Cận cảnh đời sống công nhân

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Level up!
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
hỏi thật quý anh đã làm cho cty trong kcn bao giờ chưa =]]
50t làm ầm ầm nhé, trừ khi cty đuổi thôi
chẳng qua sản lượng thấp, OT ít đi chứ không thì về quê làm gì? ra ngoài làm gì khi trình độ không có?
vl, làm trong kcn cứ như đi anh, mỹ đó. :feel_good: thú thật thì tui chưa đc đi anh, mỹ chứ cái kcn làm như phủ của ctn mà lạ lắm hay sao chỉ có quý anh mới đc vào. :baffle:
Đây ảnh cũ, tui làm đây.
z6376975718111-0ac7e003535fbb5fcdca20caf7892a04 hosted at ImgBB (https://ibb.co/8DvFbFxw)
Vàng với đỏ: làm ầm ầm mà sản lượng thấp hả, nghe trái trái thế nào vậy?
Xanh: cty có nhận đâu mà vào làm. :haha:
Trong voz chả thiếu ai làm ở kcn đâu mà ra vẻ. :tire:
 
vl, làm trong kcn cứ như đi anh, mỹ đó. :feel_good: thú thật thì tui chưa đc đi anh, mỹ chứ cái kcn làm như phủ của ctn mà lạ lắm hay sao chỉ có quý anh mới đc vào. :baffle:
Đây ảnh cũ, tui làm đây.
z6376975718111-0ac7e003535fbb5fcdca20caf7892a04 hosted at ImgBB (https://ibb.co/8DvFbFxw)
Vàng với đỏ: làm ầm ầm mà sản lượng thấp hả, nghe trái trái thế nào vậy?
Xanh: cty có nhận đâu mà vào làm. :haha:
Trong voz chả thiếu ai làm ở kcn đâu mà ra vẻ. :tire:
quý anh có vấn đề về đọc hiểu thì phải
làm ầm ầm tức là vẫn đi làm rất nhiều, ko phải 1 vài trường hợp
còn cao tuổi đương nhiên làm sao nhanh tay nhanh mắt bằng đám thanh niên mà sản lượng chẳng thấp?
 
Thì đúng là kiểu này đấy: bỏ học bỏ việc đi làm công nhân, rõ ràng đời sống khấm khá hơn làm nông. Nhưng nhà không có, làm được đồng nào bay đồng đấy. tăng ca tối ngày con cái khó kiểm soát giáo dục. Được tý vốn đi đầu tư BĐS thì sập, đem $ về quê xây nhà nhưng ko ở, rồi đàn đúm nhậu nhẹt cờ bạc, con cái ko quản lý dễ sinh hư hỏng, chăn rau ngoại tình các thể loại. Xong nhà máy đấy nghỉ thì công nhân ra đường vì không chuyên môn. đi chạy grab và rút BHXH một lần.

trong khi viễn cảnh từ thời lập giai cấp vẽ ra là: đôi nam nữ công nhân làm nhà máy, nên duyên về ở nhà tập thể, sáng đi làm, gửi con ở nhà trẻ cán bộ, chiều tan ca đi chợ gần, tối tăng ca bố/mẹ ở nhà dạy con, ốm có trạm xá, vui chơi ra công viên gần. Anh em công nhân sinh hoạt đoàn thể, ấm cúng, không khí văn minh, cùng xem phim cùng nấu bánh chưng, con cái chơi cùng nhau bảo ban nhau học hành, dần dần thành khu lối sống mới... thì chính là tập thể cơ khí, tập thể nhà máy dệt, tập thể nhà máy thuốc lá .... và chính là những khu đắt giá, quy hoạch tốt ở HN này đấy. Con cháu các vị đấy học hành đàng hoàng đều là cán bộ cả.

Cùng 1 viễn cảnh
Tôi ngày xưa sinh ở trong khu tập thể công nhân. Thời đó vui vl, tầm 20 nhà mỗi dãy, nhà nào cũng có con nít. Trạm xá, nhà trẻ, trường học, chợ búa gần đó luôn. Đi học về là đứa lớn trông đứa nhỏ, đợi bố mẹ đi làm về. Tối học xong là bày trò chơi với nhau
 
quý anh có vấn đề về đọc hiểu thì phải
làm ầm ầm tức là vẫn đi làm rất nhiều, ko phải 1 vài trường hợp
còn cao tuổi đương nhiên làm sao nhanh tay nhanh mắt bằng đám thanh niên mà sản lượng chẳng thấp?
ôi quý anh ơi, quý anh văn dốt lại đi chê người khác, tài thật đấy :feel_good:
cái nghĩa anh tự chế, lại bắt đi người khác hiểu đúng ý mình, :tire: quý anh chắc chưa 50t mà đã lú rồi.

