Cận cảnh đời sống công nhân

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Level up!
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Lại suy diễn. Đời tôi nhìn cả núi khu tập thể ngày xưa rồi.

Tập thể công an - địa phương nào tỉnh nào cũng có, khu này bây giờ thì là khu VIP, cực vip.
Tập thể công nhân nhà máy Lilama chỗ Minh Khai. Tập thể công nhân nhà máy dệt, Tập thể công nhân nhà máy rạng đông, tập thể công nhân nhà máy gì đó chỗ Yên Viên, tập thể cơ khí ở ngọc hồi, tập thể công nhân khu làng gì gần thiên đường bảo sơn ... Sau hàng chục năm nhìn lại, những con người xây dựng nên tập thể này đều đã về hưu, nhiều tập đoàn đấy cũng không còn, thì đều là hình mẫu về văn hóa lẫn văn minh.con cháu họ thì đều phương trưởng, gắn kết là động lực của xã hội bây giờ.

Nó là bằng chứng, là thực tế lịch sử
không phải chỗ suy diễn bá láp.
Tôi không phủ nhận rằng nhiều khu tập thể ngày xưa đã trở thành những khu VIP ngày nay, nhưng đó không phải là bằng chứng cho việc mô hình này ưu việt, mà chỉ phản ánh sự thay đổi của nền kinh tế và đô thị hóa.

Những khu tập thể này phát triển không phải nhờ bản thân mô hình khu tập thể, mà do vị trí đất đai và quá trình đô thị hóa. Khi những nhà máy cũ đóng cửa hoặc di dời, đất khu tập thể nằm ở trung tâm thành phố trở thành tài sản có giá trị. Nếu ngày xưa khu tập thể không nằm ở vị trí tốt, liệu nó có "VIP" như bây giờ không?

Những thế hệ sống trong khu tập thể ngày trước có điều kiện đi lên không phải vì mô hình khu tập thể, mà vì bối cảnh kinh tế, xã hội của thời kỳ đó. Khi nhà nước bao cấp, công nhân không có quá nhiều lựa chọn, nhưng họ vẫn có cơ hội tiếp cận giáo dục tốt, việc làm ổn định trong các cơ quan nhà nước sau khi chuyển đổi kinh tế. Ngày nay, điều kiện đã khác: lao động công nhân không còn được bao cấp, giáo dục – y tế – nhà ở đều do họ tự xoay sở, vậy mô hình khu tập thể còn đảm bảo được điều đó không?

Bây giờ thử xây một khu tập thể mới cho công nhân xem có còn hoạt động hiệu quả không? Nếu mô hình này thực sự tối ưu, tại sao không có ai nhân rộng nó trong nền kinh tế hiện đại? Ngay cả các tập đoàn lớn ngày nay cũng không làm điều đó, mà thay vào đó họ xây ký túc xá, chung cư giá rẻ, hoặc hỗ trợ tài chính cho công nhân thuê nhà linh hoạt.

Nói cách khác, việc một khu tập thể xưa kia trở thành khu "VIP" bây giờ không phải do mô hình đó ưu việt, mà do hoàn cảnh đô thị hóa và lịch sử kinh tế tạo ra điều đó. Nếu bảo mô hình khu tập thể cũ là thành công, thì hãy trả lời: Tại sao ngày nay không ai còn nhân rộng nó?
 
