Thiết quyền tiểu tử

silvaonsky

Junior Member
Chương 1: Sự lợi hại của Boxing
*****************
Binh! Binh! Binh!
Từng cú đấm như trời giáng được một gã thanh niên giáng thẳng vào mặt của Thanh. Gã đang cố đưa tay ra chống đỡ và tìm cơ hội phản công. Cả hai ghì chặt lấy nhau, chiến đấu với nhau bằng bản năng, người nào cũng cố ghì đối thủ của mình xuống. Hai gã đàn ông ngã lăn ra đất khiến áo quần dính đầy vết bẩn. Mấy đứa con nít đi ngang thấy đánh nhau thì đứng lại nhìn, nhưng người lớn thấy vậy liền nhanh chóng xua chúng đi chỗ khác chơi. Bản thân họ thì lại đứng nhìn trận đấu diễn ra mà không hề có ý định gọi điện cho cảnh sát tới. Một hồi sau, cả hai người đó đứng dậy. Sau vài giây sượng sùng, người kia đưa cho Thanh vài tờ tiền rồi chào từ biệt.
Gạ kèo đánh nhau, từ lâu đã là một “nghề” của Thanh. Gã nhiều lúc cũng không hiểu vì sao mình lại thích đánh nhau đến thế. Rõ ràng là gã làm vì gã thích, chứ không phải vì món tiền thắng cuộc. Có thể cảm giác chiến thắng một người đã khiến cho hắn được thỏa mãn.
Thanh lang bạc ở đô thành đã lâu, sống cuộc đời lang bạc kỳ hồ và làm đủ mọi nghề để kiếm sống. Nhờ những trận đánh nhau khốc liệt, gã được những đứa nhóc hành nghề đánh giày, bán kẹo chevingum thần tượng và xin theo làm đàn em. Xin làm đàn em à? Được thôi! Thế là gã sống cứ như một con sư tử đầu đàn. Nằm trong chòi ngủ đợi đàn em đem tiền đến cống nạp. Thi thoảng có kèo thì lại đánh nhau hoặc là đi đòi lại công bằng cho các đệ tử. Ngày thường coi gã sướng như vua, chỉ ăn rồi ngủ. Thi thoảng lại dùng những thanh tạ tự chế để tập luyện thể lực. Nhưng khi đụng chuyện, thì mấy ai biết gã có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Ấy vậy mà gã vẫn sống khỏe nhờ vào sức trâu và bản lĩnh của mình. Đánh nhau nhiều khiến cho gã dù chưa học võ nhưng cũng đủ biết một vài “mánh” khiến cho đối thủ phải hạ giáp quy hàng. Sau những trận thoát chết ấy, tiếng tăm của Thanh bắt đầu lừng lẫy. Do địa bàn của gã nằm ở gần khu rạp hát Wenbie, cho nên người ta thường gọi gã là Thanh Wenbie, hoặc Wenbie để phân biệt với những tay giang hồ tên Thanh khác.
Một lần, có hai tay du thủ du thực nghe danh tiếng của Thanh nên tìm tới làm quen. Thanh vốn khá thích kết giao bạn hữu nên tỏ ra khá vui mừng mà đón tiếp họ. Thanh vui vẻ nói:
- Thì ra hai anh bạn đây cũng là người có tiếng trong giang hồ.

Người thanh niên dáng vẻ gầy ốm tên là Hoàng đáp:
- Tiếng tăm gì đâu huynh ơi, tụi bạn nó ghẹo nên nó đồn bậy vậy mà. Mà huynh có vợ con gì chưa?

Thanh đáp:
- Tui có vợ rồi, có đứa con năm nay cũng được bốn tuổi. Tui lấy vợ rồi chuyển về trong khu chung cư ở luôn.

Người thanh niên còn lại mặt mũi khá ba trợn giật mình:
- Ở chung cư luôn! Huynh làm ăn khấm khá vậy, bữa nào phải chỉ cho tụi đệ vài chiêu mới được nha. Thôi, dzô trăm phần trăm cái đi!