Untitled.png
nguồn: https://www.studocu.vn/vn/document/.../ngu-van-12/502-am-am-tu-tieng-viet/115841142

Tô đen: 50t mà là cao tuổi :haha:
văn vẻ thế mà đi chê người khác :confused:
/Càng nói càng thấy ngu, lớn tuổi có ai mà kg giảm so với thanh niên nhưng làm cn tăng ca liên tục, bào sức thì về già còn yếu nhiều so với nghề khác. Vd tài xế đi, 50t mắt kém, tay yếu nhưng vẫn đầy ra, chưa kể nhiều người còn thích vì già rồi, tính đầm, đi lại ít háu thắng..
 
Sửa lần cuối:
Đưa cho khách nghe nhiều khi có còn đánh cho 1 sao. Ở xứ này tui rút ra được bài học là không nên nói ra suy nghĩ và quan điểm chính trị của mình.

Nhớ đợt tui còn chạy xanh sm. Chở cho tài xế kia đi trả xe từ lê văn việt về nhà bè. Có kể lúc trước tui làm ken. Vừa làm vừa nghe tqh. Khứa đó nói hết chuyện nghe thằng học lớp 7. Toàn moi ra những tiêu cực để nói còn tích cực thì không thấy nói. Tui im. Vì biết là nói chuyện với thằng bị nhồi sọ rồi. Không cùng trình độ, không cùng tần số nên đéo nói nữa.

Kinh tế xứ này tui thấy giống như ngành bia rượu. Biết là no hope nhưng vẫn cứ ráng vùng vẫy. Mà cũng thua thôi. Nên người khôn thì người ta biết thời cuộc bây giờ nó như thế nào. Im miệng cày tiền rồi có cơ hội là phắn. Chứ ở đây làm mẹ gì nữa cho phí cuộc đời.

Như tui có cơ hội là tui cũng biến. Làm ken đứng chống nạnh, chỉ tay 5 ngón. Sai casual worker làm. Mình chỉ follow rồi tới tháng lãnh lương. Giờ bị đá ra đường chạy xe chở người này người kia, giao đồ ăn, chở hàng để kiếm tiền. Nản lắm. Nhưng nhiều khi trúng được việt kiều khát tình li dị chồng bảo lãnh đi luôn. :)
dM0I4qv.jpeg
gYAywCO.jpeg



via theNEXTvoz for iPhone
Pháp sư Trương Quốc Huy nói lý lẽ cuộc sống, các bài gần đây nói về 168 được dân ủng hộ và tăng lượt follow nhiều lắm. Bọn bò đỏ ngoài cái văn mẫu nhục mạ cá nhân ra thì biết nói gì, thử lên live xem nói có thằng chó nào thèm nghe ko, cái người dân cần nghe là nhân cách con người chứ ko phải trình độ học vấn, bọn bò đỏ có khi còn chả học hành mẹ gì mà đi chê
H3HeiI6.png

Tôi ko có cơ hội đi tư bản định cư do nhiều yếu tố, anh có body cũng khá ngon nên hi vọng năm nay sẽ hốt được bà Việt kiều nào ngon lành, qua đó lập kênh N10TV thứ 2 chửi chết mẹ cha con bọn hãm tài dốt nhưng ác
IZEbjYa.png
 
Đó là nền kinh tế mà Bác Hồ đã xây dựng, xoay quanh sản xuất, lý luận thật ra rất đơn giản, sản xuất ra lượng hàng hoá đủ nhiều để nó rẻ đến mức người lao động có thể sở hữu được nó, mức sống thực tăng thì đời sống người lao động mới cải thiện được. Các khu tập thể, nhà cửa được lấy hạt nhân là nhà máy, khu công nghiệp, tạo thành những trung tâm, cụm công nghiệp xa thành phố, giá đất rẻ, kết nối bằng hệ thống đường sắt, đường cao tốc hàng nghìn km. Còn việc đi làm xa nhà là bình thường, các địa phương cạnh tranh để hút lao động tốt, có tay nghề về phục vụ sản xuất địa phương không có gì lạ. Tiếc là nền kinh tế của Bác đã bị phá sạch, cướp sạch
Bđs giá trên nóc thì tiền đâu mà cty xây khu tập thể cho nhân viên :(

