Bạn đang dùng trình duyệt đã lỗi thời. Trình duyệt có thể không hiển thị đúng trang web này hoặc các trang web khác. Bạn nên nâng cấp hoặc dùng một trình duyệt khác.
vẫn chổ cũ thôi bác Cty mình về du lịch địa điểm thì mình không tiện nói ra, nhưng dự án bị ún nên mình phải luân chuyển nội bộ, nên ko còn ở vị trí mà mình đang làm để phát triển dự án nữa.
Con Hảo nó cứ cười vì mình kể kiểu gì nó cũng không hiểu, thôi ko kể với nó nữa , mình với nó đi xuống và kiếm chổ ăn rồi đi dạo ra mấy cái bãi biễn gần đó và đợi chuyến tàu cuối ngày để về lại bờ. Sáng hôm sau mình ngủ đến 9h sáng rồi dậy thay đồ để chuẩn bị ra sân bay về lại Melbourne. Bọn thằng Poo nó hối lắm rồi, vì đã hẹn nó cuối năm coi pháo hoa tại nhà nó tầng 27 thì phải, Một năm đầy trải nghiệm và ý nghĩa, kết thúc khóa học Eng, Kết Thúc hành trình với những người bạn mới trong khóa Eng 2, và chuẩn bị bước vào 2013 đầy thách thức với chương trình học MBA đầy nước mắt lẫn niềm vui .
Không nhớ rõ là về lại Melbourne là ngày nào, nhưng mình nhớ rất rõ là năm 2012 đã hẹn với nhóm dota này ăn uống và đón năm mới 2013 tại nhà thằng Poo, lý do mà mình nhớ rất rõ vì thay vì mọi người ăn mặc đẹp đẽ đi ra ngoài Flinder Station để chuẩn bị xem pháo hoa thì mình tay ôm thùng bia đầu ngoái lại xem nó bắn đùng đùng phía sau lưng, vì nhà thằng này đi nghịch với đường ra Flinder. Thật ra chả có đẹp đẽ gì hết á, mình đảm bảo Melbourne mà bắn là thua cả HCM hay HN, được cái là MEL là tp xịn xò thôi. Mà mấy ông chính quyền chán thiệt, không thấy tổ chức 1 nơi nào bớt tụ tập ở đường lại, ra Botanic Royal Garden mà bắn kìa, mênh mông ngoài đó lại không sợ bị che khuất tầm nhìn, bắn giữa city tòa nhà cao che hết rồi, mà nói tới bắn bắn từ tòa nhà, mình lại nhớ ra 1 chi tiết không nhớ năm nào, chắc chắn ko phải 2012 vì mình ăn nhậu ở nhà thằng Poo. 2013 or 2014 nói chung năm nào cũng như nhau, chán ! sự kiện đó là như mọi năm họ vẫn bắn bằng các nơi cao cao, tuy nhiên đợt đó ngay vị trí cái tháp của Arts Centre Melbourne. Họ set up pháo hoa hay pháo điện gì chả nhớ vì lo nhìn mấy cái chổ khác nó bắn lung tung khắp nơi, bổng nhiên mình thấy có gì đó không đúng lắm ở vị trí đỉnh tháp, mình cũng không để ý nữa, tí hồi thấy nhiều người cũng question như mình nên mình cố gắng căng mắt ra xem thì mới thấy nó đang bị cháy, càng lúc càng lớn và rớt rớt lửa xuống, wth nhìn thấy sao mà gà dữ không biết, sau có cả đóng xe cứu hỏa đến nhưng mà đường đông kín người làm được gì, thôi cứ để nó cháy thôi đợi bớt người xử lý tiếp. Mình và những người bạn chung nhà cố gắng xếp hàng về trong biển người, hình như nhớ về đến nhà tận 2 3h sáng, train chuyến nào cũng đông nghẹt. Overload ! Toilet Overload ! Pee Poo trôi nổi khắp nơi !
Anyway, mình quay về đêm đó 3 4 thằng, đứa xách thùng bia, đứa 2 tay 2 túi đi chợ về, mọi thứ ở nhà thằng poo đã chuẩn bị hết rồi, giờ chỉ có lên mà khui bia thôi. Vẫn như thường lệ anh em ngồi nhâm nhi và uống bia rồi cùng bàn về những trận đánh kinh điển mới xảy ra sáng và chiều nay, và rồi chả ai quan tâm đến chương trình pháo hoa là như thế nào cả, Có lẽ thời điểm này con người nó chỉ có 1 nhu cầu duy nhất là được gặp nhau nói chuyện, sống theo cách mà tuổi trẻ nó thích thì nó làm, không quan tâm thái sự lắm. Đứa nào cũng xỉn ê càng, lăn ra ngủ, thằng Poo nó cũng phê nhưng thói quen nó vẫn mở máy làm 1 trận nhưng chỉ 1 tí nó cũng không mở mắt nổi nên cũng lăn ra ngủ. Thế đấy, 2012 khép lại theo 2 con mắt mình trong 1 đêm cuối năm 2012 với những tiếng bùm bùm vang bên tay, mồm thì 2 3 dô. Nhưng 2012 khá là ấn tượng với những gì mình trãi qua trong 12 tháng.
Tổng kết lại thời điểm này thì:
4 job: Bưng phở (VN) –> Rửa Chảo (Thái) –> Rửa xe (Ấn) –> Handyman (VN)
3Trip:
Melbourne ->Sydney/Canberra (2days by car)
Melbourne -> Uluru (12 days by car)
Melbourne -> Brisbane/Goldcoast (4 days by flight)
3 level Eng để lên MBA
Lesson of life:
-Tự lo bản thân
-Trust no one (nhưng chưa thấm đòn lắm, mới cảnh giác thôi)
-Làm và quản lý tài chính những thứ cơ bản từ việc ăn uống ở mua sắm
-Cách giao tiếp người bản địa (chủ yếu nói the cách họ để hiểu nhau)
Nghề nào cũng có cái hay cái dở: Hay là làm rồi mới biết mình thuộc thể loại gì để nhận ra điểm mạnh và đi lâu, nhận ra cuộc sống này thật muôn màu, có người này người nọ để giúp mình lớn lên tí. Cái dở của mình có lẽ là cái mạnh mà mình may mắn có, đó là sự bảo vệ của ông bà từ khi còn ở VN, mình không được dạy người ngoài sẽ ntn, nên làm gì bảo vệ bản thân, nên xử lý ntn khi rơi vào tình huống abc, cách tin tưởng một người, cách nhìn nhận sự việc...rất rất nhiều về kinh nghiệm sống..nhưng ko thể trách ai được. Gr... cực kỳ khó chịu khi nghĩ về việc này, cảm giác không thoát ra được.
2012 này làm liên tục, nên thu nhập cũng ổn để đưa ra nhiều quyết định đi du lịch, mở mang thêm đầu óc, thật lòng thì chả phải, chủ yếu thích đi nhìn mấy cái lạ lạ, và chụp ảnh mấy cái hay hay, rồi về up FB, kể bạn bè nghe chơi... đúng kiểu trẻ con cái gì cũng up status, bạn bè nhiều trên fb ai cũng like và hỏi, mình thì nhiệt tình tl cm. Giờ lớn rồi nên fb cũng dẹp, bạn cũng chỉ còn 2 3 đứa là còn liên hệ...còn lại không liên quan thì xã giao chứ không còn bô lô ba la như xưa nữa... Mà kể ra đi cũng ác chiến thiệt, hầu như nguyên cái mép bờ biển từ Mel vòng xuống đường bờ biển rồi đâm lên giữa sa mạc, hướng ngược lại thì xuyên qua Sydney rồi lại lên tiếp Brisbane-Gold Coast. Chỉ còn mỗi bờ tây Perth và bờ Bắc Darwin là chưa đến.
Bạn bè, 2011 đến cuối 2012 thì thu thập được thêm thằng Th và bà Y là người VN, còn lại ai cũng nói chuyện và xã giao để có cơ hội nói Eng. Hội nhà thằng H – K – P vẫn ổn, Dota thì liên tục liên lạc nhưng 2013 bước sang giai đoạn rụng rời vì cơ bản không ai chơi mãi được, đến lúc lớn ra rồi, phải đi kiếm gái để có niềm vui bước tiếp trong cái xứ sở lạnh lẽo này mấy fen ạ. Mel-Buồn mà, qua rồi ai cũng sẽ tự suy nghĩ Melbourne hay Mel-Buồn thôi, không cần phải nghe truyền tai nhau từ ấy.
2013 bước vào khóa học chính, bước ngoặc để biết được giới hạn của bản thân và sự kiên trì để bước tiếp. Này thì mình nghe nhiều người nói rồi, kiểu không học nổi hay bị đuối, cha mẹ đặt kì vọng nhiều nhưng không nắm được giới hạn của con cái, bỏ cuộc, stress, khóc lóc, suy nghĩ nhiều...ôi thôi đủ thứ. Life !
Kể ra lúc bác chuẩn bị rời bỏ dota 2 mới là lúc em tập chơi, nguyên mấy năm đại học tới tận khi đi làm toàn chơi dota trên garena. Chơi khoảng 1-2 nghìn giờ trên steam thì em cũng dần bỏ. Con game chiếm nhiều thời gian trong cuộc sống, cũng là kỉ niệm thời trẻ.
