thảo luận Hỏi đáp về Tam Quốc

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Relight
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
các bác không phân tích thử về Lục Tốn nhỉ. nghe nói Tốn đánh trận tỉ lệ thắng 100% có đúng không ?
còn một chi tiết trong phim bản 2010 là khi vào bát quái trận của GCL thì Tốn đã dùng mấy con ngựa già và phá giải thành công trận này. tuy nhiên theo các thông tin khác thì Tốn không biết cách ra và được anh vợ của Lượng cứu. vậy thông tin nào là đúng ?
 
ông kéo lên đầu page người ta viết về lục tốn quá trời, ông đọc hết chưa ))
các bác không phân tích thử về Lục Tốn nhỉ. nghe nói Tốn đánh trận tỉ lệ thắng 100% có đúng không ?
còn một chi tiết trong phim bản 2010 là khi vào bát quái trận của GCL thì Tốn đã dùng mấy con ngựa già và phá giải thành công trận này. tuy nhiên theo các thông tin khác thì Tốn không biết cách ra và được anh vợ của Lượng cứu. vậy thông tin nào là đúng ?
 
ông kéo lên đầu page người ta viết về lục tốn quá trời, ông đọc hết chưa ))
có đâu nhỉ, bác kia chỉ phân tích về tôn quyền và nói qua tí về Lục Tốn thui mà. nếu có bác quote em với
mR7E4f6.png
mR7E4f6.png
 
- Lữ Bố ko có ngu đâu, ít nhất là về khả năng sinh tồn trong thời loạn. Lúc Bố về làm việc với Thiệu. Thiệu muốn giết Bố do Bố kiêu ngạo, thế là kêu sát thủ xử. Bố biết nên tối giả vờ kêu người giả dạng trong trại, còn mình thì trốn đi.

Tầm Bố nhảy việc liên tục với lập ra riêng thì cũng gọi là có năng lực ít nhiều rồi.

Mà truyện của Bố trong TQC ko chép hết, muốn biết hết thì đọc thêm phần của Trần Cung nữa.

Còn Pháp Chính là chép như tính đàn bà vậy, thù vặt. Có ơn thì nhớ trả nhưng có thù, dù chỉ là nhỏ nhưng vẫn báo. GCL biết nhưng nói với Bị thôi kệ cmn miễn sao là làm được việc, 1 tư duy rất phương Tây.
 
- Lữ Bố ko có ngu đâu, ít nhất là về khả năng sinh tồn trong thời loạn. Lúc Bố về làm việc với Thiệu. Thiệu muốn giết Bố do Bố kiêu ngạo, thế là kêu sát thủ xử. Bố biết nên tối giả vờ kêu người giả dạng trong trại, còn mình thì trốn đi.

Tầm Bố nhảy việc liên tục với lập ra riêng thì cũng gọi là có năng lực ít nhiều rồi.

Mà truyện của Bố trong TQC ko chép hết, muốn biết hết thì đọc thêm phần của Trần Cung nữa.

Còn Pháp Chính là chép như tính đàn bà vậy, thù vặt. Có ơn thì nhớ trả nhưng có thù, dù chỉ là nhỏ nhưng vẫn báo. GCL biết nhưng nói với Bị thôi kệ cmn miễn sao là làm được việc, 1 tư duy rất phương Tây.
Từ lúc đọc thread này thấy GCL giỏi thật, mà giỏi không như La Quán Trung nâng bi
 
Từ lúc đọc thread này thấy GCL giỏi thật, mà giỏi không như La Quán Trung nâng bi
Fanboy thì vẫn phải fanboy thôi, ngại gì :D
Có 1 cái mà đọc rộng ra mới thấy là GCL là 1 nhà chính trị kiệt xuất, nhưng không phải là top hẳn về mặt quân sự, không có vụ "thần cơ diệu toán". Overall chắc là top 10.

Ae bàn thử tại sao GCL không theo Tào Tháo/Tôn Quyền mà lại theo Lưu Bị.

