Câu chuyện của bác tôi

bomvang

Member
Chuyện của bác tôi. Bác tôi ở Hà Nội, từng làm ở bộ Ngoại giao, từng đi nhiều nước, nay bác đã về hưu. Về hưu bác mới có thời gian rảnh rỗi. Một hôm, bác gọi con cháu tụ tập lại, mục đích là giúp bác tìm lại, xác minh lại một vụ việc bí ẩn mà bác từng trải qua.
Đó là những năm chiến tranh ác liệt nhất, khi không quân Mỹ đánh phá miền bắc. Bác lúc đó học lớp 2, cùng mẹ đi sơ tán xuống vùng Thanh Hà, tỉnh Hải Dương. Mẹ bác khi ấy là giáo viên cấp 2, khi 2 mẹ con xuống đó, chính quyền xã Thanh An thu xếp cho ở một nhà trong làng Tiên Tảo, mẹ bác nhận công tác mới là dạy lớp 6 ở một trường cấp 2 gần đó.
Cuộc sống cứ thế yên ả trôi qua. Một buổi chiều thu se lạnh, khi đang nằm co ro một mình trên chiếc chõng tre, mẹ thì đi dạy. Bỗng ngòai cửa có tiếng gọi:
- Thành ơi...
Bác nhỏm dậy, nhòm ra ngoài cửa có người vẫy vẫy. Lồm cồm bò dậy, vừa dụi mắt vừa "dạ", bác chạy ra cửa. Ngoài cửa là một chị lớn, theo như tư duy của một thằng nhóc lớp 2 hồi đó thì chị phải học cấp 2. Và tất nhiên là học trường mẹ dạy, vì rất nhiều lần mẹ nhờ các anh chị lớn về nhà đón bác ra trường, hoặc các anh chị gần nhà cũng hay vào rủ bác đi chơi, đi chăn trâu, thả diều, cắt cỏ...hay đơn giản là lên triền đê bắt dế...
Chị lớn này bảo, đi với chị sang thôn bên, có nhà làm giỗ to lắm, mình sang ăn giỗ. Chị đi trước, đi nhẹ và nhanh lắm. Bác lúc đó, cắm cổ hùng hục theo sau. Hăm hở vì sắp được miếng ngon, có thể là nắm xôi, cái đùi gà...nên bác cũng chẳng chú ý đến mặt mũi hình dáng chị kia. Cứ theo sau lưng mà chạy.
Bác mải miết chạy qua cánh đồng, dọc triền đê, qua một con mương nhỏ có cái cầu tre, đường đi ngoằn ngoèo. Sau đó dừng ở một ngôi nhà ba gian, lạ lắm, bác đến chưa bao giờ. Trong nhà, ngoài sân lố nhố người, rõ là đám cỗ, xôn xao, ồn ào...
Nhưng đến bây giờ, khi ngồi giữa đám con cháu trong ngôi nhà yên tĩnh, mái tóc lòa xòa đã bạc, bác lắc đầu khi không thể nhớ hình dáng những người đó như thế nào. Không một khuôn mặt, không một giọng nói nào đọng lại trong đầu bác. Mặc dù ký ức về ngày hôm đó vẫn rõ mồn một trong bác.
Đang đứng ngẩn ngơ ngòai cổng, đưa mắt dớn dác tìm cái chị vừa nãy dẫn mình đến mà giờ k thấy đâu. Bỗng một người lớn nắm tay bác dắt xuống bếp. Dưới bếp mấy cái lò than cháy hừng hực, nồi niêu đun nấu loảng xoảng. Bác được dẫn vào ngồi một xó. Xung quanh người chạy ra chạy vào tấp nập. Chẳng ai mảy may để ý tới bác. Hoặc bác cảm giác như mình là người vô hình trong mắt họ.
Bỗng có người dúi vào tay bác nguyên một miếng thịt lợn lớn, quay vàng ươm, thơm phức, mỡ chảy ròng ròng. Đang đói, bác ăn luôn, cha mẹ ơi, bác chưa bao giờ được ăn một miếng thịt quay ngon đến vậy. Cái bì chín vàng ruộm vừa giòn vừa thơm, lớp mỡ vàng sánh béo ngậy, lớp thịt nạc khô đanh ngọt ngọt. Cả ba lớp kết hợp lại sau mỗi miếng cắn, kêu rôm rốp trong miệng.
Ngon quá, bác hăm hở ăn, ăn mãi, miếng thịt lại lớn, ăn mãi k hết...Bỗng bác nghe văng vẳng đâu đây tiếng chuông chùa quen thuộc. Ngôi chùa này gần nhà bác, buổi chiều chùa đánh chuông là tầm 6h.
Chết, một ý nghĩ chạy qua khiến bác bừng tỉnh. 6h chiều thì mẹ đi dạy về rồi. Nếu mẹ về mà bác k có nhà thì kiểu gì cũng bị mắng.
Về thôi!
Nghĩ đến đây, bác vứt luôn miếng thịt vàng óng đang giữ khư khư trên tay. Vội vàng chạy ra ngoài cổng. Ngoài sân, ngoài cổng vẫn kẻ ra ng vào tấp nập. Và vẫn tuyệt nhiên chẳng ai nhìn bác. Bác chạy một mạch từ cổng ra con đường khi nãy. Lúc nãy chạy vào, giờ bác cứ chạy ngược ra, cắm đầu cắm cổ chạy miết.
Trời chiều tối dần, chạy qua cánh đồng, chạy được ra tới con mương nhỏ thì bác k thấy cái cầu tre cũ kỹ đâu.
Quái thế nào lúc nãy nó vẫn còn ở đây cơ mà?
Bác cuống cuồng chạy ngược, chạy xuôi, nhớn nhác tìm. Không thấy. Vừa mệt, vừa sợ, bác nằm phịch xuống bờ mương, cơn buồn ngủ từ đâu ập đến. Rất nhanh, bác lăn ra ngủ, trong cơn mê nửa mơ nửa tỉnh, bác thấy thấp thoáng xa xa có ánh đèn, ánh đuốc lấp loáng, và cả tiếng gọi mình
....Thành ơ..i...Thành ơ...i....
Bác k biết mình đã ngủ bao lâu. Chỉ biết lúc tỉnh dậy thì trời đã sáng rõ. Một buổi sáng mùa thu trong trẻo. Xung quanh giường bác nằm, lố nhố người. Có ai đó reo lên
Thằng cu Thành tỉnh rồi
Thành tỉnh rồi hả con
" Dạ", bác ngồi dậy, dụi mắt, ngơ ngác. Bác đang nằm ở nhà mình. Mẹ bác ngồi ngay kế bên đầu giường, chăm chú nhìn bác, khuôn mặt lo lắng.
Được sự động viên, vỗ về của mẹ và các bác, các cô các chú. Bác kể lại rành rọt toàn bộ sự việc.
Theo như bác trưởng công an xã, thì tuyệt nhiên quanh thôn bác ở và mấy thôn bên cạnh không hề có nhà ai làm giỗ cả. Bác được mẹ cùng bác trưởng c.a và mấy chú dân quân dẫn ra đến cái kênh nhỏ, qua chiếc cầu tre cũ kỹ, để bác tìm cái nhà hôm trước.
Bác hăm hở dẫn đường, nhưng đi qua cánh đồng bác bị mất phương hướng, k tài nào tìm ra con đường lần trước bác đã đi. Bác trưởng c.a bảo ở chỗ đó chẳng có con đường nào cả, xung quanh đó cũng không hề có thôn xóm hay nhà nào để bác có thể chạy vào ăn giỗ ở đó.
Và tất nhiên, vụ việc được người lớn kết luận là bác ham chơi, mải chơi chạy ra tận con kênh đó, rồi ngủ quên tại đó, và nằm mơ.
Nhưng bác tôi biết, bác k hề mơ.
 

