Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full)

aochoangden

Senior Member
Drop một thời gian dài nay lại nổi hứng viết tiếp để hoàn chỉnh. Viết để kể về cuộc sống bụi trần, viết về tình yêu đẹp tựa pha lê rồi vụn vỡ trong nước mắt tuôn trào..viết để bóc mẽ những bon chen lọc lừa trong cuộc sống. Viết để phơi bày trần trụi trần gian, cho những tâm hồn học sinh thôi ảo mộng qua lăng kính màu hồng thấy rõ sự thật...

Cuộc đời tôi sinh ra trong cảnh cơ hàn.. tôi đã từng là học sinh giỏi nhất nhì trường rồi biến thành tên máu lạnh. Từng yêu chân thành đến tận đáy tim rồi cuối cùng nuốt đắng cay suốt bao năm cô độc chỉ để quên dĩ vãng cuộc tình....

Chap1: CHÙM KHẾ CHUA
***********************

_Chiếc xe này cầm được giá bao nhiêu?:boss:
Tôi rút điếu thuốc đưa lên miệng lấy chút bình tĩnh sau chuỗi bài thua liên tiếp.
_3 triệu, tên cùng nói chắc nịch.
ok! Tôi đưa cà vẹc và chìa khóa xe cho hắn rồi nhận lấy ba triệu và tiếp tục với những lá bài.

Nếu như đêm này thua thì chắc phải bỏ chiếc xe này. Nhưng chắc trời thương thế nên sau vài tiếng sát phạt tôi đã nhân được gấp đôi số vốn cầm. Cũng đã đến giờ nghỉ, tính ra cả vốn thì cũng không lời được bao nhiêu, nhưng do dạo này tôi không muốn đi qua đêm khiến mẹ tôi buồn.
Các bác cũng đừng nghĩ em chơi chạy làng, mà là do ở quê em thì trước khi vào cuộc luôn định ra một giờ kết thúc.
Xếp lại tiền cẩn thận và cùng thằng đệ cuốc bộ về, tại cũng không xa vả lại chiếc xe thì đã được thằng kia mang về nhà nó ngủ rồi.
Bây giờ cũng đã gần 12h đêm, thế nên định bụng sáng mai qua lấy lại xe cũng được.:confused:

Hai anh em đang rảo bước trên đường như 2 lãng tử thời kiếm hiệp, trên môi ngậm điếu thuốc đậm chất phiêu du thì ngược chiều là hai ánh đèn xe máy vút qua và gọi đúng tên của mình.
Tưởng là bạn nên tôi cũng hú lại nhưng không thấy hồi đáp. Hai anh em cứ thế đi thêm, đến đoạn giữa đồng có 1 cây cầu thì dừng lại nghỉ mệt hút thuốc.
Hai anh em đang hàn huyên về chuyện của cuộc sống thì đột nhiên 3 chiếc xe dừng lại và truy đuổi vừa chưởi bới loạn xa. ĐM mày dám nói tao là chó à..! Đm! ĐM!:ah:
Quá bất ngờ nên cả hai thằng đều chạy theo quán tính vừa để định thần coi điều gì đang diễn ra.
Thì ra là hai thằng ôn chơi cùng sòng và thêm một thằng cô hồn trong khu đó. Vãi cả lọ mắm tôm nhà nó chứ làm bố hết cả hồn.
Quay lại, lập tức quay lại. Câu nói như mệnh lệnh khiến thằng em đang vút thân thể với vận tốc ước chừng 50km/h thắng gấp cày 1 đoạn trên ruộng đậu phộng.
Ba thằng tụi nó thấy anh em mình quay lại thì cũng tiến xe đến, 1 xe tiến trước và hai xe tiến sau cũng khá xa, có lẽ tụi nó tự tin rằng hai anh em mình thỏ đế nên chạy xe chậm chậm và nghênh chiến. Hướng chạy của mình và thằng em là ở dưới ruộng đậu phộng chạy lên, kết hợp lực chạy, mình phi thẳng 1 phát phải nói là đẹp như cảnh Triệu Tử Long cứu ấu chúa vào người thằng cô hồn kia làm cả hai ngã sóng xoài ra đường.
Không để nó định thần, mình giằng lấy cổ áo và đấm túi bụi vào mặt vào bụng nó. Về ngoại hình thì nó to hơn, nhưng về khoản nhanh thì mình vượt trội thế nên nó bị liên tiếp mấy cú và bị đơ cứ múa loạn xạ cả lên:dribble:
Tuy mình đang say sưa với chiến thắng nhưng cũng tỉnh trong giao đấu đó là nhìn thấy ánh đèn của hai chiếc xe kia đang tiến tới và nhanh dần. Mình buông nó ra và hét thằng em rút, hai anh em chạy theo đường tắt và về nhà.
Vừa vào đến nhà mình chạy thẳng vào phòng trong và xách thanh kiếm ra. Thêm 1 thanh đoản đao nữa phát cho thằng em và chuẩn bị nghênh địch.
Đúng như dự tính, chưa đầy 1 phút sau thì ở ngoài bờ dậu tiếng chưởi tiếng thách thức inh ỏi. Mình nói với thằng e là xông ra và xả thân vì nghĩa..nhưng, cái nhưng đã thay đổi hẳn cái con người em từ đêm hôm đó.
Cha mẹ em chạy ra ôm lấy em và vừa xin vừa khóc:
Con ơi! Cha mẹ xin con, đừng làm chuyện dại dột nữa.=((

