Yêu thầm em vợ - chuyện vẫn đang diễn ra

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề n0love
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Ra chap đều nhé thím. Tự nhiên thấy có vài điểm tương đồng. Tính em ngại chia sẻ với người ngoài về mối qhe trước của vk mình. Tự nhiên lại bị ngoại tình tư tưởng. Nhưng cũng may chưa làm gì ngoài việc nghĩ 😀
 
Topic hay, đọc hết 1 mạch
Nhớ đừng són nha bác chủ

Gửi từ Samsung SM-N975F bằng vozFApp
 
bạn viết rất thú vị, giọng kể chân thực mộc mạc mình như thấy mình trong lời kể đó
mặc dù câu chuyện của chúng ta không giống nhau nhưng suy nghĩ của chúng ta có nét tương đồng
 
mai fen có vợ con hay ny chưa

Thanks bro. Nói vậy chớ đàn ông kiềm chế cảm xúc tốt hơn phụ nữ rất nhiều. Cảm xúc thì có đấy nhưng đứa nào bảo vì cảm xúc mà ko kiềm chế đc nên gây ra hậu quả bla bla là xạo nồi hết. Ngay từ những thay đổi nhỏ trong cảm xúc là tự mình đã phát hiện ra rồi, chẳng qua ko tự nghiêm khắc với chính mình rồi đến khi sự việc vỡ lở ra thì đổ lỗi do bản năng mà thôi.
 
Mình cũng chúc thím thật bình tĩnh. Vợ thím tuyệt vời thì đừng làm gì tổn thương vợ rồi mất hết đó.


Từ chap này xin đổi cách xưng hô từ “Mình” sang “Tôi” cho hợp giọng văn hơn nhé các thím.

Phần 11. Vết nứt

Trong cả cuộc đời mình tới giờ. Không biết bao nhiêu lần tôi đã nghĩ về bản chất của sự tồn tại. Phần vì tò mò, cũng phần vì đọc và xem quá nhiều sách – phim.
Tôi vẫn tự hỏi tại sao con người tồn tại ? Tại sao lại có cái gọi là số phận ? Nếu không có thì quy luật nào dẫn tới mọi thứ diễn ra hàng ngày ?

Hôm nay anh quyết định đi xe thật chậm để thưởng thức không khí buổi sáng. Nhưng vì đi chậm mà quán bánh mì anh ưa thích vừa hết khi anh tới mua. Khi khác chỉ vì anh đi nhanh hơn hay chậm hơn 1-2s mà anh bị tai nạn chết. Chậm 1 tý cũng chết, nhanh 1 tý chưa chắc đã sống. Vậy cái gì đã chi phối những điều kiện, quy luật đó ?
Nếu có cách nào đó, một người có thể nắm bắt được những quy luật thì cũng sẽ là nắm được cả cuộc đời mình trong tay. Anh sẽ biết phải làm gì cho mỗi ngày, thành công đối với anh là chuyện quá dễ dàng. Nhưng không ai trên đời này có thể nắm được thứ mơ hồ gọi là số phận một cách chắc chắn. Có hơn nhau chỉ là dự đoán , mà dự đoán chính là sự cá cược. Có thể đúng, có thể sai.

Mà cuộc đời thì luôn xoay vần mỗi người như chong chóng. Anh sẽ không thể nào biết trước chuyện gì xảy ra với mình. Như một đôi vợ chồng nào đó, nghèo khổ đến gần hết đời thì trúng độc đắc. Người ta nói phải có nhân thì mới có quả. Nếu không mua vé số đó vào hôm đó thì đã không trúng. Nhưng cái nhân này lớn quá, không ai kiểm soát, đoán trước hay chi phối được nó.

Và cái nhân quả tôi thường chiêm nghiệm ngay hàng ngày vẫn luôn diễn ra. Ví dụ như sau cuộc gặp gỡ ra mắt khá ổn với gia đình nhà D. Lẽ ra mọi sự đều tốt đẹp, tốt đẹp tới không còn gì để nói. Công việc ổn định tốt cả, người yêu có, thu nhập thừa tiêu, sức khỏe bình thường không đau ốm.
Ấy vậy mà giống như định nghĩa của tôi về cuộc đời mình :”khi nào mọi thứ có vẻ quá hoàn hảo tức là sẽ có vấn đề”.

