Ký ức 1 thời ngang dọc

lionking_sg

Member
#kíức1thờingangdọc ( Phần 3 )
#Chap6

Mặt trời đã lên cao, cái nẳng gay gắt của vùng biển làm cho tao thức giấc mặc dù đang nằm trong căn phòng có máy lạnh. Nhìn đồng hồ đã hơn 11h trưa, quay qua kế bên vẫn thấy Răng khểnh đang ngủ say sưa, tao mỉm cười khi nhớ tới đêm qua, 1 đêm đầy cảm xúc với 1 người con gái xa lạ làm nghề mát - xa, Răng khểnh xuất sắc trên từng nốt nhạc.
Tao bước vào toilet tắm rửa 1 cách mệt mỏi, làn nước mát mẻ giúp tao phần nào lấy lại sự tỉnh táo nhưng cơn đói lại ập tới. Bước ra tiến lại phía cái giường, tao đánh thức Răng khểnh dậy sửa soạn đi ăn sáng. Bước qua phòng thằng bạn gõ cửa kêu nó thức dậy rồi quay trở về phòng, cũng hơn 30' chờ đợi thì Răng khểnh mới chuẩn bị xong, giờ lại chở em và Đà Nẵng về lại khách sạn của họ để trả phòng và lấy đồ đạc hành lý.
ĐM cơn đói bụng hành hạ tao hơn cả tiếng mới được ngồi xuống thưởng thức bữa ăn sáng, à mà không là bữa trưa mới đúng vì đã hơn gần 1h trưa rồi còn gì nữa.
Ăn xong thì tao lái xe chở tất cả ra Ô Cấp ngồi uống cà phê ngắm biển. Đang ngồi miên man nhìn trời nhìn biển thì thằng bạn chợt hỏi tao
_ Hôm qua mày lấy bảng số xe rồi có làm con số lấy hên chưa?
Tao lắc đầu, mấy vụ số đề có lẽ không hợp với tao. Thằng bạn lại nói tiếp
_ Vậy bữa nay dứt mày. Coi như kiếm cái lộc.
Răng khểnh ngồi kế bên tao cũng nói vô cùng với Đà Nẵng, ĐM có gái ngồi kế bên đốc thúc thì phải chơi thôi, mấy thằng đàn ông mám gái đa số lên dĩa là vì vậy.
Bảng số xe của tao có 3 số đuôi là 338, vậy là tụi tao quyết định dứt lô 38, tao với thằng bạn hùn mỗi thằng 200 ngàn, tổng cộng 5 triệu 2, đắn đo chút xíu rồi 2 thằng tiếp tục bao lô 3 con 338 thêm 100 ngàn lô nữa, cuối cùng là thằng bạn điện thoại về Sài Gòn để ghi số.
Cà phê cà pháo chán chê, về khách sạn ngủ tiếp, khi về tới phòng thì tao và Răng khểnh lại quấn vào nhau tiếp tục, cái thú vui xác thịt làm cho tao quên mẹ đi vụ đánh số vừa rồi, quần quật với Răng khểnh xong lại lăn ra ngủ, cái máy lạnh phà ra những luồng không khí mát lạnh càng làm cho tao chìm nhanh vào giấc ngủ.
Cho tới chiều, khi còn đang cuộn mình ngủ say trong cái chăn với Răng khểnh thì thằng bạn chạy qua phòng tao gõ cửa đùng đùng làm tao chỉ kịp quấn cái khăn mà chạy ra mở cửa cho nó, Răng khểnh thì rút mình vào trong cái chăn để che đậy cái thân thể không 1 mảnh vải. Vừa mở cửa phòng thì thằng bạn la làng rồi đưa cái điện thoại trắng đen của nó cho tao coi, nó cười lớn khoái chí nói với tao
_ Vô được 2 ki rồi mày.
Tao lẹ làng chụp cái điện thoại rồi bấm từ trên xuống dưới, ĐM vô 2 ki 38 thiệt rồi nhưng không trúng lô 3 con. Trừ tiền gốc để đánh thì còn lại hơn 20 chai, thơm phức, không ngờ cái bản số xe này lại đem tới may mắn cho tao dữ vậy. Thằng bạn thân điện thoại về Sài Gòn nhờ thằng thầu chuyển tiền vào tài khoản của tao mới vừa mở đợt Tết nhưng vì hết giờ làm việc của ngân hàng nên khứa thầu hẹn ngày mà chuyển tiền sớm cho tụi tao. Nhưng cũng đéo cần chuyển gấp vì trong túi của tao cũng còn kha khá tiền, đó là số tiền tao dành dụm để đi Đà Lạt với Khánh An.
Tối đó tất cả kéo xuống Gành Hào, tên của 1 nhà hàng cũng có tiếng ở Vũng Tàu để ăn uống nhậu nhẹt xả láng. Gió biển thổi vào làm tao như lâng lâng với bia, hải sản và bên cạnh là 1 người con gái xinh đẹp rồi bỗng dưng điện thoại tao lại reo lên, là số của ông già, tao miễn cưỡng bước ra 1 góc để nghe điện thoại...
Ba tao chắc thấy tao lấy xe đi từ tối hôm qua tới nay chưa về nhà nên ông già lo lắng điện thoại cho tao nhiều lần nhưng tao có nghe máy đâu, giờ lại thấy số điện thoại của ông già điện thoại tới, sợ ba tao lo rồi đi báo Công an kiếm nữa nên tao bắt máy, thấy giọng ông già gấp gáp hỏi tao ở đâu, đi sao không về, lo cho tao mà ba tao thức sáng đêm hôm qua...tao chỉ biết nói dóc với ông già là tao lấy xe chạy dịch vụ chở mấy ông anh đi Vũng Tàu chơi, nói vậy ông già mới hết lo rồi kêu tao chạy xe cẩn thận vì mới lấy bằng.
Nghĩ lại lúc đó tao đúng là thằng con mất dạy, chiếc xe vừa lấy về chưa kịp chở ông già đi uống 1 ly cà phê cho gọi là, vậy mà giờ lại chở gái đi vi vu, ăn nhậu quắc cần câu, ông già thức trắng đêm gọi điện thoại cho tao nhưng tao nào có bắt máy, tao bận ăn nhậu rồi lại ôm ấp 1 đứa con gái suốt đêm trong sung sướng. Giờ ngồi đây viết tới đoạn này lại thấy nhớ, thấy thương ba tao quá nhưng đã quá muộn rồi, tao vẫn có thói quen kiểm tra số điện thoại của ba tao có còn không, đó như là việc làm đầu tiên khi mỗi lần đổi điện thoại mới, 1 số điện thoại được lưu lại trong danh bạ mãi mãi không bao giờ còn xuất hiện trong cuộc gọi đến...
Và tao vẫn có 1 điều luôn cắn rứt lương tâm đó là chưa thể lái xe chở được ông già đi vi vu hết mấy tỉnh miền Tây mặc dù lúc còn sống, ông đã đi hết tất cả các nơi ở cái miền sông nước này nhưng ông vẫn muốn đi với tao, với thằng con trai duy nhất của ông để ông già có thể kể lại những kỉ niệm gắn liền với những nơi ông đã từng đặt chân tới... Lúc chưa có gì thì tao lại nói khi nào có xe, ổn định cuộc sống rồi sẽ đi cùng với ông nhưng khi ổn định mọi thứ thì lại lấy lý do mình bận quá, hết lần này tới lần khác... Nhưng ông già đâu thể chờ tao, cho tới khi ba tao nằm xuống thì lại chợt nhận ra tao đã bỏ qua quá nhiều cơ hội để được đi cùng với ông, quá muộn rồi phải không tụi mày. Cho dù bây giờ tao có khóc hết nước mắt thì ba tao cũng đâu thể sống lại mà cùng với tao thực hiện được cái chuyến đi mà ông vẫn chờ đợi, chắc tao không đủ tư cách để khuyên tụi mày nhưng tao chỉ muốn nói ba mẹ đâu thể đi hết cuộc đời với mình, nếu như còn đủ ba mẹ bên cạnh hãy cố gắng mà trân trọng, nếu giàu thì lo theo kiểu giàu còn không thì hãy cố gắng lo cho họ được bao nhiêu thì lo, đừng để khi họ nằm xuống rồi lại hối hận như tao.
Thôi miên man nhiều rồi, trở lại câu chuyện chính tao đang kể đi tụi mày.
Nghe điện thoại của ông già xong thì tao vẫn bình thường trở lại cuộc nhậu, vẫn trở lại những gì mà mình đang hưởng thụ. Răng khểnh và Đà Nẵng định ngày mai về lại Sài Gòn đi làm nhưng tao rủ 2 em ở lại chơi thêm với tụi tao vài ngày, thấy 2 em nó vẫn còn đang đắn đo. Thấy thằng bạn vào toilet nên tao cũng vào theo, đưa nó 2 chai rồi kêu nó đưa cho Đà Nẵng vì tao biết hoàn cảnh nó không giống như tao, nó phải lo hàng tháng cho anh Lỳ đang còn rớt trong trại Bộ.
Trở ra nhậu bình thường, tao lại kêu Răng khểnh ở lại chơi thêm kèm theo là bàn tay của tao luồn vào bàn tay em số tiền cũng giống với số tiền tao đưa cho thằng bạn, và cũng hiểu ý tao nên Răng khểnh cũng kêu Đà Nẵng ở chơi thêm, thằng bạn chắc có lẽ đưa tiền trước cho Đà Nẵng nên em cũng xuôi theo, ĐM biết là kiểu tình cho không biếu không nhưng cũng phải chơi đẹp với mấy em chứ.
