nếu đây là thật, ko fải đùa thì mình khuyên fen: 1 cánh cửa đóng lại sẽ có 1 cánh khác mở ra
cty đầu tiên của mình ngày xưa có 1 em trai 89 béo mập. ko biết làm 1 cái gì cả, đi làm toàn ngủ gà ngủ gật, giao việc thì cứ nhận, thi thoảng hỏi tiến độ cứ gật gật bảo em làm sắp xong rồi. cuối cùng đến deadline thì hóa ra chưa làm gì cả, do có biết làm mịa j đâu. Nhưng tính hơi sĩ diện + lười nên giấu dốt

. fải cái cơ wan dạng cổ phần nhà nước toàn cocc nên ko đuổi luôn đc, nên đành cho em ý thành bù nhìn, đi làm ngồi ngủ, hết giờ về, thi thoảng có việc linh tinh thì sai vặt.
Đc 3 năm cu cậu chán wá tự xin nghỉ. Thế wái nào sau gần chục năm ko gặp cu cậu lại khá, giờ làm giảng viên tiếng Nhật ở mấy trung tâm xklđ (mấy năm trước thì ngon tháng kiếm tầm trăm, hơn trăm củ, dính covid nên dạo này đói thôi), với cả mở thêm quán cafe, rồi linh tinh các kiểu khá năng động
cho nên fen đừng có nản, có tài năng thì đến lúc nào đó sẽ tỏa sáng thui