhau được tầm 1 năm hơn chút, ban đầu gặp cũng từ một lần đu idol hàn xẻng mà kết bạn với nhau trên mạng, rồi sau vài tháng giữ liên lạc trên mxh thì có đi cà phê và gặp mặt, nhưng chủ yếu vẫn là trò chuyện qua mxh do mình cũng có nhiều việc để bận rộn. Sau vài tháng trò chuyện thì mình có để ý thấy là bạn này có những ám ảnh tâm lý riêng (vì lý do cá nhân nên mình xin phép không tiện kể chi tiết, chỉ muốn mô tả bằng cụm từ cực kì tồi tệ tới không ngờ), cũng như thái độ sống khá bi quan. Và sau này bạn còn kể với mình là bạn đã có tiền sử nhiều hơn 1 lần cố tự t* nhưng bất thành do trước đó vẫn còn người thân cứu. Những ám ảnh tâm lý luôn thường trực như thế khiến bạn ý mắc thêm chứng bệnh mất ngủ kinh niên, thành ra phải lệ thuộc vào thuốc ngủ khá nhiều. Về mặt gia đình thì bạn này gần như là không có người thân (người thân thật thì đã mất, người còn lại có như không có), điều này cũng góp 1 phần lớn vào bệnh tình của bạn ý.

Câu chuyện tới đây chắc các bác cũng nắm được tổng quan rồi. Có lẽ mình là người duy nhất bạn đấy có thể trò chuyện và tin tưởng được nên bạn ý mới sẵn sàng kể cho mình nghe những điều riêng tư như thế. Và qua thời gian trò chuyện thì mình cũng khá chắc là việc bộc phát suy sụp tinh thần diễn ra khá thường xuyên với bạn ý, đỉnh điểm là dạo gần đây bạn ý nhờ mình ôm trong lúc đang đi cà phê để bạn ý bình tĩnh lại. Mình cũng sợ rằng là nếu tinh thần suy sụp thường xuyên thế này + liên tục mất ngủ thì việc bạn ý lại tự t* lẫn nữa là điều sẽ xảy ra.

Mình thì cũng chỉ mới đi được nửa quãng tuổi đầu hai, vẫn còn trẻ con chẳng già dặn gì, cũng chẳng phải là bác sĩ tâm lý hay có học hành gì về mặt văn học nghệ thuật chứ chưa nói gì tới ngành tâm lý. Giờ bỗng nhiên có một áp lực vô hình là có một người trầm cảm phụ thuộc vào, bỏ thì thương mà vương thì tội, thực sự mình đang không biết phải làm sao. Thậm chí mình còn chưa kịp ăn đám cưới của người bạn nào mà giờ đã phải lo việc đi đám tang bạn nếu có một ngày xấu trời nào đó. Có bác nào từng đi qua căn bệnh trầm cảm hay từng giúp những người trầm cảm vượt qua khó khăn cho mình xin chút lời khuyên nên làm gì với :(

Mình ngày chỉ check 4rum được đôi ba lần nên sẽ reply thread hơi chậm chút, mong các bác thông cảm
Em cũng có đứa bạn bị trầm cảm nặng, tuần nào cũng đi khám bác sĩ với uống thuốc. Thuốc đó như nào em ko biết mà nó bảo tác dụng phụ là ngủ nhiều hơn, 1 ngày ngủ tới mười mấy tiếng . Hồi xưa cũng an ủi tâm sự với nó mãi mà nó bảo nó muốn 44 mãi, câu nào cũng là ko muốn sống. Nên em nghĩ mấy ca này để bác sĩ hoặc ng có chuyên môn làm, chứ người bình thường như mình nhiều khi ko làm trở nên tốt hơn mà còn nặng thêm ý bác.
 
Xin chào mọi người, như tiêu đề, mình có một người bạn là nữ đang bị trầm cảm nặng và hiện giờ bạn ý có vẻ đang phụ thuộc về mặt tâm lý vào mình.
Chuyện là mình với bạn này cũng biết nhau được tầm 1 năm hơn chút, ban đầu gặp cũng từ một lần đu idol hàn xẻng mà kết bạn với nhau trên mạng, rồi sau vài tháng giữ liên lạc trên mxh thì có đi cà phê và gặp mặt, nhưng chủ yếu vẫn là trò chuyện qua mxh do mình cũng có nhiều việc để bận rộn. Sau vài tháng trò chuyện thì mình có để ý thấy là bạn này có những ám ảnh tâm lý riêng (vì lý do cá nhân nên mình xin phép không tiện kể chi tiết, chỉ muốn mô tả bằng cụm từ cực kì tồi tệ tới không ngờ), cũng như thái độ sống khá bi quan. Và sau này bạn còn kể với mình là bạn đã có tiền sử nhiều hơn 1 lần cố tự t* nhưng bất thành do trước đó vẫn còn người thân cứu. Những ám ảnh tâm lý luôn thường trực như thế khiến bạn ý mắc thêm chứng bệnh mất ngủ kinh niên, thành ra phải lệ thuộc vào thuốc ngủ khá nhiều. Về mặt gia đình thì bạn này gần như là không có người thân (người thân thật thì đã mất, người còn lại có như không có), điều này cũng góp 1 phần lớn vào bệnh tình của bạn ý.