Tôi ngày xưa sinh ở trong khu tập thể công nhân. Thời đó vui vl, tầm 20 nhà mỗi dãy, nhà nào cũng có con nít. Trạm xá, nhà trẻ, trường học, chợ búa gần đó luôn. Đi học về là đứa lớn trông đứa nhỏ, đợi bố mẹ đi làm về. Tối học xong là bày trò chơi với nhau

thì ngày xưa đã đạt được rồi mà. Căn bản ngày đấy những người tư duy ý thức tốt thì họ làm công nhân, nên cái tính xây dựng nó tốt hơn. Bây giờ thì cũng khó.

BĐS đúng ra thì chỉ nên cao ở 2 TP là HN HCM và mấy khu kiểu du lịch downtown thôi. còn về cơ bản mấy khu như công nghiêp thì nó là đất nhà nước, khu hoang vắng dựng lên rồi dựng đường dựng trạm vào, thì không thể nào giá cao được. Chẳng qua giá cao vì có bọn trục lợi, muốn ôm đất để ăn tiền thuê trọ, tiền dịch vụ mà đội công nhân rồi nhà máy khu công nghiệp này trả, là ăn trên sức của đội đấy. Cái này cũng có lỗi của quy hoạch nữa.
 
Kể ra giai cấp trí thức như giáo sư, tiến sĩ, kĩ sư... mà để giai cấp công nhân lãnh đạo thì khác gì 1 đàn sư tử được dẫn dắt bởi 1 con cừu nhỉ? :misdoubt:.
Anh lại có phổng đạn rồi.
Thái độ hơn trình độ nhé.
Chỉ cần tuyệt đối trung thành, kiên định lý tưởng là được.
Anh nhìn thầy trò Đường Tăng là hiểu. :shame:

via theNEXTvoz for iPhone
 
Thì đúng là kiểu này đấy: bỏ học bỏ việc đi làm công nhân, rõ ràng đời sống khấm khá hơn làm nông. Nhưng nhà không có, làm được đồng nào bay đồng đấy. tăng ca tối ngày con cái khó kiểm soát giáo dục. Được tý vốn đi đầu tư BĐS thì sập, đem $ về quê xây nhà nhưng ko ở, rồi đàn đúm nhậu nhẹt cờ bạc, con cái ko quản lý dễ sinh hư hỏng, chăn rau ngoại tình các thể loại. Xong nhà máy đấy nghỉ thì công nhân ra đường vì không chuyên môn. đi chạy grab và rút BHXH một lần.

trong khi viễn cảnh từ thời lập giai cấp vẽ ra là: đôi nam nữ công nhân làm nhà máy, nên duyên về ở nhà tập thể, sáng đi làm, gửi con ở nhà trẻ cán bộ, chiều tan ca đi chợ gần, tối tăng ca bố/mẹ ở nhà dạy con, ốm có trạm xá, vui chơi ra công viên gần. Anh em công nhân sinh hoạt đoàn thể, ấm cúng, không khí văn minh, cùng xem phim cùng nấu bánh chưng, con cái chơi cùng nhau bảo ban nhau học hành, dần dần thành khu lối sống mới... thì chính là tập thể cơ khí, tập thể nhà máy dệt, tập thể nhà máy thuốc lá .... và chính là những khu đắt giá, quy hoạch tốt ở HN này đấy. Con cháu các vị đấy học hành đàng hoàng đều là cán bộ cả.

Cùng 1 viễn cảnh
Mô hình "công nhân nhà máy – khu tập thể" đảm bảo phúc lợi vững chắc cho công nhân, nhưng lại triệt tiêu động lực đổi mới và sáng tạo trong sản xuất. Nếu thế giới đứng yên, mọi thứ vận hành chậm rãi, ta có thể ung dung sống qua ngày. Nhưng một khi cánh cửa hội nhập mở ra, làn sóng cạnh tranh ập tới, những doanh nghiệp trì trệ sẽ lập tức bị nhấn chìm, không kịp trở tay.
 
