Mình thấy day dứt lương tâm quá các thím ơi...

TYNTLRN

Senior Member
sắp đến cái giỗ thứ 9 của bố rồi. Thằng con bất hiếu này năm nay ko về thắp đc cho bố nén hương , mong bố an nghỉ :burn_joss_stick::burn_joss_stick::burn_joss_stick:
 

quanghaith2

Senior Member
Ngày 20 tháng 8 này là mẹ mình mất đúng 2 thất vì ung thư phổi + não (không rõ cái nào di căn cái nào), nhưng mình thấy mình bất hiếu và cắn rứt lương tâm lắm các thím ơi.

Đầu tháng 6 năm 2021 mẹ mình bỗng dưng hay quên, đi chợ mua đồ thì không nhớ mua gì, mình cứ nghĩ mẹ mình bị lẫn (bất hiếu lần 1)

Đến ngày 22 tháng 6 mình đưa mẹ đi làm giấy tờ dưới một cửa, nhưng mẹ lại không thể nào đọc viết nữa, mình thấy nghiêm trọng thật rồi, nên đưa mẹ đi khám bệnh viện tỉnh vào ngày 23 tháng 6

23 tháng 6 đi khám, do dịch covid nên phải xếp hàng chờ khám rất lâu, xếp ngoài cổng rồi xếp bắt số, rồi lại xếp trên phòng khám (xếp 3 lần), đi từ 6h30 sáng mà gần 10 giờ mới khám vì đi rất đông, vào thì mình khai bệnh, bác sĩ nó bảo alzheimer xong cho thuốc, mình xin xét nghiệm thì nó nói 500k lận, thôi về uống thuốc rồi tuần sau không hết thì làm luôn (mình cũng nghe nên đi về, bất hiếu lần 2)

nhưng về nhà mình thấy bệnh mẹ ngày càng nặng, mẹ lú lẫn nhiều, lấy bật lửa mở cửa, tay không cầm gì quơ qua lại bảo quét nhà, lấy hủ tâm mở lên xuống nói là đốt nhang cho ông bà (sáng nào thức mẹ cũng đốt), mẹ còn nói đau đầu nhiều, ngủ không còn biết đắp chăn nữa, mình thức rất nhiều đêm để canh mẹ ngủ và đi vệ sinh

ngày 29 tháng 6 (chưa đến ngày hẹn), mình sốt ruột nên cho mẹ đi khám xin xét nghiệm siêu âm, đóng 500k cầm kết quả mẹ mình u não, khối u rất bé, lúc này mình vẫn mơ hồ chưa hiểu u hay ung thư là thế nào, kêu chụp cản quang, mình xin chụp bác sĩ nó không cho,
rồi thằng bác sĩ nó cầm kết quả xem xong nó điện cho ai đó, rồi bảo chuyển lên chợ rẫy, mà dịch bệnh covid chỉ thị 15 cấm đi lại nên cũng không đi được, nó cũng không biết là lành hay ác vì không chụp cản quang (bệnh viện tỉnh mà không có chụp cái này, trong khi bệnh viện tư nhân lại có, hình như chúng nó chỉ lo chống covid), rồi nó cho mẹ mình về, không cho thuốc thang gì hết

mẹ mình về nhà, không thuốc, đau đầu nhiều, lú lẫn nhiều hơn, mình nghe chỉ nấu lá hoa đu đủ đực nên nấu cho mẹ uống 3-4 ngày vẫn không thấy khá hơn, mẹ mình ngủ nhiều, lúc tỉnh dậy đi tiểu thì thấy mẹ gục mặt xuống, mình khóc um sùm, may sao 10 phút sau mẹ tỉnh lại

hôm sau ngày 30 tháng 6 mình và anh trai chở mẹ xuống bệnh viện tâm thần, xếp hàng chờ hai tiếng cũng được khám, thằng bác sĩ nó xem bệnh án xong vứt xuống bàn, đuổi mẹ con mình về (vì bệnh viện này là chi nhánh con của bệnh viện tỉnh trên), nó nói trên đó không khám xuống đây ai khám được, nhìn mẹ ngồi phía sau ôm anh trai như một đứa con nít, nước mắt mình trào ra

Ngày 1 tháng 7 mình thấy mẹ quá tệ nên qua xin nhập viện cấp cứu, bệnh án vẫn là u não, bệnh viện cho nhập viện 2 ngày, tiêm thuốc gì đó, mẹ mình tỉnh lại nên nó cho về nhà, không lên chợ rẫy vì cách ly chỉ thị 15

