thảo luận [Dịch] Trung Hoa thập đại đồ phu

Phụ lục: Nữ ma đầu vùng Đông Bắc
Vào tháng 9 năm 1994, một số người dân đã đến đồn cảnh sát thuộc thành phố Giai Mộc Tư để báo án. Qua đó, họ đã tìm thấy hai túi nilon bên trong có chứa chân người tại một bãi cỏ ở bờ đông sông Tùng Hoa. Cùng lúc đó, cảnh sát cũng tiếp nhận thông tin từ người dân về việc phát hiện túi nilon có chứa phần thi thể người không toàn vẹn ở khu vực cách đó hơn 8km. Điều tra viên đã tiến hành ghép những mảnh vụn thi thể lại với nhau. Tuy nhiên, phần đầu không được tìm thấy, tay chân cũng không còn nguyên vẹn. Do vậy họ chỉ có thể xác định được nạn nhân gồm có ba người. Bao gồm một nam, một nữ và một trẻ em.
Do không biết được hiện trường gây án đầu tiên. Hung thủ lại khéo léo vứt những phần thi thể rải rác nhiều nơi. Cộng với việc nghiệp vụ thời đó còn rất nhiều hạn chế. Nên vụ án dần rơi vào bế tắc và đành phải tạm lắng xuống vì không có manh mối nào mới. Tuy nhiên, cơn ác mộng đã trở lại...
Vào tháng 6 năm 1995, người dân lại tiếp tục tìm thấy những bao nilon chứa những phần thi thể người nằm rải rác trong mương nước của viện nghiên cứu nông nghiệp ở phía nam thành phố và dưới chân cầu Tam Hợp. Xác chết này là nam giới, cũng có tình trạng tương tự với ba cái xác trước đó. Không có đầu, toàn bộ những mảnh thi thể ghép lại chỉ được 2/3 cơ thể. Trước sức ép của dư luận, cục trưởng cục công an Ngô Kế Học hạ lệnh rằng:
- Trong một tháng phải xác định được danh tính của người bị hại. Trong hai tháng phải xác định được hung thủ là ai và hoàn tất phá án trong vòng ba tháng!!

Sau khi tiến hành phân tích thi thể vừa được tìm thấy, các điều tra viên đã rút ra những kết luận sau:
  • Móng tay của nạn nhân hơi vàng, có thể là do hút thuốc nhiều.
  • Cột sống hơi cong, cơ mông phát triển. Có thể nạn nhân làm công việc cần phải ngồi lâu, có lẽ là nhân viên văn phòng.
  • Căn cứ theo độ dài của chân, có thể xác định nạn nhân cao khoảng 1m80, cổ tay trái có vết sẹo.
  • Qua phân tích móng chân, có thể xác định độ tuổi nạn nhân rơi vào khoảng 32-35 tuổi.

Tuy nhiên qua những phân tích bên trên, ngoại trừ vết sẹo ở cổ tay ra. Những điểm còn lại không có gì gọi là đặc biệt. Vì ở Đông Bắc có rất nhiều người cao 1m80, nghiện thuốc và làm việc văn phòng. Chẳng khác gì là mò kim đáy bể. Vì vậy sau khi tập hợp được những chi tiết trên. Cơ quan công an thành phố Giai Mộc Tư đã tiến hành tung ra một bản thông báo với nội dung:
- Có một người đàn ông bị tai nạn giao thông đang nằm cấp cứu tại bệnh viện. Người này chừng 32-35 tuổi, cao khoảng 1m80, cao lớn, mạnh khỏe, bắp thịt cuồn cuộn, nắm tay rắn chắc. Trên cổ tay có một vết sẹo. Gia đình ai có người thân mang những đặc điểm trên, xin vui lòng gọi vào số 1234 để biết thêm chi tiết.

