Tâm sự nghề y.

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề interpan
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Thật sự rất đồng cảm ace làm nghề y, đặc biệt các bác sĩ. Mình từng chăm ng thân ốm nhiều ngày tháng trên bệnh viện công, nên phần nào hiểu đc sự nhiệt huyết của các e sv.

Nhưng sự tâm huyết đấy hình như chỉ ở các e sv, và các b mới ra trường đc vài năm. Còn bs lâu năm, điều dưỡng, y tá, hộ lý có vẻ như phải đối mặt vs cơm áo gạo tiền nên có nhiều trường hợp làm những việc ko đúng đắn...những việc liên quan tới đạo đức của 1 bác sĩ.

Quãng tgian mình ở trên viện là lúc mình thấy rõ nhất vấn đề của bệnh viện công. Đặc biệt là đồng tiền, thứ làm ảnh hưởng rất lớn đến nhiệt huyết của 1 người làm trong ngành y.
 
Thật sự rất đồng cảm ace làm nghề y, đặc biệt các bác sĩ. Mình từng chăm ng thân ốm nhiều ngày tháng trên bệnh viện công, nên phần nào hiểu đc sự nhiệt huyết của các e sv.

Nhưng sự tâm huyết đấy hình như chỉ ở các e sv, và các b mới ra trường đc vài năm. Còn bs lâu năm, điều dưỡng, y tá, hộ lý có vẻ như phải đối mặt vs cơm áo gạo tiền nên có nhiều trường hợp làm những việc ko đúng đắn...những việc liên quan tới đạo đức của 1 bác sĩ.

Quãng tgian mình ở trên viện là lúc mình thấy rõ nhất vấn đề của bệnh viện công. Đặc biệt là đồng tiền, thứ làm ảnh hưởng rất lớn đến nhiệt huyết của 1 người làm trong ngành y.
Thật sự là thế :) Nếu cho y bs ko phải lo nghĩ nhiều về vấn đề kinh tế, thì y đức tất nhiên sẽ nâng cao hơn. Cũng như chồng kiếm đc nhiều tiền về cho gia đình, thì vợ cũng nhẹ nhàng vui vẻ dịu dàng hơn.
 
Thật sự là thế :) Nếu cho y bs ko phải lo nghĩ nhiều về vấn đề kinh tế, thì y đức tất nhiên sẽ nâng cao hơn. Cũng như chồng kiếm đc nhiều tiền về cho gia đình, thì vợ cũng nhẹ nhàng vui vẻ dịu dàng hơn.
Đồng ý với thím. Thật sự rất bất lực với chế độ đối đãi của nhà nước với các y bác sĩ.
Khi con ng ta ko còn phải lo về miếng cơm nữa thì họ mới làm tốt nhất được thứ mà họ đam mê.
Nếu mai này lấy đc cô vợ làm bác sĩ, chỉ muốn nói vs e ấy rằng:" e hãy cứ làm việc thật tâm và hết lòng với bệnh nhân, đặc biệt bệnh nhân nghèo. Tiền bạc cứ để a lo" 😘
 
Buồn !!!
Nhưng không phải buồn cho mình. Vì mình may mắn có con đường hành nghề khá trơn tru cho tới hiện tại. Buồn cho đồng nghiệp còn ở lại bv công của mình, từ điều dưỡng đến bác sĩ.
Bản thân mình đã trải qua thời gian làm bv công với vai trò bs, cũng lên được lãnh đạo khoa dù còn trẻ. Hiện tại mình đã ra làm tư một thời gian.
Nếu hỏi mình thích làm ở đâu hơn thì xin khẳng định là mình thích bv công hơn, từ môi trường, từ đồng nghiệp, đến cả bệnh nhân.
Có rất nhiều bệnh nhân kinh tế rất khó khăn neo đơn, nhưng tháng nằm viện 2-3 lần, cơm thì trông từng ngày vào cơm từ thiện, thử hỏi không có bv công thì họ sống sao, khi chi phí mỗi lần nằm viện đến chục triệu nếu không có BHYT.
Có cả đồng nghiệp của mình, lương cứng cả tháng là 5tr, trực cả ngày 24 tiếng được 180k chẵn, tính cả 25k hỗ trợ tiền ăn cho 24h. Có than có cực nhưng vẫn phải làm, các bác nghĩ xem học 6 năm vất vả, thêm 2 năm để có cchn, gắn bó gần như cả tuổi trẻ thì có nỡ bỏ nghề không. Quá bạc bẽo, nhưng không phải ai cũng ra tư được.
Chính sách lương của nhà nước cũng khó mà đòi hỏi thay đổi được.

