Tôi dốt văn, nhưng thơ cũng thuộc vài bài.
Bài đầu tiên thuộc và giờ vẫn thuộc là bài Nhớ con sông quê hương.
Sở dĩ tôi nhớ bài này là vì mẹ tôi rất thích bài này, tôi nghe nhiều thành thử thuộc luôn (mẹ tôi ngày xưa nhớ được nửa quyển kiều):
Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Toả nắng xuống lòng sông lấp loáng
Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi?
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ
Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
Sông của miền Nam nước Việt thân yêu
Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy
Bầy chim non bơi lội trên sông
Tôi giơ tay ôm nước vào lòng
Sông mở nước ôm tôi vào dạ
Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả
Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông
Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến
Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển
Vẫn trở về lưu luyến bên sông
Hình ảnh cô em đôi má ửng hồng...
Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc
Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng "miền Nam"
Tôi nhớ không nguôi ánh sáng màu vàng
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
Tôi nhớ cả những người không quen biết...
Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy
Hình ảnh con sông quê mát rượi
Lai láng chảy, lòng tôi như suối tưới
Quê hương ơi! lòng tôi cũng như sông
Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
Không gành thác nào ngăn cản được
Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước
Tôi sẽ về sông nước của quê hương
Tôi sẽ về sông nước của tình thương
Một bài nữa tôi vẫn thuộc, thi thoảng khó khăn quá mang ra AQ tí cho dễ thở, là bài Bài ca lưu biệt của cụ Huỳnh Thúc Kháng
Trăng trên trời có khi tròn khi khuyết,
Người ở đời sao khỏi tiết gian nan.
Đấng trượng phu tuỳ ngộ nhi an,
Tố hoạn nạn hành hồ hoạn nạn.
Tiền lộ định tri thiên hữu nhãn,
Thâm tiêu do hứa mộng hoàn gia,
Mấy nhiêu năm cũng vẫn chưa già.
Nọ núi Ấn, này sông Đà,
Non sông ấy còn chờ ta thêu dệt.
Kìa tụ tán chẳng qua là tiểu biệt,
Ngựa Tái ông hoạ phúc biết về đâu!
Một mai kia con tạo khéo cơ cầu,
Thảy bốn bể cũng trong bầu trời đất cả.
Ư bách niên trung tu hữu ngã,
Dầu đến lúc núi sụp biển lồi, trời nghiêng đất ngả,
Tấm lòng vàng tạc đá vẫn chưa mòn.
Trăng kia khuyết đó lại tròn.
Ngoài ra còn thuộc một cơ số bài nữa, thi thoảng mang ra ngâm một vài câu:
- Màu thời gian (của Đoàn Phú Tứ) - tôi thích cài không gian cổ trang trong bài này
Tóc mây một món chiếc dao vàng
Nghìn trùng e lệ phụng quân vương
Trăm năm tình cũ lìa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng
Duyên trăm năm dứt đoạn
Tình một thuở còn hương
Hương thời gian thanh thanh
Màu thời gian tím ngát
- Thơ duyên (Xuân Diệu - không hiểu sao tôi rất thích bày này:
Con đường nhỏ nhỏ gió xiêu xiêu
Lả lả cành hoang nắng trở chiều
Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn
Lần đầu rung động nỗi thương yêu

- Tống biệt (Tản Đà) - đọc bài này cảm giác mất mát vãi
Cửa động
Đầu non
Đường lối cũ
Ngàn năm thơ thẩn bóng trăng chơi
Thêm một vài bài thơ tàu


- Tĩnh dạ tứ:
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng
Cúi đầu nhớ cố hương

- Phong kiều dạ bạc - không nhớ là đọc trong quyền nào, nhưng bài này tôi thuộc từ hồi cấp 2
Bản dịch này tôi thích nhất:
Trăng tà chiếc quạ kêu sương
Lửa chài cây bến sầu vương giấc hồ
Thuyền ai đậu bến cô tô
Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa hàn san
- Hoàng hạc lâu
Quê hương khuất bóng hoàng hôn
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai
//Đi làm chục năm giờ tâm hồn khô như ngói, chắc mai đi mua quyển Thi nhân Việt Nam đọc lại. Ngày xưa tôi thuộc toàn bộ quyển này, gồm cả các điển tích điển cố trong đấy