Tư tưởng pháp trị của Hàn Phi Tử

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề kienrong9x
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Trạng thái
Không mở để trả lời thêm.
Để đoán thử: tư tưởng độc, dị của dân Quốc đảo không bị tư tưởng văn minh đạI lục ảnh hưởng quá nhiều nếu họ không muốn. Tự chủ độc lập học tập văn minh nước ngoài theo ý mình triệt để
Ngược lại mới đau. Vì ngoài đảo khác văn hoá nên nhạt cái gì cũng khoái. Đọc nhật viết về họ mới hiểu mình ko biết gi
XGxqc0v.png
 
Cụ nhiều hồi ký lắm, mỗi thời kỳ có một bộ, hình như 5, 6 bộ, tôi thích nhất là Chiến đấu trong vòng vây

Vừa xem lại, chính xác là 6 cuốn: Từ nhân dân mà ra, Những năm tháng không thể nào quên, Chiến đấu trong vòng vây, Đường tới Điện Biên Phủ, Điện Biên Phủ - điểm hẹn lịch sử, Tổng hành dinh trong mùa Xuân toàn thắng.
đặt gạch để lúc nào rảnh mò tìm đọc xem sao
 
Thực ra sau thời nhà Tần thì các nhà thống trị Trung Hoa cổ đại nhận ra là có dùng hình pháp thì nhà nước mới có thể cường thịnh => áp dụng Pháp gia là bắt buộc.
Tuy nhiên hình pháp nặng nề triệt để quá thì dân chúng dễ sinh oán hận và phản kháng, kết quả sẽ đi vào vết xe đổ của nhà Tần.
Vậy câu hỏi đặt ra là áp dụng Pháp gia ở mức độ nào.
Cuối cùng họ đã chọn chính sách "trong Pháp ngoài Nho".
Tức là bề ngoài "độc tôn Nho gia" để định ra thứ bậc quân thần, lễ nghĩa, lề thói... đảm bảo quyền thống trị cho nhà vua, bên trong dùng hình pháp để răn đe - ban thưởng. Dân chúng mà phạm tội là do họ không biết "lễ nghĩa", cần được "giáo hoá", vì thế bớt phản kháng trước sự hà khắc của hình pháp. Dân chúng được thưởng là do "ân điển" của nhà vua.
Chính vì chính sách "tôn Nho" này khiến cách nhà tư tưởng bách gia bị trục xuất hoặc lùng giết gần hết, nhiều hệ tư tưởng triết học rất tiến bộ bị tuyệt diệt.
Tiêu biểu trong số này là "Mặc gia", một hệ tư tưởng cực kỳ hay và vượt thời đại, mà tôi rất thích. Trước thời Hán thì Mặc gia nổi tiếng và có sức ảnh hưởng trong dân chúng lớn hơn Nho gia rất nhiều. Tuy nhiên tư tưởng "bình đẳng" và "kiêm ái" của Mặc gia làm các nhà quân chủ bấy giờ ngứa mắt.
A có thể nói cho tôi biết thêm về mặc gia hoặc chỉ tôi vài quyển sách nói về hệ tư tưởng này được ko. Tìm đọc mà tài liệu ít quá, trước có xem phim binh pháp mặc công cũng tìm tòi về trường phái này.
 
A có thể nói cho tôi biết thêm về mặc gia hoặc chỉ tôi vài quyển sách nói về hệ tư tưởng này được ko. Tìm đọc mà tài liệu ít quá, trước có xem phim binh pháp mặc công cũng tìm tòi về trường phái này.
Mua Mặc Tử Nguyễn Hiến Lê