Ăn nhậu phê pha xong thì tụi tao lại lên bar, đéo hiểu sao lúc đó tao lại ghiền cái âm thanh chát chúa phát ra từ những cái loa thùng công suất lớn, mà cũng may là chơi gì chơi nhưng lại không bập vô đồ, vô hàng, cái thứ mà dân chơi thời đó hay dùng để khẳng định đẳng cấp.
Rồi lại trở về khách sạn trong cơn say, lại tiếp tục cùng với Răng khểnh lên cõi thiên thai. Lúc này cứ nghĩ tao thật là may mắn, có phúc lắm mới được hưởng thụ như vậy nhưng tao đâu biết rằng cuộc đời đâu phải như thế này là hay đâu. Trong họa có phúc và trong phúc ắt sẽ có họa, có lẽ cái ngày này, cái ngày mà vừa lúc chiều nay thôi, tụi tao vừa trúng số đề lại là cái cột mốc đáng nhớ, đâu thể ngờ sau cái ngày này thì cuộc đời tao bắt đầu trượt dài xuống dưới vũng lầy của những sai lầm, của những tội lỗi do mình gây ra...
Hôm sau, tụi tao trả phòng khách sạn rồi ra ngân hàng rút tiền của khứa thầu đã chuyển, sau đó quay xe ngược về Long Hải, kiếm 1 resort cặp biển gần đèo Nước Ngọt rồi lấy 1 căn phòng Villa với 2 phòng ngủ.
Nằm trên cái ghế dài bên bãi biển, tận hưởng cái không khí trong lành, của những cơn gió mang mùi vị của biển cả, nhấp 1 ngụm bia mát lạnh đầy sảng khoái rồi ngắm nhìn Răng khểnh thật là khêu gợi trong bộ bikini màu hồng mà tao vừa mới mua tặng em đang vẫy vùng cùng với Đà Nẵng dưới những con sóng nhấp nhô.
Lại chìm ngập trong hải sản, bia rượu và những khoái lạc trần gian... Vì ở chung trong 1 căn Villa và 2 phòng ngủ cũng sát bên nên những tiếng rên la của Đà Nẵng bên căn phòng thằng bạn làm cho tao và Răng khểnh nghe thấy hết, ĐM lúc đó đéo hiểu sao Răng khểnh lại bắt đầu bắt chước theo Đà Nẵng và đáp trả lại bằng những âm thanh của nhục dục lớn hơn, vậy là bên kia thì Á và bên này Ư như 1 trò chơi coi ai la to hơn nào. Nghĩ lúc đó mới lớn, có biết đéo gì là some đâu, chứ như bây giờ thì xác định con mẹ nó rồi. Mấy ngày ăn chơi trác táng rồi cũng qua nhanh, tiền cũng sắp hết nên hôm nay tụi tao trả phòng để quay về Sài Gòn.
Đậu xe gần 1 khách sạn có thêm cái bảng hiệu Massage, Răng khểnh và Đà Nẵng chào tạm biệt tụi tao, trước khi bước xuống xe, Răng khểnh chồm người hôn lên môi tao 1 nụ hôn tạm biệt rồi mới bước xuống xe cùng với Đà Nẵng đi bộ từ từ về phía cái khách sạn đó. Sau này tao có vài lần ghé chỗ đó mát - xa và yêu cầu Răng khểnh, em vẫn như lần đầu tiên tao gặp ở Vũng Tàu, vẫn với chiếc lưỡi âm ấm và ướt át luôn làm cho tao phải thỏa mãn nhưng phận bèo nước gặp nhau, tao rút kinh nghiệm từ cuộc tình với Khánh An nên chỉ dừng ở mức độ đó, mà cho dù có tiến xa hơn cũng chẳng có kết quả tốt đẹp gì, trai giang hồ - gái tứ chiếng mà, Răng khểnh với tao có quá nhiều thứ không hợp nhau, chỉ có hợp háng thôi, rồi không biết từ khi nào tao với Răng khểnh không còn liên lạc nữa.
Mỗi khi lên Đà Lạt tao lại nhớ tới em, người con gái đến từ phố núi sương mù, không biết bây giờ Răng khểnh ở đâu, làm gì... Đôi khi cuộc đời là như vậy, gặp nhau rồi đến với nhau trong những khoảnh khắc nhất định nào đó, xong rồi thì lại chặt cua khuất bóng.
Tao và thằng bạn lại trở về cuộc sống vốn có của mình nhưng tao có thêm công việc mới là tài xế chạy xe dịch vụ với chiếc xe của mình, bắt đầu cũng có mối do ba tao giới thiệu, khứa Mập giới thiệu, anh em bạn bè giới thiệu nên tao bắt đầu được đi nhiều nơi, thời gian đó ít xe dịch vụ nên kiếm sống cũng được, tiền bạc không cần phải góp sách gì cho ngân hàng nên cũng dư dả. Ngày nào không chạy xe thì tao qua làm cho khứa Mập nhưng làm thì ít mà chơi thì nhiều, tao bắt đầu chơi số đề nhiều hơn rồi bu vô mấy sòng binh xập xám, tiến lên... Lúc đầu mới chơi thì tổ đãi, cũng ăn cả khúc nhưng tiền đó cũng quăng vô mấy cuộc ăn chơi đàn đúm rồi khi thua lại bù tiền nhà vô chung.
Trường gà của khứa Mập cũng hơi vắng khách vì lúc này phong trào qua mấy bồ gà lớn hoặc casino bên Campuchia chơi bắt đầu được dân chơi ở Sài Gòn để ý tới. Qua đó được thoải, không lo chèo chống mà còn được cơm bưng nước rót tới bản họng.
Khứa Mập cũng tính toán rồi quyết định bỏ trường gà bên này để qua bên Campuchia cùng vô cổ phần với vài người bạn của khứa cũng là dân Sài Gòn. Nói chung cũng không có gì thay đổi, khứa Mập vẫn qua lại về Sài Gòn đều đều, mấy mối dân chơi lúc trước ở trường gà bên này được khứa Mập móc nối rồi đưa họ qua bên đó chơi, tiền xe đi lại mỗi chuyến thì chủ trường bên đó sẽ trả.
Vậy là xe của tao đương nhiên trở thành phương tiện đưa rước dân chơi qua bồ gà hoặc casino bên đó. Vậy là có thêm kèo thơm để kiếm lúa, có khi 1 tuần tao chỉ nghỉ được 1 ngày duy nhất, còn lại là cứ sáng đi chiều về, qua lại mấy cửa khẩu biên giới ở Mộc Bài, Mộc Hóa như cơm bữa.
Lúc đầu qua thì cũng vô bồ gà rồi mấy cái casino coi cho biết với người ta, vì trong casino thời đó có phục vụ cơm nước miễn phí cho tài xế nên tao hay ở trong casino nhiều hơn, vừa có mái lạnh mát mẻ, vừa được ngắm mấy em Dealer xinh đẹp của mấy bàn Long Hổ, Xì phé, Roulette...mà cách 2 tiếng đồng hồ còn được phát miễn phí mấy cái phỉnh để chơi bài hoặc đổi ra tiền đem về...
Lâu lâu tao lại chở vài khứa dân chơi đại gia ở Sài Gòn về khúc cầu Ván - Long An vì ở đó có 1 trường gà lớn tầm cỡ nhất nhì ở miền Tây để hẹn đá solo với mấy tay đại gia khác, ăn thua gì không biết nhưng sau mỗi chuyến đi thì ngoài tiền xe cũng có 1 khoản tiền bo kha khá. Vì trường gà này khép kín nên khi xe bên ngoài chạy vô là không ra trở lại được, lúc đầu còn đứng coi mấy trạng gà cho vui nhưng riết cũng chán vì tao đéo khoái đá gà, rồi lại lân la ra chỗ bán cà phê, nước uống mà ngồi hút thuốc. Mà ĐM chắc là người trong nhà mới được bán ở đây vì tao thấy 1 ngày chỗ này cũng phải kiếm tiền triệu chứ không ít từ việc bán cơm, bán nước cho dân cờ bạc khi họ vô đây chơi vì chỉ duy nhất có chỗ này bán, mà đã là độc quyền thì muốn bán giá nào thì bán, muốn ăn uống thì mua, không mua thì biến cho đẹp trời.
Lúc đầu tao cũng bị chém đẹp vì tưởng tao là dân chơi nhưng sau này biết tao là tài xế nên giá cả được giảm phân nửa, có khi được khuyến mãi thêm chai nước suối hoặc ly cà phê... Chủ quán này là là 1 bà cô chừng 40 tuổi đổ lên, phục với bà cô này là 2 người con, 1 người con trai lớn hơn tao 4 tuổi, 1 người con gái lớn hơn tao 2 tuổi mà tao gọi là em Cà phê, có "súng" làm anh nên dù lớn tuổi hơn nhưng tao vẫn kêu bằng em ngọt xớt. Vì sống trong cái môi trường cờ bạc hàng ngày nên bà cô và 2 anh em của Cà phê cũng thuộc dạng không phải hạng vừa ở cái khu vực này nhưng đối với tao chuyện đó là bình thường, đi với ma mặc áo giấy còn đi với Phật thì mặc cà sa mà.
Chuyện cũng đéo có gì để kể nếu như tao không hay chọc ghẹo em Cà phê và hứa hẹn có lên Sài Gòn thì hú tao đi nhậu. ĐM tưởng nói chơi nhưng chị Đại này lại làm thiệt và rồi mọi rắc rối cũng từ đó mà ra...
 

