Bữa giờ toàn thảm, nay tôi chuyển qua truyện khác cho vui tươi xíu nhé!
..............
DUYÊN
Cho thuê xe là nghề tay trái, còn nghề tay phải của tôi là mảng nông nghiệp. Đây là một trong những sản phẩm của farm: Trái dâu tằm!
Mùa thu hoạch dâu tằm cần nhiều nhân công, khi đó thì đi thuê. Vùng tôi chuyên canh lagim (legumes) nên nhân công luôn sẵn, họ tổ chức thành đội nhóm khá chuyên nghiệp. Báo số lượng người + loại công việc + giá ngày công cho họ trước khoảng một ngày thì cần bao nhiêu người cũng có.
Trong đám người làm công cho tôi nhiều năm qua, có một con nhỏ người đồng bào K'ho khá đặc biệt, tên Ha Sin. Ngoại hình nó thì bình thường thôi, có điều là nó nói tiếng Anh mọi lúc mọi nơi. Hồi đầu mặc dù câu được câu mất, nhưng nó nói tự nhiên, và líu lo suốt ngày. Mấy người làm cùng bảo rằng nó có ước mơ đi nước ngoài, mà do nghỉ học sớm; nhà nghèo nữa, ko có tiền ra trung tâm nên giờ nó tự luyện. Nó huyên thuyên nhiều quá mà người đi làm công thì có mấy ai biết tiếng Anh đâu, còn lo kiếm ăn từng bữa, ai rảnh mà tiếng anh tiếng em. Thành ra mọi người cứ cho rằng nó là đồ chập mạch.
Hồi mới gặp tôi, nó cũng yêu cầu tôi giao tiếp với nó bằng tiếng Anh. Tôi bảo mày bị dở người à? Đây là vườn dâu tằm, chứ có phải trung tâm Anh ngữ đâu. Mà anh thuê mày đến để hái dâu chứ có phải để luyện tiếng Anh tiếng Pháp đâu. Thôi dẹp, làm việc đi!
Chắc anh ko biết nói tiếng Anh chứ gì. Thế mà mọi người cứ bảo anh giỏi lắm - nó vừa làm vừa lẩm bẩm.
Ơ cái con này, mày coi thường anh à? Tự ái nổi lên, tôi bắn vài câu chửi tiếng Anh. Nó chỉ chờ có thế, cười phá rồi bắt thóp tôi luôn. Xong nó chỉnh đốn là giọng tôi phèn đậm chất Đông Lào, nói ngang phè phè. Tôi cãi lại, nhưng mà vụ này thì tôi ko thắng được nó rồi. Xưa tôi cũng có Du học, mà lâu quá rồi nên giờ chỉ đủ giao tiếp thôi chứ bảo accent với emphasize thì chịu. Trong khi nó đang hừng hực rèn luyện hàng ngày. Thôi thua nó vậy.
Mọi người nhìn 2 đứa tôi, vừa cười vừa lắc đầu, chắc họ nghĩ tôi cũng man mát ngang con bé đồng bào này....
Sau này dần cũng quen, mỗi lần gặp là 2 anh em cũng trao đổi qua lại bằng tiếng Anh. Trình tiếng Anh của nó lên thấy rõ. Trong khi của tôi thì có xu hướng cắm đầu như Bitcoin.
............
Bận có thằng Tây alo đặt thuê xe. Thằng này là Tây lông mà dài dòng vl. Ngoài chuyện thuê xe, nó còn yêu cầu thêm một bạn đồng hành traveling companion để tìm hiểu sâu về văn hóa bản địa. Rồi tiếp theo nó nói một tràng gì mà tôi nghe ko hiểu; cái éo gì mà liên quan đến healing chữa lành chữa rách nữa á.
Tôi thì cốt cho thuê được xe nên giả ngu ra vẻ hiểu chuyện, cứ à ừ mặc cho nó huyên thuyên về physical healing, soul healing rồi mediation, spiritual cái quần què gì đó. Còn yêu cầu về bạn đồng hành thì tôi tính kêu mấy đứa tourguide, có mà đầy, đám này hót còn hay hơn khướu. Thế là chốt deal! Tôi nhắn nó số Whatsapp mấy đứa tourguide, bảo bọn mày tự contact với nhau nhé. À nó tên Paul, dân Pháp nhợn!