Thật, giá ở + tiền ăn chắc mất tầm 4tr, ráng làm sao mà 2 phí đó nó còn 2tr thì tôi nghĩ lương 6,7tr thì vẫn khỏe.
thật ra muốn giá thực phẩm rẻ thì phải chọn ăn đồ đông lạnh và phải mua theo miếng bự. Bên siêu thị Mega MM có bán, giá rẻ hơn thịt nóng tầm 30%. Tuy nhiên với thói quen ăn uống thì 90% người Việt chê món này vì chất thịt ko ngon bằng với phải mua nhiều.
Cô tôi ở Mẽo cũng phải mua đồ đông lạnh và mua 1 mảng bự để ăn dần thì giá mới rẻ, giá thịt nóng luôn cao hơn, hải sản tươi sống thì thôi khỏi bàn :D Nhưng dù vậy bả vẫn bảo chi phí cho lương thực bên đó khá rẻ, nghèo nghèo vẫn đảm bảo dc thịt cá sữa hàng ngày (tất nhiên ngoại trừ team vô gia cư)
Ngoài ra, cá nhân tôi thấy có thể ăn cá để giảm chi phí, lại tốt sức khỏe hơn thịt heo.
Hồi tôi mới cưới vợ, 2 vc tay trắng ra riêng cg thường ăn cá để tiết kiệm. Tôi vẫn nhớ 2vc cứ tối tối là đi nhặt mót mấy các bình thủy tinh của mấy quán nước, hay mấy miếng gỗ thừa để tận dụng. Nhờ thói quen hay đi bộ dạo vào buổi tối mà mấy lần nhặt dc tiền (100k-200k) =))
 
Tôi không phủ nhận rằng nhiều khu tập thể ngày xưa đã trở thành những khu VIP ngày nay, nhưng đó không phải là bằng chứng cho việc mô hình này ưu việt, mà chỉ phản ánh sự thay đổi của nền kinh tế và đô thị hóa.

Những khu tập thể này phát triển không phải nhờ bản thân mô hình khu tập thể, mà do vị trí đất đai và quá trình đô thị hóa. Khi những nhà máy cũ đóng cửa hoặc di dời, đất khu tập thể nằm ở trung tâm thành phố trở thành tài sản có giá trị. Nếu ngày xưa khu tập thể không nằm ở vị trí tốt, liệu nó có "VIP" như bây giờ không?

Những thế hệ sống trong khu tập thể ngày trước có điều kiện đi lên không phải vì mô hình khu tập thể, mà vì bối cảnh kinh tế, xã hội của thời kỳ đó. Khi nhà nước bao cấp, công nhân không có quá nhiều lựa chọn, nhưng họ vẫn có cơ hội tiếp cận giáo dục tốt, việc làm ổn định trong các cơ quan nhà nước sau khi chuyển đổi kinh tế. Ngày nay, điều kiện đã khác: lao động công nhân không còn được bao cấp, giáo dục – y tế – nhà ở đều do họ tự xoay sở, vậy mô hình khu tập thể còn đảm bảo được điều đó không?

Bây giờ thử xây một khu tập thể mới cho công nhân xem có còn hoạt động hiệu quả không? Nếu mô hình này thực sự tối ưu, tại sao không có ai nhân rộng nó trong nền kinh tế hiện đại? Ngay cả các tập đoàn lớn ngày nay cũng không làm điều đó, mà thay vào đó họ xây ký túc xá, chung cư giá rẻ, hoặc hỗ trợ tài chính cho công nhân thuê nhà linh hoạt.

Nói cách khác, việc một khu tập thể xưa kia trở thành khu "VIP" bây giờ không phải do mô hình đó ưu việt, mà do hoàn cảnh đô thị hóa và lịch sử kinh tế tạo ra điều đó. Nếu bảo mô hình khu tập thể cũ là thành công, thì hãy trả lời: Tại sao ngày nay không ai còn nhân rộng nó?

Lại ngược:
không phải lô đất quyết định giá trị, mà là những người ở đấy quyết định giá trị. Ngày xưa khu Bách Khoa là cái nghĩa địa, chính cái trường đại học và cán bộ giảng viên ở đấy đã xây nên khu phố văn minh. Các nông trường ngày xưa đều nhờ cán bộ nhân viên vào đấy khai khẩn và trở thành khu phố sầm uất như bây giờ, Linh Đàm vốn là viên ngọc xây chung cư bác Thản thì nó thành khu phức tạp, mà Royal đóng ở ngã 4 sở thì nó thành khu trung tâm. Mà chính xung quanh cái khu đấy là nhờ các nhà máy Cao Xà Lá. Khu quanh Samsung nhờ chốt xây nhà máy ở đấy mà được như vậy chứ không phải là tự nhiên vị trí nó lên, thiếu gì khu có vị trí đáp ứng. Thời đại này được quyết định bởi con người, xã hội này xây bởi sức người.

Đấy là tư duy đúng.