Về nhà mẹ mình ăn uống được, nhưng vẫn ngủ li bì, đến chiều khoảng 16 giờ ngày 23 tháng 7 mẹ mình nói đau đầu quá, đập tay chân xuống giường sau đó tiểu ra quần, nhà mình chở mẹ qua bệnh viện nó nói chiều thứ 6 không xét nghiệm covid, không có bác sĩ, nếu nằm thì nằm ở đó chờ qua thứ 2 nhập viện, nhà mình không chịu nên chở mẹ về,
tối 20h mẹ mình lạnh ngắt nên có anh bà con kêu chở đi bệnh viên tư nhân tâm trí, lên đó họ nói trễ 20 phút nữa mẹ mình chết, 5-6 bác sĩ hợp lại hồi sức, kí giấy chích thuốc hồi sinh, mẹ mình co giật, ngưng tim, sau đó khoảng 22h mẹ mình thở lại được, bệnh viện cho làm tất cả xét nghiệm (tầm soát ung thư) mẹ mình bị ung thư phổi và não (không biết cái nào di căn cái nào),
họ nói không cứu được vì quá trễ rồi, u não đã lan ra gần nữa bán cầu não, lên chợ rẫy cũng vậy thôi, bác sĩ bó tay, nên kí giấy chích thuốc hồi sinh và sáng 24 tháng 7 cho mẹ mình về chờ ngày mẹ mất, mẹ mình bị méo miệng luôn, phải đút ăn bằng mũi và tiểu bằng ống thông bọng đái

2-3 ngày sao mẹ mình tỉnh lại, nhưng không thể ngồi hay đi được, 4-5 ngày sao mẹ tự rút ống ăn và ống đái vì nói khó chịu, mẹ muốn ngồi dậy, (mình cho mẹ uống sữa ensure), mẹ mình đếm 13-14-15-16-17-18-19-20, đếm 2 lần như thế, đi tiểu anh em mình phải đỡ khó khăn lắm

6-7 ngày sao mẹ khỏe hơn, nói chuyện được, muốn uống nước đá, anh em mình cho mẹ uống sữa và ăn cháo trắng,

8-10 ngày sao mẹ ngồi dậy được, nói chuyện tỉnh táo, muốn tự đi tiểu và đi được vài bước

Ngày thứ 14 mẹ mình đi lại được, anh trai mình cho mẹ ra trước nhà ngắm cảnh, phơi nắng, buổi chiều mẹ đòi đốt nhang cho tổ tiên

6 giờ sáng ngày thứ 15 (là ngày 7 tháng 8 năm 2021) mẹ mình co giật đến 15h30 chiều, anh em mình xót dạ lắm, mẹ giật và co cứng đau đớn lắm, sau đó mắt mẹ mở trừng và miệng nhai liên tục, tối 22h05 mẹ mình ra đi

Viết ra những dòng này trách bản thân mình bất hiếu, trách bác sĩ vô trách nhiệm, không lương tâm, đạo đức, chỉ dựa vào lí do chống dịch covid mà bỏ mặc những bệnh hiểm nghèo khác.
Ước gì mẹ mình sống thêm vài năm để mình báo hiếu, giảm thọ mình 10-20 năm cũng được, nhưng mẹ mình đã không còn trên đời nữa.
Thím nào còn cha/mẹ xin đừng làm cha/ mẹ khóc/ Đừng để buồn lên mắt cha/mẹ nghe không?
Đời người sinh - lão -bệnh - tử. Không ai tránh được vòng luân hồi này, nên thím đừng tự trách bản thân.
Bản thân căn bệnh ung thư là y học bó tay, dù có lên Chợ Rẫy cũng vậy thôi, thím phải hiểu sự thật nó là như vậy.
Mẹ thím đi rồi thì anh em cố thương yêu lấy nhau, như vậy là mẹ yên lòng. Thím ko nên tự trách bản thân gì cả.
 

Airbus A350

Senior Member
Mình được nghe nói là: khi một người gần chết vì bệnh thì lúc gần chết sẽ khỏe lại bất ngờ. Là vì trước đó họ đã 1 nửa ở thế giới bên kia, họ xin rằng cho khỏe lại vài hôm để ở cùng gia đình lần cuối. Vì vậy lúc mẹ bạn khỏe lại có nói gì thì ghi nhớ kĩ nhé.
:too_sad:

via theNEXTvoz for iPhone
 

conheobietnoi

Senior Member
Heo bị bố mẹ hắt hủi, đánh chửi đuổi ra khỏi nhà để tìm hạnh phúc riêng. Mỗi lần đọc truyện phật giáo bịa về Mục Liên Thanh Đề, xin tội cho mẹ ghẻ heo cũng thấy hối hận lắm. Chắc do nghiệp báo nhân quả từ mấy kiếp
ACJA04Q.png
 

tranaquarinna

Senior Member
Ngày 20 tháng 8 này là mẹ mình mất đúng 2 thất vì ung thư phổi + não (không rõ cái nào di căn cái nào), nhưng mình thấy mình bất hiếu và cắn rứt lương tâm lắm các thím ơi.