Tới ngày giao xe, nó đi xe Thành Bưởi tới trạm Đức Trọng rồi đi xe trung chuyển qua nhà tôi lấy xe. Giao xe xong, tôi mới hỏi là đã tìm được bạn đồng hành chưa. Nó bảo chưa, vì những tourguide mà tôi giới thiệu không hiểu đủ về văn hóa bản địa để có thể chia sẻ phương pháp chữa lành. Nó sẽ tự đi tìm trên những chặng đường sắp tới. Ok thế thì kệ con mịa nhà mày. Chữa lành với cả chữa què; Tây lông mà cũng dẩm như mấy mợ Đông Lào, rõ lắm chuyện...
Thằng Tây lông thuê xe đến hôm thứ ba thì có chuyện. Bữa tôi đang trên vườn thì nó alo, kêu là đang gặp rắc rối trong bản người đồng bào. Tôi hỏi là vấn đề gì, nó nói lòng vòng mãi tôi ko hiểu, gì mà có người bảo lãnh hay không trả đúng tiền gì đó, nên xảy ra tranh cãi. Tôi bảo thế traveling companion của mày đâu. Nó bảo nó chưa tìm được, nên mới gọi tôi.
Tôi bảo tao cho thuê xe; tao hỗ trợ sửa xe, cứu hộ khẩn cấp khi xe có sự cố thôi chứ tao ko cung cấp dịch vụ hỗ trợ đánh ghen, cãi lộn! Nó bảo nó hiểu, nhưng mà giờ nó chưa tìm được bạn đồng hành, nên phiền đến tôi. Tâm thế nó đang bị thương tổn, làm ơn!
Nói vậy thôi chứ lát sau tôi cũng chịu giúp nó. Tôi bảo nó đưa dt cho mấy ông đồng bào, tôi thương lượng cho. Mấy cha đồng bào này ở Tutra, cách nhà tôi tầm 20 km, giọng Kinh lơ lớ, nói đi nói lại một hồi tôi mới hiểu. Đại khái là thằng Paul này phát quà bánh kẹo cho bọn nhỏ đồng bào chăn trâu; xong ko biết vì lý do gì mà mấy đứa nhỏ ăn xong bị đau bụng, có đứa còn bị ói. Thế là tụi nhỏ báo phụ huynh túm cổ thằng Paul lại. Giờ phải có người bảo lãnh thì bọn nó mới cho thằng Paul về.
Tôi mới bảo thằng này Tây lông đi du lịch thật đấy, ko phải người xấu đâu. Sự cố ngoài ý muốn, có gì tôi bảo lãnh cho nó. Nhưng ông đồng bào kêu là người Kinh không đáng tin, ko bảo lãnh được. Ơ hay, ai ko biết chứ tôi đây 100% đáng tin, thề có Giàng! Nhưng họ vẫn không chịu.
Thế bọn mày cần ai bảo lãnh? Ko lẽ kêu bố mẹ cô dì chú bác thằng Paul từ Pháp qua đây bảo lãnh à? Bọn mày làm quá là tao báo Công an. Đồng bào thôi chứ thổ dân cũng phải sống theo Pháp luật. À quên, thế tao kêu một đứa đồng bào khác bảo lãnh thì ok ko? Đám kia nói vậy thì được. Ok luôn!
Ha Sin ơi, ra đây anh nhờ chút việc! Mày chạy vào trong Cambutte một lát giúp anh. Xong tôi kể sự tình cho nó, bonus thêm đây là dịp tốt để mày practising English. Nó hồ hởi nhận lời ngay. Nhưng anh vẫn trả đủ ngày công chứ? Ừ anh trả đủ, đi lẹ đi. Xong tôi báo thằng Paul là có người vào tận nơi giúp, ok chưa.
Chưa đầy một tiếng sau, thấy con nhỏ đã chạy xe máy ra. Tôi hỏi việc thế nào, nó bảo xong rồi anh. Thế thằng Tây đi đâu rồi. Nó chỉ ra chỗ gốc cây sầu riêng, anh Paul đang chờ ở kia. Ơ ngon, con nhỏ được việc đấy. Tôi vẫy thằng Paul lại, nó cảm ơn rối rít, xong rồi nó bảo đã tìm thấy được traveling companion. Ai á, ko phải con Ha Sin chứ? Hai đứa nó nhìn nhau, nhìn tôi cười. Á à, bọn này hay đấy, mới thế mà đã chim nhau.