Giờ lâu lắm không chơi, mà bạn bè cũng chẳng còn ai chơi, daed game is real
Kể ra lúc bác chuẩn bị rời bỏ dota 2 mới là lúc em tập chơi, nguyên mấy năm đại học tới tận khi đi làm toàn chơi dota trên garena. Chơi khoảng 1-2 nghìn giờ trên steam thì em cũng dần bỏ. Con game chiếm nhiều thời gian trong cuộc sống, cũng là kỉ niệm thời trẻ.
Giờ lâu lắm không chơi, mà bạn bè cũng chẳng còn ai chơi, daed game is real
Bỏ đồng đội thôi, thời điểm đó do mới sáng buồn nên có hội thì nhập cho có tí không khí, dần dần về sau mình ko còn chơi nhiều bạn nữa, mà càng lúc càng biết cách tự kiếm thú vui riêng chi bản thân, sang 2013 - 2014 mình chơi quả tricky mang về 2-3 con iMac, đang sn có nên kể không, sợ bị gì quá
Bỏ đồng đội thôi, thời điểm đó do mới sáng buồn nên có hội thì nhập cho có tí không khí, dần dần về sau mình ko còn chơi nhiều bạn nữa, mà càng lúc càng biết cách tự kiếm thú vui riêng chi bản thân, sang 2013 - 2014 mình chơi quả tricky mang về 2-3 con iMac, đang sn có nên kể không, sợ bị gì quá
haha...ý mình mang về là order về lúc còn bên ấy á, không phải làm gì phạm pháp ở VN đâu bác...mình nghiêm chỉnh chấp hành luật lệ ở vn lắm . thôi để tới đó lựa câu chử viết cho câu chuyện có mạch
Sang năm mới, vị trí mới (thật ra dự án bị hẻo sớm), luân chuyển nội bộ nên lại phải làm việc mới và làm quen lại... Chán nhưng bình yên, ổn trước cái rồi từ từ tính tiếp. Nay ngẫu hứng nhớ lại câu chuyện năm xưa nên mình type tiếp. Câu chuyện tiếp theo mình muốn kể đó là việc đi mua Ô tô.
Lý do mua: Thích lái xe, thích đc đứng tên 1 chiếc oto đúng nghĩa chính chủ.
Còn lý do nào khác: Lái đi chơi, đi làm và một lý do nữa đó là thích thì mình nhích.
Quá trình mua: tìm hiểu các thread quảng cáo từ trang gumtree.com, ôi bao la luôn, chỉ cần mình chọn đúng hãng và giá tiền mong muốn, nó cho ra hàng trăm kết quả.
Ngoài ra, anh Dan còn hướng dẫn mình các tip để đi xem xe, chọ xe, vùng nào nên đi, vùng nào ko nên, coi xe cần xem gì, kiểm tra máy móc ra sau... rất nhiều tips. Ví dụ, nhắn tin với bên bán ko nổ máy, hoặc để xe nguội rồi mình qua xem, chủ yếu xem lúc nổ máy có bị yếu không, bình ngon không, ra xem bô xe khói như thế nào, quét tay vào xem xem khói có nám đen nhiều không, mở capo xem máy chạy có êm sau khi khởi động 5-10p không, cái này thì phải có tí bẩm sinh nghành nghề kĩ thuật, đơn giản ví dụ đợt mình có kể việc thằng H nó chạy xe đạp mà cái balo nó cọ bánh xe kêu xè xè thế mà nó ko nhận ra, mình thì nghe kêu rất là bục bội...thì mới có thể nhận ra được việc ngoài tiếng máy kêu thì các âm thanh khác cũng phải để ý. Nói chung, coi máy rồi check đồng hồ, taplo, chức năng điện bên trong, rồi nhìn chổ tay mở cửa trầy tè le thì sẽ đngs tin cậy hơn là bóng loáng vì xe đi nhiều đương nhiên trầy, và đi nhiều mà muốn bán sẽ sơn phết lại chổ đó để người mua nghỉ xe đi giữ kỹ... cái này thật ra cũng tùy người...hên xui.
Mình dành 3 tháng để nghiên cứu và coi rất nhiều nơi, miễn đi học ra là mình đi xem, gần nhà có 1 chiếc nó cũng bán mà nhìn gớm quá, chỉ là mình ham quá nên cũng ra nói chuyện thử với nó rồi cũng có chạy thử, nó nhìn mình mặt trẻ nên cũng e dè, mình móc bằng VN ra nó xem xong cũng tin phần nào nhưng vẫn còn e dè... lên làm 1 vòng cho đỡ ghiền thôi chứ xe nó máy 4.0 thì phải thì tiền éo đâu mà đổ xăng cho nổi.
Nó là con Holden hãng nội địa úc, dòng gì thì mình cũng không nhớ nổi, nhưng nhớ cũ xì à, lên làm 1 vòng máy nổ kinh lắm.
Trong 3 tháng mình vẫn đi làm với anh Dan nha, đóng sàn gỗ khắp nơi luôn, đi nhiều lắm nên mình bắt đầu biết được sơ đồ đường bên này, Có mấy lần đi ngang nhà của cô H bên Springvale, nên cũng vui vui nghĩ nghĩ lại ngày tháng mới qua. Nhanh thật, hơn 1 năm rồi, mình qua đã hơn 1 năm, nghĩ mà nhanh nhưng so với mấy đứa ở chung nhà mình thấy chả là gì đứa 3 năm, 4 năm, 6 năm...éc.
Có mấy bữa anh Dan cũng coi tiếp mình trên gumtree và gần khu vực mà mình với anh làm, nên đôi khi làm xong anh em chạy qua xem luôn cho tiện, ảnh cũng nhiệt tình lắm. Nhưng xem nhiều chứ mình cũng không chốt được chiếc nào cả, ảnh cũng thua luôn vì mình lựa chọn quá. Thế là, một ngày cuối tuần chủ nhật, anh ấy đã dẫn mình đi tham gia một buổi Đấu Giá, và đây là lúc mình được dịp mở mang thêm tầm mắt.
Manheim Auction
Đây là nơi các phiên đấu giá xe hơi diễn ra tại khu vực Altona/Altona North, Melbourne, Úc. Đây cũng là nơi các công ty như Manheim, Pickles và Grays tổ chức đấu giá xe ô tô, xe máy, xe tải, thậm chí cả xe bị thu hồi hoặc xe chính phủ, với giá thường rẻ hơn thị trường.
Loại xe:
Xe cá nhân (Toyota, Mazda, Ford, BMW, Mercedes, v.v.) <- loại này là mình hướng đến.
Xe chính phủ/xe công ty (ex-government, fleet cars) loại này anh Dan thích nhất vì họ chạy đúng 60k km là quăng ra. Nhưng dòng xe sẽ là nhưng loại mới nên giá khá cao.
Xe salvage (hư hỏng, tai nạn, cần sửa chữa)
Giá cả: Thường thấp hơn thị trường, nhưng người mua cần kiểm tra kỹ tình trạng xe. Vì thế anh Dan mới dẫn mình đi và anh cũng có thử raise đấu 1 2 lần cho vui thôi chứ thừa biết chả mua làm gì.
Và đấu giá trực tiếp tại kho là cách nhanh nhất và dễ nhất, Mình và anh đến trực tiếp nên không khí rất vui nhộn, cảnh người dân đi xem xe vào dịp cuối tuần cũng là một cách giải trí, khu vực này rộng thôi rồi, đi bộ không thể đi hết được, xe đậu ngoài bãi lớp lớp, nhưng họ đánh dấu vị trí xe rất khoa học và bài bản, thật sự mình không biết được cách đi xem xe như thế nào rồi xe đó sau khi được lựa chọn thì mang vào bên trong nhà đấu giá để mọi người cùng nhau trả giá, có thể là 1 chiếc đó có nhiều người lựa chọn và nó sẽ được mang ra đấu chăng, mình chưa tìm hiểu vấn đề này,
1 phiên đấu giá vậy kéo dài đến trưa rồi chiều lại tiếp tục, vào đây mình nhận ra thật sự choáng ngợp bởi cách vận hành của họ, rất chuyên nghiệp và đậm chất văn hóa của người tây, không khí diễn ra rất nhanh, một anh người Úc đúng trên 1 cái bục và tay cầm 1 cây búa gỗ, gõ gõ xuống bục trước mặt và bắt đầu nói với tốc độ 1.5x hoặc 2x, mình đảm bảo với các bạn nào mới qua sau khi nghe xong là chỉ có ngớ ra và tự hỏi chuyện gì đang xảy ra vậy, 2 lổ tai lùng bùng như bị điếc, tất cả mình nghe được chỉ là 1 dãy âm thanh chạy liên tục không nghỉ theo quãng hơi của Auctioner, nhưng có giai điệu, giai điệu củ chất giọng Úc gặt và hơi nghẹt ở mũi, mỗi quãng hơi dứt họ sẽ kéo tông lên cao, mục đích để lấy hơi làm tiếp quãng tiếp theo liên tục và liên tục như vậy rất hay và chuyên nghiệp, mỗi lần cắt hơi là 1 nhát búa gõ vào bục và chỉ tay càm búa về người ra giá cuối cùng. Sau đó sẽ bắt đầu nói thêm 3 lần, nếu sau 3 lần không ai trả tiếp sẽ kết thúc phiên đấu giá bằng cách gõ thêm 1 nhát búa thật to và chúc mừng họ. mọi người bên dưới cũng sẽ chúc mừng người chiến thắng. Rất hay và ý nghĩa cho bữa cuối tuần đó mà anh Dan đã dẫn mình đi.
