Bà không còn nữa rồi!

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Gia Cát Lợn
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

Gia Cát Lợn

Senior Member
Ngày bé, bà cõng đi chơi.

Lớn lên tí thì khác tự đi được rồi, toàn đi trước bà 1 đoạn rồi lại phải chờ bà, giục bà nhanh lên. Bà kêu chân bà yếu rồi không nhanh được, chỉ biết thở dài ngao ngán thôi, chứ có biết người già chân yếu nó khổ thế nào đâu.:unsure:

Học hết c3, đi ra ngoài gặp nhiều người, công việc các thứ sml. Quên cả bà luôn, không ra thăm được trừ dịp gì lễ lớn. Nhớ lần đầu đi làm xong về là bà kêu sao không ra thăm bà...

Bà 7x tuổi rồi, thi thoảng vẫn cuốc bộ gần 2km vào nhà mình chơi. Mình thì đi làm về mệt, cuối tuần lười chả thèm về quê, 1-2 tháng về 1 lần.
Vừa rồi hay tin bà ốm, dịch thì HN cấm đi lại nên nghe tin cũng chả dám về. Chỉ biết có ai hỏi mình đâu, có người đáp HN dịch không về được.

Bà liệt rồi, con cháu đến thăm còn không nhớ mặt, mà nghe xong rớt nước mắt. Chỉ biết có dịch k về được, chắc lại nghĩ là dịch nó nguy hiểm lắm, rồi thằng cháu đích tôn liệu có sao không hay đang quặt quẹo ho khụ khụ trong căn phòng trọ 15m2 ẩm mốc?

Thế rồi bà đi thật, trước khi HN nới lỏng giãn cách vài ngày. Còn định đợi hn nới lỏng thì phi về luôn thăm bà cơ chứ. Bà không đợi được mình rồi.

Trên đời này , chỉ có với bà thì mình được mãi là đứa trẻ thôi. Còn lại, phải sống và ra dáng người lớn rồi. Còn ai mà làm dỗi để được dỗ dành, cho tiền ăn kẹo nữa? Còn ai bênh mình nữa?:sweat:

Năm nay là cái năm gì không biết, tình đầu thì tan hoác , người thân thương thì cũng.. từ nay hết bà rồi.

Thôi, đúng lúc đăng bài này là bước sang tuổi mới, mong sang tuổi mới sẽ khá hơn, bấu víu vào cái gì mà tam tai cho nên mới tệ như thế, sang tuổi mới hết sẽ khá hơn thôi.:big_smile:

Chứ tính hết năm nay còn 3 tháng nữa, không biết còn chuyện gì nữa, đến hết đi, chịu đựng quen nên đang chai.

Ai còn ông còn bà thì chịu khó đi thăm nhé, không cần phải làm gì đâu, cứ có mặt là được rồi...
 
Bà ngoại mình năm nay 94 tuổi rồi, tuần nào cũng hỏi mẹ thằng cháu có về không, rồi để dành bánh kẹo các thứ. Bà thương mình nhất vì mẹ mình là con út, mình lại là con út của mẹ nữa, tuổi nhỏ nhất nhà. Các anh chị gia đình yên ổn hết rồi mỗi mình chưa.
Mấy năm trước còn ở với anh trai, cuối tuần anh về quê còn mình ở lại, tối rồi mà còn có khách đến, mình không biết làm sao mới gọi cho anh thì hắn đang vào nhà bà chơi bỏ điện thoại ở nhà, thế là lại gọi điện vào số trong nhà bà. Bà nghe máy thì bảo nó vừa ở đây về xong, thế là cúp máy.
Chuyện cũng thế thôi tưởng chẳng có gì, cho đến khi về quê mới biết bà lo mình ở ngoài này có chuyện gì hoặc bị ai bắt nạt. Bà lại k biết gọi điện chỉ biết nghe máy thôi, sốt ruột cả đêm k ngủ được, sáng hôm sau 5h bà đã đi bộ hơn 1km ra nhà mình hỏi bố mẹ xem tối qua thằng cháu có chuyện gì, mặc dù lúc ấy bà đã gần 90 rồi
tZkls7L.gif
 
