[Hành Trình] Xứ sở Kangaroo.

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề mrzippoz
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
St. Albans - Preston
Untitled.webp


Như lần trước mình có kể thì khi mẹ và em gái mình về thì mình cũng chuyển về luôn ở nhà của dì dượng, mình đi cũng nhanh gọn lẹ lắm, báo cho nhà đang ở một tiếng là cuối tháng mình đi là xong, à có 1 chi tiết nhỏ là khi mình đi mình có kiếm luôn cho nhà người thay thế để khỏi sợ bị hụt tiền nhà, và đây cũng là việc làm ngu ngốc trong những việc không nên làm, mãi sau này mình mới nhìn nhận lại, cơ bản là mình nghĩ nhiều cho người khác quá, nói thẳng thẳn ra là đi thì đi thôi chr quan tâm bố con ai nói gì, kể cả nói cũng mặc kệ, mình bị thiếu cái kĩ năng này, chẳng ai dạy mình hay chia sẻ mình để mình hiểu điều này. Người mình kiếm thay thế cũng là 1 ông học chung lớp với mình, ổng kiểu im im, hiền hiền kiểu gì, mình thấy tội tội sao ấy, sau này có dịp sẽ kể tí về ông ấy, nhớ là ông ấy ở Phú Yên, gành đá dĩa, mình cũng chưa có dịp ra đó, mà mất liên lạc với ổng rồi.
St.Albans là nới thứ 4 mình di chuyển chắc cũng trụ được hơn 1 năm rưỡi ở Sunshine, khá lâu nhỉ, mình thấy duyên số là đúng thật, nhà trong đó rồi cũng từ từ đi hết theo mỗi bước chân số phận từng người, hình như mình nhớ chị X về lại VN, 1 2 người trong nhà cũng dọn đi vì có gia đình và có mục tiêu mới. Mình thì cũng có mục tiêu mới, ở với dì dượng và 3 đứa cousins xem nó có gì vui không.
Không! Nó chả có gì vui cả, việc chăm 2 đứa nhỏ và chở 3 đứa đi chơi chỉ diễn ra khỏang 3 4 tháng ở St Albans, mình vẫn đi làm đi học, đi chơi mình thường như mọi khi, nhưng mà ở khu này xa quá trời, mỗi lần đi train phải đi tận 1 tiếng đồng hồ và việc quan trọng hơn nữa là mình bắt đầu thấy bị tù túng và gò bó.
Mình qua đây cũng hơn 2 năm rồi, mọi thứ tự quyết định nên đợt này đi để trãi nghiệm thêm một loại cảm xúc mới, khi có người gọi là họ hàng bên này, Điều mình rút ra được là, tốt nhất nên giữ khoảng cách và cố gắng giữ liên lạc kiểu cho có kết nối thôi, vì sao:
1. Dì thì không vấn đề với mình, bà ấy kiểu phụ nữ nội trợ qua từ khi 18t không biết gì nên mọi thứ đã bị chồng quản lý và làm tư tưởng.
2. Dượng thì kiểu sống gia trưởng đã ăn sâu vào máu, mọi thứ ông ấy bao quát để lo cho cuộc sống gia đình nên sẽ trở nên cứng rắn và cọc cằn.
3. Con cái sống theo kiểu phương tây nên nó bị 1 phần ức chế bị ba mẹ ở nhà quản thúc kiểu VN (nạt nộ, đánh đít, la rầy...) Mình cảm thấy con bé lớn nó rất không happy với ba nó, sure luôn, vì mỗi lần ổng đưa nó đi học nó xuống xe đều lẩm bẩm với vẻ mặt bực tức trên mặt nó, thằng thứ 2 thì luôn bị ổng đánh đến khóc vì lỡ tay đụng trúng thằng út, mà ổng đánh mình cảm thấy đánh kiểu hết cảm xúc tức giận ra á...
4. Mình quyết định đi vì bên phía bà Y đã quyết định dọn ra ngoài ở và mình cũng có nghe đã tìm được nhà, cuối cùng mình nói với ông Dượng mình sẽ đi trong tuần, nhưng lúc đó thay vì tôn trọng ý mình ông ấy lại nói kiểu ràng buộc mình, không nặng nề gì lắm nhưng mình cảm thấy không hài lòng vì bản thân cảm giác bị ép vào ý ông ấy, mình cũng đắn đo 1 tuần và quyết đi theo tiếng gọi con tim và lời khuyên của bạn gái và bà Y, đó cũng là bài học đắt giá và hay cho mình, vì mình cuối cùng cũng biết cách từ chối và phản kháng. Tuy không happy lắm nhưng mình đã đi và không mấy vui vẻ gì khi sau này mình quay về gặp bọn nhỏ. Vì mình biết bọn nó sẽ gặp vấn đề tổn thương tâm lý khi lớn.

Đó là điều mà mình muốn chia sẻ ở phần này, hãy cân nhắc thật kỹ để ở chung với người thân, họ hàng, dù gần hay xa. Mọi thứ không như mình nghĩ, nó sẽ chia cắt bạn thành nhiều phần nếu bạn là người quen với nếp sống văn hóa VN, hoặc bạn là người dễ bị sai bảo, nếu bạn là người cứng rắn lập trường có thì bạn bị mất đi 1 người thân, nếu bạn là người khéo léo bạn có thể giữ được 2 cái trên nhưng đảm bảo rằng bạn không đủ khéo đâu, vì ba mẹ mình không ai dạy chúng ta khéo léo từ khi còn nhỏ. Mình chứng kiến 2 người bạn khác cũng chia ly với người thân vì muốn dọn ra ngoài, nhưng 1 đứa nó thuộc kiểu dì cháu thân từ khi ở VN nên dì cũng thả nó, cho nó bay nhảy, còn đứa kia thì cấm luôn quay về,

Câu chuyện ở St. Albans chỉ vỏn vẹn 3-4 tháng thế thôi. Mình quay về với câu chuyện tiếp đó khi mình bị quê với bà Y và em người yêu, vì mình 3 hồi hùng hổ, 3 hồi bị nhét chữ vào đầu làm lung lay, nhưng cuối cùng chúng mình đã được ở bên nhau. Căn nhà này nằm ở khu vực Preston, đây chính là khu mà ngày xửa xưa mình đi làm Phở Hùng, với chú H khi 2 đứa còn ở chung nhau ở khu Heidelberg. Hihi, thật là trùng hợp, mình lại quay về chốn xưa, tuy nhiên bọn mình không ở gần Preston Station mà mình ở rìa khu Preston nên sẽ mất hơn 30p đi bộ ra trạm xe. Thay vào đó mình ở gần ngay con Tram, chỉ cách khoảng 10 phút để đi bộ từ nhà ra Tram, và tệ hơn nữa là trạm xe Tram mà mình đón chính là trạm cuối cùng của con Tram số 11, tệ nhưng không tệ nhỉ, ít nhất mình có cái Tram để di chuyển lên City, mặc dù nó mất gần 1 tiếng 20 mới lên được tới City.

Căn nhà này là do cô làm chung tiệm nail với bg mình giới thiệu, do cô ấy cũng đang tìm người cho thuê dùm ba chồng cô ấy, nó bao gồm 3 phòng ngủ 1 phòng khách, 1 phòng kiểu hơi hơi gọi là phòng ăn hoặc phòng họp mặt cũng được, và 1 gian bếp, khá ấm cúng và vừa vặn cho hội bọn mình, Lúc này bọn này gồm có Bà Y, Mình và Bg mình, còn 1 bà tên Ph nữa nhưng bà này 1 -2 tháng sau mới chuyển qua vì vẫn còn đang suy nghĩ và bà Ph này là bạn của Y và bg mình lúc ở chung bên nhà cũ, mình nhớ mang mang vậy, riêng câu chuyện của Ph là một bài học dành cho các bạn gái dhs nếu có đọc được bài viết của mình, mình thật ra cũng không quan tâm gì mấy nhưng mình có cảm giác rất tội nghiệp cho những hoàn cảnh như bà Ph này. Nói chung là bị dụ thôi, tiền bạc, địa vị, xe cộ, túi xách, kể cả quốc tịch nếu....mấy em đồng ý cho anh ph...ịt. Điểm chung của mấy đồng chí này là chủ tiệm thịt, hay hàng quán gì đó, sẽ mồi chày mấy em này bằng cách cứ quăng thính thôi, mình rải ra có mất thì có là bao, ai dính sẽ cho số điện thoại rồi từ từ lân la làm quen, ai làm chung cũng sẽ lân la để gạ, nhất là dhs đi làm thêm dễ bị cám dỗ nhất.
Kịch bản là thế, nhưng Ph này lại sâu hơn tí vì bị ảo tưởng luôn rồi, có lần còn nói dối mình để đưa qua tận nhà ông ấy lúc gần nữa đêm và mình không để ý, mãi mấy hôm sau Y và bg mình mới nói đêm đó là mình đưa ph qua nhà ông ấy vì vợ ông ấy về Vn, rồi kể lể đủ thứ trên đời về tình cảnh đáng thương của ổng mà mình cảm giác chính Ph mới bị ông ấy bơm vào não câu chuyện hoang đường đó. Chính vì vậy sau này mình cũng không nói chuyện tới và cũng không muốn dính liếu gì tới chuyện của bà ấy nữa.
Sau này mình có nghe Y kể lại cuối cùng thì Ph dọn đi lên Brisbane và có gia đình trên đó, giấc mơ quốc tịch úc đã trở trành hiện thực với Ph, nhưng nỗi đau của người gieo giấc vào đầu ph chắc chắn sẽ theo ph đến suốt đời này, Mình thật sự khuyên các bạn nữ dhs nên tỉnh táo trước các thành phần đó, rất nhiều và rất dễ bị đạp trúng "mìn" trong khi 1 mình 1 thân ở đất khách quê nhà, thiếu thốn trăm bề nên việc rơi vào cạm bẫy là điều mà mình phải thật sự tỉnh để nhận ra được....​


1771833898379.webp


Thôi nãy giờ cũng nói chuyện luyên thuyên nhiều rồi, mình làm tí Meth cho đời đẹp, Nó là sự kết hợp tinh tế từ thuốc kích thích amphetamine, có tên khoa học là methamphetamin. Trước đây còn xuất hiện với tên dược phẩm là Methedrine nên còn được gọi tắt là Meth.
Đùa chứ muối hột chứ đá điếc gì ở đây, mình là con ngoan trò giỏi mà, Haha, giới thiệu với các bạn đây là muối hạt cực kỳ ngon mà mình được thử ở Úc, hạt to, cứng, và độ mặn rất vừa phải, ăn chấm cốc ổi xoài mía ghim thì hết bài...Ngặt cái là không có mấy món truyền thống đó bên này, hoặc có thì cũng không như ở VN mình đâu các bạn, ăn cho đỡ thèm thôi, Mình có thói quen là hay bóc muối ngậm ngậm nên mình luôn có chén muối trên bàn vi tính củ mình keke,
QVZjaVhRSzJFT0NOSmllYQ.webp


Món tiếp theo là cafe Starbuck, món này thật ra mình cũng không muốn nói đến vì ai mà chả biết độ phủ của nó phải không, nhưng mà mình phải nói sơ về nó 1 chút, ở Úc uống cái này thì thật ra cũng bình thường đối với mn, nhưng với mình nó mắc, 1 lý bé của nó mình có thể mua 1 ly size med hoặc large ở mấy cái tiệm trong siêu thị foodcourt mà ngon nữa, mình không hiểu ai cũng chui vào mua uống rồi mở laptop ra học như một xu hướng khi mình còn ở bên ấy, sau này về VN mình cũng thấy, và mình rất thắc mắc mọi người có học không hay ngồi chill chill thôi. À mà có này phải nói nhé, ở VN starbuck bán kiểu gì ấy, uống thua cả gói milo mình pha ở nhà.
QVZmM0drNDhqbFFVTEJzRQ.webp


Món tiếp theo là khô bò handmade, do dì làm, mình có nói dì cứ làm tiếp khô bò đi rồi mình đi giao bán cho nên bà ấy cũng ok làm, được cái bà ấy làm tại nhà nên cũng nhiều người ủng hộ lắm, Kkk, nhưng mà cực quá nên dì bảo không làm nữa nên có một khoảng thời gian mình cũng đứt liên lạc với dì vì mình bận học hành và đi chơi với bg hehe.

Có nhiêu đó thôi, cũng sống và quây quần với hội bạn bè ở bên này, rồi cũng đến lúc take turn mỗi đứa đều về nhà, mình cũng về nhà, mình nhớ đợt này mình về ngay tháng mưa nên ngập tá lả, xối xả. Tới giờ 2026 rồi mọi thứ cũng y thế thôi, cũng ngập, nên thấy cũng không có gì khác biệt nhiều lắm.

QVZkdHJobk9maU1oZEdOUA.webp



Về chơi rồi lại quay lai tiếp tục học thôi, chứ có gì nữa, à năm nay có thêm bg và 1 bà bạn ở chung nên lại có thêm idea để đi chơi, mình về vn rồi quay lại cũng tầm tháng 10-11/2013. Mình được Y cho idea về cherry và lần này bọn mình cùng nhau đi hái cherry ở Farm. Nói chung cũng khá thú vị vì cùng nhau đi chơi trên chung chiếc xe chiến của mình, uhm nhỉ nhắc tới đây cái mình nhớ 1 chi tiết về cái xe mà mình chưa kể (đợt tiếp mình sẽ kể) về việc hỏng hóc xe. Còn giờ thì mời các bác chiêm ngưỡng cây Cherry đầu mùa, để biết thêm nó mọc và cho trái như thế nào.


QVZjcVlHNFN4QkVqdXhDXw.webp



QVZjajVUaGFKdTU3NGw4Nw.webp


QVZkMTBkRDhKYVM0ckRfMg.webp


Ăn cho vui là chính chứ mùa tháng 10-11 chưa phải là mùa thu hoạch nên nhìn sẽ thấy trái hơi bé, mùa thu hoạch đúng sẽ là tháng 1 2 3 sẽ cho trái to, đỏ và mọng nước nhất. Vé đi cho farm cherry này cũng không mắc lắm 10-15 đồng một người vào ăn thoải mái hái về cân ký tính tiền, vui chơi lành mạnh xong về nhà ghé mần thêm tô hủ tiếu nữa thì còn gì bằng nhỉ , giới thiệu tiếp một tô mì hải sản hình mẫu ở chợ người VN, 10 đồng 1 tô tổ nện vậy, giờ mình nghĩ là chắc bèo lắm cũng 16 17 đồng 1 tô rồi. Nhưng mỗi nơi có 1 hương vị đặc biệt riêng, mình thấy ăn không ngon bằng VN nhưng bg thì lại nói nó ngon theo kiểu ở bên ấy, nghĩ cũng đúng mà lại thấy hay hay kiểu gì....

