- Lữ Bố ko có ngu đâu, ít nhất là về khả năng sinh tồn trong thời loạn. Lúc Bố về làm việc với Thiệu. Thiệu muốn giết Bố do Bố kiêu ngạo, thế là kêu sát thủ xử. Bố biết nên tối giả vờ kêu người giả dạng trong trại, còn mình thì trốn đi.
Tầm Bố nhảy việc liên tục với lập ra riêng thì cũng gọi là có năng lực ít nhiều rồi.
Mà truyện của Bố trong TQC ko chép hết, muốn biết hết thì đọc thêm phần của Trần Cung nữa.
Còn Pháp Chính là chép như tính đàn bà vậy, thù vặt. Có ơn thì nhớ trả nhưng có thù, dù chỉ là nhỏ nhưng vẫn báo. GCL biết nhưng nói với Bị thôi kệ cmn miễn sao là làm được việc, 1 tư duy rất phương Tây.
Ngu thi ko phai ngu, nhưng trình độ làm quân chủ ko có chứ sao, Lữ Bố vũ dũng nhưng tính cách lật lọng,không có khả năng thu hút người khác.
Nếu fen lấy việc
Bố sợ bị giết đi thì Bố
bỏ chạy
Tương tự ta có
Tháo sợ bị giết thì
chủ động khực Lã Bá Xa trước
=> Cách xử lý khi cận kề cái chết cũng nói lên nhiều điều, Bố sẽ vì sống mà làm tất cả (ko có gì sai cả), Tháo thì chủ động hơn , sẵn sàng đương đầu và chủ động giải quyết vấn đề trước khi nó xảy ra
Thì Lưu Bị nó ở cái tầm nó khác : Lưu Bị cảm hóa luôn sát thủ tới giết mình mới ghê chứ
- Lúc mới làm Bình Nguyên Lệnh (trước khi về Đào Khiêm)
Tiên Chủ (Lưu Bị) tạm giữ chức Bình Nguyên lệnh,.... Người ở trong quận là Lưu Bình bị Tiên Chủ khinh rẻ,lấy làm hổ thẹn với người dưới, mới thuê thích khách giết Tiên Chủ. Thích khách không nỡ ra tay, lại nói cho Tiên Chủ biết rồi bỏ đi.
Ai mà giao du với Lưu Bị xong bị thu hút cả.
Ngụy thư (sử nhà Nguỵ) chép: Lưu Bình cấu kết với thích khách để giết Bị, Bị chẳng hay biết lại đãi thích khách rất hậu, thích khách vì thế kể rõ mọi sự với Bị rồi bỏ đi. Thời ấy dân chúng gặp năm mất mùa đói kém, tụ tập nhau đi cướp bóc.Bị bên ngoài phòng ngừa giặc cướp, bên trong rộng rãi giúp đỡ tiền của, từ binh sĩ tới thủ hạ, đều cho ngồi cùng chiếu, ăn cùng mâm, chẳng phân biệt gìcả. Bởi thế người theo về rất đông
- Đừng nói đến thích khách vô danh, đến cả chính Lã Bố là phường lật lọng,2 lần giết cha nuôi , nhưng khi chiếm dc Hạ bì vẫn rất nể Lưu Bị ; đàn em xúi giết Bị đi nhưng đích thân Bố tới nói cho Bị biết luôn, sau đó cho Bị ra Tiểu Bái thực ra là để tránh bọn đàn em của Bố.
Ngụy thư chép: Chư tướng bảo với Bố rằng: “Bị đã mấy lần phản phúckhó dung, nên sớm liệu đi”. Bố không nghe, lại nói riêng cho Bị biết. Bị trong lòng bất an bèn tìm cớ thoát thân, sai người đến thuyết Bố, xin đóng quân ở Tiểu Bái, Bố liền phái Bị tới đó
Khi Bố đánh Tiểu Bái thì cũng lưu giữ gia quyến Bị chứ ko ra tay
Tháng chín, phá được Bái thành, Bị đơn thân trốn chạy, bỏ cả vợ con. Tháng mười, Tào Công thân đến đánh Lã Bố, Bị tương ngộ Tào Công ởđịa giới nước Lương, rồi theo Công cùng đông chinh.Tiên Chủ lấy lại được vợ con
Đấy chỉ mới là đám quân phiệt , đâm chém lẫn nhau liên tục mà gặp Lưu Bị còn phải nể Bị đến thế, thì thử hỏi bọn quý tộc, sĩ nho , thương nhân thì thôi rồi. Đàm đạo xong vài hôm, dễ dầu bán hết tài sản và theo Bị luôn , đấy không phải là hạn phàm nhân .
Ngoài Lã Bố thì khi gặp các sứ quân cát cứ nổi danh đương thời như Tào Tháo, Viên Thiệu, Lưu Biểu, Tôn Quyền, Lưu Chương. Tất thảy đều chung cùng một motive cả: quân chủ cực kỳ nể trọng Bị ,đãi rất hậu, kẻ sĩ dưới quyền giao du với Bị rất đông ,nhưng bọn muốn giết Bị cũng ko ít (vì họ biết Bị ko phải tầm thường) => hệ quả chung là quân chủ sẽ cho Lưu Bị phải ra ngoài biên ải để tránh họa diệt thân . Phải là người thế nào mới được trọng thị như vậy, trong khi Lưu Bị là thân cô thế cô, tiền tài quan hệ ko có gì cả.
Nếu để so sánh cách đãi người giữa Tháo và Bị thì
-Tháo nắm vua trong tay , dùng phép để trị (=cây gậy và củ cà rốt /Hàng hoặc bị đồ sát), kẻ sĩ ko phục rất nhiều nhưng phải tuân theo vì sợ họa sát thân. Đãi người thì nói thật là hạng qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ , khi sự đã thành thì giết người giúp mình nếu ng đó phật ý mình (hoặc quá hiểu mình)
-Bị thì dùng chân thành đãi người, kẻ sĩ tự theo về , chẳng ai không tranh đua cố gắng , chết cũng cam lòng là vậy .