Ứng xử với người trầm cảm nặng - bác nào từng vượt qua cơn trầm cảm tư vấn giúp mình phát

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề thinhnoz1
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
việc tôi nói cung là 1 ý kiến thôi, cũng như việc bạn kia nói về yoga, chủ thớt nghe biết vậy thôi chứ làm gì nguy hiểm thế. Thầy bói xem voi, ai cũng nói đúng về cái mình nhìn thấy. Có khi chủ thớt lôi con người ta đi khám rồi và khỏi rồi cũng nên, ko thấy update
 
Rõ ràng là anh chưa đi khám mà đã phán hên xui mà? Lại còn đa phần lợn lành thành lợn què nữa? Anh biết cái việc anh tuyên truyền như thế có hại thế nào không? Vì ít nhất người ta đi khám, người ta còn biết được là mình bị làm sao và nguyên nhân thế nào. Nghe theo anh, người ta nghĩ luôn là không cần đi khám nữa, lên mạng kiếm ti tỉ cách chữa theo kiểu tự bắt bệnh tự kê đơn à?

Đọc lại những gì tôi nói đi, anh không phải người bị bệnh, cũng chưa từng đi khám, anh không hiểu được việc anh nói như thế nó nguy hiểm thế nào đâu.
thế tôi trầm cảm gần 7 năm và đã ra cầu tính nhảy rồi đã đủ uy tín với thím chưa? Tôi trước đây cũng từng có suy nghĩ như thím, đang vật vã mà nốc thuốc tây vô cỡ 2-3 ngày là nó dịu hẳn suy nghĩ tiêu cực, nhưng nó biến mình thành con người vật vờ thím hiểu k? thím lên mạng search các biến chứng do tác dụng phụ của bệnh trầm cảm nhé?

Còn như t nói, thuốc tây uống vô thì cũng 2-3 ngày nó mới có hiệu quả rõ rệt, vậy chi bằng 2-3 ngày đó, sao thím k làm mọi cách để người bệnh đc chữa trị bằng các phương pháp thiên nhiên? T từng bị trầm cảm nên t hiểu được tâm tư của người trầm cảm, họ đã k muốn sống, thì kêu họ đi tập thể dục để làm gì vì họ đâu có muốn sống nữa? Nhưng có 1 cách thím có thể khiến họ tập thể dục, đó là thay vì thím bắt người bệnh tin tưởng chính họ, thím phải để người bệnh tin tưởng thím, tức là thay vì thím bảo họ tập yoga, thím hãy bảo dạo này thím mệt mỏi, đau gân đau cốt, nhờ họ cùng đi tập yoga vs thím vì tập 1 mình thím thấy buồn và ngại, nếu họ và thím đủ thân và thím qtrong đối vs họ, thì khả năng cao họ sẽ đi vì thím, vì họ nghĩ là do thím muốn tập chứ k phải thím bắt họ tập.
Việc đi dạo vào buổi sáng để nạp vitamin D và tiếp xúc vs rừng rú cũng vậy, thím hãy gài họ là thím muốn tốt cho sức khỏe của thím chứ k phải vì thím muốn tốt cho sức khỏe của họ, vì những người trầm cảm họ hay rất dễ tự ái và họ k muốn sống nữa, họ cũng k tin các liệu pháp thiên nhiên, nên ban đầu phải làm sao để lừa đc họ thực hiện các pp thiên nhiên mà t đã bảo. Khi tinh thần và trí óc họ minh mẫn rồi, thì hãy nói sự thật cho họ biết, lúc đó họ sẽ tự cứu lấy bản thân họ thôi
 
Rõ ràng là anh chưa đi khám mà đã phán hên xui mà? Lại còn đa phần lợn lành thành lợn què nữa? Anh biết cái việc anh tuyên truyền như thế có hại thế nào không? Vì ít nhất người ta đi khám, người ta còn biết được là mình bị làm sao và nguyên nhân thế nào. Nghe theo anh, người ta nghĩ luôn là không cần đi khám nữa, lên mạng kiếm ti tỉ cách chữa theo kiểu tự bắt bệnh tự kê đơn à?