Vậy đấy, một kênh mua xe theo mình khá là hay vì nó dễ tiếp cận, dễ coi xe, dễ lựa chọn... à tuy nhiên khi tham gia vào 1 phiên đấu giá vậy mình cần phải bỏ ra 100 đồng thì phải, mình cũng không nhớ rõ, và số tiền này sẽ không hoàn lại nếu mình không phải là người chiến thắng. Người VN đến đây rất nhiều để mua xe, mình nghe anh Dan nói là thường sẽ có 1 thợ máy đi theo để coi xe dùm người không có kinh nghiệm,
Quay về việc mua xe của mình thì, nó đến từ kênh Gumtree, mình có hẹn với một người đăng lên gumtree và cũng khá xa vị trí mình nhưng bữa đó cũng về sớm nên mình đã bắt train đi đến đó để xem, một chiếc Toyota Corolla Hatch 1.8 đời 2002, đã chạy được 130k km trên ODO, mình khá ưng em này vì bên trong còn khá mới, mọi thứ ok hết riêng cái giá của em nó có phần hơi cao so với số KM, 5k đồng để mang em nó về. Mình đắn đo trên đường về, vò tiền tiết kiệm mình cũng chỉ vừa đủ để mang em nó về nếu chưa tính đến các phí khi là thủ tục sang tên, đâu có cũng mất 3 ngày để mình suy nghĩ và lấy ý kiến thêm từ anh Dan.
"Em mới gửi a xem ảnh với máy xe nổ có video đó anh, anh rảnh coi thử giúp em được không"
A Dan: coi thì coi thôi em, em cứ xem ổn và thích thì lấy, mua xe nó ko khó nhưng cũng tùy TH lắm, loại bỏ mấy cái a nói em thì cứ thích thì e cứ quyết"
"dạ em biết rồi, khó lựa chọn quá anh, sợ bị hố quá"
A Dan: uhm, cái đó mình không nói được, mình đi mua xe cũ mà, nhưng mà xe mà em đôi khi mua đúng xe ngon nhưng đến lúc nó đổ bệnh thì cũng không tránh được. Như con người lúc mạnh lúc khỏe thôi em.
hm...nghe chí lý, đúng nhỉ sao mà nói trước được, câu nói này sau này trở thành hành trang của mình trong các cuộc mua bán trên gumtree khi gặp những người hay hỏi hỏi và e dè trong lúc giao dịch.
Thế là mình quyết định mặc cả tí, gỡ được nhiêu thì gỡ, cuối cùng mình chốt được con xe giá 4k7 và khi đi sang tên nó cũng móm cho mình cách giảm thuế khi khai báo giá con xe này 1k5. Mọi thứ ký kết cực kì nhanh chóng đâu đó tầm 30p là xe đã đứng tên mình trên hệ thống, cái bảng số xe sẽ check ra tất cả thông tin của passport mình và cả bằng lái VN mà mình đi mua xe, bằng lái lúc này là bằng VN chưa có song ngữ, nên mình sẽ cần phải ra Pharmacist ngoài Footscray để đi dich thuật và chứng bởi 1 pharmacist giá đâu đó chỉ 10 đồng, mà ngộ cái là cho 1 Pharmacist làm cái này nghe mắc cười thật. Thế là mình cứ lái xe về nhà và táy máy trong xe cr buổi rồi mới đi vào nhà, tâm trạng hơi phấn khích và lạ lạ, vui vì lần đầu sở hữu 1 con xe, lạ lạ vì vừa sợ vừa lo lo, sợ là so dễ quá nhỉ, không biết chạy bên này mà bị tai nạn gì có làm sao không, lo lo vì đường chạy nghịch so với ở VN nên không biết có quen không, lỡ quen cái chạy ngược chiều nó đâm cho mà chết.
Thằng cu cousin của mình trong ảnh đng rửa xe cho mình, mình mới phát hiện mình có người quen bên này lúc gần cuối năm, sau này sẽ kể tới.
Rồi đâu cũng vào đấy, nhưng buổi tập làm quen của mình là chạy ra station đậu vào parking để đi học, rồi dần dần quen thì đi siêu thị, loanh quanh trong khu vực, cứ từ từ mà làm quen bên phía bên trái lane, mình ngồi bên phải lái, cũng y chang như lái xe ở VN, tay trái vô số thì hơi nghịch nghịc tý thôi, à mà quên nói xe mình mua là Manual, chạy cực bóc vì bản thân mình thích đi số sàn.
Năm 2013, bước vào năm học mới chương trình MBA cũng khá lạ lẫm, mình phải làm quen với việc học từ đầu nên bước vào tháng giữ tháng 1 mình đã gặp được nhiều bạn bè mới người VN sang, và 1 vài người đã vào trước mình 1 khóa sau khi hoàn thành Eng 3, giờ đây đến lượt mình, và mình gặp lại bà Y, bà ấy đã qua được 1 kì nghe kể là khá đau khổ và chông gai, mình nghe mà mình cũng không cảm nhận nhiều vì chưa vào vị trí đó... chỉ hiểu được khi khóa đầu kết thúc thôi hehe. Nhìn chung mọi thứ khá suôn sẻ, gặp dc cô chủ nhiệm về các vấn đề liên quan đến du học sinh quốc tế, cô này khá là giỏi về việc học và nghiên cứu, hình như check lại mình thấy cô ấy đang là tiến sĩ luôn rồi. Đơn giản là mình vào lớp mới, nhận lịch đi học mới, và đăng ký môn học, một semester sẽ học tối đa 5 môn, bt sẽ 4 môn miễn sao 1 năm hoàn thành 2 semester tổng 8 môn là được, năm đầu mình hơi e dè nên đăng ký 4 môn, 2 môn về Marketing và 2 môn về Finance her her. tình huống tiếp theo mình sẽ kể theo mạch của câu chuyện.
Bà Y bây giờ là bạn chung lớp với mình rồi, nên 2 ce thường đi chung nhau và tám nhiều hơn, thằng Th cũng qua bên đây luôn, nhưng nó học hệ cao đẳng nên học khác tầng với mình nhưng ăn uống mỗi khi tan lớp là rủ nhau đi ăn, nên đợt này mình với nó và bà Y đi chung nhau nhiều, cả con bé Lela kia nữa, nó cũng học khác trường nhưng chung con đường nên cũng hẹn nhau suốt. Vui thật.
Nói sơ về chi phí xuống tay cho cái xe, tổng thiệt hại hết 4k8 mấy cho luôn 5k đi cho chẳn.
Khóa học đầu tiên, mỗi môn học 2k x 4 môn = 8k
Tổng hết 13k
Việc mình học xong khóa Eng sớm hơn visa cấp học Eng đã tiết kiệm được 2k mấy thì phải sẽ được chuyển vào tài khoản của khóa học chính luôn, nên +-*/ ra thì mình đóng tiền cho khóa đầu đâu đó thêm 6k. Và đương nhiên tiền này mình được nợ chứ ko phải cần đóng liền. Hiện tại khóa đầu, mình chưa báo cho gia đình vì mình cảm thấy mình vẫn lo được, nhất là sau khi có xe, mình tự tin hẳn lên khi có việc a Dan giao, sau này anh em chia ra tự lái xe khi có 2 3 job, chỉ khi nào đi thả vật tư xuống mình mới đi chung xe với ảnh.
Bonus thêm cái này là thang 1 năm 2013 mình chụp lại, ko biết sao nó có trên drive, nóng kinh thiên động địa. Khô - Nóng dã man, thật ra 2012 mình cũng biết là nóng nhưng hồi đó ở bên Heidelberg nhà gạch, nên nhà lúc nào cũng mát, không cảm nhận được, giờ ở bên này, nghèo hơn bên đó, nhà gỗ, vách gỗ haha, nóng bỏ mợ, máy lạnh thì không có, chỉ có máy sưởi, quạt có 1 cây mà cũng chỉ tạm đỡ. trưa mà mở cửa thì khác nào tự sát, nên phải tắm sau 1 2 tiếng, tối có bữa nóng quá lấy cái khăn nhúng nước vắt rồi nằm ngủ mà lau cho ướt từ trên xuống và cố ngủ lẹ để chìm vào giấc và quên cái nóng, May là mình còn có thảo dược bổ trợ nên bữa nào khó ngủ quá dứt thêm ngao nữa là té ngủ ngay. Mình không biết người trong nhà có ai mua máy lạnh mini không nhưng mình chỉ có cây quạt nhặt được hồi năm ngoái, thổi vui chứ không khí nóng như cái lò thì làm sao mà mát được, sáng dậy cầm cái khăn mà nó khô khốc là biết nóng kinh khủng như thế nào rồi.
hmm...2013 mấy tháng đầu năm tập trung học, đi làm cuối tuần, học làm quen lái xe, học cách tự học, và quan trọng là đã bắt nhịp được mọi thứ rồi nên định hướng sắp tới là đi làm kiếm tiền để lo tiền học, và có công việc tốt hơn. Update tới thời điểm này sơ sơ vậy cho đỡ quên, chứ mấy nay công việc lu bu nên mình cũng ít kể tiếp, nhưng không vì vậy mà các mảng ký ức đó chóng quên được, thỉnhthoang mình cũng cố quên đi phần ký ức này nhưng thú thật nó quá đẹp để mình quên được, đôi khi nó cũng là cái dở vò mình chỉ biết ước gì quay lại nhưng cuộc sống mà, đôikhi lựa chọ này bắt chúng ta phải đi con đường đó chứ không thể được chọn mọi thứ...
tính theo tỉ giá đô thì 100tr khoảng 5,642 AUD.