ông bà 2 bên đi hết rồi, cũng 4 năm rồi. Nhớ hồi trước khi ông nội mất mấy tháng, nằm ngủ với ông nằm mơ ông mất, thế là cứ ôm ông khóc
 
Bà ngoại mình năm nay 94 tuổi rồi, tuần nào cũng hỏi mẹ thằng cháu có về không, rồi để dành bánh kẹo các thứ. Bà thương mình nhất vì mẹ mình là con út, mình lại là con út của mẹ nữa, tuổi nhỏ nhất nhà. Các anh chị gia đình yên ổn hết rồi mỗi mình chưa.
Mấy năm trước còn ở với anh trai, cuối tuần anh về quê còn mình ở lại, tối rồi mà còn có khách đến, mình không biết làm sao mới gọi cho anh thì hắn đang vào nhà bà chơi bỏ điện thoại ở nhà, thế là lại gọi điện vào số trong nhà bà. Bà nghe máy thì bảo nó vừa ở đây về xong, thế là cúp máy.
Chuyện cũng thế thôi tưởng chẳng có gì, cho đến khi về quê mới biết bà lo mình ở ngoài này có chuyện gì hoặc bị ai bắt nạt. Bà lại k biết gọi điện chỉ biết nghe máy thôi, sốt ruột cả đêm k ngủ được, sáng hôm sau 5h bà đã đi bộ hơn 1km ra nhà mình hỏi bố mẹ xem tối qua thằng cháu có chuyện gì, mặc dù lúc ấy bà đã gần 90 rồi
tZkls7L.gif
Bà 94 tuổi rồi mà còn khỏe quá, chúc bà thím luôn mạnh khỏe. Thím nhớ chăm ra thăm bà nhé, người già thì còn cái gì để làm nữa đâu. Cả ngày chắc chỉ để nhớ hồi trẻ, nhớ con cháu thôi:embarrassed:
 
ông bà 2 bên đi hết rồi, cũng 4 năm rồi. Nhớ hồi trước khi ông nội mất mấy tháng, nằm ngủ với ông nằm mơ ông mất, thế là cứ ôm ông khóc
E cũng chỉ còn mỗi ông nội thôi. Ông bà cứ lần lượt ra đi trong khi mình còn đang bận bịu lo cơm áo gạo tiền.
Guồng quay cs làm mình quên đi hồi nhỏ từng làm nũng ông bà thế nào, ông bà đang nhớ mình như thế nào.
Chỉ lúc mất đi, lúc 1 mình nghĩ lại mới thấy nhớ, mới thấy hồi nhỏ ta có mọi thứ, có đến mức nhiều và không cảm nhận trân trọng được hết:baffle:
 
không có ký ức về ông bà ngoại, ông nội mình là người cực kỳ nghiêm, mình rất sợ ông mặc dù ông chưa đánh mình lần nào, chắc do ông uống rượu nhiều quá nên nhìn ông lúc say rất đáng sợ. Ông mất cũng do rượu, mình thì nhỏ xíu, có với bà nội nhiều ký ức hơn, đó là năm lớp 3 còn đi chăn bò phụ ba mẹ, mình sợ bò húc lắm, bà đi cùng mình cho đỡ sợ, bà hay nấu món rau đắng mình rất ghét nhưng ăn lâu dần thì lại thấy ngon. Không nhớ bà mất lúc nào.

Sent from Google Pixel 3 XL via nextVOZ
 
Ô nội mình cũng 94 tuổi rồi, giờ đi lại cũng khó khăn mà ngày nào cũng đợi để mở cửa cho m đi làm về( cửa xếp bấm, nếu không mở thì m đi cửa ngách vào cũng được - nhưng mà đi thế ông nói m ngay). Ông giáo viên về hưu vẫn thích đọc sách lắm, các bác có sách gì hay cho người già giới thiệu e với nhé.
 
