Hôm nay mình xem lại phần
Back to AU này, tự nhiên nhớ r chi tiết khá là hay và hữu duyên vô cùng. Thôi thì hôm nay cũng rãnh tay tí, mình sẽ ngồi type lại câu chuyện này, nó bắt đầu khi mình từ VN quay lại Úc. Đó là một buổi sáng trời khá lạnh, mình nhớ là mình đi con bus từ nhà lên city như mọi ngày lúc đi học, và hôm đó là mình không có đi học, mình dừng xe tại trạm footscrays đi bộ ra hướng chợ thì phải, hoặc mình đang đi đâu đó mà mình không nhớ lắm. Chỉ nhớ đúng mỗi chi tiết gặp thằng bạn học chung cấp 3, thằng Xoắn (mình lấy nickname nó cho tiện) nó ngồi co ro ngoài mấy cái bậc cầu thang chổ người đi bộ xuống train và rời khỏi trạm. Thật là quá trời bất ngờ sau 1 năm mình ở bên đây và gần như ít gặp nó từ ngày tốt nghiệp cấp 3 đến lúc này cũng 4 5 năm, nó thật ra sau khi tốt nghiệp, nó đi phỏng vấn đi US du học và may mắn là nó đi khá dễ dàng (mình đoán là nhà nó giàu) Mình cũng có cơ hội phỏng vấn 2 3 lần nhưng trượt không trật phát nào, chán nên mới kiếm cái trường kiểu hợp tác US và VN để học chờ ngày phỏng vấn lại với hy vọng dễ hơn. Cơ mà cơ duyên đẩy đưa mình qua Úc.
Anyway, mình dụi mắt mấy lần rồi từ từ bước lại gần nó.
"Ê, Xoắn ! mày phải không"
Nó cũng giật mình và không nói lời nào và dòm mình lôm lôm Hahaha
X: Ê chời chời, m đi đâu ở đây vậy
"Đậu xanh, t đi học bên nầy, 1 năm rồi ba, m đi đâu mà ngồi đây như ăn mày dị"
X: Í đậu, sao nói t như ăn mày thằng quỷ, t mới qua được 3 tháng nay, m đi đâu vậy.
" t đang đi gửi cv để kiếm thêm việc, t mới từ VN qua, bữa về chơi 1 tháng, giờ kiếm gì làm, kiếm thêm (tới đây mình nhớ ra m đi đâu rồi

), còn m, ngồi đợi ai z"
X: đang đợi mấy anh em đi làm ghé đón, đậu m* lạnh quá nên ngồi rút lại.
"Ê đưa t số điện thoại, hôm nào t gọi m để nc, giờ t đang đi hơi vội tí, bus tới rồi.
Sau khi có số điện thoại, mình tức tốc chạy lên con bus vừa mới tới và không quên ngoảnh đầu lại byebye nó, khá là thú vị khi gặp được thằng quỷ này bên đây trong hoàn cảnh này, hồi xửa xưa mình ngồi kế nó lúc học cấp 3 và có thời gian 2 thằng đi học chung. Quậy thôi rồi, nó thuộc kiểu đẹp trai, cao to, con nhà giàu....nên hầu như cái gì nó cũng có. Ngay cả bà cô còn mê nó, mà nó thuộc kiểu ham chơi quậy vui với đồng môn nên không quan tâm mảng gái gú lắm, chứ mình mà là nó có khi mình dớt bà cô ấy kkk.
Nói sơ thêm về Xoắn, nó sau mấy năm đi du học ở US, hình như nó lần mình nói chuyện với nó qua yahoo nó bảo nó ở nhà dì nó, rồi kể cũng nhiều lắm, mình lúc đó cực kỳ hào hứng và mong muốn được đậu phỏng vấn đi US lắm. Sau này chuyện mình cũng có đi phỏng vấn lại nhưng lại tạch lần thứ 3, và mình từ đó ghét cay bọn US này, nói theo agent dạy mình rớt, mấy năm sau rút kn,mình nói theo suy nghĩ của mình thì vẫn bị nó bảo không đủ sức thuyết phục...thế là mình không suy nghĩ nữa, mình ôm cả bộ hồ sơ qua IDP và nộp hồ sơ một cách dứt khoát và có Visa sau trong vòng 30 ngày.
Lần này gặp nó ở Úc, mình cũng có suy nghĩ sao tự nhiên nó đang bên US ngon lành rồi qua đây chi vậy nhỉ, về sau mình có nghe nói cũng từ mấy đứa bạn đi mỹ là có thể nó về VN chơi rồi sau đó đi phỏng vấn lại thì tạch nên không quay lại được nữa, móa, bọn chóa này ác vãi luôn, người ta học thì về nhà chơi rồi lại phải bắt phỏng vấn lại nữa chứ. Tạch vậy thì chết mọe người ta rồi. Và cũng có thể vậy mà nó chuyển sang Úc để cố gắng xong cái bằng, Không biết có chuyển được hết các môn đã học bên US sang không, mà thật ra cũng chả quan trọng lắm, nó có nhiều thời gian và tiền bạc để xong cái bằng dư sức.
Nó ở Line Boxhill train, học bên Deakin Uni, xa vãi từ footscrays mà gặp được nó cũng thuộc kiểu ý trời rồi, từ đây mà qua đến train boxhills thôi đã 45-50 phút, chưa kể về tới nhà nó. Mình lúc đó cũng chưa có ý qua nhà nó chơi nữa vì xa quá, phần cũng đi làm, đi học nên đa phần là lúc này mình liên lạc với nó qua yahoo là chủ yếu, nhớ hồi đó yahoo có chức năng Buzz hay ghê, nó giật màn hình và phát ra tiếng động khá hay. Đợt đó mình hỏi thăm nói chuyện với nó mới biết là bữa đó nó qua bên này vì job của nó gần khu này nên nó mới bắt train đi qua, nó cũng làm bên cái Timber Flooring job, nhưng nó là kiểu Hard wood, chứ không phải là kiểu lắp ráp như mình. Rồi sau đó mình với nó bắt đầu chơi dota và tám chuyện mỗi ngày.