Không lâu sau khi bản tin được đưa lên. Có một cụ già gọi điện đến thông báo rằng con trai của ông tên là Đổng Đại Khánh đã lâu rồi không đến thăm ông. Ông đã gọi điện đến nhà và cơ quan nhưng họ nói rằng Đổng Đại Khánh đã mấy ngày nay không đến rồi. Đổng Đại Khánh năm nay 33 tuổi. Là cảnh sát của một đơn vị chính trị trong thành phố. Hiện đang sống một mình sau khi ly hôn. Cụ Đổng cho biết thêm, lần cuối cùng ông gặp con trai là vào tháng 5. Vết sẹo có ở cổ tay là do Đổng Đại Khánh bị mảnh chai cứa trúng tay trong khi cố can ngăn một vụ ẩu đả. Các điều tra viên sau đó đã đến nhà của Đổng Đại Khánh. Hàng xóm cho biết rằng đã lâu không thấy Đổng Đại Khánh về nhà. Lần cuối cùng họ gặp anh là vào ngày 1/6 tết thiếu nhi. Khi đó anh cùng bạn gái trở về nhà. Những người hàng xóm nói rằng, anh ta không có hiềm khích với ai ở đây, dạo trước còn có một người bạn gái và hai người sống cùng nhau. Đó là một cô gái xinh đẹp và Đại Khánh gọi cô ta là Tú Nga. Sau khi nhận được sự đồng ý của cụ Đổng, cảnh sát đã tiến hành phá khóa cửa. Khi cửa vừa mở, cảnh tượng bên trong khiến ai nấy cũng đều choáng váng. Căn nhà như bị xới tung lên. Phòng khách và bếp đầy những máu, ngoài ra còn có xương và thịt vụn. Sau khi kiểm tra và đối chiếu dấu máu tại hiện trường với thi thể vô danh. Tổ điều tra đã xác định được nạn nhân chính là Đổng Đại Khánh! Đến đây, tổ điều tra bắt đầu tập trung vào cô gái mang tên Tú Nga. Cụ Đổng lúc này cũng sực nhớ ra rằng con trai mình đã từng đề cập là đang quen với một cô gái họ Nhâm. Tuy nhiên sau khi điều tra và rà soát, không hề có ai mang tên Nhâm Tú Nga cả. Tuy nhiên họ đã nắm được một tin khá quan trọng. Đó là rất có thể Đổng Đại Khánh quen cô gái này bằng việc môi giới hôn nhân. Kết quả là gần 200 sở hoạt động môi giới hôn nhân trên địa bàn thành phố đều được sàng lọc. Cuối cùng họ cũng đã tìm được tên của Đổng Đại Khánh và Nhâm Tú Nga tại sổ đăng ký của một công ty tên "Duy Mỹ". Theo trí nhớ của những người tại trung tâm Duy Mỹ. Nhâm Tú Nga là một người có ngoại hình thanh tú, trông rất đáng thương. Sau khi nghe qua câu chuyện đầy cảm động về cuộc hôn nhân tan vỡ. Họ đều có ấn tượng rất tốt đối với cô gái này. Họ hứa rằng sẽ không để cô phải chịu khổ nữa và sẽ tìm cho cô một người đàn ông tốt. Và người đàn ông đó chính là Đổng Đại Khánh, cao lớn, mạnh mẽ lại còn làm cảnh sát. Quả thật là một người đàn ông lý tưởng để lấy làm chồng.
Qua mô tả từ những người hàng xóm của Đổng Đại Khánh và những nhân viên tại trung tâm Duy Mỹ. Cục công an đã phác thảo được chân dung của Nhâm Tú Nga và tiến hành tìm người. Sau đó, đã có rất nhiều người liên hệ đến cơ quan công an. Có người nói đã từng nhảy với cô ta, có người nói đã từng ngủ với cô ta... Nhưng khi công an điều tra sâu hơn thì lại càng ngày càng rối. Cho đến một hôm có một bà cụ đến từ quận Đông Phong thăm họ hàng. Sau khi nhìn bức chân dung, bà đã thốt lên:
- Không phải con bé Ba con của ông Mã cùng thôn với tôi đây sao?

Vậy là, danh tính thực sự của cô gái bí ẩn kia đã được xác định!
1642838973238.png
 
Sửa lần cuối:
Bên Tàu nhiều vụ án khủng khiếp bị ém lắm, như vụ thằng bệnh nào giết mấy em nữ nhân viên. Còn vụ thằng thủ phạm viết sách về chính vụ giết người của nó, conan điều tra ra xong ém luôn sách lẫn vụ ấy, chắc sách thì bị thu hồi.
 
Bên Tàu nhiều vụ án khủng khiếp bị ém lắm, như vụ thằng bệnh nào giết mấy em nữ nhân viên. Còn vụ thằng thủ phạm viết sách về chính vụ giết người của nó, conan điều tra ra xong ém luôn sách lẫn vụ ấy, chắc sách thì bị thu hồi.

Đất nước tỷ dân, rộng lớn.. lại vào cái thời kỳ tranh sáng, tranh tối nữa thì làm gì có gì là không thể :sweat::sweat:

Gửi từ một thằng gay tốt là một thằng gay đã chết :mad: bằng vozFApp
 
Bên Tàu nhiều vụ án khủng khiếp bị ém lắm, như vụ thằng bệnh nào giết mấy em nữ nhân viên. Còn vụ thằng thủ phạm viết sách về chính vụ giết người của nó, conan điều tra ra xong ém luôn sách lẫn vụ ấy, chắc sách thì bị thu hồi.
Vụ giết mấy em nữ nhân viên xong cắm cọc vào bím đúng ko? Vụ đó hỏi 1 thằng tàu xem có hư cấu k thì nó nói là có thật.
 