Tào A Man thì tàn nhẫn hiếu sát, rồi chuyên quyền - ok

Nhưng Tôn Quyền thì sao nhỉ? Vì rõ ràng là Gia Cát Cẩn làm quan bên Ngô sẵn rồi.
 
cháu dua thì theo. Diệt phản tặc phục Hán. Tới khúc thằng A Đẩu phế vãi ra, Lưu Bị mớm cung cho lên chức đức dua mà GCL 1 lòng vẫn trung quân ái quốc, dòng dõi nhà Hán phải là con cháu nhà Hán nắm... Ai nói ngu, sợ chết hay gì đó cũng được. Mình vẫn nghĩ GCL dính cái tư tưởng Nho giáo nặng quá không muốn đoạt chức, việc mà 95% sẽ rất nhiều người ủng hộ.

lúc đó xưng vương luôn thì có khi mọi chuyện khác đi đôi chút.
Fanboy thì vẫn phải fanboy thôi, ngại gì :D
Có 1 cái mà đọc rộng ra mới thấy là GCL là 1 nhà chính trị kiệt xuất, nhưng không phải là top hẳn về mặt quân sự, không có vụ "thần cơ diệu toán". Overall chắc là top 10.

Ae bàn thử tại sao GCL không theo Tào Tháo/Tôn Quyền mà lại theo Lưu Bị.

Tào A Man thì tàn nhẫn hiếu sát, rồi chuyên quyền - ok

Nhưng Tôn Quyền thì sao nhỉ? Vì rõ ràng là Gia Cát Cẩn làm quan bên Ngô sẵn rồi.
 
Fanboy thì vẫn phải fanboy thôi, ngại gì :D
Có 1 cái mà đọc rộng ra mới thấy là GCL là 1 nhà chính trị kiệt xuất, nhưng không phải là top hẳn về mặt quân sự, không có vụ "thần cơ diệu toán". Overall chắc là top 10.

Ae bàn thử tại sao GCL không theo Tào Tháo/Tôn Quyền mà lại theo Lưu Bị.

Tào A Man thì tàn nhẫn hiếu sát, rồi chuyên quyền - ok

Nhưng Tôn Quyền thì sao nhỉ? Vì rõ ràng là Gia Cát Cẩn làm quan bên Ngô sẵn rồi.
Theo tôi thấy ngoài việc GCL không theo Tào Tháo lý do hán thất thì còn liên quan đến phong cách, văn hóa làm việc.

Lưu bị không có họ hàng, thì trọng nhân tài tứ xứ về dùng phong chức cao.

Còn Anh Tào thì ban chức cao do họ hàng thân tín thôi. Nếu GCL sang đó thì cug sẽ làm việc như Tuân Úc kiểu Chuyên Gia/Expert trong danh nghiệp chứ không được nắm mấy chức cao như Tổng Giám Đốc ...

Mặt khác Quách Gia, tôi nhớ là đọc ở đâu là có sở thích ăn chơi, trách táng như Tào Tháo nên được trong dụng, như vụ Tào Tháo thịt vợ là dì của ông gì gì quên mất tên trong khi để tang. Làm Ông kia dấy binh tạo phản, mất luôn ông Điển Vi hay đứa con lớn. ( nhớ mang mán thế ).

GCL thuộc kiểu ra quyết sách định hình chiến lược cả Tập Đoàn. Chứ về Ngụy hay Ngô thì không tự quyết được có khi được làm Giám đốc của Cty Con )). Nên mới có vụ Long Trung đối sách, nếu không làm cái này tôi không về làm cho anh.

Như vụ Tần Hiếu Công lựa nhân tài cả lục quốc, mỗi ông 1 " Pháp " xong chốt Pháp của Thương Ưởng -> làm core của cả bộ máy.
 
cháu dua thì theo. Diệt phản tặc phục Hán. Tới khúc thằng A Đẩu phế vãi ra, Lưu Bị mớm cung cho lên chức đức dua mà GCL 1 lòng vẫn trung quân ái quốc, dòng dõi nhà Hán phải là con cháu nhà Hán nắm... Ai nói ngu, sợ chết hay gì đó cũng được. Mình vẫn nghĩ GCL dính cái tư tưởng Nho giáo nặng quá không muốn đoạt chức, việc mà 95% sẽ rất nhiều người ủng hộ.

lúc đó xưng vương luôn thì có khi mọi chuyện khác đi đôi chút.
GCL lúc Lưu Bị băng hà thì không phải là thừa tướng của 10 năm sau đâu, nên lúc đấy có muốn cũng không được )

Còn dĩ nhiên là lòng trung thành của ông ấy thì là 1 việc khác rồi
 
Theo tôi thấy ngoài việc GCL không theo Tào Tháo lý do hán thất thì còn liên quan đến phong cách, văn hóa làm việc.

