Sn 70 thì vẫn trẻ.Nhà em có 4 người, phụ huynh em, trên em là một ông anh trai 9x. Có bố mẹ em vẫn duy trì cuộc sống ở quê, em và anh trai học tập và lm việc ở HN. Mẹ em sinh năm 70, ngày trước có công tác ở bệnh viện tuyến tỉnh ở quê, đợt tháng 8 vừa rồi xin nghỉ hưu sớm để bắt đầu giai đoạn hưu trí. Nhà em cx kh thiếu thốn lắm, thầy u đều làm trong môi trường làm việc thuộc nhà nc, đều lĩnh lương hưu tiệm cận 7 chữ số. Sơ qua thì mẹ em hướng nội, ít giao tiếp, ngày trc cx là sinh viên trường Y trong tỉnh, ra trường là bác sĩ CK I. Được một thời gian nghỉ hưu tới giờ có dấu hiện gầy đi, hay suy nghĩ lẩn thẩn, tính ngưng công tác thì làm một cái phòng khám nhỏ tại gia ( bố em cải tạo lại một gian nhỏ dưới nhà để tiếp khách ), nhưng vì chẳng mấy ai tới khám với mua thuốc nên mặc cảm, cho rằng hàng xóm xung quanh chê bản thân kém cỏi, vô dụng mới quanh quẩn xó nhà chứ không dám tìm việc tại phòng khám tư trên thành phố. Tối đến cơm nước xong thì hay về nhà ông bà ngoại em cách khoảng 5km, qua ngủ với bà theo kiểu con gái ngủ với mẹ, sáng hôm sau mới chịu về lại nhà ngồi phòng khám. Mấy hôm nay em có gọi điện hỏi thăm tình hình mẹ khá hơn chưa mà thấy suy sụp quá, kêu mẹ dẹp trò khám bệnh đi kiếm việc trên phố mà kêu cứ ngại, sợ bị người khác chê với không có ai chơi cùng. Em thấy để kéo dài như vậy cũng không ổn. Các bác cho em xin ý kiến case này nên giải quyết sao ạ![]()
Hqua khuya quá e gõ nhầm, 8 chữ số, mà bác bắt bẻ câu chữ ghê cơtiệm cận 7 chữ số thì chắc do cụ về già áp lực tiền bạc
nếu về hưu tay nghề ổn hoặc chuyên môn tốt nhiều bệnh viện tư hoặc phòng khám họ mời làm việc mà fen,chế độ cũng ổn nữa,chỗ tôi mấy bs bv tỉnh về hưu được mời đến làm thu nhập mỗi ngày lương cứng 6-700k,tháng cũng ngoài 20tr mà cũng nhàn nữa,Nhà em có 4 người, phụ huynh em, trên em là một ông anh trai 9x. Có bố mẹ em vẫn duy trì cuộc sống ở quê, em và anh trai học tập và lm việc ở HN. Mẹ em sinh năm 70, ngày trước có công tác ở bệnh viện tuyến tỉnh ở quê, đợt tháng 8 vừa rồi xin nghỉ hưu sớm để bắt đầu giai đoạn hưu trí. Nhà em cx kh thiếu thốn lắm, thầy u đều làm trong môi trường làm việc thuộc nhà nc, đều lĩnh lương hưu tiệm cận 7 chữ số. Sơ qua thì mẹ em hướng nội, ít giao tiếp, ngày trc cx là sinh viên trường Y trong tỉnh, ra trường là bác sĩ CK I. Được một thời gian nghỉ hưu tới giờ có dấu hiện gầy đi, hay suy nghĩ lẩn thẩn, tính ngưng công tác thì làm một cái phòng khám nhỏ tại gia ( bố em cải tạo lại một gian nhỏ dưới nhà để tiếp khách ), nhưng vì chẳng mấy ai tới khám với mua thuốc nên mặc cảm, cho rằng hàng xóm xung quanh chê bản thân kém cỏi, vô dụng mới quanh quẩn xó nhà chứ không dám tìm việc tại phòng khám tư trên thành phố. Tối đến cơm nước xong thì hay về nhà ông bà ngoại em cách khoảng 5km, qua ngủ với bà theo kiểu con gái ngủ với mẹ, sáng hôm sau mới chịu về lại nhà ngồi phòng khám. Mấy hôm nay em có gọi điện hỏi thăm tình hình mẹ khá hơn chưa mà thấy suy sụp quá, kêu mẹ dẹp trò khám bệnh đi kiếm việc trên phố mà kêu cứ ngại, sợ bị người khác chê với không có ai chơi cùng. Em thấy để kéo dài như vậy cũng không ổn. Các bác cho em xin ý kiến case này nên giải quyết sao ạ![]()