Vụ giết mấy em nữ nhân viên xong cắm cọc vào bím đúng ko? Vụ đó hỏi 1 thằng tàu xem có hư cấu k thì nó nói là có thật.
Có thật đấy, tôi nhìn ảnh mấy cái xác và đầu rồi, ám ảnh vcl ra. :sweat: Bọn Tàuđông dân, nhiều khu còn thưa dân kiểu vùng quê như miền Tây nữa nên có giết người man rợ cũng ko ai hay. Chính ra mấy cái đám giết người hàng loạt thì bọn Tàu chả kém gì bọn Mẽođâu,đất nước thìđông dân,đất hoang lại nhiều nữa. :shame:
 
Có thật đấy, tôi nhìn ảnh mấy cái xác và đầu rồi, ám ảnh vcl ra. :sweat: Bọn Tàuđông dân, nhiều khu còn thưa dân kiểu vùng quê như miền Tây nữa nên có giết người man rợ cũng ko ai hay. Chính ra mấy cái đám giết người hàng loạt thì bọn Tàu chả kém gì bọn Mẽođâu,đất nước thìđông dân,đất hoang lại nhiều nữa. :shame:
ộp ộp vài tấm đi thím
h1kRuMc.jpg
 
2: Nữ ma đầu vùng Đông Bắc
Vào tháng 9 năm 1994, một số người dân đã đến đồn cảnh sát thuộc thành phố Giai Mộc Tư để báo án. Qua đó, họ đã tìm thấy hai túi nilon bên trong có chứa chân người tại một bãi cỏ ở bờ đông sông Tùng Hoa. Cùng lúc đó, cảnh sát cũng tiếp nhận thông tin từ người dân về việc phát hiện túi nilon có chứa phần thi thể người không toàn vẹn ở khu vực cách đó hơn 8km. Điều tra viên đã tiến hành ghép những mảnh vụn thi thể lại với nhau. Tuy nhiên, phần đầu không được tìm thấy, tay chân cũng không còn nguyên vẹn. Do vậy họ chỉ có thể xác định được nạn nhân gồm có ba người. Bao gồm một nam, một nữ và một trẻ em.
Do không biết được hiện trường gây án đầu tiên. Hung thủ lại khéo léo vứt những phần thi thể rải rác nhiều nơi. Cộng với việc nghiệp vụ thời đó còn rất nhiều hạn chế. Nên vụ án dần rơi vào bế tắc và đành phải tạm lắng xuống vì không có manh mối nào mới. Tuy nhiên, cơn ác mộng đã trở lại...
Vào tháng 6 năm 1995, người dân lại tiếp tục tìm thấy những bao nilon chứa những phần thi thể người nằm rải rác trong mương nước của viện nghiên cứu nông nghiệp ở phía nam thành phố và dưới chân cầu Tam Hợp. Xác chết này là nam giới, cũng có tình trạng tương tự với ba cái xác trước đó. Không có đầu, toàn bộ những mảnh thi thể ghép lại chỉ được 2/3 cơ thể. Trước sức ép của dư luận, cục trưởng cục công an Ngô Kế Học hạ lệnh rằng:
- Trong một tháng phải xác định được danh tính của người bị hại. Trong hai tháng phải xác định được hung thủ là ai và hoàn tất phá án trong vòng ba tháng!!

Sau khi tiến hành phân tích thi thể vừa được tìm thấy, các điều tra viên đã rút ra những kết luận sau:
  • Móng tay của nạn nhân hơi vàng, có thể là do hút thuốc nhiều.
  • Cột sống hơi cong, cơ mông phát triển. Có thể nạn nhân làm công việc cần phải ngồi lâu, có lẽ là nhân viên văn phòng.
  • Căn cứ theo độ dài của chân, có thể xác định nạn nhân cao khoảng 1m80, cổ tay trái có vết sẹo.
  • Qua phân tích móng chân, có thể xác định độ tuổi nạn nhân rơi vào khoảng 32-35 tuổi.

Tuy nhiên qua những phân tích bên trên, ngoại trừ vết sẹo ở cổ tay ra. Những điểm còn lại không có gì gọi là đặc biệt. Vì ở Đông Bắc có rất nhiều người cao 1m80, nghiện thuốc và làm việc văn phòng. Chẳng khác gì là mò kim đáy bể. Vì vậy sau khi tập hợp được những chi tiết trên. Cơ quan công an thành phố Giai Mộc Tư đã tiến hành tung ra một bản thông báo với nội dung:
- Có một người đàn ông bị tai nạn giao thông đang nằm cấp cứu tại bệnh viện. Người này chừng 32-35 tuổi, cao khoảng 1m80, cao lớn, mạnh khỏe, bắp thịt cuồn cuộn, nắm tay rắn chắc. Trên cổ tay có một vết sẹo. Gia đình ai có người thân mang những đặc điểm trên, xin vui lòng gọi vào số 1234 để biết thêm chi tiết.