Lưu bị không có họ hàng, thì trọng nhân tài tứ xứ về dùng phong chức cao.

Còn Anh Tào thì ban chức cao do họ hàng thân tín thôi. Nếu GCL sang đó thì cug sẽ làm việc như Tuân Úc kiểu Chuyên Gia/Expert trong danh nghiệp chứ không được nắm mấy chức cao như Tổng Giám Đốc ...

Mặt khác Quách Gia, tôi nhớ là đọc ở đâu là có sở thích ăn chơi, trách táng như Tào Tháo nên được trong dụng, như vụ Tào Tháo thịt vợ là dì của ông gì gì quên mất tên trong khi để tang. Làm Ông kia dấy binh tạo phản, mất luôn ông Điển Vi hay đứa con lớn. ( nhớ mang mán thế ).

GCL thuộc kiểu ra quyết sách định hình chiến lược cả Tập Đoàn. Chứ về Ngụy hay Ngô thì không tự quyết được có khi được làm Giám đốc của Cty Con )). Nên mới có vụ Long Trung đối sách, nếu không làm cái này tôi không về làm cho anh.

Như vụ Tần Hiếu Công lựa nhân tài cả lục quốc, mỗi ông 1 " Pháp " xong chốt Pháp của Thương Ưởng -> làm core của cả bộ máy.
dì của Trương Tú.
Vụ muốn quyền tự quyết nghe cũng có lý, vì về Ngô dây mơ rễ má quý tộc Đông Ngô nhiều, không phải dễ mà đưa quyết sách được. Với hạn chế của Tôn Quyền là quý tộc Đông Ngô không muốn bắc tiến, nên đi phục vụ xong dễ rơi vào vũng bùn thật
 
dì của Trương Tú.
Vụ muốn quyền tự quyết nghe cũng có lý, vì về Ngô dây mơ rễ má quý tộc Đông Ngô nhiều, không phải dễ mà đưa quyết sách được. Với hạn chế của Tôn Quyền là quý tộc Đông Ngô không muốn bắc tiến, nên đi phục vụ xong dễ rơi vào vũng bùn thật
Bên phía Tào Tháo, Tuân Úc cũng đâu được tự quyết gì, kiểu giao 1 mảng của 1 công ty trong cả 1 tập đoàn. Nên chọn Lưu Bị tuy start up nhưng sẽ có nhiều quyền hạn hơn.
 
dì của Trương Tú.
Vụ muốn quyền tự quyết nghe cũng có lý, vì về Ngô dây mơ rễ má quý tộc Đông Ngô nhiều, không phải dễ mà đưa quyết sách được. Với hạn chế của Tôn Quyền là quý tộc Đông Ngô không muốn bắc tiến, nên đi phục vụ xong dễ rơi vào vũng bùn thật
Vợ của Trương Tế. Gọi là thím thì đúng hơn.
 
Mình chỉ mới coi phim, mình nói chuyện với mấy ông China, thì họ bảo Lưu Bị là dạng tiểu nhân, không tốt. Họ đánh giá cao Tào Tháo hơn.
 
Mình chỉ mới coi phim, mình nói chuyện với mấy ông China, thì họ bảo Lưu Bị là dạng tiểu nhân, không tốt. Họ đánh giá cao Tào Tháo hơn.
xét qua loa, về mặt làm vua làm chúa, làm tướng làm tá, thì Tào Tháo chắc best nhất (hiểu là best of the best) rồi. Về mặt đối nhân xử thế, làm kẻ thiện, thì nêu danh Lưu Bị. Tuy nhiên cũng cần xét góc nhìn nữa.

Và đặc biệt: Tào Tháo cực kì giỏi trong việc làm vua thời chiến. Còn anh Bị hơi hiền, thích hợp làm vua thời bình hơn. Trong khi đó, Tam Cuốc phân tranh là chiến tranh loạn xà ngầu, nên những người thực dụng họ đánh giá cao Tháo hơn là điều dễ hiểu.
 