Ngày nay chính sách về giáo dục, y tế cơ bản được duy trì và nâng cấp hơn so với ngày xưa.

A cần học hỏi rất nhiều thứ.
 
Lại ngược:
không phải lô đất quyết định giá trị, mà là những người ở đấy quyết định giá trị. Ngày xưa khu Bách Khoa là cái nghĩa địa, chính cái trường đại học và cán bộ giảng viên ở đấy đã xây nên khu phố văn minh. Các nông trường ngày xưa đều nhờ cán bộ nhân viên vào đấy khai khẩn và trở thành khu phố sầm uất như bây giờ, Linh Đàm vốn là viên ngọc xây chung cư bác Thản thì nó thành khu phức tạp, mà Royal đóng ở ngã 4 sở thì nó thành khu trung tâm. Mà chính xung quanh cái khu đấy là nhờ các nhà máy Cao Xà Lá. Khu quanh Samsung nhờ chốt xây nhà máy ở đấy mà được như vậy chứ không phải là tự nhiên vị trí nó lên, thiếu gì khu có vị trí đáp ứng. Thời đại này được quyết định bởi con người, xã hội này xây bởi sức người.

Đấy là tư duy đúng.

Ngày nay chính sách về giáo dục, y tế cơ bản được duy trì và nâng cấp hơn so với ngày xưa.

A cần học hỏi rất nhiều thứ.
Tôi không phủ nhận rằng con người có vai trò quyết định sự phát triển của một khu vực. Nhưng nói rằng ‘không phải lô đất quyết định giá trị, mà là con người’ thì hơi đơn giản hóa vấn đề. Con người tạo ra giá trị, nhưng họ không thể tách rời khỏi bối cảnh kinh tế - xã hội.

Anh lấy ví dụ về khu Bách Khoa, Cao Xà Lá, các nông trường… nhưng tất cả những khu đó phát triển không chỉ vì ‘con người giỏi’, mà còn vì chính sách thời kỳ đó tạo điều kiện để họ phát triển. Nhà nước bao cấp việc làm, giáo dục, y tế, nhà ở, nên những khu tập thể công nhân ngày xưa mới có thể tồn tại và phát triển.

Bây giờ, nếu không còn bao cấp, thử xây lại một khu tập thể theo mô hình cũ xem? Không có doanh nghiệp nào làm cả, vì nó không còn phù hợp với nền kinh tế thị trường. Nếu mô hình này thực sự ưu việt, tại sao không có ai nhân rộng nó trong bối cảnh hiện đại?

Anh cũng nói rằng giáo dục, y tế ngày nay tốt hơn trước. Tôi đồng ý. Nhưng nếu chỉ dựa vào điều đó mà không có một hệ thống bảo trợ lao động thực sự mạnh (như công đoàn, bảo hiểm thất nghiệp, hỗ trợ nhà ở), thì công nhân vẫn sẽ là nhóm yếu thế nhất trong nền kinh tế. Không thể chỉ nói ‘thời nay mọi thứ đã tốt hơn’ mà bỏ qua thực tế rằng đời sống công nhân ngày nay bấp bênh hơn nhiều so với thời bao cấp.

Cuối cùng, tôi thấy anh đang dần chuyển từ tranh luận sang công kích cá nhân, khi bảo tôi ‘cần học hỏi rất nhiều thứ’. Nếu anh thực sự muốn tranh luận để tìm ra góc nhìn đúng đắn, thì hãy tập trung vào lập luận, thay vì dùng những lời lẽ cá nhân để né tránh câu hỏi cốt lõi: Nếu khu tập thể là mô hình tối ưu, tại sao ngày nay không ai còn nhân rộng nó?
 
Tôi không phủ nhận rằng con người có vai trò quyết định sự phát triển của một khu vực. Nhưng nói rằng ‘không phải lô đất quyết định giá trị, mà là con người’ thì hơi đơn giản hóa vấn đề. Con người tạo ra giá trị, nhưng họ không thể tách rời khỏi bối cảnh kinh tế - xã hội.