Thật sự lúc đó mình vừa tức tụi cô hồn kia lại vừa đau lòng khi thấy cha mẹ như vậy. Bọn nó cứ thách thức: Mày ngon thì bước ra ngoài này! Tụi cô hồn này thì chỉ được cái miệng với lì đòn tức thời thôi, sau một lát cũng thấy im lặng không thấy đâu nữa.
Chữ hiếu vẫn nặng hơn chữ tự trọng, mình vào nhà cất kiếm và đao. Xin cha mẹ đi ngủ và cũng đóng cửa nghe cha mẹ vừa tâm sự vừa khóc.
Thật sự mình rất đau lòng khi nhìn thấy cả cha và mẹ đều kinh sợ và khóc.
Mình ân hận! Ân hận vô cùng!:pudency:
Mình cũng khóc và quỳ gối nói với cha mẹ rằng. Con thề từ nay sẽ thay đổi..
Rồi ba mẹ cũng im lặng, đêm đó quả là 1 đêm rất nặng nề..

Nhưng cuộc đời đâu dễ gì để một bước ngoặt nhẹ như thế cho con người ta thay đổi. Sáng mai, mẹ thức mình dậy sớm đi chuộc xe. Hai anh em đi tắt qua cánh đồng để đến nhà cái người mà mình đã cầm.
Mẹ thì đạp xe đạp theo sau để yên tâm thêm về mình. Cũng được, dù sao đêm qua mình đã thề rằng sẽ đổi thay, Nên cũng sẽ dĩ hòa vi quý nếu gặp lại tụi nó.
Tới nơi thì mới biết là cái thằng chủ mưu hôm qua gọi cho thằng này và không cho mình lấy xe.
Chúng nó ép mình phải mua bia chuộc lỗi rồi mới cho mình lấy xe ra.:doubt:

Mẹ nhà nó chứ, thôi được, dù sao cũng vài khung bia thì anh chiều.
Thế là gọi bia tới nhà nó uống, cái lũ ăn hôi nó kéo đến một loáng sau đã hết sạch hai khung. Vừa uống vừa nổ các chiến công trận mạc nghe mà ngứa đít. Mình chả nói gì, chỉ uống thôi. Bia mình mua mà, uống gỡ gạc
Hết bia hết mồi thì thằng chủ mưu đòi ra quán uống tiếp.

Mình nói là nếu như ra quán thì cưa đôi tiền. Nó đồng ý, thế thì ok.
Chuyện chả có gì xảy ra nếu như uống gần tàn ở quán, lúc tính tiền thì nó bắt mình trả hết. Đệch con bà mẹ nhà mày! Tao đã nói cưa đôi là cưa đôi. :ROFLMAO:
Nó với mấy thằng em hùng hổ ép mình trả, mình vẫn nhất quyết cưa đôi.
Tụi nó bảo có tin ném mấy cái ly vào mặt mình không.:haha: Mình nói rằng, tôi đã ngồi đây uống với mấy người thì có nghĩa mấy người muốn làm gì thì cứ thử.
Ngay lúc đó thì mẹ mình lại xuất hiện và dặn dò chủ quán.
Phải nhịn thôi, nhưng nhất quyết không trả hết kèo nhậu này.
Và rồi, một làn bia dội thẳng vào mặt mình. Đó là cái cảm giác đau và nhục nhất từ nhỏ đến lớn đối với mình. Một thằng từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ khuất phục những điều ác mà hôm nay phải lặng im nén tất cả và lau mặt.
kìm nén! kìm nén hết cỡ chứ không con dao sẽ cắm thẳng vào bụng thằng kia rồi..