phpvn

Member
#kíức1thờingangdọc ( Phần 3 )
#Chap6

Mặt trời đã lên cao, cái nẳng gay gắt của vùng biển làm cho tao thức giấc mặc dù đang nằm trong căn phòng có máy lạnh. Nhìn đồng hồ đã hơn 11h trưa, quay qua kế bên vẫn thấy Răng khểnh đang ngủ say sưa, tao mỉm cười khi nhớ tới đêm qua, 1 đêm đầy cảm xúc với 1 người con gái xa lạ làm nghề mát - xa, Răng khểnh xuất sắc trên từng nốt nhạc.
Tao bước vào toilet tắm rửa 1 cách mệt mỏi, làn nước mát mẻ giúp tao phần nào lấy lại sự tỉnh táo nhưng cơn đói lại ập tới. Bước ra tiến lại phía cái giường, tao đánh thức Răng khểnh dậy sửa soạn đi ăn sáng. Bước qua phòng thằng bạn gõ cửa kêu nó thức dậy rồi quay trở về phòng, cũng hơn 30' chờ đợi thì Răng khểnh mới chuẩn bị xong, giờ lại chở em và Đà Nẵng về lại khách sạn của họ để trả phòng và lấy đồ đạc hành lý.
ĐM cơn đói bụng hành hạ tao hơn cả tiếng mới được ngồi xuống thưởng thức bữa ăn sáng, à mà không là bữa trưa mới đúng vì đã hơn gần 1h trưa rồi còn gì nữa.
Ăn xong thì tao lái xe chở tất cả ra Ô Cấp ngồi uống cà phê ngắm biển. Đang ngồi miên man nhìn trời nhìn biển thì thằng bạn chợt hỏi tao
_ Hôm qua mày lấy bảng số xe rồi có làm con số lấy hên chưa?
Tao lắc đầu, mấy vụ số đề có lẽ không hợp với tao. Thằng bạn lại nói tiếp
_ Vậy bữa nay dứt mày. Coi như kiếm cái lộc.
Răng khểnh ngồi kế bên tao cũng nói vô cùng với Đà Nẵng, ĐM có gái ngồi kế bên đốc thúc thì phải chơi thôi, mấy thằng đàn ông mám gái đa số lên dĩa là vì vậy.
Bảng số xe của tao có 3 số đuôi là 338, vậy là tụi tao quyết định dứt lô 38, tao với thằng bạn hùn mỗi thằng 200 ngàn, tổng cộng 5 triệu 2, đắn đo chút xíu rồi 2 thằng tiếp tục bao lô 3 con 338 thêm 100 ngàn lô nữa, cuối cùng là thằng bạn điện thoại về Sài Gòn để ghi số.
Cà phê cà pháo chán chê, về khách sạn ngủ tiếp, khi về tới phòng thì tao và Răng khểnh lại quấn vào nhau tiếp tục, cái thú vui xác thịt làm cho tao quên mẹ đi vụ đánh số vừa rồi, quần quật với Răng khểnh xong lại lăn ra ngủ, cái máy lạnh phà ra những luồng không khí mát lạnh càng làm cho tao chìm nhanh vào giấc ngủ.
Cho tới chiều, khi còn đang cuộn mình ngủ say trong cái chăn với Răng khểnh thì thằng bạn chạy qua phòng tao gõ cửa đùng đùng làm tao chỉ kịp quấn cái khăn mà chạy ra mở cửa cho nó, Răng khểnh thì rút mình vào trong cái chăn để che đậy cái thân thể không 1 mảnh vải. Vừa mở cửa phòng thì thằng bạn la làng rồi đưa cái điện thoại trắng đen của nó cho tao coi, nó cười lớn khoái chí nói với tao
_ Vô được 2 ki rồi mày.
Tao lẹ làng chụp cái điện thoại rồi bấm từ trên xuống dưới, ĐM vô 2 ki 38 thiệt rồi nhưng không trúng lô 3 con. Trừ tiền gốc để đánh thì còn lại hơn 20 chai, thơm phức, không ngờ cái bản số xe này lại đem tới may mắn cho tao dữ vậy. Thằng bạn thân điện thoại về Sài Gòn nhờ thằng thầu chuyển tiền vào tài khoản của tao mới vừa mở đợt Tết nhưng vì hết giờ làm việc của ngân hàng nên khứa thầu hẹn ngày mà chuyển tiền sớm cho tụi tao. Nhưng cũng đéo cần chuyển gấp vì trong túi của tao cũng còn kha khá tiền, đó là số tiền tao dành dụm để đi Đà Lạt với Khánh An.
Tối đó tất cả kéo xuống Gành Hào, tên của 1 nhà hàng cũng có tiếng ở Vũng Tàu để ăn uống nhậu nhẹt xả láng. Gió biển thổi vào làm tao như lâng lâng với bia, hải sản và bên cạnh là 1 người con gái xinh đẹp rồi bỗng dưng điện thoại tao lại reo lên, là số của ông già, tao miễn cưỡng bước ra 1 góc để nghe điện thoại...
Ba tao chắc thấy tao lấy xe đi từ tối hôm qua tới nay chưa về nhà nên ông già lo lắng điện thoại cho tao nhiều lần nhưng tao có nghe máy đâu, giờ lại thấy số điện thoại của ông già điện thoại tới, sợ ba tao lo rồi đi báo Công an kiếm nữa nên tao bắt máy, thấy giọng ông già gấp gáp hỏi tao ở đâu, đi sao không về, lo cho tao mà ba tao thức sáng đêm hôm qua...tao chỉ biết nói dóc với ông già là tao lấy xe chạy dịch vụ chở mấy ông anh đi Vũng Tàu chơi, nói vậy ông già mới hết lo rồi kêu tao chạy xe cẩn thận vì mới lấy bằng.
Nghĩ lại lúc đó tao đúng là thằng con mất dạy, chiếc xe vừa lấy về chưa kịp chở ông già đi uống 1 ly cà phê cho gọi là, vậy mà giờ lại chở gái đi vi vu, ăn nhậu quắc cần câu, ông già thức trắng đêm gọi điện thoại cho tao nhưng tao nào có bắt máy, tao bận ăn nhậu rồi lại ôm ấp 1 đứa con gái suốt đêm trong sung sướng. Giờ ngồi đây viết tới đoạn này lại thấy nhớ, thấy thương ba tao quá nhưng đã quá muộn rồi, tao vẫn có thói quen kiểm tra số điện thoại của ba tao có còn không, đó như là việc làm đầu tiên khi mỗi lần đổi điện thoại mới, 1 số điện thoại được lưu lại trong danh bạ mãi mãi không bao giờ còn xuất hiện trong cuộc gọi đến...
Và tao vẫn có 1 điều luôn cắn rứt lương tâm đó là chưa thể lái xe chở được ông già đi vi vu hết mấy tỉnh miền Tây mặc dù lúc còn sống, ông đã đi hết tất cả các nơi ở cái miền sông nước này nhưng ông vẫn muốn đi với tao, với thằng con trai duy nhất của ông để ông già có thể kể lại những kỉ niệm gắn liền với những nơi ông đã từng đặt chân tới... Lúc chưa có gì thì tao lại nói khi nào có xe, ổn định cuộc sống rồi sẽ đi cùng với ông nhưng khi ổn định mọi thứ thì lại lấy lý do mình bận quá, hết lần này tới lần khác... Nhưng ông già đâu thể chờ tao, cho tới khi ba tao nằm xuống thì lại chợt nhận ra tao đã bỏ qua quá nhiều cơ hội để được đi cùng với ông, quá muộn rồi phải không tụi mày. Cho dù bây giờ tao có khóc hết nước mắt thì ba tao cũng đâu thể sống lại mà cùng với tao thực hiện được cái chuyến đi mà ông vẫn chờ đợi, chắc tao không đủ tư cách để khuyên tụi mày nhưng tao chỉ muốn nói ba mẹ đâu thể đi hết cuộc đời với mình, nếu như còn đủ ba mẹ bên cạnh hãy cố gắng mà trân trọng, nếu giàu thì lo theo kiểu giàu còn không thì hãy cố gắng lo cho họ được bao nhiêu thì lo, đừng để khi họ nằm xuống rồi lại hối hận như tao.
Thôi miên man nhiều rồi, trở lại câu chuyện chính tao đang kể đi tụi mày.
Nghe điện thoại của ông già xong thì tao vẫn bình thường trở lại cuộc nhậu, vẫn trở lại những gì mà mình đang hưởng thụ. Răng khểnh và Đà Nẵng định ngày mai về lại Sài Gòn đi làm nhưng tao rủ 2 em ở lại chơi thêm với tụi tao vài ngày, thấy 2 em nó vẫn còn đang đắn đo. Thấy thằng bạn vào toilet nên tao cũng vào theo, đưa nó 2 chai rồi kêu nó đưa cho Đà Nẵng vì tao biết hoàn cảnh nó không giống như tao, nó phải lo hàng tháng cho anh Lỳ đang còn rớt trong trại Bộ.
Trở ra nhậu bình thường, tao lại kêu Răng khểnh ở lại chơi thêm kèm theo là bàn tay của tao luồn vào bàn tay em số tiền cũng giống với số tiền tao đưa cho thằng bạn, và cũng hiểu ý tao nên Răng khểnh cũng kêu Đà Nẵng ở chơi thêm, thằng bạn chắc có lẽ đưa tiền trước cho Đà Nẵng nên em cũng xuôi theo, ĐM biết là kiểu tình cho không biếu không nhưng cũng phải chơi đẹp với mấy em chứ.
