khoe Có bác nào thích làm thơ không?

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề DinhBaPhong
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Một vài câu thơ
Ngày vắng
Chiều tắt nắng
Gió nhẹ qua
Nghe trong ta một nỗi buồn da diết
Người thương ly biệt, hạnh phúc chia xa
Ngày tàn dần qua
Hoàng hôn lẻ bóng
Then cài, cửa đóng
Giấc mộng tìm về.
Một cơn mê.

Văn xuôi xuống dòng chứ không phải thơ 8-)
 
nhớ Topic ngày xưa cứ đến 8/3 hay 14/02 thi nhau xin thơ tặng gấu Code đầu dòng các kiểu, giờ già rồi lười type quá.
 
Thu về nắng hạ phai đi
Minh thiên* gió lạnh mơ gì hỡi em?
Yêu sao dáng nhỏ bên rèm
Dấu chân lả lướt em đem trao tình...


*明天= ngày mai
 
ngồi buồn bỗng muốn đọc thơ
vào voz toàn thơ như
lol.gif


Sent from i via nextVOZ
 
dịch rồi buồn quá mấy bác ơi
mong sao trúng số để đổi đời
nhà cửa, ô tô người yêu mới
hết ăn, hết ngủ rồi lại chơi
 
Gửi các bác thẩm bài điếu văn mình làm hồi mà Voz chết lâm sàng: :p
Ôi,
Sừng sững như núi cao rồi cũng hóa hư vô,
Mênh mông như biển xanh ai biết đâu có ngày không dấu vết
Ôi thủa oai hùng khi xưa, mà đến nay còn chả tìm thấy cache
Hỡi người xưa lưu lạc về đâu ?
Hồn có có còn da diết ?
Sớt gu gồ vẫn còn tên, mà thành lũy xưa đâu mất
Ngẫm sự đời lúc thắng thua, được mất
Nước mắt thành mưa.


Nhớ VoZ xưa,
Người ngợm đông vui,
Trù phú tài nguyên,
Hùng cường một cõi,


Ôi tiếc thay,
Quốc sử ngàn trang mất đi,
Hỏi người đời mấy ai soạn nổi ?
Thơ phú ngàn trang mất đi,
Văn đạo thế gian hấp hối


Ôi nhớ thay,
Ai mang thân mở cõi,
Kẻ lính lê dương,
Người bưng phở, dũa neo,
VAB hay ác cót,
Kẻ dầm sương nơi sa mạc hoang vu,
Người luyện anh văn trong ga ra cũ nát,

Ta ở, người đi,
Nào có khác nhau đâu,
Cũng chỉ là kiếm miếng cơm ngon, rồi giữ riêng mình hai mét đất,
Ta lại hẹn nhau nơi thành lũy VoZ,
Chửi bới, khoe khoang,
Thương yêu, giận dỗi,
Ôi dẫu chẳng quen thân,
Nhưng cũng luyến lưu
Bởi ta với người đã từng cùng một cõi,
Bây giờ tan tác về đâu ?


Ôi thương thay,
Lũ trẻ trâu bơ vơ,
Những thằng mất nết,
Những đám cua rơ,
Những thằng bốc phét,
Xứ VoZ bao dung, ngỡ chẳng bao giờ thiếu đất, ...

Ôi thương thay,
Từng nhộn nhịp kiếm fame,
Đăng đàn, lập thớt,
Nghĩ lại mà vui,
Dẫu nước mắt đang rơi mà ta cũng hé nụ cười, thương thương, tội tội,

Nay nước mất nhà tan,
Biết lấy đâu là nơi tụ hội,
Muôn nẻo đường đi, muôn nơi vời vợi,
Ôi! ta xin những người anh em
Dẫu có bơ vơ cũng chớ đừng làm bậy,
Xứ VoZ thân yêu
Biết đâu lại có một ngày vươn tro tàn trỗi dậy, ...



Ôi trách thay,
Thành lũy tan thì tướng quân mang tội,
Triệu “ơ cao” trong tay,
Ngỡ tưởng không có gì thắng nổi,
Ai biết trước đâu,
Sự được mất như trở bàn tay
Khi trên đỉnh cao cũng là lúc ngàn người giương cung ngắm tới,
Vậy nên người xưa vẫn nói,
Ôi,
Lãng hoa đào tận anh hùng
Thị phi thành bại chuyển đầu không, …



Ta vẫn nghe quen,
Tướng quân đời xưa cưỡi ngựa ô, vác xà mâu, chạy trong mưa tên,
Khiến quân thù kinh sợ,
Ngẫm đến tướng quân nhà ta,
Dẫn dắt triệu anh em mà ngỡ như giang hồ coi chợ,
Cưỡi lít vàng, gương zin,
Có lẽ trong cốp xe còn có cái làn, để sẵn đi mua nước bạc hà cho vợ,

Ôi !
Nhìn sang “min, mốt” nhà người,
Bốn bánh ro ro
Miệng gang, mắt lửa
Ta mới hiểu vì sao nên nỗi hôm nay cơ đồ sụp đổ.