Mô hình "công nhân nhà máy – khu tập thể" đảm bảo phúc lợi vững chắc cho công nhân, nhưng lại triệt tiêu động lực đổi mới và sáng tạo trong sản xuất. Nếu thế giới đứng yên, mọi thứ vận hành chậm rãi, ta có thể ung dung sống qua ngày. Nhưng một khi cánh cửa hội nhập mở ra, làn sóng cạnh tranh ập tới, những doanh nghiệp trì trệ sẽ lập tức bị nhấn chìm, không kịp trở tay.

Nói rõ hơn đi, nghe nguy hiểm nhưng chung chung quá fen
 
Nói rõ hơn đi, nghe nguy hiểm nhưng chung chung quá fen
Dễ hiểu mà anh, mô hình này công nhân có việc làm ổn định, nhà ở miễn phí, con cái được gửi nhà trẻ, ốm có trạm xá lo. Nhưng sự ổn định không đi kèm với đổi mới thì sớm muộn cũng trở thành vòng kim cô siết chặt chính nó. Khi lương bổng không gắn với hiệu suất, khi phúc lợi tồn tại bất chấp năng lực, người ta không còn động lực để vươn lên, chỉ còn thói quen làm cho xong. Một nền sản xuất mà con người vận hành như cỗ máy vô hồn, mà sáng tạo bị coi là phiền phức, mà cải tiến đồng nghĩa với rắc rối, thì kết cục không phải là phát triển mà là tự hủy diệt trong trì trệ.

Doanh nghiệp không chịu áp lực cạnh tranh, hoạt động không vì lợi nhuận, chỉ cần đủ chỉ tiêu là yên vị. Máy móc cũ kỹ vẫn chạy, không vì nó tốt, mà vì không ai muốn động vào hệ thống đang yên ổn. Công nhân chỉ cần có việc, không quan tâm việc đó có ý nghĩa hay không. Lãnh đạo chỉ cần giữ ghế, không cần biết doanh nghiệp có tụt hậu hay không. Cả bộ máy vận hành theo quán tính, như một đoàn tàu hoen rỉ lao về phía trước mà không ai để ý đường ray đã cũ, khớp nối đã lỏng, động cơ đã sắp cháy.

Rồi cánh cửa hội nhập mở ra. Thế giới ngoài kia không nhân nhượng cho kẻ chậm tiến. Những doanh nghiệp linh hoạt bứt phá như mãnh thú, còn khu tập thể vẫn lê từng bước như một con voi già quen sống trong khu bảo tồn. Đến khi nhận ra thì đã muộn: không còn bảo hộ, không còn bao cấp, không còn vùng an toàn. Những ai quen hưởng đặc quyền, giờ ngã xuống nhanh hơn hết. Những nhà máy từng sừng sững một thời, tan rã trong im lặng. Những khu tập thể từng ấm cúng, hóa thành những khối bê tông cũ kỹ, trơ trọi giữa đô thị hiện đại.
 
Mình chỉ nghĩ với thu nhập 2vc 15tr/tháng nuôi 1 đứa con, đến tuổi học thêm chắc chắn chật vật, ĐH thì càng ko với tới--> nối nghiệp cha mẹ. Xklđ cũng chẳng có tiền mà đi.
 
Dễ hiểu mà anh, mô hình này công nhân có việc làm ổn định, nhà ở miễn phí, con cái được gửi nhà trẻ, ốm có trạm xá lo. Nhưng sự ổn định không đi kèm với đổi mới thì sớm muộn cũng trở thành vòng kim cô siết chặt chính nó. Khi lương bổng không gắn với hiệu suất, khi phúc lợi tồn tại bất chấp năng lực, người ta không còn động lực để vươn lên, chỉ còn thói quen làm cho xong. Một nền sản xuất mà con người vận hành như cỗ máy vô hồn, mà sáng tạo bị coi là phiền phức, mà cải tiến đồng nghĩa với rắc rối, thì kết cục không phải là phát triển mà là tự hủy diệt trong trì trệ.