Cứ cho là 5000 đi, nếu bạn của bạn mới qua mình đoán là visa du học sinh. vậy thì chỉ đc phép làm 20 tiếng 1 tuần, cho làm theo minimum wages theo luật luôn xịn xò ko sai luật thì 20 đồng 1 giờ nhé.
4 tuần = 80 tiếng x 20h = 1600 đô / tháng (4 tuần) ở Úc ko tính theo tháng như bên mình nhé.
và kì lãnh lương sẽ là 1 fornight = 2 tuần 1 lần.
1600 lãnh trọn vẹn sau khi họ đã đóng đủ các loại thuế cho bạn luôn nhé, cái này may mắn lắm mới kiếm ra được chủ tốt vậy, hoặc bạn giỏi lắm mới dc offer tốt vậy.
TH bạn ấy làm chui hơn 20h 1 tuần luôn:
ngày 10h = 1 tuần 70h x 4 tuần = 280h x 15 đồng (cứ cho 15 đ nha) = 4200 đồng 1 tháng. Còn làm 4 tuần tục như vậy mà bạn ấy trụ đc thì cực trâu và giỏi. 4200 đồng là tính tiền net bạn ấy nhận về sau khi trừ đi all chi phí thôi nhé. Nếu lương 20 đồng = 5600 đô. thì lúc này mới gần bằng 100tr như bạn ấy nói và bạn ấy cần phải nói rõ là đã trừ chi phí đi lại ăn uống chổ ở chưa.
làm 5000 đô 1 tháng không phải ko thể, nhưng người trâu lắm cũng có thể làm được 1 tháng và mình đã thấy rồi.
-------
update thêm : Australia's National Minimum Wage is $24.95 per hour, or $948 per week, as of July 1, 2025,
Thì 80 tiếng = 1k960 đồng / tháng NẾU => ĐƯỢC làm theo luật.
TH bạn ấy đi diện VISA gia đình hay có PR rồi or bạn ấy giỏi , ở vị trí cao thì lương hơn 100tr là quá bình thường nhé bạn.
tính theo tỉ giá đô thì 100tr khoảng 5,642 AUD.
Cứ cho là 5000 đi, nếu bạn của bạn mới qua mình đoán là visa du học sinh. vậy thì chỉ đc phép làm 20 tiếng 1 tuần, cho làm theo minimum wages theo luật luôn xịn xò ko sai luật thì 20 đồng 1 giờ nhé.
4 tuần = 80 tiếng x 20h = 1600 đô / tháng (4 tuần) ở Úc ko tính theo tháng như bên mình nhé.
và kì lãnh lương sẽ là 1 fornight = 2 tuần 1 lần.
1600 lãnh trọn vẹn sau khi họ đã đóng đủ các loại thuế cho bạn luôn nhé, cái này may mắn lắm mới kiếm ra được chủ tốt vậy, hoặc bạn giỏi lắm mới dc offer tốt vậy.
TH bạn ấy làm chui hơn 20h 1 tuần luôn:
ngày 10h = 1 tuần 70h x 4 tuần = 280h x 15 đồng (cứ cho 15 đ nha) = 4200 đồng 1 tháng. Còn làm 4 tuần tục như vậy mà bạn ấy trụ đc thì cực trâu và giỏi. 4200 đồng là tính tiền net bạn ấy nhận về sau khi trừ đi all chi phí thôi nhé. Nếu lương 20 đồng = 5600 đô. thì lúc này mới gần bằng 100tr như bạn ấy nói và bạn ấy cần phải nói rõ là đã trừ chi phí đi lại ăn uống chổ ở chưa.
làm 5000 đô 1 tháng không phải ko thể, nhưng người trâu lắm cũng có thể làm được 1 tháng và mình đã thấy rồi.
-------
update thêm : Australia's National Minimum Wage is $24.95 per hour, or $948 per week, as of July 1, 2025,
Thì 80 tiếng = 1k960 đồng / tháng NẾU => ĐƯỢC làm theo luật.
TH bạn ấy đi diện VISA gia đình hay có PR rồi or bạn ấy giỏi , ở vị trí cao thì lương hơn 100tr là quá bình thường nhé bạn.
Không có vấn đề gì hết nhé bạn, câu chuyện lương bên đó muôn màu lắm, nên mình biết gì thì chia sẻ cái đó.
kiếm tiền nhanh mà ko cần giỏi có nhiều cách lắm... làm nông dân cần cù là 1 ví dụ dễ hiểu nhất. Girls thì nếu làm thêm mấy nghề matxa thì cũng kiếm đc cả khối tiền her her, mấy cái dịch vụ đó thật ra công khai nhưng cũng rất kín đáo để bảo vệ sự rêng tư của khách hàng...mà thu nhập theo mình nghĩ thì chắc cũng thuộc hàng khủng vì mấy cái đó rõ là nhu cầu không thể thiếu rồi...hihi.
Không có vấn đề gì hết nhé bạn, câu chuyện lương bên đó muôn màu lắm, nên mình biết gì thì chia sẻ cái đó.
kiếm tiền nhanh mà ko cần giỏi có nhiều cách lắm... làm nông dân cần cù là 1 ví dụ dễ hiểu nhất. Girls thì nếu làm thêm mấy nghề matxa thì cũng kiếm đc cả khối tiền her her, mấy cái dịch vụ đó thật ra công khai nhưng cũng rất kín đáo để bảo vệ sự rêng tư của khách hàng...mà thu nhập theo mình nghĩ thì chắc cũng thuộc hàng khủng vì mấy cái đó rõ là nhu cầu không thể thiếu rồi...hihi.
Vâng bác, tại cũng ae với mình, nó làm ăn ổn thì ko sao, mừng cho nó bác ạ, chỉ sợ qua bị lừa rồi làm ăn linh tinh dính này dính nọ.
Như bác chia sẻ đấy thì cũng yên tâm phần nào rồi . Cảm ơn bác nhiều nhé.
Toyota Corolla 2002 có nhiều phiên bản (J, XLi, LE) với động cơ 1.3L hoặc 1.8L (xăng), hộp số sàn (MT) or tự động (AT), đặc trưng bởi độ bền bỉ, tiết kiệm nhiên liệu, có cả bản nhập khẩu (CKD), và bản Altis (thường là 1.8L AT) phổ biến ở Việt Nam.
Ngoài ra, Mẫu Toyota Corolla LE 1.8 AT Hatch 2002 thuộc thế hệ thứ 9 (2000-2006), là phiên bản sedan/hatchback nhỏ gọn với động cơ xăng 1.8L, hộp số tự động 4 cấp, tập trung vào sự bền bỉ và tiết kiệm, mang lại cảm giác lái ổn định, đặc trưng của dòng xe gia đình bình dân thời đó tại thị trường Việt Nam, dù không quá mạnh mẽ hay nhiều công nghệ như các đời sau. Tuy nhiên theo mình quan sát, bản này hầu như rất hiếm ở VN, thay vào đó là bản phổ biến là ALTIS như trên mình vừa đề cập, còn bản LE thì Úc chạy rất nhiều.
Chi phí để có một con xe cơ bản là:
Phí sửa chữa: Đây là khoản phí lớn nhất. Nếu xe không đạt yêu cầu an toàn, bạn (người mua hoặc người bán) phải trả tiền để sửa chữa các bộ phận như phanh, lốp, đèn, hệ thống lái, hoặc các chi tiết khác trước khi xe được cấp RWC.
Phí gia hạn RWC: RWC chỉ có hiệu lực trong một thời gian giới hạn (thường 30 ngày). Nếu giao dịch chưa hoàn tất trong thời gian này, người bán phải trả phí để gia hạn RWC cho mỗi chu kỳ 30 ngày tiếp theo. (Roadworthiness Certificate/Roadworthy Certificate - RWC), tương đương với phí đăng kiểm xe ở Việt Nam. Sedan/Hatchback: Từ $200+ AUD. SUV nhỏ/Wagon: Từ $220+ AUD. SUV lớn/Van: Từ $250+ AU. À mà phí này là chưa gồm phí sửa chữa thêm nếu xe mình bị lỗi nhé.
Phí đăng ký (Registration Fees): Sau khi có RWC, bạn cần đăng ký xe với VicRoads. Khoản này bao gồm lệ phí đăng ký và có thể cả phí bảo hiểm CTP (Compulsory Third Party insurance - bảo hiểm bắt buộc). Thường cái này sẽ có sẳn khi chủ xe họ còn hạn nên bạn sẽ tiết kiệm được phí này khá nhiều. 1 năm đâu đó 900 đồng hơn á, tức là khoảng $3 cho 1 ngày
Lệ phí trước bạ (Stamp Duty): Khi sang tên xe, bạn phải trả lệ phí trước bạ tính theo giá trị xe. Nếu xe Hatch/Sedan cũ của bạn có giá trị thị trường là 10,000 AUD. Thuế trước bạ = 10,000 AUD x 4% = 400 AUD. Xe mình giao kèo với chủ là 1500$ (thực tế 5k nhé) = 1500 x 4% = $60, biển số cũ nên ko cần thêm phí biển số nữa (chắc ko mắc bao nhiêu)
Chi phí khác: Nếu mua xe từ người bán không có RWC, bạn còn có thể phải chịu thêm các chi phí phát sinh khác trong quá trình làm thủ tục chuyển quyền sở hữu tại VicRoads.