Chủ quán thấy có biến nên ra can thiệp và đồng ý nhận 1 nửa tiền thanh toán từ mình. Mình và thằng em đi về. Vẫn đi bộ, trời trưa nắng..hai anh em đi cùng và mình khóc. Nhục nhã và tủi thân đến tận cùng, chỉ muốn quay lại và giết sạch tụi rơm rác này. Nhưng rồi lí trí mình vẫn chiến thắng được. Ngồi bệt xuống chiếc cầu mà hồi tối anh em ngồi. hút thuốc và khóc.=((
Khoác vai mình và nói: Anh em mình quay lại đi!:confident:
Thằng em cũng tức đến tím mặt. Nhưng mình nói thôi, bỏ đi. Nhà anh nghèo, anh không muốn làm khổ gia đình anh nữa.
Trong sự cay đắng ấy, bao nhiêu hồi ức đắng cay từ tuổi thơ ập về..=((

Không phải bỗng nhiên mà mình từ một học sinh giỏi nhất nhì trường lại trở thành 1 tay chơi như thế. Nhà mình là gia đình nghèo trong xóm chợ.
Ba mình thì yếu, tuổi thơ mình đã phải chứng kiến những trò tiêu khiển mất dạy của lũ vô học chọc phá cha mình. Cha mình thông minh nhưng sức yếu nên chỉ làm ruộng, bị ức chế nên thỉnh thoảng kìm nén không được thì có những hành động tự làm đau bản thân mình. Nhìn cảnh cha mình lấy gậy đập vào đầu mà bọn chó nó cứ nhe răng cười sặc sụa. Rồi có lần cha mình bị thằng chó trong xóm bóp dái đau quá và cha mình đã nhỏ nó 1 bãi nước bọt vào mặt, nó đã ném cha mình vào bụi dứa ngô. Những kí ức đó, những khinh dễ vô lý dành cho 1 gia đình nghèo dù trong sạch, Nó là ngàn chiếc kim đâm vào lòng mình và biến mình thành một tên máu lạnh.=((

Lên cấp ba, cũng là khi cơ thể bắt đầu lớn và mình trở thành một đứa khá gan lì. Ít khi đánh nhau, chỉ khi mình bị xúc phạm đến danh dự của mình hay gia đình thì mình mới ra đòn lạnh lùng. Bình thường thì mình cũng như bao học sinh khác, hiền và vui tính. Nhưng cái vô thức trong con người mình nó được tích lũy và lớn hơn cả cái thông minh mà từ nhỏ đến lớn gia đình và biết bao người thán phục.

Rồi mình bắt đầu chơi, tuy cũng chẳng phải là sa đọa nhưng có rượu chè, thuốc lá và bài bạc. Tính mình rất thương bạn và chơi thế nên cũng có khá nhiều bạn bè và quen biết khá nhiều khi còn học cấp 3. Nhưng sau này mới biết, bạn ở thời cấp 3 chơi với mình đa số là cậy tiếng để đỡ bị đánh.
ĐM đời! :cold:
Điểm thi thiếu 0,5 điểm nữa là vào được trường Giao thông vận tải. Chó chết! lại trượt! liên tiếp nhục nhã như vậy, mình đã quyết định sẽ rời xa quê hương và đi thật xa...
Đi đâu? Đi Sài Gòn. Vì dù sao trong này vẫn có mấy thằng bạn học cấp 3 khá thân...=((

Chap 2 : HÀNH TRÌNH ĐẾN MIỀN ĐẤT HỨA
https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/#post-8480444
Chap 3 : TRÊN XE VỚI NHỮNG HỒI ỨC YÊU TRỘM TIỂU THƯ SÀI GÒN
( phần 1) https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/#post-8552383
( phần 2) https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/#post-8553763
 
Last edited:

aochoangden

Senior Member
Chap 2: HÀNH TRÌNH ĐẾN MIỀN ĐẤT HỨA
**************************************

Tôi thu dọn hành trang và bắt đầu cho một chặng đời mới, với tôi lúc đó Sài Gòn vẫn là một thành phố xa lạ, đầy cuốn hút và đam mê.:still_dreaming:
Nhờ người chở lên quốc lộ 1A, tới nơi tôi bảo họ về trước đi, để tôi ở lại chờ xe một mình.
Bước vào quán tạp hóa mua 10 lon bia và bao thuốc rồi ngồi chờ xe tới. Chẳng bao lâu thì chiếc xe có chữ Sài Gòn xuất hiện, sau thủ tục thỏa thuận giá tới Đà Nẵng thì tôi lên ngồi như kiếm khách thất tình. Lý do tôi đón xe tới Đà Nẵng mà không đi 1 mạch vào đến Sài Gòn là bởi vì nơi này có một người em gái mưa khá thân. :beauty:
Em này tên Vân, là bà xã kết đôi trong audition. Hồi đó Vân mới học lớp 10, tính cách cá tính. Mỗi lần nhảy au với nhau trên nền nhạc du dương là mỗi lần quan tâm hỏi han từ sức khỏe cho đến học hành. Tôi thường khuyên và động viên em ấy chăm chỉ học hành,,v,v,
Có lần khi nghe nhỏ muốn bỏ học thì tôi từng trong đêm bắt xe tới Đà Nẵng an ủi và động viên một lần rồi..8-)

Chiếc xe chuyển bánh và quê hương xa dần. Châm điếu thuốc và mở lon bia lạnh tu một hơi hết nửa. Các bác đừng nói em thiếu ý thức công cộng nhé. Tại xe lúc này rất vắng và lại là xe không có điều hòa nên cửa kính mở nhiều để gió lùa vào. Với lại trên xe lúc này đa số là đàn ông đực rựa như nhau. Có ông kia còn chơi luôn cả thuốc lào đấy chứ thuốc lá thì xi nhê gì. :big_smile:
Ngồi cảm nhận những làn gió thốc vào mặt mới thấm được cái hào hùng, phiêu diêu của bài thơ Tiểu Đội Xe Không Kính.