Ăn nhậu phê pha xong thì tụi tao lại lên bar, đéo hiểu sao lúc đó tao lại ghiền cái âm thanh chát chúa phát ra từ những cái loa thùng công suất lớn, mà cũng may là chơi gì chơi nhưng lại không bập vô đồ, vô hàng, cái thứ mà dân chơi thời đó hay dùng để khẳng định đẳng cấp.
Rồi lại trở về khách sạn trong cơn say, lại tiếp tục cùng với Răng khểnh lên cõi thiên thai. Lúc này cứ nghĩ tao thật là may mắn, có phúc lắm mới được hưởng thụ như vậy nhưng tao đâu biết rằng cuộc đời đâu phải như thế này là hay đâu. Trong họa có phúc và trong phúc ắt sẽ có họa, có lẽ cái ngày này, cái ngày mà vừa lúc chiều nay thôi, tụi tao vừa trúng số đề lại là cái cột mốc đáng nhớ, đâu thể ngờ sau cái ngày này thì cuộc đời tao bắt đầu trượt dài xuống dưới vũng lầy của những sai lầm, của những tội lỗi do mình gây ra...
Hôm sau, tụi tao trả phòng khách sạn rồi ra ngân hàng rút tiền của khứa thầu đã chuyển, sau đó quay xe ngược về Long Hải, kiếm 1 resort cặp biển gần đèo Nước Ngọt rồi lấy 1 căn phòng Villa với 2 phòng ngủ.
Nằm trên cái ghế dài bên bãi biển, tận hưởng cái không khí trong lành, của những cơn gió mang mùi vị của biển cả, nhấp 1 ngụm bia mát lạnh đầy sảng khoái rồi ngắm nhìn Răng khểnh thật là khêu gợi trong bộ bikini màu hồng mà tao vừa mới mua tặng em đang vẫy vùng cùng với Đà Nẵng dưới những con sóng nhấp nhô.
Lại chìm ngập trong hải sản, bia rượu và những khoái lạc trần gian... Vì ở chung trong 1 căn Villa và 2 phòng ngủ cũng sát bên nên những tiếng rên la của Đà Nẵng bên căn phòng thằng bạn làm cho tao và Răng khểnh nghe thấy hết, ĐM lúc đó đéo hiểu sao Răng khểnh lại bắt đầu bắt chước theo Đà Nẵng và đáp trả lại bằng những âm thanh của nhục dục lớn hơn, vậy là bên kia thì Á và bên này Ư như 1 trò chơi coi ai la to hơn nào. Nghĩ lúc đó mới lớn, có biết đéo gì là some đâu, chứ như bây giờ thì xác định con mẹ nó rồi. Mấy ngày ăn chơi trác táng rồi cũng qua nhanh, tiền cũng sắp hết nên hôm nay tụi tao trả phòng để quay về Sài Gòn.
Đậu xe gần 1 khách sạn có thêm cái bảng hiệu Massage, Răng khểnh và Đà Nẵng chào tạm biệt tụi tao, trước khi bước xuống xe, Răng khểnh chồm người hôn lên môi tao 1 nụ hôn tạm biệt rồi mới bước xuống xe cùng với Đà Nẵng đi bộ từ từ về phía cái khách sạn đó. Sau này tao có vài lần ghé chỗ đó mát - xa và yêu cầu Răng khểnh, em vẫn như lần đầu tiên tao gặp ở Vũng Tàu, vẫn với chiếc lưỡi âm ấm và ướt át luôn làm cho tao phải thỏa mãn nhưng phận bèo nước gặp nhau, tao rút kinh nghiệm từ cuộc tình với Khánh An nên chỉ dừng ở mức độ đó, mà cho dù có tiến xa hơn cũng chẳng có kết quả tốt đẹp gì, trai giang hồ - gái tứ chiếng mà, Răng khểnh với tao có quá nhiều thứ không hợp nhau, chỉ có hợp háng thôi, rồi không biết từ khi nào tao với Răng khểnh không còn liên lạc nữa.
Mỗi khi lên Đà Lạt tao lại nhớ tới em, người con gái đến từ phố núi sương mù, không biết bây giờ Răng khểnh ở đâu, làm gì... Đôi khi cuộc đời là như vậy, gặp nhau rồi đến với nhau trong những khoảnh khắc nhất định nào đó, xong rồi thì lại chặt cua khuất bóng.
Tao và thằng bạn lại trở về cuộc sống vốn có của mình nhưng tao có thêm công việc mới là tài xế chạy xe dịch vụ với chiếc xe của mình, bắt đầu cũng có mối do ba tao giới thiệu, khứa Mập giới thiệu, anh em bạn bè giới thiệu nên tao bắt đầu được đi nhiều nơi, thời gian đó ít xe dịch vụ nên kiếm sống cũng được, tiền bạc không cần phải góp sách gì cho ngân hàng nên cũng dư dả. Ngày nào không chạy xe thì tao qua làm cho khứa Mập nhưng làm thì ít mà chơi thì nhiều, tao bắt đầu chơi số đề nhiều hơn rồi bu vô mấy sòng binh xập xám, tiến lên... Lúc đầu mới chơi thì tổ đãi, cũng ăn cả khúc nhưng tiền đó cũng quăng vô mấy cuộc ăn chơi đàn đúm rồi khi thua lại bù tiền nhà vô chung.
Trường gà của khứa Mập cũng hơi vắng khách vì lúc này phong trào qua mấy bồ gà lớn hoặc casino bên Campuchia chơi bắt đầu được dân chơi ở Sài Gòn để ý tới. Qua đó được thoải, không lo chèo chống mà còn được cơm bưng nước rót tới bản họng.
Khứa Mập cũng tính toán rồi quyết định bỏ trường gà bên này để qua bên Campuchia cùng vô cổ phần với vài người bạn của khứa cũng là dân Sài Gòn. Nói chung cũng không có gì thay đổi, khứa Mập vẫn qua lại về Sài Gòn đều đều, mấy mối dân chơi lúc trước ở trường gà bên này được khứa Mập móc nối rồi đưa họ qua bên đó chơi, tiền xe đi lại mỗi chuyến thì chủ trường bên đó sẽ trả.
Vậy là xe của tao đương nhiên trở thành phương tiện đưa rước dân chơi qua bồ gà hoặc casino bên đó. Vậy là có thêm kèo thơm để kiếm lúa, có khi 1 tuần tao chỉ nghỉ được 1 ngày duy nhất, còn lại là cứ sáng đi chiều về, qua lại mấy cửa khẩu biên giới ở Mộc Bài, Mộc Hóa như cơm bữa.
Lúc đầu qua thì cũng vô bồ gà rồi mấy cái casino coi cho biết với người ta, vì trong casino thời đó có phục vụ cơm nước miễn phí cho tài xế nên tao hay ở trong casino nhiều hơn, vừa có mái lạnh mát mẻ, vừa được ngắm mấy em Dealer xinh đẹp của mấy bàn Long Hổ, Xì phé, Roulette...mà cách 2 tiếng đồng hồ còn được phát miễn phí mấy cái phỉnh để chơi bài hoặc đổi ra tiền đem về...
Lâu lâu tao lại chở vài khứa dân chơi đại gia ở Sài Gòn về khúc cầu Ván - Long An vì ở đó có 1 trường gà lớn tầm cỡ nhất nhì ở miền Tây để hẹn đá solo với mấy tay đại gia khác, ăn thua gì không biết nhưng sau mỗi chuyến đi thì ngoài tiền xe cũng có 1 khoản tiền bo kha khá. Vì trường gà này khép kín nên khi xe bên ngoài chạy vô là không ra trở lại được, lúc đầu còn đứng coi mấy trạng gà cho vui nhưng riết cũng chán vì tao đéo khoái đá gà, rồi lại lân la ra chỗ bán cà phê, nước uống mà ngồi hút thuốc. Mà ĐM chắc là người trong nhà mới được bán ở đây vì tao thấy 1 ngày chỗ này cũng phải kiếm tiền triệu chứ không ít từ việc bán cơm, bán nước cho dân cờ bạc khi họ vô đây chơi vì chỉ duy nhất có chỗ này bán, mà đã là độc quyền thì muốn bán giá nào thì bán, muốn ăn uống thì mua, không mua thì biến cho đẹp trời.
Lúc đầu tao cũng bị chém đẹp vì tưởng tao là dân chơi nhưng sau này biết tao là tài xế nên giá cả được giảm phân nửa, có khi được khuyến mãi thêm chai nước suối hoặc ly cà phê... Chủ quán này là là 1 bà cô chừng 40 tuổi đổ lên, phục với bà cô này là 2 người con, 1 người con trai lớn hơn tao 4 tuổi, 1 người con gái lớn hơn tao 2 tuổi mà tao gọi là em Cà phê, có "súng" làm anh nên dù lớn tuổi hơn nhưng tao vẫn kêu bằng em ngọt xớt. Vì sống trong cái môi trường cờ bạc hàng ngày nên bà cô và 2 anh em của Cà phê cũng thuộc dạng không phải hạng vừa ở cái khu vực này nhưng đối với tao chuyện đó là bình thường, đi với ma mặc áo giấy còn đi với Phật thì mặc cà sa mà.
Chuyện cũng đéo có gì để kể nếu như tao không hay chọc ghẹo em Cà phê và hứa hẹn có lên Sài Gòn thì hú tao đi nhậu. ĐM tưởng nói chơi nhưng chị Đại này lại làm thiệt và rồi mọi rắc rối cũng từ đó mà ra...
 