Đọc lại những gì tôi nói đi, anh không phải người bị bệnh, cũng chưa từng đi khám, anh không hiểu được việc anh nói như thế nó nguy hiểm thế nào đâu.
Hồi xưa cũng có 1 vài người bạn khuyên t nên tập thiền và hạn chế dùng thuốc tây, t cũng dãy đành đạch như thím. Vì t mà bỏ thuốc tây 1 phát là t ăn cứt luôn, t k tin các liệu pháp thiên nhiên nên t cứ bú thuốc tây liên tục. Nhưng sau này, khi phát hiện ra bệnh viện móc néo vs các tiệm thuốc nuôi bệnh t, t đã cay và thề sẽ tự chữa khỏi bệnh cho mình, lúc đó cùng đường r, nên t suy nghĩ về các lời nói mà bạn t đã khuyên nhũ t năm xưa, t đã kết hợp giữa cách thở trong thiền vs các bài tập yoga. Và kết quả thì như t nói ở trên đó. Nếu như t chịu nghe lời bạn t sớm, thì tuổi thanh xuân của t đã k trôi qua 1 cách vô nghĩa
 
thế tôi trầm cảm gần 7 năm và đã ra cầu tính nhảy rồi đã đủ uy tín với thím chưa? Tôi trước đây cũng từng có suy nghĩ như thím, đang vật vã mà nốc thuốc tây vô cỡ 2-3 ngày là nó dịu hẳn suy nghĩ tiêu cực, nhưng nó biến mình thành con người vật vờ thím hiểu k? thím lên mạng search các biến chứng do tác dụng phụ của bệnh trầm cảm nhé?

Còn như t nói, thuốc tây uống vô thì cũng 2-3 ngày nó mới có hiệu quả rõ rệt, vậy chi bằng 2-3 ngày đó, sao thím k làm mọi cách để người bệnh đc chữa trị bằng các phương pháp thiên nhiên? T từng bị trầm cảm nên t hiểu được tâm tư của người trầm cảm, họ đã k muốn sống, thì kêu họ đi tập thể dục để làm gì vì họ đâu có muốn sống nữa? Nhưng có 1 cách thím có thể khiến họ tập thể dục, đó là thay vì thím bắt người bệnh tin tưởng chính họ, thím phải để người bệnh tin tưởng thím, tức là thay vì thím bảo họ tập yoga, thím hãy bảo dạo này thím mệt mỏi, đau gân đau cốt, nhờ họ cùng đi tập yoga vs thím vì tập 1 mình thím thấy buồn và ngại, nếu họ và thím đủ thân và thím qtrong đối vs họ, thì khả năng cao họ sẽ đi vì thím, vì họ nghĩ là do thím muốn tập chứ k phải thím bắt họ tập.
Việc đi dạo vào buổi sáng để nạp vitamin D và tiếp xúc vs rừng rú cũng vậy, thím hãy gài họ là thím muốn tốt cho sức khỏe của thím chứ k phải vì thím muốn tốt cho sức khỏe của họ, vì những người trầm cảm họ hay rất dễ tự ái và họ k muốn sống nữa, họ cũng k tin các liệu pháp thiên nhiên, nên ban đầu phải làm sao để lừa đc họ thực hiện các pp thiên nhiên mà t đã bảo. Khi tinh thần và trí óc họ minh mẫn rồi, thì hãy nói sự thật cho họ biết, lúc đó họ sẽ tự cứu lấy bản thân họ thôi
Anh đọc lại từ đầu xem tôi nói gì đi. Còn anh cứ thử nghĩ xem, thời điểm đấy anh không uống thuốc, liệu anh có vượt qua để mà Yoga hay thiền không? Tôi nói rất rõ ràng, thuốc không phải phương pháp duy nhất, nhưng nó là cách nhanh nhất để vượt qua tình cảnh trầm trọng. Anh nên hiểu rõ ràng vấn đề, trong bối cảnh của bài viết này, người ta đang muốn tự tử, thì phải làm sao để người ta chấm dứt được cái suy nghĩ đó trước, rồi mới tiến đến các bước cải thiện bệnh tình khác.
Khuyên cái gì cũng cần đúng với tình trạng của người ta, tôi lạ gì tác hại của việc uống thuốc. Bệnh của anh đỡ được là cái tốt, nhưng anh nên tách bạch được rằng quá trình điều trị của anh có những gì giúp ích. Không phải khỏi cái là quay lại phủ nhận hết công dụng của thuốc rồi quay ra khuyên cả mấy người khác đừng uống thuốc. Ngay thời điểm anh bị bệnh, anh có ngồi im để thiền được không mà anh khuyên người ta thiền.
Hãy cẩn trọng với những lời khuyên của các anh, mặc dù nó xuất phát từ tấm lòng mong muốn tốt đẹp. Nhưng khuyên không đúng, nhất là với các hoàn cảnh như ở bài viết này, rất dễ đưa người ta vào cái chết, đó là tất cả những gì tôi muốn nói.
 