Thương thay vốt zơ,
Một lòng kính sợ,
Ôi,
Tang thương thay,
Thành đổ lũy tan,
Phím đen nhói đau,
Chuột vàng ứa máu
Hỏi giờ tan tác về đâu ?


Thôi ta xin mượn văn người xưa
Viết mấy dòng lệ rỏ, …
Thôi thì,
“Nước mắt anh hùng lau chẳng ráo, thương vì hai chữ thiên dân;
Cây hương nghĩa sĩ thắp nên thơm, cám bởi một câu vương thổ.”

Hỡi ơi!
Có linh xin hưởng.
 
Sửa lần cuối:
Gửi các bác thẩm bài điếu văn mình làm hồi mà Voz chết lâm sàng: :p
Ôi,

Sừng sững như núi cao rồi cũng hóa hư vô,

Mênh mông như biển xanh ai biết đâu có ngày không dấu vết

Ôi thủa oai hùng khi xưa, mà đến nay còn chả tìm thấy cache

Hỡi người xưa lưu lạc về đâu ?

Hồn có có còn da diết ?

Sớt gu gồ vẫn còn tên, mà thành lũy xưa đâu mất

Ngẫm sự đời lúc thắng thua, được mất

Nước mắt thành mưa.



Nhớ VoZ xưa,

Người ngợm đông vui,

Trù phú tài nguyên,

Hùng cường một cõi,



Ôi tiếc thay,

Quốc sử ngàn trang mất đi,

Hỏi người đời mấy ai soạn nổi ?

Thơ phú ngàn trang mất đi,

Văn đạo thế gian hấp hối



Ôi nhớ thay,

Ai mang thân mở cõi,

Kẻ lính lê dương,

Người bưng phở, dũa neo,

VAB hay ác cót,

Kẻ dầm sương nơi sa mạc hoang vu,

Người luyện anh văn trong ga ra cũ nát,

Ta ở, người đi,

Nào có khác nhau đâu,

Cũng chỉ là kiếm miếng cơm ngon, rồi giữ riêng mình hai mét đất,

Ta lại hẹn nhau nơi thành lũy VoZ,

Chửi bới, khoe khoang,

Thương yêu, giận dỗi,

Ôi dẫu chẳng quen thân,

Nhưng cũng luyến lưu

Bởi ta với người đã từng cùng một cõi,

Bây giờ tan tác về đâu ?



Ôi thương thay,

Lũ trẻ trâu bơ vơ,

Những thằng mất nết,

Những đám cua rơ,

Những thằng bốc phét,

Xứ VoZ bao dung, ngỡ chẳng bao giờ thiếu đất

Ôi thương thay,

Từng nhộn nhịp kiếm fame,

Đăng đàn, lập thớt,

Nghĩ lại mà vui,

Dẫu nước mắt đang rơi mà ta cũng hé nụ cười, thương thương, tội tội,

Nay nước mất nhà tan,

Biết lấy đâu là nơi tụ hội,

Muôn nẻo đường đi, muôn nơi vời vợi,

Thôi ta xin những người anh em

Dẫu có bơ vơ cũng chớ đừng làm bậy,

Hay là kéo cả sang đây mà vui chơi phá quấy ?!



Ôi trách thay,

Thành lũy tan thì tướng quân mang tội,

Triệu “ơ cao” trong tay,

Ngỡ tưởng không có gì thắng nổi,

Ai biết trước đâu,

Sự được mất như trở bàn tay

Khi trên đỉnh cao cũng là lúc ngàn người giương cung ngắm tới,

Vậy nên người xưa vẫn nói,

Ôi,

Lãng hoa đào tận anh hùng

Thị phi thành bại chuyển đầu không, …



Ta vẫn nghe quen,

Tướng quân đời xưa cưỡi ngựa ô, vác xà mâu, chạy trong mưa tên,

Khiến quân thù kinh sợ,

Ngẫm đến tướng quân nhà ta,

Dẫn dắt triệu anh em mà ngỡ như giang hồ coi chợ,

Cưỡi lít vàng, gương zin,

Có lẽ trong cốp xe còn có cái làn, để sẵn đi mua nước bạc hà cho vợ,

Ôi !