Doanh nghiệp không chịu áp lực cạnh tranh, hoạt động không vì lợi nhuận, chỉ cần đủ chỉ tiêu là yên vị. Máy móc cũ kỹ vẫn chạy, không vì nó tốt, mà vì không ai muốn động vào hệ thống đang yên ổn. Công nhân chỉ cần có việc, không quan tâm việc đó có ý nghĩa hay không. Lãnh đạo chỉ cần giữ ghế, không cần biết doanh nghiệp có tụt hậu hay không. Cả bộ máy vận hành theo quán tính, như một đoàn tàu hoen rỉ lao về phía trước mà không ai để ý đường ray đã cũ, khớp nối đã lỏng, động cơ đã sắp cháy.

Rồi cánh cửa hội nhập mở ra. Thế giới ngoài kia không nhân nhượng cho kẻ chậm tiến. Những doanh nghiệp linh hoạt bứt phá như mãnh thú, còn khu tập thể vẫn lê từng bước như một con voi già quen sống trong khu bảo tồn. Đến khi nhận ra thì đã muộn: không còn bảo hộ, không còn bao cấp, không còn vùng an toàn. Những ai quen hưởng đặc quyền, giờ ngã xuống nhanh hơn hết. Những nhà máy từng sừng sững một thời, tan rã trong im lặng. Những khu tập thể từng ấm cúng, hóa thành những khối bê tông cũ kỹ, trơ trọi giữa đô thị hiện đại.
chính xác như bro nói. Xí nghiệp ngày xưa của bố mẹ mình cũng thế. Ngày trước thì hoành tráng bao nhiêu thì bây giờ ngắc ngoải bấy nhiêu
 
Dễ hiểu mà anh, mô hình này công nhân có việc làm ổn định, nhà ở miễn phí, con cái được gửi nhà trẻ, ốm có trạm xá lo. Nhưng sự ổn định không đi kèm với đổi mới thì sớm muộn cũng trở thành vòng kim cô siết chặt chính nó. Khi lương bổng không gắn với hiệu suất, khi phúc lợi tồn tại bất chấp năng lực, người ta không còn động lực để vươn lên, chỉ còn thói quen làm cho xong. Một nền sản xuất mà con người vận hành như cỗ máy vô hồn, mà sáng tạo bị coi là phiền phức, mà cải tiến đồng nghĩa với rắc rối, thì kết cục không phải là phát triển mà là tự hủy diệt trong trì trệ.

Doanh nghiệp không chịu áp lực cạnh tranh, hoạt động không vì lợi nhuận, chỉ cần đủ chỉ tiêu là yên vị. Máy móc cũ kỹ vẫn chạy, không vì nó tốt, mà vì không ai muốn động vào hệ thống đang yên ổn. Công nhân chỉ cần có việc, không quan tâm việc đó có ý nghĩa hay không. Lãnh đạo chỉ cần giữ ghế, không cần biết doanh nghiệp có tụt hậu hay không. Cả bộ máy vận hành theo quán tính, như một đoàn tàu hoen rỉ lao về phía trước mà không ai để ý đường ray đã cũ, khớp nối đã lỏng, động cơ đã sắp cháy.

Rồi cánh cửa hội nhập mở ra. Thế giới ngoài kia không nhân nhượng cho kẻ chậm tiến. Những doanh nghiệp linh hoạt bứt phá như mãnh thú, còn khu tập thể vẫn lê từng bước như một con voi già quen sống trong khu bảo tồn. Đến khi nhận ra thì đã muộn: không còn bảo hộ, không còn bao cấp, không còn vùng an toàn. Những ai quen hưởng đặc quyền, giờ ngã xuống nhanh hơn hết. Những nhà máy từng sừng sững một thời, tan rã trong im lặng. Những khu tập thể từng ấm cúng, hóa thành những khối bê tông cũ kỹ, trơ trọi giữa đô thị hiện đại.

Tôi tóm gọn ý của anh: tức là nếu như một công nhân chỉ gắn bó với một nhà máy, thì khi nhà máy sập theo xu thế thì công nhân đấy sập.

Giờ tôi hỏi lại:
Việc nhà máy làm việc không hiệu quả ? thì liên quan gì đến mô hình tập thể của công nhân ? Cơ bản đây là mô hình an sinh xã hội tập thể - thay vì an sinh xã hội nhà trọ. Nó không liên quan ? hay anh chứng minh rằng an sinh xã hội nhà trọ thì sẽ tốt cho các đơn hàng của nhà máy hơn ?
 