Anh đọc lại từ đầu xem tôi nói gì đi. Còn anh cứ thử nghĩ xem, thời điểm đấy anh không uống thuốc, liệu anh có vượt qua để mà Yoga hay thiền không? Tôi nói rất rõ ràng, thuốc không phải phương pháp duy nhất, nhưng nó là cách nhanh nhất để vượt qua tình cảnh trầm trọng. Anh nên hiểu rõ ràng vấn đề, trong bối cảnh của bài viết này, người ta đang muốn tự tử, thì phải làm sao để người ta chấm dứt được cái suy nghĩ đó trước, rồi mới tiến đến các bước cải thiện bệnh tình khác.
Khuyên cái gì cũng cần đúng với tình trạng của người ta, tôi lạ gì tác hại của việc uống thuốc. Bệnh của anh đỡ được là cái tốt, nhưng anh nên tách bạch được rằng quá trình điều trị của anh có những gì giúp ích. Không phải khỏi cái là quay lại phủ nhận hết công dụng của thuốc rồi quay ra khuyên cả mấy người khác đừng uống thuốc. Ngay thời điểm anh bị bệnh, anh có ngồi im để thiền được không mà anh khuyên người ta thiền.
Hãy cẩn trọng với những lời khuyên của các anh, mặc dù nó xuất phát từ tấm lòng mong muốn tốt đẹp. Nhưng khuyên không đúng, nhất là với các hoàn cảnh như ở bài viết này, rất dễ đưa người ta vào cái chết, đó là tất cả những gì tôi muốn nói.
tôi đọc rất kỹ câu cmt của a nên tôi mới cmt như vậy, chỉ có anh là k đọc kỹ cmt của tôi thôi. Tôi có nói rằng lúc tôi dừng thuốc, tôi bị tiêu chảy, hoa mắt, đi đứng loạng choạng, ngứa ngáy khắp người, anh nghĩ 1 người trầm cảm nặng và muốn tự tử mà người ta còn chịu k nổi phải uống thuốc, vậy thì tôi cũng như họ, cũng nặng và muốn tự tử nhưng kèm với suy nghĩ đó tôi còn bị 1 đống triệu chứng trên nữa, thì ai nặng hơn ai? thời điểm đó tôi phải vừa tâm sự vs chat gpt vừa tập yoga đấy, cần thì t up cái ảnh t chat vs chat gpt lên để chứng minh là t có muốn tự tử hay k luôn?

Còn bạn tôi cũng từng bị trầm cảm cũng bỏ đi giữa nửa đêm để ck sắp cưới phải đi tìm đây, chính t dẫn bạn t vô bệnh viện khám, bạn t cũng lấy thuốc rồi nhưng sợ k dám uống, cuối cùng ngồi thiền cỡ tuần thì hết, đã đủ chứng minh vs bạn chưa?