QVZmSU01YlNoUW5JNlAyMA.webp
 
Sửa lần cuối:
chủ thớt qua cùng năm với con em gái họ mình thì phải, nó có PR cũng mấy năm rồi, năm nay đã sở hữu 3 cửa hàng phở. thằng em trai mình cũng vừa qua úc du học được nửa năm, con em gái mình đang ôn pte để năm nay hoặc năm sau sang học thạc sĩ. mình cũng muốn được đi úc mà 34 tuổi rồi hết cơ hội tự đi trải nghiệm và định cư rồi

ps: còn đường nào cho lứa 34t đi không các anh, chán ở việt nam quá, muốn đổi môi trường sống, đi học nghề chịu khổ mấy năm đầu cũng được
 
Sửa lần cuối:
chủ thớt qua cùng năm với con em gái họ mình thì phải, nó có PR cũng mấy năm rồi, năm nay đã sở hữu 3 cửa hàng phở. thằng em trai mình cũng vừa qua úc du học được nửa năm, con em gái mình đang ôn pte để năm nay hoặc năm sau sang học thạc sĩ. mình cũng muốn được đi úc mà 34 tuổi rồi hết cơ hội tự đi trải nghiệm và định cư rồi

ps: còn đường nào cho lứa 34t đi không các anh, chán ở việt nam quá, muốn đổi môi trường sống, đi học nghề chịu khổ mấy năm đầu cũng được
Nếu anh em của bác đã có được cơ ngơi sự nghiệp vậy thì bác nên hỏi để được tư vấn và hỗ trợ nhé, 3 cái cửa hàng phở thì làm visa kiểu bảo lãnh qua đi làm cho em của bác luôn là nhanh nhất.
 
có kèo IT bên đó k thím, nz hay aus j cũng đc
IT chắc chắn sẽ có vì đó là nghành luôn hot ở Úc bác ạ, bác có ý định thì nên nghiên cứu tìm hiểu để nhé, mình được nghe nói lại từ bạn bè 1 2 nay năm luật nới ra tí cho phép nộp đơn và xử lý dễ hơn tí ý.
 
Ông già
👵
Phần này mình sẽ kể về ông già, ông chủ nhà mà mình dọn qua ở Preston, đây là lần thứ 5 dọn nhà kể từ khi qua Úc, 2011 - cuối 2013, vậy là trong khoảng 2 năm mình đã dọn nhà 5 lần. lần này mình và bà Y đứng ra thuê cả căn nhà 90%, đúng nghĩa là 90% thôi vì trong nhà còn có 1 ông chủ nhà mà mình hay nói vui là ông già.
Ông già sống ở căn phòng tự build thêm phía sau căn nhà chính mục đích là cho thuê căn trên để kiếm thêm tiền sinh hoạt, phía sau căn chính là 1 vườn cây do ông ấy tự trồng và sưu tầm suốt cả quãng đời đi làm và hưu trí đến khi mình vào. Trước đó nghe cô nói là chỉ ở thôi ko có cho thuê, sau khi con cháu dọn ra ngoài hết rồi thì mới bắt đầu tính toán cho thuê lại. Khuôn viên của mảnh đất này mình ước lượng 700m2 , cũng là kiểu quy hoạch 50-70 năm trước của chính phủ Úc, sau này dân số gia tăng nên diện tích bị thu nhỏ lại 500m2 to nhất, và dưới 500m2. Vậy nên, thời đó ai mà mua nhà thì căn nào cũng to đùng và duy trì được căn nhà đó thì thời điểm hiện tại sẽ rất lời, căn nhà mình ở khu Heidelberg là ví dụ mình đã từng đề cập, ông chủ nhà bán lại cho nhà đầu tư họ đập căn cũ và xây ra dc 3-4 căn Unit bán lại lời to. Nhà ông già cũng vậy, với diện tích 700m2 thì 3 căn Unit là chuyện nhỏ.
Căn nhà ông gì đã có 50 năm tuổi khi nghe ông kể, nhưng mọi thứ với mình còn khá ổn và trông rất vintage, bọn mình thuê với giá $1000 cho 3 phòng, có một phòng to hơn tí, ban đầu chỉ có 2 phòng dùng, phòng còn lại mình có nói ông già cố gắng fill vào cho ông có thêm tiền sinh hoạt. Ông già tốt lắm, nhìn ổng phúc hậu như ông phật di lạc, lúc nào cũng cười hè hè, nói chuyện rất uyên bác và hơi có tí hài pha trò, mình thích nói chuyện với ông ấy nhưng không nhiều vì ông có thái độ giữ khoảng cách. Tính cho chẳn thì mình vào ở nhà ông già năm 2014 đi, lúc này mình đã gần như sắp hoàn thành khóa học chính, à không chính xác là đi được 1/2 chặng đường, mình và Y học cách nhau 1 khóa vì bà ấy qua trước sau khi hoàn thành Eng 3.
Ông già là người vượt biên những năm sau giải phóng, ông là người tri thức nên khi mình vào ở mình có sữa máy tính và cài đặt các phần mềm đánh máy cho ông ấy nên mình có để ý vài thứ, với cái tuổi này mà còn dùng được máy tính thì ông rõ ràng là tri thức cao, à mà nói về tuổi mình nhớ không lầm năm đó ông ấy đã 68-69t, tính ra thời điểm hiện tại thì có lẽ 80 hơn rồi, không biết ổng còn sống không.​
QVZlY3IyUG5DOWhVUDV6dQ.webp

Vẫn là ly cf phin mỗi buổi sáng như thường lệ sau khi qua nhà ông.
Ông già là người không thích chế độ sau giải phóng, ông có nhiều group yahoo hay diễn đàn chuyên bàn luận về chính trị nước nhà thì phải, mà mình không có đọc kỹ, chỉ biết mỗi khi mình vào phòng ông để sửa máy và có thấy ông đang thảo luận với những người khác online, nhưng liếc tiêu đề mình có thể đoán ra.
Hầu như mọi thứ về điện tử ông đều nhờ mình, kể cả kéo internet về ông cũng không biết xử lý, Sau khi mình về mình mới hỏi lại thì ra bọn nhà mạng ai cũng bảo phải đăng ký lại mọi thứ mà thứ quan trọng nhất là kéo lại cả 1 đường dây cáp mới, ông không quan tâm lắm vì đợt đó ông dùng cục phát bằng sim, Sau khi mình hiểu chuyện và nói chuyện với ông già thì ông mới hiểu và cho phép mình làm lại đường cáp mới. Câu chuyện về cáp lại là một chủ đề hay vì quá trình mình làm họ bảo không tìm ra dc vị trí cáp để đấu nối, mình lục lọi khắp nghách thì vô tình tìm ra 1 lổ bé tí và soi đèn móc móc cả buổi mới nắm đầu hắn kéo lên dc, mình mừng rỡ gọi bọn nhà mạng đến để lắp modem vì hồ sơ đã có đủ hết rồi, chỉ cần bọn nó sắp xếp người qua kéo lại cáp mới nhưng chờ đợi cả tháng nó chưa giải quyết xong.

Sau khi lắp modem mọi thứ tưởng như đã xong thì 1 2 ngày sau mình phát hiện, mạng không ổn định và càng lúc càng chậm, test trên speedtest không qua nổi 2mbps, bên nhà mạng cũng phải xuống 2 3 lần vẫn không tìm ra nguyên nhân, đo đạc ngoài trụ thì bt mà vào nhà thì lại chậm, bọn nó hứa sẽ tìm hiểu và xử lý, mình thì luôn suy nghĩ và tìm nguyên nhân, mình 1 lần nữa lại thử nghiệm cách của VN, đó là ra ngoài tháo chuôi cắm nắm cộng cáp kéo lên hết sức có thể, được đâu tầm 2 3m là cứng, rồi mình phát hiện nó đã bị rỉ sét 1 đoạn tầm 2m, mình lóe lên nguyên nhân là do rỉ sét vậy thì làm sao đường truyền ổn được, hehe thế là tự cắt ngang đoạn rỉ và đấu nối thủ công vào cáp của nhà mạng, đợt đó vẫn còn dùng ADSL nên đầu nối đơn giản như chuôi cắm điện thoại bàn, mình cũng nghĩ chắc nối kiểu này không ổn, nhưng sau khi dán băng keo rồi cắm lại vào modem thì thật bất ngờ, mạng lúc này nhảy lên hơn 10mb và tốc độ cải thiện hơn rất nhiều. Mình mừng rỡ gọi bọn nó thông báo đã tìm được nguyên nhân, sẳn tiện hỏi luôn bọn nó có tuyển technician thì mình sẳn sàng làm part time haha, nói ra được thì ngon không thì thôi cũng không mất gì hehe. Nhưng mà thật ra, sau 1 2 tháng dùng thì đâu lại vào đó, cuối cùng vẫn phải kéo dây mới thôi, mà dùng tạm cũng qua được 1 khoảng thời gian để học hành, coi như mình cũng tiết kiệm được thời gian khi học ở nhà. Mà phải công nhận 1 điều là bọn này ngày xưa xây dựng đã tính toán mọi thứ hết rồi, xài cọng cáp đến tận mấy chục năm sau vẫn gọi là ngon, chỉ có điều chắc thời đó chưa có công nghệ internet nên dây vẫn là dây lõi nhôm, làm dây đồng có khi đã tiếp tục dùng.

Ông già thích mình lắm, cái gì cũng sửa được cho ổng, kể cả nó còn đầu độc ổng bằng các trang web mà theo như cách ông gợi mở thì mình đã đoán ông muốn xem cái chi chi rồi haha, người có học thức có cách nc khác so với dân lao động như chú D housing bên Sunshine, ông ấy bàn việc ấy mà nói tét tèn tẹt ra mình nghe cũng cứng họng :v. Ông già có học thức đâu có nói kiểu đó được, chỉ nói me mé. Mình không nói nhiều, có bao nhiêu trang trong đầu mình cho hết vào bookmark để ông nghiên cứu. Há há. Đúng là càng sống chung lâu mới hiểu nhau hơn.

Ông già sáng nào cũng rất tuân theo lịch trình, 4h dậy đã mở máy tính ngồi xem tin tức bbc , check mail, coi diễn đàn rồi 5h ra pha ấm trà ngồi nhâm nhi, tưới cây, nhìn mây trời tận hưởng cuộc sống đầy êm đềm ở bên này. 6h đã nghe ông mở cửa cuốn và đề nổ máy con camry trắng cũ 95 của ông và tầm 10p sau thì lên xe vọt đi ra chợ Preston ăn sáng ngay tiệm phở đối diện phở Hùng chổ củ mình làm sát bên là Bank Commonwealth ngay ngã ba phía sau là tòa nhà kiểu nhu ủy ban 1 phường quận. Ông ăn xong thì đi ra chợ mua ít đồ về làm đồ ăn trưa rồi tiếp tục lên máy ngồi check tin tức mail miếc. 1pm là đi ngủ trưa rồi chiều 3h dậy trà đạo tưới cây tưới cỏ hát nghêu ngao tận hưởng an lạc cuộc sống tuổi về hưu.

Mình chưa bao giờ hỏi về công việc của ông thời còn trẻ nhưng ông có kể về việc mua căn nhà này phải có 3 người trong nhà cùng nhau nuôi để mua đứt được, 1 người đi làm đóng tiền lãi căn nhà, 1 người lo tiền sinh hoạt và một người góp thêm tiền đã trả gốc cho căn nhà mau mau hết và lãi giảm. Thời đó mua nhà mà còn vậy thì thời này chắc 10 người mới nuôi nổi 1 căn nhà cỡ này. Ông già khá hài lòng về việc mình set up lịch trực vệ sinh nhà, mỗi người trong nhà phải quay vòng dọn dẹp mỗi tuần, điều này khiến mình trở thành leader của nhà, mọi việc ông đều kêu mình nói chuyện và cả nhắc nhở nếu không hài lòng, chịu thôi, ở nhà rẻ chung vơi chủ thì phải thế.



QVZkc2lqaDExS2F5dWhyVA.webp
Hồ cá của chú Th cho mình từ lúc còn ở sunshine, mình bê đi khắp nơi :)
Mang sang đây ông già thích lắm, sáng nào cũng đứng ngắm nhìn bọn guppy nó bơi dưới ánh nắng dạ vào sau màn cửa sổ.


Ở phần trước mình có nói tên một người tên Ph, là thành viên thứ 4 lấp vào căn phòng thứ 3. Ông già càng vui vẻ hơn và thoải mái hơn nhiều cho mọi người, ông chơi luôn một cái tủ lạnh mới hẳn hoi cho mấy đứa điều này khiến mình khá bất ngờ và lại thấy mệt vì lại có thêm cái để lau dọn. Nhưng cũng thú vị vì ông già khá thoải mái và dễ chịu so với nhiều ông già khác mà mình từng tiếp xúc.

Rồi, cơ bản về ông già là thế, những tình tiết sau này mình sẽ lôi ông già vào lại, vì nó cũng liên quan nhiều đến việc người vào người ra căn nhà này :). Mong ông già còn sống khỏe mạnh, chứ ổng qua rồi mà giờ còn nhắc lại lôi kéo ổng vào chắc tối ổng về nhắc nhở mình. haha. Tự nhiên nhớ ông già quá.
 
Sửa lần cuối:
QVZkNWtpc0F6NkFIbUx5Uw.webp

Viewpoint - Personality - Awareness
Những cái này là hành trang trong cuộc sống mà lẽ ra mình phải hiểu nó trước khi đặt chân đến một nơi xa lạ đầy khó khăn và thử thách này, nhưng thật ra mình đi trong tâm thế vô lo vô tư.... đó có phải là điều tốt với thái độ lạc quan không nhỉ ? Tốt cũng có mà không tốt cũng có, nhìn chung mình cảm thấy mình lớn chậm so với nhiều người xung qunh lắm.
Mình khá may mắn khi được bao bọc...như mình có từng kể, nên hiện tại khi ở nhà ông già và cùng với vài người khác, mình học thêm được nhiều thứ mà bây giờ mình thấy khá là thú vị. Quan điểm của mỗi người một khác, và họ có luôn cũng cố cho quan điểm của họ. Mình cũng thế, cơ mà sao mà mình cứ đi nói người ta nên này nên nọ, cứ như nghe theo mình là đúng chắc 100% vậy, mình mới nhận ra được, sau những lần ăn uống với mọi người trong nhà, mình dần nhận ra điều đó rõ ràng hơn, vì bản thân mình nghĩ ai cũng .... giống nhau (Ngáo thật). Giờ ngôi viết lại thấy thật là quái, sao mình lại cố thuyết phục hay khuyên một người nào đó bằng suy nghĩ của mình nhỉ. Lạ đời.