Tôi tóm gọn ý của anh: tức là nếu như một công nhân chỉ gắn bó với một nhà máy, thì khi nhà máy sập theo xu thế thì công nhân đấy sập.

Giờ tôi hỏi lại:
Việc nhà máy làm việc không hiệu quả ? thì liên quan gì đến mô hình tập thể của công nhân ? Cơ bản đây là mô hình an sinh xã hội tập thể - thay vì an sinh xã hội nhà trọ. Nó không liên quan ? hay anh chứng minh rằng an sinh xã hội nhà trọ thì sẽ tốt cho các đơn hàng của nhà máy hơn ?
Mô hình khu tập thể không chỉ là một hình thức an sinh, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu suất sản xuất. Khi công nhân được đảm bảo phúc lợi và việc làm ổn định bất chấp năng suất, họ dần mất động lực cải tiến, tạo ra tâm lý trì trệ. Nhà máy cũng vận hành theo lối mòn, thiếu áp lực đổi mới, dẫn đến tụt hậu trong môi trường cạnh tranh. Khi doanh nghiệp sụp đổ, công nhân gắn bó với nó cũng không có lối thoát vì thiếu kỹ năng thích nghi.

Ngược lại, mô hình an sinh nhà trọ dù bấp bênh hơn nhưng lại tạo ra lực lượng lao động linh hoạt. Công nhân không thể ỷ lại vào hệ thống, buộc phải nâng cao tay nghề và thích nghi với thị trường. Khi nhà máy không hiệu quả, họ dễ dàng tìm kiếm cơ hội mới. Một nền sản xuất dựa trên những con người chủ động, sẵn sàng học hỏi và đổi mới sẽ luôn có lợi thế hơn so với một hệ thống chỉ đề cao sự ổn định mà không khuyến khích phát triển.

Nếu anh ấy muốn duy trì đời sống công nhân như trong mô hình cũ, thì câu hỏi đặt ra là: duy trì bằng cách nào trong bối cảnh kinh tế đã thay đổi?

Hệ thống cũ hoạt động được vì nó nằm trong một nền kinh tế kế hoạch hóa, nơi mọi thứ được bảo hộ, nhà máy không phải lo cạnh tranh, công nhân không phải lo mất việc. Nhưng khi nền kinh tế mở cửa, điều kiện duy trì mô hình ấy đã không còn tồn tại. Nếu cố gắng bảo vệ nó mà không thay đổi cách vận hành, thì chỉ là kéo dài sự trì trệ, đến lúc không chịu nổi áp lực cạnh tranh, cả hệ thống sẽ sụp đổ một cách đau đớn hơn.

Vậy có thể bảo vệ đời sống công nhân theo cách khác không? Câu trả lời là có, nhưng điều kiện là có công đoàn thật sự mạnh mẽ, cái mà Việt Nam gần như không có.
 
Mô hình khu tập thể không chỉ là một hình thức an sinh, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu suất sản xuất. Khi công nhân được đảm bảo phúc lợi và việc làm ổn định bất chấp năng suất, họ dần mất động lực cải tiến, tạo ra tâm lý trì trệ. Nhà máy cũng vận hành theo lối mòn, thiếu áp lực đổi mới, dẫn đến tụt hậu trong môi trường cạnh tranh. Khi doanh nghiệp sụp đổ, công nhân gắn bó với nó cũng không có lối thoát vì thiếu kỹ năng thích nghi.

Ngược lại, mô hình an sinh nhà trọ dù bấp bênh hơn nhưng lại tạo ra lực lượng lao động linh hoạt. Công nhân không thể ỷ lại vào hệ thống, buộc phải nâng cao tay nghề và thích nghi với thị trường. Khi nhà máy không hiệu quả, họ dễ dàng tìm kiếm cơ hội mới. Một nền sản xuất dựa trên những con người chủ động, sẵn sàng học hỏi và đổi mới sẽ luôn có lợi thế hơn so với một hệ thống chỉ đề cao sự ổn định mà không khuyến khích phát triển.

Nếu anh ấy muốn duy trì đời sống công nhân như trong mô hình cũ, thì câu hỏi đặt ra là: duy trì bằng cách nào trong bối cảnh kinh tế đã thay đổi?

