Tôi đồng cảm với anh. Tôi bị rối loạn giấc ngủ. Nên khi đọc tới phần lên cơn điên. Tôi tin là tôi hiểu được cảm giác "lên cơn điên" là gì.
Anh bị nặng hơn tôi phần phân liệt. Tôi ko bị ảo thanh, ko bị có nhân cách giọng nói thứ 2. Nhưng tôi nặng hơn anh phần ngủ. Nếu ko có thuốc thì về cơ bản là tôi ko thể ngủ, chứ ko phải mệt quá ngủ vài tiếng như anh.
Phần khó khăn nhất là khi chưa nhận ra tình trạng của bản thân. Cả anh và tôi đều đã trải qua phần đó rồi. Cứ thoải mái sống tiếp thôi. Đời có là bao, sống cho trọn đời là thành công.
Phần nhân cách thứ 2 của anh. Tôi nghĩ anh nên thoải mái đón nhận, có thể thoả hiệp, nếu ko thoả hiệp được thì làm lơ nó đi. Vì giờ anh đã có vũ khí rất lợi hại, đó là anh nhận thức được nhân cách đó nảy sinh ra từ vấn đề tâm thần của bản thân. Nó ko ảnh hưởng tới thế giới thực. Cơ thể của anh vẫn do anh làm chủ. Chân tay vẫn nghe lời anh. Anh có sức mạnh hơn hẳn phần nhân cách kia.
Về phần ngủ, anh cứ thoải mái nằm nghỉ ngơi thôi, đừng thúc ép bản thân phải ngủ. Ko ngủ đc thì nằm nhắm mắt thư giãn. Cũng giảm áp lực cho thể xác đc nhiều đấy.
Phần suy nghĩ quá nhiều: Tôi nghĩ anh nên nhìn nhận theo hai khía cạnh. Lợi và hại. Lợi là đụng chuyện anh có thể giải quyết nhanh và thấu đáo. Mặt hại thì hạn chế lại, xong việc rồi thì tìm một niềm vui mà giải trí. Như đi dạo, du lịch. Ra ngoài tập thể dục.
Cuối cùng là nên kỉ luật tuân theo phác đồ điều trị của bác sĩ.
Anh ko cô đơn, ngoài xã hội còn nhiều người giống anh và họ vẫn đang tiếp tục chiến đấu.
Tôi tuy già nhưng nhiệt huyết tuổi trẻ vẫn còn. Đôi khi đó lại là thứ kéo tôi về với thực tại mỗi khi tôi vấp ngã.