“…Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng
Nhìn thấy con đường chạy thẳng vào tim
Thấy sao trời và đột ngột cánh chim
Như sa, như ùa vào buồng lái.
Không có kính, ừ thì có bụi
Bụi phun tóc trắng như người già
Chưa cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc
Nhìn nhau mặt lấm cười ha ha.
Không có kính, ừ thì ướt áo
Mưa tuôn mưa xối như ngoài trời
Chưa cần thay, lái trăm cây số nữa
Mưa ngừng, gió lùa khô mau thôi…”:boss:


Mưa ngừng, gió lùa khô mau thôi. Nếu như cơ thể quần áo ướt thì có thể khô nhanh được. Chứ một tâm hồn tổn thương nặng trĩu thì nó chắc cần thời gian mới khiến nó vui lên được. Cứ thế, từng lon và những điếu thuốc, chiếc xe vẫn chạy đều đều trên đường rồi bất ngờ bật xi nhan và dừng hẳn.
À, hóa ra là mấy anh công an dễ thương trong màu áo vàng nhạt. Thời cơ đã đến, mình đứng dậy bước tới của xe đi xuống.
Thằng lơ xe hỏi: Mày đi đâu đấy! :eek:
_Đi tiểu chứ đi đâu.:angry:
_mày không thấy công an đó à.
_công an thì kệ công an, liên quan gì tui. Tui muốn tiểu thì tui xuống thôi.:doubt:
Thằng này chắc nó cũng quan sát từ lúc em lên xe nên cũng không dám cãi cọ với 1 thằng y như thằng thất tình bất cần đời như em.

Rồi xe cũng tới Đà Nẵng, xuống xe và tìm một khách sạn trên đường Điện Biên Phủ đoạn gần công viên 29/3. Rồi tôi gọi cho em, em đón tôi với ánh nhìn trìu mến nhất.
Những môi hôn và những vòng tay ôm cũng vỗ về được phần nào sự tổn thương trong một trái tim chai sạn. Cả tôi và em đều hiểu được đâu là chân tình, đâu là lý trí thế nên chỉ dừng lại ở những ân ái nhẹ nhàng.
Em mới học lớp 10, còn tôi thì chuẩn bị là một kẻ bôn ba.
Không phải tôi bấm ngón tay và nhẩm được là em chưa đủ 16 tuổi đâu.:p
Chỉ là tôi không muốn em trao tình yêu cho một thằng lãng tử, thế nên với em tôi lúc đó là cả một điểm tựa tâm lý vững vàng nhất.

Trời đã về đêm, em không chơi khuya được nên tôi đón xe đưa em về nhà. Quay trở lại đoạn gần cổng công viên 29/3, thấy một quán ốc ven đường tôi ghé vào gọi 1 chai rượu và 1 tô ốc. Một mình dưới chiếc dù, điếu thuốc, chai rượu thì đột nhiên trời dội mưa tầm tã, uống rượu một mình lúc này thì các bác biết cái cảm giác nó phiêu như thế nào đúng không?:boss:
Ngồi nhấm những chua cay và nhìn đường phố bao phủ dưới những làn mưa thì cái cảm giác nó lắng đọng đến nỗi tưởng chừng như lấy ra được từng hạt.
Một lát sau thì mưa cũng tạnh, chai rượu trên bàn cũng đã gần hết. Tính tiền rồi rảo bước đi về. Đoạn này cũng gần ks mà em đang thuê nên đi bộ thích hít thở không khí sau cơn mưa thì còn gì tuyêt hơn.

Đang đi như kiếm khách trong mắt nhìn của giới võ lâm hay như tên thất tình trong mắt nhìn của thanh niên nghiêm túc thì có 1 chiếc xe đạp đi ngang và thắng lại.
_Quá giang không em?
_không ạ. Em về gần đây.
_anh cũng về cùng đường, anh đi cùng em cho vui nha.:love:
_ok!