Nhìn sang “min, mốt” nhà người,

Bốn bánh ro ro

Miệng gang, mắt lửa

Ta mới hiểu vì sao nên nỗi hôm nay cơ đồ sụp đổ.



Ôi,

Thương thay vốt zơ,

Một lòng kính sợ,



Tang thương thay,

Thành đổ lũy tan,

Phím đen nhói đau,

Chuột vàng ứa máu

Hỏi giờ tan tác về đâu ?



Thôi ta xin mượn văn người xưa

Viết mấy dòng lệ rỏ, …

Thôi thì,

“Nước mắt anh hùng lau chẳng ráo, thương vì hai chữ thiên dân;
Cây hương nghĩa sĩ thắp nên thơm, cám bởi một câu vương thổ.”

Hỡi ơi!
Có linh xin hưởng.
Đề nghị bầu bác này vào ban soạn thảo sách giáo khoa voz,cho lớp trẻ mai sau biết voz ngày xưa hùng tráng thế nào :sure:
 
Gửi các bác thẩm bài điếu văn mình làm hồi mà Voz chết lâm sàng: :p
Ôi,

Sừng sững như núi cao rồi cũng hóa hư vô,

Mênh mông như biển xanh ai biết đâu có ngày không dấu vết

Ôi thủa oai hùng khi xưa, mà đến nay còn chả tìm thấy cache

Hỡi người xưa lưu lạc về đâu ?

Hồn có có còn da diết ?

Sớt gu gồ vẫn còn tên, mà thành lũy xưa đâu mất

Ngẫm sự đời lúc thắng thua, được mất

Nước mắt thành mưa.



Nhớ VoZ xưa,

Người ngợm đông vui,

Trù phú tài nguyên,

Hùng cường một cõi,



Ôi tiếc thay,

Quốc sử ngàn trang mất đi,

Hỏi người đời mấy ai soạn nổi ?

Thơ phú ngàn trang mất đi,

Văn đạo thế gian hấp hối



Ôi nhớ thay,

Ai mang thân mở cõi,

Kẻ lính lê dương,

Người bưng phở, dũa neo,

VAB hay ác cót,

Kẻ dầm sương nơi sa mạc hoang vu,

Người luyện anh văn trong ga ra cũ nát,

Ta ở, người đi,

Nào có khác nhau đâu,

Cũng chỉ là kiếm miếng cơm ngon, rồi giữ riêng mình hai mét đất,

Ta lại hẹn nhau nơi thành lũy VoZ,

Chửi bới, khoe khoang,

Thương yêu, giận dỗi,

Ôi dẫu chẳng quen thân,

Nhưng cũng luyến lưu

Bởi ta với người đã từng cùng một cõi,

Bây giờ tan tác về đâu ?



Ôi thương thay,

Lũ trẻ trâu bơ vơ,

Những thằng mất nết,

Những đám cua rơ,

Những thằng bốc phét,

Xứ VoZ bao dung, ngỡ chẳng bao giờ thiếu đất

Ôi thương thay,

Từng nhộn nhịp kiếm fame,

Đăng đàn, lập thớt,

Nghĩ lại mà vui,

Dẫu nước mắt đang rơi mà ta cũng hé nụ cười, thương thương, tội tội,

Nay nước mất nhà tan,

Biết lấy đâu là nơi tụ hội,

Muôn nẻo đường đi, muôn nơi vời vợi,

Thôi ta xin những người anh em

Dẫu có bơ vơ cũng chớ đừng làm bậy,

Hay là kéo cả sang đây mà vui chơi phá quấy ?!



Ôi trách thay,

Thành lũy tan thì tướng quân mang tội,

Triệu “ơ cao” trong tay,

Ngỡ tưởng không có gì thắng nổi,

Ai biết trước đâu,

Sự được mất như trở bàn tay

Khi trên đỉnh cao cũng là lúc ngàn người giương cung ngắm tới,

Vậy nên người xưa vẫn nói,

Ôi,

Lãng hoa đào tận anh hùng

Thị phi thành bại chuyển đầu không, …



Ta vẫn nghe quen,

Tướng quân đời xưa cưỡi ngựa ô, vác xà mâu, chạy trong mưa tên,

Khiến quân thù kinh sợ,

Ngẫm đến tướng quân nhà ta,

Dẫn dắt triệu anh em mà ngỡ như giang hồ coi chợ,

Cưỡi lít vàng, gương zin,

Có lẽ trong cốp xe còn có cái làn, để sẵn đi mua nước bạc hà cho vợ,

Ôi !