Đoạn mình kể về Ph có quen ông Local vì ông ấy vẽ ra giấc mơ màu hồng cho Ph, mình thật ra đứng bên ngoài, không màng tới, nhưng trong chuyến đi chơi 4 người, trên xe ô tô của mình , mình đã tự nhảy vào cuộc thảo luận, vì mình muốn đưa ra lời khuyên cho Ph, mặc dù mình vẫn hiểu đó là những lời khuyên hợp lý chân thành dành cho Ph, có thể mình có tí áp đặt lên và hy vọng Ph làm theo. Nhưng về bản chất -> muốn Ph thoát ra được cái giấc mơ hão huyền đó.

Hãy yêu bản thân mình cụ thể là cái não của mình , ko tự bê trouble vào người để rồi bực dọc khi phải xử lý vấn đề đó cho người thật sự chẳng quan tâm mình ra sao.

Mình bị một cái mà tận bây giờ vẫn còn bị, nhưng chỉ bị với người thân thôi, mỗi khi kêu mình làm gì là mình hầu như 100% đặt cả mình vào vấn đề. Ví dụ: "em họ đang gặp vấn đề bên phía các anh phường abc trong chổ làm, anh có cách nào liên hệ không để nhờ tháo gỡ", Mình hoàn toàn đặt mình vào để đi tìm, lần dò ra cách để xử lý vấn đề, những khi nhắn tin để hỏi em mình để tìm hiểu nguyên nhân thì nó trả lời cho vui hoặc rỗng toách...đôi khi để lại vài ba chữ rồi bỏ đi làm việc khác trong khi mình đây sắp sửa dò ra được contact của cán bộ để gọi làm quen giao lưu. Và cuối cùng là à nó không cần nữa. và chỉ đơn giản nhắn "Thôi Xong Rồi" => mỗi lần vậy mình cảm thấy bực kinh , nhưng rồi đâu cũng vào đó, bản chất nó thế, họa chăng lần sau cẩn thận hơn tí.


Thời bên kia, mình đã như thế rồi, mà mức độ nặng lắm, ai nhờ gì cũng làm, kêu gì cũng ok, cả cái thằng chơi dota quen trên mạng nó về VN chơi mà mình còn ko màn chạy 30km qua đón nó chở nó ra tận sân bay luôn cơ, ko lấy 1 cắc, nó người bắc nên lúc nó nhìn mình tròn xoe mắt mình mới nhận ra hình như mình vừa làm điều gì đó mà có lẽ đây là lần đầu tiên trong cuộc đời nó bắt gặp. Bản tính mình nó vậy á, nhưng dần dần mình có thể ém nó vào bên trong mình, nhốt nó lại để giảm bớt sát thương khi ai cần gì , hỏi gì, nói ngang tai mình, nghe được rồi mà ko mở mồm ra hỏi giúp thì mình ko phải là mình....

Việc tiếp thu bài học cuộc sống bên này thật sự bắt đầu diễn ra với mình năm 2015, những năm tháng 2014 giống như là mới là chương bắt đầu, có những thứ có sẳn, vô tình hay cố ý không biết nhưng mình sẽ nhận thức được mình đã trãi qua nó rồi, giờ thì sắp xếp nó vào ngăn nắp, nhưng cũng có những thứ mới học được khi qua bên này. mỗi người 1 cách tiếp thu, mình nhìn vấn đề đó 9 phần nhưng người khác nhận ra có 3 phần. Đi làm, kiếm tiền, học, ngủ , nghĩ ngơi, đi chơi... giờ nghĩ lại mình thấy hơi tiếc vì mình bỏ qua vài lần cơ hội mà mình bắt được. Nhưng mà nói thế chứ ngơ ngơ ngáo ngáo lại có cái hay riêng haha. Mình được khá nhiều người thích mình vì mình nhiệt tình và không tính toán công cán....

QVZmQjRFMGk4QzN3dk1zUw.webp

Đợt cuối năm 2013 có mời chú Th sang chơi , mình cũng có chuẩn bị vài món gọi là...
ăn uống nói chuyện vui vẻ cuối năm rồi tiệc tàn mạnh ai nấy về nhà đấy thôi, nhưng ít nhất cũng khá là vui vẻ và có tí không khí.

Công việc tiếp theo mà mình làm khi về bên này đó là tiếp tục đi cài window dạo. Công thức vẫn như cũ, down về 1 bản ghost chuẩn nhất, mua BKAV từ VN đợt đó nhớ bán 1 key 3 máy hay 4 máy gì á mà rẻ nữa. cả microsoft, bit-defender, norton....nhiều lắm và rẻ nữa. Cài win $70 + $20 BKAV + $15 microsoft or hơn nếu khách nào nhìn ko care tiền lắm, khách nào sinh viên có vẻ rụt rè cân nhắc mình lấy giá rẻ hơn. Khách nào xinh quá mình tặng luôn haha. Mà nghề này vui nha, đi nhiều nên gặp nhiều lắm, đủ thành phần hết á, do bên này là khu sinh viên gần trường Latrobe mà, nên sinh viên ở trọ rất nhiều nơi trong khu vực xung quanh trường, mình lái xe đi đến sửa 1 lần vậy tầm 2 tiếng do đợt đó còn chưa có SSD, chán thiệt.

Nhưng hôm đó mình nhớ mãi đến giờ, bạn này người bắc nhỏ con nhưng khá xinh, trong có vẻ rất thân thiện, mình cũng thuộc dạng rất cởi mở và dễ bắt chuyện chứ không phải dạng IT lầm lì, mình nhìn cũng khá ưng đấy hehe. ban đầu mình sửa cố tình ngồi lại 3 tiếng cho lâu lâu và nói chuyện nhiều rồi sửa xong mình được bạn ấy bảo còn 2 cái nữa nên mình bảo chỉ lấy tiền cài win còn lại sau này mình đến cài tiếp rồi tính luôn 1 thể vì mấy cái soft mua chung 3 máy rẻ. Vui vẻ chào ra về, suốt 1 tuần bạn ấy cứ nt mình về hẹn qua sửa tiếp. Mình cũng khá là quan ngại vì mình đang ở với bg, haha nhưng mà kiểu mình lại ko thích nt như vầy nên mình đã có suy nghĩ, được ăn cả ngã thì đi về hê hê. Hôm đó hẹn ban trưa nên mình chạy xe qua vèo để vào sửa 2 con máy của mấy người bạn trong nhà bạn đó. Vào nhà vẫn vui vẻ bình thường và mình biết phòng bạn đó nằm ngay góc ngoài cửa sổ nhìn ra sân vườn phía sau, buổi trưa tháng đầu năm khá là nóng vì đây là tháng hè, nhiệt độ có khi 40 41 độ là bình thường. MÌnh được rót cho một ly nước và mở quạt ngồi sửa máy. Lần này thì có vẻ dễ hơn, máy khá mới và mạnh nên mọi thứ khá trơn tru diễn ra, mình chỉ cần bấm next next tới rồi ngồi đợi... bạn ấy đến gần và mình thử tí lửa để xem mồi có bén ko thì ôi thật bất ngờ cháy như lửa gặp rơm. Vấn đề của mình là nó là một cái gì đó vừa hồi hộp vừa thú vị vừa hơi sợ sợ....Mình cũng không thể kéo dài mọi thứ như kì vọng nên nó khá là chóng vánh ở cái tình huống đó. Mọi thứ đâu vào đó rồi thì mình cũng đi về và ngủ 1 giấc đến khuya vì mình khá là đuối, cảm giác không còn tí sức lực.... tỉnh dậy thì mình cũng đã 6 - 7h tối rồi.... thật ra mình ko dám kể hết chi tiết trên này vì có thể bị ban-xóa bài. Nhưng mà mình nghĩ là kể tới đó thôi nói chung là có tí tình tiết trong các nghề mà mình từng làm. Mình đúc kết lại về các nghề mà mình từng làm liên quan đến giao hàng, đến từng nhà, như thợ sửa điện nước... đều có % dính những trường hợp này, về sau mình được 2 chị gái ngươi Úc, hỏi mình mấy câu mà mình cảm giác họ muốn ăn thịt mình một cách bài bản, cơ mà ấy là về sau còn xa lắm, lúc đó mình đã nâng cấp kha khá giáp vũ khí cũng như bản thân rèn luyện thể thao các kiểu hê hê. Mình sẽ lựa chọ câu từ để mô tả lại.


2014-03-28 12.51.26.webp


Có bữa mình lại tiếp tục đi đóng sàn gỗ với a Dan, mình chuẩn bị cơm mang theo ăn cho ngon, đi với anh Dan riết chắc cái mặt như cái Hamberger, ổng ăn McDonald cứ như thời vượt biên ông ấy được Donate cưu mang hay sao á. sáng trưa chiều cứ vã đúng hamberger. Sợ luôn.
QVZjdGpWbDc1MkVjTjZqbw.webp
Đợt này ảnh cho mình lái xe luôn nên thỉnh thoảng mình với ảnh thay phiên nhau ảnh chở đi mình chở về. Nói chung 2 anh em khá thân thiết, sếp lính khá là hòa đồng và học được nhiều cái trên đường chạy đến chổ làm, à hình ảnh mình up đa số là ảnh mình chụp đấy nhé. không nghĩ là chất lượng tốt vậy nhưng giờ mở ra xem thì đúng là mọi hình ảnh cũng khá rõ nét và chân thật. Về bên này ít việc hơn so bên Sunshine, nên anh Dan chỉ gọi mình khi mà ảnh có job gần mình. Còn lại mình có xin ảnh gọi cho ông Ng, là cái ông mà mình từng kể trước khi mình đi khỏi nhà chú N á, mình có fill lại chổ của mình để mọi người không bị hụt tiền nhà (mình nói mình ngu ngốc khi làm vậy á). Giờ mình mới nhớ ra tên ông này, ổng tên Ng, quê Phú Yên, Gành đá dĩa. ông này hướng nội nên khó kiếm được bạn và khó tìm việc, gặp mình ông ấy cứ mắt chữ A mồm chữ O vì những cái mình làm mình đều muốn giúp ổng. Haha. Có lần ổng mới qua nhà bên sunshine, mình kéo ông ấy theo qua kho anh Dan, anh giao mình cái container chưa mấy cuộn layers lót sàn gỗ, kêu mang hết vào kho, nói chung mấy cuộn này nhẹ mà có điều cộng lại thì ra đâu hơn 2 tấn, mấy trăm cuộn à, mình với ổng cứ miệt mài khuôn vào thôi. Mình với ông ấy làm cũng gần 3 4h chiều là xong, tầm 4 tiếng, rồi anh Dan về cho mỗi đứa $70, mình thấy bình thường, ổng thì cứ như lần đầu tiền làm ra tiền, nên từ đó mình đâm ra thấy tội cho ông ấy.

Cái job tiếp theo mà mình cảm thấy khá thú vị và nhớ đến giờ là đi đan lưới chống chim sẻ cho nông trại gà. Đây là cái job mà anh Kh phải vò tai bức tóc vì không thể tìm ra ai thích hợp hơn mình. Mãi sau anh gọi ảnh mới nói là ảnh mất điện thoại nên không còn số mình, mới gọi hỏi chú N. Hê hê.
2014-04-21 08.33.59.webp

Cái job này thật ra chỉ liên quan đến đồ ăn con gà thôi, do lượng thức ăn bị hao hụt quá nhiều vì bọn sẻ nó bay xuống ăn chung với gà, nên anh Kh đã gọi mình về bày mưu để xử bọn này, nó là một mảnh đất rộng mênh mông mà anh ấy thuê để rào lên bằng tôn và nuôi gà lấy "trứng" như anh ấy bảo với landlord kkk. Nhìn cái ảnh mà bảo nuôi gà lấy trứng thì chỉ có bọn tây lợn tin. Công việc của mình được ảnh hỏi khả thi không nếu ảnh mua lưới và phủ lên trên cả cái khuôn viên 1000m2 quay bằng tôn này. Mình đi loanh quanh và suy nghĩ làm được nhưng sẽ mất nhiều thời gian. Mình có nói anh ấy về việc khả thi nhưng mất khoảng 1 tuần để phủ lưới và buộc gia cố lại thì anh ấy OK ngay, và hỏi mình cần thêm gì thì báo ảnh mua, mình chỉ nói ảnh mình cần ảnh 2 ngày để phụ kéo kẽm đan thành cái lưới bàn cờ trên top để phủ lưới cho thẳng. 2 ngày hì hục anh ấy khá happy với cái cách mà mình nghĩ ra cho ảnh, nói chung cũng ko phải sáng kiến gì , nhưng đó là cách VN sẽ nghĩ ra được, anh sống bên này lâu rồi nên hầu như mỗi vật dụng đều áp dụng riêng cho từng công năng của nó. Vì thế mà ảnh mới kêu mình sang dòm cái Kkk.
2014-04-21 11.34.05.webp


Mỗi ngày ảnh đều làm về và ghé check tiến độ công việc, rồi ảnh đi fill lúa mạch cho gà vào các cái máng giống như vầy, hay lắm, bọn gà được nuôi công nghiệp nên chả ai ra chăm nó như ở VN đâu, bọn này được anh Kh chế cho cái ống rồi có cái bàn đạp mỗi khi bọn nó ăn bọn nó sẽ đi đến gần và đạp lên rồi cái nắp mở ra và ăn. Ăn dần, đồ ăn cứ tụt xuống cho đến khi gần cạn thì ảnh lại đi fill vào, ảnh bảo có khi 1 tuần ảnh mới có thời vào thì lúc đó check thấy cũng còn đủ ăn 1 2 ngày nữa. Hay nhỉ. Uống thì có cái núm như mấy con heo nuôi ở VN á, gà tự lại mổ vào rồi nước tuôn ra nó uống mà mình bất ngờ bọn này khôn vãi.​

