Đôi lời tâm sự từ một kẻ bị Tâm thần phân liệt

Có bé em làm chung nó mới kể bên bà con nhà nó có 1 con bé vừa mới tự tử hồi thứ 6 tuần trước, mới 19 tuổi thôi. Nghe đâu là ba mẹ li dị, sống với bà ngoại mà bị quản lý rất gắt gao, đặt thành tích học tập phải cao. Rồi k biết sao hồi thứ 6 nó cầm dao lên phòng đâm 1 nhát duy nhất gục luôn (phòng có camera),có cả CA vào cuộc điều tra cả gia đình, đọc nhật kí các kiểu thì thấy bảo là bị áp lực, cộng thêm cha mẹ có gia đình riêng, thiếu quan tâm chăm sóc...thiết nghĩ là cuộc sống có gì cũng nên tâm sự với 1,2 ng tin tưởng được, chứ đè nén trong lòng thì lại nghĩ đến chuyện dại dột...
 
Chúc bạn mau hết bệnh.
Tôi có ông thầy cấp 2 cũng bị như bạn, do nhà có nhiều biến cố đưa đến (đưa cháu đi học tai nạn cháu chết, vợ bị ung thư, cãi nhau với anh trai...) thành ra tâm thần có nằm viện điều trị, thầy được nhiều người quý nên cũng được quan tâm, bọn tôi khi biết vậy lúc nào tụ họp cũng gọi thầy đi uống rượu, cafe, rồi vào thăm thầy. Thấy sau 1 năm thầy khỏi rồi hiện sống bình thường.

Tôi nghĩ bạn cần có nhiều người chia sẻ động viên thường xuyên để tránh một mình suy nghĩ nhiều thì khả năng sẽ ổn hơn. Não của bạn khả năng đã tạo thành thói quen từ bé lập luận như 2 người đang tranh luận với nhau, nên càng ở 1 mình thì càng nghĩ nhiều hơn dẫn tới càng ngày càng căng thẳng.
Khó lắm anh ạ. Ai cũng có cuộc sống riêng, không phải ai cũng sẵn sàng lắng nghe mà còn lắng nghe những thứ họ không hiểu. Như có anh chia sẻ câu chuyện tương tự, lấy vợ nhưng vợ không lường trước được khó khăn nên lại ly hôn.
 
Có bé em làm chung nó mới kể bên bà con nhà nó có 1 con bé vừa mới tự tử hồi thứ 6 tuần trước, mới 19 tuổi thôi. Nghe đâu là ba mẹ li dị, sống với bà ngoại mà bị quản lý rất gắt gao, đặt thành tích học tập phải cao. Rồi k biết sao hồi thứ 6 nó cầm dao lên phòng đâm 1 nhát duy nhất gục luôn (phòng có camera),có cả CA vào cuộc điều tra cả gia đình, đọc nhật kí các kiểu thì thấy bảo là bị áp lực, cộng thêm cha mẹ có gia đình riêng, thiếu quan tâm chăm sóc...thiết nghĩ là cuộc sống có gì cũng nên tâm sự với 1,2 ng tin tưởng được, chứ đè nén trong lòng thì lại nghĩ đến chuyện dại dột...
Không dễ đâu anh ạ. Nhất là khi đã rơi vào trạng thái trầm cảm, tâm sự không ai hiểu mà toàn động viên theo cách không đúng, đôi khi lại còn bị chỉ trích. Như thế người ta càng lún sâu vào trầm cảm hơn, nghĩ rằng không ai có thể giúp mình nữa và chọn cái chết rất dễ dàng.
 
Không thể hình dung được, nhưng con người thứ 2 bên trong thớt nó làm tôi tò mò giống như câu hỏi "có gì tồn tại bên ngoài vũ trụ bao la" vậy. Có phải nó giống như 2 linh hồn cùng trú ngụ trong 1 thể xác và hàng ngày đánh nhau để giành quyền làm chủ không?
 