Đầu tháng 6 năm 2021 mẹ mình bỗng dưng hay quên, đi chợ mua đồ thì không nhớ mua gì, mình cứ nghĩ mẹ mình bị lẫn (bất hiếu lần 1)

Đến ngày 22 tháng 6 mình đưa mẹ đi làm giấy tờ dưới một cửa, nhưng mẹ lại không thể nào đọc viết nữa, mình thấy nghiêm trọng thật rồi, nên đưa mẹ đi khám bệnh viện tỉnh vào ngày 23 tháng 6

23 tháng 6 đi khám, do dịch covid nên phải xếp hàng chờ khám rất lâu, xếp ngoài cổng rồi xếp bắt số, rồi lại xếp trên phòng khám (xếp 3 lần), đi từ 6h30 sáng mà gần 10 giờ mới khám vì đi rất đông, vào thì mình khai bệnh, bác sĩ nó bảo alzheimer xong cho thuốc, mình xin xét nghiệm thì nó nói 500k lận, thôi về uống thuốc rồi tuần sau không hết thì làm luôn (mình cũng nghe nên đi về, bất hiếu lần 2)

nhưng về nhà mình thấy bệnh mẹ ngày càng nặng, mẹ lú lẫn nhiều, lấy bật lửa mở cửa, tay không cầm gì quơ qua lại bảo quét nhà, lấy hủ tâm mở lên xuống nói là đốt nhang cho ông bà (sáng nào thức mẹ cũng đốt), mẹ còn nói đau đầu nhiều, ngủ không còn biết đắp chăn nữa, mình thức rất nhiều đêm để canh mẹ ngủ và đi vệ sinh

ngày 29 tháng 6 (chưa đến ngày hẹn), mình sốt ruột nên cho mẹ đi khám xin xét nghiệm siêu âm, đóng 500k cầm kết quả mẹ mình u não, khối u rất bé, lúc này mình vẫn mơ hồ chưa hiểu u hay ung thư là thế nào, kêu chụp cản quang, mình xin chụp bác sĩ nó không cho,
rồi thằng bác sĩ nó cầm kết quả xem xong nó điện cho ai đó, rồi bảo chuyển lên chợ rẫy, mà dịch bệnh covid chỉ thị 15 cấm đi lại nên cũng không đi được, nó cũng không biết là lành hay ác vì không chụp cản quang (bệnh viện tỉnh mà không có chụp cái này, trong khi bệnh viện tư nhân lại có, hình như chúng nó chỉ lo chống covid), rồi nó cho mẹ mình về, không cho thuốc thang gì hết

mẹ mình về nhà, không thuốc, đau đầu nhiều, lú lẫn nhiều hơn, mình nghe chỉ nấu lá hoa đu đủ đực nên nấu cho mẹ uống 3-4 ngày vẫn không thấy khá hơn, mẹ mình ngủ nhiều, lúc tỉnh dậy đi tiểu thì thấy mẹ gục mặt xuống, mình khóc um sùm, may sao 10 phút sau mẹ tỉnh lại

hôm sau ngày 30 tháng 6 mình và anh trai chở mẹ xuống bệnh viện tâm thần, xếp hàng chờ hai tiếng cũng được khám, thằng bác sĩ nó xem bệnh án xong vứt xuống bàn, đuổi mẹ con mình về (vì bệnh viện này là chi nhánh con của bệnh viện tỉnh trên), nó nói trên đó không khám xuống đây ai khám được, nhìn mẹ ngồi phía sau ôm anh trai như một đứa con nít, nước mắt mình trào ra

Ngày 1 tháng 7 mình thấy mẹ quá tệ nên qua xin nhập viện cấp cứu, bệnh án vẫn là u não, bệnh viện cho nhập viện 2 ngày, tiêm thuốc gì đó, mẹ mình tỉnh lại nên nó cho về nhà, không lên chợ rẫy vì cách ly chỉ thị 15

Về nhà mẹ mình ăn uống được, nhưng vẫn ngủ li bì, đến chiều khoảng 16 giờ ngày 23 tháng 7 mẹ mình nói đau đầu quá, đập tay chân xuống giường sau đó tiểu ra quần, nhà mình chở mẹ qua bệnh viện nó nói chiều thứ 6 không xét nghiệm covid, không có bác sĩ, nếu nằm thì nằm ở đó chờ qua thứ 2 nhập viện, nhà mình không chịu nên chở mẹ về,
tối 20h mẹ mình lạnh ngắt nên có anh bà con kêu chở đi bệnh viên tư nhân tâm trí, lên đó họ nói trễ 20 phút nữa mẹ mình chết, 5-6 bác sĩ hợp lại hồi sức, kí giấy chích thuốc hồi sinh, mẹ mình co giật, ngưng tim, sau đó khoảng 22h mẹ mình thở lại được, bệnh viện cho làm tất cả xét nghiệm (tầm soát ung thư) mẹ mình bị ung thư phổi và não (không biết cái nào di căn cái nào),
họ nói không cứu được vì quá trễ rồi, u não đã lan ra gần nữa bán cầu não, lên chợ rẫy cũng vậy thôi, bác sĩ bó tay, nên kí giấy chích thuốc hồi sinh và sáng 24 tháng 7 cho mẹ mình về chờ ngày mẹ mất, mẹ mình bị méo miệng luôn, phải đút ăn bằng mũi và tiểu bằng ống thông bọng đái