Cuộc nhậu diễn ra khá vui vẻ, cả ba đều tỏ ra quý mến “tài năng” của nhau. Nhưng đến khi gần tàn tiệc thì hai ông bạn kia lại bận “đi vệ sinh”. Đi đến mấy tiếng đồng hồ khiến Thanh phải móc tiền túi ra trả. Tuy nhiên bản tính Thanh vốn hào sảng, nên không để ý gì ba cái chuyện vặt. Chỉ thầm lầm bầm trong miệng “Để tao gặp lại tao đá bĩnh ruột. X con mẹ nhà tụi mày”.
*
**
***
Bẵng đi một thời gian, trong một lần nhậu chung với đám bạn ngoài chợ đầu mối. Hoàng nghe đám lâu la kể về chiến tích của Thanh thì cảm thấy nóng mặt. Lần gặp nhau lúc trước, Hoàng thấy Thanh cũng không có gì ghê gớm nên có ý khinh thường. Nay các anh em lại tỏ ra thần tượng Thanh nên Hoàng mới bực mình nói ẩu:
- Thằng mặt lol đó mà hay ho cái gì!!!

Chẳng may trong số đó, có một thằng mới vừa nhập băng của Thanh nhưng chưa kịp dọn đồ đi. Nó nhanh nhẩu thuật lại toàn bộ câu nói cho Thanh Wenbie nghe. Vừa nghe xong, Thanh đùng đùng nổi giận:
- DM nó, thằng xì ke đó dám kêu tao mặt lol!!

Thế là Thanh gửi thư, vờ hẹn Hoàng và Đông ra tiếp tục đối ẩm. Đông nhận được thư thì cảm thấy khá khó xử. Lần trước hai thằng đã trốn, làm cho Thanh phải giải quyết hết số tiền ăn nhậu. Không lẽ nó muốn trả thù? Đông nghĩ vậy và thầm lo lắng trong bụng. Nhưng rồi hắn lại nảy ra một độc kế, dù sao thì phân chia quyền lực với Hoàng cũng phần nào làm hạn chế gã. Phần là vì muốn nhân cơ hội này để làm lành với Thanh nên đã nhận lời. Gã lừa Hoàng ra chỗ hẹn, nói rằng có một ông Xì Thẩu muốn thu nạp hai gã làm đệ tử. Hoàng nghe vậy thì tin bạn mà ra chỗ hẹn đứng chờ. Thanh đứng phục sẵn ở gần đó, vừa nhìn thấy bóng Hoàng liền lao ra đấm đá túi bụi rồi bỏ chạy.
Hoàng không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra nên chỉ ôm đầu chịu trận. Sau khi đã định thần lại, nhìn bộ dáng chạy của kẻ vừa tấn công mình. Gã ngờ ngợ ra đó là tướng chạy của Thanh Wenbie.
Ngay lập tức, một toán bụi đời với đầy đủ dao búa ồ ạt tấn công vào địa bàn của Thanh Wenbie. Thanh Wenbie chỉ nuôi toàn đám cóc ké, không thể nào chống đỡ nổi nên đành phải tháo chạy. Tuy nhiên gã đã bị đàn em của Hoàng bao vây. Thanh la lên:
- Thằng hèn, ỷ đông ăn hiếp tao hả? Tao không sợ tụi bây đâu!

Hoàng cười nhạt:
- Hèn hả? Được rồi, vậy để tao chơi tay đôi với mày!

Hoàng cởi áo ra, để lộ hàng ba sườn, ba sống nhìn phát gớm. Thanh thấy thằng này ốm đói nên có ý coi thường. Hoàng chỉ mặt Thanh quát:
- Thắng tao thì tao cho mày đi!

Thanh chỉ vừa nghe dứt câu đã bay tới đấm Hoàng một cú toàn lực. Hoàng nhanh chóng đảo chân lách nhẹ nhàng qua một bên tránh cú đấm chợ búa của Thanh. Thanh vung đấm loạn xạ theo bản năng, nhưng Hoàng đã nhìn thấu toàn bộ những cú đấm của Thanh. Hắn di chuyển khôn ngoan tránh để Thanh chụp được mình, đồng thời tung ra những cú đấm thẳng chính xác vào mặt của Thanh. Nhìn bề ngoài thì Thanh không bị xây xát gì, mặt chỉ hơi bị đỏ khi trúng những cú đấm có vẻ yếu ớt đó. Thế nhưng sau loạt đấm thứ tư, Thanh bỗng trượt chân khụy xuống một cái, lắc lắc đầu vì bị choáng. Hoàng thấy Thanh đã thấm đòn nên không thèm tấn công nữa, mà ngạo nghễ đứng trước mặt Thanh và nói:
- Sao, chơi tiếp không? Hôm bữa mày đánh lén tao ghê lắm mà!