Anh lấy ví dụ về khu Bách Khoa, Cao Xà Lá, các nông trường… nhưng tất cả những khu đó phát triển không chỉ vì ‘con người giỏi’, mà còn vì chính sách thời kỳ đó tạo điều kiện để họ phát triển. Nhà nước bao cấp việc làm, giáo dục, y tế, nhà ở, nên những khu tập thể công nhân ngày xưa mới có thể tồn tại và phát triển.

Bây giờ, nếu không còn bao cấp, thử xây lại một khu tập thể theo mô hình cũ xem? Không có doanh nghiệp nào làm cả, vì nó không còn phù hợp với nền kinh tế thị trường. Nếu mô hình này thực sự ưu việt, tại sao không có ai nhân rộng nó trong bối cảnh hiện đại?

Anh cũng nói rằng giáo dục, y tế ngày nay tốt hơn trước. Tôi đồng ý. Nhưng nếu chỉ dựa vào điều đó mà không có một hệ thống bảo trợ lao động thực sự mạnh (như công đoàn, bảo hiểm thất nghiệp, hỗ trợ nhà ở), thì công nhân vẫn sẽ là nhóm yếu thế nhất trong nền kinh tế. Không thể chỉ nói ‘thời nay mọi thứ đã tốt hơn’ mà bỏ qua thực tế rằng đời sống công nhân ngày nay bấp bênh hơn nhiều so với thời bao cấp.

Cuối cùng, tôi thấy anh đang dần chuyển từ tranh luận sang công kích cá nhân, khi bảo tôi ‘cần học hỏi rất nhiều thứ’. Nếu anh thực sự muốn tranh luận để tìm ra góc nhìn đúng đắn, thì hãy tập trung vào lập luận, thay vì dùng những lời lẽ cá nhân để né tránh câu hỏi cốt lõi: Nếu khu tập thể là mô hình tối ưu, tại sao ngày nay không ai còn nhân rộng nó?
Mô hình đó vẫn tồn tại thôi bác, bản chất là sử dụng quỹ công. Các mô hình nhà ở xã hội dành cho người thu nhập thấp, ký túc xá công nhân, vẫn là quỹ công, mục tiêu cuối cùng hướng đến là tăng mức sống thực của người lao động. Vấn đề là các mô hình kiểu này đã bị cướp, phá suốt thời gian dài, điển hình là việc trì hoãn các hình thức giao thông công cộng, thổi giá đất ngăn trở việc quy hoạch đường xá, bắt buộc mọi người phải tập trung trong một diện tích nhỏ để có thể tiếp cận nhu cầu công việc, tiện ích thông thường.
 
Mô hình khu tập thể không chỉ là một hình thức an sinh, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu suất sản xuất. Khi công nhân được đảm bảo phúc lợi và việc làm ổn định bất chấp năng suất, họ dần mất động lực cải tiến, tạo ra tâm lý trì trệ. Nhà máy cũng vận hành theo lối mòn, thiếu áp lực đổi mới, dẫn đến tụt hậu trong môi trường cạnh tranh. Khi doanh nghiệp sụp đổ, công nhân gắn bó với nó cũng không có lối thoát vì thiếu kỹ năng thích nghi.

Ngược lại, mô hình an sinh nhà trọ dù bấp bênh hơn nhưng lại tạo ra lực lượng lao động linh hoạt. Công nhân không thể ỷ lại vào hệ thống, buộc phải nâng cao tay nghề và thích nghi với thị trường. Khi nhà máy không hiệu quả, họ dễ dàng tìm kiếm cơ hội mới. Một nền sản xuất dựa trên những con người chủ động, sẵn sàng học hỏi và đổi mới sẽ luôn có lợi thế hơn so với một hệ thống chỉ đề cao sự ổn định mà không khuyến khích phát triển.
nói cứ như kiểu là công nhân làm giỏi, sáng tạo thì không được thưởng ấy, chắc cả đời chưa làm công nhân hay nói chuyện với công nhân bao giờ, chỉ giỏi suy diễn từ cuộc sống của mấy đứa làm văn phòng cho tư nhân.
Ngay cả các nước tư bản như Đan Mạch hay Phần Lan cũng có an sinh xã hội tốt, miễn học phí, bảo hiểm y tế, giúp cho người lao động tập trung làm việc mà ko phải lo tiền khám chữa bệnh, học phí cho con
 