Câu chuyện tới đây chắc các bác cũng nắm được tổng quan rồi. Có lẽ mình là người duy nhất bạn đấy có thể trò chuyện và tin tưởng được nên bạn ý mới sẵn sàng kể cho mình nghe những điều riêng tư như thế. Và qua thời gian trò chuyện thì mình cũng khá chắc là việc bộc phát suy sụp tinh thần diễn ra khá thường xuyên với bạn ý, đỉnh điểm là dạo gần đây bạn ý nhờ mình ôm trong lúc đang đi cà phê để bạn ý bình tĩnh lại. Mình cũng sợ rằng là nếu tinh thần suy sụp thường xuyên thế này + liên tục mất ngủ thì việc bạn ý lại tự t* lẫn nữa là điều sẽ xảy ra.

Mình thì cũng chỉ mới đi được nửa quãng tuổi đầu hai, vẫn còn trẻ con chẳng già dặn gì, cũng chẳng phải là bác sĩ tâm lý hay có học hành gì về mặt văn học nghệ thuật chứ chưa nói gì tới ngành tâm lý. Giờ bỗng nhiên có một áp lực vô hình là có một người trầm cảm phụ thuộc vào, bỏ thì thương mà vương thì tội, thực sự mình đang không biết phải làm sao. Thậm chí mình còn chưa kịp ăn đám cưới của người bạn nào mà giờ đã phải lo việc đi đám tang bạn nếu có một ngày xấu trời nào đó. Có bác nào từng đi qua căn bệnh trầm cảm hay từng giúp những người trầm cảm vượt qua khó khăn cho mình xin chút lời khuyên nên làm gì với :(

Mình ngày chỉ check 4rum được đôi ba lần nên sẽ reply thread hơi chậm chút, mong các bác thông cảm
T đã từng bị trầm cảm nặng và giờ đã khỏi tầm 70%. 30% còn lại chưa khỏi do vấn đề cá nhân nên hay lo lắng, nếu ai bình thường mà ở hoàn cảnh của t cũng lo lắng như t thôi. T đã tự khỏi gần 1 năm r. Nên cũng gọi là có kinh nghiệm, xin chia sẽ bí quyết tự chữa sau đây:
Thuốc tây cực kỳ k tốt, nó chỉ làm dịu tinh thần của mình 1 khoảng time thôi, và mình phải phụ thuộc nó hoàn toàn, vì dùng thuốc tây nên sức khỏe bị sa sút, càng ngày càng kém ý chí tự thoát khỏi bệnh, chỉ có thể phụ thuộc thuốc tây cả đời. Và thêm 1 điều qtrong nữa, là k phải bác sĩ tâm thần nào cũng tốt, ở VN ít có bsi tâm thần, chỉ có chuyên gia thôi, và đôi người còn móc néo với các nhà bán thuốc ở bệnh viện để chia hoa hồng trong việc kê đơn thuốc cho bệnh nhân, nhiều bsi họ nuôi bệnh bằng cách điều trị và dặn dò câu được câu thiếu, để mình chủ quan mà uống sai liệu trình, khiến bệnh tình ngày càng nặng.

Vậy giải pháp ở đây là gì?
T từng kinh qua nhiều bộ môn thể thao để mong có thể thoát khỏi trầm cảm mà k cần dùng thuốc nhưng đều thất bại. Duy chỉ có một bộ môn thể thao có thể chữa trị dứt điểm được bệnh này, ĐÓ LÀ YOGA, mấy khứa nghe k lầm đâu =)) nếu như từng tập yoga mà k cải thiện được nhiều, thì hãy xem lại cách thở của mình đã đúng hay chưa, yoga chỉ thực sự hiệu quả nếu khi tập mà thở đúng cách, t từng test rồi và kết quả khác biệt rõ ràng, ngày nào t tập chơi chơi mà k thở đúng cỡ vài ngày là thấy k ổn r. T bị nặng, lúc bỏ thuốc thì cùng lúc bị hoa mắt, chóng mặt, nôn ói, đi đứng k vững, ngứa khắp người, đầu nổi gàu, tiêu chảy... kinh hoàng vl, nhưng t quyết k bỏ cuộc, lúc đấy mịa có gì tập đại, uống đại chứ t nhất quyết k uống lại thuốc tây 1 lần nào nữa, nên t lên youtube tìm các bài yoga dành cho người trầm cảm, t tập tầm 1 ngày là thấy đỡ 80% các triệu chứng trên, tập đc 2 ngày là hết 100%, tập tới ngày thứ 3 thì t bắt đầu vui vẻ trở lại, lần đầu tiên trong vòng 7 năm t có thể dậy sớm 5h sáng chỉ vì t thích chứ k phải do công việc hay học hành, t tuân thủ thói quen dậy sớm và tập yoga xuyên suốt 2 tháng, ba mẹ t còn k tin
Chú ý đi bộ vào buổi sáng, 15p thôi cũng đc, bổ xung vitamin D vì nó là cầu nối của các vitamin còn lại vào cơ thể, có thời gian thì lên rừng lên núi, hoặc chỗ nào nhiều cây, đi chân trần để tiếp xúc với đất, nó sẽ giúp các thím giữ được tinh thần tích cực khoảng 1 time dài. Cứ lặp đi lặp lại như vậy là bệnh nó sẽ tự hết thôi chứ đừng thuốc tây cm gì hết, nó phá hủy con người các thím tới lúc thành ma thành quỷ mà các thím cũng k nhận ra đâu. Good look, ai cần thêm kinh nghiệm gì cứ ib t, t sẽ trl khi t rãnh
 
