Thế giới càng lúc càng không yên ổn và kinh tế vẫn chưa thấy khởi sắc. Tôi cố gắng không đọc tin nhiều trên mạng, để tránh cho mình những suy nghĩ tiêu cực.
Mỗi lần ra chợ là nhìn thấy vật giá leo thang thêm nữa, cũng không biết tình trạng nầy sẽ tiếp tục đến bao lâu. Nơi đây, không còn là nơi đất lành chim đậu như thế kỷ trước. Mỗi ngày, vẫn có vô số người tìm cách đến định cư ở đây. Có lẻ, họ không biết được điều ấy.
Trải vỏ cây phần cuối, trên miếng đất trống. Người bạn đời dứt khoát, không cho tôi giúp. Người ấy nói " Em đứng đó, nhìn anh làm việc là giúp đở nhiều rồi đó ". Tôi không đồng ý nên trả lời " Những công việc em làm hiện tại, chỉ 1/5 so với trước đây thôi, không phải làm quá sức ". Người ấy nói tiếp " Nghe lời, đừng cứng đầu ". Tôi không đôi co tiếp, vì biết rỏ, chân tôi còn đau nhiều, thì người ấy chẳng để tôi phụ nữa.
Mỗi ngày, người bạn đời xoa bóp chân cho tôi, đều nhìn vết thương, ít nhất là 2 lần. Chỗ da bị nấm mọc, đã được bác sĩ Nishime cho toa thuốc khác, chờ 2 tuần sau, nếu không bớt, thì sẽ đổi toa thuốc mới . Ông ấy cũng cho y lệnh đi xét nghiệm máu, xem chức năng của gan và tuyến giáp. Tôi chưa biết kết quả nhưng hy vọng mọi thứ vẫn ổn.
Do bệnh nấm trên da rất dễ dàng lây lan, nên những vật dụng tôi dùng hàng ngày như : khăn tắm, mền, ga giường, quần áo, đều được giặt riêng, với nước nóng. Hiện tại, chổ da bị nấm không còn lan rộng ra và có lẻ, đang trên đường phục hồi, dù rất chậm.
Khớp xương tay , càng ngày càng đau. Tôi tự hỏi "Đôi bàn tay nầy, sẽ còn có thể xử dụng được bao lâu nữa đây. Có còn nấu được bao nhiêu bữa cơm cho người ấy ". Bệnh nầy chưa chữa xong, bệnh khác đã đến. Ôi !!!! Những căn bệnh tuổi già, thật khổ .