Mẹ em về hưu bị tự kỷ

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề 123sajin
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chăm tâm sự với động viên mẹ hơn đi thím, từ từ dẫn đi tham gia mấy clb tập dưỡng sinh hay mấy clb làm công tác xã hội ấy cho mẹ kết thêm bạn bè. Tuổi già mà ko có ai nch dễ trầm cảm lắm
 
chả bù cho bà già tôi, có cái quán làm tóc nhỏ trước nhà. Sáng đi thể dục, xong về làm ly cf ăn sáng nói phét tới gần trưa thì bắt đầu đi chợ về nấu ăn. Chiều ai tới thì làm, còn không thì ngủ hoặc xem TV tới chiều. Chiều tối thì nấu ăn xong có ai kêu làm thì làm còn không thì dạo chơi quanh xóm, buôn dưa lê. Tới 7h thì dò xổ số, trúng thì mai được ăn ngon hơn còn không thì ăn kiểu bình thường.
Thành ra bà già vui vẻ cười cả ngày, chả bù cho ông già làm tối ngày, tối đá vài ve còn về bị bà già mắng
BdgiW7R.png
Gia đình thím vậy là happy quá còn gì, tinh thần lúc nào cugx phấn khởi là ok rồi
 
Nhà em có 4 người, phụ huynh em, trên em là một ông anh trai 9x. Có bố mẹ em vẫn duy trì cuộc sống ở quê, em và anh trai học tập và lm việc ở HN. Mẹ em sinh năm 70, ngày trước có công tác ở bệnh viện tuyến tỉnh ở quê, đợt tháng 8 vừa rồi xin nghỉ hưu sớm để bắt đầu giai đoạn hưu trí. Nhà em cx kh thiếu thốn lắm, thầy u đều làm trong môi trường làm việc thuộc nhà nc, đều lĩnh lương hưu tiệm cận 8 chữ số. Sơ qua thì mẹ em hướng nội, ít giao tiếp, ngày trc cx là sinh viên trường Y trong tỉnh, ra trường là bác sĩ CK I. Được một thời gian nghỉ hưu tới giờ có dấu hiện gầy đi, hay suy nghĩ lẩn thẩn, tính ngưng công tác thì làm một cái phòng khám nhỏ tại gia ( bố em cải tạo lại một gian nhỏ dưới nhà để tiếp khách ), nhưng vì chẳng mấy ai tới khám với mua thuốc nên mặc cảm, cho rằng hàng xóm xung quanh chê bản thân kém cỏi, vô dụng mới quanh quẩn xó nhà chứ không dám tìm việc tại phòng khám tư trên thành phố. Tối đến cơm nước xong thì hay về nhà ông bà ngoại em cách khoảng 5km, qua ngủ với bà theo kiểu con gái ngủ với mẹ, sáng hôm sau mới chịu về lại nhà ngồi phòng khám. Mấy hôm nay em có gọi điện hỏi thăm tình hình mẹ khá hơn chưa mà thấy suy sụp quá, kêu mẹ dẹp trò khám bệnh đi kiếm việc trên phố mà kêu cứ ngại, sợ bị người khác chê với không có ai chơi cùng. Em thấy để kéo dài như vậy cũng không ổn. Các bác cho em xin ý kiến case này nên giải quyết sao ạ
sn 70 thì mới 56 tuổi, khủng hoảng về hưu thôi, trầm cảm quái gì. Vớ vẩn hồi mãn teen, tính tình mới dẩm dở thế. Hỏi xem cụ còn áp lực kinh tế gì : nợ nần? nhà có em nhỏ cần phải lo hay định kiếm cho bạn cái nhà ?

Còn không có áp lực thì cô đi làm cả đời rồi, giờ về hưu có lương thì coi như không có áp lực kinh tế, ăn tiêu thì cũng có cữ thôi nhiều hơn cũng không ăn hết, mà làm giàu chắc chắn không thể nhờ đi làm thuê. Bây giờ giữ sức khỏe và làm điều mà cô thích nhưng nhớ ko mạo hiểm tiền bạc, ko mạo hiểm sức khỏe. Cô có thể đi khám bệnh tình nguyện, hoặc găn bó với phòng khám tư nhân của mình, rồi đi khiêu vũ, học ca hát hoặc chuyển việc sang làm cái gì đó, bất cứ thứ gì mà cô thích. Giờ bao người ước mơ tự chủ kinh tế để làm việc mình thích mà.

chứ khuyên mẹ đi kiếm việc trên phố là ko đúng đâu, già rồi đừng ép đi làm thuê nữa, làm gì mà mẹ thấy vui ấy.
 