lionking_sg

Member
#kíức1thờingangdọc ( Phần 3 )
#Chap7

Số là những lần tao chở dân đá gà xuống cái trường gà ở Long An, bà cô hoặc em Cà phê hay gửi mua cái này mua cái kia ở Sài Gòn đem xuống dùm cho họ nên dần dà họ cũng coi tao như người quen thuộc. Lúc trước thì ăn cơm, uống nước hay bị chém giá cao nhưng sau này thì cơm nước tự tao phục vụ và trả tiền ít hơn người ta, có khi còn được mời ăn cơm không tốn tiền, ĐM nhiều bữa thua đề đéo còn tiền phải xin ghi sổ mới nhục chứ, mà ghi thì ghi vậy thôi chứ chừng nào trả cũng được.
Cà phê thì hay gửi tao mua đồ nhiều nhất, khi thì mỹ phẩm, quần áo, đồ ăn... Có những thứ em gửi mua ít tiền quá, tao không lấy của Cà phê nhưng nhất quyết em phải trả tao cho bằng được, tính cách của em là như vậy đó, luôn luôn sòng phẳng. Tao thì hay chọc Cà phê, kiểu nhây nhây chứ không phải kiểu chọc gái, lúc đầu Cà phê cũng hay chửi nhưng từ từ rồi cũng quen với tính cách của tao, hôm nào mà tao xuống chỉ nằm võng uống cà phê rồi hút thuốc không nói gì là Cà phê biết y rằng tao mới thua đề ngày hôm qua.
Rồi bỗng tới 1 ngày đẹp trời, bữa nay không có cuốc xe nào nên tao lết ra ngồi cà phê sáng, đang miên man suy nghĩ coi hôm nay dứt con số nào là hợp lý thì có tiếng chuông điện thoại, móc ra thấy số của Cà phê, bữa nay em lên Sài Gòn có chút việc và sẵn đi đây đó chơi nên kêu tao ra Trần Phú rước em. ĐM sáng giờ chưa kiếm được con số cho bữa nay mà giờ phải đi làm tài xế cho em nó là thấy quế rồi, mà thôi kệ mẹ cũng lên xe nổ máy rồi chạy ra chỗ cái địa chỉ mà Cà phê đã cho.
Chạy rà rà kiếm cái địa chỉ, tao bất chợt thấy Cà phê đang đứng đợi trên vỉa hè, bật xi nhan tấp xe vô lề để rước Cà phê. Em mở cửa bước lên xe rồi bắt đầu nhờ tao chở đi vài chỗ để mua chút đồ, mà sao bữa nay tao nhìn thấy Cà phê hơi lạ, không còn là người con gái hay mặc quần Jean, áo thun kèm thêm cái nón lá bèo nhèo ở quán cà phê trường gà nữa mà thay vào đó là 1 bộ váy có phần chanh xả, khuôn mặt em bây giờ được dặm thêm chút son phấn nữa nên nhìn tươi quá tươi, cũng gầm cao máy thoáng như mấy em hot girl chứ vừa gì, ĐM đúng là người đẹp nhờ lụa mà.
Chở Cà phê qua An Đông rồi Kim Biên, vòng qua khu Nguyễn Trãi, cuối cùng cũng xong, quần áo, mỹ phẩm, đồ ăn nước uống chất phía sau cốp không đủ phải bỏ lên băng sau, ĐM mua cái đéo gì mà quá trời quá đất. Cà phê lại rủ tao đi ăn trưa, vậy là phóng xe qua mấy quán cơm Tàu bên khu Bùi Hữu Nghĩa - Phan Văn Trị vì em nói thèm vịt quay.
Tưởng ăn uống xong thì hết chuyện ai dè Cà Phê nhờ tao chở qua 1 salon tóc bên quận 10, trước khi vô trong salon thì Cà phê nói tao có đi đâu thì đi vì em làm tóc hơi lâu, khi nào xong thì em sẽ điện thoại cho tao rước. Tao ậm ừ rồi kiếm quán cà phê gần đó ngồi đợi, uống hết ly cà phê rồi lại ra xe bật ghế nằm chờ, ĐM y như 1 con chó ngồi chực xương, muốn đi đâu cũng đéo được vì trên xe đồ đạc lỉnh kỉnh nên có đi cũng hơi bất tiện.
Thấy cũng sát bên Sư Vạn Hạnh nên tao chạy mẹ nó qua lấy 1 phòng khách sạn rồi lên mở máy lạnh ngủ 1 giấc cho đã chứ hơi đâu mà đợi hoài. Ngủ 1 giấc đã đời thì Cà phê điện thoại hỏi tao đang ở đâu vì em làm tóc xong rồi, tao trả lời đang mướn phòng khách sạn ngủ, ĐM vậy mà Cà phê kêu tao khỏi qua đón, kêu tao cho địa chỉ khách sạn và số phòng, em sẽ đi taxi qua để tắm rửa cho mát mẻ rồi đi nhậu.
Chưa được 15' thì đã nghe tiếng gõ cửa của Cà phê, tao lồm cồm ngồi dậy bước ra để mở cửa cho em. Vừa mở cửa ra thấy em tao đã há hốc miệng ngạc nhiên, trước mặt tao không còn là Cà phê của mọi ngày, mái tóc được uốn nhẹ thành từng lọn và nhuộm màu hạt dẻ, tao đứng hình nhìn Cà phê không chớp mắt, cứ tưởng đang gặp 1 nữ diễn viên Hàn Quốc xinh đẹp nào không chứ, cho tới khi Cà phê vỗ vai thì tao mới hoàn hồn. Cà phê tự nhiên hết mức có thể, em bước vô toilet rồi đóng cửa lại. Tiếng nước chảy xè xè từ cái vòi sen được mở, Cà phê đang tắm, ĐM lúc này tao lại tưởng tượng cái cơ thể của em đang hứng trọn những dòng nước mát, tự nhiên lại cảm giác rạo rực nữa rồi, con mẹ nó. Sau hơn 10' thì Cà phê bước ra khỏi toilet chỉ với cái khăn quấn ngang người, nhìn em lúc này không lẽ tao sặc máu mũi chứ, cái cơ thể đầy đặn cứ phập phồng sau lớp khăn kia như muốn khiêu khích cái thằng như tao, cứ tưởng những gì tao đang nghĩ sẽ sắp xảy ra nhưng không phải, Cà phê kêu tao xuống trả phòng trước để em trong này thay đồ rồi xuống sau, ĐM làm tụt con mẹ nó hứng.
Trả phòng xong thì tao lại lái xe chở Cà phê ra Tân Hải Vân ngoài Nguyễn Trãi, kêu mấy món Tàu ăn lót dạ và vài chai bia ướp lạnh. Vừa ăn, vừa uống, vừa tâm sự... Cà phê bây giờ không còn là 1 con người cứng cựa, chanh chua, hung dữ mà tao từng gặp ở trường gà nữa mà thay vào đó là 1 cô gái xinh đẹp xinh đẹp có phần chanh xả, nói chuyện như 1 người từng trải sự đời nhưng có lẽ sau tất cả trong cái vỏ bọc đó thì Cà phê vẫn là 1 người con gái như bao người con gái khác, vẫn có những phút trải lòng, những lúc yếu đuối trong men say. Cũng đúng thôi, sống trong cái môi trường cờ bạc từ lâu với đa số thành phần bán trời không mời thiên lôi như vậy thì lẽ tất nhiên nó phải làm cho con người của Cà phê phải thế, chứ không ai lại muốn như vậy, cũng như tao, trước kia tao cũng từng ước mơ là 1 thằng cảnh sát, cũng muốn là 1 con người tốt cho xã hội này mà nhưng nhiều chuyện đâu thể theo ý muốn của mình, cuộc đời nó đâu phải lúc nào cũng là màu hồng và nó cũng đéo phải như những gì mình từng mơ tưởng.
Uống tới chai thứ 5 bỗng dưng tao thấy Cà phê vừa cầm ly cố hớp những ngụm bia uống ừng ực và em vừa rơi nước mắt, hỏi ra thì mới biết thằng ghệ của Cà phê, bữa nay là ngày đám cưới của nó. Em kể thằng kia là mối tình đầu của Cà phê, yêu nhau từ lúc em mới 16 tuổi, thằng đó cũng là dân cờ bạc. Rồi mấy tháng trước Cà phê phát hiện thằng kia cũng đang quen với 1 con nhỏ khác, sau đó thì con nhỏ kia có bầu và thằng kia chấp nhận quên đi cuộc tình 4 năm với Cà phê mà cưới con kia, kết thúc câu chuyện mà em kể cho tao nghe là 1 câu chửi có phần chua chát của Cà phê
_ Đàn ông là cái thứ khốn nạn !!!
ĐM không lẽ tao là thằng bê đuê, chửi cũng phải nhìn trước ngó sau chứ nhưng thôi tao cũng không trách móc gì em. Giờ tao mới hiểu được phần nào tại sao hôm nay Cà phê lại muốn thay đổi ngoại hình của mình như vậy, từ tóc tai đến cách ăn mặc.