Vài ngày sau đó, bỏ qua trung thu không đi đâu cả mà chỉ ăn bánh nướng với nhau tại chung cư mini. Sinh hoạt của cả 3 chúng tôi vẫn bình thường. Cho tới khi một buổi tối, đúng ra thì tôi có hẹn cafe với bạn nên có dặn D cứ ăn trước, tôi về ăn sau với H. Nhưng vì bạn tôi có việc thay đổi lịch, kết quả là tôi về sớm như thường.

Đi vào chung cư với chìa khóa được đánh riêng cho từ lâu. Tôi nhẹ nhàng lên tầng, mở cánh cửa không đóng. D đang ngồi quay lưng về phía cửa, tay hí húi ấn điện thoại. Trêu đùa 1 chút cho lãng mạn, tôi dự định sẽ là bịt mắt và kêu nàng đoán là ai, dù nghe giọng cái là biết rồi. Nhưng ý định vừa mới bắt đầu, 2 bàn tay còn chưa kịp bịt mắt nàng thì trên màn hình điện thoại hiện lên dòng chữ tôi không thể tin được :

Em cứ cho địa điểm đi rồi hẹn gặp cho rõ ?......

Và phía trên phần đặt tên cho người đang nói chuyện cùng D là 3 hình trái tim. Óc tôi như bùng nổ, ngực và bụng quặn lại như ai đang thò tay vào và bóp nó méo mó. Lúc này D cũng đã phát hiện ra sự có mặt của tôi. D hoảng hốt, khuôn mặt lo lắng và sợ hãi tột độ quay sang nhìn.

  • Anh làm em giật hết cả mình .
  • Anh không đi cà phê với bạn à ?
  • Đi café thì làm sao mà bắt được quả tang. Em đang nói chuyện với ai ?
  • Em…
  • Thằng Nyc đúng không ?
  • Không phải… mà là… em có việc cần nói chuyện với bạn ý…
D vô cùng lúng túng , thả điện thoại sang một bên, nhìn tôi với anh mắt của một kẻ trộm bị bắt gặp tại trận. Hai tay vân vê vào vạt áo, mắt rưng rưng như sắp khóc.

  • Chuyện gì ? Có chuyện gì mà em phải liên lạc với Nyc. Em từng nói em hận anh ta, 2 người cả năm rồi không liên lạc, thế sao lại là lúc này ? EM NÓI ĐI ? EM ĐỊNH LỪA DỐI TÔI TỚI LÚC NÀO ? – tôi to giọng , ai mà không phát cáu trong trường hợp đó cơ chứ.
  • Em…. Em chỉ muốn nói chuyện để đòi nợ bạn ý thôi ?
  • À , bạn cơ đấy, bạn kiểu gì ? Nợ cái gì ? Sao chưa bao giờ em nhắc tới ? Sao giờ lại tự nhiên xuất hiện món nợ với Nyc thế ? – tôi tấn công liên tiếp bằng những câu hỏi.
  • THì… trước bạn ý vay em tiền, mãi chưa trả , 4 triệu thôi nhưng cũng là tiền nên em muốn đòi !!!
  • EM THÔI ĐI ! Anh để em thiếu thốn cái gì à ? 4 triệu to quá à ? 4 triệu đủ làm lý do để liên lạc với Nyc à ? Đừng nói 4 triệu mà 10 triệu, 20 triệu em cần chỉ cần nói với anh 1 câu với lý do đúng đắn cơ mà ? Sao em có thể làm điều khuất tất sau lưng anh như thế ? Trong khi anh còn vừa ra mắt nhà em chưa được 1 tuần. Ngoài nợ ra biết được 2 người còn liên lạc những gì ? Lúc nào khác và vì lý do gì khác à ?
  • Không phải, em chỉ muốn đòi nợ bạn ý thôi. 4 triệu cũng là tiền công sức em đi làm ra mà.
  • Nếu là bạn em thực sự ý, đừng nói 4 triệu, 400 ngàn cũng phải đòi. Nhưng đây là Nyc em, 2 người từng là Ny đấy hiểu chưa . Mà lại còn lén lén lút lút. Anh không hủy hẹn bất chợ về thì liệu có biết không ? Hay không bao giờ biết 2 người liên lạc ? Biết được em còn giấu anh những chuyện gì nữa .
  • Em không giấu anh chuyện gì mà. Thực sự em chỉ đòi nợ…
  • Thôi, đủ rồi, em tự suy nghĩ đi, anh cho em 1 tuần suy nghĩ. Trước khi suy nghĩ cho thật kỹ thì đừng nói gì với anh. Còn khi nào em nghĩ đủ kỹ rồi thì nói tất với anh 1 lần, 1 là tiếp tục 2 là dừng lại đi.
  • ….
Lúc này D mắt đã rưng rưng khóc, người run rẩy. Nhưng trong cơn nổi nóng tôi không còn nghĩ được gì nữa. Mà phi thẳng xuống nhà, chạy ra bãi xe gần đó lấy xe và phóng thẳng. Phóng tít mù trên con đường trở về nhà. Điên rồ, thực sự điên rồ. Tôi đã ngầm nhận định và cuối cùng vẫn đồng ý đi tới hôn nhân với 1 cô gái trái ngược mọi thứ về tính cách, hiểu biết và lối sống của bản thân. Chỉ cần 1 điều từ cô ấy là làm một người vợ ngoan ngoãn, dù làm hay không làm gì đều được, biết hay không biết gì cũng được. Thế mà ông trời trêu ngươi tới cảnh này đây.