Xe mình:
1. phí sữa chữa: $0
2. RWC: chủ xe lo $0
3. Regis : còn 10 tháng thì phải 0$
4. Stamp duty: $60
5. chi phí khác: 0$
6. Bảo hiểm 1 chiều: cái này thì xe cũ mình trả tầm $300+ AUD cho loại một chiều.
Còn 2 chiều tùy xe nhưng tính theo từng ngày thì khá rẻ đâu đó 1 đô / ngày bạn cứ bỏ tiết kiệm 1 đô 1 ngày thì đúng 1 năm sẽ đủ tiền mua 1 chiều, bỏ 2-4 đô 1 ngày đủ mua 2 chiều nếu xe bạn yêu quý hoặc mua mới, à mà nó còn tùy theo kinh nghiệm lái của bạn, dưới 3 năm trên 5 năm hay cao nữa thì càng cao kn càng rẻ lại.
Mình được tư vấn nên mua trước khi luôn 1 ngày, vì việc xui rủi có thể xảy ra nếu bị va chạm trên đường về, thực tế luôn có 1 case, sau này đi làm gặp anh chủ kể mới mua chiếc BMW 350i mới cáo 2010, chạy về để chuẩn bị ăn mừng thì xe khác đâm tan nát cái đầu ko sửa được luôn, mất toi 30k trong vòng chớp mắt. Vì sao?
Thứ 1. Xe không bảo hiểm thì bạn phải chịu chi phí sữa chữa cho tổn thất.
Thứ 2. Nếu mình lỗi, bên kia bảo hiểm sẽ kiếm bạn để bắt bạn đền bù, nhưng nếu bạn ko có công ty bảo hiểm thì nó sẽ làm việc trực tiếp với bạn, tuy nhiên với tình hình đó thì có lẽ nó ko thể làm gì được nữa vì bạn vừa mất cái xe thì bạn cũng chả quan tâm việc gì đến nữa, mời ra tòa thì ra.
Thứ 3: nếu cả 2 có Bảo hiểm thì câu chuyện sẽ tốt đẹp hơn 1 tí.
Trường hợp anh chủ mình (sau này sẽ tới vai anh ấy vào mạch chuyện của mình ) khá nhọ, mất toang cái xe mới keng xà beng, bán ve chai lại vớt vát được 5k đồng nát (wrecker)
Thế tổng kết xe mình mang về bao gồm hết = Xe 4700 + giấy tờ (onl) 360 = $5060 cho Toyota Corolla LE 1.8 AT Hatch 2002. Thật ra chả có tờ giấy gì cả ngoài nhận được thông báo qua email.
Phí Regis + bảo hiểm luôn được renew mỗi năm nên rơi vào khoảng 1,200 đô 1 năm chia cho 365 ngày ~ 3,4 đô 1 ngày.
bạn không chạy thì mất 3.4 đô 1 ngày + khấu hao xe kiểu kiểu mất giá sau mỗi năm cho là năm sau xe mình bán lại chỉ được 3k5 đi, thì phí khấu hao đó là 1500 đô là 4.1 đô 1 ngày. Vậy tổng Không dùng xe 1 ngày bạn mất $8. Hehe. Thế nên phải dùng nó để đi làm kiếm tiền. Đi càng xa tiền càng nhiều. Quy luật tất yếu.
Về ăn phạt.
Phạt đổ xe quá giờ quy định, ở ven đường, ở siêu thị, khu chợ đông đúc, ở city... $75 1 phiếu. Mình ăn cái này liên tục 1 năm có khi 3 4 cái. Treo trước màn hình máy tính cho nhớ nhưng vẫn dính.
Vượt đèn đỏ: Năng nha, lỗi này nếu bằng lái Úc sẽ bị trừ 4 điểm + tiền phạt gần $400-$500. Điểm sẽ được hoàn sau 1 năm ko lỗi lầm. Nếu là bằng lái VN thì phạt $800 không nói nhiều, điểm nghe nói là sẽ bị cho nợ nếu đổi sang bằng Úc thì cấn trừ. Cái này chưa kiểm chứng nên cũng chưa biết.
Vượt quá tốc độ cho phép: Lỗi nặng luôn, 3 điểm, + tiền phạt $300~ không nhớ rõ.
Lỗi uống rượu bia: Cực nặng, tùy vô nồng độ, cái này là treo bằng luôn + phạt nặng + ra tòa nếu chống đối, chạy... + phạt 3 4 5k trở lên tùy TH. Chuyện về rượu bia này thì nghe kể nhiều vô số, ông A chạy xe uống bia bị bắt 2 3 lần, cho ra tòa, cấm lái xe, vẫn tái phạm, sau này police nó gắn cho dụng cụ thổi độ cồn trong máu lên xe, vào xe thổi ko cồn thì máy mới nổ, quái thiệt không biết nguyên lý hoạt động của nó sao luôn. Có ông trốn thoát một cách ngoạn mục, bị police dí rồi tẻ đường nhỏ, nhanh trí mở cửa xe trèo lên cây rồi im lặng bọn police không tìm ra và sáng hôm sau mò tới nhà thì tối đó đã gọi cho bạn đến đón về nhà ngủ, sáng mai giả vờ đi nhậu rồi ở nhà bạn ngủ hehe, Bản thân mình chưa từng bị cú nào nặng nhưng mình từng vượt rào 2 lần chạy từ Boxhill về Preston và lần nào cũng may mắn không có việc gì xảy ra, và lần nào về cũng không nhớ sao về được đến nhà. May có bạn gái ngồi kế bên nên minh mới ko gục. Nhưng về sau, lúc ở VN mình bị một cú khá nặng và từ đó nghĩ ngược lại chuyện cũ mới thật sự cảm thấy đáng sợ và ngu ngốc.
Mấy lỗi trên mình đã bị dính hết, tuy nhiên về rượu bia thì mấy anh cảnh sát bên này cực kì nice , không phải ai uống rượu rồi cũng đều bi bắt, có lần mình chạy về và phải nhập lane để test nồng độ rượu bia, mình được nhắc nhở vì mình thành thật khai có uống, 2 chai mỗi chai cách 45p, trong 45 phut có uống nước lọc. Và được giáo huấn về việc xử phạt nếu bị dính nồng độ cao.
Còn lại mấy cái trên ngoài cái đổ xe quá thời gian thì 10 cái năn nỉ dc 5 cái nếu thấy nhân viên đi check thơi gian đậu xe đang ghi ghi, 3 cái viết tâm thư kể khổ, kể bệnh, kể lể...2 cái còn lại thì lại 1 cái lại khóc...phản hồi thư, xin HỨA...cái còn lại thì chấp nhận đóng phạt nếu chổ vùng đó dính 2 cái rồi Haha. Còn vượt đèn / tốc độ thì khỏi chối, 3 ngày sau nhận được thư phạt, thời gian địa điểm rõ ràng, hình ảnh ngồi trong xe cực nét. Ca này mình cũng từng năn nỉ bằng tâm thư, nhưng tỉ lệ ăn chỉ có 1/5. Mấy ca này phải kết hợp bệnh thời tiết, hay stress việc có chứng thực từ bệnh viện, nhà thuốc, boss.... Mình dính 1 ca nhưng may là đng bị Hay Fever thời điểm đó, mặt sưng như bị ong đánh mà mình có chụp ảnh nên được tha haha. Nói chung, bạn thành thật thì pháp luật sẽ khoan hồng. Cũng ok lắm. nhưng đôi khi cũng phiền toái hết sức, mọi thứ bắt bạn phải có kĩ luật, không thì sẽ bị đau túi tiền, ở VN cũng có kiểu đau túi tiền nhưng cũng tùy vào hên xui, gần nhất mình thành thật với anh cán bụ và mình đành mất 2 củ, tuy không nhiều và cả khá vui vẻ để cho qua việc nhưng mình cảm thấy thật là.... giả tạo, chính mình cũng giả tạo để cán bụ cho đi sớm, mình thấy anh ấy khá bất ngờ với cách mình chỉ nói Ok , all là lỗi mình, vậy anh có nhắc nhở bỏ qua không thì anh ấy chỉ cười, và mình hiểu rồi mở đt ra cho xem stk luôn hiện tại em còn vậy, thì anh thấy mình lạ nên mới đặt tí đa nghi và khi lại gần ghế phụ thì ảnh có mượn đt mình để check hình ảnh và ghi âm. Haizzz mình quan niệm dưt khoát KARMA thôi.
Còn một trường hợp đóng tiền nữa nhưng không phải phạt là đi cao tốc có phí nhưng không trang bị thiết bị thu tiền. Nêu có đăng ký mình sẽ nhận được một cục nhỏ nhỏ treo trươc cái kính hậu giữa xe, đi ngang thu sóng sẽ kêu beep beep và trừ tiền vào tài khoản CityLink của chủ xe. cái này VN mình nên học hỏi và đầu tư vì sự tiện lợi của nó, họ đi trước mình 4 5 chục năm rồi.
Xe có thiết bị thì beep beep, xe không đăng ký thì 3 ngày sau bill về nhà, cái hay là hệ thống camera khi chụp bản số xe của mình cũng như hệ thống camera chụp khi vượt tốc độ hay đèn đỏ nó sẽ tự động làm việc với cơ sở dữ liệu về xe, chủ xe, địa chỉ.... all về nhà mình. Một thư ko làm bạn để tâm, thì thư thứ 2 sẽ khiến bạn đọc kỹ vì thư thứ 3 về nghĩa là bạn sắp được mời lên tòa để tâm sự. Không trốn tránh được đâu, phỉ đối diện với sự thật Kaka.
Ở VN mình 2 3 năm gần đây triển khai Epass và gì nữa quên rồi, tiện á nhưng còn thô sơ quá, rồi hệ thống nạp tiền lại lung tung, mình liên kết vào tại khoản epass rồi nhưng nó ko tự động trừ vào tk ngân hàng, thế mới lạ. Chán ko muốn nói.