2-3 ngày sao mẹ mình tỉnh lại, nhưng không thể ngồi hay đi được, 4-5 ngày sao mẹ tự rút ống ăn và ống đái vì nói khó chịu, mẹ muốn ngồi dậy, (mình cho mẹ uống sữa ensure), mẹ mình đếm 13-14-15-16-17-18-19-20, đếm 2 lần như thế, đi tiểu anh em mình phải đỡ khó khăn lắm

6-7 ngày sao mẹ khỏe hơn, nói chuyện được, muốn uống nước đá, anh em mình cho mẹ uống sữa và ăn cháo trắng,

8-10 ngày sao mẹ ngồi dậy được, nói chuyện tỉnh táo, muốn tự đi tiểu và đi được vài bước

Ngày thứ 14 mẹ mình đi lại được, anh trai mình cho mẹ ra trước nhà ngắm cảnh, phơi nắng, buổi chiều mẹ đòi đốt nhang cho tổ tiên

6 giờ sáng ngày thứ 15 (là ngày 7 tháng 8 năm 2021) mẹ mình co giật đến 15h30 chiều, anh em mình xót dạ lắm, mẹ giật và co cứng đau đớn lắm, sau đó mắt mẹ mở trừng và miệng nhai liên tục, tối 22h05 mẹ mình ra đi

Viết ra những dòng này trách bản thân mình bất hiếu, trách bác sĩ vô trách nhiệm, không lương tâm, đạo đức, chỉ dựa vào lí do chống dịch covid mà bỏ mặc những bệnh hiểm nghèo khác.
Ước gì mẹ mình sống thêm vài năm để mình báo hiếu, giảm thọ mình 10-20 năm cũng được, nhưng mẹ mình đã không còn trên đời nữa.
Thím nào còn cha/mẹ xin đừng làm cha/ mẹ khóc/ Đừng để buồn lên mắt cha/mẹ nghe không?
Cái gì qua thì cho qua, sống ở hiện tại, bước tiếp vào ngày mai.
Ung phổi với não di căn thì có hoá trị xạ trị, hay mổ các kiểu cũng ko quá 6 tháng nữa đâu. Ra đi mau đỡ đau đớn.

Hoá trị với xạ trị xong thì thân tàn ma dại
 

quanghaith2

Senior Member
cảm ơn các thím đã chia buồn và động viên em nhiều lắm

nhưng tinh thần em bây giờ không tốt lắm thím ơi
trước đây luôn mơ ước cố gắng xây một cái nhà nhỏ trên mảnh đất mẹ cho rồi đón mẹ qua ở, nhưng giờ mẹ mất rồi mình cũng không còn cần thứ gì nữa, đất đai, tài sản, tiền bạc... bây giờ em thấy mọi cố gắng , mọi thứ đó đều vô nghĩa, nơi em ở mà có lá ngón chắc em hái mà ăn luôn cho rồi, nhưng cũng sợ nếu bây giờ em chết anh trai em sẽ kg chịu nổi vì mẹ vừa mới mất, để tình hình ổn lại một tí và hết dịch, chắc làm một chuyến du lịch tây nguyên, miền trung xong đi luôn cho thanh thản, chứ em không còn lưu luyến hay nuối tiếc điều gì trên đời này nữa, 30 năm cuộc đời vui buồn cay đắng em đã nếm đủ rồi, còn gì để luyến tiếc nữa, em sống vì còn mẹ mà mẹ không còn thì em cũng sống chả để làm gì
Tầm bậy tầm bạ, thím chết thì mẹ thím vui hơn à?
Cố mà sống cho đàng hoàng.
 

1712

Đã tốn tiền
Ngày 20 tháng 8 này là mẹ mình mất đúng 2 thất vì ung thư phổi + não (không rõ cái nào di căn cái nào), nhưng mình thấy mình bất hiếu và cắn rứt lương tâm lắm các thím ơi.