Ô nội mình cũng 94 tuổi rồi, giờ đi lại cũng khó khăn mà ngày nào cũng đợi để mở cửa cho m đi làm về( cửa xếp bấm, nếu không mở thì m đi cửa ngách vào cũng được - nhưng mà đi thế ông nói m ngay). Ông giáo viên về hưu vẫn thích đọc sách lắm, các bác có sách gì hay cho người già giới thiệu e với nhé.
Chắc ông thím quan niệm gì đó, đàn ông là phải đàng hoàng này nọ. Giống mẹ mình, mình mà có cử chỉ gì xấu là bảo sửa ngay. Nên bên ngoài mình trông rất đàng hoàng
 
Chắc ông thím quan niệm gì đó, đàn ông là phải đàng hoàng này nọ. Giống mẹ mình, mình mà có cử chỉ gì xấu là bảo sửa ngay. Nên bên ngoài mình trông rất đàng hoàng
Chắc thế b ạ, ông đi dạy học từ thời chống Pháp nên nói chuyện các thứ giờ vẫn nhẹ nhàng nho nhã kiểu gì ấy b. Mỗi tội con chau nói chuyện với ông thì chịu không nhẹ nhàng được vì ông nặng tai lắm rồi :))).
 
Ngày bé, bà cõng đi chơi.
Lớn lên tí thì khác tự đi được rồi, toàn đi trước bà 1 đoạn rồi lại phải chờ bà, giục bà nhanh lên. Bà kêu chân bà yếu rồi không nhanh được, chỉ biết thở dài ngao ngán thôi, chứ có biết người già chân yếu nó khổ thế nào đâu.:unsure:
Học hết c3, đi ra ngoài gặp nhiều người, công việc các thứ sml. Quên cả bà luôn, không ra thăm được trừ dịp gì lễ lớn. Nhớ lần đầu đi làm xong về là bà kêu sao không ra thăm bà...
Bà 7x tuổi rồi, thi thoảng vẫn cuốc bộ gần 2km vào nhà mình chơi. Mình thì đi làm về mệt, cuối tuần lười chả thèm về quê, 1-2 tháng về 1 lần.
Vừa rồi hay tin bà ốm, dịch thì HN cấm đi lại nên nghe tin cũng chả dám về. Chỉ biết có ai hỏi mình đâu, có người đáp HN dịch không về được.
Bà liệt rồi, con cháu đến thăm còn không nhớ mặt, mà nghe xong rớt nước mắt. Chỉ biết có dịch k về được, chắc lại nghĩ là dịch nó nguy hiểm lắm, rồi thằng cháu đích tôn liệu có sao không hay đang quặt quẹo ho khụ khụ trong căn phòng trọ 15m2 ẩm mốc?
Thế rồi bà đi thật, trước khi HN nới lỏng giãn cách vài ngày. Còn định đợi hn nới lỏng thì phi về luôn thăm bà cơ chứ. Bà không đợi được mình rồi.
Trên đời này , chỉ có với bà thì mình được mãi là đứa trẻ thôi. Còn lại, phải sống và ra dáng người lớn rồi. Còn ai mà làm dỗi để được dỗ dành, cho tiền ăn kẹo nữa? Còn ai bênh mình nữa?:sweat:
Năm nay là cái năm gì không biết, tình đầu thì tan hoác , người thân thương thì cũng.. từ nay hết bà rồi.
Thôi, đúng lúc đăng bài này là bước sang tuổi mới, mong sang tuổi mới sẽ khá hơn, bấu víu vào cái gì mà tam tai cho nên mới tệ như thế, sang tuổi mới hết sẽ khá hơn thôi.:big_smile:
Chứ tính hết năm nay còn 3 tháng nữa, không biết còn chuyện gì nữa, đến hết đi, chịu đựng quen nên đang chai.
Ai còn ông còn bà thì chịu khó đi thăm nhé, không cần phải làm gì đâu, cứ có mặt là được rồi.
Nói mới chột dạ mẹ mình cũng gần 7x rồi =((
 