Phải cái, không còn là cái tuổi trẻ chạy theo quá nhiều cảm xúc nữa. Cơn tức giận vì như bị phản bội của tôi chỉ sau chừng 10 phút phóng ngoài đường giảm dần. Những chuyện thế này ngoài xã hội chả thiếu. Không đi được tiếp thì cũng chỉ là thêm 1 mối tình chưa kịp dở dang mà thôi. Lại bắt đầu con đường khác, gặp gỡ những người khác trong hành trình đi tìm người sẽ chung sống suốt đời với mình.

2 ngày liền sau đó, giữ đúng như lời nói. Tôi và D không hề liên hệ với nhau dù bằng bất kỳ hình thức nào. Nhưng trong suốt 2 ngày tôi cũng suy nghĩ rất nhiều. Nếu thực chỉ là món nợ và với tính cách ngây ngô của D thì dễ đi đòi thật lắm. Còn tại sao lúc này thì chắc gì có thể đã đòi nhiều lần rồi, hoặc là đã thôi thì tiền phải đòi cho sòng phẳng. Hoặc nữa là muốn mua gì đó mà ngại xin tiền tôi hay bố mẹ nên đòi để mua.

Người ta nói , một người lạc quan luôn nhìn thấy cơ hội trong mọi khó khăn còn người bi quan thì luôn nhìn thấy khó khăn trong mọi cơ hội. Tôi là kiểu người gồm cả 2 loại đó, nghĩ rộng ra thì làm bất cứ việc gì hay với mối quan hệ nào. Tôi luôn cố gắng nghĩ ra mọi khả năng lạc quan nhất, đồng thời cũng nghĩ tới những khả năng tệ hại nhất. Và đưa ra các phương án sẵn cho tất cả các trường hợp một cách logic nhất có thể. Trong trường hợp này thì những thứ về tiêu cực tôi lại nghĩ rất ít. Hầu như ngày nào 2 đứa cũng ở với nhau, còn ban ngày đi làm. Với xét trên phương diện mối quan hệ đang tốt đẹp ở mức độ cao nhất thì khó mà có chuyện phản bội ở đây. Hơn nữa, D là người có nhu cầu chăn gối rất thấp. Do vậy cái tôi giận và cáu ở đây có lẽ nghiêng về sự ngu ngốc của D trong cái việc đang khơi khơi bình thường lại đi liên hệ với Nyc. Mặt khác ít nhiều việc này cũng làm sự tin tưởng của tôi giảm đi ít nhất 1/3.

Thêm 1 ngày nữa trôi qua, tôi phát hiện ra mình cũng hay nhớ tới D. Nỗi nhớ không cồn cào, da diết nhưng cũng là nỗi nhớ người yêu. Nhưng đã quyết định chuyện gì thì rất hiếm khi tôi thay đổi. Đây là sự bất di bất dịch trong tính cách của mình. Tất nhiên vẫn có ngoại lệ nếu hoàn cảnh và điều kiện bị thay đổi. Và tôi cũng lại nghĩ dần tới 1 phương án tiêu cực khác. Sau 1 tuần D không thể giải thích hay nhận lỗi, không rõ ràng trong cái chuyện đã mắc phải. Không thuyết phục hay thống nhất được cho tôi về niềm tin. Thì chuyện của chúng tôi sẽ kết thúc ở đây. Nghĩ tới cảnh lại cô đơn, lang thang tìm kiếm một mối tình, chưa biết là ai và như thế nào tôi cảm thấy thật mệt mỏi nếu xảy ra.
Ở cái độ tuổi nhất định, bạn sẽ rất rất lười trong cái chuyện gọi là tán gái. Nhưng câu trò chuyện chat chit đêm ngày, những buổi hẹn hò ăn uống, xem phim cho tới khi cầm được tay, rồi tiến tới 1 cái ôm, 1 nụ hôn. Quá mệt mỏi và lười để chạy theo cả 1 hành trình như vậy. Người ta gọi là lười yêu, hay vì đã trưởng thành nhất định cái nhìn về tình yêu nó không còn mặn mà, khao khát nữa nên người ta không còn cần cái hành trình lãng mạn đó nữa.