2 ông bà nhà này về hưu, ông thì nằm xem ti vi bà thì đi lòng vòng trong nhà chửi chó mắng mèo kiếm cớ gây lộn, ở với nhau gần 40 năm tới lúc thoải mái nghỉ ngơi thì "éo" thích phê phán người khác nâng tầm bản thân mình lên :doubt: :doubt: :doubt:
Ta thì từ hồi học ĐH đã căng thẳng áp lực rồi tới lúc đi làm mỗi tháng góp cho nhà 1/2 lương xong kiếm truyện hay game để giải trí chứ nhìn sự hãm hành của mẹ mình chả thiết tha vợ con gì:doubt:
 
Nhà em có 4 người, phụ huynh em, trên em là một ông anh trai 9x. Có bố mẹ em vẫn duy trì cuộc sống ở quê, em và anh trai học tập và lm việc ở HN. Mẹ em sinh năm 70, ngày trước có công tác ở bệnh viện tuyến tỉnh ở quê, đợt tháng 8 vừa rồi xin nghỉ hưu sớm để bắt đầu giai đoạn hưu trí. Nhà em cx kh thiếu thốn lắm, thầy u đều làm trong môi trường làm việc thuộc nhà nc, đều lĩnh lương hưu tiệm cận 8 chữ số. Sơ qua thì mẹ em hướng nội, ít giao tiếp, ngày trc cx là sinh viên trường Y trong tỉnh, ra trường là bác sĩ CK I. Được một thời gian nghỉ hưu tới giờ có dấu hiện gầy đi, hay suy nghĩ lẩn thẩn, tính ngưng công tác thì làm một cái phòng khám nhỏ tại gia ( bố em cải tạo lại một gian nhỏ dưới nhà để tiếp khách ), nhưng vì chẳng mấy ai tới khám với mua thuốc nên mặc cảm, cho rằng hàng xóm xung quanh chê bản thân kém cỏi, vô dụng mới quanh quẩn xó nhà chứ không dám tìm việc tại phòng khám tư trên thành phố. Tối đến cơm nước xong thì hay về nhà ông bà ngoại em cách khoảng 5km, qua ngủ với bà theo kiểu con gái ngủ với mẹ, sáng hôm sau mới chịu về lại nhà ngồi phòng khám. Mấy hôm nay em có gọi điện hỏi thăm tình hình mẹ khá hơn chưa mà thấy suy sụp quá, kêu mẹ dẹp trò khám bệnh đi kiếm việc trên phố mà kêu cứ ngại, sợ bị người khác chê với không có ai chơi cùng. Em thấy để kéo dài như vậy cũng không ổn. Các bác cho em xin ý kiến case này nên giải quyết sao ạ :sad:
kiếm nơi gần gũi thiên nhiên, làm vườn tược thì ngon, vấn đề tâm lý chủ yếu trong tp hay gặp
 
Update: Vừa hôm 23/2 rồi a trai e đưa mẹ khám và nhận thuốc ở viện Lão khoa, kết luận là rối loạn lo âu - giảm trí nhớ, tới giờ đang ở thời điểm duy trì uống thuốc theo bsi kê đơn, nhưng mà gdinh e đang rất vất vả để duy trì cho mẹ theo sát với lượng thuốc uống hàng ngày vì bà vẫn tin rằng mình còn khỏe và có thể sống tốt lên được mà không cần thuốc. E ngày nào cũng phải khuyên nhủ bà 30p-1h rồi mới chịu uống, có khi mấy hôm tới còn không khuyên nổi. E sợ thời điểm tới không ở nhà để ý sát sao mẹ sẽ bỏ thuốc và bệnh tật vẫn tiếp tục. Các bác có cao kiến gì kh ạ :cry:
 
Update: Vừa hôm 23/2 rồi a trai e đưa mẹ khám và nhận thuốc ở viện Lão khoa, kết luận là rối loạn lo âu - giảm trí nhớ, tới giờ đang ở thời điểm duy trì uống thuốc theo bsi kê đơn, nhưng mà gdinh e đang rất vất vả để duy trì cho mẹ theo sát với lượng thuốc uống hàng ngày vì bà vẫn tin rằng mình còn khỏe và có thể sống tốt lên được mà không cần thuốc. E ngày nào cũng phải khuyên nhủ bà 30p-1h rồi mới chịu uống, có khi mấy hôm tới còn không khuyên nổi. E sợ thời điểm tới không ở nhà để ý sát sao mẹ sẽ bỏ thuốc và bệnh tật vẫn tiếp tục. Các bác có cao kiến gì kh ạ :cry:
Đi du lịch một chuyến xem sao bác.
 
Ông già mình về hưu may mà có cái vườn cây cảnh để chơi và có việc làm. Ngồi ko xem TV mãi thì chán chết. Mặc dù chơi cây toàn lỗ nhưng mà thôi, người già quan trọng tinh thần là chính !
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
123sajin,
Người trả lời cuối
zaychun,
Trả lời
70
Lượt xem
12.589
Quay lại
Lên đầu trang