Nhìn em khóc tao lại nhớ về Tình đầu, về Khánh An, tao cũng từng như Cà phê bây giờ, cũng từng đau khổ, từng phải khóc 1 mình trong những cơn say... Ừ cứ đau khổ đi, cứ khóc đi Cà phê nhưng tao tin chắc là sau đó em cũng sẽ như tao, cũng bắt đầu quen dần với những thứ như vậy, mà có lẽ người phụ nữ nào cũng thế, dù cứng cỏi ra sao nhưng họ sẽ yếu đuối nhất trong những lúc như thế này.
Nhậu xong, Cà phê dành tính bill nhưng tao đã cố tình trả tiền trước đó, ai đời đi nhậu lại để con gái trả tiền mặc dù mấy bữa nay đánh số đề thua muốn sặc máu, kệ mẹ là đàn ông phải có chút sĩ diện và ga lăng với phụ nữ chứ. Tao không cho Cà phê đi taxi về mà chở luôn em về Long An, trên đường về Cà phê chỉ im lặng, thỉnh thoảng tao lại nghe tiếng thút thít của em, cứ khóc đi cho nhẹ lòng em ơi, tao vẫn tập trung lái xe vì cũng hơi phê, làm 7-8 chai chứ ít gì.
Chiếc xe của tao dừng lại trước 1 căn nhà 2 tầng hơi bị hoành tráng trong nội ô của thị xã Tân An, hình như lúc đó Tân An chưa lên thành phố thì phải. Bà cô, mẹ của Cà phê bước ra phụ tao đem cái đống đồ mà em đã mua hôm nay, bà cô cũng biết chuyện của Cà phê nên ngoài cám ơn tao đã chở Cà phê về cũng có tâm sự vài chuyện với tao.
Sau bữa đó Cà phê có phần thân với tao hơn trước, những tin nhắn rồi những cuộc điện thoại nhiều hơn giữa tao và em, chắc tao là thằng chịu ngồi hàng tiếng đồng hồ để nghe Cà phê tâm sự. Lúc nào tao chở khách xuống trường gà là y rằng bữa đó có món này, món kia được Cà phê nấu riêng cho tao ăn, có lẽ vì em quan tâm tao hơi nhiều nên cái biệt danh T. phò mã bắt đầu được mấy thằng lol ở trường gà đặt cho tao, ĐM nghe là không khoái rồi, biết là mối quan hệ giữa tao và Cà phê có thể nói trên mức tình bạn bình thường nhưng cũng chưa phải là tình yêu, nếu muốn tao tiến thêm 1 bước nữa thì chắc chắn là có thể chinh phục được Cà phê nhưng không, lòng tự trọng của 1 thằng đàn ông không cho tao làm như vậy vì tao hiểu Cà phê đang muốn quên đi cuộc tình vừa đổ vỡ của mình và tao không muốn làm 1 người thế thân, cứ để mọi chuyện tự nhiên.
Cũng trong cái thời gian đó, tao cũng hay chở dân cờ bạc xuống cửa khẩu Bình Hiệp ở Mộc Hóa, Long An, nơi cũng tập trung nhiều bồ gà và casino bên kia biên giới. Những lúc lượn lờ trong casino đợi tới giờ lấy phỉnh miễn phí hoặc canh me tụ bài nào đang hên để ké vô thì tao để ý 1 em gái làm Dealer trong 1 cái casino, Dealer tức là người chia bài, mỗi bàn đều có 1 Dealer như vậy để cầm cái nên tao sẽ gọi em là Chia bài, còn nếu muốn biết thêm về Dealer là gì thì tụi mày cứ bật mấy cái phim về Thần bài của Châu Nhuận Phát hay Châu Tinh Trì là biết liền.
Cũng không có gì nhưng vì thấy em Chia bài xinh xinh dễ thương cộng thêm vẻ mặt lúc nào cũng lạnh tanh nên thấy khoái vậy thôi, chỉ là vậy. Nhưng ĐM cái định mệnh lại sắp đặt cho tao gặp em Chia bài ở bên ngoài casino, số là ăn cơm miễn phí trong casino riết cũng ngán nên bữa đó tao có giang mấy khứa xe ôm chở khách cờ bạc qua lại mấy đường mòn biên giới để né đám biên phòng rồi về lại bên đất Việt Nam, lấy xe rảo qua rảo lại mấy vòng thì vô tình tao kiếm được 1 quán ăn chuyên bán mấy món đồng quê, vậy là tấp xe vô ăn thử.
Kêu nồi lẩu lươn bắp chuối với cá rô đồng kho tộ ăn với cơm nóng, ĐM phải nói là ngon xuất sắc, lúc kêu món là 1 người đàn ông cũng hơn 50 nhưng khi tính tiền lại là 1 người con gái ra tính, ngước lên hỏi nhiêu tiền thì tao bất ngờ nhận ra là em Chia bài, tao và em cũng biết mặt nhau trong những lần tao lang thang trong casino nên Chia bài nở 1 nụ cười, nụ cười mà lần đầu tiên tao nhìn thấy từ cái miệng xinh xinh của em, Chia bài cũng ngạc nhiên hỏi tao
_ Ủa sao không ăn cơm bên casino mà về bên này ăn vậy anh ?
ĐM lúc đó gặp gái đẹp nên cũng nổi hứng nên tao bơm luôn
_ Tại anh nghe nói quán này có em gái nào đẹp lắm nên mới mò tới nè, ai ngờ là em đó hả ?
Vậy đó, chỉ qua vài câu nói xã giao tao cũng làm quen được với Chia bài. Kêu thêm ly cà phê do em pha, tao bước tới cái võng nằm đu đưa hút thuốc rồi từ từ bắt chuyện với Chia bài trong khi em lui cui lo dọn dẹp quán. Qua vài câu chuyện thì tao cũng biết được đôi chút thông tin về em, Chia bài hơn tao 1 tuổi, vợ chồng chú chủ quán là ba mẹ của em, Chia bài là em út, còn 2 người chị nữa nhưng đã lập gia đình rồi, em làm Dealer bên casino cũng gần 1 năm nay.
Vậy là từ đó, tao trở thành khách quen của cái quán ăn đó, ăn cơm thì ít mà chủ yếu muốn ăn đứa con gái út của chủ quán thì nhiều. Cũng sạo sạo xin số điện thoại của Chia bài để đặt cơm nhưng chủ yếu là nhắn tin rồi điện thoại tâm sự với em là chính.
Ầu ơ dí dầu cầu ván đóng đinh với Chia bài cũng cỡ nửa tháng, vừa nhắn tin, vừa điện thoại cũng có, vừa gặp mặt uống cà phê cũng có...cuối cùng tao cũng dớt được Chia bài, cũng không có gì lạ, Chia bài cũng mới có 19 tuổi thôi, cái tuổi mới lớn bắt đầu biết mộng mơ yêu đương rồi, vậy là tao đưa em vào hạ trong 1 khách sạn ở ngoài thị trấn Mộc Hóa, cách nhà em hơn chục cây số. Rồi bắt đầu từ đó tao chính thức có mối quan hệ yêu đương với Chia bài nhưng tụi tao vẫn giấu chuyện tình cảm của mình với gia đình em, người lớn mà biết lại mắc công xảy ra nhiều chuyện.
Nhưng mà mối quan hệ yêu đương đó chỉ nằm gói gọn trong cái phạm vi nhỏ bé của cái thị trấn vùng biên, nơi Chia bài sinh sống mà thôi vì cách đó hơn 70 km hướng về phía thị xã Tân An, ở đây tao cũng lại bắt đầu nâng mức độ tình cảm của mình với Cà phê sau 1 thời gian dài bên nhau. Đó là trong 1 đêm như những lần trước, Cà phê lên Sài Gòn mua sắm rồi làm vài chai cùng với tao, vẫn là kịch bản cũ, lại lái xe đưa em về Tân An nhưng lần này thì chiếc Vios dừng lại ở 1 khách sạn ở Bình Chánh. Cà phê nói em mệt, muốn ói và muốn nằm nghỉ chút rồi về. ĐM đàn ông muốn dụ phụ nữ vào khách sạn thì nói nào là anh đau bụng nhức đầu, vô khách sạn chút xíu để anh đi WC, anh hứa không làm gì hết... còn phụ nữ muốn dụ thằng đàn ông vào khách sạn thì cũng chơi cái bài y chang như vậy, có điều tất cả đều biết chuyện gì sắp sửa xảy ra nhưng lại giả vờ như không biết, nghiện mà còn ngại nữa, con mẹ nó đúng là cái trò đời.
Vậy là Chia bài thì ở Mộc Hóa, đoạn cuối của cái Quốc lộ 62 trước khi nó kết thúc ở chốt cửa khẩu biên phòng Bình Hiệp, còn Cà phê thì ở Tân An, đoạn bắt đầu của Quốc lộ 62, đúng là em ở đầu sông, em cuối sông, uống chung dòng nước Vàm Cỏ Đông, còn tao, T. phò mã thì cứ ngược xuôi đi lại giữa 2 đầu nỗi nhớ...
 