Còn gì nữa nhỉ, à cái TH tới ngày gia hạn phí Registration hay còn gọi tắt là REGO mà ko lo đóng tièno thì cẩn thận, thằng poo đã dính và mình được nó kể lại tường tận, Lái con Audi Q7 đi mua ổ bánh mì $7 trong khi REGO hết hạn hôm trước, Cảnh Sát vịn lại phạt $800 tiền phạt trễ gia hạn
+ $900 gia hạn Rego mới , Tổng $1700 chỉ vì ổ bánh mì 7$ . Cay xè luôn.
Đâm xe, tự đâm, bị đâm, hay bất cứ gì xảy ra nằm trong chính sách bảo hiểm thì cứ bám vào nó mà gọi hỏi thăm tới tấp, bọn này cũng nhây lắm. Lời khuyên bạn nào lái xe ít năm kn nên cứ mua 2 chiều. Mình từng đưa xe cho 1 chú sau này mình kể tiếp về chú này, sắp gặp rồi, về sau chung hội mình, bà Y, thằng TH. đưa nó chạy mình ngồi sát bên kèm nhưng bản tính trẻ con háu thắng nó vẫn cãi mình và hậu quả bể quả đèn trái, tổn thất $1500 cho cái đèn + công do mình chỉ mua bh 1 chiều. Tới đó mình sẽ khoe con xe ưng ý nhất mà mình từng sở hữu .
Hy vọng bài này sẽ góp sức phần nào cho các bạn đang có ý định mua xe trong lúc ở bên đó. KN lái xe và gặp phải thì nhiều lắm, vì mình đam mê với ô tô nên từ ngày có xe mình đi nhiều và xa hơn, gặp khá nhiều tinh huống dở khóc và dở cười. Sắp tới mình sẽ kể về việc mình đi sửa xe nặng nhất khi mình về nhà của ông Dượng ở chung với thằng Cousin mà hôm kia mình đăng bài có ảnh nó đng rửa xe cho mình á. Cuối tuần vui vẻ nha mấy fen.
Năm 2013 thật ra cũng không có gì nổi bật, mình đã hòa vào văn hóa du học sinh bên này một cách như bao người khác, đầu mình ban đầu 1 2 phải tìm nơi trao dồi tiếng anh để bức tốc nhưng cuộc sống chưa bao giờ dễ dàng để mình kiên định với lựa chọn đó, mình đã ở khu người việt, nói tiếng việt nhiều hơn tiếng anh vì thế khả năng nói của mình hầu như không cải thiện nhiều trong suốt mấy năm sau, tuy nhiên mình vẫn giữ thói quen gọi cho Vodafone support để tâm sự với mấy anh em Curry đều đặn mỗi khi rảnh Kkk. Nhờ vậy mà accent của tây Úc gặt mình gần như nghe bắt được từ của họ dễ dàng hơn, gì chứ nghe được curry nói chuyện thì rõ ràng mình đã cải thiện được kĩ năng nghe nhiều lắm rồi, mình khá là hài lòng với dịch vụ Vodafone, nói kiểu gì cũng không nản, có khi lại vui vẻ tán chuyện luôn chứ, biết được cả đóng deal luôn toàn mấy deal xịn mà ít khi nào ra ngoài mình thấy vì nó thường là deal online và số lượng ít.
Hmm...năm này mình đi học khá chật vật, do mới bắt đầu chương trình học chính nên mọi việc học khá là mới so với việc học Eng, mà nói thật mình bị vật lên bờ xuống ruộng với cách học của văn hóa phương tây, cũng không lạ vì mình từ VN qua, học ở VN thời của mình gọi là học tài thi phận, nên bản thân hiểu từ lớp 1-12 toàn kiểu đầu óc trên mây, học là nhiệm vụ, hết nhiệm vụ thì về nhà chơi, chơi nhiều thứ lắm, tuổi thơ dữ dội là 8x, mình chơi đủ thể loại mà dạo gần đây lướt facebook sẽ dễ bắt gặp các video về tuổi thơ 8x 9x, chơi từ thời bé tí đến lớn trãi qua đủ hết nội dung mà các video đó chạy, có khi còn có những cái mà nó còn thiếu nữa kìa, mà toàn mấy cái ko tốt kể ra thì ko tiện lắm kkk. Thế nên, khi nhập môn mình đã bị choáng suốt kì đầu tiên, nhăn cái não ra để tập trung, stress thật sự, 4 môn kì đầu tiên mình tạch 2 môn...@@ việc tạch môn xảy ra đối với mình trước đây chưa bao giờ xảy ra, tuy học không giỏi nhưng bằng mọi giá mình sẽ pass được, vì thế thời điểm này mình rơi vào tâm trạng bị buồn...nói ai cũng không hiểu, không ai có thể chia sẻ được điều này cho đến khi mình gọi bà Y.
“alo, chị em buồn quá, ông thầy XYZ đó sao mà nói cái gì em cũng không hiểu, giờ bực bội ghét cả ổng luôn”
Bà Y: sao z, stress rồi hả, y như chị lúc đầu luôn á, nghe cái giọng là biết rồi haha, trời ơi sao ai cũng z hết á.
“z hả, mà em học 2 môn kia ok lắm, chỉ có đúng 2 môn của cha này là em không thể load được một tí gì cả”
Bà Y: ông XYZ phải không...ai cũng như e hết á, chị cũng ghét ông nội đó, nói cái j mà cứ lặp đi lặp lại mấy từ có phải cha đó ko
“đúng rồi, nguyên buổi dạy cứ lặp đi lặp lại understood, this is, that is...nghe mà đầy cả não”
Bà Y: Haha thôi cố lên chứ có làm gì được đâu, Blablabla”
Mình nghe bà ấy nói mãi tí cũng hiểu là thôi chả cai giúp được mình đâu, để tìm cách khác vậy, khóa này mình phí mất 1 con SH rồi...Lang thang trong Melbourne Central đứng ngay dưới chân cái Đồng Hồ trong central chổ thang cuốn đi xuống ga xe điện, mình nhìn nó teng teng gõ gõ như mọi khi mỗi khi kim chỉ đúng giờ, điểm thu hút khách du lịch giờ là điểm xa xăm mà mình nhìn nhưng đầu mình đang rối bời với số tiền sắp tới biết là sẽ mất...Buồn Vãi !
Mình có thói quen là buồn sẽ về nhà làm việc nhà rồi đi ngủ, thức dậy sẽ giảm bớt được kha khá tiêu cực ra khỏi đầu, bắt đầu ngồi xuống suy nghĩ, lý do tại sao mình rớt 2 môn này. Phân tích từ khi mình đăng ký học, thật sự mình có giỏi nghanh này không, Không ! do ông già mình bắt học, cơ bản mình giỏi chém gió, không giỏi con số, thế học tài chính thì rõ ràng là mình tự trói tay mình rồi, Giờ phải đổi nghành, mà có nên nói ông già không nhỉ, đây chính là cái bóng mà ông già mình tạo ra che phủ mình khi mình ở VN suốt cả thời gian sống và học ở trong căn nhà của mình. Chợt nhớ lại anh K từng nói “em đã qua đây rồi, em còn sợ gì nữa” mình dường như cảm thấy đúng là mình có làm gì ổng cũng đâu biết...suy nghĩ và suy nghĩ...giờ ngồi tự sự lại mới thấy cái bóng của ông già mình nó khủng khiếp đến dường nào, thời đó mình sống như vậy suốt cả thời gian ấy theo ý ông bà hay thật, thôi cái này sau này mình sẽ đi chi tiết hơn đi, giờ mình đã chốt được hôm sau mình đi lên phòng support mà cái cô B kiêm nhiệm luôn á.
“Hi B, I’m sorry but I need your help, I cant focus on my Major which I cant focus on finance subjects”
Trong phòng cô B mình chỉ biết nói ra hết những gì gia đình sắp xếp và mong muốn cho cô B hiểu, ít nhất mình quay lại phòng cô ấy 2 lần và lần thứ 3 mình mới được chấp nhận để cô ấy hỏi ý giám đốc hay còn gọi là hiệu trưởng, thật ra có thể gọi là giám đốc vì ông ấy vận hành trung tâm như 1 chi nhánh hợp tác với main campus ở Wagga wagga một vùng nằm giữa Melbourne và Sydney ở thị trấn Albury, Lý do mà mình phải quay lại 2 lần vì khi nộp đơn xin visa mình đăng ký chương trình MBA (đk của nghành khá dễ vì không cần Kn đi làm trên 2 năm) nhưng khi mình đi nói chuyện với cô thì dễ thở nhất là mình sẽ chuyển về MoB nhưng đòi hỏi phải có kn, mình nhận ra nhiều cái khi cô nói về việc này, vì trước đó mọi thủ tục hồ sơ là do trung tâm làm và mình chỉ ok cho xong. Giờ vỡ ra nhiều thứ khiến mình khá bỡ ngỡ, rồi lý do mình quay lại thì cũng chỉ là chầy cối ra để được xem xét. Cuối cùng cô ấy cũng chấp nhận giúp mình để đi hỏi ý kiến ông hiệu trưởng, và mình được ông ấy gọi lên để nói chuyện riêng, lúc này mình mới thấy việc này khá là nghiệm trọng, Cơ bản mình nhớ ông ấy nói là việc làm đổi về chương trình này sẽ phải kéo theo việc thay đổi visa và sẽ mất rất nhiều thời gian, nhưng lúc ấy có lẽ gương mặt đáng thương của mình đã thuyết phục ông ấy ký vào giấy chập nhận thay đổi chương trình của mình, và giờ mình suy nghĩ lại nếu có vấn đề gì xảy ra có lẽ ông ấy sẽ gánh vác trách nhiệm sai lầm đó. Ví dụ mình gây tai nạn, đánh nhau, khủng bố.... mọi sự điều tra sẽ lần ra về việc ông ấy ký và không làm lại thủ tục báo cáo cho sở di trú để thay đổi visa của mình.