2014-04-21 11.34.35.webp


Để kể chi tiết về cái job này thì mình có thể kể thành cả 1 phần vì nó nhiều thứ để mình kể lắm. Nhưng đơn giản là sau khi mình phủ hết lưới nhỏ chiều chiều anh Kh qua check thì thấy bọn chim ko bay xuống được nữa, khá là happy và ảnh tâm đắc dữ lắm. Có bữa còn bẫy dính luôn con chim sẻ. sau Job đó là mình ít gặp ảnh nữa.​
2014-04-21 13.06.51.webp

Nhìn du côn dễ sợ, chiến thật, bọn này theo như bạn mình chơi thì nó gọi là lai. có con lai 20%, 30, 40, 50... chả biết tính sao ra được nữa. Nhưng bọn bên này 100% là ko lai vì nó gặt haha. Mình hẹn anh Kh 1 tuần nhưng ngày thứ 5 mình đã làm xong rồi, ảnh khá bất ngờ và vui vẻ trả thêm cho mình vì mình đã.... vượt tiến độ Kkk. Nhớ đâu đó mình nhận được 700 đồng hơn vì mình di chuyển từ nhà qua bên chổ ảnh cũng khá xa, và quan trọng nhất là ảnh happy.​
 
Có vài bạn inbox mình rồi chỉ bỏ ngõ, mình không hiểu lắm, nếu các bạn có câu hỏi gì cứ hỏi mình có thể sắp xếp thời gian trả lời cho bạn chi tiết luôn mà không lấy phí gì đâu, phần truyện gần nhất mình có kể về cái đặc điểm đó của mình...mình ss làm điều đó vì mình muốn chứ không lấy gì cả, và qua nhiều lần kn mình cũng ko còn có kiểu áp đặt đâu haha, đơn giản là có idea cho bạn về việc bạn quan tâm thôi à. :)
 
1st date
1174685_619511784738708_542176400_n.webp
"Đâm xe, tự đâm, bị đâm, hay bất cứ gì xảy ra nằm trong chính sách bảo hiểm thì cứ bám vào nó mà gọi hỏi thăm tới tấp, bọn này cũng nhây lắm. Lời khuyên bạn nào lái xe ít năm kn nên cứ mua 2 chiều. Mình từng đưa xe cho 1 chú sau này mình kể tiếp về chú này, sắp gặp rồi, về sau chung hội mình, bà Y, thằng TH. đưa nó chạy mình ngồi sát bên kèm nhưng bản tính trẻ con háu thắng nó vẫn cãi mình và hậu quả bể quả đèn trái, tổn thất $1500 cho cái đèn + công do mình chỉ mua bh 1 chiều. Tới đó mình sẽ khoe con xe ưng ý nhất mà mình từng sở hữu :D.
Hy vọng bài này sẽ góp sức phần nào cho các bạn đang có ý định mua xe trong lúc ở bên đó. KN lái xe và gặp phải thì nhiều lắm, vì mình đam mê với ô tô nên từ ngày có xe mình đi nhiều và xa hơn, gặp khá nhiều tinh huống dở khóc và dở cười. Sắp tới mình sẽ kể về việc mình đi sửa xe nặng nhất khi mình về nhà của ông Dượng ở chung với thằng Cousin mà hôm kia mình đăng bài có ảnh nó đng rửa xe cho mình á. Cuối tuần vui vẻ nha mấy fen."


Trong phần CHUYỆN BỊ PHẠT Ở ÚC, mình có nói về việc thằng TH và chuyện đi sửa xe nặng nhất lúc về nhà dượng. Chú TH thì mình sẽ để từ từ, mình sẽ kể tiếp vụ sửa xe đầu tiên nặng bên này Hê hê. Bối cảnh xảy ra khá là hài. Số là hôm trước mình đã chuẩn bị mọi thứ để sẳn sàng đi phượt 1 đêm với em người yêu sau 1 2 tháng cưa cẩm, cuối cùng em đã đổ vì mình dùng cưa máy, giờ tự đổ hay đợi bị cưa vào haha, Khi mình đã nắm chắc mọi thứ rồi thì còn đợi gì mà ko set up một cuộc hẹn nơi mà em ấy không có cơ hội kêu cứu hay tự đi về há há 😈.
Địa điểm đó không lạ vì mình đã đi qua rồi, đó chính là Port Campbell ở phần #19 day 3rd. Đây là địa điểm mà mình từng đi chơi trong chuyến đi hồi năm 2012, mình đã quan sát khá kỹ địa điểm đồi núi hiểm trở và rừng già biển bạc ở khu vực này rồi, hầu như là nội bất xuất ngoại bất nhập, chưa kể nó cách Melbourne gần 250km, muốn về cũng khó... haha đùa chứ mình thấy đường đi ra Great Ocean Road khá đẹp nên 2 đứa plan đi ngắm biển sẵn mình cũng có kinh nghiệm qua đoạn đường này rồi nên mình chả ngại gì, kể lại thì cũng mất thời gian vì hầu như các địa điểm mà mình đi, dừng mình đều cho em ngắm nghía y như vậy. Rồi cũng phóng lên xe đi về Bungalow mà 2 đứa book ở Port Campbell, đi cả ngày nên khá đuối, mình lái xe trong rừng đã 4g30 rồi, mà còn cả trăm cây số nữa, cuối cùng 2 đứa mình đến check in khá muộn, tầm 6g30 tối, trời cũng sập tối luôn rồi, lẽ ra mình nên canh sớm tí để có gì còn có người hỗ trợ, vì lần này mình book kiểu tự check in. Họ email và cấp cho mình code để bấm vào cổng và code vào Bungalow.
Vào tới thì cũng đã 7pm, còn đợi gì mà mình không mang đồ ra mà chuẩn bị cook cho nàng một bữa ăn thật hoành tráng he he. Số là sáng nay mình đi học ra hẹn em ở Mel Cen, để về hướng nhà mình bên dượng khu St. Albans, mình đậu xe trước nhà dì dượng, mọi thứ mình đã chuẩn bị rồi, chỉ có lên xe và đi thôi, mình cũng nhờ em ghé Preston mua 1 khúc bò Eye-Fillet, em này mua mà ko suy nghĩ chơi 1 cục gần 2 ký, nhớ là 1kg8 thì phải, mé...mà mình không quan tâm lắm, đang hăng mà, tối anh làm bò xong, anh làm thịt em luôn...nên mình ko quan tâm cục bò lắm kekeke. Chứ thiệt ra, bt mình đã chửi m bị ngáo à con kia 2 đứa ăn 1kg8 cho lòi hả, haha.
Mọi thứ đã trong toan tính, mình lấy ra 1 hộp các gia vị để nấu Steak sốt nấm mà mình đã học được của dì L ở nhà dượng. Mình đã dợt đi dợt lại 2 3 lần rồi, công thức chả có gì đặc biệt ngoài cái bò là nguyên liệu chính phải ngon, eye-fillet là nhất, mỗi con bò chỉ có 1 khúc thôi. Rồi thì làm sauce thì có gì đâu, có bột sẳn rồi, mình cứ bắt chảo lên, đợi nóng thiệt nóng, bóc khói chảo, quăng vô cục bơ, tan chảy, cắt bò dầy chừng 2cm, chừng cả 10 cục vậy, mà chưa hết, em nó mua nhiều quá. rồi mình sấp vào tay liên tục lật và đè đè cho nó cháy xém xém. rồi bỏ ra dĩa sứ hết chừng ấy, mở lò nướng lên giữ nóng nó. Cái chảo khi nãy bỏ vào ít rượu vang và rắc bột vào để tạo sauce, thêm cream vào ít sữa tươi nêm ít bột gà, cuối cùng bỏ nấm vào rồi khoáy cho sệt lại rồi cho vào tô nhỏ ăn thì rưới sốt lên, còn thêm 1 tô rau tổ bố cà bi-salad-hành tây tím bóp thấm bỏ tủ lạnh từ đầu.
Em tắm ra để ăn cho ngon, mình cũng đã chuẩn bị xong, tới lượt mình đi tắm, em ngồi chơi điện thoại đợi mình tắm táp rửa ráy há há....😍
unnamed (4).webp

Ra thì mình đã thấy tắt đèn và đốt nến trên bàn, à nói tí về căn bungalow này, nó nằm trong khu vực cạnh bìa rừng chân núi ở Port Campbell, cách xa Bung khác tầm 5-10m nói chung khá private. có 1 phòng bên trái ngay khi mở cửa vào, sau lưng phòng là toilet và bồn tắm, còn lại gian nhà rộng và có thêm cả 2 cái giường tầng cho được 4 người nữa. Bọn mình book cả căng Family nên có luôn khu bếp và bàn ăn giữa nhà. Nhà thiết kế khá là ấm cúng vì làm bằng gỗ và trong rất vintage. Bên này lại thích dùng đèn vàng chứ không dùng đèn trắng như ở VN. Nói chung quá hoàn hảo để dating.
Quay lại bàn ăn của mình và em, mình rót 2 ly vang và cùng em ăn đã đời luôn dĩa bò, bò mềm và ăn với sốt nấm lại còn có vang đỏ tráng miệng mỗi khi dừng lại nói chuyện, thật ra không tươm tất như trên phim nhưng với mình đó là một đêm tuyệt vời mà có lẽ mình không quên được, à cả em luôn nhé, mình chắc chắn điều đó, mình là kiểu khá chu đáo trong mấy việc như này.
unnamed.webp

Rồi mình và ẻm vẫn ăn uống và nói chuyện, uống gần hết nữa chai rượu, mình hơi lâng lâng, em thì chỉ uống một ly, nhưng do bò ngon quá nên 2 đứa mình ăn mỗi đưa 3 miếng, sau đó 2 đứa ngồi chơi nói chuyện tiếp chuyện trên trời dưới đất, hình như mình nói nhiều lắm haha. Hơi nóng nhỉ, mình mở sưởi hơi cao, nên khá nóng, chưa kể nhà bằng gỗ nên giữ nhiệt khá tốt, mình chỉnh lại nhiệt độ trong khi em đi tắm nhẹ cái vì mình nấu bò cũng ám mùi. Rồi mình cũng đi tắm và vệ sinh tí cho thơm tho nà. keke.

Mình nghĩ là tới khúc này thì mình sẽ để một cái đoạn mở để mọi người tha hồ thả trí tưởng tượng vào cho nó sinh động...hehe (mất công bị ban từ bquan trị). Mình và em chơi mèo vờn chuột đâu đó 2 3 hiệp rồi ngủ một cách thật là đã.....đến sáng.
unnamed (3).webp
Phải nói là giờ mình xem ảnh lại thì thấy mọi thứ vẫn y như vậy, mấy cái ảnh này mình cố gắng tìm trên gg chổ mình ở để xem mấy cái Bun này có thay đổi gì không, chả có cái gì thay đổi luôn, công nhận bền ghê.

Công nhận là lúc trẻ mình sức khỏe dẻo dai thật, sáng ra mình còn tranh thủ thêm hiệp nữa rồi chuẩn bị ăn sáng và ra đi dạo tí ngoài này sáng khá lạnh không khi cực kì trong lành. Mình chuẩn bị mì gói và bò cùng với salad. 2 đứa ăn mà cảm thấy thật là ngon dù chỉ là mì gói Kkk. Chắc sức cùng lực kiệt nên nạp gì cũng thấy ngon hê hê.
Mình trả phòng tầm 9h và cứ thế lên xe đi về thôi. Bên đó 2013 mà mọi thứ khá là tiện lợi kiểu tự check in check out rồi,nghĩ lại thấy hay thiệt, Mình đợt năm ngoái có làm cho công ty cũng chuyên về nhà nghỉ , phòng home stay mà cách họ làm coi bộ không được smooth cho lắm. Mình tiếp tục lái xe khắp mọi nơi khu vực này vì gần chổ này khá nhiều vị trí ngắm cảnh nên mình nay có dịp quay lại cũng tranh thủ cho em nó trãi nghiệm luôn. Đi cả ngày sáng rồi lang thang về Melbourne cũng gần 9h đêm. Đợt đó sắp dọn qua nên mình phải chở em về bên Preston trước rồi mình phải vòng về nhà dượng. Đoạn về, rẽ từ cao tốc xuống là còn xí về đến nhà dượng, cái dốc nó dài chúi xuống tầm 20 độ thôi nhưng do dài quá nên nhìn cũng đã đã mình đang thả xuống thì mình đạp cắt côn và tính trả về N để thả dốc cho sướng , số là cũng do đường vắng tanh không có chiếc xe nào nên mình nghịch vậy, gần tới đoạn đường phẳng thì mình đạp côn gài số 5 vì lúc này xe vẫn còn trớn nhanh...thì....CỐP LOÃNG XOẢNG.... tiếng kim loại gãy vỡ va vào nhau cùng với tốc độ cao nó tạo ra âm thanh vô cùng quan ngại giữa màn đêm gần 12h khuya, mình giật mình tay vẫn đang nắm cần số nhảy lung tung không kiểm soát, mình nhanh tay bấm nút cảnh báo rồi đậu giữa đường, Không biết sao đây vì giờ này gọi ai được...thôi xem xét tình hình sao đã, thử đạp côn gài số thì nó kẹt rồi, nhưng rung rung cần số thì thấy nó bị đẩy lên số 1 2 gì rồi, nên mình thử nhả côn từ từ thì nó lăn bánh rồi đạp tí ga nhưng nó lại tắt máy, 1 2 lần vậy mình nghĩ thôi gần về đến nhà, mình cứ cho nó lăn về từ từ....khoảng 20p sau thì mình cũng về đến nhà và lúc này mình cũng chẳng còn tâm đâu mà lo cái xe, một mạch đi thẳng vào nhà, ngủ !