Bà hàng xóm láng giềng ơi! Anh em chiến hữu ơi! Vozer ơi! Ông này là gay các bác ạ!
Từ nhỏ đến lớn em có biết đâu, chỉ thỉnh thoảng có đoàn xiếc về làng thì mới được diện kiến qua đôi chút thôi. Nhưng lúc này lại là 1 người con trai nhìn cũng bình thường chứ sao lại đảo lộn hết thế này?
Ông này rủ em x rồi cho em tiền.
Em trả lời là không anh ơi, em về còn có việc.
Còn rủ rê thêm một đoạn nữa, lúc này em bắt đầu bực.
Em không đi đâu anh đừng để em nóng.:ah: Đến đoạn này thì nó mới chịu buông em.

Về phòng, bật điện thoại lên nghe nhạc và chìm dần vào giấc ngủ. chế độ phát ngẫu nhiên lại đến bài Đêm Lang Thang mới thú vị chứ.
"..Bước lang thang qua từng vỉa hè
Biết đi đâu đêm dài bơ vơ
Người yêu ơi! Em đã sang ngang
Tình yêu ơi! Xin vấn khăn tang
Anh mất em đời như cánh diều băng sang

Sống lang thang như kẻ không nhà
Mới xa em nghe buồn nghĩa trang
Người yêu ơi! Em chắc đang vui
Nào em hay anh rất đơn côi
Gom góp kỷ niệm giây phút tình chia phôi..=((

Rồi giấc mộng chập chờn từ từ đến trong những hơi men, tiếng nhạc, tiếng xe, tiếng tạp âm của phòng bên cạnh ru tôi từ từ vào giấc ngủ.........
 
Last edited:

aochoangden

Senior Member
Chap 3: HỒI ỨC NHỮNG NGÀY YÊU TRỘM TIỂU THƯ (p1)
_____________________________________


Việt Nam, những ngày thu năm 2007…
Thuở đó, tôi là một tên lãng tử thực sự ở dải đất miền trung nắng gió. Mái tóc lãng tử phong trần theo kiểu nhóm nhạc F4 thời ấy. Nước da trắng trẻo bởi chưa từng chịu một ngày nắng gió, đôi mắt đen, hàng mi rất dài, dáng người thanh cao nhân từ, ấy dm xíu lộn sang tả gái. :D Nói chung là được khen là cũng đẹp trai.:p
Hồi cấp 3 học giỏi có tiếng và lại có tiếng quậy nhất trường, bởi vậy nên hồi đó gái nó bu tôi lắm. Trong 1 giai đoạn thì luôn có đến 3 đến 4 cô thích. Tôi thời đó cũng có phải như tôi bây giờ đâu, thanh lịch và tử tế kiểu người quân tử đấy. Không thích thì thôi tôi không nhây mặc dù một số cô dáng đẹp ngực bự lắm. Nghĩ lại đôi khi lại mâu thuẫn bản thân, hai thằng chửi nhau rằng ngu thật. :amazed:

Bác nào cùng lứa sẽ biết thời đó internet mới du nhập vào nước ta chưa lâu, internet thời đó ADSL là con mẹ nó vip lắm rồi.
Mạng xã hội thời đó là yahoo, game thời đó là Audition, đột kích, võ lâm truyền kỳ, MU…
Tôi cũng là dân chơi mà, nên cũng chat cũng Audition perfeck carazy nhạc 150 ầm ầm. Đột kích cũng chiến với khả năng dùng súng 43 thần thánh, sau rồi nó hack nhiều quá chán đéo thèm chơi nữa. Các đồng dâm thời ấy chắc cũng như tôi nhỉ, tinhdonphuong.., lauxanh..us có từ thủa ấy đấy. Móa đúng là thời niên thiếu lần đầu tiên được xem những thước phim nóng sướng còn hơn chơi hê nữa :beauty:

Nàng tên Trâm, ở Sài Gòn, cùng tuổi và cùng khóa với tôi. chúng tôi biết nhau từ năm 2004 tức là từ khi chúng tôi mới học lớp 10. Cũng thỉnh thoảng chuyện trò qua lại rất vui theo kiểu mà bạn bè chân tình đấy. Nàng bảo nhà nàng cách đầm sen không xa, ấn tượng đầu tiên cho tôi đó là đôi mắt kính cận và nụ cười má lúm với hàng răng trắng xinh xắn lắm.
Tôi mà như các ông bây giờ chắc phải ngồi vuốt trụ cả buổi rồi.
Mỗi lần xem webcam của nàng, ánh sáng từ màn hình nó phản chiếu lên đôi mắt kính, nhìn vừa lung linh lại vừa huyền bí, rất hút hồn. Nàng khá giống cô gái này..