nói cứ như kiểu là công nhân làm giỏi, sáng tạo thì không được thưởng ấy, chắc cả đời chưa làm công nhân hay nói chuyện với công nhân bao giờ, chỉ giỏi suy diễn từ cuộc sống của mấy đứa làm văn phòng cho tư nhân.
Ngay cả các nước tư bản như Đan Mạch hay Phần Lan cũng có an sinh xã hội tốt, miễn học phí, bảo hiểm y tế, giúp cho người lao động tập trung làm việc mà ko phải lo tiền khám chữa bệnh, học phí cho con
Ý của bác ấy là đòi hỏi sự cạnh tranh, có ý đúng nhưng điều đó không có nghĩa là người lao động phải sống khổ sở để cạnh tranh, hiểu như thế sẽ thành chủ nghĩa cộng sản phiên bản tổ mối, tổ kiến, kiến thợ bị phế hoàn toàn mọi thứ, chỉ có một mục tiêu duy nhất là làm đến chết để nuôi kiến chúa, con người đâu sống như thế được
 
nói cứ như kiểu là công nhân làm giỏi, sáng tạo thì không được thưởng ấy, chắc cả đời chưa làm công nhân hay nói chuyện với công nhân bao giờ, chỉ giỏi suy diễn từ cuộc sống của mấy đứa làm văn phòng cho tư nhân.
Ngay cả các nước tư bản như Đan Mạch hay Phần Lan cũng có an sinh xã hội tốt, miễn học phí, bảo hiểm y tế, giúp cho người lao động tập trung làm việc mà ko phải lo tiền khám chữa bệnh, học phí cho con
Anh không đọc kỹ lập luận của tôi. Tôi chưa từng nói công nhân làm giỏi thì không được thưởng. Tôi nói rằng mô hình khu tập thể gắn liền với cơ chế bao cấp làm giảm động lực đổi mới, vì khi công nhân được đảm bảo phúc lợi mà không gắn với hiệu suất, họ có xu hướng trì trệ. Đây không phải suy diễn, mà là thực tế đã được quan sát ở nhiều nền kinh tế kế hoạch hóa trước đây.

Anh lấy Đan Mạch và Phần Lan ra làm ví dụ, nhưng chính điều đó lại chứng minh rằng tôi đúng. Những nước này có hệ thống an sinh tốt, nhưng họ không sử dụng mô hình khu tập thể như thời bao cấp. Thay vào đó, họ có công đoàn mạnh, chính sách bảo hiểm thất nghiệp tốt, và hỗ trợ nhà ở linh hoạt. Nghĩa là chính sách của họ giúp công nhân có thể tự do lựa chọn nơi ở và công việc, thay vì bị ràng buộc vào một khu tập thể hay một doanh nghiệp duy nhất.

Vậy câu hỏi đặt ra là: Nếu anh thực sự muốn bảo vệ đời sống công nhân, thì anh nên đấu tranh cho một hệ thống phúc lợi và công đoàn mạnh, hay chỉ đơn thuần giữ lại mô hình khu tập thể? Nếu câu trả lời của anh là cái thứ hai, thì rõ ràng anh đang nhầm lẫn giữa nguyên nhân và kết quả.
 
Mô hình khu tập thể không chỉ là một hình thức an sinh, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu suất sản xuất. Khi công nhân được đảm bảo phúc lợi và việc làm ổn định bất chấp năng suất, họ dần mất động lực cải tiến, tạo ra tâm lý trì trệ. Nhà máy cũng vận hành theo lối mòn, thiếu áp lực đổi mới, dẫn đến tụt hậu trong môi trường cạnh tranh. Khi doanh nghiệp sụp đổ, công nhân gắn bó với nó cũng không có lối thoát vì thiếu kỹ năng thích nghi.

Ngược lại, mô hình an sinh nhà trọ dù bấp bênh hơn nhưng lại tạo ra lực lượng lao động linh hoạt. Công nhân không thể ỷ lại vào hệ thống, buộc phải nâng cao tay nghề và thích nghi với thị trường. Khi nhà máy không hiệu quả, họ dễ dàng tìm kiếm cơ hội mới. Một nền sản xuất dựa trên những con người chủ động, sẵn sàng học hỏi và đổi mới sẽ luôn có lợi thế hơn so với một hệ thống chỉ đề cao sự ổn định mà không khuyến khích phát triển.