…………

  • Alo ! Anh à
  • Ừ, gì đó em ?
  • Nay anh đi làm không ?
  • Có chứ , anh đang ở công ty.
  • Chiều mấy giờ anh về ?
  • Tầm 5h 5 rưỡi anh nghỉ.
  • Tối anh rảnh không ?
  • Anh chưa rõ . Có việc gì không ?
  • Anh đi café với em được không ?
  • Café à ? Có việc gì không lại café.
  • Thì có mấy chuyện cần hỏi anh. Nhá !
  • Ờm… thế café ở đâu ?
  • Em sao biết, tùy anh, anh qua đón em được không ?
  • Em ở đâu ?
  • Chiều nay em ở nhà bạn ngay gần trường ý.
  • Thế cũng không xa chỗ anh lắm. Thế làm xong thì anh đón, cho anh địa chỉ.
  • Ok anh , để em nhắn tin.
Là H. Theo logic thì tôi không muốn gặp. Vì chắn chắn là câu chuyện có liên quan tới D. Có thể thay D giải thích hoặc cái gì đó. Nhưng không biết tại sao, cái tia ý nghĩ : được gặp H , được đưa đón H len vào đầu tôi. Vì thế tôi chuyển hướng và đồng ý. Cuộc gặp sẽ đi theo hướng nào tôi chưa rõ nhưng lần đầu tiên tôi được đưa đón và đi riêng cùng H đúng nghĩa. Không tính những lần 2 anh em đi chợ nhanh với nhau. Và không hiểu tại sao tôi lại thấy vui vui. Cảm giác bực dọc về chuyện của D giảm đi 1 chút nữa.

………..

Đã lâu lắm rồi mà trước khi đi gặp 1 cô gái tôi lại có cái cảm hứng như thời trẻ. Xem lại quần áo, tóc tai, mặt mũi. Thậm chí xin nghỉ sớm và chui vào 1 nhà nghỉ gần công ty tắm rửa chải chuốt rồi mới lên đường. Cứ như một cậu thanh niên lần đầu hẹn gặp 1 cô gái cậu ta để ý. Mua một cái mũ bảo hiểm ngang đường rồi tiến thẳng tới địa chỉ gần khu đại học Y.

  • Anh tan làm sớm à ?
  • Anh nghỉ sớm qua đón em không sợ tắc !
  • Ôi, em rảnh mà, mất công nghỉ sớm làm gì.
  • Thì cũng không có việc gì . Thế đi thôi.
Con đường Hà Nội một chiều thứ 6 đông đúc. Rất nhiều người sẽ nghỉ vào ngày mai và đây là lần tan tầm cuối trong tuần. Tôi len lỏi con Air Blade của mình giữa phố xá, tiến dần về khu trung tâm.

  • Đi đâu đó anh ?
  • Đi kiếm gì ăn đã, em chưa ăn gì đúng không ?
  • Ơ..thôi không cần đâu tý em về nhà ăn.
  • Không ăn đói chết, đang tuổi lớn. Mà em học Y đó nhá.
  • Học Y thì sao ?
  • Thì học Y tiêu chuẩn đảm bảo về ăn uống , sức khỏe, giờ giấc phải chuẩn hơn người thường như anh chứ sao.
  • Gớm, danh thế chứ em cũng bình thường mà. Phải mấy ông bác sĩ cơ, nhiều ông em tiếp xúc qui tắc sức khỏe chặt cực.
  • Bệnh nghề nghiệp thì biết rồi, có ông cứ phải rửa rau 4 5 lần, sục ô zôn. Tráng bát bằng nước nóng trước khi ăn cơ.
  • Thôi đi café đã, em ăn sau cũng được.
  • Không được, anh có thể nhịn chứ làm sao để em nhịn được.
  • ….Lâu lắm mới có người sợ em đói….- im lặng 1 lúc H bỗng nhiên nói.
Thực ra chỉ là cảm xúc tự nhiên của con người. Còn việc để nó xảy ra như nào còn phụ thuộc vào nguyên tắc của bản thân. Nên fen cứ yên tâm. Tôi rất ghét cái tật đổ lỗi cho hoàn cảnh của một số anh tt thượng não.
 