mẹ fen khét đấy. fen xì lây được tí nào từ mẹ ko ?Em đồng cảm với bác vụ này. Mẹ em cũng là BS CK2, trưởng khoa 1 bệnh viện tuyến TW và là giảng viên đh Y HN, đợt 201x mẹ em cũng tự tin mở phòng khám tại nhà, đầu tư kha khá tiền vào, nhưng bệnh nhân lèo tèo, hôm mở hôm đóng rồi sau cũng phải đóng hẳn, mẹ em cũng 1 thời gian bị tủi thân, stress các thứ... Cũng không nhớ hồi ấy mẹ vượt qua giai đoạn ấy như thế nào, hỏi chắc chắn mẹ không nhận đâu, nhưng hồi ấy mẹ em vẫn còn làm ở viện nên cũng đỡ. Sau nghỉ hưu được bên VNVC mời về làm chuyên gia lương ổn nên cũng yêu đời lắm, giờ nghỉ nhà chăm cháu chăm cây rồi mà vẫn nhắc mãi kỷ niệm làm VNVC 1 thời gian màcó 1 số người không hợp làm chủ mà chỉ hợp làm thuê chuyên nghiệp thôi và mẹ em là 1 trong số đó
Mình thấy khu mình, BS nghỉ hưu làm chuyên gia/chuyên viên lương ổn lắm đó bạn, trong các ngành nghề thì theo cá nhân mình thấy chỉ riêng ngành nghề BS là tuổi càng cao thì kiếm càng đậm hơn lúc tuổi trẻ (vì khi đó họ đã đủ cái kinh nghiệm tích lũy). Bạn hãy thử cách nói mẹ xin làm các phòng khám lớn, to xem. Đúng như 1 bác nào nói ở post trên, có những người chỉ thích hợp làm thuê chuyên nghiệp chứ khi lên làm chủ rồi sẽ có nhiều thứ rắc rối hơn nhiều.Nhà em có 4 người, phụ huynh em, trên em là một ông anh trai 9x. Có bố mẹ em vẫn duy trì cuộc sống ở quê, em và anh trai học tập và lm việc ở HN. Mẹ em sinh năm 70, ngày trước có công tác ở bệnh viện tuyến tỉnh ở quê, đợt tháng 8 vừa rồi xin nghỉ hưu sớm để bắt đầu giai đoạn hưu trí. Nhà em cx kh thiếu thốn lắm, thầy u đều làm trong môi trường làm việc thuộc nhà nc, đều lĩnh lương hưu tiệm cận 8 chữ số. Sơ qua thì mẹ em hướng nội, ít giao tiếp, ngày trc cx là sinh viên trường Y trong tỉnh, ra trường là bác sĩ CK I. Được một thời gian nghỉ hưu tới giờ có dấu hiện gầy đi, hay suy nghĩ lẩn thẩn, tính ngưng công tác thì làm một cái phòng khám nhỏ tại gia ( bố em cải tạo lại một gian nhỏ dưới nhà để tiếp khách ), nhưng vì chẳng mấy ai tới khám với mua thuốc nên mặc cảm, cho rằng hàng xóm xung quanh chê bản thân kém cỏi, vô dụng mới quanh quẩn xó nhà chứ không dám tìm việc tại phòng khám tư trên thành phố. Tối đến cơm nước xong thì hay về nhà ông bà ngoại em cách khoảng 5km, qua ngủ với bà theo kiểu con gái ngủ với mẹ, sáng hôm sau mới chịu về lại nhà ngồi phòng khám. Mấy hôm nay em có gọi điện hỏi thăm tình hình mẹ khá hơn chưa mà thấy suy sụp quá, kêu mẹ dẹp trò khám bệnh đi kiếm việc trên phố mà kêu cứ ngại, sợ bị người khác chê với không có ai chơi cùng. Em thấy để kéo dài như vậy cũng không ổn. Các bác cho em xin ý kiến case này nên giải quyết sao ạ![]()