Không lâu sau khi bản tin được đưa lên. Có một cụ già gọi điện đến thông báo rằng con trai của ông tên là Đổng Đại Khánh đã lâu rồi không đến thăm ông. Ông đã gọi điện đến nhà và cơ quan nhưng họ nói rằng Đổng Đại Khánh đã mấy ngày nay không đến rồi. Đổng Đại Khánh năm nay 33 tuổi. Là cảnh sát của một đơn vị chính trị trong thành phố. Hiện đang sống một mình sau khi ly hôn. Cụ Đổng cho biết thêm, lần cuối cùng ông gặp con trai là vào tháng 5. Vết sẹo có ở cổ tay là do Đổng Đại Khánh bị mảnh chai cứa trúng tay trong khi cố can ngăn một vụ ẩu đả. Các điều tra viên sau đó đã đến nhà của Đổng Đại Khánh. Hàng xóm cho biết rằng đã lâu không thấy Đổng Đại Khánh về nhà. Lần cuối cùng họ gặp anh là vào ngày 1/6 tết thiếu nhi. Khi đó anh cùng bạn gái trở về nhà. Những người hàng xóm nói rằng, anh ta không có hiềm khích với ai ở đây, dạo trước còn có một người bạn gái và hai người sống cùng nhau. Đó là một cô gái xinh đẹp và Đại Khánh gọi cô ta là Tú Nga. Sau khi nhận được sự đồng ý của cụ Đổng, cảnh sát đã tiến hành phá khóa cửa. Khi cửa vừa mở, cảnh tượng bên trong khiến ai nấy cũng đều choáng váng. Căn nhà như bị xới tung lên. Phòng khách và bếp đầy những máu, ngoài ra còn có xương và thịt vụn. Sau khi kiểm tra và đối chiếu dấu máu tại hiện trường với thi thể vô danh. Tổ điều tra đã xác định được nạn nhân chính là Đổng Đại Khánh! Đến đây, tổ điều tra bắt đầu tập trung vào cô gái mang tên Tú Nga. Cụ Đổng lúc này cũng sực nhớ ra rằng con trai mình đã từng đề cập là đang quen với một cô gái họ Nhâm. Tuy nhiên sau khi điều tra và rà soát, không hề có ai mang tên Nhâm Tú Nga cả. Tuy nhiên họ đã nắm được một tin khá quan trọng. Đó là rất có thể Đổng Đại Khánh quen cô gái này bằng việc môi giới hôn nhân. Kết quả là gần 200 sở hoạt động môi giới hôn nhân trên địa bàn thành phố đều được sàng lọc. Cuối cùng họ cũng đã tìm được tên của Đổng Đại Khánh và Nhâm Tú Nga tại sổ đăng ký của một công ty tên "Duy Mỹ". Theo trí nhớ của những người tại trung tâm Duy Mỹ. Nhâm Tú Nga là một người có ngoại hình thanh tú, trông rất đáng thương. Sau khi nghe qua câu chuyện đầy cảm động về cuộc hôn nhân tan vỡ. Họ đều có ấn tượng rất tốt đối với cô gái này. Họ hứa rằng sẽ không để cô phải chịu khổ nữa và sẽ tìm cho cô một người đàn ông tốt. Và người đàn ông đó chính là Đổng Đại Khánh, cao lớn, mạnh mẽ lại còn làm cảnh sát. Quả thật là một người đàn ông lý tưởng để lấy làm chồng.
Qua mô tả từ những người hàng xóm của Đổng Đại Khánh và những nhân viên tại trung tâm Duy Mỹ. Cục công an đã phác thảo được chân dung của Nhâm Tú Nga và tiến hành tìm người. Sau đó, đã có rất nhiều người liên hệ đến cơ quan công an. Có người nói đã từng nhảy với cô ta, có người nói đã từng ngủ với cô ta... Nhưng khi công an điều tra sâu hơn thì lại càng ngày càng rối. Cho đến một hôm có một bà cụ đến từ quận Đông Phong thăm họ hàng. Sau khi nhìn bức chân dung, bà đã thốt lên:
- Không phải con bé Ba con của ông Mã cùng thôn với tôi đây sao?