Thuyết kiêm ái nó còn không tưởng hơn cả không tưởng nữa, nên là đọc cho vui, tính ứng dụng bằng 0
 
vn có ông nào hơn tầm khổng tử, trang tử, mặc tử, thương ưởng, hàn phi tử không nhỉ, ngang tầm chắc có chu văn an, cao bá quát, nguyễn siêu
Một ông thầy giáo nghèo, già cả, neo đơn, bất đắc chí nương mình nơi thanh bạch; một thằng bố lếu bố láo, ăn đầu sóng nói đầu gió, làm ít nói nhiều, phản thần nghịch tặc ăn cái án chém ngang lưng, một ông phó bảng quan hàm như cái móng tay sau cũng về là người tử tế.
.
Thế mà thím đem so với người sáng lập Nho giáo ảnh hưởng mấy ngàn năm trong cái khu sinophere, so với Mặc Địch với thuyết kiêm ái tới giờ vẫn còn đầy giá trị, so với Vệ Ưởng đã đặt nền móng cho anh Chính thống nhất toàn cõi Trung Hoa, so với anh Phi đã đặt ra lý thuyết Pháp gia, nhân chi sơ tính bản ác, cai trị bằng pháp luật mà cho đến giờ tất cả các nước đều làm theo.
.
Rất quan ngại về nhân sinh quan, thế giới quan của thím. Rapper thì nên hát rap, ca sĩ thì nên ca hát, người ta khen không hết lời, chứ còn ca sĩ/nghệ sĩ/gừng sĩ các kiểu mà phát biểu về chính trị thì người ta sẽ kêu là phường tuồng hát, lũ xướng ca vô loài.
 
Một ông thầy giáo nghèo, già cả, neo đơn, bất đắc chí nương mình nơi thanh bạch; một thằng bố lếu bố láo, ăn đầu sóng nói đầu gió, làm ít nói nhiều, phản thần nghịch tặc ăn cái án chém ngang lưng, một ông phó bảng quan hàm như cái móng tay sau cũng về là người tử tế.
.
Thế mà thím đem so với người sáng lập Nho giáo ảnh hưởng mấy ngàn năm trong cái khu sinophere, so với Mặc Địch với thuyết kiêm ái tới giờ vẫn còn đầy giá trị, so với Vệ Ưởng đã đặt nền móng cho anh Chính thống nhất toàn cõi Trung Hoa, so với anh Phi đã đặt ra lý thuyết Pháp gia, nhân chi sơ tính bản ác, cai trị bằng pháp luật mà cho đến giờ tất cả các nước đều làm theo.
.
Rất quan ngại về nhân sinh quan, thế giới quan của thím. Rapper thì nên hát rap, ca sĩ thì nên ca hát, người ta khen không hết lời, chứ còn ca sĩ/nghệ sĩ/gừng sĩ các kiểu mà phát biểu về chính trị thì người ta sẽ kêu là phường tuồng hát, lũ xướng ca vô loài.
Các nước đang theo luật Civil law của La Mã bác ơi, Anh-Mỹ thì Common Law là cải tiến của Civil law.
 