Thanh cố sức đứng dậy nhưng không được, dường như toàn bộ sức lực của Thanh đã biến mất. Tại sao? Tại sao những cú đấm “nhẹ hều” kia lại khiến Thanh bị nặng đến mức này. Trước giờ Thanh đã đánh với biết bao nhiêu thằng cộm cán, đã có ai làm cho Thanh thảm hại như vầy bao giờ đâu??? Đột nhiên Hoàng bị chảy máu cam, đàn em của gã thấy vậy liền xúm lại nhưng gã gạt ra:
- Chắc tao bị nóng trong người thôi, chứ thằng này có đấm trúng được tao cái nào đâu!

Hoàng đột nhiên cảm thấy đầu mình choáng choáng nên xua đàn em rút về, không quên buông lời đe dọa:
- Lần sau còn để tao gặp một lần nữa là tao đấm chết mm. Đi về!!!

Hoàng phun một cục nước miếng vào đầu Thanh trước khi quay gót bỏ đi. Trong đống phế liệu, một lão ăn mày chui ra đỡ lấy Thanh rồi cho Thanh uống nước. Thanh nuốt quá gấp nên bị sặc, ho sù sụ rồi nằm vật ra đất. Lão ăn mày nhìn Thanh rồi quay đầu nhìn bức tường mà khi nãy Thanh đấm Hoàng bị trượt mà trúng vào:
- Cú đấm mạnh quá, đấm như vậy mới là đấm chứ. Ê, ê- vả vào mặt của Thanh-. Cậu trai trẻ, tỉnh dậy đi, tỉnh dậy…
1600525601396.png
 