Như t đã nói, uống thuốc tây vô 2-3 ngày nó ms phát huy tát dụng, v tại sao 2-3 ngày đó b k thử cho người ta thử qua các phương pháp điều trị thiên nhiên? chứ nốc thuốc vô xác định cứu được lúc đó thôi, còn về sau như ma như quỷ k phải ai cũng thoát khỏi đc, b muốn ngta sống vật vờ như vậy hay sao?

Còn t từng bị bệnh, từng trải qua rồi, và t chắc chắn 1 điều cái giai đoạn t bỏ thuốc nó tồi tệ gấp trăm gấp ngàn cái lúc t mới bắt đầu uống thuốc, t phải vào phòng vệ sinh ói mữa k biết bao nhiêu lần, ngủ k đc, ngứa ngáy khắp người, đi đường suýt té, k muốn sống, chỉ muốn chết, đã đủ đáy xã hội vs bạn chưa? và t đã chữa khỏi đc nên t lên đây đưa ra lời khuyên cho mn, lời khuyên của t là dựa trên cơ sở thực tế chứ t k nói khơi khơi mà b nói như kiểu t nói theo cảm tính vậy.

Nếu bạn tìm hiểu và đọc cái bài liên quan tới trầm cảm khá nhiều, b sẽ phát hiện ra có 2 trường phái điều trị rõ rệt, 1 là uống thuốc tây và 2 là thiền, tìm tới phật pháp, thường những người theo cách 2 sẽ có tỷ lệ chữa trị cao hơn. K phải khi k lại có 2 trường phái đấy đâu, còn bạn nói khi bị nặng chỉ uống thuốc tây thì mới kịp thời cứu chữa, mịa nó, chỉ có những người loạn thần, nhìn người ra quỷ nặng tới mức đấy mới hơn cái level của t khi đó thôi =))
 
theo mình chủ thớt khuyên bạn ấy join vào nhóm những người trầm cảm chẳng hạn, và nếu offline dc thì tốt, chia sẻ nhau nguyên nhân và cùng cố gắng chữa khỏi.
 
Xin chào mọi người, như tiêu đề, mình có một người bạn là nữ đang bị trầm cảm nặng và hiện giờ bạn ý có vẻ đang phụ thuộc về mặt tâm lý vào mình.
Chuyện là mình với bạn này cũng biết nhau được tầm 1 năm hơn chút, ban đầu gặp cũng từ một lần đu idol hàn xẻng mà kết bạn với nhau trên mạng, rồi sau vài tháng giữ liên lạc trên mxh thì có đi cà phê và gặp mặt, nhưng chủ yếu vẫn là trò chuyện qua mxh do mình cũng có nhiều việc để bận rộn. Sau vài tháng trò chuyện thì mình có để ý thấy là bạn này có những ám ảnh tâm lý riêng (vì lý do cá nhân nên mình xin phép không tiện kể chi tiết, chỉ muốn mô tả bằng cụm từ cực kì tồi tệ tới không ngờ), cũng như thái độ sống khá bi quan. Và sau này bạn còn kể với mình là bạn đã có tiền sử nhiều hơn 1 lần cố tự t* nhưng bất thành do trước đó vẫn còn người thân cứu. Những ám ảnh tâm lý luôn thường trực như thế khiến bạn ý mắc thêm chứng bệnh mất ngủ kinh niên, thành ra phải lệ thuộc vào thuốc ngủ khá nhiều. Về mặt gia đình thì bạn này gần như là không có người thân (người thân thật thì đã mất, người còn lại có như không có), điều này cũng góp 1 phần lớn vào bệnh tình của bạn ý.