Thật là phiền nhỉ, giờ cảm thấy mình thật sự ngu ngốc và sung sướng và cả vừa may mắn và vừa không may mắn khi ở trong một cái vỏ bọc như vậy.
Cuối cùng mình cũng đã đổi được môn học mà mình vẫn mơ hồ không biết có phù hợp với mình không, nhưng đến giờ mình ngồi ngẫm nghĩ lại thì quả là nó có tác dụng khá tốt, mình pass hết các môn một cách dễ dàng và cả trên điểm pass, cơ bản là P là pass, rồi Credit, Distinction, và hơn nữa là gì mình không nhớ do chưa đạt đến điểm đó Kkk. Vấn đề mấu chốt là mình khá giỏi trong các môn về chém gió như Biz... nên mình tiếp thu rất nhanh và nhớ rất dai về mấy cái lý thuyết trên lớp...muốn điểm pass chỉ cần nghe trên lớp và đọc thêm nguồn để làm bài thì sẽ pass, muốn điểm cao hơn mình tập trung đọc và nghiên cứu sâu hơn các nguồn và nhiều nguồn hơn nữa. Còn điểm D thì mình sẽ tập trung mạnh hơn vào ngữ pháp và cấu trúc câu cú cũng như cách diễn đạt cho nó hay hơn nữa...này thì mình chịu luôn á, mình chỉ làm được khi mình ít đi làm lại. Tự học là cách duy nhất để mình thích nghi với chương trình học bên này, tự học là sau khi nghe các lý thuyết trên lớp, về tìm hiểu các vấn đề đó sâu thêm qua sách, báo, internet...bất cứ đâu nhưng nguồn phải uy tín, sách do ai viết, người đó có nổi tiếng không, báo ai đăng, báo lá cải hay báo chính thống, internet domain của ai, ai phát ngôn, công ty nào...all phải được tìm hiểu kỹ trước khi đặt mắt và não vào đọc hiểu...Tự học khi ở VN là một lý thuyết suôn, không thể hiểu được đối với một thằng ham chơi như mình...Giờ đây nó là kim chỉ nam để mình làm vũ khí đi hết cái hành trình MoB chuyên về thương mại và Biz.
Ngoài ra mình quên đề cập nữa, là ở đất nước phương tây không chỉ riêng ở Úc, các trường đại học đã trang bị cho sinh viên và hệ thống những chương trình kiểm tra gian lận bằng cách sinh viên sẽ gửi bài của mình bằng file word lên Turnitin để nó tự nhận và kiểm tra từng câu chữ và cho ra kết quả để mình có thể tự chỉnh sửa trước khi chính thức submit cho trường. Mình nhớ đợt mình học yêu cầu không được quá 5% kết quả mà Turnitin trả kết quả, nghĩa là bạn không thể copy và paste cả 1 câu vào trong bài của mình .
Hay ha, nhưng mình vượt qua được, mấy em trẻ sau này chắc giỏi hơn thế hệ mình chắc không phải là rào cản lớn đâu. Thế hệ mình học giỏi siêu sao chắc chỉ có số ít, còn bình bình như mình chắc nhiều. Mà thú thật mình khá tự hào về cái bằng của mình, nó là cái minh chứng cho việc học mà mình tự bỏ công sức ra học chứ không phải đối phó như ở VN, vì thế tất cả các bài test mà sau khi nhận kết quả, mình đề giữ lại cho đến giờ. Lâu lâu lấy ra đọc thấy ngô nghê những vẫn thấy tự hào ha-oai vl.
Phần này mình chủ yếu kể về nỗi niềm của mình khi vào khóa chính, sơ sơ thôi, chủ yếu là giai đoạn đầu khó khăn tí, khóc nhè tí nhưng đúng như người úc hay người phương tây hay dùng đó là it will be ok, it will be fine, it gonna be ok... đại loại là không sao đâu, rồi cũng sẽ qua thôi... tuy nó không có tác dụng gì nhiều lúc bạn đang gặp vấn đề hay sự cố gì đâu, nhưng nó mang lại cho mình một cảm giác tích cực để tiếp tục theo cái vấn đề mà mình đang gặp phải và khi kết thúc nó bạn sẽ thấy câu từ này thực sự có tác dụng...
Sắp đến tết nguyên đán 2026 rồi, hôm nay là ngày cuối của năm, mình chỉ còn 1 tiếng nữa là về nhà nghỉ tết, hưởng trọn cái tết 2026 mà có thể nói là hứa hẹn nhất từ khi về VN đến giờ, mấy năm vừa rồi chạy theo công việc mệt mỏi nhiều thứ nên hầu như ko có cái tết nào vừa ý.
Lần trước mình kể về câu chuyện khóa học đầu tiên trong chương trình chính, khổ đau chủ yêu là mất con SH thôi chứ thật ra, qua được học kì đầu mình đã có thêm kinh nghiệm để chuẩn bị cho khóa sau, mà chưa kể khóa sau đã được duyệt lại nghành chém gió nên mình như cá gặp nước, như hổ thả về rừng, như gió gặp bão... cơ mà nói chung mình rất happy, học luôn đúng giờ ko trượt môn nào sau đó mà còn phấn đấu lấy điểm cao hơn... Thật là thú vị, việc học coi như đến đây đã ổn.
Năm 2013 mình, sau khi có ô tô (phần trước đó mình có kể) mình cũng đã đi chơi đi khám phá nhiều bản đồ của Melbourne, chạy đi chạy lại để làm quen dần với kiểu giao thông đối nghịch với VN, ban đầu thấy cũng hơi ngược ngược nhưng mà chạy 1 2 tuần tự nhiên quen à, cũng không có gì nghịch lắm, nghịch là khi mình mang cái xe tay lái nghịch mà chạy ở VN kìa, nó mới gọi là bị nghịch. mình chạy đi làm, đi chơi, đi chợ trời (sunday market), đi qua nhà chú D chơi, rê thuốc với chú cho vui, ngồi sửa máy cho ổng , cài thêm mấy cái trang xx cho chú thưởng thức, nói chung chú cháu ngồi kể chuyện nhiều lắm... bên này có người như chú và như cháu thì nói chuyện từ sáng đến chiều, đỡ buồn,
À còn việc đi làm thì giai đoạn này mình đi làm ít lại tí, phần vì anh D cũng ít khách lại, phần thì mình cũng stress do khóa đầu bị rớt 2 môn nên mình đâm ra sợ với cố găng không để rơi vào trạng thái stress nên làm ít tí, có khi 1 tuần cũng có 1 2 ngày à, còn lại mình chủ yếu học rồi về nhà nghiên cứu để vượt qua khóa đầu tiên, Cả anh Kh nữa, anh cũng có kêu mình đi sơn vá nhà cửa gần gàn khu mình ở mà cũng ít job lắm, đi cho đỡ buồn thôi chứ mình làm cũng ít. May là tiền nhà tiền này nọ nó cũng vào khuôn khổ rồi nên mình ko làm nhiều thì cũng coi như ko có kế hoạch mua sắm gì.
Nhớ mang máng là đợt này mình đón mẹ và nhỏ em qua chơi cho biết, dự kiến cho nó sang sau này nếu nó thích, do mình đang có visa du học nên làm hồ sơ cũng nhanh và rẻ lắm, IDP làm luôn nên dễ hơn nữa, chỉ cần báo họ 1 tiếng là cái người phụ trách visa của mình sẽ tiếp tục handle tiếp công việc để đỡ mất time. Đợt này qua thì mình lại vô tình biết thêm đó là mẹ mình có người em cô cậu ở bên này qua lâu rồi và cũng có 3 đứa con rồi, ở cách nhà mình đâu đó 10km đi xuống sâu hơn nữa khu vực St.Albans. Thằng cu rửa xe cho mình ảnh mình có kể chuyện trước là đứa thứ 2 của bà dì, tội nhỏ bên này sướng lắm, chỉ học và về nhà chơi, mà cả việc học của nó cũng là việc chơi thôi, mình rất tò mò cách học cấp 1 2 3 bên này nên mình nói chuyện với bọn nó nhiều lắm. Cụ thể hơn thì nhiều thứ nói lắm kể ko hêt, chủ yếu nó học theo kiểu tai nghe mắt thấy là chính, lý thuyết chỉ là 2/10, thực tế mới là chủ đạo, mà mình thì cực kỳ thích kiểu học này nha, nói gì chứ 12 năm đèn sách ôn luyện Eng chứ ko bằng 1 năm đi học bên này, mình học được mọi thứ = chính cái thực tế mà mình được tai nghe và mắt thấy cái cách họ dùng từ dùng câu dùng biểu cảm , việc của mình chỉ copy và paste lại , lặp đi lặp lại quen và học được.
