Viet*Wind
Member
Thật sự rất đồng cảm ace làm nghề y, đặc biệt các bác sĩ. Mình từng chăm ng thân ốm nhiều ngày tháng trên bệnh viện công, nên phần nào hiểu đc sự nhiệt huyết của các e sv.
Nhưng sự tâm huyết đấy hình như chỉ ở các e sv, và các b mới ra trường đc vài năm. Còn bs lâu năm, điều dưỡng, y tá, hộ lý có vẻ như phải đối mặt vs cơm áo gạo tiền nên có nhiều trường hợp làm những việc ko đúng đắn...những việc liên quan tới đạo đức của 1 bác sĩ.
Quãng tgian mình ở trên viện là lúc mình thấy rõ nhất vấn đề của bệnh viện công. Đặc biệt là đồng tiền, thứ làm ảnh hưởng rất lớn đến nhiệt huyết của 1 người làm trong ngành y.
Nhưng sự tâm huyết đấy hình như chỉ ở các e sv, và các b mới ra trường đc vài năm. Còn bs lâu năm, điều dưỡng, y tá, hộ lý có vẻ như phải đối mặt vs cơm áo gạo tiền nên có nhiều trường hợp làm những việc ko đúng đắn...những việc liên quan tới đạo đức của 1 bác sĩ.
Quãng tgian mình ở trên viện là lúc mình thấy rõ nhất vấn đề của bệnh viện công. Đặc biệt là đồng tiền, thứ làm ảnh hưởng rất lớn đến nhiệt huyết của 1 người làm trong ngành y.
Nếu cho y bs ko phải lo nghĩ nhiều về vấn đề kinh tế, thì y đức tất nhiên sẽ nâng cao hơn. Cũng như chồng kiếm đc nhiều tiền về cho gia đình, thì vợ cũng nhẹ nhàng vui vẻ dịu dàng hơn.
Những vị bác sĩ kính yêu, y tá diệu hiền. Bố mẹ cho chúng ta cuộc sống, bác sĩ cho chúng ta cuộc sống trọn vẹn hơn. Thế nên mình rất ghét mấy người chửi bới, hống hách ở bệnh viện 