Có 1 điều quan trọng nữa. Đó là mấy cái t chỉ ở trên nó sẽ giúp tinh thần các thím tích cực hơn, k còn các triệu chứng của trầm cảm, tức là chỉ giải quyết hậu quả thôi. Nhưng về nguyên nhân khiến các thím phải trầm cảm thì các thím phải tập trung xử lý dứt điểm các nguyên nhân đấy, phần này cũng được xem là phần khó nhất, bắt buộc các thím phải đối mặt với sự thật mà các thím luôn né tránh bấy lâu nay, đó có thể là những hành động, những thói quen, những lời nói khiến thím có một kết quả k như thím mong đợi, nên lâu dần u uất mà trầm cảm, hãy đối diện với nó và tha thứ cho con người k hoàn hảo của chính mình, tập yêu thương bản thân, khi đã hiểu bản thân và chấp nhận tha thứ cho nó, thì tâm bệnh của các thím sẽ biến mất. Có một cách và chỉ duy nhất cách đó thôi, đó là viết nhật ký, viết xong xé mịa đi là k cần lo sợ có ng đọc
 
Có 1 điều quan trọng nữa. Đó là mấy cái t chỉ ở trên nó sẽ giúp tinh thần các thím tích cực hơn, k còn các triệu chứng của trầm cảm, tức là chỉ giải quyết hậu quả thôi. Nhưng về nguyên nhân khiến các thím phải trầm cảm thì các thím phải tập trung xử lý dứt điểm các nguyên nhân đấy, phần này cũng được xem là phần khó nhất, bắt buộc các thím phải đối mặt với sự thật mà các thím luôn né tránh bấy lâu nay, đó có thể là những hành động, những thói quen, những lời nói khiến thím có một kết quả k như thím mong đợi, nên lâu dần u uất mà trầm cảm, hãy đối diện với nó và tha thứ cho con người k hoàn hảo của chính mình, tập yêu thương bản thân, khi đã hiểu bản thân và chấp nhận tha thứ cho nó, thì tâm bệnh của các thím sẽ biến mất. Có một cách và chỉ duy nhất cách đó thôi, đó là viết nhật ký, viết xong xé mịa đi là k cần lo sợ có ng đọc
Đấy bác này đi khám và rút ra kn đây thôi mà bác Sịp đỏ bảo tôi đã đi bao giờ đâu mà phán! XH này cái gì chả thế riêng gì ngành Y đâu, hiểu tổng thể thì hiểu được chi tiết. Bạn bautroimoi rõ ràng đã "quán chiếu" và nhận ra nguyên nhân, tìm ra cách khắc phục. Còn bạn nữ kia update tình hình đi chủ thớt?
 
Đấy bác này đi khám và rút ra kn đây thôi mà bác Sịp đỏ bảo tôi đã đi bao giờ đâu mà phán! XH này cái gì chả thế riêng gì ngành Y đâu, hiểu tổng thể thì hiểu được chi tiết. Bạn bautroimoi rõ ràng đã "quán chiếu" và nhận ra nguyên nhân, tìm ra cách khắc phục. Còn bạn nữ kia update tình hình đi chủ thớt?
Rõ ràng là anh chưa đi khám mà đã phán hên xui mà? Lại còn đa phần lợn lành thành lợn què nữa? Anh biết cái việc anh tuyên truyền như thế có hại thế nào không? Vì ít nhất người ta đi khám, người ta còn biết được là mình bị làm sao và nguyên nhân thế nào. Nghe theo anh, người ta nghĩ luôn là không cần đi khám nữa, lên mạng kiếm ti tỉ cách chữa theo kiểu tự bắt bệnh tự kê đơn à?
Như tôi có nói phía trên, trầm cảm có nhiều phương pháp để cải thiện, nhưng một khi đã có ý định tự tử thì chỉ có sự can thiệp của thuốc là phương pháp nhanh và hiệu quả nhất. Để một người đang muốn tự tử hiểu được về Phật giáo hay ngồi thiền, chưa chắc họ đã cầm cự nổi đến đoạn hiểu mà cải thiện được tình hình đâu.
Đọc lại những gì tôi nói đi, anh không phải người bị bệnh, cũng chưa từng đi khám, anh không hiểu được việc anh nói như thế nó nguy hiểm thế nào đâu.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
thinhnoz1,
Người trả lời cuối
aquarius88,
Trả lời
56
Lượt xem
5.230
Quay lại
Lên đầu trang