Hệ thống cũ hoạt động được vì nó nằm trong một nền kinh tế kế hoạch hóa, nơi mọi thứ được bảo hộ, nhà máy không phải lo cạnh tranh, công nhân không phải lo mất việc. Nhưng khi nền kinh tế mở cửa, điều kiện duy trì mô hình ấy đã không còn tồn tại. Nếu cố gắng bảo vệ nó mà không thay đổi cách vận hành, thì chỉ là kéo dài sự trì trệ, đến lúc không chịu nổi áp lực cạnh tranh, cả hệ thống sẽ sụp đổ một cách đau đớn hơn.

Vậy có thể bảo vệ đời sống công nhân theo cách khác không? Câu trả lời là có, nhưng điều kiện là có công đoàn thật sự mạnh mẽ, cái mà Việt Nam gần như không có.

Cái anh nói là suy diễn.
mô hình nhà trọ là mô hình đem lại nhiều sự bất ổn nhất cho doanh nghiệp, vì nó đến từ sự bất ổn của chính người lao động.

con cái không người chăm, nay ốm mai đau phải bỏ thời gian ra. Chất lượng cuộc sống tệ, bữa cơm chỗ ngủ nơi ở không đảm bảo thì không thể nghỉ ngơi để hồi sức sau quá trình lao động. Việc thay đổi nhà trọ cũng sẽ gây xáo trộn đời sống và lịch sinh hoạt và ảnh hưởng trực tiếp đến lao động. Thêm nữa nhìn chung ai cũng có khó khăn nhất định, nhưng không có dự trữ để vượt qua khó khăn thì họ bỏ việc hoặc ăn trộm ăn cắp tệ nạn.

Công nhân nhà máy cần nhất là ổn định, vì công việc của họ là 1 quy trình đều đều các việc như nhau.

Sự suy diễn này là biểu hiện cho sự lươn lẹo.
 
Cái anh nói là suy diễn.
mô hình nhà trọ là mô hình đem lại nhiều sự bất ổn nhất cho doanh nghiệp, vì nó đến từ sự bất ổn của chính người lao động.

con cái không người chăm, nay ốm mai đau phải bỏ thời gian ra. Chất lượng cuộc sống tệ, bữa cơm chỗ ngủ nơi ở không đảm bảo thì không thể nghỉ ngơi để hồi sức sau quá trình lao động. Việc thay đổi nhà trọ cũng sẽ gây xáo trộn đời sống và lịch sinh hoạt và ảnh hưởng trực tiếp đến lao động. Thêm nữa nhìn chung ai cũng có khó khăn nhất định, nhưng không có dự trữ để vượt qua khó khăn thì họ bỏ việc hoặc ăn trộm ăn cắp tệ nạn.

Công nhân nhà máy cần nhất là ổn định, vì công việc của họ là 1 quy trình đều đều các việc như nhau.

Sự suy diễn này là biểu hiện cho sự lươn lẹo.
Sự ổn định của công nhân không chỉ phụ thuộc vào việc họ sống trong khu tập thể hay nhà trọ, mà quan trọng hơn là hệ thống phúc lợi xã hội và vai trò của công đoàn. Thực tế hiện hữu các nước có nền công nghiệp phát triển như Đức, Thụy Điển, Nhật Bản, công nhân dù không sống trong các khu tập thể nhưng vẫn có đời sống ổn định nhờ công đoàn mạnh và chính sách bảo trợ lao động tốt. Công đoàn giúp họ đàm phán lương, đảm bảo điều kiện làm việc, cung cấp hỗ trợ khi mất việc và đào tạo lại để thích nghi với thị trường, không có gì là suy diễn cả.

Trong khi đó, mô hình khu tập thể từng hoạt động tốt ở Việt Nam chủ yếu là nhờ cơ chế bao cấp, nơi doanh nghiệp không phải chịu áp lực cạnh tranh lớn. Khi nền kinh tế mở cửa, doanh nghiệp cần linh hoạt, liên tục đổi mới để tồn tại. Nếu công nhân bị bó buộc trong một mô hình cố định, họ sẽ gặp khó khăn khi nhà máy cải tổ hoặc phá sản.