- Lữ Bố ko có ngu đâu, ít nhất là về khả năng sinh tồn trong thời loạn. Lúc Bố về làm việc với Thiệu. Thiệu muốn giết Bố do Bố kiêu ngạo, thế là kêu sát thủ xử. Bố biết nên tối giả vờ kêu người giả dạng trong trại, còn mình thì trốn đi.

Tầm Bố nhảy việc liên tục với lập ra riêng thì cũng gọi là có năng lực ít nhiều rồi.

Mà truyện của Bố trong TQC ko chép hết, muốn biết hết thì đọc thêm phần của Trần Cung nữa.

Còn Pháp Chính là chép như tính đàn bà vậy, thù vặt. Có ơn thì nhớ trả nhưng có thù, dù chỉ là nhỏ nhưng vẫn báo. GCL biết nhưng nói với Bị thôi kệ cmn miễn sao là làm được việc, 1 tư duy rất phương Tây.
Ngu thi ko phai ngu, nhưng trình độ làm quân chủ ko có chứ sao, Lữ Bố vũ dũng nhưng tính cách lật lọng,không có khả năng thu hút người khác.
Nếu fen lấy việc Bố sợ bị giết đi thì Bố bỏ chạy
Tương tự ta có Tháo sợ bị giết thì chủ động khực Lã Bá Xa trước
=> Cách xử lý khi cận kề cái chết cũng nói lên nhiều điều, Bố sẽ vì sống mà làm tất cả (ko có gì sai cả), Tháo thì chủ động hơn , sẵn sàng đương đầu và chủ động giải quyết vấn đề trước khi nó xảy ra

Thì Lưu Bị nó ở cái tầm nó khác : Lưu Bị cảm hóa luôn sát thủ tới giết mình mới ghê chứ

- Lúc mới làm Bình Nguyên Lệnh (trước khi về Đào Khiêm)
Tiên Chủ (Lưu Bị) tạm giữ chức Bình Nguyên lệnh,.... Người ở trong quận là Lưu Bình bị Tiên Chủ khinh rẻ,lấy làm hổ thẹn với người dưới, mới thuê thích khách giết Tiên Chủ. Thích khách không nỡ ra tay, lại nói cho Tiên Chủ biết rồi bỏ đi.
Ai mà giao du với Lưu Bị xong bị thu hút cả.
Ngụy thư (sử nhà Nguỵ) chép: Lưu Bình cấu kết với thích khách để giết Bị, Bị chẳng hay biết lại đãi thích khách rất hậu, thích khách vì thế kể rõ mọi sự với Bị rồi bỏ đi. Thời ấy dân chúng gặp năm mất mùa đói kém, tụ tập nhau đi cướp bóc.Bị bên ngoài phòng ngừa giặc cướp, bên trong rộng rãi giúp đỡ tiền của, từ binh sĩ tới thủ hạ, đều cho ngồi cùng chiếu, ăn cùng mâm, chẳng phân biệt gìcả. Bởi thế người theo về rất đông


- Đừng nói đến thích khách vô danh, đến cả chính Lã Bố là phường lật lọng,2 lần giết cha nuôi , nhưng khi chiếm dc Hạ bì vẫn rất nể Lưu Bị ; đàn em xúi giết Bị đi nhưng đích thân Bố tới nói cho Bị biết luôn, sau đó cho Bị ra Tiểu Bái thực ra là để tránh bọn đàn em của Bố.
Ngụy thư chép: Chư tướng bảo với Bố rằng: “Bị đã mấy lần phản phúckhó dung, nên sớm liệu đi”. Bố không nghe, lại nói riêng cho Bị biết. Bị trong lòng bất an bèn tìm cớ thoát thân, sai người đến thuyết Bố, xin đóng quân ở Tiểu Bái, Bố liền phái Bị tới đó
Khi Bố đánh Tiểu Bái thì cũng lưu giữ gia quyến Bị chứ ko ra tay
Tháng chín, phá được Bái thành, Bị đơn thân trốn chạy, bỏ cả vợ con. Tháng mười, Tào Công thân đến đánh Lã Bố, Bị tương ngộ Tào Công ởđịa giới nước Lương, rồi theo Công cùng đông chinh.Tiên Chủ lấy lại được vợ con


Đấy chỉ mới là đám quân phiệt , đâm chém lẫn nhau liên tục mà gặp Lưu Bị còn phải nể Bị đến thế, thì thử hỏi bọn quý tộc, sĩ nho , thương nhân thì thôi rồi. Đàm đạo xong vài hôm, dễ dầu bán hết tài sản và theo Bị luôn , đấy không phải là hạn phàm nhân .