Đầu tháng 6 năm 2021 mẹ mình bỗng dưng hay quên, đi chợ mua đồ thì không nhớ mua gì, mình cứ nghĩ mẹ mình bị lẫn (bất hiếu lần 1)

Đến ngày 22 tháng 6 mình đưa mẹ đi làm giấy tờ dưới một cửa, nhưng mẹ lại không thể nào đọc viết nữa, mình thấy nghiêm trọng thật rồi, nên đưa mẹ đi khám bệnh viện tỉnh vào ngày 23 tháng 6

23 tháng 6 đi khám, do dịch covid nên phải xếp hàng chờ khám rất lâu, xếp ngoài cổng rồi xếp bắt số, rồi lại xếp trên phòng khám (xếp 3 lần), đi từ 6h30 sáng mà gần 10 giờ mới khám vì đi rất đông, vào thì mình khai bệnh, bác sĩ nó bảo alzheimer xong cho thuốc, mình xin xét nghiệm thì nó nói 500k lận, thôi về uống thuốc rồi tuần sau không hết thì làm luôn (mình cũng nghe nên đi về, bất hiếu lần 2)

nhưng về nhà mình thấy bệnh mẹ ngày càng nặng, mẹ lú lẫn nhiều, lấy bật lửa mở cửa, tay không cầm gì quơ qua lại bảo quét nhà, lấy hủ tâm mở lên xuống nói là đốt nhang cho ông bà (sáng nào thức mẹ cũng đốt), mẹ còn nói đau đầu nhiều, ngủ không còn biết đắp chăn nữa, mình thức rất nhiều đêm để canh mẹ ngủ và đi vệ sinh

ngày 29 tháng 6 (chưa đến ngày hẹn), mình sốt ruột nên cho mẹ đi khám xin xét nghiệm siêu âm, đóng 500k cầm kết quả mẹ mình u não, khối u rất bé, lúc này mình vẫn mơ hồ chưa hiểu u hay ung thư là thế nào, kêu chụp cản quang, mình xin chụp bác sĩ nó không cho,
rồi thằng bác sĩ nó cầm kết quả xem xong nó điện cho ai đó, rồi bảo chuyển lên chợ rẫy, mà dịch bệnh covid chỉ thị 15 cấm đi lại nên cũng không đi được, nó cũng không biết là lành hay ác vì không chụp cản quang (bệnh viện tỉnh mà không có chụp cái này, trong khi bệnh viện tư nhân lại có, hình như chúng nó chỉ lo chống covid), rồi nó cho mẹ mình về, không cho thuốc thang gì hết

mẹ mình về nhà, không thuốc, đau đầu nhiều, lú lẫn nhiều hơn, mình nghe chỉ nấu lá hoa đu đủ đực nên nấu cho mẹ uống 3-4 ngày vẫn không thấy khá hơn, mẹ mình ngủ nhiều, lúc tỉnh dậy đi tiểu thì thấy mẹ gục mặt xuống, mình khóc um sùm, may sao 10 phút sau mẹ tỉnh lại

hôm sau ngày 30 tháng 6 mình và anh trai chở mẹ xuống bệnh viện tâm thần, xếp hàng chờ hai tiếng cũng được khám, thằng bác sĩ nó xem bệnh án xong vứt xuống bàn, đuổi mẹ con mình về (vì bệnh viện này là chi nhánh con của bệnh viện tỉnh trên), nó nói trên đó không khám xuống đây ai khám được, nhìn mẹ ngồi phía sau ôm anh trai như một đứa con nít, nước mắt mình trào ra

Ngày 1 tháng 7 mình thấy mẹ quá tệ nên qua xin nhập viện cấp cứu, bệnh án vẫn là u não, bệnh viện cho nhập viện 2 ngày, tiêm thuốc gì đó, mẹ mình tỉnh lại nên nó cho về nhà, không lên chợ rẫy vì cách ly chỉ thị 15

Về nhà mẹ mình ăn uống được, nhưng vẫn ngủ li bì, đến chiều khoảng 16 giờ ngày 23 tháng 7 mẹ mình nói đau đầu quá, đập tay chân xuống giường sau đó tiểu ra quần, nhà mình chở mẹ qua bệnh viện nó nói chiều thứ 6 không xét nghiệm covid, không có bác sĩ, nếu nằm thì nằm ở đó chờ qua thứ 2 nhập viện, nhà mình không chịu nên chở mẹ về,
tối 20h mẹ mình lạnh ngắt nên có anh bà con kêu chở đi bệnh viên tư nhân tâm trí, lên đó họ nói trễ 20 phút nữa mẹ mình chết, 5-6 bác sĩ hợp lại hồi sức, kí giấy chích thuốc hồi sinh, mẹ mình co giật, ngưng tim, sau đó khoảng 22h mẹ mình thở lại được, bệnh viện cho làm tất cả xét nghiệm (tầm soát ung thư) mẹ mình bị ung thư phổi và não (không biết cái nào di căn cái nào),
họ nói không cứu được vì quá trễ rồi, u não đã lan ra gần nữa bán cầu não, lên chợ rẫy cũng vậy thôi, bác sĩ bó tay, nên kí giấy chích thuốc hồi sinh và sáng 24 tháng 7 cho mẹ mình về chờ ngày mẹ mất, mẹ mình bị méo miệng luôn, phải đút ăn bằng mũi và tiểu bằng ống thông bọng đái