Đấukiếmkhông

Junior Member
xưa bên voz cũ cũng có thím nào chạy xe Cứu thương từ thiện đấy, rồi có 1 thím khác tham gia ngồi chung cho đỡ buồn những chuyến đường dài

mình cảm phục các friend lắm lắm. chúc các thím mạnh khỏe bình an
Bác có link mấy bài viết này không ạ. em bị cuốn thể loại này
 

lionking_sg

Member
#kíức1thờingangdọc ( Phần 3 )
#Chap8

Hình như cái câu "Đen bạc đỏ tình" luôn luôn đúng, trong cùng 1 lúc được cả 2 người con gái yêu thương thì cái vận đen khi tao chơi cờ bạc cũng tăng lên gấp đôi thì phải, chiều nào cầm tờ giấy dò kết quả xổ số cũng trắng phơi, mà nếu có rớt ki nào thì cũng bị lỗ tiền xác, nhảy vô mấy bàn xập xám, tiến lên thì vô cù lũ lại bị thùng phá sảnh chụp, lên heo thì gặp tứ quí, ba đôi thông... Tiền chạy xe được bao nhiêu thì tao lại đem nướng hết, ĐM giờ mới hiểu 2 từ "cắn ớt" là như thế nào.
Bây giờ từ thằng đi thu tiền góp cho khứa Mập thì tao lại bắt đầu là thằng đi mượn nợ, bạc đứng, bạc nằm, bạc ngồi gì tao cũng chơi hết, mượn tiền chỗ này rồi đắp qua chỗ kia, có lúc mỗi ngày tao phải góp gần cả chai, góp ròng rã mấy tháng trời, cứ ngủ 1 giấc tới sáng là phải kiếm đường sanh sữa để có lúa mà góp sách ngày đó, số tiền mà tao thiếu lúc này cũng đã chạm mốc tới 200 chai. Thằng bạn thân cũng không khá gì hơn tao, nó cũng dính 1 khúc nhưng có điều nợ ít hơn tao đôi chút.
Rồi cũng theo cái quy luật của cuộc chơi, hết tiền thì cạn tình, Chia bài sau khi biết tao lâm vô cảnh nợ nần, không thể lo cho em được như lúc trước thì cũng nhanh chóng bá vào 1 tay cờ bạc khác có điều kiện hơn tao, nó nhanh như lúc Chia bài đến với tao, ĐM cũng nhẹ đầu nhưng tao đã bắt đầu hiểu được mặt trái của cái cuộc sống này nó như thế nào nên cũng đéo có buồn phiền gì.
Nhưng cũng có những người nằm ngoài cái quy luật cuộc chơi, đó là Cà phê, khi biết tình trạng của tao như vậy thì em khuyên tao nhiều lắm, kêu tao bỏ cờ bạc đi vì em là người đi từ thế giới đó ra mà, tao thì chỉ biết ậm ừ cho qua chuyện, lúc này cũng lún hơi sâu rồi sao mà bỏ được... Có lần đang nằm với Cà phê trong khách sạn, em lồm cồm ngồi dậy rồi mở giỏ xách lấy ra 150 chai đưa cho tao, Cà phê kêu tao cầm tiền đi trả nợ, em nói cho tao mượn và chỉ giúp tao được như vậy thôi. Tao trả lại Cà phê số tiền đó, đã vướng em cái tình rồi giờ lại vướng thêm cái nghĩa nữa thì chắc là tao phải cưới luôn Cà phê mới trả hết nợ ân tình và hơn thế nữa còn có 1 người khác cũng có thể cứu được tao thoát khỏi cái cảnh nợ nần này, đó chính là mẹ của tao.
Trước kia lúc con còn đi học, tao muốn cái gì thì ông già hay mua nhưng mẹ tao vẫn thường xuyên gửi thêm tiền bạc về để ông già sắm sửa thêm những gì tao thích, còn bây giờ lớn rồi tao có thể điện thoại cho bà già gửi tiền trực tiếp về cho tao. Cũng nằm vắt óc suy nghĩ làm sao để xin mẹ tao số tiền 200 chai để trả nợ nhưng đéo nghĩ ra được cái lý do chính đáng nào để nói chuyện cho hợp lý, cuối cùng tao quyết định tự thú trước bình minh với bà già, nếu không cho thì chỉ có nước đi Bình Dương bán nước tương chứ sao bây giờ, tiền góp sách mỗi ngày, hụi sống hụi chết tùm lum hết, cứ có điện thoại gọi tới là tao giật mình vì biết là nợ kiếm, ĐM giờ chạy xe thì ít mà lo chạy nợ thì nhiều.
Nhắn cái tin rồi gửi cho mẹ tao nói là khi nào rảnh thì bà già điện thoại lại cho tao có việc gấp, gửi xong thì thấp thỏm chờ đợi cuộc gọi của mẹ tao, hồi hộp không biết có xin được tiền trả nợ hay không nữa đây.
Hơn 1 tiếng đồng hồ sau thì mẹ tao cũng điện thoại về, chưa kịp hỏi thăm bà già có khỏe hay không thì đã vô thẳng vấn đề vụ của tao, cố gắng đưa ra những lý do ABCD, nào là bị dụ chơi ít ít rồi từ từ chơi lớn, nói chung tao cố gắng diễn xuất là 1 thằng vô tội bị bọn ác nó dụ dỗ bước vô con đường cờ bạc, giờ nợ nần chồng chất, bị giang hồ nó dí vô đường cùng rồi. Tao thừa hiểu vì tao là thằng con trai duy nhất của bà già nên mẹ tao mà nghe tới tụi giang hồ kiếm tao làm thịt thì bà già sợ tới lên mây liền, lúc đầu mẹ tao còn nói điện thoại cho ba tao hỏi cho ra chuyện tại sao không coi sóc tao mà để xảy ra chuyện như vậy, tất nhiên là tao viện cớ để cản bà già, nếu ông già tao mà biết thì lớn chuyện nữa, lại rù rì coi như mẹ tao thương thì cho tiền trả nợ chứ ông già mà biết thì ổng xử tao trước tụi giang hồ rồi... Cuối cùng chắc có lẽ tao nói dóc và đánh tâm lý bà già xuất sắc quá nên mẹ tao hứa sẽ ra gửi tiền lập tức cho tao, nghĩ lại sao lúc đó tao bất hiếu quá, gạt ông bà già suốt, tiếc là giờ đây tao chỉ có thể bù đắp lại cho mẹ tao, còn ba tao thì đã quá muộn màng rồi...
Rồi khoảng 20' sau bà già lại điện thoại về cho tao lần nữa kêu tao chờ điện thoại sẽ có người bên Chợ Lớn đem tiền qua cho tao, đây là dịch vụ chuyển tiền nhanh của người Trung Quốc bên đó, hễ người nhà muốn gửi về Việt Nam bao nhiêu thì sau vài tiếng đồng hồ là bên này sẽ có người đem tới tận nơi theo số điện thoại và họ tên người nhận, tất nhiên là phí dịch vụ này cũng hơi cao. Từ lúc mẹ tao điện thoại cho tới hơn 3 tiếng sau, lúc đó cũng gần 8h tối thì có 1 người đàn ông điện thoại cho tao hỏi họ tên và tao muốn nhận tiền ở đâu. Cho khứa địa chỉ của quán cà phê gần nhà xong rồi tao dắt chiếc xe máy chạy qua đó uống cà phê ngồi chờ.
Ngồi hơn 20' thì khứa cũng xuất hiện, thấy khứa cẩn thận gọi vào số điện thoại của tao 1 lần nữa để xác định cho chính xác rồi mới giao tiền và kêu tao ký nhận, vậy là xong tao đã nhẹ đầu với số tiền 300 chai đang cầm trên tay, phần của tao thì có 200 thôi, còn 100 thì tao đưa cho thằng bạn thân để cứu nó. Tao nhắn tin cho bà già báo đã nhận được tiền rồi, mẹ tao cũng điện thoại về căn dặn đừng có dính vô con đường cờ bạc nữa, tao thì ậm ừ dạ thưa cho qua chuyện rồi cúp máy, đâu nghĩ bà già lo cho tao như thế nào, đúng là sau này có con rồi mới hiểu tình thương của người làm ba làm mẹ dành cho con cái nó bao la rộng lớn biết chừng nào.
Sáng hôm sau tao alô cho thằng bạn thân qua uống cà phê sớm rồi nói với nó chuyện tao mới xin bà già được 300 chai cứu mạng cho tao với nó, lúc đầu thằng lol bạn cũng ngại nên nó đéo lấy, cho tới khi tao nói cho nó mượn thì thằng bạn mới đồng ý lấy tiền. ĐM vậy là ngồi ở quán cà phê kêu mấy thằng chủ nợ chạy tới để trả tiền, thằng lol nào cũng hỏi mới dzô mánh hay sao mà có tiền trả nợ vậy, con mẹ nó mà chỉ trả gốc còn tiền lời tháng đó xin lại, thằng nào cũng ok ok, ĐM có trả là may rồi. Coi như xong nợ nần, qua phà sang sông, hú hồn.
Tao với thằng bạn ngồi tính chuyện sắp tới, bây giờ cứ đi thu tiền góp mỗi ngày cho khứa Mập thì cũng không có bao nhiêu, biết chừng nào giàu nổi, hiện tại khứa Mập có cổ phần của mấy bồ gà và casino bên Campuchia mà khách chơi đâu phải ai cũng sòng phẳng, cũng có người thiếu nên khứa Mập cũng có đám anh em đi thu mấy khoản tiền nợ đó. Mà tiền nợ của bồ gà, casino thì khác xa với tiền góp tụi tao thu hàng ngày cho khứa Mập, tiền này ít thì cũng cả trăm chai, nhiều thì tiền tỷ, đi thu vụ này không tính công mà ăn chia phần trăm từ 20, 30 cho tới 40, 50 phần trăm trên tổng số tiền thu tùy độ lỳ của tụi con nợ, tất nhiên là không phải dễ nhai như thu tiền góp, dân chơi mà thiếu được nhiêu đây thì cũng toàn là dân máu mặt có tiếng hết nhưng không liều thì sao ăn nhiều.