Vậy là, danh tính thực sự của cô gái bí ẩn kia đã được xác định!
Xem tệp đính kèm 987522
tiếp đi thím
 
Có thật đấy, tôi nhìn ảnh mấy cái xác và đầu rồi, ám ảnh vcl ra. :sweat: Bọn Tàuđông dân, nhiều khu còn thưa dân kiểu vùng quê như miền Tây nữa nên có giết người man rợ cũng ko ai hay. Chính ra mấy cái đám giết người hàng loạt thì bọn Tàu chả kém gì bọn Mẽođâu,đất nước thìđông dân,đất hoang lại nhiều nữa. :shame:
Cho xin ít ảnh xem đi thím. Việt Nam có vụ tiệm vàng Kim Sinh nghe cũng sợ vl mà không thấy ảnh nhỉ

via theNEXTvoz for iPhone
 
Cô ta tên thật là Mã Diễm Hồng, 28 tuổi ngụ ở huyện Hóa Xuyên. Có một người chồng là nông dân và họ đã có với nhau hai đứa con. Năm 1993, hai người ly hôn. Mã Diễm Hồng để lại hai đứa con cho chồng cũ. Còn bản thân thì đến thành phố Giai Mộc Tư thuê nhà sống một mình. Đối với Mã Diễm Hồng, ấn tượng của những người ở quê đối với cô tốt có, xấu có.
Không ít người nhận xét rằng cô nói chuyện rất có duyên, vẻ ngoài xinh đẹp và rất hay tươi cười. Có người lại nói cô ta đĩ bợm, dâm đãng và nói năng khoác lác.
Sau đó ông Đổng lại cung cấp thêm thông tin. Rằng con trai của ông có một cuốn sổ tiết kiệm 2 vạn tệ. Nhưng bây giờ lại không thấy đâu nữa. Cho nên cảnh sát quyết định phải tìm bằng được Mã Diễm Hồng vì nghi cô ta có liên quan đến vụ án.
Cảnh sát tin rằng, nếu thực sự cuốn sổ đó là do cô ta lấy. Cô ta nhất định phải đến ngân hàng rút tiền. Vì vậy nên họ đã bố trí lực lượng rải đều trên khắp các ngân hàng trong thành phố. Và quả không sai, họ đã bắt được Mã Diễm Hồng khi cô ta đang định rút tiền.
Trong lúc lấy lời khai, Mã Diễm Hồng trả lời rất quanh co. Có lúc thì cô nói mình và Đổng Đại Khánh đã chia tay nhau từ lâu. Lúc thì nói cả hai tình cảm rất thắm thiết nên Đổng Đại Khánh mới tặng cuốn sổ cho cô ta. Mã Diễm Hồng còn nói rằng, Đổng Đại Khánh chết là do tai nạn giao thông. Cô ta còn hỏi lại cảnh sát, sổ tiết kiệm đó là do anh ta đưa cho cô ta, tại sao lại bắt cô ta? Trong cuộc thẩm vấn, những lời nói của cô ta đều rất mâu thuẫn và cảnh sát cho rằng người này có rất nhiều vấn đề, vì vậy đã bắt đầu hỏi cô ta về vụ án vứt xác hơn một năm về trước (hai vụ này có nhiều điểm rất giống nhau vì vậy họ đã sớm nhận được chỉ thị rằng sẽ cùng điều tra cả hai cùng một lúc). Lúc này, Mã Diễm Hồng đột nhiên khóc to:
- Giết một người là chết, hai người cũng là chết, tôi sẽ nói hết”.

Năm 1993, sau khi Mã Diễm Hồng li hôn chồng cũ, cô ta chuyển đến Giai Mộc Tư và thuê một phòng trọ ở khu vực ngoại ô. Chủ nhà tên Từ Học Lễ, cả nhà có 3 người sống cùng nhau. Mã Diễm Hồng ban đầu dự định sẽ kinh doanh để kiếm tiền trang trải cuộc sống. Tuy nhiên do thiếu kinh nghiệm và thị trường cạnh tranh rất khốc liệt nên cô đã thất bại thảm hại. Lúc mới nghe đến đây, các điều tra viên đã ngầm nghĩ rằng:
- Chắc gã họ Từ đã đối đãi tệ hại với Mã Diễm Hồng. Cho nên ả mới nảy sinh ý định giết người.