bomvang

Member
Giờ đây, ngồi yên vị trong căn nhà nhỏ yên tĩnh giữa thủ đô. Bác như vẫn sống lại cái thời bác là thằng Thành, học lớp 2 ngày ấy. Bác đã đi bôn ba nhiều nước, từng được dự k biết bao nhiêu tiệc chiêu đãi cấp ngoại giao. Nhưng bác k thể nào quên cái vị ngon của miếng thịt lợn quay mà thằng Thành từng ăn.
Bác là một người duy vật, bác biết miếng ăn, vị giác phải là đồ có thật. Gạt bỏ những chuyện ma cỏ, mê tín. Bọn con cháu chúng tôi phải giúp bác mổ xẻ, phân tích, tìm ra sự thật của bí ẩn này.
Vào một ngày tháng 11 năm 2020. Chúng tôi và bác cùng trở lại địa danh năm xưa. Xã Thanh An huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương....
 


 

Nuong tu

Junior Member
mơ chứ sao nữa, trẻ con mới lớp 2 nên chưa nhận thức được nhiều về thế giới quan, nên đa số trong các giấc mơ thì cảm giác gần như là 100%, khi trưởng thành thì bộ não nhiều nếp nhăn hơn, đa số tất cả cảm giác đã trải qua rồi nên bộ não nó xem đó là 1 phản xạ tự nhiên, chứ không phải là 1 kiến thức mới mẻ để tiếp thu vào.
Nói chung đó là 1 giấc chiêm bao.
 

phuchoan

Senior Member
mơ chứ sao nữa, trẻ con mới lớp 2 nên chưa nhận thức được nhiều về thế giới quan, nên đa số trong các giấc mơ thì cảm giác gần như là 100%, khi trưởng thành thì bộ não nhiều nếp nhăn hơn, đa số tất cả cảm giác đã trải qua rồi nên bộ não nó xem đó là 1 phản xạ tự nhiên, chứ không phải là 1 kiến thức mới mẻ để tiếp thu vào.
Nói chung đó là 1 giấc chiêm bao.
thế thím giải thích vì sao mà đông người đi tìm bác ấy, và bác ấy ngủ li bì cả ngày trời.
 

