Jetttttttttt
Senior Member
"Cho dù mình có gửi 1000 tin nhắn đi chăng nữa, chúng ta cũng ko thể quay lại được rồi.
Tạm biệt nhé! Chúc anh một đời bình an!"
Tạm biệt nhé! Chúc anh một đời bình an!"

Vợ mình cũng kể có 1 anh quản lý ở cty lúc vợ mới ra trường, lão cũng giỏi và giàu, k hiểu sao lại mê vợ mình lắm. Rồi cũng "thổn thức" tâm sự, tiếc nuối kiểu tương tự như này (hoàn cảnh lúc ấy là lão chưa cưới nhưng đã chuẩn bị mọi thủ tục để kết hôn với người yêu lâu năm rồi)."Em ước gì , mình gặp nhau lúc anh chưa rằng buộc..." Lời cuối em ấy nhắn khi vào Sài Gòn - đối với tôi có thể là 1 cơn say nắng cho 1 người có gia đình và tôi chỉ cảm nhận và im lặng... Sau đấy tôi và em ko liên lạc gì nhau nữa, bởi em ko muốn là kẻ phá hoại gia đình - còn tôi không muốn là kẻ phản bội gia đình nhỏ của mình. Chỉ là gặp nhau ko đúng thời điểm và cả hai chọn cách rời xa là tốt nhất...
Hy vọng rằng em sống thật tốt và hạnh phúc ! Sau này tôi mới biết là câu trong bài hát "như đã dấu yêu"![]()
Mình k cập nhật để giữ rank Member từ 2007, xong hệ thống tự động xác thực cho luôn

Sorry các bác, ko phải text mà nó là âm thanh luôn văng vẳng trong đầu mình.
- 20h30 15/10: Bố em 90% là ung thư máu cấp tính
- 6h50 11/12: Em kí vào tờ giấy xác nhận đưa người nhà xuất viện nhé. Kết quả máu của chú hôm nay rất xấu, anh sẽ kê thêm thuốc giảm đau
- 7h30 11/12: "Sao phải khóc, bố khỏe mà". Hà Nội hôm ấy trời mưa lạnh.
Sorry các bác, ko phải text mà nó là âm thanh luôn văng vẳng trong đầu mình.
- 20h30 15/10: Bố em 90% là ung thư máu cấp tính
- 6h50 11/12: Em kí vào tờ giấy xác nhận đưa người nhà xuất viện nhé. Kết quả máu của chú hôm nay rất xấu, anh sẽ kê thêm thuốc giảm đau
- 7h30 11/12: "Sao phải khóc, bố khỏe mà". Hà Nội hôm ấy trời mưa lạnh.
Gái nói được câu này hả bác, sau đó...Anh cố chấp đến bao giờ. Đến khi tận mắt anh thấy người ta nằm đè lên người em à
Mình nhặt trên tik tok. Gái vẫn còn thương mình chỉ chịu tha cho mình. Chưa đến mức tuyệt tình như vậyGái nói được câu này hả bác, sau đó...

Chuẩn, t đọc 1 lượt mấy trang thì tỉ lệ tình yêu chắc chiếm phần nhiềuKeanuHN;138082069 said:
Lúc còn trẻ, thường ko mấy ai cảm nhận được sự hiện diện của bố mẹ xung quanh mình, vì nó là điều hiển nhiên. Chỉ khi ngoài 30, ra đời đủ lâu, nếm trải đủ thế nào là người dưng nước lã, mới thấy kinh hãi về 1 ngày ko còn xa nữa, sáng thức dậy ko còn bố mẹ. Ko còn bánh mì treo sẵn đầu xe. Bữa tối ko sẵn có, sập át ko có ai sửa, bát tự rửa, quần áo tự giặt. Hết tiền ko có ai để xin. Mình ta với ngôi nhà trống, ko có hai người già nằm đó như đã từng mấy chục năm qua. Còn ai quan tâm đến ta nữa ko ? Anh, chị ? Vợ con, bạn bè ? Nhân sinh là phù du, nhưng bố mẹ là thực, khi bố mẹ ko còn, nó là siêu thực, là thăm thẳm. Vũ trụ điên rồ, đạo lý nào, tôn giáo nào, đạo đức nào bắt ta phải chịu đựng chuyện này ?!!
Sent from LGE LG-K220 using vozFApp