Sáng ra, việc đầu tiên làm là gọi chú D housing.
"alo chú khỏe không, con có hỏi tí, chú biết ai sửa xe ko ?"
chú D: biết, xe m bị gì vậy ?
"con nghĩ là bể hộp số rồi chú, tối qua bò về được đến nhà, còn may"
chú D: M đi đua xe giật giải hay sao mà chạy kiểu gì bể luôn cái hộp số vậy C
"haha con có đua đâu, thả dốc thôi, đang mướt quá thì nó bể cái cốp kinh lắm"
chú D: để t gửi số nó qua cho m, gọi nó kéo xe về Gara để báo giá sữa đi.
"dạ cảm ơn chú"
Sau khi mình gọi cho số điện thoại thì thống nhất $60 ông chú ấy đến kéo xe về và mình cũng cho trao đổi về trường hợp cho chú ấy nghe, chú này m quên tên rồi nhưng vị trí gara chú ấy mình vẫn còn nhớ rõ. Vì sao mình nhớ rõ vậy, vì đó là nơi mình đi học mỗi ngày khi còn ở sunshine bằng bus. Vì mình từng ghé qua 1 lần và mình thấy khá lạ lẫm kiểu đường cụt bên nầy và quan trọng nhất là vì khi chú ấy gọi mình báo tình trạng và báo giá.
Tech: Hello xe của con bị bể hộp số rồi, tình trạng này bây giờ chỉ có mua hộp số mới mình thay vào thôi, sửa cái này mất thời gian lắm.
"dạ chú, cho con hỏi vậy chi phí sửa hết tầm bao nhiêu"
Tech: Hộp số thì hên xui lắm để chú liên hệ bọn Wrecker xem có hộp số nào mới mới không, tuy theo km của xe nó tháo ra nữa, tầm 800 - 1000 đồng, chú ráng hỏi nó để kiếm cái ngon ngon cho, sửa hết luôn rơi vào 1500-1700
"trời nhiều dữ vậy chú, con sinh viên không có nhiều tiền vậy đâu chú ơi, chú coi giúp giùm con với"
Tech: sinh viên hả, sinh viên giờ mấy đứa bây giàu lắm kaka, thôi để chú xem rồi chú báo lại cho.
"dạ cảm ơn chú, có gì báo lại cho con nhé chú"

1772786668135.webp

Rồi, mấy ngày sau chú ấy gọi lại báo giá chắc nịt luôn 1500 đồng, ok thôi chứ sao. Mình nhớ chú ấy nói mất nhiều time lắm, tầm 2 tuần thì phải, sau đợt đó mình đã chuyển về nhà Preston với Y và em ny.
Một bữa học như thường ngày, mình về sớm và cũng thấy rãnh nên bắt xe qua Garage để xem tình hình như thế nào sẳn ghé thăm chú D Housing luôn. Mình đi con bus này quen từng ngóc nghách đường rồi nên xuống xe ở đâu mình biết hết. Lót tót đi vào coi thì thấy xe mình đang nằm trên cái giá, và thấy chú ấy đang hì hục sửa sửa.... "Hello chú H (giờ mình mới ra tên ông ấy) xe con sao rồi chú ơi"
- Ủa, sao m qua sớm z, chú chưa gọi mà
"dạ con ghé nhà chú D nên sẳn con đi qua đây luôn đó mà"
- uh, chưa xong đâu chắc 3 4 bữa nữa.
"dạ chú, ủa mà chú không phải thay part của wrecker hả
- uh....t tháo ra t làm luôn cho ngon hơn. kiếm mua part wrecker nó báo giá cao quá
"dạ chú, không sao miễn ngon là được"
- uh yên tâm đi, làm tay ngon hơn nhiều.
"alo, dạ con ra liền, chú tới rồi hả
thôi con đi qua chú D đây, có gì xong rồi chú gọi con nha"
- Ok.
Chú D lái con Camry AURION 2010 (Ở VN thì gọi là Camry lắp ráp) đợt ngồi lên con xe nỳ thích thật, rộng rinh, mà tư thế ngồi cũng thoải mái, chú D đánh xe vào và chở mình về nhà chú ấy chơi, mình có kể chú D nghe việc ông H một mặt nói mua nguyên cục hộp số Wrecker mặt khác lại tháo ra sửa thì chú D cười, làm nghề này nó vậy, nhưng mà nó tháo sữa còn ngon hơn mua cả cục đó, giá thì nó cũng z thôi nên thôi đừng nghĩ nữa. Mình cũng hiểu sửa tay nó còn ngon hơn mua cả cục hộp số, rằng vì lỡ cục đó lại là cục có bệnh thì lại tốn tiền về sau cơ mà kiểu vậy mình hơi lấn cấn vì nó không trung thực, và đó là lý do sao mình nhớ mãi nơi này. 🙂. Nó chỉ đơn giản là lấn cấn tí vì làm không như nói thôi, nếu có thay đổi thì nói lại với mình trước, chứ mình không có ý gì với chú H này.
Về cái xe sau khi sửa xong, chú bảo mình lên chạy đi rồi sẽ thấy sự khác biệt và mình đã rất phán khích khi ngồi vào xe - đạp côn - vô số 1 - nhả côn xe nó vọt như xe mới, trượt tè tè trên con đường nhựa trãi đá dăm, một cảm giác mà mình nghĩ chỉ có những chiếc xe được mới mua ra hoặc làm lại Bố Côn mới có được, mình vào số 1 2 3 4 ngon lành trên con đường lái xe về Preston thông qua cao tốc Princes Highway tay vào số êm ru nhẹ nhàng và xe lướt vivu trên từng km đầy phấn khích.
 
Sửa lần cuối:
bên Sydney/Melbourne/Canberra/Perth/New South Wales...-giá petrol/gas tăng bao nhiêu aud vậy mấy anh bên Úc?
veP4TpD.gif
 
bên Sydney/Melbourne/Canberra/Perth/New South Wales...-giá petrol/gas tăng bao nhiêu aud vậy mấy anh bên Úc?
veP4TpD.gif

Giá xăng (unleaded 91) ở Úc đang tăng mạnh (tháng 3/2026). Cụ thể là :
• Sydney & Melbourne: Trung bình ~$2.08–$2.17/lít, nhiều trạm $2.17–$2.23, thậm chí cao hơn $2.50 ở vài nơi; nửa số trạm vượt $2.19. Tuỳ vùng xa trung tâm ha gần trung tâm nhé.
• Canberra: Thấp hơn một chút, khoảng $2.00–$2.10/lít nhưng cũng tăng theo.
• Perth: Rẻ hơn, trung bình ~$1.59–$1.92/lít. Bên úc có kiểu theo chu kì ví dụ Mel ngta hay đổ thứ 6 hay 7 gì mình không nhớ rõ.
• nói chung cũng có tăng cỡ: 20–50 cents/lít trong tuần qua nhưng mà mình vẫn thấy giá đó vẫn ổn. Ko đến nỗi nhau nháu. Chắc cơ bản là lương bên đó đủ và dư cover được xăng.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Banquet Server
Từ ngày về lại Preston thì mình đã chính thức bước ra ngoài sống với bạn bè không còn lệ thuộc vào ai, không phải kiêng cử gì, thích làm gì làm, ngủ sao cũng được, miễn bản thân thấy thích là được. Riêng mỗi có ông già là ở sau nhà cơ mà ông ấy cũng như là dân local rồi, chả quan tâm mình như thế nào cả, miễn đừng có đốt nhà ổng là được. Sang đây thì mình vẫn đi học đều đều mà có cái giờ đi thì vui hơn trước vì có bà Y đi chung, tiết nào có học chung thì sẽ đi chung Tram đi học, tám đỡ buồn. Bà Y này còn 1 năm nữa là xong rồi nên thời gian ở chung với nhau chỉ khoảng 10 tháng, nhớ mang máng bà ấy về đợt cuối năm 2014. Mà lúc đó cũng không nghĩ nhiều đâu, vui là được, tuy bà ấy về thì có hơi buồn tí.
Như phần trước có kể mình sang đây rồi thì mấy công việc handyman ít lại do xa mấy ông boss cũ nên cũng ít gọi. Thế nên mình đi cài win dạo và ở nhà tầm 2 3 tháng cũng chill chill, chủ yếu mình cài dota, nhưng ko còn tụ tập với đồng bọn như năm trước nữa. Chủ yếu online thì chơi thôi, xác định luôn qua nhà mới rồi nên mọi thứ khá là thoải mái, chơi cho đã cái rồi làm thì tính sau.
Đâu đó tầm 2 tháng sau thì bà Ph chuyển vào, thế là 3 căn phòng đã fill đủ, ông già rất happy,mình cũng rất happy. Thời gian đầu ai cũng đi làm, đi học, đi ăn uống, rồi phòng ai nấy ở, mạnh ai nấy sống, nhưng tối tối thì mọi người ra ngoài phòng khách để coi tv, youtube, hài, mấy cái chương trình ở VN, kiểu họp mặt buổi tối trong nhà cho có không khí ấy mà... Nói về Ph 1 tí thì cô này khá là chăm chỉ đi làm, làm sáng đến chiều rồi có bữa làm chiều đến khuya, công việc chính là làm healthcare, chăm sóc người già, mình nhớ có lần ngồi uống bia Ph có nói về tính chất công việc khá là cực vì người già bên này không như ông bà ở VN, đa phần họ kiểu đưa vào viện dưỡng lão để sống nốt phần còn lại của cuộc đời, người minh mẫn thì không nói, người bị liệt hay chức năng bị hạn chế thì mấy người chăm sóc như Ph phải hỗ trợ, từ tắm tới giặt, ăn uống, ẻ đé, nói chuyện, tâm sự, đến bị chửi, bị đánh, bị nói điều không hay, đều có hết ở môi trường này...Người còn ý thức thì nice, người bị lú thì đấm đá nếu làm sai ý họ, người phục vụ quân đội về già thì càng mạnh bạo hơn, già không đi nổi, nhưng tắm là cửng lên, rồi gạ gẫm, thứ gì cũng có, nói chung là 50 sắc thái, được cái là nghề này thì thu nhập khá hơn nhiều so với các nghành nghề khác, thường là x2 x3 lương cơ bản, ví dụ mình làm 20 đồng thì Ph sẽ làm 40 đồng / h,các ngày lễ hay over time sẽ x3 x4 tùy TH.
Tối thì có bữa ở nhà, có bữa sẽ đi làm thêm cho 1 cái nhà hàng chuyên tổ chức tiệc cưới của bọn Hy Lạp, khu này nhiều Ý và Hy Lạp, ngộ cái là 2 bọn này tuy là láng giềng nhưng cơ bản bọn nó không ưa nhau, vậy mà khi di cư là lại ở chung với nhau ở một Suburd. Ph và bg mình làm chung nên bữa nào có tiệc là tầm 5h 2 người sẽ đi làm, tối tầm 11h sẽ kết thúc, dọn dẹp hết mọi thứ thì 12h đêm sẽ về đến nhà. Và đây cũng là cái job tiếp theo của mình. Nhân viên phục vụ tiệc cưới nhà hàng Creek.
1774233167423.webp

Đây là cái job mà mình thấy đã nhất từ khi qua đây, ngoài mấy cái job handyman mà mình được ngao du đây đó, thì job này có nhiều cái đã đó là:
  • Chủ trả theo buổi 1 buôi vậy tầm 6h tối đến 12h đêm khoảng 150-170 đồng, tiền mặt luôn, bọn creek này như kiểu VN, nhưng nhận thức cao hơn nên xem mọi người bình đẳng, không ép hay bào ai cả.
  • Văn hóa cưới hỏi của bọn này chắc cũng như bọn phương tây nên mọi thứ khá là chỉnh chu, bài bản và ý nghĩa. Mình vừa làm, vừa được chứng kiến nhiều cặp đôi với nhiều câu chuyện khá là ý nghĩa và có thể gọi là đến với nhau vì đã tìm được tình yêu đích thực...kiểu vậy.
  • Văn hóa ăn tiệc của họ cũng đáng để học hỏi sau này ai có làm bên mảng FB nhà hàng sẽ tích góp được kinh nghiệm. Mình làm vài tháng tự nhiên sẽ biết hết bàn có cái gì , dùng cho mục đích gì, nhiều cực kì, mà mình đảm bảo học lý thuyết sẽ không thể nào nhớ nổi.
  • Ly: ly vang nổ (champaign á), rồi tới ly vang đỏ hoặc vang trắng, ly nước, cả ly bia.
  • 2 bộ dao, nĩa, thìa: ăn khai vị và ăn main course rồi cái thìa bé bé ăn kem dessert
  • Đĩa khai vị kèm bánh mì cho cả bàn ăn chà bá và Đĩa ăn chính/người (bò, gà, cá hồi..)
  • Khăn ăn: thường gấp trang trí đặt trên đĩa hoặc cạnh ly hay gọi la napkin
  • Cốc nước khác ly nước trong set mấy ly vang bầu bầu có chân dài dài.
  • Giữa bàn có bình hoa to tướng trang trí led dây để khi cô dâu chú rể dance thì tắt đèn.
  • À cái này hay nè, mỗi người sẽ có 1 phần quà nho nhỏ được đặt trên bàn gói gém sẳn luôn.
  • Và nhiều cái nữa nói không sao hết được....

Quan trọng là mình học được văn hóa của họ khi làm 1 buổi tiệc Wedding thường 2 người cưới nhau sẽ tự bỏ tiền túi, dành dụm, mời bạn bè thân nhất, không mới ai như kiểu ở vn cho đông, cha mẹ anh chị em là có rồi, nhưng vẫn sẽ ngồi ở dưới thôi, còn cô dâu và chủ rể là người chủ trì bữa tiệc được đặt cách ngồi ở bàn chính, đương nhiên là cũng sẽ được ăn uống khác tí so với khách, nếu họ có yêu cầu, kế bên cô dâu hay chú rể sẽ là bạn thân nhất của họ hoặc anh chị em trong nhà ruột hay bà con miễn người đó thân với cô dâu hay chú rể.