Nếu anh ấy muốn duy trì đời sống công nhân như trong mô hình cũ, thì câu hỏi đặt ra là: duy trì bằng cách nào trong bối cảnh kinh tế đã thay đổi?

Hệ thống cũ hoạt động được vì nó nằm trong một nền kinh tế kế hoạch hóa, nơi mọi thứ được bảo hộ, nhà máy không phải lo cạnh tranh, công nhân không phải lo mất việc. Nhưng khi nền kinh tế mở cửa, điều kiện duy trì mô hình ấy đã không còn tồn tại. Nếu cố gắng bảo vệ nó mà không thay đổi cách vận hành, thì chỉ là kéo dài sự trì trệ, đến lúc không chịu nổi áp lực cạnh tranh, cả hệ thống sẽ sụp đổ một cách đau đớn hơn.

Vậy có thể bảo vệ đời sống công nhân theo cách khác không? Câu trả lời là có, nhưng điều kiện là có công đoàn thật sự mạnh mẽ, cái mà Việt Nam gần như không có.
câu hỏi của anh rất hay, và dường như chúng ta đã có câu trả lời đó là từ chính sách hỗ trợ công nhân nhiều hơn, ví dụ như trợ cấp về bảo hiểm, trợ cấp sinh con, trợ cấp bù vào khoảng chênh lệch đời sống.

Nhưng, nếu họ muốn có dư thì họ phải làm nhiều, phải cạnh tranh thì mới có dư được, ai làm giỏi thì nhiều tiền, ngược lại thì không có tiền, và bị sa thải là chuyện bình thường của công việc. Động lực phát triển không phải là làm sao để sống sót ( nếu như vậy thì cách mạng làm cái gì nữa fence) mà động lực phát triển ở đây đó là (phải làm sao để giàu có hơn) đó là cái tư duy đúng của nền kinh tế lành mạnh, theo hướng thị trường, có định hướng xã nghĩa.
 
Ui trời,tui thấy tiktok mấy bé công nhân chỗ tui toàn chạy vision ,SH mode toàn Highland, lẩu nướng các kiểu chứ có cực khổ chi mô
Qey0j7w.gif
xe mua trả góp, vợ mình làm cửa hàng xe đây, đầy đứa lên mua xe mà đang trả góp mớ điện thoại, laptop rồi ko đủ điểm khả năng chi trả lại gọi bố mẹ lên đứng tên hộ mua trả góp bèo bèo cũng vision, ko là phải cố SH cho oai. Căn bản các cháu vẫn độc thân chưa có con cái nên có nghĩ đến tích cóp mấy đâu
 
tính ra sao mấy hộ gia đình kiểu nghèo nghèo họ hay đẻ con mà lại đẻ trên 2 con không nhỉ, trong khi ông bà già tôi thế hệ cũ cày sml, mua căn nhà tphcm giờ 10 tỷ, đẻ 1 đứa là tôi ( sau này tôi lại éo muốn lập gia đình dù lương đang 31tr/tháng). Hay càng giàu người ta càng lười đẻ nhỉ
 
T lại nhớ 1 thời lên voz toàn nghe các cháu nói làm công nhân lương 1x triệu ... Cái trend khen lương công nhân lúc đó mạnh lắm :haha:
cái thời chưa dịch covid nhớ ko lầm là 2018-2019, công nhân toàn lương 2x. trở lên nhé, dân văn phòng lúc đó có 5tr thôi, dân vp tuổi lìn so với công nhân lúc đó
 
thím nào rảnh lên google maps tìm công ty Yazaki ở Hải Phòng, đọc đánh giá của mấy em sinh viên bị ép thực tập xem đời sống công nhân nó như nào nhé, không ngon đâu :)
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Level up!,
Người trả lời cuối
synzxBoy,
Trả lời
319
Lượt xem
58.570
Quay lại
Lên đầu trang