Mặt khác, mô hình nhà trọ không phải bản chất là bất ổn. Ở các nước như Pháp, Hà Lan, công nhân có thể sống ở các khu nhà thuê nhưng vẫn được hỗ trợ nhà trẻ, bảo hiểm thất nghiệp và trợ cấp khi gặp khó khăn. Nếu Việt Nam có chính sách nhà ở giá rẻ, ký túc xá doanh nghiệp, và công đoàn đủ mạnh để bảo vệ quyền lợi người lao động, thì công nhân vẫn có thể có cuộc sống ổn định mà không cần gắn chặt với một nhà máy cố định.

Vấn đề cốt lõi không phải là chọn mô hình tập thể hay nhà trọ, mà là xây dựng một hệ thống bảo vệ công nhân thực sự hiệu quả, nơi họ có quyền lựa chọn và có năng lực thích nghi với những biến động của thị trường. Nếu không có điều đó, dù ở mô hình nào, công nhân vẫn là nhóm yếu thế nhất trong nền kinh tế.
 
Sự ổn định của công nhân không chỉ phụ thuộc vào việc họ sống trong khu tập thể hay nhà trọ, mà quan trọng hơn là hệ thống phúc lợi xã hội và vai trò của công đoàn. Thực tế hiện hữu các nước có nền công nghiệp phát triển như Đức, Thụy Điển, Nhật Bản, công nhân dù không sống trong các khu tập thể nhưng vẫn có đời sống ổn định nhờ công đoàn mạnh và chính sách bảo trợ lao động tốt. Công đoàn giúp họ đàm phán lương, đảm bảo điều kiện làm việc, cung cấp hỗ trợ khi mất việc và đào tạo lại để thích nghi với thị trường, không có gì là suy diễn cả.

Trong khi đó, mô hình khu tập thể từng hoạt động tốt ở Việt Nam chủ yếu là nhờ cơ chế bao cấp, nơi doanh nghiệp không phải chịu áp lực cạnh tranh lớn. Khi nền kinh tế mở cửa, doanh nghiệp cần linh hoạt, liên tục đổi mới để tồn tại. Nếu công nhân bị bó buộc trong một mô hình cố định, họ sẽ gặp khó khăn khi nhà máy cải tổ hoặc phá sản.

Mặt khác, mô hình nhà trọ không phải bản chất là bất ổn. Ở các nước như Pháp, Hà Lan, công nhân có thể sống ở các khu nhà thuê nhưng vẫn được hỗ trợ nhà trẻ, bảo hiểm thất nghiệp và trợ cấp khi gặp khó khăn. Nếu Việt Nam có chính sách nhà ở giá rẻ, ký túc xá doanh nghiệp, và công đoàn đủ mạnh để bảo vệ quyền lợi người lao động, thì công nhân vẫn có thể có cuộc sống ổn định mà không cần gắn chặt với một nhà máy cố định.

Vấn đề cốt lõi không phải là chọn mô hình tập thể hay nhà trọ, mà là xây dựng một hệ thống bảo vệ công nhân thực sự hiệu quả, nơi họ có quyền lựa chọn và có năng lực thích nghi với những biến động của thị trường. Nếu không có điều đó, dù ở mô hình nào, công nhân vẫn là nhóm yếu thế nhất trong nền kinh tế.

Lại suy diễn. Đời tôi nhìn cả núi khu tập thể ngày xưa rồi.

Tập thể công an - địa phương nào tỉnh nào cũng có, khu này bây giờ thì là khu VIP, cực vip.
Tập thể công nhân nhà máy Lilama chỗ Minh Khai. Tập thể công nhân nhà máy dệt, Tập thể công nhân nhà máy rạng đông, tập thể công nhân nhà máy gì đó chỗ Yên Viên, tập thể cơ khí ở ngọc hồi, tập thể công nhân khu làng gì gần thiên đường bảo sơn ... Sau hàng chục năm nhìn lại, những con người xây dựng nên tập thể này đều đã về hưu, nhiều tập đoàn đấy cũng không còn, thì đều là hình mẫu về văn hóa lẫn văn minh.con cháu họ thì đều phương trưởng, gắn kết là động lực của xã hội bây giờ.

Nó là bằng chứng, là thực tế lịch sử
không phải chỗ suy diễn bá láp.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Level up!,
Người trả lời cuối
synzxBoy,
Trả lời
319
Lượt xem
58.568
Quay lại
Lên đầu trang