Nhìn sang “min, mốt” nhà người,

Bốn bánh ro ro

Miệng gang, mắt lửa

Ta mới hiểu vì sao nên nỗi hôm nay cơ đồ sụp đổ.



Ôi,

Thương thay vốt zơ,

Một lòng kính sợ,



Tang thương thay,

Thành đổ lũy tan,

Phím đen nhói đau,

Chuột vàng ứa máu

Hỏi giờ tan tác về đâu ?



Thôi ta xin mượn văn người xưa

Viết mấy dòng lệ rỏ, …

Thôi thì,

“Nước mắt anh hùng lau chẳng ráo, thương vì hai chữ thiên dân;
Cây hương nghĩa sĩ thắp nên thơm, cám bởi một câu vương thổ.”

Hỡi ơi!
Có linh xin hưởng.
bác là dân chuyên làm điếu văn à. Nghề này so với it thu nhập như thế nào?
 
chán lắm bác ạ, đang cày cuốn 300 bài code thiếu nhi đây mà chả vào
thay vì cày 300 bài code thiếu nhi thì em nghĩ bác nên tham khảo cuốn nghìn năm tán gái nhà họ nguyễn. Vì 300 bài code thiếu nhi chỉ nghe tên chứ chưa ai dám khẳng đinh sở hữu bản gốc, muốn cầm được cuốn này cần phải có cơ duyên hiếm có. Ngoài ra bác cần phải khổ luyện, nhiều lúc vì luyện tập mà tẩu hỏa nhập ma. Còn một điều ít ai biết, thay vì tự cung như tịch tà kiếm phổ, muốn luyện 300 bài code bác phải hy sinh dáng ngồi tự nhiên của bản thân, bán đoạn cuối của đường ruột cho thần code, lúc này bác sẽ bị trĩ ( thực ra là "trí" của "trí tuệ" đọc trại) giống như huy chương khẳng định mình đã đạt đến ngưỡng cửa của trí tuệ, từ lúc này trở đi bác chỉ có thể làm (người đàn ông thành)công chứ muôn đời không thể trở về (người đàn ông thực) thụ.
 
Sửa lần cuối:
Rồi sẽ buồn...
Ngây ngô như sỏi đá,
Lăn vô tình trên lối vắng em qua.
Và sẽ rơi...
Như mùa cây thay lá,
Em nhoẻn cười thay màu áo đôi ta.

Có một hôm...
Sỏi va mình điên loạn,
Chợt thành hình,
Tròn,
Chai sạn vết đau.
Em nhặt lên,
Hòn sỏi cười nứt rạn.
Có thấy lòng hoang hoải chút tình nhau
Y8aLVdj.png
 
E đang tập làm đôi dòng thất ngôn bát cú. giao lưu với ace.

Chiều rơi giọt nắng rớt bên thềm

Cứ thế hoàng hôn chuyển tới đêm

Quán xá lên đèn người tấp nập

Căn phòng một cõi nhớ về em

Ngày ngày hai đứa tay đan chặt

Tối tối quần nhau cảnh buông rèm

Ánh sáng trăng đêm dần tới đỉnh

Xem chừng lại muốn ghé điếm đêm
 
Sửa lần cuối:
còn ai làm thơ ko?

Nước sông lành lạnh cứ buồn trôi
Thuyền hoa bên bến phía xa xôi
Mù sương mờ ảo giăng ngang lối
Đoàn người đưa rước em và... tôi
Huyễn hoặc với lòng mình thế thôi
Người theo ai khác bỏ tôi rồi
Hạnh phúc lên ngôi, đây vực tối
Nước sông lành lạnh, vẫn buồn trôi

Nước sông lành lạnh cứ buồn trôi
Văng vẳng đâu đấy tiếng đưa nôi
Câu hò ai oán trong đêm tối
Trăng tàn chiếu xuống bóng em tôi
Giờ đây lẻ chiếc đơn chăn gối
Ngày chồng tử nạn tiếng thiên lôi
Bỏ lại vợ con không trăn trối
Nước sông lành lạnh vẫn buồn trôi

Nước sông dìu dịu nắng vàng trôi
Em giờ dạo bước kế bên tôi
Lòng tôi vẫn vậy không gian dối
Dẫu nàng góa phụ cũng thế thôi
Hận người năm xưa bội hôn phối
Xuống tay cục đá vỡ làm đôi
Tiễn chồng em đi thiên thu lối
Nước sông dìu dịu nắng vàng trôi
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
DinhBaPhong,
Người trả lời cuối
hadaicoc,
Trả lời
155
Lượt xem
9.474
Quay lại
Lên đầu trang