Chỉ có thể cảm ơn các bạn đã ở lại mà thôi, cho dù vì bất cứ lí do gì.
Bạn bè em cũng làm bác sĩ nhiều, nên em cũng phần nào hiểu cảm giác của thím, qua đợt dịch vừa rồi, mới càng thấy bác sĩ bv công bị đối xử bạc bẽo.
 
Tôi nhà cũng gọi là có đk, ra trường thầy u mua ô tô, mua nhà đi làm cho bằng bạn bè, cuộc sống không đến nỗi khó khăn
Mấy năm trước thì cũng ok thôi, thu nhập 1 tháng quanh quanh 7m, nhưng làm vì bệnh nhân là chính, điều trị rất máu lửa, triển khai kỹ thuật, cập nhật phác đồ, giảng dạy sinh viên, cứu sống đc khá bệnh nhân sinh tử
Nhưng gần đây, chính xác là từ hồi tôi đi tán gái, gái ở cách nhà tôi tận 12km, chẳng nhẽ đi xe máy điện, thế là tôi phải đi ô tô, máy 2.0 ăn xăng dữ quá, lương tôi từ ngày xăng lên 30k là éo đủ nuôi ô tô, mà nghĩ đi nghĩ lại mình 30 tuổi rồi, chẳng nhẽ cứ thế này, lấy vk về lại xin tiền obg nuôi vợ con à
Tôi đành đi đánh bắt xa bờ, chân trong chân ngoài, mà khổ cái chỗ kia nó trả khá quá, mật độ công việc bằng 1/3 ở viện công, lượng chất xám còn thấp hơn, điều kiện dễ chịu lắm, mỗi tội hơi xa, cách 60km, nên tuần nào cũng lặn xuống 3 buổi, mà nó trả nhiều nên mình còn care bn chăm hơn ở viện, thêm 2 buổi trực 1 tuần nữa nên đúng ,là cày như trâu, 1 tháng chắc có 1 ngày được nghỉ t7
Mấy nay trong đầu cũng manh nha, chẳng nhẽ kiếm mẹ viện tư nào mà bay ra, sao phải lãng phí chất xám giá rẻ ntn
 
:beauty: Những vị bác sĩ kính yêu, y tá diệu hiền. Bố mẹ cho chúng ta cuộc sống, bác sĩ cho chúng ta cuộc sống trọn vẹn hơn. Thế nên mình rất ghét mấy người chửi bới, hống hách ở bệnh viện :rolleyes:

Gửi từ Xiaomi Redmi Note 4X bằng vozFApp
 
Bố tôi đi mổ xong bác sĩ đặt vấn đề 2tr tiền bồi dưỡng luôn. Chưa tính bác sĩ trực phòng 500k, mà phòng có 4-5 cái giường bệnh lúc nào chả full. 1 ông phải được giao cho mấy phòng. Làm nhà nước ai trông vào đồng lương :look_down:

via theNEXTvoz for iPhone
 
Thật sự rất đồng cảm ace làm nghề y, đặc biệt các bác sĩ. Mình từng chăm ng thân ốm nhiều ngày tháng trên bệnh viện công, nên phần nào hiểu đc sự nhiệt huyết của các e sv.

Nhưng sự tâm huyết đấy hình như chỉ ở các e sv, và các b mới ra trường đc vài năm. Còn bs lâu năm, điều dưỡng, y tá, hộ lý có vẻ như phải đối mặt vs cơm áo gạo tiền nên có nhiều trường hợp làm những việc ko đúng đắn...những việc liên quan tới đạo đức của 1 bác sĩ.