Ngoài Lã Bố thì khi gặp các sứ quân cát cứ nổi danh đương thời như Tào Tháo, Viên Thiệu, Lưu Biểu, Tôn Quyền, Lưu Chương. Tất thảy đều chung cùng một motive cả: quân chủ cực kỳ nể trọng Bị ,đãi rất hậu, kẻ sĩ dưới quyền giao du với Bị rất đông ,nhưng bọn muốn giết Bị cũng ko ít (vì họ biết Bị ko phải tầm thường) => hệ quả chung là quân chủ sẽ cho Lưu Bị phải ra ngoài biên ải để tránh họa diệt thân . Phải là người thế nào mới được trọng thị như vậy, trong khi Lưu Bị là thân cô thế cô, tiền tài quan hệ ko có gì cả.

Nếu để so sánh cách đãi người giữa Tháo và Bị thì
-Tháo nắm vua trong tay , dùng phép để trị (=cây gậy và củ cà rốt /Hàng hoặc bị đồ sát), kẻ sĩ ko phục rất nhiều nhưng phải tuân theo vì sợ họa sát thân. Đãi người thì nói thật là hạng qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ , khi sự đã thành thì giết người giúp mình nếu ng đó phật ý mình (hoặc quá hiểu mình)
-Bị thì dùng chân thành đãi người, kẻ sĩ tự theo về , chẳng ai không tranh đua cố gắng , chết cũng cam lòng là vậy .
 
Sửa lần cuối:
Ngu thi ko phai ngu, nhưng trình độ làm quân chủ ko có chứ sao, Lữ Bố vũ dũng nhưng tính cách lật lọng,không có khả năng thu hút người khác.
Nếu fen lấy việc Bố sợ bị giết đi thì Bố bỏ chạy
Tương tự ta có Tháo sợ bị giết thì chủ động khực Lã Bá Xa trước
=> Cách xử lý khi cận kề cái chết cũng nói lên nhiều điều, Bố sẽ vì sống mà Hạ bì nhưng rất nể Lưu Bị , đàn em xúi giết Bị nhưng đích thân Bố tới nói cho Bị biết luôn, sau cho ra Tiểu Bái là để đàn em Bố ko giết Bị thôi.
Khi Bố đánh Tiểu Bái thì cũng lưu giữ gia quyến Bị chứ ko ra tay
Đấy chỉ mới là đám quân phiệt , đâm chém lẫn nhau liên tục mà gặp Lưu Bị còn phải nể Bị đến thế, thì thử hỏi bọn quý tộc , thương nhân thì thôi, dễ dầu bán hết tài sản và theo Bị luôn , đấy không phải là người tầm thường đâu .
nhìn tháo nó chấp cả bố với thiệu mà nó giệt trong 1 node nhạc thì quá hiểu rồi
 
Ngu thi ko phai ngu, nhưng trình độ làm quân chủ ko có chứ sao, Lữ Bố vũ dũng nhưng tính cách lật lọng,không có khả năng thu hút người khác.
Nếu fen lấy việc Bố sợ bị giết đi thì Bố bỏ chạy
Tương tự ta có Tháo sợ bị giết thì chủ động khực Lã Bá Xa trước
=> Cách xử lý khi cận kề cái chết cũng nói lên nhiều điều, Bố sẽ vì sống mà làm tất cả (ko có gì sai cả), Tháo thì chủ động hơn , sẵn sàng đương đầu và chủ động giải quyết vấn đề trước khi nó xảy ra

Thì Lưu Bị nó ở cái tầm nó khác : Lưu Bị cảm hóa luôn sát thủ tới giết mình mới ghê chứ

- Lúc mới làm Bình Nguyên Lệnh (trước khi về Đào Khiêm)

Ai mà giao du với Lưu Bị xong bị thu hút cả.