Cũng theo như những số liệu thống kê. Thì phần lớn hung thủ đều là nam giới và trong một số ít những vụ án có hung thủ là nữ thì thường có nhiều đặc điểm khác so với những vụ có hung thủ là nam. Sức chịu đựng của phụ nữ rất lớn, những cảm xúc tiêu cực sẽ dễ giải tỏa hơn (cãi nhau hoặc khóc một trận là xong). Vì vậy, phụ nữ rất ít giết người vì sự nóng nảy. Hầu hết những người chết dưới tay họ thì đều là những người mà họ đã phải chịu đựng trong một thời gian dài. Cho đến khi không thể chịu đựng được nữa.
Vì vậy, nhìn chung phụ nữ giết người thì động cơ của họ sẽ rất rõ ràng. Kết quả một cuộc khảo sát trong nước cho thấy, gần 50% là vấn đề về tình cảm và 25% là mâu thuẫn gia đình. Qua thống kê cho thấy, các vụ án phụ nữ giết người đa phần đều bị thúc đẩy bởi sự thù hận sâu sắc
  • Anh ta đánh tôi, làm tôi không thể chịu đựng nổi nữa, vì vậy anh ta phải chết!
  • Anh ta ngoại tình ở ngoài còn sỉ nhục tôi, anh ta phải chết!!!

Thế nhưng, trong vụ án này, các điều tra viên đã phán đoán sai! Gia đình chủ nhà không những không làm gì có lỗi với Mã Diễm Hồng. Mà ngược lại, họ còn có ơn với cô ta.
Ngay từ đầu, cô ta đã nói dối chủ nhà khi giới thiệu mình dưới một cái tên và thân phận khác. Và khác hẳn so với những thông tin cô ta để lại ở bộ phận thông tin. Cô ta nói cô ta tên là Vương Lan, vốn dĩ ở nhà mở quán ăn với chồng, chăm chỉ làm việc. Khó khăn lắm mới thoát được cảnh khổ thì chồng cô ta ngoại tình với một nhân viên trong quán, sau đó đuổi cô ta đi. Cô ta không còn cách nào khác nên phải đến Giai Mộc Tư và tự nuôi sống mình bằng việc đi bán hàng trong trung tâm thương mại. Vợ chồng Từ Học Lễ cảm thấy cô gái này đáng thương nên đã giảm tiền thuê nhà cho cô ta từ 100 tệ xuống còn 50 tệ. Ngoài ra những lúc bình thường còn đặc biệt quan tâm và đối xử tốt với cô ta.
Ngày 25 tháng 8 năm 1994 là ngày Mã Diễm Hồng phải trả tiền nhà. Chủ nhà đến gõ cửa phòng, cô ta liền làm ra vẻ đáng thương, giọng nghẹn nghẹn nói:
- Anh Từ... tôi rất xin lỗi... Ông chủ cửa hàng đi lấy hàng đến giờ vẫn chưa về nên tôi vẫn chưa được phát lương. Hiện tại ngay cả đến tiền ăn tôi cũng...

Nói đến đây, Mã Diễm Hồng làm bộ như rơi nước mắt khiến ông chủ Từ cảm thấy vô cùng xót xa. Vì thế nên dù tiền nhà vẫn chưa đòi được. Từ Học Lễ còn dúi vào tay của Mã Diễm Hồng 200 tệ và an ủi ả. Không biết rằng ả ta hết tiền thật hay là giả vờ. Vì sau này mới biết, ả thất bại trong việc kinh doanh là vì ham chơi hơn ham làm. 200 tệ chẳng đủ để ả tiêu trong vài ngày. Nhưng ả làm bộ rất cảm kích và cảm ơn Từ Học Lễ rối rít. Riêng Từ Học Lễ thì không thể nào ngờ rằng. Chính 200 tệ làm ơn này đã khiến cả nhà ba người của ông ta phải chết thảm. Đó là vì khi được Từ Học Lễ cho tiền. Mã Diễm Hồng đã thấy ông ta rút hai tờ trong một xấp 100 tệ mới tinh. Dự đoán số tiền không dưới 5000 tệ. Một con số khá lớn vào thời điểm đó. Ngay từ lúc nhìn thấy xấp tiền, tim Mã Diễm Hồng đã đập thình thịch liên hồi.
Mặc dù gia đình chủ nhà có điều kiện tốt, nhưng cũng không phải quá giàu có(Vì nếu không tại sao lại phải cho thuê nhà). Số tiền đó, là tiền ông ta chuẩn bị để về thăm quê vào ngày hôm sau. Sau khi đưa tiền cho cô ta, Từ Học Lễ nói với “Vương Lan ” rằng:
- Ngày hôm sau cả nhà tôi sẽ ngồi tàu về quê thăm nhà một người họ hàng. Phải cỡ 1 tuần sau mới trở về. Vì vậy làm phiền cô trông nhà giúp chúng tôi nhé!