Quãng tgian mình ở trên viện là lúc mình thấy rõ nhất vấn đề của bệnh viện công. Đặc biệt là đồng tiền, thứ làm ảnh hưởng rất lớn đến nhiệt huyết của 1 người làm trong ngành y.
Cuộc sống đưa đẩy ai rồi cũng cơm áo gạo tiền thôi. Bản thân mình không cần nhưng gia đình gồm bố mẹ, vợ con cần. Mấy cái đấy mình không chối bỏ được. Các bạn trẻ mới ra trường lúc nào cũng ca bài ca "tiền không quan trọng, quan trọng là đam mê". Không phủ nhận nhưng khi các bạn ấy chưa phải dính vào cơm áo gạo tiền, vẫn có bố mẹ chu cấp thì không có vấn đề gì. Đợt rồi nhà tôi có việc, bay 200 củ trong 2 tháng, nghĩ mà may do mấy năm đi làm tiết kiệm được 500 củ, có chuyện là giải ngân ngay được, bữa 50 bữa 100, chứ không có 1 xu dính túi thì buồn.

Trừ khi có thật nhiều tiền mới nghĩ đến đam mê và nói được câu "tiền không quan trọng".
 
Buồn !!!
Nhưng không phải buồn cho mình. Vì mình may mắn có con đường hành nghề khá trơn tru cho tới hiện tại. Buồn cho đồng nghiệp còn ở lại bv công của mình, từ điều dưỡng đến bác sĩ.
Bản thân mình đã trải qua thời gian làm bv công với vai trò bs, cũng lên được lãnh đạo khoa dù còn trẻ. Hiện tại mình đã ra làm tư một thời gian.
Nếu hỏi mình thích làm ở đâu hơn thì xin khẳng định là mình thích bv công hơn, từ môi trường, từ đồng nghiệp, đến cả bệnh nhân.
Có rất nhiều bệnh nhân kinh tế rất khó khăn neo đơn, nhưng tháng nằm viện 2-3 lần, cơm thì trông từng ngày vào cơm từ thiện, thử hỏi không có bv công thì họ sống sao, khi chi phí mỗi lần nằm viện đến chục triệu nếu không có BHYT.
Có cả đồng nghiệp của mình, lương cứng cả tháng là 5tr, trực cả ngày 24 tiếng được 180k chẵn, tính cả 25k hỗ trợ tiền ăn cho 24h. Có than có cực nhưng vẫn phải làm, các bác nghĩ xem học 6 năm vất vả, thêm 2 năm để có cchn, gắn bó gần như cả tuổi trẻ thì có nỡ bỏ nghề không. Quá bạc bẽo, nhưng không phải ai cũng ra tư được.
Chính sách lương của nhà nước cũng khó mà đòi hỏi thay đổi được.

Chỉ có thể cảm ơn các bạn đã ở lại mà thôi, cho dù vì bất cứ lí do gì.
Các cụ vẫn biết lương cán bộ thấp đấy. Cơ mà sợ cb nv nhà nước lĩnh lương cao dân lại than nên k rót thêm tiền vào đâu. Nghịch lí cái vì thế lại sinh ra ăn bẩn. Lợi ích nhóm. Rồi lại hành dân. Cứ bảo đợt này lãnh đạo toàn người giỏi. Chứ em ngắm phải 1 thập kỉ nữa tư duy với tầm nhìn của các cụ bên trên mới khác đi được. May ra lúc ấy giá trị của con người cống hiến cho xã hội mới được về đúng vị trí. Hazz “ Giỏi. Nhưng sợ điều tiếng k dám làm thì cũng là loại phế “
 