Câu chuyện tới đây chắc các bác cũng nắm được tổng quan rồi. Có lẽ mình là người duy nhất bạn đấy có thể trò chuyện và tin tưởng được nên bạn ý mới sẵn sàng kể cho mình nghe những điều riêng tư như thế. Và qua thời gian trò chuyện thì mình cũng khá chắc là việc bộc phát suy sụp tinh thần diễn ra khá thường xuyên với bạn ý, đỉnh điểm là dạo gần đây bạn ý nhờ mình ôm trong lúc đang đi cà phê để bạn ý bình tĩnh lại. Mình cũng sợ rằng là nếu tinh thần suy sụp thường xuyên thế này + liên tục mất ngủ thì việc bạn ý lại tự t* lẫn nữa là điều sẽ xảy ra.

Mình thì cũng chỉ mới đi được nửa quãng tuổi đầu hai, vẫn còn trẻ con chẳng già dặn gì, cũng chẳng phải là bác sĩ tâm lý hay có học hành gì về mặt văn học nghệ thuật chứ chưa nói gì tới ngành tâm lý. Giờ bỗng nhiên có một áp lực vô hình là có một người trầm cảm phụ thuộc vào, bỏ thì thương mà vương thì tội, thực sự mình đang không biết phải làm sao. Thậm chí mình còn chưa kịp ăn đám cưới của người bạn nào mà giờ đã phải lo việc đi đám tang bạn nếu có một ngày xấu trời nào đó. Có bác nào từng đi qua căn bệnh trầm cảm hay từng giúp những người trầm cảm vượt qua khó khăn cho mình xin chút lời khuyên nên làm gì với :(

Mình ngày chỉ check 4rum được đôi ba lần nên sẽ reply thread hơi chậm chút, mong các bác thông cảm
t thời trẻ cũng từng trầm cảm, từng rạch tay châm thuốc các kiểu, xong 44 rồi (thử lần 1 đéo chết, thử lần 2 thì suy nghĩ lại), sau đó cũng có vài lần suy nghĩ thêm về việc 44 nữa mà ko làm thì xin tư vấn như này:
cái bọn đã muốn chết thì đéo thể nào cản được chúng nó, kệ chúng nó đi, nhất là mình ko phải ng thân, ko biết rõ nguyên nhân gốc rễ các thứ kiểu để giải quyết. B càng làm chỗ dựa cho nó, tới lúc ko có, nó có chết thì càng là lỗi của b. Mọi tác nhân bên ngoài giúp nó vượt qua đều chỉ là tạm thời, cốt lõi là tự suy nghĩ của nó phải vượt qua được cơ, ôm rơm rặm bụng làm gì.
đứa nào vượt qua được giai đoạn này, ví dụ như m thì sau này sống rất tích cực và đéo sợ hãi cái gì cả
mình cũng từng có rất nhiều đứa tâm sự, nào thì trầm cảm, nào thì muốn tự tự, chưa đứa nào mình cản và thậm chí đều tư vấn các thứ kiểu chết cho chúng nó lựa chọn, mà đéo đứa nào chịu chết.
 
theo mình chủ thớt khuyên bạn ấy join vào nhóm những người trầm cảm chẳng hạn, và nếu offline dc thì tốt, chia sẻ nhau nguyên nhân và cùng cố gắng chữa khỏi.
thôi đừng thím ơi, t từng join r, join cỡ 3 ngày là muốn tự tử luôn đấy vì toàn các bài đăng than vãn thôi. Hên thì có người rủ kèo tự tử chung =))
 
bạn nên tránh xa trường hợp như này vì người trầm cảm phụ thuộc còn có xu hướng thao túng lại người khác để nhận được tình thương, làm người thân của những người này rất khổ sở. Trừ khi bạn gái rất xinh hoặc rất nice, bạn có tính làm bạn với bạn đó lâu dài thì tùy bạn cân nhắc

bạn nên xem xét lại nhu cầu sống cơ bản của bạn gái kia: ăn uống, điều kiện ở và điều kiện học hành, và gia đình, nếu đều ở mức độ bình thường thì không có điều gì mà phải chết cả. Nhiều khi bỏ rơi không còn ai dung túng cho sự yếu đuối của người trầm cảm nữa thì họ mới trỗi dậy được bản năng sinh tồn và vượt qua
chuẩn, tốt nhất là kệ, nó ko quan tâm ai đâu, chỉ muốn mình là cái thùng rác để nó vứt vào thôi, ông thớt đã lên đây hỏi thì cũng loại chả biết gì rồi, vớ vẩn lại trầm cảm theo nó thì lại ăn cứt
 