silvaonsky

Junior Member
Chương 2: Sự lợi hại của boxing 2
********************
Sau lần bị Hoàng đánh, uy tín của Thanh bị sa sút thảm hại. Những thằng đàn em ngày trước ra sức nịnh bợ, bây giờ đều tỏ ra khinh bạc Thanh. Địa bàn của Thanh cũng đã bị Hoàng và Đông chiếm cứ, bây giờ Thanh thậm chí phải ngủ ké cái lều rách của ông già lụm ve chai đã cứu mình. Chẳng hiểu sao, ông già đó lại tốt bụng với Thanh đến vậy. Chẳng những đã cứu Thanh thoát chết đợt đó, mà ông già còn nuôi luôn Thanh, lo cho Thanh cứ như con đẻ. Thanh nằm trong lều của ông già, trong đầu luôn nghĩ về trận đánh hôm trước. Tại sao, rõ ràng thằng đó đấm nhẹ hều mà sao Thanh bị nặng đến mức nằm gần một tháng vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Và tại sao những cú đấm uy lực của Thanh lại chẳng thể nào trúng được cơ thể gầy yếu của thằng xì ke đó. Những câu hỏi đó cứ liên tục bủa vây lấy tâm trí của Thanh. Ông già vừa về nhà sau khi bán xong mớ chai nhựa. Ông hỏi:
- Cậu thấy trong người sao rồi? Khỏe chưa?
Thanh nghe, nhưng lại không đáp. Rõ ràng một người phải tỏ ra biết ơn kẻ đã cưu mang mình chứ. Ông già nói tiếp:
- Cậu đói chưa, để tui nấu cho cậu miếng cháo nha!
Thanh im lặng hồi lâu mới đáp chậm rãi:
- Cháo ngán quá, ông còn cái gì khác hay không?
Ông già lầm lũi, lê cái chân tật của mình lục lọi thứ gì đó. Ông lôi ra một gói giấy rồi tươi cười:
- Hên quá, còn miếng mì. Cậu ăn đỡ nghen, hôm nay trời mưa quá tui lụm không được gì nên không có tiền…
Thanh không đáp, ông già nhìn Thanh một hồi rồi nấu mì cho gã ăn.
*
**
***
Đã trải qua hai tháng kể từ sau trận đánh oan nghiệt đó. Thanh vẫn cứ ở lì trong lều ông già, sống nhờ vào thức ăn mà ông đem về. Thời gian đã khiến Thanh trở nên gần gũi hơn với ông, Thanh buộc miệng:
- Tại sao bữa đó, tui lại thua thằng nhóc đó dễ dàng như vậy!
Ông già À! Lên một tiếng, dường như đó là câu hỏi mà ông muốn nghe từ chính miệng của Thanh. Ông cầm tay Thanh rồi nhìn thẳng vào mắt gã mà hỏi:
- Anh có biết thế nào kêu bằng đấm bốc hay không?
Thanh ngẩn người ra:
- Đấm bốc!?
Ông già cười rồi đáp:
- Sáng mai tui sẽ cho cậu biết thế nào gọi là đấm bốc!
Thanh tỏ ra khá tò mò, nhưng bây giờ gã cũng đã biết áy náy hơn những ngày đầu cho nên không còn nói năng cục súc nữa. Gã ngủ, ngủ để cho mau đến ngày mai, coi ông già sẽ có cái gì cho mình.
Sáng hôm sau, ông già gọi Thanh thức dậy rồi đưa gã ra vườn. Ở đó có một cái bao tròn căng được treo lủng lẳng trên một cái cây lớn. Ông già nói:
- Cái mà cậu thanh niên hôm bữa sử dụng để đánh cậu, người ta gọi là đấm bốc.
Ông già vừa nói vừa tiến tới bao cát phô diễn kỹ thuật. Dù động tác chân của ông lão bị hạn chế cho thương tật, nhưng những cú đấm đó rõ ràng là những thứ mà lần trước Hoàng đã thi triển trên người Thanh. Kể từ giây phút nhìn ông già tung đấm, không biết vì sao mà chiến khí của Thanh đã quay trở lại. Thanh gãi gãi đầu khiến cho gàu bay trắng xóa, miệng cười hà hà gằn giọng:
- X con mẹ mày, kỳ này mày sẽ chết với tao!
Thanh tiến tới gần chỗ ông già, nắm lấy tay ông rồi nói:
- Ông già, ông phải chỉ cho tui vụ đấm bốc này!
Ông già nhe răng ra cười, đột nhiên ông rơi lệ khiến Thanh ngạc nhiên:
- Ông bị sao vậy? Sao tự nhiên khóc vậy cha?
Ông già vội đưa tay lau nước mắt rồi đáp:
- Không, không có gì đâu cậu! Được rồi, vậy thì mình bắt đầu. Đầu tiên, cậu hãy đứng sao cho giống như tui vầy nè…
*
**
***
  • Ê, tụi bây coi kìa, hình như ông Thanh Wenbie phải không?
  • Ừ, đúng rồi. Tao thấy ổng chạy bộ ngang qua đây cả tháng rồi đó mày.
  • Sao tự nhiên ổng cứ chạy chạy vậy làm gì vậy ta? Hay là chạy theo ổng thử coi!
  • Đừng có điên, lo xin tiền nộp cho đại ca, không ổng bỏ đói là thấy mẹ đó con. Kệ mẹ ổng đi, tướng bự vậy mà bị Hoàng đại ca đánh như cái mền rách!
  • Ừ, thôi đi tụi bây ơi!!
Thanh cứ thế, đều đặn tập luyện không ngưng nghỉ. Ông già cũng vậy, ông đã quỳ lạy, van xin người ta cho vô làm những công việc nặng để kiếm tiền lo cho Thanh. Thanh thắc mắc:
- Sao dạo này ông về trễ dữ vậy ông già? Coi kìa, tui thấy ông dạo này xanh lắm đó nha.
Ông già cố nén tiếng thở mệt nhọc, cố nở nụ cười nói với Thanh:
- À, hổng có sao đâu, mà cái bao hôm bữa mới làm hôm nay lại rách nữa rồi hả?
Thanh tỏ vẻ chê bai:
- Ừ, bao gì mà dở quá, tui đấm có mấy cái nó đã rách rồi.
Ông già nhìn cái bao bị rách toác ra, mỉm cười hạnh phúc “Không phải là cái bao dở, mà là cú đấm của cậu quá mạnh. Rồi đây cậu sẽ trở thành siêu sao đấm bốc”
- Khụ khụ khụ
Ông già đưa tay lên che miệng, cảm thấy ướt ướt, ông xòe ra dưới ánh đèn dầu thì phát hiện toàn là máu. Thanh nghe ông già ho muốn bể phổi nên đi xuống:
- Sao ho dữ vầy nè?
Ông già nhanh tay chùi vệt máu vô tấm vải lều rồi lắc đầu, cười gượng:
- Ờ, đâu đâu có gì đâu. Tui nuốt miếng cơm nó khô quá nên ho đó mà.
Thanh nhìn ông già một cái rồi tiến ra sau vườn tập đấm vào không khí. Ông già thở dài, đưa đôi mắt ướt ướt nhìn ra. Không hiểu rằng ông đang suy nghĩ chuyện gì…
 