Ngày bé, bà cõng đi chơi.
Lớn lên tí thì khác tự đi được rồi, toàn đi trước bà 1 đoạn rồi lại phải chờ bà, giục bà nhanh lên. Bà kêu chân bà yếu rồi không nhanh được, chỉ biết thở dài ngao ngán thôi, chứ có biết người già chân yếu nó khổ thế nào đâu.:unsure:
Học hết c3, đi ra ngoài gặp nhiều người, công việc các thứ sml. Quên cả bà luôn, không ra thăm được trừ dịp gì lễ lớn. Nhớ lần đầu đi làm xong về là bà kêu sao không ra thăm bà...
Bà 7x tuổi rồi, thi thoảng vẫn cuốc bộ gần 2km vào nhà mình chơi. Mình thì đi làm về mệt, cuối tuần lười chả thèm về quê, 1-2 tháng về 1 lần.
Vừa rồi hay tin bà ốm, dịch thì HN cấm đi lại nên nghe tin cũng chả dám về. Chỉ biết có ai hỏi mình đâu, có người đáp HN dịch không về được.
Bà liệt rồi, con cháu đến thăm còn không nhớ mặt, mà nghe xong rớt nước mắt. Chỉ biết có dịch k về được, chắc lại nghĩ là dịch nó nguy hiểm lắm, rồi thằng cháu đích tôn liệu có sao không hay đang quặt quẹo ho khụ khụ trong căn phòng trọ 15m2 ẩm mốc?
Thế rồi bà đi thật, trước khi HN nới lỏng giãn cách vài ngày. Còn định đợi hn nới lỏng thì phi về luôn thăm bà cơ chứ. Bà không đợi được mình rồi.
Trên đời này , chỉ có với bà thì mình được mãi là đứa trẻ thôi. Còn lại, phải sống và ra dáng người lớn rồi. Còn ai mà làm dỗi để được dỗ dành, cho tiền ăn kẹo nữa? Còn ai bênh mình nữa?:sweat:
Năm nay là cái năm gì không biết, tình đầu thì tan hoác , người thân thương thì cũng.. từ nay hết bà rồi.
Thôi, đúng lúc đăng bài này là bước sang tuổi mới, mong sang tuổi mới sẽ khá hơn, bấu víu vào cái gì mà tam tai cho nên mới tệ như thế, sang tuổi mới hết sẽ khá hơn thôi.:big_smile:
Chứ tính hết năm nay còn 3 tháng nữa, không biết còn chuyện gì nữa, đến hết đi, chịu đựng quen nên đang chai.
Ai còn ông còn bà thì chịu khó đi thăm nhé, không cần phải làm gì đâu, cứ có mặt là được rồi.
Chúc thím tuổi mới gặp nhiều may mắn. Em cũng chỉ còn môi bà ngoại năm nay 85 tuổi thôi. Bà nội và ông ngoại mất cũng 15 năm rồi. Năm ngoái mỗi lần về quê thì em đều lên nhà bà ngoại chơi nhưng năm nay do dịch nên từ Tết âm đến giờ chưa về thăm
Bà được. Đọc bài của thím lại nhớ bà, mấy hôm nữa mà được về nhất định phải về thăm bà mới được.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Tôi từ nhỏ chỉ biết bà ngoại, còn ông bà nội với ông ngoại mất trước rồi.
Bà là chỗ dựa tinh thần cho con cháu tụ tập mỗi khi hè về. Bà hiền ơi là hiền, lúc nào cũng "ôi cháu tôi" rồi xoa đầu, lúc nào cũng sợ con cháu mệt mỏi vất vả, ăn thì chẳng dám ăn toàn nhường con nhường cháu.
Bà thuộc nhiều truyện thơ lắm, Lưu Bình Dương Lễ, Tống Chân Cúc Hoa, rồi cũng chẳng ai học được, thất truyền.
Thế mà bà mất gần chục năm rồi, giờ về nhìn ảnh bà trên ban thờ là cay mũi, nhìn cậu bị liệt nửa người mà tôi cứ chực khóc.
 