2-3 ngày sao mẹ mình tỉnh lại, nhưng không thể ngồi hay đi được, 4-5 ngày sao mẹ tự rút ống ăn và ống đái vì nói khó chịu, mẹ muốn ngồi dậy, (mình cho mẹ uống sữa ensure), mẹ mình đếm 13-14-15-16-17-18-19-20, đếm 2 lần như thế, đi tiểu anh em mình phải đỡ khó khăn lắm

6-7 ngày sao mẹ khỏe hơn, nói chuyện được, muốn uống nước đá, anh em mình cho mẹ uống sữa và ăn cháo trắng,

8-10 ngày sao mẹ ngồi dậy được, nói chuyện tỉnh táo, muốn tự đi tiểu và đi được vài bước

Ngày thứ 14 mẹ mình đi lại được, anh trai mình cho mẹ ra trước nhà ngắm cảnh, phơi nắng, buổi chiều mẹ đòi đốt nhang cho tổ tiên

6 giờ sáng ngày thứ 15 (là ngày 7 tháng 8 năm 2021) mẹ mình co giật đến 15h30 chiều, anh em mình xót dạ lắm, mẹ giật và co cứng đau đớn lắm, sau đó mắt mẹ mở trừng và miệng nhai liên tục, tối 22h05 mẹ mình ra đi

Viết ra những dòng này trách bản thân mình bất hiếu, trách bác sĩ vô trách nhiệm, không lương tâm, đạo đức, chỉ dựa vào lí do chống dịch covid mà bỏ mặc những bệnh hiểm nghèo khác.
Ước gì mẹ mình sống thêm vài năm để mình báo hiếu, giảm thọ mình 10-20 năm cũng được, nhưng mẹ mình đã không còn trên đời nữa.
Thím nào còn cha/mẹ xin đừng làm cha/ mẹ khóc/ Đừng để buồn lên mắt cha/mẹ nghe không?
đm thớt… :( . Kể nghe buồn quá… Thôi ráng sống tốt cho cả phần của mẹ đi.
 

Mắc Biết

Senior Member
Chia buồn với thớt. Nếu không chữa được mà cứ cố sống tiếp, mẹ thím ăn uống vệ sinh cũng khó chịu thì còn khổ hơn. Thôi coi như tuổi già sức yếu mới ra đi thì cũng sống hết đời người rồi, thớt cố sống tiếp cuộc đời của thớt
 

nickthu102

Senior Member
Đọc truyện của mày tao lại rưng rưng nước mắt nghĩ về bố tao. Hơn một năm ông mất rồi mà chưa một ngày nào tao không nghĩ về ông, ông ra đi đột ngột vì nhồi máu cơ tim. Tao chưa kịp báo hiếu cho ông, giá như tao có thể đổi được mạng sống của tao cho bố thì tao cũng sẵn sàng :too_sad:
 

superspam006

Senior Member
Chia buồn cùng bác thớt nhé, mình là người sống nội tâm nên đọc mấy dòng của bác thấy buồn quá, đi làm xa chả gặp được bố mẹ nhiều :too_sad:

via theNEXTvoz for iPhone
 

lytrada

Senior Member
Ngày 20 tháng 8 này là mẹ mình mất đúng 2 thất vì ung thư phổi + não (không rõ cái nào di căn cái nào), nhưng mình thấy mình bất hiếu và cắn rứt lương tâm lắm các thím ơi.

Đầu tháng 6 năm 2021 mẹ mình bỗng dưng hay quên, đi chợ mua đồ thì không nhớ mua gì, mình cứ nghĩ mẹ mình bị lẫn (bất hiếu lần 1)

Đến ngày 22 tháng 6 mình đưa mẹ đi làm giấy tờ dưới một cửa, nhưng mẹ lại không thể nào đọc viết nữa, mình thấy nghiêm trọng thật rồi, nên đưa mẹ đi khám bệnh viện tỉnh vào ngày 23 tháng 6