Tôi nhà cũng gọi là có đk, ra trường thầy u mua ô tô, mua nhà đi làm cho bằng bạn bè, cuộc sống không đến nỗi khó khăn
Mấy năm trước thì cũng ok thôi, thu nhập 1 tháng quanh quanh 7m, nhưng làm vì bệnh nhân là chính, điều trị rất máu lửa, triển khai kỹ thuật, cập nhật phác đồ, giảng dạy sinh viên, cứu sống đc khá bệnh nhân sinh tử
Nhưng gần đây, chính xác là từ hồi tôi đi tán gái, gái ở cách nhà tôi tận 12km, chẳng nhẽ đi xe máy điện, thế là tôi phải đi ô tô, máy 2.0 ăn xăng dữ quá, lương tôi từ ngày xăng lên 30k là éo đủ nuôi ô tô, mà nghĩ đi nghĩ lại mình 30 tuổi rồi, chẳng nhẽ cứ thế này, lấy vk về lại xin tiền obg nuôi vợ con à
Tôi đành đi đánh bắt xa bờ, chân trong chân ngoài, mà khổ cái chỗ kia nó trả khá quá, mật độ công việc bằng 1/3 ở viện công, lượng chất xám còn thấp hơn, điều kiện dễ chịu lắm, mỗi tội hơi xa, cách 60km, nên tuần nào cũng lặn xuống 3 buổi, mà nó trả nhiều nên mình còn care bn chăm hơn ở viện, thêm 2 buổi trực 1 tuần nữa nên đúng ,là cày như trâu, 1 tháng chắc có 1 ngày được nghỉ t7
Mấy nay trong đầu cũng manh nha, chẳng nhẽ kiếm mẹ viện tư nào mà bay ra, sao phải lãng phí chất xám giá rẻ ntn
Bác chuyên khoa nào thế, giảng viên trường nào :beauty:
 
Bố tôi đi mổ xong bác sĩ đặt vấn đề 2tr tiền bồi dưỡng luôn. Chưa tính bác sĩ trực phòng 500k, mà phòng có 4-5 cái giường bệnh lúc nào chả full. 1 ông phải được giao cho mấy phòng. Làm nhà nước ai trông vào đồng lương :look_down:

via theNEXTvoz for iPhone
Chắc là BV tư chứ công chắc khó :v ít nhất BV chỗ e thực tập thấy 10 BS hết 8 BS làm vì đam mê rồi , một phần là Bs trẻ 2 là Bs già thì làm một lúc 2 BV nên làm ở BV công thấy cũng có tâm
P/s : đợt có người nhà BN vào cho tiền mà tháy không ai dám nhận hết :v
 
Chắc là BV tư chứ công chắc khó :v ít nhất BV chỗ e thực tập thấy 10 BS hết 8 BS làm vì đam mê rồi , một phần là Bs trẻ 2 là Bs già thì làm một lúc 2 BV nên làm ở BV công thấy cũng có tâm
P/s : đợt có người nhà BN vào cho tiền mà tháy không ai dám nhận hết :v
Tiền mặt giờ chẳng ai nhận bó túi riêng! Ngày xưa cực khổ và ý thức ban phát dịch vụ nên mới dấm dúi bỏ túi! Ngày nay kinh tế khá hơn, ý thức cao hơn, lòng tự trọng cao hơn, họ xem tiền đó như của bố thí thì họ ko nhận đâu! Tiền đó kêu trà sữa hay mua trái cây thì họ nhận!
 
1654990663908.png
một vozer nàođó cũng làm y
 
Tại sao một nước cấm vận như cuba mà y tế và giáo dục họ còn có thể đầu tư phát triển tầm thế giới. Mà Việt Nam thì cứ bị cơ chế kìm hãm
 
Nghề là do bản thân chọn, ko ai ép, đãi ngộ của nn với ngành y thì đã bàn nát nước từ cách đây mấy chục năm.
Khi than thở, ai cũng nói vì con người, đam mê, hy sinh...blah blah. Ấy vậy mà thực tế vào bv thì vô cảm, cẩu thả, vòi vĩnh, bố đời..., nhiều vụ scandal rợn người nhiều năm qua chắc cũng k liên quan y đức.

Btw, ở các tp lớn đúng là chưa gặp bs nào nghèo. Ở tuyến dưới mà điều trị bệnh nào phức tạp, chắc dc diễm phúc thử phác đồ của...heo.

Có gì đó mâu thuẫn...
 