- Đừng nói đến thích khách vô danh, đến cả chính Lã Bố là phường lật lọng,2 lần giết cha nuôi , nhưng khi chiếm dc Hạ bì vẫn rất nể Lưu Bị ; đàn em xúi giết Bị đi nhưng đích thân Bố tới nói cho Bị biết luôn, sau đó cho Bị ra Tiểu Bái thực ra là để tránh bọn đàn em của Bố.

Khi Bố đánh Tiểu Bái thì cũng lưu giữ gia quyến Bị chứ ko ra tay



Đấy chỉ mới là đám quân phiệt , đâm chém lẫn nhau liên tục mà gặp Lưu Bị còn phải nể Bị đến thế, thì thử hỏi bọn quý tộc, sĩ nho , thương nhân thì thôi rồi. Đàm đạo xong vài hôm, dễ dầu bán hết tài sản và theo Bị luôn , đấy không phải là hạn phàm nhân .

Ngoài Lã Bố thì khi gặp các sứ quân cát cứ nổi danh đương thời như Tào Tháo, Viên Thiệu, Lưu Biểu, Tôn Quyền, Lưu Chương. Tất thảy đều chung cùng một motive cả: quân chủ cực kỳ nể trọng Bị ,đãi rất hậu, kẻ sĩ dưới quyền giao du với Bị rất đông ,nhưng bọn muốn giết Bị cũng ko ít (vì họ biết Bị ko phải tầm thường) => hệ quả chung là quân chủ sẽ cho Lưu Bị phải ra ngoài biên ải để tránh họa diệt thân . Phải là người thế nào mới được trọng thị như vậy, trong khi Lưu Bị là thân cô thế cô, tiền tài quan hệ ko có gì cả.

Nếu để so sánh cách đãi người giữa Tháo và Bị thì
-Tháo nắm vua trong tay , dùng phép để trị (=cây gậy và củ cà rốt /Hàng hoặc bị đồ sát), kẻ sĩ ko phục rất nhiều nhưng phải tuân theo vì sợ họa sát thân. Đãi người thì nói thật là hạng qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ , khi sự đã thành thì giết người giúp mình nếu ng đó phật ý mình (hoặc quá hiểu mình)
-Bị thì dùng chân thành đãi người, kẻ sĩ tự theo về , chẳng ai không tranh đua cố gắng , chết cũng cam lòng là vậy .
Thì trình Lữ Bố đâu làm quân chủ tốt được đâu. Có mỗi 2 anh em Trương Siêu với Trương Dương là chịu giúp Bố thực lòng lúc nguy cấp. Nhưng lực yếu chả làm được gì. Bố là kiểu có chút tài cán nhưng nhảy việc nhiều nên CV xấu bị vô sổ đen.

Mà có vụ Bị xúi Tháo giết Bố ở Bạch Môn đó. Bố chửi Bị là thằng tai to ko đáng tin.

Bố mà khôn nghe lời Trần Cung thì sẽ gây khó khăn cho Tháo ở Duyện châu còn nhiều hơn. Ko chỉ là ở Bộc Dương.
 
Ngu thi ko phai ngu, nhưng trình độ làm quân chủ ko có chứ sao, Lữ Bố vũ dũng nhưng tính cách lật lọng,không có khả năng thu hút người khác.
Nếu fen lấy việc Bố sợ bị giết đi thì Bố bỏ chạy
Tương tự ta có Tháo sợ bị giết thì chủ động khực Lã Bá Xa trước
=> Cách xử lý khi cận kề cái chết cũng nói lên nhiều điều, Bố sẽ vì sống mà làm tất cả (ko có gì sai cả), Tháo thì chủ động hơn , sẵn sàng đương đầu và chủ động giải quyết vấn đề trước khi nó xảy ra

Thì Lưu Bị nó ở cái tầm nó khác : Lưu Bị cảm hóa luôn sát thủ tới giết mình mới ghê chứ

- Lúc mới làm Bình Nguyên Lệnh (trước khi về Đào Khiêm)

Ai mà giao du với Lưu Bị xong bị thu hút cả.