Con nhỏ xin tôi nghỉ luôn thời gian còn lại trong ngày nhưng yêu cầu tôi vẫn tính đủ ngày công, còn thằng Tây thì xin trả xe thuê luôn. Thế là tôi thiệt kép rồi, vừa mất người làm, vừa mất mối thuê xe. Nhưng nghĩ cũng đúng, Ha Sin nó là người bản địa, đúng mẫu thằng Tây lông đang tìm kiếm để healing. Trong khi đi với thằng Paul sẽ là dịp rất rất tốt cho con bé luyện tiếng Anh. Thằng Pháp nhợn này nghe chừng vốn tiếng Anh cũng thường thôi, nhưng rõ ràng so với accent phèn của tôi thì nó ăn đứt.
Sáng hôm sau, con bé nhắn tin là xin tôi nghỉ buổi sáng, để đưa thằng Paul đi thăm thú tiếp, chiều nó sẽ đi làm. Tôi bảo sao ko nghỉ nguyên ngày, chơi cho đã. Nó bảo dù nửa ngày thì vẫn phải đi làm còn kiếm tiền. Mày ngu lắm em ơi! Thằng này nhìn bẩn bẩn thế thôi chứ nó đầy tiền, bữa hôm anh chụp hình cái passport, thấy trong ví của nó có cả xấp tiền mặt. Mày giúp nó, nó phải trả phí là đương nhiên. Cứ bào mạnh vào. À nữa nó là dân Pháp nhợn, bọn này simp chúa. Tranh thủ mà đào đi, nghỉ nguyên ngày đi em.
Con nhỏ vâng dạ, thế là ngày hôm sau nó nghỉ nguyên ngày thật. Nhưng chắc tôi khuyên nhủ hơi quá đà, 3 ngày tiếp theo nó cũng nghỉ nữa. Thôi xong, dính nhau rồi. Ngày thứ năm, nó đi làm lại. Tôi bảo chán nhau rồi à, tỉnh lại mà hái dâu đi em, đừng mơ mộng. Nó bảo anh Paul về Sài Gòn sắp xếp công việc, tháng sau sẽ lên lại. Mơ đi em, nó lừa đấy. Mày còn dại lắm. Thôi tiếp tục hái dâu và luyện tiếng Anh với anh mày thôi. Nó bĩu môi, xổ vài câu tiếng Anh chê bai tôi.
Nhưng ko cần chờ đến một tháng, tầm 1 tuần sau, Ha Sin lại xin nghỉ làm. Tôi bảo nhà có việc gì à mày. Nó bảo ko ạ, anh Paul lên chơi. Úi, thằng Tây này gớm ăn đấy, nó lên mà ko thèm thuê xe tôi. À mà cũng đúng, 2 đứa nó đu nhau rồi thì đi xe con Sin, cần gì thuê xe tôi nữa. Tôi mất một mối làm ăn, còn chúng nó chính thức thành một cặp....
Mùa dâu tiếp theo, tôi alo hỏi là mùa này có làm cho anh không. Sin bảo dạ không anh, em đang đi học nghề nail và tóc. Ừ thôi vậy cũng tốt, có cái nghề, sau này cuộc sống sẽ đỡ vất vả - tôi nói kiểu phụ huynh khuyên nhủ con em. Nó còn khoe được Paul đưa đi du lịch khắp VN, giờ nó còn nói được cả tiếng Pháp nhé, ôi tôi tụt sau nó xa rồi...
............
Thêm một mùa dâu tằm nữa đi qua. Bữa tôi đang trên vườn thì hai đứa nó tới. Con nhỏ nói với tôi là thằng Paul bảo lãnh nó đi định cư. Giấy tờ tụi em lo xong rồi, ba ngày nữa sẽ bay. Em cảm ơn anh, nhân gian xoay quanh chữ DUYÊN, và riêng với tụi em, anh là người gieo mầm nó.
Nghe nó nói thế, sống mũi tôi thấy cay cay, nhưng vẫn vờ tỏ ra cứng rắn. Tôi xua tay bảo thôi mày văn vở quá, mày đi anh mừng thấy mịa luôn. Qua đó ráng sống tích cực, như những năm qua là ok. Nào có dịp về chơi thì ghé vườn anh hái chút dâu cho đỡ nhớ nghề...Nhưng giờ ai luyện tiếng Anh với anh đây?
Nó mỉm cười, ko nói nữa mà vừa chạy vừa vẫy tay chào tôi, thằng Paul cũng nói cảm ơn và tạm biệt. Tôi mỉm cười vẫy tay nhìn theo, mắt tôi cũng nhòe đi.
Hạnh phúc nhé Ha Sin, cô em sơn cước nhiều nghị lực!