A có thể nói cho tôi biết thêm về mặc gia hoặc chỉ tôi vài quyển sách nói về hệ tư tưởng này được ko. Tìm đọc mà tài liệu ít quá, trước có xem phim binh pháp mặc công cũng tìm tòi về trường phái này.
Bác có thể đọc hàn phi tử chương hiền học. Ổng bình các học thuyết đương thời. Em trích nguyên hiển học của hàn phi . Bình về nho, lão mặc. Phục vụ bác
(
CÁC HỌC THUYẾT DANH TIẾNG)
Các học thuyết danh tiếng[74] nhất trong đời là Nho và Mặc. Đạt tới mức cao nhất của Nho là Khổng Khâu, của Mặc là Mặc Địch. Sau khi Khổng Tử mất, có phái Nho của Tử Trương, phái Nho của Tử Tư, các phái Nho của họ Nhan, họ Mạnh, họ Tất Điêu, họ Trọng Lương, họ Tôn, họ Nhạc Chính[75]. Sau khi Mặc Tử mất, có các phái Mặc của họ Tương Lý, Tương Phu, họ Đặng Lăng[76]. Như vậy là sau Khổng Tử và Mặc Tử, Nho chia làm tám phái, Mặc tách làm 3 phái, chủ trương trái nhau, khác nhau mà đều tự cho là chân truyền của Khổng, Mặc. Khổng Tử và Mặc Tử đã không thể sống lại thì ai là người quyết định được học phái nào là chân chính cho đời?[77] Khổng Tử và Mặc Tử đều xưng tụng Nghiêu, Thuấn mà chủ trương khác nhau và đều tự cho là chân truyền của Nghiêu, Thuấn. Nghiêu, Thuấn đã không thể sống lại thì ai là người quyết định được học thuyết nào mới thực là của Nghiêu Thuấn? Đời Ngu và đời Hạ dài trên 700 năm, đời Ân và Chu dài trên 2000 năm,[78] mà còn không quyết định được Nho hay Mặc là chân chính; nay muốn khảo sát đạo cách đây 3000 năm của Nghiêu, Thuấn thì cơ hồ không sao xác định được! Không tham nghiệm được mà cứ xác định thì là ngu; không xác định được mà làm dùng làm chứng cứ thì là lừa gạt người ta. Vậy cứ căn cứ vào các tiên vương mà theo đạo Nghiêu, Thuấn, nếu không phải là ngu, cũng là lừa gạt thiên hạ. Cái học ngu và gạt người ấy, hỗn tạp và mâu thuẫn[79] ấy bậc minh chủ không chấp thuận.
Lễ chôn cất của phái Mặc, mùa đông thì mặc y phục mùa đông, mùa hè mặc y phục mùa hè, áo quan làm bằng gỗ cây đồng, dày ba tấc, để tang ba tháng; các vua chúa đời nay khen là tiết kiệm và tôn trọng (phái Mặc). Phái Nho phá sản vào việc chôn cất, không có tiền thì đi vay rồi đợ con trừ nợ, để tang ba năm, thân hình tiều tụy phải chống gậy mới đi được, các vua chúa đời nay khen là nhân hiếu, và tôn trọng (phái Nho). Nhưng nếu khen Mặc là tiết kiệm thì tất phải chê Nho là xa xỉ; khen Khổng Tử là hiếu thì phải chê Mặc Tử là có tội.
Nho với Mặc, có hiếu với có tội, xa xỉ với tiết kiệm, (trái ngược nhau như vậy), mà các bậc vua chua lại tôn trọng cả hai! Họ Tất Điêu chủ trương (trước sự nguy hiểm) không được biến sắc, chớp mắt (nghĩa là không tỏ vẻ sợ sệt); mình làm bậy thì dù là bọn nô tì mình cũng phải nhường, mình chính trực thì dù trước các vua chư hầu mình cũng dám nổi giận; các vua chúa đời nay cho là cương trực[80] nên tôn trọng. Tống Vinh Tử[81] chủ trương không tranh đấu, không trả thù, không cho bị tù tội là xấu hổ, không cho bị người ta khinh là nhục, các bậc vua chúa cho là khoan dung, nên tôn trọng. Nhưng nếu khen sự cương trực của Tất Điêu là phải thì phải chê sự khoan thứ của Tống Vinh là sai; mà nếu khen sự khoan thứ của Tống Vinh là phải thì phải chê sự táo bạo của Tất Điêu là trái. Hai ông ấy (trái nhau như vậy) khoan dung với cương trực, nhân thứ với táo bạo, mà các bậc vua chúa lại tôn trọng cả hai! Cái học ngu và lừa gạt, các lời tranh luận hỗn tạp và mâu thuẫn đó, các bậc vua chúa đều tin cả, cho nên kẻ sĩ trong thiên hạ, bàn luận không biết lấy gì làm tiêu chuẩn, hành động không có chủ trương nhất định. Nước đá và than (hồng) không thể đựng chung với nhau lâu được, nóng và lạnh không thể cùng tới một lúc; cái học hỗn tạp, mâu thuẫn không thể lưỡng lập mà không loạn. Nay cùng nghe theo những cái học hỗn tạp, cùng làm theo những lời mâu thuẫn nhau thì làm sao khỏi loạn cho được? Nghe và làm như vậy thì trong việc trị nước, kết quả tất cũng phải như vậy.