23 tháng 6 đi khám, do dịch covid nên phải xếp hàng chờ khám rất lâu, xếp ngoài cổng rồi xếp bắt số, rồi lại xếp trên phòng khám (xếp 3 lần), đi từ 6h30 sáng mà gần 10 giờ mới khám vì đi rất đông, vào thì mình khai bệnh, bác sĩ nó bảo alzheimer xong cho thuốc, mình xin xét nghiệm thì nó nói 500k lận, thôi về uống thuốc rồi tuần sau không hết thì làm luôn (mình cũng nghe nên đi về, bất hiếu lần 2)

nhưng về nhà mình thấy bệnh mẹ ngày càng nặng, mẹ lú lẫn nhiều, lấy bật lửa mở cửa, tay không cầm gì quơ qua lại bảo quét nhà, lấy hủ tâm mở lên xuống nói là đốt nhang cho ông bà (sáng nào thức mẹ cũng đốt), mẹ còn nói đau đầu nhiều, ngủ không còn biết đắp chăn nữa, mình thức rất nhiều đêm để canh mẹ ngủ và đi vệ sinh

ngày 29 tháng 6 (chưa đến ngày hẹn), mình sốt ruột nên cho mẹ đi khám xin xét nghiệm siêu âm, đóng 500k cầm kết quả mẹ mình u não, khối u rất bé, lúc này mình vẫn mơ hồ chưa hiểu u hay ung thư là thế nào, kêu chụp cản quang, mình xin chụp bác sĩ nó không cho,
rồi thằng bác sĩ nó cầm kết quả xem xong nó điện cho ai đó, rồi bảo chuyển lên chợ rẫy, mà dịch bệnh covid chỉ thị 15 cấm đi lại nên cũng không đi được, nó cũng không biết là lành hay ác vì không chụp cản quang (bệnh viện tỉnh mà không có chụp cái này, trong khi bệnh viện tư nhân lại có, hình như chúng nó chỉ lo chống covid), rồi nó cho mẹ mình về, không cho thuốc thang gì hết

mẹ mình về nhà, không thuốc, đau đầu nhiều, lú lẫn nhiều hơn, mình nghe chỉ nấu lá hoa đu đủ đực nên nấu cho mẹ uống 3-4 ngày vẫn không thấy khá hơn, mẹ mình ngủ nhiều, lúc tỉnh dậy đi tiểu thì thấy mẹ gục mặt xuống, mình khóc um sùm, may sao 10 phút sau mẹ tỉnh lại

hôm sau ngày 30 tháng 6 mình và anh trai chở mẹ xuống bệnh viện tâm thần, xếp hàng chờ hai tiếng cũng được khám, thằng bác sĩ nó xem bệnh án xong vứt xuống bàn, đuổi mẹ con mình về (vì bệnh viện này là chi nhánh con của bệnh viện tỉnh trên), nó nói trên đó không khám xuống đây ai khám được, nhìn mẹ ngồi phía sau ôm anh trai như một đứa con nít, nước mắt mình trào ra

Ngày 1 tháng 7 mình thấy mẹ quá tệ nên qua xin nhập viện cấp cứu, bệnh án vẫn là u não, bệnh viện cho nhập viện 2 ngày, tiêm thuốc gì đó, mẹ mình tỉnh lại nên nó cho về nhà, không lên chợ rẫy vì cách ly chỉ thị 15

Về nhà mẹ mình ăn uống được, nhưng vẫn ngủ li bì, đến chiều khoảng 16 giờ ngày 23 tháng 7 mẹ mình nói đau đầu quá, đập tay chân xuống giường sau đó tiểu ra quần, nhà mình chở mẹ qua bệnh viện nó nói chiều thứ 6 không xét nghiệm covid, không có bác sĩ, nếu nằm thì nằm ở đó chờ qua thứ 2 nhập viện, nhà mình không chịu nên chở mẹ về,
tối 20h mẹ mình lạnh ngắt nên có anh bà con kêu chở đi bệnh viên tư nhân tâm trí, lên đó họ nói trễ 20 phút nữa mẹ mình chết, 5-6 bác sĩ hợp lại hồi sức, kí giấy chích thuốc hồi sinh, mẹ mình co giật, ngưng tim, sau đó khoảng 22h mẹ mình thở lại được, bệnh viện cho làm tất cả xét nghiệm (tầm soát ung thư) mẹ mình bị ung thư phổi và não (không biết cái nào di căn cái nào),
họ nói không cứu được vì quá trễ rồi, u não đã lan ra gần nữa bán cầu não, lên chợ rẫy cũng vậy thôi, bác sĩ bó tay, nên kí giấy chích thuốc hồi sinh và sáng 24 tháng 7 cho mẹ mình về chờ ngày mẹ mất, mẹ mình bị méo miệng luôn, phải đút ăn bằng mũi và tiểu bằng ống thông bọng đái