- Đừng nói đến thích khách vô danh, đến cả chính Lã Bố là phường lật lọng,2 lần giết cha nuôi , nhưng khi chiếm dc Hạ bì vẫn rất nể Lưu Bị ; đàn em xúi giết Bị đi nhưng đích thân Bố tới nói cho Bị biết luôn, sau đó cho Bị ra Tiểu Bái thực ra là để tránh bọn đàn em của Bố.

Khi Bố đánh Tiểu Bái thì cũng lưu giữ gia quyến Bị chứ ko ra tay



Đấy chỉ mới là đám quân phiệt , đâm chém lẫn nhau liên tục mà gặp Lưu Bị còn phải nể Bị đến thế, thì thử hỏi bọn quý tộc, sĩ nho , thương nhân thì thôi rồi. Đàm đạo xong vài hôm, dễ dầu bán hết tài sản và theo Bị luôn , đấy không phải là hạn phàm nhân .

Ngoài Lã Bố thì khi gặp các sứ quân cát cứ nổi danh đương thời như Tào Tháo, Viên Thiệu, Lưu Biểu, Tôn Quyền, Lưu Chương. Tất thảy đều chung cùng một motive cả: quân chủ cực kỳ nể trọng Bị ,đãi rất hậu, kẻ sĩ dưới quyền giao du với Bị rất đông ,nhưng bọn muốn giết Bị cũng ko ít (vì họ biết Bị ko phải tầm thường) => hệ quả chung là quân chủ sẽ cho Lưu Bị phải ra ngoài biên ải để tránh họa diệt thân . Phải là người thế nào mới được trọng thị như vậy, trong khi Lưu Bị là thân cô thế cô, tiền tài quan hệ ko có gì cả.

Nếu để so sánh cách đãi người giữa Tháo và Bị thì
-Tháo nắm vua trong tay , dùng phép để trị (=cây gậy và củ cà rốt /Hàng hoặc bị đồ sát), kẻ sĩ ko phục rất nhiều nhưng phải tuân theo vì sợ họa sát thân. Đãi người thì nói thật là hạng qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ , khi sự đã thành thì giết người giúp mình nếu ng đó phật ý mình (hoặc quá hiểu mình)
-Bị thì dùng chân thành đãi người, kẻ sĩ tự theo về , chẳng ai không tranh đua cố gắng , chết cũng cam lòng là vậy .
Cũng hay ở chỗ là bản thân Tào Tháo gặp Lưu Bị được ít lâu cũng tôn Bị lên thành bậc anh hùng, mà kẻ sở hữu cái tôi cao như Tháo dễ gì tâng bốc "địch thủ" đến thế?
 
Cũng hay ở chỗ là bản thân Tào Tháo gặp Lưu Bị được ít lâu cũng tôn Bị lên thành bậc anh hùng, mà kẻ sở hữu cái tôi cao như Tháo dễ gì tâng bốc "địch thủ" đến thế?
tôn đâu, khích đểu cả :shame:

dám nhận anh hùng thì rơi cái đội mũ liền. "Sorry sét đánh giật mình lỡ tay quơ đao trúng anh, ngàn lần xin lỗi."
 
tôn đâu, khích đểu cả :shame:

dám nhận anh hùng thì rơi cái đội mũ liền. "Sorry sét đánh giật mình lỡ tay quơ đao trúng anh, ngàn lần xin lỗi."
Khích đểu thì vẫn oai nha (trong trường hợp của Tháo). Hình như em nhớ có một lần Tào Tháo cho quan đại thần đóng giả làm mình, còn mình thì đóng giả làm hầu cận hay vệ sĩ á. Xong cái sứ giả khen ông quan kia truyền cảm, đẹp trai lại có khí chất, khác hẳn với cái lão lùn tịt (Tháo), lại ko đẹp mã bằng đứng đằng kia. Sau vụ đó, Tháo ghen tức lắm vì biết mn chỉ khen mình vì mình là Thừa tướng thôi.

Cho nên việc một kẻ như Tháo đưa ra lời khen như vậy với Lưu Bị đã là chuyện hiếm gặp rồi, dù ai cũng hiểu ẩn ý của lão là gì.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Relight,
Người trả lời cuối
tester_321,
Trả lời
469
Lượt xem
43.202
Quay lại
Lên đầu trang