Cuộc sống này còn chỗ trống nào?

DoanhDepTrai

Junior Member
-Những tháng ngày trằn trọc vì những mối lo âu tiền bạc cụ thể tiền học phí, tiền nhà trọ, tiền ăn tiền uống, tiền thuốc tiền men cũng quá đỗi để dễ dàng làm người ta nản chí trong khoảng thời gian khó khăn, em đến nay vẫn còn đang học lớp 11 sắp bước sang độ tuổi 18, cái tuổi mà người ta cho rằng là đẹp nhất, đáng giá nhất cũng như là những bước đi chập chững vào đời với nhiều ước mơ, hoài bão và đôi khi cũng mơ mộng.
-17 năm trời em sống chỉ để duy nhất đi tìm về khái niệm giản đơn và hạnh phúc nó như thế nào thông qua mô tả của nhiều người, cuộc đời vốn bất công nên cọng lông không bao giờ thẳng :v Vậy đành ra phải tạm ngưng cái suy nghĩ đó và tiếp tục vặn óc cho những ngày tháng tiếp theo phải trôi qua như thế nào :v
-Như nhiều người cũng đã biết câu chuyện của cuộc đời em bởi em cũng đã từng có post một cái thread tâm sự để có thể san sẻ bớt được phần nào trong cuộc sống, đến giờ vẫn còn chưa cải thiện được phần nào, cũng có thể là tệ hơn lúc trước, nhưng may sao chẳng biết do bản thân đã thay đổi hay học được cách chấp nhận những gì đang diễn ra, cũng chẳng còn tiêu cực mấy đến từ những chuyện xung quanh, nay cũng tới hạn học phí chưa có khả năng chi trả + công nợ là 13 triệu, thêm xấp giấy tiền trọ cũng quá hạn 2 3 ngày với sự cằn nhằn của bà chủ trọ, khổ cái giờ đang chuyển mùa nên cũng bị bệnh chẳng dám mua thuốc uống, đành nhờ thằng bạn mua hộ trả được lúc nào thì trả,đủ thứ..
- Má em giờ cũng tay chân yếu ớt không có khả năng đi làm đành phải bán bánh Flan kiếm sống rai rai qua ngày, ông anh làm thức khuya dậy sớm nhận lương bổng cũng tầm được 5,6triệu trả trọ, ít ra cũng còn lai lai được 200,300k ăn qua tháng. Thế đấy, giờ chỉ biết sống được ngày nào hay ngày đó chứ mơ mộng gì những thứ xa vời.
 
Last edited:

Yuukii

Senior Member
Lonely
I'm Mr. Lonely
I have nobody
For my own

Cố lên fen, fen còn trẻ mà đã bi quan như thế này thì sao có tương lai được8-)
 

asddd

Senior Member
Đẹp Trai mà chưa biết khởi nghiệp thì cũng không nên than thở nhiều .
 
Loser vậy em
01A6E545-9040-4CE6-A1DB-01004F2AE217.png
 
Hồi t bằng tuổi m kho lo tý nào đến chuyện tiền bạc luôn, ô bà già cho rủng rỉnh chơi thả ga, đến tận đh t thiếu tiền cái alo về vẫn thoải mái, đếu hiểu nổi c3 ô bà gìa kho lo sống sao luôn
 

biglaps

Member
Hồi t bằng tuổi m kho lo tý nào đến chuyện tiền bạc luôn, ô bà già cho rủng rỉnh chơi thả ga, đến tận đh t thiếu tiền cái alo về vẫn thoải mái, đếu hiểu nổi c3 ô bà gìa kho lo sống sao luôn
Bác vào hoàn cảnh đó thì khắc biết ngay, thường cấp 3 mà không lo nổi cơ bản thì hết lớp 9 là đi làm rồi, hiện tại thì hết lớp 9 đi học trường nghề thay vì học cấp 3 cũng đầy.
 

tungtukuvavivo

Senior Member
Vô cùng thông cảm với bạn thớt, thực ra ai cũng phải trải qua giai đoạn khó khăn, sau này vượt qua rồi nhìn lại mới thấy mình mạnh mẽ thế nào. Ráng học lấy cái cấp ba rồi đi học nghề, sau này có điều kiện thì học lên tiếp vậy.
 

DoanhDepTrai

Junior Member
cố đi làm hay làm bất cứ cái gì để có thể đi học chứ k học ra đời cực khỏi nói. Thấy hoàn cảnh của chú mà anh cảm thấy chán thực sự :pudency:
Bác sẽ thấy chán hơn khi bản thân em là một thằng gầy gò yếu ớt bẩm sinh nên xin làm gì người ta cũng không chịu nhận, một phần vì sợ làm giữa chừng đuối sức lây lụy cho cửa hàng, một phần thấy thế cũng sợ làm chuyện không ra gì lại còn ảnh hưởng tới quán xá người khác, nên cũng chịu thôi ạ :D Nên đó giờ em vẫn mang cái tư tưởng trong đầu là đi làm bằng tri thức thì sẽ bù đắp lại được phần trống này, nhưng giờ cơ hội còn không có thì chắc là đường cùng rồi :D Có tìm cách để phát triển bản thân nhưng không có hiệu quả + Không có tiền để đi khám nên thế cũng chịu
 
Top