Mã Diễm Hồng nhiệt tình đồng ý, thế nhưng trong đầu thì chỉ nghĩ về số tiền 5000 tệ kia. Đêm xuống ả vẫn nằm bặm môi suy nghĩ và bày mưu tính kế để hòng chiếm đoạt. Ngày hôm sau, trước khi lên đường. Ông chủ nhà cũng không quên lời ả nói rằng không có tiền ăn cơm. Nên đã cùng vợ làm một mâm cơm mời Mã qua ăn cùng. Sau này khi cảnh sát hỏi thì Mã có khai rằng:
- Lúc đó tôi thấy đây là có cơ hội để lấy được số tiền đó. Nên đã chủ động chạy ra ngoài mua bia và nước ngọt về. Trên đường đi tôi có ghé vào tiệm thuốc và mua một hộp thuốc ngủ.

Trước khi về nhà, ả đã cẩn thận nghiền nhỏ thuốc ngủ thành bột rồi mở nắp chai cho hết số bột vào. Sau đó ả trở về nhà, chủ động mở nắp chai đưa cho ba người bọn họ. Sau đó giả bộ ăn uống vui vẻ, còn chúc họ lên đường thượng lộ bình an. Sau một hồi, thuốc ngủ đã bắt đầu thấm. Cả ba người nhà họ Từ ngủ thiếp đi. Thế là Mã Diễm Hồng run run rút xấp tiền trong túi Từ Học Lễ ra. Trong lòng cực kỳ phấn khích. Ả định sẽ bỏ đi ngay, tuy nhiên khi nhìn thấy cả ba người đang ngủ say sưa. Ả lại chợt nghĩ:
- Nếu lát nữa họ tỉnh lại, phát hiện tiền bị mất thì cũng không hay. Dù sao ông chủ Từ cũng đối xử với mình rất tốt.

Thế là Mã Diễm Hồng liền xuống bếp lấy con dao lên và cắt cổ từng người để khỏi áy náy. Sau khi giết người xong, nhìn thấy ba cái xác quá lớn. Ả liền nảy ý định chặt nhỏ ra để phi tang. Sau này hàng xóm nhà Từ Học Lễ mới nói:
- Ngày hôm đó tôi cứ tưởng là nhà lão Từ làm thịt heo. Nghe tiếng chặt phùm phụp cả đêm!!!

Sau đó cô ta đã dành ra nhiều ngày để gói ghém từng mảnh xác và vứt chúng ở nhiều nơi khác nhau. Xong việc, cô ta ung dung cầm xấp tiền đi thuê một ngôi nhà tốt hơn trong thành phố. Khi nghe kể đến đây, các điều tra viên nhận thấy rằng tâm lý ả rõ ràng là có vấn đề. Suy nghĩ của ả thật không giống với người bình thường.
Có tiền, Mã Diễm Hồng bắt đầu la cà tới các vũ trường để tìm kiếm đàn ông. Tuy nhiên sau vài mối tình không đến đâu. Ả nhận thấy rằng đó không phải là một nơi tốt để kiếm chồng. Thế nên ả quyết định tìm đến trung tâm mai mối để tìm kiếm tình yêu với thân phận là Nhậm Tú Nga và được sắp xếp cho gặp Đổng Đại Khánh. Hai người sau một thời gian tìm hiểu thì tỏ ra rất tâm đầu ý hợp. Mã Diễm Hồng có ý muốn dọn đến sống chung với Đổng Đại Khánh. Anh ta cũng rất thích ả nên có ý định mau chóng tiến đến hôn nhân. Một ngày nọ, Đổng Đại Khánh khoe với Mã Diễm Hồng cuốn sổ tiết kiệm 2 vạn tệ. Nói rằng sẽ dùng nó để lo việc hôn sự của hai người. Trước món tiền lớn đó, Mã Diễm Hồng lại bặm môi suy nghĩ.
Ngày 2 tháng 6 năm 1995, Mã Diễm Hồng nói rằng đó là ngày sinh nhật của bà nội mình nên đã vào bếp làm mấy món ăn, còn mua bia về. Đổng Đại Khánh vui vẻ uống và ngủ thiếp đi không lâu sau đó. Đúng lúc cô ta chuẩn bị xuống tay thì một đồng nghiệp của Đổng Đại Khánh đến gõ cửa. Ả còn mời anh ta vào nhà mời nước và thuốc:
- Ảnh uống nhiều quá rồi, anh coi kìa, haizzz.

Sau khi người đồng nghiệp về, cô ta lại một lần nữa giơ con dao lên...
- Giết Đổng Đại Khánh, tôi không thề do dự chút nào. Vì anh ta đã đối xử với tôi quá tốt... Tôi... tôi thù ghét mọi sự quan tâm của người khác dành cho mình. Hơn thế nữa, nếu ảnh biết hết những chuyện trước đây tôi làm, ảnh sẽ khinh bỉ tôi. Ảnh lại còn là cảnh sát... Cho nên... cho nên...