1774233213941.webp

Sau khi mọi người đến đông đủ đứng trước cửa vào sảnh để ăn kiểu canape thì đúng 6pm manager sẽ băt đầu mở cửa đón khách. Nhân viên sẽ đứng 2 bên để đưa khách vào bàn của họ, thường ít ai yêu cầu lắm, vì trước sảnh có cái bảng ghi luôn ai ngồi ở đâu rồi, mọi người vào vị trí mà cô dâu và chú rể đã sắp xếp bằng sự hết lòng của họ đối với khách mời. Vài người lớn tuổi không biết thì đến gặp mình, mình sẽ hỏi tên và mình mở cái giấy sơ đồ bàn ra sau khi được manager phân công mỗi staff sẽ trông coi 2-3 bàn, và dẫn họ vào vị trí, lấy khăn napkin ra và xếp gọn trãi lên đùi khách.
Khai vị là dĩa gồm các loại cheese và trái oliu kèm theo vài thứ hoa quả của văn hóa phương tây ăn kèm bánh mì và uống nước lọc hoặc softdrinks. Cái dĩa chà bá ngang chắc cũng 50cm x dầy độ 1cm bằng đá nặng ì luôn, 1 tay bê, người mới vào ko quen là tối về nhức ngay. Đâu khoản 30 phút thì MC sẽ chào mọi người và bắt đầu tuyên bố giới thiệu cô dâu chú rể - đèn tắt -nhạc vang - rể đi vào chào vui vẻ mọi người, mấy anh dân chơi thì nhảy nhót sún sín đi vào - rồi tới dâu vào dưới sự hộ tống của ông bố trông thật ý nghĩa và cảm xúc. Mc tiếp tục nói nói dâu rể cứ làm theo rồi đèn lại hạ xuống tập trung vào dance floor cho cho màn first dance, tùy theo họ muốn tiết mục gì nữa không, mấy anh hay có trò dàn dựng riêng tiết mục làm bất ngờ cô dâu vui lắm. Trong lúc đó nhân viên sẽ đi dọn các dĩa khai vị mà khách đã dùng vào trong và dọn lại bàn để chuẩn bị ăn chính. 1 bộ dao nĩa khai vị đã được sử dụng và lấy vào, bộ kia sẽ sắp lại ngăn nắp vì lúc ăn khách có thể đụng trúng hoặc làm rớt.
Sau khi kết thúc màn nhảy cô cậu dâu rể sẽ hôn nhau rồi mời mọi người ăn chính, đèn lên-> đồ ăn ra, mình tay trái 1 dĩa trên cẳng tay ngữa ra và bàn tay bê 1 dĩa, tay kia cầm 1 dĩa đi từ bàn số 1 đến bàn 15 or hơn tùy tiệc đó có bao nhiều bàn theo sự chỉ đạo của quản lý. 1 bàn 10 người thấy vậy chứ 5 6 nhân viên thoáng cái là xong bàn thứ 2 thứ 3 rồi, đi vài tour là fill hết dĩa đồ ăn trên bàn của mọi người đi hết 15 bàn thì quay lại bàn 1 dọn đĩa luôn là vừa, ăn nhanh lắm haha. Nước công nghiệp mà, ăn phải lẹ để mà còn làm việc khác. Lúc mình đi collect dĩa thì lúc MC cũng ăn xong và bắt đầu màn trình diễn tiếp theo là hát rồi sẽ tới phần hay nhất đó là speech, nghĩa là 2 anh chị này sẽ kể lại quá rình họ bắt đầu đến lúc họ cưới nhau, khá là ý nghĩa, vui nữa, có cả buồn, nhưng tóm lại ai cũng lắng nghe và rất hưởng ứng, trong khi đang nói thì thỉnh thoảng sẽ có 1 vài người ở dưới gõ cái dao vào cái ly kêu leng keng thì 2 anh chị ta sẽ phải hôn nhau vừa hôn xong thì lại có tiêng gõ khác thì lại phải hôn tiếp, mà kiểu vậy thì chủ yếu là make fun thôi chứ ko ai làm mãi :) . Cái kiểu cưới phương tây này VN đang có xu hướng theo ở các thành phố lớn, dễ thấy nhất là mấy người nổi tiếng có tiền hay ca sĩ diễn viên mà mình hay xem báo sẽ thấy nhưng không thể nào bằng được vì vẫn còn nhiều yếu tố văn hóa VN ảnh hưởng.​
1774230083143.webp

Nói chuyện nhau kể nhau nghe rồi đến màn cảm ơn ba má anh chị em 2 bên đã ủng hộ gì gì đó...và cuối cùng sẽ là mời mọi người ra sàn cùng nhau tận hưởng không khí bữa tiệc, lúc này anh MC DJ sẽ là người điều phối để giữ không khí náo nhiệt, và cũng lúc này mình và các đồng nghiệp khác sẽ ăn rồi bắt đầu tiếp tục dọn dĩa thức ăn của main course vào, thường thì chủ tây họ sẽ cho mình ăn đồ ăn mới luôn ko phải ăn thừa của khách, mình thích nhất cái món salmon / cá hồi áp chảo vì ngon nhanh lại bổ, nói chung họ làm thấy mắc thèm lắm haha. À còn có cả hải sản, sẽ có vài khách họ muốn đặt thêm phần hải sản hoặc bữa tiệc đó cô dâu và chú rể sẽ chơi sang đãi mọi người ăn hải sản luôn, như hào, tôm, cua ... được để trong 1 cái tô có thiết kế để đá bên dưới cho đẹp mắt và ngon miệng, cái này thì mình mê cực...vì đôi khi có bàn họ không thích thì mình sẽ được hưởng hehe...món mà mình thấy dở nhất là gà nấu chính ăn khô khốc và kế tiếp là bò, bò thì sẽ ngon nếu ăn tái tái chứ nấu như họ cho chín thì vứt...mỗi đêm mình vứt ko biết bao nhiêu bò gà vào thùng rác...phí lắm...toàn bò gà ngon tươi...tại sao vậy nhỉ...à vì cuối cùng là họ sợ khách bị ngộ độc hay không an toàn sức khỏe sẽ dẫn đến thiệt hại còn to hơn...nên thà vứt còn hơn ăn ngon.
Ăn xong thì tiếp tục phụ mọi người ra bê dĩa vào...cho mấy cụ gái creek tráng sơ và bỏ vào máy rửa, rồi theo dây chuyền sẽ lấy ra người khác lau-> sắp->khiêng vào ngăn dưới để chuẩn bị cho làn sau. Trong lúc đó thì 1 dây chuyền khác cũng gồm 2 3 người chuẩn bị dessert cho khách như kem hay bánh ngọt mang ra dùng và có cả bánh kem nếu chủ tiệc muốn cắt xẻ ra nhưng mà thường cái này ít ai ăn vì nó hầu như là đường dầy lắm, chủ yếu trang trí cho đẹp tiệc cưới. Lúc này, khách đã ăn uống phủ phê và có men rồi nên chơi sung hơn và bắt đầu có những trò chơi mang tính đậm chất văn hóa phương tây, mình nhớ có màn bò vào váy cô dâu để buộc gì hay gậm gì ra ấy...mình thấy nhiều và coi nhiều trên youtube nhưng đến giờ vẫn chưa tìm hiểu kỹ cái phong tục này chỉ biết là khá là vui nhộn, con nít thì cũng chạy tung tăng chơi đùa, có khi có cả con của cô dâu chú rể 1 2 đứa tầm 3 4 5 cả 10 tuổi là điều bình thường, thường họ sẽ ở với nhau đủ để chín mùi mới quyết định lấy nhau, bởi z mấy cái việc cưới này khá là ý nghĩa đối với phụ nữ. Mình hay nói vui với bg và mấy đứa chổ làm kiểu "thật là ý nghĩa, cô ấy đã khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc....vì cuối cùng đã túm được nó rồi...finally nó đã được cưới rồi Kkk đứa nào cũng phá lên cười kiểu ngẫm thằng này nói đúng dữ zị haha."
Chơi đùa ăn uống nhảy nhót hò hét... đã đời rồi thì cũng đến lúc kết thúc bằng 1 màn quăng lẳn hoa để chúc cho người kế tiếp bắt được thằng khác Kkk. ai cũng happy ra về và chúc cho nhau những lời tốt đẹp nhất, riêng bọn mình ở lại dọn cho hết cái đóng ly dĩa còn sót lại trên bàn và... tiếp tục set up cho bữa tiệc khác vào ngày hôm sau...🙂. Trãi lại khăn mới, ly muỗng dĩa tách khăn, quà, everything... đến 00:00 là mọi người ra sau gặp ông chủ nhận tiền và về hẹn gặp lại vào ngày mai.
Thấy có vẻ nhanh gọn nhưng thật chất làm liên tục tù tì suốt 6-7 tiếng, buông ra rã rượi người...bản thân mình không thích mấy nghề kiểu này nhưng thời điểm này thấy tiền nhiều quá nên mê mới làm suốt rồng rã mấy tháng trời, có đợt nghĩ breakterm mình làm liên tục 2 tuần lễ, về nhà chơi tầm 3 4h sáng rồi mới ngủ, 2 3h trưa hôm sau dậy ăn uống chơi được 2 3 tiếng thì lại đi làm...đâm ra sợ luôn á, nhưng mà nhiều tiền vãi, có xài gì đâu, có khi ông chủ còn cho thêm tròn luôn 200 đồng. Nói sơ ông chủ này, ổng nhìn như mấy ông già gân trong mấy cái pỏn á haha, râu ria trắng hết rồi, mà công nhận luôn 1 điều ổng khỏe dễ sợ, tầm 70 hơn rồi mà ổng lực và khỏe kinh hồn, có lần thử đụng ổng mà ổng hất mình 1 cái gần như mình đau nhối, người ổng cứng ngắc, cả cái chổ kia cũng...chắc cứng lắm haha nên suốt ngày gạ con người ta... đứa nào cũng gạ cho thêm tiền rồi hỏi đi chơi với tao không haha, cả bg mình cũng kể vậy, ổng sung lắm. Tối nào cũng vác 2 3 bao rác tổ bố quăng vô cái thùng rác chà bá khu vực vứt rác, vứt nhẹ tênh, mình ban đầu cũng ko nghĩ gì cho đến khi ổng nói mày vứt cho tao xem nào...thế là mình mới thấy cái túi đó nặng cỡ nào...thời điểm đó mình khá mỏng cơm, nên coi như thua, 2 tay vứt mới nổi chứ ko như ông ấy 1 tay mở nắp (nắp này 2 tay mình mới chống nổi) 1 tay quăng vào. Riêng vợ ông ấy và mấy bà làm chung thì có vẻ đã quá date =))), mà mấy bf này vui lắm, bà nào cũng gặp mình mới vào làm và nhìn mình kiểu rất thân thiện và vui vẻ, ai cũng bảo tao có con gái tao sẽ giới thiệu mày handsome boy :))), thế mới đủ để bg mình công nhận độ đẹp trai của mình Kkk.
Rất nhiều điều để mình kể về công việc này, tây nạnh việc, tây nhiều chuyện, tây tôn trọng quan điểm, tây this tây that, cơ hội để gặp nhiều khách, khách cảm tình với mình, rất rất nhiều trong khoảng thơi gian 10 tháng mình làm ở đây, mình nhớ mãi 1 lần có 1 vị khách kiểu do thái hay trung đông gì ấy hỏi mình tên gì nhiêu tuổi và hỏi mình có muốn thay đổi công việc không và mình cảm ơn và bảo mình happy việc ở đây... đây là cái điều mình tiếc nuối nhất từ xưa đến nay vì mình làm mất một cơ hội trong tay mình...biết đâu sau cái gật đầu mình sẽ được nhiều cơ hội đằng sau đó mở ra, biết đâu mình đã trở thành cái gì hay thành công ở cái gì đó lúc ấy rồi...ban đầu mình không nghĩ nhiều vậy cho đến khi bg mình nói anh tự đánh mất 1 cơ hội của anh, mà cơ hội thì chỉ đến với chúng ta 1 lần trong cuộc đời này....mình phủ nhận điều đó và cho rằng sẽ có thêm cơ hội khác nhưng thâm tâm mình vẫn tâm đắc câu nói đó đến tận bây giờ... :(.​
 
Little tricky story
Tới bên Preston là mình đã đi đúng 1 vòng tròn kể từ ngày rời Heidelberg lúc ở với thằng H, nhanh thật, thời điểm này kha kha kinh nghiệm sống bên này, rõ nhất là biết cách kiếm tiền, nhiều thì không nhưng ko đến nỗi thiếu thốn. À mà nhắc mới nhớ là lâu rồi mình cũng ko gặp thằng H lúc này, lần cuối là nghe nó bảo nó dọn ra ngoài ở với bg nó rồi, wowwww thằng này con đường của nó khá giống với mình ghê, mình cũng bảo nó t cũng vừa dọn ra, sao trùng hợp dữ vậy mậy. Nó cười sang sảng và bảo nghe mắc cười thật chứ.
H: À mà bg m nó nhiêu tuổi, có khi lại trùng hợp nữa.
"199x, có trùng không ?"
H: Vãi...thật hả mậy, trùng luôn rồi
"Định mệnh, t hỏi thêm cái nữa, nếu mà đúng thì t nghĩ là mình nên kết thúc cuộc gọi ở đây"
H: haha hỏi thử đi....(chữ đi của nó nghe rất cảm giác năn nỉ mình hỏi)
"bg m ở XX phải không ?"
H: đù m á...sao m biết
"vãi thật , y chang luôn chời, thôi enjoy your day, bye from now "
H: sao thế, có gì đâu t thấy tức cười ghê, từ anh em, nhà m bla bla y chang nhà t....
"ờ...t cũng cảm thấy khá thú vị, mà thôi mình dừng lại đây đc rồi, nói nữa hồi là 2 đứa bg t với m chắc sẽ biết nhau nên thôi...biết nhiều quá ko tốt.
H: ừ haha, thôi bữa khác gặp bye mày.
...

Và mình với nó cũng ít gặp nhau lắm tuy nó ở cũng không xa mình lắm...nhưng cuộc sống có bg nó khác xa lúc chưa có lắm..haha cứ ấp ở nhà thôi keke.

---
Đợt nc với thằng H, nó có chia sẻ mình 1 cách để nhận voucher từ 1 website chuyên bán hàng onl. Mình cân nhắc việc này vài lần trước khi ngồi kể lại trên đây, nói chung thì cũng không phải gì ghê gớm nhưng mà cơ bản nó là hành động lách luật tí.
Nếu ai ở thời điểm này, sau khi nghe mình kể chắc chắn ít nhiều cũng đã từng thử 1 lần làm việc ấy trên trang đó. Thôi vào việc luôn, công thức của nó khá đơn giản, đó là đăng nhập bằng email chính, gửi 1 lời mời cho email khác đến bạn bè mình , họ nhận mail click vào link mình mời và mua 1 món bất kì, được tặng 1 voucher trị giá $20 (gửi đến email người giới thiệu) , và người gt sẽ sử dụng mua hàng rồi áp voucher để redeem giá trị từ voucher, thiếu thì bù thêm, dư thì ko được hoàn trả.