anh-gai-xinh-2k-deo-kinh.jpg


Thấm thoắt thoi đưa, thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, mới đó mà chúng tôi cùng nhau bước vào kì thi đại học. Trước và sau kì thi chúng tôi có nhắn tin quan tâm đến tình hình học của nhau lắm. Rồi ngày có kết quả, hồi hộp và háo hức.
Nàng báo với tôi tin vui là nàng đậu ĐH Quốc Gia tp HCM,..còn tôi báo cho nàng tin buồn đó là tôi rớt Kinh Tế Quốc Dân. Đ m số chó nó đòi các bác ạ, học giỏi có tiếng mà ăn chơi nhất khối nên ôm niềm đau thế đấy. Sau đợt đấy tôi vừa kính vừa nể nàng hơn.. thuở ấy tôi cũng mê thiết kế web free và cũng đăng tải update thơ văn, ảnh đẹp lên, nàng là một người dùng thân cận rồi tôi thấy thích nàng từ lúc nào không hay nữa…:giggle:

Đi học ôn mà lòng cứ ngẩn ngơ nhớ nàng…thích nhưng cũng không vội nói đâu. Thích kiểu tình đơn phương của Lam Trường ấy chứu không phải tinhdonphuongﹾﹾﹾﹾ đâu nha.
Một đêm nhớ nàng mà khó ngủ, tôi vật vờ ra tiệm nét định coi sếch nhưng rồi lại thôi nghĩ bậy quá nên tôi vào website của mình update mấy câu thơ…
“Anh ước một mai khi tỉnh ngủ
Khi bình minh rọi sáng khắp muôn loài..
Em đứng đó..trước lối thềm…gió lặng..
Cười với anh…xinh cặp mắt thiên thần...”

Rồi chơi vài trận đột kích xong lại về ngủ, ôm mộng lãng du….:giggle:
..............

Trong tất cả chúng ta ai cũng có một thời thầm yêu trộm nhớ phải không ạ.
Cảm giác ấy nó phê như hút cần ấy các bác nhỉ. Đạ mấu nó nhớ lại mà còn thấy sướng nữa. Chỉ cần một nụ cười của nàng thôi là tim loạn nhịp cả đêm lẫn ngày. Tối ngủ mơ thấy nàng nhưng toàn là những giấc mơ thần tiên, những giấc mơ đẹp chứa chan những e ấp đầu đời…Trong mơ ta thấy nàng, nàng ngồi cạnh ta, ngồi thân mật như một nhân tình, ấy vậy mà nắm bàn tay nàng thôi mà ta cũng không dám. Những khát khao trong con tim thơ ngây vụng về e ấp một tình yêu mà không thể nào nói nên lời được. Giống như nghiện mà còn ngại đấy, tất cả những giấc mơ về nàng đều là những giấc mơ êm đềm đầy khát vọng, nhưng điều đáng tiếc là chưa một giấc mơ nào ta dám tiến xa hơn chữ bạn.:too_sad:

Khi ta mơ ta cùng nàng trên chiếc thuyền phiêu lãng trên sông. khi ta mơ cùng nàng dạo chơi ngoài bãi biền, tiếng sóng vỗ rì rào, những con sóng đập vào vách đá tung bọt trắng xóa, gió thổi tung tóc nàng khiến cho thân thể càng trở nêm kiều diễm…ôi, ta say đắm nàng từ khi nào. Từ sâu thẳm trong trái tim ta biết rằng ta thực sự nhớ đến nàng. Nhớ cả ngày lẫn đêm, cả khi game lẫn khi học, nhớ rất nhiều nhưng không hề khó nhọc, hình ảnh nàng mỗi lần hiện hồn lên trong tiềm thức là mỗi lần ta thấy phê.:still_dreaming:
Những đê mê tuổi mới lớn ấy đã lớn đến nỗi ngập tràn trái tim ta và trào ra ngoài đến nỗi mấy cô bé phòng bên vẫn thường nói ta điên bởi vì lâu lâu tự nhiên ta lại cười một mình.

Kệ! Ai có nghĩ gì ta cũng kệ, ta yêu đơn phương nàng, ta cảm nhận tình này như lần đầu tiên cảm nhận vị trà. Khác lạ nhưng đầy cuốn hút. Ta chấp nhận vô điều kiện để được sống cùng nó. Khi yêu con người ta mới cảm nhận được thực sự hạnh phúc là gì, rồi mơ mộng rồi hi vọng.:adore:
Ta đã mơ đến tương lai sẽ lái chiếc mui trần chở nàng đi siêu thị. Ta mơ đến một tập đoàn kinh tế hùng mạnh do ta làm chủ và nàng là thư ký xinh đẹp. Ta mơ đến một hòn đảo ngọc ta mua riêng tặng nàng. Ta mơ một dịp sinh nhật nào đó ta sẽ tặng nàng một chiếc phi cơ riêng, nàng một chiếc ta một chiếc rồi ta đua máy bay với nhau cho vui…ôi! Ta mơ rất nhiều!:adore:

Rồi những vị kỷ khi yêu cũng xuất hiện, ta ghen lắm bực lắm khi mà nàng kể với ta một cậu bạn đẹp trai nào đó. Nàng bảo nàng thích con trai tóc tai phải cắt gọn. Chỉ một câu chuyện nhỏ như thế mà khiến ta soi gương suốt ngày, rồi tóc tai ta cũng đi cắt nhưng chỉ cắt tóc thôi chứ không cắt tai. Ai mà lại đi cắt tai đi được, để mà nghe chứ. Một tháng ta đi cắt tóc ba bốn lần rồi lại về soi gương ngắm nghĩa, rồi lại hình dung so sánh với thằng bạn đẹp trai nào đó của nàng…rồi ta tự ản ủi mình, ta nếu có xấu nhưng ta có duyên. Nghĩ rồi lại cười một mình, ta cũng công nhận là ta đã điên.. vì nàng….:adore:


Sáng đi học “ôn lò” về là ghé ngay vào tiệm nét, log nick chat PhongTran_LangTu_1989..
Ta chờ đợi một tin nhắn từ nàng…
Bum..bum..bum..
Rất nhiều tin nhắn của những người khác vì thú thật với nàng là thỉnh thoảng ta cũng hay la liếm trên rom rồi nói chuyện cho vui thế thôi chứ ta thề là ta chỉ thích mỗi mình nàng mà thôi..:*
_”Khỏe không, học hành sao rồi, lo học hành đi chứ yêu đương ai rồi mà làm thơ thế. Trâm chuẩn bị nhập học rồi nè, vui lắm. Cố gắng đi nha!”
Ôi!!!!! Nàng cũng nhớ đến ta. Nàng thích ta rồi thì phải. Ta không soi gương khi đọc tin nhắn nhưng ta biết lúc đó chắc chắn mắt ta long lanh và mặt ta sẽ giãn ra như thằng nghiện phê hàng.
Nắn nót rồi nghĩ ngợi để trả lời tin nhắn chat với nàng sao cho nó thật là hoàn mỹ nào…
_”Đâu có, thấy thơ hay hay thì đăng vậy chứ chưa có thích ai”
_Dạo này học cũng tạm ổn, ông thầy giảng hay lắm, âm điệu cũng dễ nghe, mỗi khi đến lớp là y như rằng tớ làm một giấc đến trưa. :big_smile:
_Trâm đi học đại học thế nào thì nhớ kể cho H nghe xem nó vui như thế nào để rồi H có động lực nhé. Học vui nhưng đừng quên người bạn ảo này nhé..:D

Gửi xong tin nhắn cho nàng, ta lại cười một mình như thằng ngây, chạy xe qua chợ mua ít đồ về nấu ăn.
Hình ảnh nàng cứ nũng nịu dai dẳng bám mãi trong tâm trí ta, đổ dầu lên chảo xong định bật lửa chiên cá thì thấy gương mặt nàng trong đó, ta không dám bật lửa…nàng ơi có biết chăng…anh đã yêu từ lâu…
 

aochoangden

Senior Member
Thuở đó, thành phố miền trung nơi tôi đang cư ngụ để ôn lò đang bước vào mùa thu..cái tiết trời lại lạnh sắt se với thi thoảng những cơn mưa phùn...lá vàng rơi xào xạc trên những tuyến phố...những đôi tình nhân chở nhau đi trên những con đường ngào ngạt mùa hoa sữa...
ôi! Thu!
Thu của cảm giác, thu của chân giác, thu của những trống vắng miên mang, thu gợi những xúc cảm nguyên khôi nhất cho con tim trỗi dậy..khát khao một cái nắm tay thật chặt..:too_sad:
Ai trong chúng ta từng yêu thật lòng sẽ cũng như tôi vậy, vi vu mà dạt dào lắm. Lúc nào cũng nghĩ, lúc nào cũng nhớ, chỉ cần mỗi ngày được nói chuyện, trông thấy nàng cười thôi...nhiêu đó là quá đủ để gọi là hạnh phúc rồi...nào đâu dám mơ xa hoa..
Trâm của anh, nàng dễ thương thực sự và đối với ta nàng là 1 thiên thần đúng nghĩa. Đôi mắt kính cận sành điệu, gương mặt xinh tươi thanh tú mỗi khi cười làm trái tim ta điên cuồng loạn nhịp. Thuở ấy chỉ được ngắm nàng qua webcam chứ không như bây giờ mạng fuckbook được xem cả thân thể nhưng mà ta nghĩ nàng chắc cũng kiều diễm đài các tương xứng với gương mặt nàng.
Sáng đi học chiều học bài, tối online, ta biết phải làm gì hơn để nói cho nàng hiểu rằng ta thấy rất thích nàng đây.:embarrassed:
Cũng may là ông trời ban cho ta năng khiếu nói chuyện mà mỗi lần chát với ta là nàng cười tít cả mắt lên..ta cũng vui vì khiến cho nàng vui như thế. Hâm hâm dở dở như mấy con bé phòng bên nghĩ cũng được, điều qua trọng nhất đối với ta là được nhìn thấy nàng cười..