2-3 ngày sao mẹ mình tỉnh lại, nhưng không thể ngồi hay đi được, 4-5 ngày sao mẹ tự rút ống ăn và ống đái vì nói khó chịu, mẹ muốn ngồi dậy, (mình cho mẹ uống sữa ensure), mẹ mình đếm 13-14-15-16-17-18-19-20, đếm 2 lần như thế, đi tiểu anh em mình phải đỡ khó khăn lắm

6-7 ngày sao mẹ khỏe hơn, nói chuyện được, muốn uống nước đá, anh em mình cho mẹ uống sữa và ăn cháo trắng,

8-10 ngày sao mẹ ngồi dậy được, nói chuyện tỉnh táo, muốn tự đi tiểu và đi được vài bước

Ngày thứ 14 mẹ mình đi lại được, anh trai mình cho mẹ ra trước nhà ngắm cảnh, phơi nắng, buổi chiều mẹ đòi đốt nhang cho tổ tiên

6 giờ sáng ngày thứ 15 (là ngày 7 tháng 8 năm 2021) mẹ mình co giật đến 15h30 chiều, anh em mình xót dạ lắm, mẹ giật và co cứng đau đớn lắm, sau đó mắt mẹ mở trừng và miệng nhai liên tục, tối 22h05 mẹ mình ra đi

Viết ra những dòng này trách bản thân mình bất hiếu, trách bác sĩ vô trách nhiệm, không lương tâm, đạo đức, chỉ dựa vào lí do chống dịch covid mà bỏ mặc những bệnh hiểm nghèo khác.
Ước gì mẹ mình sống thêm vài năm để mình báo hiếu, giảm thọ mình 10-20 năm cũng được, nhưng mẹ mình đã không còn trên đời nữa.
Thím nào còn cha/mẹ xin đừng làm cha/ mẹ khóc/ Đừng để buồn lên mắt cha/mẹ nghe không?
bạn đừng tự trách mình, ung thư mà phổi nữa thì nó đi nhanh lắm, kg kịp làm gì đâu, mình cũng từng trong hoàn cảnh này nên rất hiểu, thậm chí còn tệ hơn thế, kg đc như bạn.
Bạn cố gắng nghĩ lạc quan, làm những điều nếu mẹ bạn còn sống sẽ muốn bạn làm như thế nào, lấy đó làm động lực. Đừng nghĩ dại dột, bạn nên nhớ, bạn có làm sao thì người thân yêu bạn sẽ là người đau khổ nhất, giống như bạn bây giờ, hãy nghĩ người xung quanh nữa.
 

codart1

Senior Member
Đọc mà đắng quá, mình ko dám đọc hết. Bất giác nghĩ đến mẹ mình.
Mong bác thớt sớm nguôi ngoai. Bác ko hề bất hiếu đâu
 

YEUEMYTA

Senior Member
Chia buồn với bạn và gia đình, mong bạn sớm vượt qua nỗi đau để bước tiếp. Mong may mắn sẽ đến với bạn nhiều hơn.
Bản thân mình là bs, làm trong ngành 15 năm rồi. Ngày nào cũng phát hiện ra ít nhất 1 bệnh nhân ung thư nên thấu hiểu nỗi đau của BN và gia đình. Bạn có thể trách Bs cũng được, về thái độ, trình độ. Đó là 2 thứ vừa thiếu vừa yếu của các bs tuyến tỉnh ở VN hiện nay. Chỉ mong bạn hãy hiểu một phần cho họ. Dạo này Covid làm kiệt quệ cả ngành Y luôn, các bv luôn tập trung mọi nguồn lực vào con covid này để tránh nó xâm nhập vào trong khu điều trị nội trú, nơi có nhiều BN nặng. Chính vì vậy nhiều BN mang bệnh không dc thăm khám đầy đủ, dẫn đến bỏ sót bệnh.
Tình trạng này kéo dài ít nhất 2 năm nữa mới hi vọng thay đổi dù rất khó.
Bản thân mình cũng vừa đóng cửa pk tư tối nay đây. Vì quanh mình xuất hiện nhiều F0 rồi. Xác định đóng ít nhất 2 tuần, thiệt hại cũng vài chục củ. Nhưng biết sao được, nhiều người còn khó khăn hơn.

via theNEXTvoz for iPhone
 

bathidao

Senior Member
Chia buồn cùng bác. Đọc câu chuyện của bác, e cũng thấy rưng rưng. Mong mẹ bác an nghỉ
 

bongdaso243

Senior Member
Chủ thớt ơi, ai rồi cũng sẽ trải qua biến cố cuộc đời, điều cắn rứt nhất của cuộc đời mình là hối tiếc,.. Cuộc đời của mẹ bạn là mong muốn bạn thành người sống tốt với bản thân, yêu bản thân,... Hi vọng chủ thớt đọc được những dòng này của mình, vui vẻ lên yêu bản thân sống tốt để mẹ bạn hạnh phúc với những ước nguyện...
 
Top