Thằng bạn thân nghe tao nói như vậy thì nó cũng đồng ý, nó cũng như tao, cũng muốn kiếm tiền, thật nhiều tiền... Việc cần làm bây giờ là gặp khứa Mập để nói với khứa về dự định của tụi tao. Nói là làm, tao móc điện thoại ra alô cho khứa, hôm nay khứa Mập có mặt ở Sài Gòn nên tụi tao xách xe phóng qua nhà của khứa liền tức khắc.
Khứa Mập hơi trầm ngâm suy tư sau khi nghe tụi tao có ý định đi thu tiền nợ của mấy bồ gà và casino, nói chung thực lực của tao với thằng bạn thì khứa cũng thừa biết, chưa vụ thu tiền góp nào mà tụi tao chưa lấy được nhưng còn đây là những vụ lớn, tụi tao thì mới 18, 19 tuổi còn non và xanh quá nên khứa Mập cũng chưa yên tâm là phải nhưng cái suy nghĩ đó của tao đã lầm.
Khứa Mập từ từ giải thích cho tụi tao nghe về mấy vụ này, đi lấy tiền này khác với tiền góp sách, không kéo băng kéo đảng để hù ma nhát quỷ được vì con nợ cũng không phải dạng cóc ké, kêu nhiều người ra thì cũng quen biết rồi lại không làm được gì, Sài Gòn có bây lớn đâu, giang hồ đều biết mặt nhau hết. Đa số anh em lấy tiền cho khứa đều là dân ngoài vòng pháp luật, trốn qua Campuchia để né nên mấy vụ va chạm giới anh chị ở Sài Gòn họ không ngại.
Nói thì nói như vậy nhưng khứa Mập không phải là không cho tụi tao kiếm ăn, khứa hứa sẽ cho tụi tao làm thử vài vụ nhỏ, nếu làm được thì khứa sẽ giao cho làm thêm nữa. Chắc là khứa Mập muốn thử lửa anh em tụi tao đây mà, từ nhỏ tới lớn tao với thằng bạn sống ở cái khu quận 8 nên cũng va chạm nhiều rồi, nhớ lúc mới học lớp 7, lớp 8 là đã xách đồ đi theo mấy anh lớn đánh lộn rồi, bị đập thì 2 thằng cùng bị đập, thằng này chở thằng kia đi mua thuốc hoặc chở vô cấp cứu may mấy mũi rồi về, lớn chút nữa thì đập lại người ta rồi cũng 2 thằng bị còng đầu lên công an phường, bị bass chép đầy đủ... Biết là sắp tới sẽ có những vụ đụng chạm lớn nhưng kệ mẹ coi như anh em tụi tao điếc nên đéo sợ súng đi, ĐM đúng là lúc đó tuổi trẻ chưa trải sự đời, vì muốn có tiền ăn chơi mà bất chấp.
Nhưng mà để làm mấy vụ lớn thì chỉ có tao và thằng bạn thân thì quá mỏng nên tao kêu nó kiếm thêm 1 hay 2 thằng nữa để dễ bề xoay chuyển. Vậy là thằng bạn nó kiếm về 2 thằng nhóc còn nhỏ tuổi hơn tụi tao, đó là 2 anh em ruột, thằng anh thì 17 tuổi, thằng em 16 tuổi nhưng nhìn mặt tụi nó thì già như trái cà, tụi này sống ở quận 4 mà sau này lúc tao chạy cứu thương có dịp gặp lại thằng em trong vụ cướp xác ở nhà xác bệnh viện Chợ Rẫy, thằng nào không nhớ thì đọc lại Chap 50 của phần 1 nha. Tao sẽ gọi tụi nó là thằng anh và thằng em Quận 4.
Có thể nói 2 anh em thằng này mồ côi cũng đúng vì ba mẹ tụi nó người thì rớt án mua bán hàng trắng, người thì rớt án giết người, ĐM toàn là án đi du lịch lâu năm. Tụi nó thì học không tới đâu, chữ nghĩa thuộc dạng biết đọc nhẹ và biết viết chậm nhưng bù lại thì cũng thuộc dạng máu lạnh, dám làm dám chịu. Thằng bạn tao quen với tụi này cũng lâu rồi, lúc trước nó có qua lại với ông già của anh em Quận 4 nhưng khi khứa rớt án thì thằng bạn thân hay giúp đỡ anh em tụi nó. Vậy bây giờ coi như có 4 thằng, chỉ đợi khứa Mập thảy kèo cho dứt thôi.
Cũng không cần đợi quá lâu, vài ngày sau thì khứa Mập điện thoại kêu tao qua nhà của khứa, qua tới nơi thì khứa giao cho tao đi lấy tiền của của 1 thằng lol ở khu Tân Bình, nó qua bồ gà chơi lúc đầu cũng sòng phẳng nhưng về sau thì cắn ớt, đem gà qua cáp trạng đá trước sau 150 chai, xui cho nó là trạng gà đó nó thua rồi nó chọi trái lựu đạn cho mấy thằng biện gà, nó hứa trong 1 tuần sẽ trả đủ nhưng giờ hơn 1 tháng mà thằng lol này cứ ầu ơ. Kèo này thì không dễ cũng không khó, thằng lol ỷ có quen biết nhiều với cả 2 bên trắng đen nên muốn nhây chứ không phải là nó không có tiền để trả.
Khứa Mập đưa cho tao địa chỉ nhà, số điện thoại và tên tuổi của thằng lol này kèm theo lời hứa 20 phần trăm tiền công cho tụi tao, ĐM vậy là 30 chai. Tao quay về kêu thằng bạn alô cho 2 anh em quận 4 ra quán cà phê để chuẩn bị kế hoạch lấy tiền sắp tới.
Cũng không có gì khó để điều tra được thằng lol kia, nó cũng trên 40, có vợ và 2 đứa con mới học cấp 1, nhà cửa thì cũng gọi là, vậy là muốn ăn quỵt rồi. Tụi tao đéo cần biết nó quen biết cỡ nào vì tao quyết định tránh đối đầu với nó, lấy nợ đâu nhất thiết phải dùng biện pháp động tay động chân, đó là những gì tao hay nghe lén từ những câu chuyện của ông già và mấy khứa bạn thân là công an trong những cuộc nhậu ở nhà tao.
Trước tiên là chạy ra khu Bùi Hữu Nghĩa kiếm chỗ làm 2 cái bản số giả, xong rồi ghé tiệm gia vị mua vài trăm gram ớt bột. Sau đó tụi tao gắn 2 cái bản số giả vô 2 chiếc xe máy dùng để chạy tới chạy lui cho vụ đòi nợ này, ớt bột thì pha vô 2 chai nước suối nhỏ cho thiệt là đậm đặc, xong xuôi mọi chuyện thì đợi tới buổi chiều gần tới giờ tan học thì cả 4 thằng trên 2 chiếc xe máy chạy tàng tàng về hướng cái trường học, nơi mà tụi tao đã nghiên cứu từ mấy bữa nay.
Tiếng chuông báo hiệu giờ tan học của ngôi trường Tiểu học vang lên, ngoài cổng trường là 1 dãy xe cộ của phụ huynh đứng chờ rước con cháu của mình, xen lẫn trong cái đám đông đó là 1 người phụ nữ ngồi trên chiếc xe tay ga được những con mắt tụi tao nhìn theo chăm chú.
Rồi tụi nhỏ cũng ùa ra như những con chim non vỡ tổ, có 2 đứa nhóc bước lên chiếc xe tay ga của người phụ nữ kia, đứa nhỏ ngồi phía trước, đứa lớn ngồi phía sau, tụi nhóc bi bô với mẹ nó chắc là kể chuyện học hành hôm nay mà đâu biết rằng chút nữa đây sắp có chuyện không hay chuẩn bị xảy ra với mẹ con tụi nó.
Chiếc xe tay ga của mẹ con người phụ nữ vẫn chạy với tốc độ đều đều, phía sau là 2 chiếc xe máy của 4 thằng tụi tao với 4 cái khẩu trang bịt kín vẫn giữ khoảng cách nhất định cho đến khi chiếc xe của người phụ nữ bắt đầu quẹo vào con đường của khu chung cư, còn vài trăm mét nữa là họ về tới nhà... Bỗng nhiên 2 chiếc xe máy phía sau tăng tốc, mỗi chiếc cặp sát mỗi bên chiếc xe tay ga, người phụ nữ theo quán tính giảm ga lại, tao ngồi sau chiếc xe do thằng bạn thân cầm lái la lớn
_ Về kêu thằng chồng mày trả nợ bên Miên đi, lần sau là a xít chứ đéo phải như vầy đâu !!!
Vừa dứt tiếng nói là tao tạt thẳng chai nước ớt vô mặt người phụ nữ, bên kia thì thằng em Quận 4 cũng hất mạnh cái chai còn lại vô mặt thằng nhóc ngồi trước, rất nhanh thằng bạn thân vọt lên phía trước rồi lắc nhẹ đít xe vào bánh trước của chiếc xe tay ga 1 cách điêu luyện, chiếc xe của người phụ nữ vừa bị tạt nước ớt ngã xuống đường nghe 1 tiếng rầm kèm theo là tiếng la quằn quại của mẹ con họ, chắc là nóng rát lắm, ớt bột đậm đặc mà.
Nhìn lại phía sau tụi tao chỉ thấy 3 mẹ con của họ đang ôm mặt kêu la thảm thiết, có mấy người dân xung quanh đó chạy ra để đỡ họ đứng dậy, cả 2 chiếc xe máy của tụi tao phóng thật nhanh rời khỏi chỗ đó. Tụi tao cũng không muốn ra tay như vậy, có trách thì trách thằng chồng, thằng cha của họ và trách sức mạnh của đồng tiền quá lớn...
 
Top