Cũng một thời gian sau mình mới quyết tâm qua nhà nó thăm nó, để xem nó ăn ở như thế nào, nhớ mãi lần nào qua nhà nó cũng nát bia rượu be bét, nó thuộc kiểu không lo lắng về cuộc sống lắm nên mình chưa bao giờ nghe nó kể về công việc hoặc về các khó khăn lúc bôn ba bên này. Đợt đầu tiên mình sang nhà nó thì vô tình biết thêm 3 người cùng quê nữa, dân chơi hội tụ trong ngôi nhà cỏ mọc ngang nách ở cái khu vực mình đánh giá là thấy ghê, tối ôm, không đèn, đến được nhà nó cũng mất 1 tiếng 30 phút, ê hết cả người. Mà qua rồi thì bọn nhà nó mới bắt đầu mua đồ để đón tiếp mình, chán không muốn nói mà thôi mình cũng không quan tâm lắm. Đói lã người cuối cùng 8h tối mới có ăn. Lúc này mới biết được các nhân tài hội ngộ, mình biết thêm 1 chú nhỏ hơn 1 2 tuổi cũng có tiếng ở quê mình và 2 anh em nhà nọ cũng quen với chú Xoắn này cũng thuộc tóp nhà có điều kiện ở quê nhà, à mà biết vậy thôi mình cũng hông có nghĩ gì, chủ yếu dô đi cho vui nhà vui cửa. Uống nhiều lắm, ai cũng tỉ tê, nói chuyện trên trời dưới đất nguyên đêm đến 1 2h sáng.
Âu cũng là bạn nên cũng thèm chén anh chén em, mình hòa mình chơi xả láng đêm đó vui vẻ không quạo quọ, chứ bình thường ai ko quen mình cũng ít tiếp xúc hay mở miệng nói chuyện. À trong nhà này còn 1 chú lớn nhất nữa, hình như cũng 83-84 mà hay ra vẻ anh hai này nọ lắm, đầu mình lúc đó cũng không thích ông này lắm, vì thấy kiểu nói chuyện có vẻ điêu điêu kiểu gì, sau này mình có nghe Xoắn kể lại ổng lừa cả nhà 1 vố mấy k á, đóng tiền nhà cho chủ nhà mà không thấy đóng, thấy đóng mỗi số đt, không ai gọi được và mất hút, khiến cả bọn nhà nó phải bỏ thêm tiền nhà ra đóng cho chủ nhà và chỉ biết chửi chửi anh 2 như x2 c Kakaka. Đó là câu chuyện mãi về sau khi mình có dịp qua thăm nó lần thứ 2 thì nó mới kể cho mình nghe.
Lúc này là mình chưa có mua xe nên mình cũng ngại đi qua nhà nó lắm, xa quá xa, nên 2 thằng chủ yếu là giữ liên lạc qua chát chít, về sau mình mua xe rồi mình có sang nhà nó 1 2 lần nhậu cũng be bét ghê lắm, đoạn chapter cuối cùng là gần tới đoạn mình qua nhà nó chơi rồi, nhớ mãi 2 lần qua đều có ký ức đáng sợ, mình sẽ kể sau, bữa nay kể sơ sơ về nó để bắt đầu câu chuyện về nó cho mượt Kk.
Nhớ có một lần mình với chú Th thằng mê con bé hàn quốc Lela, mình nài nó đi chơi với mình qua nhà thằng Xoắn chơi, cũng chán nên 2 thằng đi train qua, lúc này thằng Xoắn nó đổi nhà rồi, nó ở một mình vì nghe đâu hội kia hình như về VN chơi, chán quá nên nó mới gọi mình qua nhậu, lần này nó làm 1 dĩa gỏi gà chà bá nện, 3 thằng ăn thôi cũng no chứ đừng nói đến uống. Đợt này nó ở căn phòng khách, mình nhớ là căn này cũng kiểu trong một cái khu hơi tối cây cỏ xung quanh khắp nơi cao gần bằng đầu, rồi đợt này nó cũng chuẩn bị mọi thứ tốt hơn lần trước rồi, nên chủ yếu đợi nó làm xong dĩa gỏi là 3 thằng ngồi xếp bằng lại dưới sàn gỗ và khui bia. Chú Th làm đâu đó cũng 6-7 lon rồi tê tê và lăn ra ngủ mất xác, tội nghiệp nó chiều ý mình nên theo cho mình đỡ buồn. Mình và thằng Xoắn cứ ngồi thủ thỉ tới 12h đêm đến khi nó không nói nổi nữa thì đi ngủ. Mỗi lần qua là lần nào mình cũng nghe nó nói chuyện, mình chỉ ậm ừ cho nó nói cho đã, nhớ mãi cái câu mà nó truyền từ ông anh gì của nó bên US là mục đích sống là : vẫn đi tìm sự thật ?! , nghe thì thấy bình thường mà sao lúc nhậu mình nghe xong mình mắc cười và ngẫm ngẫm tới bây giờ câu này khá là chiêm nghiệm và hay... thời điểm đó chắc có lẽ khá là đúng với câu đó, có khi mình vẫn ngẫm ngẫm mình đang làm gì bên đây, đi học, đi làm, đi chơi,....đi tìm sự thật ! sự thật ở đây với mình là mình đang thật sự muốn gì.