Mấy ngày tới bận k biết viết đc k !

12. Khoảnh khắc

- Lâu lắm mới có người sợ em đói……

Một câu nói thôi, chỉ vài từ ngữ được sắp xếp bằng bảng chữ cái của tiếng Việt mà ai cũng thông thạo thôi. Nhưng nó có thể đem tới cho tôi một cảm xúc thật mãnh liệt. Nó như chất chứa, bao hàm bao nhiêu là tủi thân, bao nhiêu là những chịu đựng và chấp nhận hoàn cảnh của H. Nó còn ẩn chứa trong đó sự khao khát, sự mong muốn mãnh liệt nhưng luôn bị giấu đi.
Tôi không biết trả lời thế nào, hay là không muốn trả lời. Tôi trân trọng giây phút này, giây phút như một điểm chạm tới gì đó giữa tôi và H. Như là một sợi liên lạc giữa 2 cảm xúc giữa cả một đại dương lộn xộn những suy nghĩ và cảm giác hàng ngày hàng giờ.

Tôi không còn đang đèo cô em gái người yêu đi ăn nữa, mà như đang đèo cô gái trong mơ của mình, người phụ nữ hoàn hảo của mình trên con đường mộng mơ. Hà Nội bụi bặm là thế, ồn ào là thế nhưng lúc này trở lên đẹp lung linh hơn bao giờ hết. Cảm xúc nó chi phối lớn tới khung cảnh trong mắt con người. Vẫn những con đường quen thuộc, những biển hiệu quen thuộc nhưng sao giờ nó lấp lánh và dịu dàng đến lạ.
Còn đâu nhớ nhung về Nyc, lúc này hình ảnh Nyc trở lên mờ nhạt gần như biến mất. Lần đầu tiên trong suốt cả gần 5 năm trời Nyc trong lòng tôi không còn đem lại bất cứ nỗi buồn hay nuối tiếc nào. Như được đặt mình lên chiếc sopha quen thuộc , một chai đồ uống quen thuộc dưới cái mát mẻ của điều hòa sau một ngày đi làm mệt nhọc mà không cần lo nghĩ gì tới ngày mai. Như được đặt mình xuống đệm trong một không gian sạch sẽ yên tĩnh, được ngủ không cần báo thức sau khi sự mệt mỏi đã tới giới hạn. Dễ chịu – lâng lâng – thoải mái.

Nếu được , xin hãy cho giây phút này là mãi mãi…

Không cần hơn , chỉ cần thấu hiểu nhau

Anh và em trên con đường vô tận

Không vướng bận dù một chút lo lâu

Tình chưa tỏ nhưng đã thật sâu

Hai trái tim cùng chung một nhịp



Người ta ai cũng nói tới hạnh phúc, cố gắng định nghĩa thế nào là hạnh phúc. Với mỗi người sẽ có định nghĩa khác nhau. Nhưng với tôi, cái gọi là hạnh phúc chỉ là những khoảnh khắc. Không có một hạnh phúc nào trên đời này thực sự tồn tại hay mãi mãi. Bản chất của thứ được gọi tên chỉ là tập hợp của những xúc cảm tuyệt vời nhất, vượt qua cả niềm vui, hơn tất cả vật chất trên đời, không có quyền lực nào so được. Nó là cái gì đó rất đẹp, rất huyền ảo mà người ta có thể đánh đổi tất cả mọi thứ để có được nó. Đó là cảm giác hạnh phúc vậy ! Nhưng vì nó quá đẹp nên cũng vô cùng mong manh, chỉ là những khoảnh khắc thoáng qua trong đời mỗi người. Với người này là 1 năm, người kia chỉ có 1 tháng, 1 tuần, 1 ngày. Còn tôi thì quá ít ỏi, cần tính bằng phút, bằng giây.

Nếu được, hãy để tôi chết bất cứ lúc nào, nhưng bằng cách là ngừng tồn tại trong khoảnh khắc hạnh phúc nhất của đời mình !

…………

Dừng xe trước cửa một quán cơm niêu có tiếng. Tôi đưa xe cho bảo vệ, cánh tay như muối với ra sau để nắm tay H đi vào trong nhưng chỉ dám hờ hững đưa ra nửa đường. H theo tôi vào trong, tìm một bàn trống rồi ngồi xuống.