Rồi một ngày đang gặm ổ bánh mỳ ba tê ngấu nghiến thì chiếc S-phone sành điệu của ta nhận được tin nhắn từ nàng:
"...Anh biết chơi Au không? Có một người ở trong game này cứ gọi em là bà xã rồi đòi cưới em.."

Bịch! Ném vội ổ bánh mỳ xuống đất ngay lập tức đứng dậy. Thằng nào, bố thằng nào, thằng nào dám tán tỉnh người thương của ta..mắt dáo dác tìm cây hàng...:confident:
Ấy, tại hạ đùa thôi chứ vẫn ăn cho hết ổ bánh mỳ đã :D.

Nghe Trâm nói vậy bỗng tim của tại hạ nhói lên ét ét mấy điệu như dân chơi DJ chà đĩa đấy. Vớ điện thoại nhắn lại:
_"Anh chưa biết chơi mấy, nhưng anh sẽ tập, đợi anh chứ đừng có cưới thằng đó nhé":confuse:
_"hihi, nhanh nhé chứ nó cứ đòi quoài chắc em chịu luôn quá"
_"đợi anh, nhanh thôi."

Giai đoạn này xưng hô anh em được 1 thời gian rồi các bạn ah, bởi vì lấy cớ hơn Trâm mấy tháng rồi cứ bắt nàng kiu anh. Đò đưa mãi nàng cũng chịu gọi..lần đầu tiên được nàng gọi bằng anh nói thật chứ đm sướng còn hơn chịch, cả ngày hôm đó phê còn hơn hút cần, người cứ rân rân đã vl.
Đm chứ thế là ta đi luyện Audition thôi anh em ơi.:byebye:

Trước đây game tại hạ chỉ chơi đột kích thôi, 1 tay bắn cừ khôi với khả năng kill 19 chết 1 trong chế độ đấu đội ở nhà máy TD đó mấy anh em ạ. chơi súng 43 chứ không núp lùm nhé.
Có tài khoản Audition rồi thì bắt đầu tập nhảy, phòng game lúc đó đa số chỉ Au và Đột Kích, tại hạ bắt đầu với nhạc 72 nhẹ nhàng như tập dưỡng sinh vậy đó :"> Cố gắng nghe nhịp nhạc nè, nhắm nút per cho chuẩn rồi ấn phím cách phạch, phạch, phạch, phạch, phạch, phạch, phạch..miss..phạch..cool..phạch..phạch...perech:adore:
Ngó sang máy bên kia, 1 con nhỏ nhảy 8k nhạc 152 finish cazy :waaaht:

Đm như thế này thì anh mất em rồi Trâm ơi! :ah:
Lên nhạc! chơi nhạc 82 luôn, nào nhấn
phạch, phạch, phạch, phạch, phạch, phạch
phạch, phạch, phạch, phạch, phạch, phạch phạch, phạch, phạch, phạch, phạch, phạch..
Con nhỏ con gái chủ quán mặt nó cứ thuỗn ra vì xót bàn phím các bác ạ :D
Kệ chớ, vì 1 sự nghiệp yêu nàng ta sẵn sàng đánh đổi những bữa cơm thịt thành mỳ gói để dành tiền cày Audition chinh phục nàng.:beauty:

Gần 1 tháng trời cuối cùng cũng lặn lội perfech được nhạc 120 chế độ checolory, như thế là tiến bộ lắm rồi đây các bác nhỉ.
Rồi cũng cùng nàng nhảy chung..tạo phòng bằng ngôn ngữ teen code thời đó vui lắm. kiểu thế này ..-.Tr.-., tạo phòng để cầm key chớ, thằng nào mặc đồ đẹp vip vip là ta kích hết, để lại vài thằng xấu như ta thôi :D
.....
Please tell me why
we narur tonagasso
Please tell me why
saranghanun narur dugo - Tell me
Please tell me why
nege dashi dorawajwo
jinan aphun giogdurun modu igoso uri dashi shijaghe
Baby ..
https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/please-tell-me-why-free-style.P2367IFHN3.html
....
phạch, phạch, phạch, phạch, phạch, phạch
phạch, phạch, phạch, phạch, phạch, phạch
phạch, phạch, phạch, phạch, phạch, phạch
cool...creat...miss...
perfech...ferX2...ferX3...:adore:

_Tram_nun: Ghe wua nha!
_NH89: ^^!
.................
Ôi! Chết mất thôi! nhạc và nàng, ôi! ta khó thở quá, ta muốn hun cái màn hình quá...ôi tim ta...........:adore:
 
Top