Easy to use, cơ mà nó được nhận chia sẻ từ ông anh ở chung nhà nó, cách .... có thể gọi là cheat, tạo nhiều email , và gửi 1 loạt cho các email đó rồi login từng email đó mua 1 món bất kì để nhận voucher, rồi dùng email chính để redeem hàng loạt các voucher cho 1 món hàng giá trị cao trên đó.....
Thú thật là ngày đó mình suy nghĩ nông cạn nên sau khi nghe nó chia sẻ mình rất hồ hởi và thử nghiệm ngay, rồi sau 1 2 đêm suy nghĩ mình khá đắn đo về việc tính hợp pháp của nó ở nước sở tại nên mình đã lần lần mua vài thứ rẻ rẻ...$10-20-30-40-90-100. Bằng cách ngồi mày mò tạo gmail để thực hiện đúng công thức. Mọi thứ trôi qua ko có vấn đề gì, dần dần mình bắt đầu rút kn ra để cày voucher mua các món khác có giá trị to hơn, làm cái này không khó, nhưng mất thời gian, thời điểm đó gmail dễ tạo nhất rồi nhưng vẫn mất thời gian lắm, thế là mình nghiên cứu thêm trên google và tìm ra được phương án tối ưu nhất đó là sử dụng 1 trang chuyên tạo email kiểu tạm thời và chỉ có tác dụng trong 24h. Bằng cách này mình tạo ra hàng trăm email trong vòng 2-3p 1 cái email. Nhưng mình vẫn nôm nốp lo sợ nên mình vẫn cứ chỉ mua quần áo và mấy thứ linh tinh cho vui....mặc dù mỗi thứ mình mua $1 mang về cho mình voucher $20 rất nhanh gọn lẹ nhưng cái mình sợ nhất đó là mỗi khi mình nhận hàng, thường là kẹp tóc hoặc kính nhựa giá $1-$3 đồng 1 cái, là lúc này mình lo nhất, vì ông courrier hỏi mình khá nhiều câu hỏi trong lúc scan gửi hàng ở trước nhà mình, đại loại như m kinh doanh online tại nhà hả, sao m order nhiều hàng mà rời rạc vậy bla bla bla....có khi đứng scan cả trăm cái y chang vậy. Mình kiểu lo nghĩ không biết ổng có phải điệp viên ngầm hay bên điều tra gì không...chung quy lại là mình vẫn sợ haha.
Thật ra mình cũng chẳng muốn nhận mấy cái đó, nhưng không nhận thì lại phiền phức nhiều vấn đề sau nữa nên thôi cứ nhận rồi lẹ lẹ vào nhà....giãn giãn ra việc sử dụng voucher cho êm êm, email thì mất sau 24h còn voucher thì vẫn nằm trong email chính dùng đky tk trên web, mà cẩn thận đến nỗi email chính đó cũng là email tạo dùng mua online thôi chứ ko dám dùng email thường ngày cơ hâha...
Mình và thằng H vẫn trao đổi về việc này khá nhiều, do 2 thằng tâm lý chung là vẫn sợ....nhát y chang nhau Kkk. Bỗng một hôm, nó gọi mình bảo:
H: Này, bữa giờ m còn làm voucher không đấy.
"sao dị, t vẫn mua lai rai linh tinh thôi chứ không rớ vào mấy thứ giá trị"
H: ờ...t bảo này, ông X nhà t bị bọn nó gửi email warning về việc cheating voucher đấy. Cẩn thận.
"ghê z, nó nói gì thế"
H: đại loại là việc phát voucher là khuyến khích người dùng giới thiệu thêm bạn bè biết đến trang web chứ không phải dùng để m tự mời bằng các email của m. vậy thôi đó, nó nói thẳng vấn đề luôn.
"đu...nghe sợ nhỉ, rồi có sao ko, ông X nói gì với m"
H: ông ấy chả làm sao, t vẫn thấy ổng mua ầm ầm, có bữa chơi luôn con rolex 30k, vãi cả chưởng.
"DM liều dị, t cũng thấy mấy cái đó mà sao sao ấy, kiểu t ko tin hàng xịn mà bán như tôm cá chết ngoài chợ vậy"
H: ờ..thì t cũng có ý nghĩ như m, t cũng có thử 1 cái....mà nhìn nó giả giả...
"Vãi cút mày. M y chang ổng khác éo gì, liều vậy mậy"
H: haha t biết mà nhưng nó cuốn quá nên t thử 1 2 vụ thôi.
"má, t tưởng m mợ này nọ ... ai ngờ...có ngày nghe con...police nó bố ráp nhà m , cả bọn m được lên tv cho đẹp mặt"
H: haha ôi tức cười quá...m sợ dữ vậy à...m cũng bị làm đó ko sợ nó bố ráp m hả haha
"Mẹ mẹ...con cũng có nghịch tí, mua linh tinh như quần áo, giầy dép thôi mẹ... có gì thì t đền được chứ cỡ như ông X bên m chắc...thôi m cẩn thận"
H: uh đợt này t chắc thôi chứ có email thế t cũng sợ, ổng chả sợ gì cứ cậm cùi làm voucher haha
"đợi ngày đó đến biết sợ thì muộn màng nha, sợ vãi thôi t đi mua hàng tiếp đây còn vài món đẹp quá mà chưa biết nên mua cái nào haha"
H: uhm thôi làm đi haha bọn này nhiều đồ vãi chưỡng coi cả ngày không hết.bye m

Đó là câu chuyện về việc mua hàng online...khá là hài hước với thằng H. Tổng kết thì mình chỉ có phi vụ lớn nhất là order con iMac 27 inch về nhà để chơi GTAV thời điểm đó và mình cũng delete hết mọi thứ. Còn quần áo thì linh tinh linh ta, cơ bản là nó cũng không phải đồ xịn hay tốt gì, mặc 1 năm cũng nhão hết quăng bỏ ra ngoài shop mua cho lẹ chứ không muốn hồi hộp nôm nốp lo sợ.
À bên phía nhà thằng H thì nó cũng bỏ luôn, phần nó cũng về VN rồi, nhanh thật mới đây mà nó cũng đã hoàn thành khóa và chuẩn bị đi về VN mặc dù nó cũng thích ở lại đây nhưng có lẽ gia đình nó muốn nó về. Quên kể chổ ông X nhận email thứ 2, nội dung email làm nó bỏ nghề tạo voucher luôn vì nó không còn là warning nữa mà là cho 1 cơ hội cuối cùng để dừng hành vi này lại, nếu không sẽ nhờ police vào cuộc...nghe thôi muốn đ...ái ra quần rồi chứ chưa kể đến việc nó ở cùng nhà ông ấy haha. Mình từ lần nghe nó kể xong cũng xón nên dẹp luôn...tưởng tượng số voucher ông ấy làm mua dc mấy con rolex thì chả biết đã tạo bao nhiêu cái email rồi...xong có rolex bán lại cho người khác kiếm dc 1 mớ tiền @@ thiệt là ko dám nghĩ đến.

Mình tuy ít nhưng dù sao cũng nhúm chàm tí nên sau này có mấy vụ mình bị mất tiền do lỗi vi phạm hay quyết định mua vài thứ không đúng nên mất tiền, âu cũng là do cái việc này mà ra...không biết sao lúc đó không sn được lý lẽ để không bị nghiệp quật sau này...giờ nghĩ lại còn may là mình cũng có biết sợ.
---
Thời gian bên này mình cũng có biết thêm 1 cái nữa, đó là việc mua bán số tk thẻ tín dụng, số là thằng này cũng là dân trong hội dota thời điểm đó, nhớ có phần mình có kể tí về nó về việc mình nhiệt xách cái xe ô tô qua tận nhà nó và chở nó ra sân bay mà ko kể 1 tí công sức nào khiến nó đực mặt ra mà nhìn mình ngơ ngác...

Nó tên T, biệt danh trong dota downy, mình lại sực nhớ ra chứ trước đó hỏi mình chả nhớ, chả hiểu kiểu trí nhớ gì lạ lùng. Nó quen bọn local nên có kênh mua số tk bán qua viber thì phải, mua 1 bunch vậy tầm 500 đô đến 1000 đô tùy bunch, tùy ntn mình cũng chẳng biết, nhưng trên xe nó có kể mình, bọn nó gửi qua rồi việc còn lại là mình sẽ đi mua đồ online bằng số thẻ đó có đủ exp và ccv, 500 đô thì hên xui bunch đó ko biết cái nào có tiền trong thẻ, nhưng 10 cái thì cũng có được 2 3 cái hên thì mua nhiều hơn 500 đô có khi ra 2000 đồng, hoặc có khi 5000 luôn, nó sẽ mua đồ rồi gửi về 1 địa chỉ khác, chuyến đó mình chở nó ra sân bay chơi và nó nhờ mình ghé ngang nhà nhỏ em nó để nó lấy đồ, mình vẫn còn nhớ như in cái đại chỉ đó tới lúc này.

Sau đó, kiểu như nó có niềm tin với mình rồi nên nó mới bộc bạch kể ra cách nó kiếm tiền trên đường ra sân bay, và bảo mình cần mua gì bảo nó. Mình ok cho xong chứ mình chưa bao giờ nhờ nó mua gì...cơ bản lúc đó mình thích nên mình qua chở đi thôi...chứ cũng không tính toán gì...

 
Short stories
***
Phải nói là từ ngày mình gia nhập thế giới MacOs mình thấy thật sự ngưỡng mộ Steve Job, sản phẩm nào của apple cũng mang tính chất đẹp và đắt sắc ra nét. Mình hầu như dành hết thời gian cho cái iMac và luyện hết game GTA IV lúc đó theo cách chậm rãi nhất để tận hưởng công nghệ lúc bấy giờ và cả phần game GTA IV đỉnh cao khi đó. Hình như lúc đó mình nhớ là phải cài cái win lên bằng bootcamp có sẳn trên máy. Nói chung, từ lúc đó mình bắt đầu quan tâm nhiều về các sản phẩm của apple và dần từ bỏ hdh android. Cái cách mà Apple lôi kéo 1 người khách mà cụ thể là mình chính là sự chỉnh chu trong sản phẩm của họ tạo ra, hầu như lúc đó mình rất thõa mãn việc sở hữu được con iMac 27 inch màn hình 2k mặc dù thời điểm đó đã có con iMac 5k rồi thì phải, cái loại dát mỏng dần từ trong ra ngoài rìa máy.​
1778655697067.webp
Bên này thời điểm đó chỉ có thấy nổi bật nhất là ông Sam Sung với ông Apple , đi shopping mall nào cũng có 2 cái showroom to đùng của 2 gã khổng lồ công nghệ này. Mình thì toàn vào coi ngắm nghía công nghệ trong khi bg thì sẽ đi xem quần áo, cuộc sống bên này cuối tuần chỉ có vậy á. Có khi rảnh hơn tí thì mình xem phim nếu có phim gì mới, mà chủ yếu vẫn là ăn uống rồi lòng vòng shopping, rồi đi về nhà chơi game, ngủ. Nó cứ lặp đi lặp lại như vậy trong thời kì mình đi học, các bạn nào mới qua thời điểm này thì mình không biết có khác gì không, nhưng mình thấy là ít nhất các siêu thị sẽ mở cửa đến 10h đêm hoặc 12h đêm nếu vùng đó nhiều châu á ở, uhm thì tệ lắm thì còn có chổ tối lái xe vào mua ít đồ cho có cái gọi là hoạt động.

Xem nào, cũng hơn tháng nay không viết gì, bận quá, phần trời cũng nóng quá nên mình cũng làm biếng viết, à trời nóng thì mình cũng có nói rồi trong mấy phần trước chưa nhỉ, hình như có rồi, mà qua bên này ở mình nhắc lại tí đi vì nó có 1 chút khác biệt là nhà của ông Già bao mát luôn, nhà gạch nên có thể xem như là thuộc loại có điều kiện hơn nhà vách gỗ khung gỗ, tường gạch nên nhà luôn mát mẻ , sáng có thể gọi là lạnh luôn á, mấy tháng sau mùa xuân sẽ bước vào mùa hạ tháng 4 5 6 trời nó nóng kinh hoàng, khô ráp, khô héo mòn luôn luôn, đặt cái khăn ướt nhẹp ra ngoài 15p sau ráo luôn, no joke. Có vài TH dân quên trẻ, pet trên xe lên cả báo chí... bị hoài à. Nhà ông già buổi trưa ko đi học mình ở nhà ra phía trước có phòng khách, cái sofa gỗ kiểu hơi cổ cổ, mở quạt, bật tv coi Game of Thrones, thêm ca mũ gòn mũ trôm mà mình dầy công đóng gói kín kỹ càng qua được bên này là một kỳ công đó nha.

Cái này là thủ tục hải quan khi nhập cảnh vào Úc, ai cũng phải khai báo mang gì vào nước Úc, họ có 1 cái phiếu form, mọi người trên máy bay đã được phát để điền vào rồi ký tên. Xuống tới nơi mà chưa điền thì vào trong có thêm cái bàn để cho khách điền trước khi vào cổng làm thủ tục clearance. Có cái chương trình Border Security cũng hay lắm, channel 7 hay 9 gì ấy, bạn nào chưa biết thì nên xem, hay lắm, tới giờ mình vẫn còn lâu lâu xem thấy funny và hiểu thêm luật. Mình có 1 cái tip chia sẻ thêm cho các bạn nếu muốn mang những thứ mà họ cấm ví dụ : thịt bò, khô bò, nhựa cây như gòn hay trôm.. thì việc đầu tiên phải mua loại có thương hiệu, đóng gói, túi hút chân không , nếu không thì bạn phải tự làm mấy công đoạn đó, in đại cái hiệu nào ra rồi bỏ vào hút chân không. Việc thứ 2 cần làm là thành thật khai báo, có gì khai đó, không giấu giấu giếm giếm mập mờ. 90% sẽ lọt cửa. Mình từng có 1 lần được mời đi qua kiểm tra, phiếu thì khai đủ, hỏi gì trả lời đó. Seafood, Beef jerky, tree resin... hỏi mang làm gì thì cứ nói, bò thì ăn và uống với bia thì super ! :) . seafood thì mực tôm khô dùng làm gì cũng nói uống bia thì vô địch, mũ gòn nói làm gì, mình cũng giải thích bỏ vào nước, nở ra, thêm tí sugar, ăn ngày hè, no more stress... ấy thế mà mấy anh mấy chị cười ồ lên và cho mình đi một cách vui vẻ. À mà nhờ cái chương trình này mình mới biết vì sao mình bị hạn chế mang từ 2 cây thuốc xuống còn 2 gói thuốc, mé cay thật, toàn dân ... à mà thôi, nhớ mình có nói chương trình này rồi trong phần smoking thì phải.