  • Cơm ở đây rất ngon, nhất là món xá xíu . Gà nướng cũng được, em ăn gì nào ?
  • Anh T chọn bao giờ chả chuẩn, anh chọn gì em ăn đó !
  • Ok ! Cho 2 xã xíu , canh chua và thêm 1 đĩa đậu sốt – tôi nói với nhân viên phục vụ.
  • Quán này anh ăn nhiều chưa ?
  • Cũng tương đối nhiều rồi, tiện nó gần ý chứ chưa phải là ngon nhất.
  • Anh chỗ nào cũng biết thì phải nhờ ?
  • Thì ngày trước không có việc gì làm chỉ có mò với đi ăn thôi. Anh có tâm hồn ăn uống hơi bị bự mà !
  • Ai yêu anh là sướng nhất ý, suốt ngày được lôi đi ăn toàn món lạ chả bao giờ chán.
  • Em cũng có ny đó thôi, bắt nó đưa đi ăn.
  • Ôi dào… đến đi uống nước còn khó như gì thì ăn uống làm sao được.
  • Sao em không nói, bảo em cũng là con gái, em cũng muốn được yêu chiều abc
  • Nói chán rồi anh, nói xa xả ra, còn mấy lần cãi nhau vì chuyện này cơ. Lúc nào cũng kêu anh mệt lắm, đi làm về mệt, đá bóng về mệt, đi nhậu về mệt. Có lôi được đi trừ khi là kiểu rủ cả mấy anh chị em thì mới đi. Cãi nhau xong hứa hẹn bao lần xong lại thế.
  • Thì phải chỉnh chứ, không nghe đấm luôn. Em gấu thế còn gì !
  • Gấu gì đâu, mạnh mồm thế thôi. Em hơi bị yếu đuối đấy.
  • Gớm yếu đuối gì mà quang quác cả ngày ra.
  • Không quang quác thì để ai cũng bắt nạt được mình à ?
  • Hoặc gọi ny ra bảo vệ, phụ nữ có bạn trai là để được che chở còn gì ?
  • Che chờ gì đâu, em có chân có tay cần gì che chở. Quan tâm được tý là mừng lắm rồi.


Tuyệt nhiên câu chuyện trong suốt bữa ăn của chúng tôi không nhắc gì tới D, không nhắc gì tới yêu đương của tôi và D. Chỉ là những câu chuyện phiếm không đầu không cuối như mọi lần khác. Nhưng hôm nay có vẻ nhiều hơn vài lần H bằng cách nào đó bày tỏ sự không hài lòng và hơi chán nản đối với Vinh. Mặc dù vậy nhưng nó không phải là cái gì đó lớn lao cả, chỉ là chuyện mà thôi. Cái cảm giác mà tôi có được chỉ là tự tôi huyễn hoặc ra cho bản thân mình, cho tâm hồn đầy sứt mẻ của mình. Cũng là chỉ tôi mới có cảm xúc như vậy.

Tìm tới một quán cafe view hồ yên tĩnh đã định trước trong đầu. Tôi chọn một bàn ngoài hành lang nhìn xuống được Hồ Tây. Lại như lúc ăn, H nhờ tôi chọn thức uống hộ và im lặng ngắm hồ trong lúc chờ đợi. Tôi cũng không biết làm gì, thực tình thì tôi chỉ muốn nhìn ngắm em một cách say mê.
Vẫn cảm giác như một buổi hẹn hò đầu tiên đúng nghĩa trong đời, vẫn cảm giác chuếnh choáng. Tôi lén nhìn em rồi lại nhìn hồ, sợ như bị bắt gặp, vì tôi khá ánh mắt mình lúc này hoàn toàn giống ánh mắt của 1 kẻ si tình. Và H đủ nhạy cảm để nhận ra điều đó. Mái tóc em phất phơ trong cơn gió thoảng, đôi môi chúm chím khiến bất cứ gã đàn ông nào cũng hận không được chạm môi mình lên đó. Cái sống mũi cao cao, ánh mắt thông minh đầy sức mê hoặc. Em là cái gì đó hoàn hảo hơn cả những gì tôi đã cảm nhận được về Nyc.
Từ lúc này, tôi bắt đầu biết, nếu… chỉ là nếu mà thôi. Người tôi yêu, người yêu tôi là H thì quá khứ sẽ bị đánh bại. Trái tim sẽ được hàn gắn và thức tỉnh. Để lần nữa tôi sống trong sự nhiệt huyết và yêu đời của tuổi trẻ. Để có một động lực không gì cản nổi khi tiến về phía trước.