silvaonsky

Junior Member
Chương 3: Đấu quyền chợ đen
***************
- Ha, tao đã nói là mày gặp tao thì phải cụp đuôi bỏ chạy mà. Muốn bị ăn đòn nữa hả?

Thanh mỉm cười tự tin:
- Để coi thằng nào ăn đòn?

Thanh cởi áo ngoài ra, để lộ gân cơ hoàn mỹ, khác hẳn với cái bụng mỡ cách đó vài tháng. Hoàng thấy rằng Thanh cũng có chút tập luyện nên cũng không dám lơ là. Gã cũng cởi áo ra khoe xương sườn rồi thủ thế lườm Thanh. Thanh bất ngờ tấn công như vũ bão, những cú đấm thẳng tung ra chính xác khác hẳn với lần giao đấu trước đó. Dù đỡ được, nhưng sức nặng của những cú đấm đã khiến tay của Hoàng bị đau. Hoàng nói:
- Dm, mày cũng biết đấm bốc?

Thanh không trả lời mà tiếp tục tấn công, Hoàng đỡ mấy cú đấm mà cánh tay đã tê rần nên chọn cách né tránh chờ sơ hở phản công. Về lực bộc tác, Hoàng hoàn toàn không có cửa nẻo nào đối với Thanh. Nay đến cả những cú đấm lúc trước dễ dàng tung ra chính xác vào mặt Thanh cũng đã không còn hiệu quả. Thanh né đòn nhanh như một con bướm, những cú đấm tung ra cùng sức ép khiến Hoàng ngã lăn ra đất. Thanh được thế lao tới vồ lấy Hoàng…
*
**
***
- Trời ơi! Lớn chuyện rồi! Đại ca Hoàng bị đánh chết rồi

Ông già đang nằm dưỡng bệnh nghe tin động trời liền cố gắng lết dậy. Ông hỏi một thằng nhỏ bán báo dạo:
- Ê nhỏ, có chuyện gì mà rần rần vậy?

- Đại ca Hoàng bị đánh chết ở bến tàu rồi. Ra coi lẹ đi!

Ông già nghe xong, cảm thấy như sét đánh ngang tai. Ông lết lết cái chân tật của mình ra đến bến tàu. Ở nơi đó, ông thấy một gã mặt đầy máu, nằm bất động trên những cái bao bố. Thanh đã đánh chết Hoàng tại chỗ. Cảnh sát tiến hành điều tra nhưng không có kết quả. Nhân chứng dù có thấy Thanh đánh Hoàng, nhưng ai cũng ghét cách mà Hoàng sống từ bấy lâu nay nên không tố giác. Cuối cùng, vì đang trong thời loạn lạc, nạn nhân lại là một thằng đá cá lăn dưa, cặn bã xã hội nên sự việc cũng nhanh chóng chìm xuồng. Chỉ có tiếng tăm của Thanh nổi như cồn, không ai nói nhưng ai cũng ngầm biết Thanh là kẻ đã đánh chết Hoàng, kẻ sắp tham gia đấu quyền chợ đen để mang lại danh tiếng cho khu bến tàu.
 
Top