Nhà ông già bây giờ phòng nào cũng có người rồi, ổn định rồi, nên ông già có thêm thu nhập rủng rỉnh....nên bắt đầu thấy có cô nào hay qua buổi chiều chiều tối...hihi. Mình cũng không để ý nữa nhưng nhà ở chung với con gái nên sẽ để ý hơn mình, tối tối ngồi uống bia ăn khô, mn hay tám nên kể mình nghe mới biết...công nhận ông nhà mình lớn tuổi mà sung ghê....khỏe thật. Thảo nào ông lúc nào cũng nhìn phơi phới, có bữa bà Y còn kể, sáng sáng nghe tiếng gì rên mà thấy ghê lắm, không nghĩ là ông nhà ta đâu, nhưng sau này mình có dọn qua cái phòng đó do Y về VN nên mình đúng là có nghe thật haha. Công nhận là nghe gê thật kkk.

Thợ hồ - Thợ rửa mái nhà, nhớ có lần ông già ổng kêu người về rửa mái ngói, mình cũng được dịp trải nghiệm mấy chú thợ hồ Úc làm việc, mịa rửa cái mái nhà mà 8k đô, mắc vãi, nhưng đó là mình nghĩ do tư duy mình kiểu văn hóa vn, chứ thật ra 8k là rẻ rồi ấy, tính chất công việc là leo trèo, hóa chất và nguy hiểm là điểm quan trọng để định giá 1 dịch vụ. Chứ thật ra mấy cái này đối người VN mình là chuyện nhỏ. Bọn này kiểu nó là dân Úc không thích đi học nên ra học cái bằng Tafe kiểu học nghề để đi kiếm tiền, được đào tạo bài bản chuyên nghiệp, có chứng nhận để hợp pháp đi làm riêng theo quy định của luật pháp Úc nên làm cái gì cũng bài bản. Bảo hộ, găng tay, thiết bị... từ a - z. Thế mới ăn tiền ngta nhiều vậy. Đợt này chú Úc này xui, tiền chưa lụm đến tay thì lúc chiều hắn lui cái xe về sau 1 ngày làm việc vất vả thì hút đổ luôn cái trụ rào bằng gạch cao tầm 8 tất, đá tổ ong. Thế là Fuc Fiec 1 hồi thì đánh xe về qua hôm sau có gặp ông già để nói việc đó và hứa sẽ khắc phục. Thế là ngày tiếp theo thì có 1 ông Úc khác đến để xây lại trong vòng 30p là xong xuôi. Ấy vậy mà nghe ông già nói nó dứt thằng rửa mái nhà đâu cả 1k5 đô. Thật là buồn cười. Mình thấy thật là lạ và hay cho cái việc trách nhiệm của người thợ và cách tính tiền nếu job đó nhỏ và đòi hỏi người thợ sẽ làm việc extra time để giúp người gây ra. Nói chung là hay ghê kkk.

 

Phone repair/technician​

Bữa nay mình ngồi lại đọc vài chap thấy vui vui, mắc cười... phát hiện mình viết sai chính tả nhiều dễ sợ, mấy bạn nào có thấy mấy cái lỗi đó cũng du di bỏ qua nhé, xác định đọc vui là chính thôi nhé các bác, nếu mình có ý định đóng thành sách thì mình sẽ toàn tâm ngồi điều chỉnh lại Kkk, nói vậy chứ đóng thành sách chắc chỉ có mình đọc hoặc cho con cái sau này nó đọc quá khứ hào hùng của bố nó chứ nhà xuất bản nào mà dám duyệt nội dung này.

Cũng lâu rồi mình cũng ko viết thêm, hôm nay đọc lại tự nhiên thấy hứng muốn kể tiếp... mấy nay thiệt cũng bận quá, mà chủ yếu bận việc nhà là nhiều chứ công việc thì... với mình mấy cái này nó như ruồi muỗi vậy..đếm gà đếm vịt mà có gì mà khó khăn haha. Nó chả có bằng 1 góc so với công việc cách đây 4 năm trước mình làm nghành tàu biển ở HCM, mình sẽ dành ra 1 khoảng thời gian khác để chia sẻ về nghành nghề này sau. Chỉ tóm lại một câu là mình rất tâm đắc và trân trọgn cơ hội va chạm với nghành nghề này.

Rồi, mở bài nhẹ nhẹ cho mướt, giờ mình vào chuyện tiếp theo mà hôm nay mà mình muốn chia sẻ tiếp, đó là nghề giao đồ ăn và nghề sửa chữa điện thoại tại kiosk trong mấy cái shopping mall. Cũng nói lại đây là thời điểm mà mình tiếp nối với cái nghề làm Nhân viên nhà hàng tiệc cưới ở chap phía trên của bọn Creek á. Thời điểm này mình nhớ không nhầm là mùa đông nên lạnh lắm, đi làm về ban đêm nó lạnh kinh hồn, may mà mình có ô tô nên cũng khá đỡ mất thời gian nhiều trong việc di chuyển, làm xong là ra nổ máy bật sưởi cho ấm xe là đạp ga về.

Lúc này mình nhớ là bà Y đã về rồi VN rồi thì phải, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường thôi, mình ở nhà khi bg mình đi làm, bữa nào có học thì mình đi học, chiều bg mình về mình ra train đón, đi ăn đi chợ, về nhà úm, coi phim...vậy nên đôi khi cũng chán lắm nên mình ngồi trên máy tính nhiều và lân la các diễn đàn của hội du học sinh úc khá nhiều, cốt là kiếm thêm các bạn sinh viên cần sửa máy tính, 2 là hóng drama haha, đợt đó nhiều vụ nghe vui lắm, rồi cũng lân la qua tìm đọc tin tìm việc, tìm người cần việc.... đợt đó mình nhớ là mình cũng khá là nhiều thời gian, do học cũng sắp xong nên đa phần ở nhà làm assignment là chủ yếu à.
Rồi mình cũng thấy một tin tìm người làm technician sửa chữa các thiết bị như là điện thoại máy tính bảng...mình thật sự chưa từng làm cái này, nhưng nghe cũng khá thú vị, thế là mình tò mò và quyết định nhắn tin cho chị chủ và lần theo địa chỉ để lên thăm dò trước xem sao. Khu vực này cách cũng khá xa nhà mình nhưng được cái là cùng hướng nên mình chỉ cần lên xe mở GPS (cái anh Dan cho do ảnh mua cái mới Kkk) tuy nó cũ nhưng 80% cũng khá chính xác. Mình chạy mất gần 30 phút mới tới : Greensborough Plaza.
Chổ này đường xá nhấp nhô, lại uốn lượn nên chạy xe cũng kỹ chút để không thôi lại ăn phạt. Mình lần mò vào khu vực shopping và tìm đường kiếm đến chổ kiosk đúng tên như tên bài đăng. Mình lởn vởn lòng vòng cũng 5-10 phút để ngó ngó vào xem trong đó đang làm gì. Cái kiosk rộng tầm 8m2 và xung quanh là tủ kính cao ngang ngực có trung bày nhiều case - ốp điên thoại. Bên trong có 1 cái bàn kiểu như bàn kỹ thuật, ngó ngó thấy 3 4 người trong đó cặm cụi nhìn dưới bàn là mấy cái điện thoại đang được phẫu thuật. Mình đứng bên hông chổ có cái cửa mở hai chiều bấm bấm điện thoại chủ yếu làm bộ nhưng mắt mình thì liếc vào bên trong xem họ sửa gì...trong thì có vẻ đơn giản mà nhỉ...ở nhà mình cũng hay vặn vặn tháo tháo ốc pc mình ra lau chùi...à mà từ bé mình đã có cái kiểu vậy rồi, nhớ năm lớp 8 mình đã bắt đầu tháo pc ra lau bụi rồi phủi phủi xong mấy lần phải khiêng máy ra ngoài cho người ta sửa lại haha. Mà nhờ vậy mà mỗi lần sửa là mình học được ít ít...giờ coi mấy anh này ngồi sửa mình thấy khá tò mò và rồi quyết định bước tới và hỏi:
"Hello, anh ơi, em có nhắn tin tối qua để qua thử việc"
Anh chủ: Ô Hello em, vào đây. Đến thử việc phải không ? anh biết rồi, anh có nghe chị nói.
"dạ anh"
Anh chủ: ngồi đây đi, đây là mấy anh em kỹ thuật đang ngồi sửa, em xem thử coi có thấy hợp không , anh nghe chị nói em cũng thích sửa sửa cài đặt máy tính hả.
"dạ anh, em ở nhà làm suốt, cài đặt , nâng cấp phần cứng máy tính, laptop...."
Anh chủ: Uh...em xem đi rồi được thì tí anh cho em thử...

1783570874090.webp
Đơn giản là mình chỉ ngồi đó nhìn một chú em du học sinh VN đang sửa cái ip4 bị bể màn hình. quá trình sửa trong vòng 30-40 phút chủ yếu là tháo hết linh kiện ra và cuối cùng là tháo tới cái màn hình bị bể ra rồi bắt đầu lắp lại cái màn hình mới từ từ lắp ngược lại cho tới cái nắp lưng là xong. Mình kiểu 'ô thế thôi hả, sao dễ vậy nhỉ.' Và thế là mình bảo để anh làm, này thì đơn giản quá, nhưng có vẻ nó không tin tưởng mình lắm và kiểu hơi sợ sợ và đặt vài câu hỏi cho mình.
- Anh có từng sửa đt bao giờ chưa ?
'chưa em, nhưng anh sửa pc, mấy cái này cũng kiểu cẩn thận chi tiết vì sai 1 li là đi luôn cái mạch'
- uh đúng rồi anh, anh từ từ vặn ốc thôi đừng gòng quá nó trượt tay là xỉa cây vít vào ốc hay màn hình là tiêu luôn á.
'uhm vậy em ngồi xem anh làm có gì chỉ anh nghe.
- dạ ok anh, anh làm đi bắt đầu từ lưng đt trước...
1783571033193.webp

Thế là trong vòng 45p mình đã thay xong cái màn hình bị vỡ, cũng chưa thật sự sắc nét lắm nhưng cơ bản là không gặp trục trặc gì nhiều và mình khá là vui, trong nguyên ngày đó mình xem và sửa cũng 3 4 cái rồi chiều đến gần 5g là bắt đầu dọn dẹp, anh chủ có ngồi nói chuyện mình bảo mình khá là khéo tay và học nhanh nên sẽ tuyển mình, mình rất hào hứng, không phải vì được ảnh nhận, chuyện đó mình đã chắc chắn 100% khi mình sửa xong chiếc đt đầu tiên, việc còn lại mình chỉ có tự cải thiện và tìm ra chân lý trong nghề mới này. Thời gian làm việc từ 7g sáng tới 5g chiều và tùy theo ngày học mình báo lại anh ấy để sắp xếp lịch. 1 tiếng trả 11 đồng và ăn uống anh chủ lo hết, lương tuy không cao bằng những chổ khác mình làm nhưng được cái mình không phải lo việc ăn và uống giữa buổi và thời gian tính full từ 7g tới 5g chiều, không trừ giờ ăn gì cả. Tính đơn giản mình làm 1 ngày 10 tiếng đồng hồ = 110 đồng x 6 ngày = 660 đồng x 4 tuần = 2640 đồng và nếu mình làm luôn thứ 7 thì lên nữa. Nhìn nhiều ha, nhưng mà đã làm cái mình thích thì thời gian trôi qua cực kì nhanh nha. Mình làm liên tục và có khi 7 ngày 1 tuần luôn. Thỉnh thoảng có ngày vắng thì ảnh cho mình về sớm, mình vẫn happy điều này.
1783570915632.webp
Nói về nghề này, ngày thứ 3 là mình đã sửa hết các loại điện thoại từ iphone đến samsung và các hãng khác, HTC là khoai nhất, không phải không sửa được nhưng nó khá là phức tạp vì họ thiết kế kiểu không nhất quán quá nhiều dây nhợ và ốc giấu kẹt nhiều quá, iphone thì khá hơn tí vì họ thiết kế món nào ra món đó và cuối cùng là samsung cực kì đơn giản, hầu như các linh kiện đều được hàn trên boarch chủ nên việc tháo máy rất đơn giản, tuy nhiên nếu có linh kiện nào hoặc mạch nào bị đứt trên board thì xác định là mua máy mới luôn haha. Mình làm hết tuần là mình đã sửa tới ipad, nhớ đợt này là có ipad 1 2 3 và cả mini nữa. Cảm giác mình là vài người trong đội khá là căng thẳng khi sửa ipad vì nhiều lý do...trong đó lý do cơ bản lf mảnh kính cắt đứt tay. Riêng mình sửa nó với tâm thế là chuyện nhỏ, sửa rồi tự nhiên lên trình. Chỉ 1 tháng là mình đã tự tin tiếp nhận mọi case mà khách đến hỏi để sửa và thuộc hết giá sửa cũng như tự tin đứng shop luôn. Anh chủ kì này rất thích mình và mình cũng thích môi trường làm việc ở đây, ngồi trong siêu thị mát, sạch sẽ, ăn ngon, uống boost juice kkk.​
1783570992674.webp
Đó là cơ bản về nghề mới này mà mình hôm nay muốn chia sẻ lại. Nhìn chung thì không có gì đặc sắc lắm, nhưng mà chuyện không ngờ là nhờ nó mà mình gắn duyên với nhiều thứ hay ho phía sau, đặc biệt là quá trình mình chính thức đi làm cho 1 công ty đàng hoang về sau này mình sẽ chia sẻ tiếp câu chuyện này. Kể trước mất hay và mất đi sự mạch lạc của nó.

Thời gian này ngồi nhớ lại quả thật quá là êm đềm và đẹp...mình nhớ nó kinh khủng, ước gì mình quay lại và gặp được phiên bản của mình thời gian đó để nhìn và nếu đc có thể 2 thằng ngồi xuống tâm sự haha. Coi tiktok nhiều quá rồi. Bữa sau mình sẽ kể chi tiết hơn về nghề này và những việc xoay quanh nghề này và mình cũng có thêm công việc mới ở nhà hàng thái...​


 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
mrzippoz,
Người trả lời cuối
mrzippoz,
Trả lời
372
Lượt xem
65.626
Quay lại
Lên đầu trang