Anh giận chị em lắm phải không ?

Câu nói của H phá tan cảm xúc của tôi. Như một hòn đá ném xuống mặt nước phẳng lặng. Tôi biết đã tới lúc quay về hiện thực rồi.

  • Anh không biết gọi đó là tức giận hay thế nào. Chắc 2 chị em kể với nhau hết rồi.
  • Vâng, chị em em chả giấu nhau cái gì, anh biết mà.
  • Vậy D nhờ em nói chuyện với anh ?
  • Không, bà ý chỉ kể thôi, nhưng với trách nhiệm là em thì em phải tham gia chuyện này.
  • Trách nhiệm là em ? Em đâu có trách nhiệm gì. Đây là việc cá nhân mà
  • Không hẳn, mà anh cũng biết chị em quá rõ. Chị ấy rất ngốc, ngố và nhiều tật xấu. Nhưng vẫn là chị em, người với em quan trọng bậc nhất. Vì thế từ ngày xưa đi học em đã tự nghĩ là sau này cho tới khi chị em thực sự êm ấm thì em mới có thể yên tâm được.
  • Em lo cho D, thế còn ai lo cho em ? – tôi cố lái câu chuyện đi, chẳng biết nữa, vẫn như là có ý quan tâm hay tán tỉnh nào đó.
  • Em vẫn tự lo được cho mình. Còn chị em thì mong manh yếu đuối lắm.
  • Em biết anh tức giận, và anh vẫn còn rất hiền trong hoàn cảnh này. Phải người khác thì còn to chuyện hơn nhiều. Nhưng anh vẫn chưa hiểu hết chị D đâu. Anh cho chị ý 1 tuần, với người khác sẽ là suy nghĩ xem cần nói chuyện , giải thích và xin lỗi anh thế nào để anh tha thứ và tiếp tục. Anh cũng đang chờ đợi điều đó đúng không ?
  • Đúng !
  • Nhưng thực sự chị em không có khả năng nghĩ được nhiều như vậy đâu. Chị ấy còn không biết làm gì trong trường hợp này, không suy nghĩ được gì đâu, lần thẩn luôn ý. Anh mong chờ sai người rồi. Không thể áp dụng logic hay suy nghĩ của người bình thường với chị em đâu. Anh hãy luôn nghĩ chị em rất ngốc, như 1 đứa bé ý mới đúng.
  • Đây đâu phải việc nhỏ, em biết sự nghiêm trọng của nó mà. Không thể bảo vì D ngốc nghếch gì đó mà cứ thế anh bỏ qua được. Với lại….
  • Em không bảo anh bỏ qua ! – H ngắt lời tôi, lần đầu tiên.
  • ….
  • Em cũng không đứng về phía chị em. Thực ra em còn đứng về phía anh nhiều hơn…


Tôi thấy trong mắt H có gì đó hơi rưng rưng. Ánh mắt biết cười đó vẫn sáng lên sự lanh lợi, nhưng có gì đó xúc động.