t thời trẻ cũng từng trầm cảm, từng rạch tay châm thuốc các kiểu, xong 44 rồi (thử lần 1 đéo chết, thử lần 2 thì suy nghĩ lại), sau đó cũng có vài lần suy nghĩ thêm về việc 44 nữa mà ko làm thì xin tư vấn như này:
cái bọn đã muốn chết thì đéo thể nào cản được chúng nó, kệ chúng nó đi, nhất là mình ko phải ng thân, ko biết rõ nguyên nhân gốc rễ các thứ kiểu để giải quyết. B càng làm chỗ dựa cho nó, tới lúc ko có, nó có chết thì càng là lỗi của b. Mọi tác nhân bên ngoài giúp nó vượt qua đều chỉ là tạm thời, cốt lõi là tự suy nghĩ của nó phải vượt qua được cơ, ôm rơm rặm bụng làm gì.
đứa nào vượt qua được giai đoạn này, ví dụ như m thì sau này sống rất tích cực và đéo sợ hãi cái gì cả
mình cũng từng có rất nhiều đứa tâm sự, nào thì trầm cảm, nào thì muốn tự tự, chưa đứa nào mình cản và thậm chí đều tư vấn các thứ kiểu chết cho chúng nó lựa chọn, mà đéo đứa nào chịu chết.
trẻ trâu thất tình các kiểu hay tâm lí dậy thì bất ổn thì còn chữa được cái trầm cảm chứ nghe cái lịch sử nhà em kia là khả năng cao em này không sống nổi mấy năm nữa đâu, ông thớt tự nhiên duyên trời sắp đặt cho + thêm cái tính dại gái nữa thì thôi, khả năng cao lại dính theo em nó ngay. Mà 8 tháng trôi qua rồi ko biết ông thớt vs em kia có ổn không, chuyên gia tâm lí nó còn phải chữa chục năm đây ông thớt chả biết cái j thì ko biết thế nào rồi
 
theo mình chủ thớt khuyên bạn ấy join vào nhóm những người trầm cảm chẳng hạn, và nếu offline dc thì tốt, chia sẻ nhau nguyên nhân và cùng cố gắng chữa khỏi.
mỗi thằng có một vấn đề riêng, join vào đấy thì cái chung duy nhất là bệnh trầm cảm chứ giải quyết thế nào đc gốc vấn đề. Vào đấy chỉ nghe than vãn với nhau thôi
 
theo mình chủ thớt khuyên bạn ấy join vào nhóm những người trầm cảm chẳng hạn, và nếu offline dc thì tốt, chia sẻ nhau nguyên nhân và cùng cố gắng chữa khỏi.
Vào nhóm đấy bị mấy thằng đao phủ nó chuốc cho rồi thành xd à, các nhóm đó toàn giả danh bác sỹ bệnh nhân để trục lợi thôi.
 
thôi đừng thím ơi, t từng join r, join cỡ 3 ngày là muốn tự tử luôn đấy vì toàn các bài đăng than vãn thôi. Hên thì có người rủ kèo tự tử chung =))
ôi join vào để cứu thế giới chứ, cứu những người đồng cảnh ngộ biết đâu cũng là 1 tia sáng cuối đường hầm để bạn ấy có ý chí thêm
 
bạn nên tránh xa trường hợp như này vì người trầm cảm phụ thuộc còn có xu hướng thao túng lại người khác để nhận được tình thương, làm người thân của những người này rất khổ sở. Trừ khi bạn gái rất xinh hoặc rất nice, bạn có tính làm bạn với bạn đó lâu dài thì tùy bạn cân nhắc