Đúng rồi. Đâu phải ai có trình độ cũng mở pk là ăn khách đâu. Tốt nhất làm thuê lương cao cho nhẹ đầu. Còn trình cũng làng nhàng thì nghỉ hẳn, trồng rau nuôi gà cho khoẻ.Em đồng cảm với bác vụ này. Mẹ em cũng là BS CK2, trưởng khoa 1 bệnh viện tuyến TW và là giảng viên đh Y HN, đợt 201x mẹ em cũng tự tin mở phòng khám tại nhà, đầu tư kha khá tiền vào, nhưng bệnh nhân lèo tèo, hôm mở hôm đóng rồi sau cũng phải đóng hẳn, mẹ em cũng 1 thời gian bị tủi thân, stress các thứ... Cũng không nhớ hồi ấy mẹ vượt qua giai đoạn ấy như thế nào, hỏi chắc chắn mẹ không nhận đâu, nhưng hồi ấy mẹ em vẫn còn làm ở viện nên cũng đỡ. Sau nghỉ hưu được bên VNVC mời về làm chuyên gia lương ổn nên cũng yêu đời lắm, giờ nghỉ nhà chăm cháu chăm cây rồi mà vẫn nhắc mãi kỷ niệm làm VNVC 1 thời gian màcó 1 số người không hợp làm chủ mà chỉ hợp làm thuê chuyên nghiệp thôi và mẹ em là 1 trong số đó
thề, định cmt y như thímt lại nhớ topic bà kia nuôi 14 con chó rồi báo con)
)rủ mẹ bác đi khiêu vũ, nhảy nhót ở mấy clb trong khu vực xem. Như mình hay đòi về hưu sớm, mà nghỉ việc tầm 2 3 tháng ko tiếp xúc với ai thì cũng v màNhà em có 4 người, phụ huynh em, trên em là một ông anh trai 9x. Có bố mẹ em vẫn duy trì cuộc sống ở quê, em và anh trai học tập và lm việc ở HN. Mẹ em sinh năm 70, ngày trước có công tác ở bệnh viện tuyến tỉnh ở quê, đợt tháng 8 vừa rồi xin nghỉ hưu sớm để bắt đầu giai đoạn hưu trí. Nhà em cx kh thiếu thốn lắm, thầy u đều làm trong môi trường làm việc thuộc nhà nc, đều lĩnh lương hưu tiệm cận 8 chữ số. Sơ qua thì mẹ em hướng nội, ít giao tiếp, ngày trc cx là sinh viên trường Y trong tỉnh, ra trường là bác sĩ CK I. Được một thời gian nghỉ hưu tới giờ có dấu hiện gầy đi, hay suy nghĩ lẩn thẩn, tính ngưng công tác thì làm một cái phòng khám nhỏ tại gia ( bố em cải tạo lại một gian nhỏ dưới nhà để tiếp khách ), nhưng vì chẳng mấy ai tới khám với mua thuốc nên mặc cảm, cho rằng hàng xóm xung quanh chê bản thân kém cỏi, vô dụng mới quanh quẩn xó nhà chứ không dám tìm việc tại phòng khám tư trên thành phố. Tối đến cơm nước xong thì hay về nhà ông bà ngoại em cách khoảng 5km, qua ngủ với bà theo kiểu con gái ngủ với mẹ, sáng hôm sau mới chịu về lại nhà ngồi phòng khám. Mấy hôm nay em có gọi điện hỏi thăm tình hình mẹ khá hơn chưa mà thấy suy sụp quá, kêu mẹ dẹp trò khám bệnh đi kiếm việc trên phố mà kêu cứ ngại, sợ bị người khác chê với không có ai chơi cùng. Em thấy để kéo dài như vậy cũng không ổn. Các bác cho em xin ý kiến case này nên giải quyết sao ạ![]()
việc mở phòng khám thím k thể mong có nhiều ng tới khám dc,Em đồng cảm với bác vụ này. Mẹ em cũng là BS CK2, trưởng khoa 1 bệnh viện tuyến TW và là giảng viên đh Y HN, đợt 201x mẹ em cũng tự tin mở phòng khám tại nhà, đầu tư kha khá tiền vào, nhưng bệnh nhân lèo tèo, hôm mở hôm đóng rồi sau cũng phải đóng hẳn, mẹ em cũng 1 thời gian bị tủi thân, stress các thứ... Cũng không nhớ hồi ấy mẹ vượt qua giai đoạn ấy như thế nào, hỏi chắc chắn mẹ không nhận đâu, nhưng hồi ấy mẹ em vẫn còn làm ở viện nên cũng đỡ. Sau nghỉ hưu được bên VNVC mời về làm chuyên gia lương ổn nên cũng yêu đời lắm, giờ nghỉ nhà chăm cháu chăm cây rồi mà vẫn nhắc mãi kỷ niệm làm VNVC 1 thời gian màcó 1 số người không hợp làm chủ mà chỉ hợp làm thuê chuyên nghiệp thôi và mẹ em là 1 trong số đó