  • Anh là người đàn ông rất tốt, em biết. Tất nhiên tật xấu cũng có, nhưng không nhiều bằng những tính tốt. Anh nhẹ nhàng, hiểu biết, cái gì cũng tính toán rất kỹ lưỡng. Lại rất biết cách chăm sóc một cô gái, không có cô gái nào không thích có người yêu như anh.
  • ….// phải chăng ý em là em cũng muốn vậy ?
  • Yêu chị em anh cũng đã rất dũng cảm rồi, nhất là sau thời gian vừa rồi, ít nhiều gì anh cũng đã hiểu về chị em. Biết được chị ấy không có nhiều ưu điểm mà vẫn yêu thương, chăm nom chị ấy từng chút một. Em nói với bố em trước khi anh về nhà chơi là: “nếu trên đời có người yêu được và đem được hạnh phúc tới cho chị con thì chỉ có duy nhất anh T mà thôi, nên ưng hay không ưng thì đừng làm khó anh ấy. Không thì coi như số chị con khổ ”.
  • Cảm ơn em đã nghĩ tốt về anh!
  • Em không nghĩ mà thực tế em biết, anh không vồ vập như Vinh khi mới tán tỉnh và yêu chị em. Anh cũng không thay đổi gì sau khi đã yêu dù là 1 chút. Mà em tin là sau này cũng thế, kiểu anh là người đã từng bị tồn thương nhiều nên tính cách cũng đã trưởng thành và cố định chứ không theo hứng như tuổi bọn em.
  • Cũng tùy thôi , nhiều lúc anh cũng điên dở lắm.
  • Em có thể chưa biết hết về anh hay các điểm xấu của anh, nhưng những nền tảng cơ bản thì em tin anh là người đàn ông tốt Vậy là đủ.
  • Nhưng như vậy thì liên hệ gì tới chuyện anh với D ?
  • Có chứ sao không. Em nói toạc thẳng ra là chị em rất khó để tìm được người chấp nhận được con người thật sự của chị ấy. Lại còn lười nữa. Chỉ có anh mới đủ yêu thương để mà bỏ qua được hết những điều đó. Và em nghĩ anh phù hợp nhất với chị ấy. Mặt khác, vì anh chưa hiểu hết nên em muốn chia sẻ chuyện chị ấy đã làm. Đúng là rất ngốc, vấn đề không phải là đúng hay sai mà chị ấy không ý thức được việc làm đó sai tới mức nào và gây ảnh hưởng tới anh thế nào. Nếu nghĩ được thì chị ấy chắc chắn đã không dám làm, thuần túy chỉ vì muốn đòi 4 triệu về thôi.
  • Em nghĩ chỉ có 4 triệu có đủ để làm thế không ? Chả lẽ hỏi 1 câu anh không cho ?
  • Đấy, vấn đề là chỗ đó. Chị ấy vốn yếu đuối và luôn cảm thấy mình bị phụ thuộc, cần sự hỗ trợ của người khác nên nó cũng là 1 cái sự tự kỷ. Cứ cố làm những điều nghĩ là làm được mà chả nghĩ nó đúng sai. Thực sự bạn trai cũ chị D rất tệ, còn nợ cả tiền em với mấy đứa em họ không trả cơ. Chị D thì cứ áy náy mãi nên nghĩ thế nào lại đi đòi .
  • Vậy ý em, là D không cố tình làm thế, mà suy nghĩ quá đơn giản nên nghĩ cái là làm ngay không màng hậu quả.
  • Không phải không màng hậu quả mà chính xác ra là không nghĩ được xa tới vậy đâu. Với chị ấy, đơn giản đó là có nợ thì đòi thôi. Kiểu như anh đưa đồ chơi cho 1 đứa bé nó cho ngay vào miệng mà không cần biết có nguy hiểm gì không.
  • Khó mà tin có người lớn bằng từng này mà có thể ngố vậy. Nhưng đó là chị em, em hiểu. Anh cũng ít nhiều biết điều đó mà.
  • Vậy rốt cuộc là em bảo anh nên bỏ qua hết đi phải không ?
  • Như em nói từ đầu, em không bảo anh bỏ qua. Em chỉ là muốn anh hiểu đúng nghĩa của câu chuyện thôi. Bản chất nó ở đó còn quyết định thế nào là của anh chứ em không bảo anh làm gì hay phải làm gì cả.
  • …. Anh hiểu rồi.
  • Đó , chuyện quan trọng hôm nay nói xong rồi.
  • Em muốn gặp anh vì mỗi chuyện này thôi ?
  • Tất nhiên ! Nhưng cảm ơn anh cho em đi ăn ngon quá, giờ vẫn thèm đây !
  • Thèm thì đi ăn tiếp.
  • Thôi sức đâu mà ăn, thế xong cho em về gần nhà nhá !
  • Không, cho em đi bộ về.
  • Em gọi grab phát một.
  • Thế gọi đi !
  • Thôi, mất công đón người ta rồi thì cho chót đi, đưa về cái.


Buổi tối của tôi kết thúc như vậy. Tôi châm điếu thuốc, đứng trên tầng 3 nhà mình, suy nghĩ mơ hồ. Không phải về chuyện của D vì tôi dễ dàng quyết định được. Mà suy nghĩ về những cảm giác dành cho H. Nó quá đẹp để tôi muốn dấy bẩn nó bằng bất cứ suy nghĩ nào khác xấu xa. Nó quá xa vời , như con người muốn với tới những vì sao cách cả triệu năm ánh sáng vậy. Thế giới này thật trêu ngươi, hay có một thế lực cao siêu nào đó ngồi tạo ra những hoàn cảnh trớ trêu làm trò cười. Và chúng ta chỉ là những con rối, cho cuộc đời giật dây ?
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
n0love,
Người trả lời cuối
natsubucu900,
Trả lời
828
Lượt xem
314.782
Quay lại
Lên đầu trang