bạn nên xem xét lại nhu cầu sống cơ bản của bạn gái kia: ăn uống, điều kiện ở và điều kiện học hành, và gia đình, nếu đều ở mức độ bình thường thì không có điều gì mà phải chết cả. Nhiều khi bỏ rơi không còn ai dung túng cho sự yếu đuối của người trầm cảm nữa thì họ mới trỗi dậy được bản năng sinh tồn và vượt qua
Đã đọc hết cmt trong thớt này và đây là cái mà giống với triệu chứng mà vợ m đang gặp phải nhất. Có phương pháp nào hiệu quả trong trường hợp này ko ạ ? Vợ chồng mình sống chung nhà với bố mẹ mình, giờ thì mối quan hệ giữa mọi người trở nên rất tồi tệ, vợ chồng đã nộp đơn ly dị và vợ mình với con sang năm mới sẽ chuyển nhà đi nơi khác
 
ôi join vào để cứu thế giới chứ, cứu những người đồng cảnh ngộ biết đâu cũng là 1 tia sáng cuối đường hầm để bạn ấy có ý chí thêm
ở cạnh người tích cực còn k ăn thua, bản thân mình còn k tự cứu lấy mình thì cứu ai đc nữa. t từng vô r thoát lẹ, càng join càng nặng
 
t thời trẻ cũng từng trầm cảm, từng rạch tay châm thuốc các kiểu, xong 44 rồi (thử lần 1 đéo chết, thử lần 2 thì suy nghĩ lại), sau đó cũng có vài lần suy nghĩ thêm về việc 44 nữa mà ko làm thì xin tư vấn như này:
cái bọn đã muốn chết thì đéo thể nào cản được chúng nó, kệ chúng nó đi, nhất là mình ko phải ng thân, ko biết rõ nguyên nhân gốc rễ các thứ kiểu để giải quyết. B càng làm chỗ dựa cho nó, tới lúc ko có, nó có chết thì càng là lỗi của b. Mọi tác nhân bên ngoài giúp nó vượt qua đều chỉ là tạm thời, cốt lõi là tự suy nghĩ của nó phải vượt qua được cơ, ôm rơm rặm bụng làm gì.
đứa nào vượt qua được giai đoạn này, ví dụ như m thì sau này sống rất tích cực và đéo sợ hãi cái gì cả
mình cũng từng có rất nhiều đứa tâm sự, nào thì trầm cảm, nào thì muốn tự tự, chưa đứa nào mình cản và thậm chí đều tư vấn các thứ kiểu chết cho chúng nó lựa chọn, mà đéo đứa nào chịu chết.
Bác trầm cảm thật hay chỉ chán đời. Trầm cảm nó kèm rối loạn hoormone ( rltktv) nên rất khó để sau này sống tích cực và đéo sợ hãi như bác nói. Ngược lại kể cả khỏi rồi nó vẫn rất dễ tái phát.
 
Bác trầm cảm thật hay chỉ chán đời. Trầm cảm nó kèm rối loạn hoormone ( rltktv) nên rất khó để sau này sống tích cực và đéo sợ hãi như bác nói. Ngược lại kể cả khỏi rồi nó vẫn rất dễ tái phát.
khó là khi cs nó vẫn cứ thế, cứ đều đều, chứ còn cs quá nhiều biến cố, hoặc thay đổi để sống tiếp hoặc 44 để giải thoát thì chả có gì mà ko thay đổi được đâu b ạ. Cái gọi là bản chất con người khi qua biến cố đủ lớn còn thay đổi được hết nữa là. Ngoài ra thời thanh niên, sống chỉ vì mình, chứ giờ 40 rồi, lúc nào cũng tâm niệm ko sống vì mình được nữa thì còn phải sống vì gia đình, vì bố mẹ nên cách đón nhận vấn đề nó cũng phải thay đổi theo. Nói chung ko phải là chuyện 1 năm 2 năm, nó là nhiều năm + thay đổi môi trường sống nữa
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
thinhnoz1,
Người trả lời cuối
aquarius88,
Trả lời
56
Lượt xem
5.230
Quay lại
Lên đầu trang