Tôi đồng cảm với anh. Tôi bị rối loạn giấc ngủ. Nên khi đọc tới phần lên cơn điên. Tôi tin là tôi hiểu được cảm giác "lên cơn điên" là gì.
Anh bị nặng hơn tôi phần phân liệt. Tôi ko bị ảo thanh, ko bị có nhân cách giọng nói thứ 2. Nhưng tôi nặng hơn anh phần ngủ. Nếu ko có thuốc thì về cơ bản là tôi ko thể ngủ, chứ ko phải mệt quá ngủ vài tiếng như anh.
Phần khó khăn nhất là khi chưa nhận ra tình trạng của bản thân. Cả anh và tôi đều đã trải qua phần đó rồi. Cứ thoải mái sống tiếp thôi. Đời có là bao, sống cho trọn đời là thành công.
Phần nhân cách thứ 2 của anh. Tôi nghĩ anh nên thoải mái đón nhận, có thể thoả hiệp, nếu ko thoả hiệp được thì làm lơ nó đi. Vì giờ anh đã có vũ khí rất lợi hại, đó là anh nhận thức được nhân cách đó nảy sinh ra từ vấn đề tâm thần của bản thân. Nó ko ảnh hưởng tới thế giới thực. Cơ thể của anh vẫn do anh làm chủ. Chân tay vẫn nghe lời anh. Anh có sức mạnh hơn hẳn phần nhân cách kia.
Về phần ngủ, anh cứ thoải mái nằm nghỉ ngơi thôi, đừng thúc ép bản thân phải ngủ. Ko ngủ đc thì nằm nhắm mắt thư giãn. Cũng giảm áp lực cho thể xác đc nhiều đấy.
Phần suy nghĩ quá nhiều: Tôi nghĩ anh nên nhìn nhận theo hai khía cạnh. Lợi và hại. Lợi là đụng chuyện anh có thể giải quyết nhanh và thấu đáo. Mặt hại thì hạn chế lại, xong việc rồi thì tìm một niềm vui mà giải trí. Như đi dạo, du lịch. Ra ngoài tập thể dục.
Cuối cùng là nên kỉ luật tuân theo phác đồ điều trị của bác sĩ.
Anh ko cô đơn, ngoài xã hội còn nhiều người giống anh và họ vẫn đang tiếp tục chiến đấu.
Tôi tuy già nhưng nhiệt huyết tuổi trẻ vẫn còn. Đôi khi đó lại là thứ kéo tôi về với thực tại mỗi khi tôi vấp ngã.
 
Tôi đồng cảm với anh. Tôi bị rối loạn giấc ngủ. Nên khi đọc tới phần lên cơn điên. Tôi tin là tôi hiểu được cảm giác "lên cơn điên" là gì.
Anh bị nặng hơn tôi phần phân liệt. Tôi ko bị ảo thanh, ko bị có nhân cách giọng nói thứ 2. Nhưng tôi nặng hơn anh phần ngủ. Nếu ko có thuốc thì về cơ bản là tôi ko thể ngủ, chứ ko phải mệt quá ngủ vài tiếng như anh.
Phần khó khăn nhất là khi chưa nhận ra tình trạng của bản thân. Cả anh và tôi đều đã trải qua phần đó rồi. Cứ thoải mái sống tiếp thôi. Đời có là bao, sống cho trọn đời là thành công.
Phần nhân cách thứ 2 của anh. Tôi nghĩ anh nên thoải mái đón nhận, có thể thoả hiệp, nếu ko thoả hiệp được thì làm lơ nó đi. Vì giờ anh đã có vũ khí rất lợi hại, đó là anh nhận thức được nhân cách đó nảy sinh ra từ vấn đề tâm thần của bản thân. Nó ko ảnh hưởng tới thế giới thực. Cơ thể của anh vẫn do anh làm chủ. Chân tay vẫn nghe lời anh. Anh có sức mạnh hơn hẳn phần nhân cách kia.
Về phần ngủ, anh cứ thoải mái nằm nghỉ ngơi thôi, đừng thúc ép bản thân phải ngủ. Ko ngủ đc thì nằm nhắm mắt thư giãn. Cũng giảm áp lực cho thể xác đc nhiều đấy.
Phần suy nghĩ quá nhiều: Tôi nghĩ anh nên nhìn nhận theo hai khía cạnh. Lợi và hại. Lợi là đụng chuyện anh có thể giải quyết nhanh và thấu đáo. Mặt hại thì hạn chế lại, xong việc rồi thì tìm một niềm vui mà giải trí. Như đi dạo, du lịch. Ra ngoài tập thể dục.
Cuối cùng là nên kỉ luật tuân theo phác đồ điều trị của bác sĩ.
Anh ko cô đơn, ngoài xã hội còn nhiều người giống anh và họ vẫn đang tiếp tục chiến đấu.
Tôi tuy già nhưng nhiệt huyết tuổi trẻ vẫn còn. Đôi khi đó lại là thứ kéo tôi về với thực tại mỗi khi tôi vấp ngã.
Cảm ơn anh đã đồng cảm và chia sẻ. Có một số điều chắc tôi cần giải thích thêm.
Mặc dù tôi có thể ngủ nhưng chất lượng giấc ngủ rất kém, cả ngày chỉ ngủ được 3 đến 4 tiếng mà ác mộng liên tục. Nên có ngủ nhưng người rất mệt, có thể do tôi ngủ nhưng não vẫn thức.
Tiếp theo là tôi không lơ được nó đi, một khi nó kiểm soát là não bộ cũng nghe theo nó, không thể điều khiển được thân thể theo ý mình được nữa. Đây là vấn đề chính khiến tôi phát điên, không phải vấn đề do mất ngủ. Cái này rất khó giải thích, hiểu như chơi đá xong rồi chạy loăng quăng đòi chém người cũng được. Tôi khác là ảo giác khiến bản thân phát điên nên chỉ làm hại bản thân, không làm hại người khác như hoang tưởng.
Tiếp theo là tôi có nằm im hay làm gì cũng không ngủ hay không giảm áp lực được. Vì não bộ nó vẫn chạy, không thể ngừng nghỉ, mệt càng thêm mệt. Nên không phải tôi nghĩ nhiều, tôi không muốn nghĩ nhiều, nó giống như một bình xăng phải nuôi 2 chiếc xe, mặc dù hết xăng nhưng 1 cái xe vẫn đòi chạy tiếp. Lâu dần nó kiệt quệ, không còn sức khỏe và trí lực để làm gì.
Dần tôi cũng chấp nhận được mọi thứ rồi, tôi vẫn nghĩ là cuộc đời đang làm gì đó với tôi mà tôi chưa hiểu được. Nên tôi sẽ chấp nhận và chờ đón điều gì đó đang chờ tôi phía trước.
Cảm ơn anh lần nữa nha!
 