Căn cứ vào lời khai, cảnh sát đã tìm được 4 cái đầu được chôn giấu kỹ ở vùng ngoại ô thành phố. Tại thời điểm đó, vụ án mới bắt đầu bước vào phán xử. Mã Diễm Hồng đã thú nhận tất cả, nhân chứng, vật chứng và chứng cớ đều rất đầy đủ…Thế nhưng đến phiên tòa sơ thẩm, Mã lại đột nhiên rút lại lời khai và nói rằng trước đây là do bị công an ép cung. Luật sư của ả cũng đã viện dẫn rằng:
- Một người phụ nữ yếu đuối như cô Mã đây thì làm sao có thể một mình xử lý hết thi thể của ba người? Tôi tin rằng cổ còn có một người nữa giúp sức.

Luật sư đó cũng cho rằng. Lượng thuốc ngủ mà Mã Diễm Hồng cho ba người nhà họ Từ uống chỉ đủ làm họ choáng váng. Nghĩa là ả vẫn phải trải qua quá trình giằng co dữ dội.Tuy nhiên tại hiện trường lại không thấy có dấu tích gì gọi là ẩu đả hay xô xác. Vậy có phải là càng củng cố thêm luận điểm là ả có đồng phạm hay không?
Khi tòa án yêu cầu cô ta ra đối chất trực tiếp. Rốt cuộc có hay không sự can thiệp của người thứ 3. Nhưng cô ta lại nói bóng gió rằng:
  • Một người làm một người chịu!
  • Việc mình làm thì còn đổ cho người khác làm gì!

Lúc này tòa án cũng không thể vội vàng có phán xét khi có quá nhiều điều đáng nghi như vậy. Cho nên phiên tòa đã tạm dừng lại để viện kiểm sát tìm thêm chứng cớ. Và cũng để cho ả có thời gian khai ra kẻ đồng phạm kia là ai.
Mã Diễm Hồng đã khai đồng bọn của ả là một người đàn ông họ Vương. Cô ta khai rõ về quá trình quen biết người này, giết người ra sao, chia tiền ra sao. Không những thế cô ta còn nói rằng người đó cũng là một người bị truy nã về tội giết người. Việc này rất kỳ quái vì lúc người đàn ông này bị truy nã thì Mã đã vào tù. Cho nên khả năng này là không cao. Tuy nhiên, khi cảnh sát chưa bắt được đồng phạm thì tòa cũng không thể kết án….. vì thế Mã Diễm Hồng đã sống trong tù cho đến tận năm 1998.
Khi vụ án được đưa ra xét xử lần thứ 3. Viện kiểm sát đã đưa ra chứng cứ rằng: "Ả đã không thể khai ra chính xác đặc điểm tướng mạo của gã họ Vương. Lúc cô ta giết người, Vương không hề có mặt tại Giai Mộc Tư. Những lời khai của cô ta về mối quan hệ giữa hai người cũng không tìm được bất cứ nhân chứng nào có thể chứng minh. Vì vậy có thể kết luận những lời khai của cô ta là giả.
Ngày 22 tháng 12 năm 1998, Mã Diễm Hồng bị thi hành án tử hình. Năm đó cô ta vừa tròn 31 tuổi.

1642856718230.png
1642856742661.png
 
Vụ tiếp theo có trong danh sách, nhưng chỉ giết có 1 người nên sẽ thay bằng vụ khác. Hung thủ là nữ và khá xinh đẹp(Cổ cũng bị chính sự xinh đẹp của mình hại). Đúng là điên đảo hồng nhan.
Trên google cũng có viết qua qua về vụ này. Cứ search vụ án Nhậm Tuyết là ra.

1642857172871.png
1642857230048.png

1642857268562.png
 
Nhiều người máu lạnh thật..

Gửi từ Máy vợ mua - không được xem xxx bằng vozFApp
 
Vụ tiếp theo có trong danh sách, nhưng chỉ giết có 1 người nên sẽ thay bằng vụ khác. Hung thủ là nữ và khá xinh đẹp(Cổ cũng bị chính sự xinh đẹp của mình hại). Đúng là điên đảo hồng nhan.
Trên google cũng có viết qua qua về vụ này. Cứ search vụ án Nhậm Tuyết là ra.

Xem tệp đính kèm 987921Xem tệp đính kèm 987922
Vụ này em tưởng bắn vào miệng mà sao toe toét thế nhỉ?

via theNEXTvoz for iPhone
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Thông Bảo Liên,
Người trả lời cuối
Phạm ͏Quang Đại,
Trả lời
336
Lượt xem
98.290
Quay lại
Lên đầu trang