e cx đang động viên mẹ, tối nào cx gọi điện, xong giao cho mẹ ít việc lặt vặt để làm như đi qua nhà bà ngoại, họ hàng, bạn bè; vài tối hỏi han mẹ kiến thức ngành y (lao,tim mạch, tiêu hóa). Nhưng nhiều lúc e kh biết mẹ có thực hiện đúng việc mình giao kh hay lại ngồi ở nhà tiếp, tại cứ khi nào e kêu mẹ làm chưa thì đều trả lời là để mai tính với tạm biết là như thế. E cx kh kêu mẹ tìm phòng khám đi làm trở lại luôn, vẫn cho thời gian củng cố tinh thần mà thấy gian truân quánếu về hưu tay nghề ổn hoặc chuyên môn tốt nhiều bệnh viện tư hoặc phòng khám họ mời làm việc mà fen,chế độ cũng ổn nữa,chỗ tôi mấy bs bv tỉnh về hưu được mời đến làm thu nhập mỗi ngày lương cứng 6-700k,tháng cũng ngoài 20tr mà cũng nhàn nữa,
fen tìm cho mẹ 1 chỗ làm để đi đi về về,chứ đang làm việc mà giờ ở nhà chơi cảm giác bản thân mình vô dụng nên cũng trầm cảm đấy
không thì kiếm mảnh vườn cho bà trồng rau nuôi gà..

thôi cố gắng động viên bà fen ạ,đang bận rộn công việc bây giờ rảnh rỗi rồi mở pk lại không có khách nghĩ bà cũng buồn,rồi bà lại suy nghĩ vớ vấn có khi nào do tay nghề nên không có khách.e cx đang động viên mẹ, tối nào cx gọi điện, xong giao cho mẹ ít việc lặt vặt để làm như đi qua nhà bà ngoại, họ hàng, bạn bè; vài tối hỏi han mẹ kiến thức ngành y (lao,tim mạch, tiêu hóa). Nhưng nhiều lúc e kh biết mẹ có thực hiện đúng việc mình giao kh hay lại ngồi ở nhà tiếp, tại cứ khi nào e kêu mẹ làm chưa thì đều trả lời là để mai tính với tạm biết là như thế. E cx kh kêu mẹ tìm phòng khám đi làm trở lại luôn, vẫn cho thời gian củng cố tinh thần mà thấy gian truân quá![]()
khủng hoản tuổi 50 àNhà em có 4 người, phụ huynh em, trên em là một ông anh trai 9x. Có bố mẹ em vẫn duy trì cuộc sống ở quê, em và anh trai học tập và lm việc ở HN. Mẹ em sinh năm 70, ngày trước có công tác ở bệnh viện tuyến tỉnh ở quê, đợt tháng 8 vừa rồi xin nghỉ hưu sớm để bắt đầu giai đoạn hưu trí. Nhà em cx kh thiếu thốn lắm, thầy u đều làm trong môi trường làm việc thuộc nhà nc, đều lĩnh lương hưu tiệm cận 8 chữ số. Sơ qua thì mẹ em hướng nội, ít giao tiếp, ngày trc cx là sinh viên trường Y trong tỉnh, ra trường là bác sĩ CK I. Được một thời gian nghỉ hưu tới giờ có dấu hiện gầy đi, hay suy nghĩ lẩn thẩn, tính ngưng công tác thì làm một cái phòng khám nhỏ tại gia ( bố em cải tạo lại một gian nhỏ dưới nhà để tiếp khách ), nhưng vì chẳng mấy ai tới khám với mua thuốc nên mặc cảm, cho rằng hàng xóm xung quanh chê bản thân kém cỏi, vô dụng mới quanh quẩn xó nhà chứ không dám tìm việc tại phòng khám tư trên thành phố. Tối đến cơm nước xong thì hay về nhà ông bà ngoại em cách khoảng 5km, qua ngủ với bà theo kiểu con gái ngủ với mẹ, sáng hôm sau mới chịu về lại nhà ngồi phòng khám. Mấy hôm nay em có gọi điện hỏi thăm tình hình mẹ khá hơn chưa mà thấy suy sụp quá, kêu mẹ dẹp trò khám bệnh đi kiếm việc trên phố mà kêu cứ ngại, sợ bị người khác chê với không có ai chơi cùng. Em thấy để kéo dài như vậy cũng không ổn. Các bác cho em xin ý kiến case này nên giải quyết sao ạ![]()