bomvang

Member
Từ Hà Nội, ra Gia Lâm, đi thẳng đường quốc lộ 5 tầm 60km là đến tỉnh Hải Dương. Đường 5, con đường huyết mạch kết nối thủ đô với khu vực kinh tế Hải Phòng, Quảng Ninh vẫn đông nghìn nghịt các loại phương tiện. Dọc đường 5, các khu công nghiệp mọc lên san sát. Mặc dù được gọi là cao tốc, nhưng các phương tiện lưu thông chưa bao giờ chạy được quá 80km/h. Do có quá nhiều điểm giao cắt và khu dân cư xen kẽ.
Hơn một tiếng ngồi trên chiếc mazda premacy cũ kỹ, chúng tôi cũng đến được nơi cần đến, thôn Tiên Tảo, xã Thanh An, huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương.
bado.jpg


Sáng mùa thu những ngày đầu tháng 11/ 2020. Hiu hiu những con gió lạnh, nắng vàng nhạt trải nhẹ trên con đường nhựa ngoằn ngoèo, hai bên những thửa đất mênh mông đang vỡ đất chuẩn bị vào vụ đông. Xuống xe, không khí trong lành ở một làng quê hiển hiện rõ rệt, bác Thành nheo mắt, bác vẫn nhận ra và quen thuộc từng góc đường, từng thửa ruộng ở đây. Tất nhiên, vì làng quê hầu như k thay đổi, bao năm vẫn vậy. Đứng dưới hàng phi lao dọc con đường, bác chỉ tay. Kia, xa xa tầm 100 mét là con mương ngày xưa bác nằm vật ở đấy và được dân quân xã đốt đuốc tìm thấy. Chúng tôi cùng bác đi bộ ra đó, dọc mương có thêm 2 chiếc cầu gỗ khá mới và chắc chắn, qua cầu, là một cánh đồng rộng thẳng cánh, theo như bác Thành thì ngày ấy, bác chạy ra đến giữa cánh đồng thì mất phương hướng. Chúng tôi nhìn bao quát cánh đồng, đúng là k hề có khu nhà nào quanh đó, nếu xa hơn nữa thì có khu dân cư nhưng lại quá xa cho 1 thằng nhóc lớp 2 có thể chạy đến được. Và ngày ấy ngta đã điều tra tất cả khu dân cư lân cận, nếu có nhà làm giỗ là biết ngay.
Cánh đồng gió thổi lồng lộng, trời trong xanh. Chúng tôi cùng bác quay lại đi vào thôn, những người ngày xưa bác biết: bác trưởng c.a xã, mấy chú dân quân...đều đã thành "thiên cổ". Dân cư bây giờ làm gì còn ai biết và nhớ đến cái thời xa lắc xa lơ, thời đánh nhau bom đạn, đói ăn?
Trong thôn, đường nhựa sạch sẽ, nhà cửa xây san sát, bác Thành ngập ngừng như đào sâu trí nhớ, rồi dẫn chúng tôi đến một ngôi nhà khuất bên tay trái. Một a thanh niên đang dắt chiếc xe đạp điện trong sân, thấy người lấp ló, chạy ra mở cổng.
Chào cháu, đây có phải nhà bác Nghi "mộc" k nhỉ
  • Dạ, ông cháu ở trong nhà ạ, ông ơi...có khách
  • Ờ, ai đấy cháu...một ông cụ người tầm thước, rắn rỏi bước ra.
Bác Nghi ạ, cháu là Thành, hồi năm 72 sơ tán về đây, ở cạnh nhà bác, bác còn nhớ k
- À thằng Thành, con mẹ Vân phỏng? Nhớ chứ, nhớ chứ. Ông cháu vào cả đây
Quây quần bên ấm trà nóng, chuyện thăm hỏi, gia đình, công việc...nổ như pháo rang. Ông cụ Nghị "mộc" năm nay hơn 70, rắn rỏi và minh mẫn.
Bác còn nhớ chuyện cháu lạc ngoài mương, nằm đó ngủ, cả thôn phải đốt đuốc đi tìm k?
- À có chứ...đang trò chuyện, cụ Nghi bỗng trầm hẳn xuống, cụ thở dài một tiếng
Ai cũng bảo cháu hồi đó nằm mê ở đó, ăn thịt lợn quay ông ạ
- À thực ra ... cụ Nghi ngập ngừng
Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau. Có vấn đề gì mà ô cụ ngập ngừng vậy.
Cụ Nghi đứng dậy, đến trước ban thờ hướng ra cửa, cụ rút 3 nén hương, thắp, vái 3 vái rồi cắm vào 3 bát hương. Chậm rãi, cụ ngồi xuống, nhấp ngụm trà
- Thực ra, cũng k hẳn là mày mơ đâu
 
Top