Hồi nhỏ suốt từ lúc 5 tuổi đến hết lớp 2 là ở quê với bà ngoại.
Bà mình tính vô tư nhưng quý cháu.

Giờ bà cũng ngoài 80t rồi, bệnh lại nhiều.
Mấy năm trước bà còn đi tàu xe liên tục ko mệt, giờ súc khỏe cũng kém đi. Chắc cũng ko đc bao lâu nữa.

Đọc bài của bác lại nghĩ đến bà ngoại =((
 
Tôi còn mỗi bà ngoại, mà bà năm nay đã hơn 80, cũng yếu rồi, tiểu đường, huyết áp,..
Về quê là bao giờ cũng phải vào thăm bà, trước khi đi thì vào chào bà :byebye:
Nghĩ tới 1 ngày không còn ông bà, thấy thật buồn :pudency:
 
Ngày bé, bà cõng đi chơi.
Lớn lên tí thì khác tự đi được rồi, toàn đi trước bà 1 đoạn rồi lại phải chờ bà, giục bà nhanh lên. Bà kêu chân bà yếu rồi không nhanh được, chỉ biết thở dài ngao ngán thôi, chứ có biết người già chân yếu nó khổ thế nào đâu.:unsure:
Học hết c3, đi ra ngoài gặp nhiều người, công việc các thứ sml. Quên cả bà luôn, không ra thăm được trừ dịp gì lễ lớn. Nhớ lần đầu đi làm xong về là bà kêu sao không ra thăm bà...
Bà 7x tuổi rồi, thi thoảng vẫn cuốc bộ gần 2km vào nhà mình chơi. Mình thì đi làm về mệt, cuối tuần lười chả thèm về quê, 1-2 tháng về 1 lần.
Vừa rồi hay tin bà ốm, dịch thì HN cấm đi lại nên nghe tin cũng chả dám về. Chỉ biết có ai hỏi mình đâu, có người đáp HN dịch không về được.
Bà liệt rồi, con cháu đến thăm còn không nhớ mặt, mà nghe xong rớt nước mắt. Chỉ biết có dịch k về được, chắc lại nghĩ là dịch nó nguy hiểm lắm, rồi thằng cháu đích tôn liệu có sao không hay đang quặt quẹo ho khụ khụ trong căn phòng trọ 15m2 ẩm mốc?
Thế rồi bà đi thật, trước khi HN nới lỏng giãn cách vài ngày. Còn định đợi hn nới lỏng thì phi về luôn thăm bà cơ chứ. Bà không đợi được mình rồi.
Trên đời này , chỉ có với bà thì mình được mãi là đứa trẻ thôi. Còn lại, phải sống và ra dáng người lớn rồi. Còn ai mà làm dỗi để được dỗ dành, cho tiền ăn kẹo nữa? Còn ai bênh mình nữa?:sweat:
Năm nay là cái năm gì không biết, tình đầu thì tan hoác , người thân thương thì cũng.. từ nay hết bà rồi.
Thôi, đúng lúc đăng bài này là bước sang tuổi mới, mong sang tuổi mới sẽ khá hơn, bấu víu vào cái gì mà tam tai cho nên mới tệ như thế, sang tuổi mới hết sẽ khá hơn thôi.:big_smile:
Chứ tính hết năm nay còn 3 tháng nữa, không biết còn chuyện gì nữa, đến hết đi, chịu đựng quen nên đang chai.
Ai còn ông còn bà thì chịu khó đi thăm nhé, không cần phải làm gì đâu, cứ có mặt là được rồi.
Chia buồn cùng em nhé. Đừng để người khác chờ đợi mình, nếu có thể thì hãy chủ động, không phải ai cũng có nhiều thời gian đâu em, hãy trân trọng.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Gia Cát Lợn,
Người trả lời cuối
hujiko890,
Trả lời
41
Lượt xem
7.190
Quay lại
Lên đầu trang