Mình chơi với bà Y và thằng Th thân hơn trước, ngoài ra còn có 1 ông cũng học chung lớp nhưng chỉ vài môn là ông gì á mình quên tên nhưng nhớ nhà kinh doanh trứng vịt, gọi ông trứng vịt đi cho tiện, ông này lớn tuổi tầm 83-84 mà kiểu rất lãng tử và điẹn ảnh, mình đi ăn đi chơi chung với hội người VN này cũng khá là thân, à cha này mình cũng giới thiệu vào làm chổ rửa xe mà làm bền phết, làm từ lúc đó tới lúc về VN luôn trời, kinh thật, Đợt nhỏ em và mẹ qua mình có rũ hội này đi chơi nên có tổ chức 1 chuyến đi chơi khá là vui, và người lái xe và hành trình đi lúc đó chính là cô H và chú H bên Springvale mà mình ở nhà trọ cô ấy lúc mới sáng . Thật là hay đúng không, mối quan hệ nó sẽ bổ trợ qua lại mỗi khi đúng lúc.
Mình nhớ là cả nhà mình và bà Y, ông trứng vịt, bà dì + 2 đứa con bả, thằng út và chồng ở nhà vì ông dượng ko thích đi mấy kiểu này lắm, ổng chỉ đi làm và ở nhà thôi, còn bà dì thì mình nói mẹ mình nói dữ lắm mới chịu đi và chịu cho 2 đứa con bả ra khỏi cái vỏ ốc, Tới đây mình mới hiều, Mình có thể khẳng định 10 người việt sinh sống bên đó, ở có khi 20 năm 30 năm rồi nhưng chưa hề biết nước Úc là gì, có gì, địa điểm của họ chỉ là Nhà - chổ làm - chợ - trường - và cứ lặp lại vậy. Kể cả con cái họ, họa chăng sẽ có những người thích sang nhà bạn thì biết thêm nhà của bạn bè, còn người đi ngao du đây đó hầu như mình chưa từng gặp, 100 người đi holiday chắc hết 90 người đi về VN mỗi khi có dịp. Bà dì mình khi nói đi cũng khá lúng túng vì chờ ông dượng cho đi mới dám, ô thật kì lạ, qua bên này rồi mà kiểu đó mình lần đầu tiên thấy. Sau này có dịp mình sẽ kể thêm, lúc đó chỉ biết là 2 đứa con bả nó như là 2 con vật mới được bước ra thế giới nên rụt rè khép nép và sợ sệt với mọi thứ bên ngoài, mình tổ chức chuyến đi từ Melbourne xuống Phillips island để xem chim cánh cụt cho mọi người trên xe tính luôn cô chú 2 người và bên phía mình là 8 người, vừa vặn để đi cái xe Van, chuyến đi thăm và quan sát chim cánh cụt từ buổi sáng nên có time để ghé thăm nhà máy sản xuất socola và thăm nông trại cừu xem chó chăn cừu và cách người ta lấy lông cừu, mẹ mình mua kem dưỡng da ở nông trại cừu này về làm quà cho bạn bè ở nhà khi về VN ai cũng thích.
Không nhớ là mẹ và em mình qua thời điểm nào nữa nhưng mình nhớ là cũng khá lạnh chắc có lẽ vào mùa đông tháng 7 8 9 gì đó, thời gian đó mẹ mình qua chơi 1 tháng, nên cũng khá là rãnh rỗi, mình cũng đang được nghĩ giữa kì khóa thứ 2 thì phải, nói chung không nhớ lắm, nhưng kì 2 này mình học khá trơn tru, nên mọi thứ thời điểm này khá ổn. Nhớ đợt này mình chở con em mình đi lên núi tuyết để nó cảm nhận được tuyết. Mẹ mình không đi nên ở nhà dì chơi, mình chở nó đi từ buổi sáng, mà nói là lên xe đi thôi chứ không chuẩn bị gì cả, thời điểm đó tính mình hơi trẻ con kiểu vậy, do chưa thấy điều gì xảy ra nên chưa biết mọi thứ phải chuẩn bị kỹ ấy mà. May là không vấn đề gì xảy ra cả, Mình chở nó đi núi Mt. Buller chổ mà mình từng đi với chị X năm ngoái, mở cái GPS anh D cho mình rồi mình nhập địa chỉ vào và cứ thế phi thẳng lên núi vèo, cho nó chơi 1 2 tiếng rồi bắt đầu chạy xe về thế thôi, đơn giản lắm, mọi thứ có sẳn rồi, lên thuê đồ, ăn vì vào nhà hàng ăn, burger bánh mì nước ngọt, rồi chạy xe về đi cũng mất cả ngày, không vấn đề gì xảy ra cả. Nó được dịp về khoe với bạn bè đã chạm được tuyết đã nhìn được tuyết .
Sau khi mẹ và em mình về thì mình quay lai cuộc sống thường ngày và đâu đó tầm 2 tuần sau mình bắt đầu dọn nhà sang nhà dì mình ở chung với thằng cu Ken, nó có 1 phòng to nên mình vào ở chung với nó, dì dượng ở với thằng út và con gái lớn ở 1 phòng riêng, con bé này cũng chỉ 12-13 tuổi. Mình thông báo cho nhà cũ mình đi nên lúc đo cũng có tổ chức ăn uống nhẹ nhàng và mọi người chúc nhau sức khỏe thế thôi, cũng đơn giản lắm, bên này thật ra mọi thứ miễn tiện cho bản thân nên cũng không ai bàn ra bàn vô hay hỏi vì sao này nọ, nên nó cũng thẳng thừng mọi thứ lắm, ở lâu chắc sẽ quen, mình thì thấy bản thân thích đi và muốn ở chung tụi nhỏ để luyện thêm Eng nên lúc nghe dì dượng kêu về ở chung mình cũng khá hồ hởi, và mình đồng ý ngay.
Cuộc sống bên đó mệt mỏi hơn tí khi mình di chuyển càng lúc càng xa, nhưng mà thật ra đi học 1 tuần cũng có 2 3 ngày thôi nên mình cũng không bận tâm lắm, mà ở tận đây thì vé xe lửa bị tăng lên do khu vực này nằm ở Zone 2 rồi, nên phải mua thêm vé Zone 1 + 2, thế nên mình đánh oto lên trạm train zone 1 để đi cho đỡ tốn tiền vé. Đậu xe ở đó rồi mình về lái xe về.
Ở chung nhà với mấy đứa này mình học ra thêm nhiều thứ, bọn này nó như chó mèo ở trong nhà thích làm gì làm, ba mẹ nó dạy 1 kiểu thả tự do cho nó, nhưng lại lấy đi cái sự khám phá bên ngoài của nó nên đứa nào cũng như con cún, mình cuối tuần nào cũng chở bọn nó đi siêu thị, đi chơi và chở nó đi ăn Maccus, đi bơi, đi công viên, nói chung bọn nó mồm chử A mắt chữ O...nghĩ mà thấy tội, cha nó thì đi làm sáng sớm đến tối về, mẹ thì ở nhà quần quật chuyện nhà.... lại văn hóa người VN thế hệ cũ vẫn còn đó nên họ không muốn đi đâu nữa vào cuối tuần, con cái thì xin đi cũng ko cho đi, bọn nó gặp mình tui ban đầu sợ sệt nhưng về sau mình và bọn nó hòa hợp dễ dàng, sau này mình còn chở con chị qua nhà ông chú Mafia bên phía sunshine kia để cho nó chơi với đứa con gái của ổng bọn nó cũng kiểu rụt rè nhưng sau này cũng nói chuyện như bạn bè do bọn nó lớn lên ở bên này nên việc communicate chỉ là 1 sớm 1 chiều.
Mình ở bên này cũng đâu đó 1 khóa học tầm 4 tháng thì mình cũng bắt đầu rụt rịt chán và muốn dọn đi nơi khác, nơi mà tiếng gọi con tim thôi thúc mình phải đi Kkk, nói chứ trong năm này mình thông qua bà Y có biết 1 em gái khá là hợp gu nên mình có nt tìm hiểu và làm quen, nên mình cũng có ý định bàn bạc với chị Y và em ấy nếu có plan dời đi thì mình cũng sẽ góp 1 chổ để share nhà ra ở cho rẻ, mình chưa từng ở riêng 1 căn nhà nên cũng hứng thú với kế hoạch đó, bà Y ở chung với ẻm và 1 đứa nữa nhưng đứa kia thì có bf nên đi lên city ở, Nói sơ về bên bà Y thì bà ấy ở với 1 cô mà trước khi qua mẹ bà Y có gửi qua nhờ chăm sóc, bà này cũng nhận chăm sóc kiểu local-home đăng ký với trường cấp 3 bảo hộ cho mấy đứa dhs qua mà cần người bảo hộ á, nên nhận về 2 đứa nữa với bà Y là 3 người.
Đó, mình lại có lý do để đi tiếp sang nơi khác rồi, nhưng mà có nhiều cái xảy ra không mong muốn nên cũng hơi phiền hà tí, mình sẽ kể tiếp ở làn tới, chủ yêu về việc nhà ông dượng, việc này có lẽ sẽ khá bổ ích cho các bạn bên ấy nếu có người quen người thân mà có ý định muốn về ở chung cho tiết kiệm, mình sẽ kể chi tiết sau, còn bây giờ thì mình đóng máy đi về đây, năm nay được nghỉ theo lịch nhà nước luôn nên có 1 tuần ở nhà chơi đã đời, tha hồ ngủ hehe, chúc mọi người 1 năm tết Bính Ngọ an khang thịnh vượng, sức khỏe dồi dào nhé.
Mình thấy Úc năm nay có vẻ nới lỏng tí về luật định cư, nhưng ko có nghĩa là dễ nhé. Bạn phải thoã mãn các đk của họ đưa ra, cái này sẽ tuỳ vào bạn nhiều thứ như kết, chuyên môn, học vấn, eng...