Sửa lần cuối:
Buồn !!!
Nhưng không phải buồn cho mình. Vì mình may mắn có con đường hành nghề khá trơn tru cho tới hiện tại. Buồn cho đồng nghiệp còn ở lại bv công của mình, từ điều dưỡng đến bác sĩ.
Bản thân mình đã trải qua thời gian làm bv công với vai trò bs, cũng lên được lãnh đạo khoa dù còn trẻ. Hiện tại mình đã ra làm tư một thời gian.
Nếu hỏi mình thích làm ở đâu hơn thì xin khẳng định là mình thích bv công hơn, từ môi trường, từ đồng nghiệp, đến cả bệnh nhân.
Có rất nhiều bệnh nhân kinh tế rất khó khăn neo đơn, nhưng tháng nằm viện 2-3 lần, cơm thì trông từng ngày vào cơm từ thiện, thử hỏi không có bv công thì họ sống sao, khi chi phí mỗi lần nằm viện đến chục triệu nếu không có BHYT.
Có cả đồng nghiệp của mình, lương cứng cả tháng là 5tr, trực cả ngày 24 tiếng được 180k chẵn, tính cả 25k hỗ trợ tiền ăn cho 24h. Có than có cực nhưng vẫn phải làm, các bác nghĩ xem học 6 năm vất vả, thêm 2 năm để có cchn, gắn bó gần như cả tuổi trẻ thì có nỡ bỏ nghề không. Quá bạc bẽo, nhưng không phải ai cũng ra tư được.
Chính sách lương của nhà nước cũng khó mà đòi hỏi thay đổi được.

Chỉ có thể cảm ơn các bạn đã ở lại mà thôi, cho dù vì bất cứ lí do gì.

Cho Mình Hỏi Mấy Bé Đứng Ở Quầy Thuốc Và Quầy Thanh Toán Các Chi Phí Có Dễ Làm Quen Không Ạ? Cần Lời Chia Sẻ Của Dân Trong Nghề:)

Gửi từ Hòn Đảo Tềnh Yêu ❤ bằng vozFApp
 
Đọc thớt này thấy đúng là Lương y như từ mẫu thật.
Rất tôn trọng các bác sĩ có lương tâm về nghề nghiệp.

Mình chỉ có thắc mắc mong được các anh em trong nghề giải đáp. Đó là về thu nhập của bác sĩ.
Mình thì không nghĩ là bác sĩ nào cũng giàu. Gọi là đủ ăn thôi. Vì mình làm KTS cũng bị mang cái tiếng là giàu, nhưng ở trong chăn mới biết chăn có rận. Những ông tinh hoa thì không nói, chứ làm kts hay bác sĩ làng nhàng thì chắc thu nhập cũng chỉ cao hơn nhân viên văn phòng hay công nhân chút ít. Gọi là đủ sống và có tích lũy. Kiểu như công nhân lương 10tr thì kts và bác sĩ có thể thu nhập tới 15-20tr vậy. Nghe gấp đôi thì tưởng là kinh, nhưng cũng chả là cái vẹo gì trong thời buổi hiện nay.

Thế nhưng thấy bảo làm bs khổ lắm. Thi vào khó, học còn khó hơn. Đã thế thời gian học còn dài, tận 7 năm. Mà học xong ra cũng phải đi thực tập đâu mấy năm nữa mới chính thức được hành nghề bác sĩ. Vậy tính ra cũng ngót 10-12 năm ăn học rồi. Nhanh thì cũng phải 30 tuổi mới bắt đầu vào nghề, hết mẹ thanh xuân.

Như vậy thì điều gì khiến anh em theo nghề y? Vì thuần là yêu nghề và muốn cứu chữa người bệnh, hay là vì hi vọng nghề y sẽ kiếm được nhiều tiền hơn các nghề khác?
vậy Mun xinh làm được lương bao nhiêu rồi, Kts bạn mình lương 20 củ khoai trở lên hết rồi, 7-8 đứa trong nhóm chơi chung, còn đứa nào lương dưới 15 thì nó nhảy hết rồi, lương ko đủ để cống hiến tuổi trẻ, sức khoẻ
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
interpan,
Người trả lời cuối
Ria,
Trả lời
328
Lượt xem
43.690
Quay lại
Lên đầu trang