Mà tôi mới đến tuổi thơ kì quái thôi
Vậy thì khuyên thật là anh nên đi khám để có biện pháp phòng ngừa. Có thể tôi bị ám ảnh nên thấy ai có triệu chứng cũng khuyên đi khám, nhưng tôi hiểu rõ sự kinh khủng của nó thế nào nên tôi thấy việc đi khám là rất cần thiết.
 
đọc sơ cái thớt này ko biết t có bị tâm thần phân liệt nhẹ không nữa. t chơi 1 mình và ko thấy phiền vì đièu này, làm gì cũng một mình, và thường xuyên trò chuyện với chính mình, tự nói với nhau mình nói ra thành tiếng còn người còn lại trả lời trong não bộ, đó là cách mình tìm ra vấn đề chưa có lời giải, sẽ là 3 nhân cách, nhân cách thứ 3 nói tiếng anh. giờ có thêm con AI chatgpt grok nên cũng hay hỏi cho lẹ, đỡ đặt câu hỏi
 
bệnh này thì một nửa vâu zét bị! mức độ nặng nhẹ khác nhau thôi, bệnh do thông minh quá IQ và EQ cao hơn đa số, xung quanh lại toàn bọn ngu, cố tìm bạn gái lấy vợ vào là đỡ, cố sinh hoạt điều độ để có giấc ngủ tốt...tìm bạn nước ngoài hay đi tây thử xem, tao trước cũng thế mà sau đỡ dần, bọn bạn ngu quá nên chán sau xã giao thôi bỏ hết :sexy_girl:

via theNEXTvoz for iPhone
Bệnh của bác hình như là ATSM chứ không phải TTPL.
 
Khó anh ạ. Tôi chưa có gì, xem xong chỉ có quay tay, mà quay nhiều quá cũng hại, nhỡ sau có vợ mà làm sao thì khổ. Mới lại uống thuốc trầm cảm nhiều, giờ ham muốn gần như không có.
Có người quan tâm bầu bạn và chống đẩy bạn sẽ giảm dần sự thân thiết với tinh thần thứ 2 trong đầu bạn, tôi nhận thấy bạn đang tự bào chữa và trì hoãn 3 "giao" của cuộc sống con người bình thường là giao tiếp, giao hợp và giao lưu vận động.
Tặng bạn nội dung xem để bớt nghĩ ngẫn:
 
nếu còn ý thước sao ko tự vô viện mà điều trị, họ sẽ có cách cho bác, chứ để ko kiểm soát thì người chịu thiệt lại là người trong gia đình mình đầu tiên, nhiều vụ lên báo rồi đi cả nhà chứ nhỏ đâu
1BW9Wj4.png
 
đọc sơ cái thớt này ko biết t có bị tâm thần phân liệt nhẹ không nữa. t chơi 1 mình và ko thấy phiền vì đièu này, làm gì cũng một mình, và thường xuyên trò chuyện với chính mình, tự nói với nhau mình nói ra thành tiếng còn người còn lại trả lời trong não bộ, đó là cách mình tìm ra vấn đề chưa có lời giải, sẽ là 3 nhân cách, nhân cách thứ 3 nói tiếng anh. giờ có thêm con AI chatgpt grok nên cũng hay hỏi cho lẹ, đỡ đặt câu hỏi
Tôi không chắc lắm nhưng nghe cũng có vẻ giống giống với dạng ảo giác mà tôi gặp phải. Có thể đi khám hoặc không, tại ai tôi cũng khuyên đi khám thì nghe nó buồn cười quá.
 
Có người quan tâm bầu bạn và chống đẩy bạn sẽ giảm dần sự thân thiết với tinh thần thứ 2 trong đầu bạn, tôi nhận thấy bạn đang tự bào chữa và trì hoãn 3 "giao" của cuộc sống con người bình thường là giao tiếp, giao hợp và giao lưu vận động.
Tặng bạn nội dung xem để bớt nghĩ ngẫn:
Thú thực với anh, người yêu tôi do không chịu nổi đã phải chia tay. Anh đọc một bài có anh khác chia sẻ, cũng lấy vợ rồi ly dị do vợ không lường trước được khó khăn. Không phải là tôi không muốn, mà là nó quá khó để có được một người cảm thông, nghe đến tâm thần là họ đã chạy mất rồi.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Siêu Nhân Sịp Đỏ,
Người trả lời cuối
Siêu Nhân Sịp Đỏ,
Trả lời
453
Lượt xem
60.113
Quay lại
Lên đầu trang