Đa số học giả đời nay nói đến việc trị nước đều bảo: “Cấp đất cho người nghèo, cho người không có tư sản được đủ ăn”. Nay có người cũng như những người khác, không trúng mùa, không có nguồn lợi nào khác mà riêng được dư ăn, thì nếu không phải nhờ siêng năng, tất là nhờ tiết kiệm. Lại có những người như những người khác, không gặp năm đói kém, không bị tật bệnh, tội lỗi gì mà riêng cùng khốn, thì nếu không phải là do xa xỉ, tất là do biếng nhác. Xa xỉ và biếng nhác thì nghèo, siêng năng và tiết kiệm thì giàu. Nay bậc vua chúa thu thuế của người giàu để bố thí cho người nghèo, thế là cướp của người siêng năng và tiết kiệm để phát cho kẻ xa xỉ, biếng nhác, như vậy mà muốn cho dân gắng sức làm lụng, tiêu pha bớt đi thì không thể được.

Nay có người chủ trương không vô thành bị nguy, không vô quân đội, không chịu đổi một sợi lông chân lấy cái lợi lớn là có cả thiên hạ[82] mà bậc vua chúa đời này lại tôn kính, trọng cái trí, đề cao cái đức của họ, khen là kẻ sĩ khinh ngoại vật, trọng đường sinh. Bậc vua chúa để sẵn ruộng tốt, nhà to, đặt ra quan tước bổng lộc, là để cho dân đem cái chết vì mệnh lệnh đổi lấy những cái đó; nay lại tôn kính kẻ sĩ khinh ngoại vật trọng đường sinh, mà muốn dân hi sinh cho vua chúa, thì không thể được. Thu chứa sách cho nhiều, tập tành đàm luận, tụ họp đồ đảng, nghiên cứu văn học và biện luận, mà bậc vua chúa đời nay lại tôn kính, bảo: “Trọng hiền sĩ là đạo của tiên vương”. Nhưng quan lại đánh thuế là đánh vào nông dân, mà vua chúa nuôi là nuôi kẻ học sĩ. Nông dân phải nộp thuế nặng, mà kẻ học sĩ thì được thưởng nhiều, như vậy mà muốn cho dân gắng sức làm lụng và bớt bàn luận thì không thể được. Lập tiết tháo, gây danh tiếng, giữ nghĩa khí không để cho ai xâm phạm, lời oán trách mà tới tai là rút kiếm ra đuổi theo, mà bậc vua chúa đời nay lại tôn kính, khen kẻ sĩ biết trọng danh dự. Người có công chém đầu giặc (cho nước) thì không thưởng mà kẻ dũng cảm chiến đấu cho mình thì được vinh hiển, như vậy mà muốn cho dân hăng chiến đấu, cự với địch, không đấu tranh riêng cho mình, thì không thể được. Thời bình thì nuôi nho sĩ và hiệp khách, tới thời loạn nạn thì dùng kẻ sĩ mang khí giới, thế là kẻ được nuôi không phải là kẻ cần dùng, mà kẻ cần dùng tới lại không được nuôi, loạn do đó mà ra. Vả lại bậc vua chúa nghe các học giả, nếu cho lời họ là phải thì nên bổ nhiệm họ làm quan mà dùng họ, nếu cho lời là trái thì nên đuổi họ đi để trừ mầm loạn. Nay cho lời họ là phải mà không bổ nhiệm họ, cho lời họ là trái mà không trừ mầm loạn. Cái phải không được dùng, cái trái không bị trừ, suy vong do đó mà ra.)
 
Sửa lần cuối:
Ngược lại mới đau. Vì ngoài đảo khác văn hoá nên nhạt cái gì cũng khoái. Đọc nhật viết về họ mới hiểu mình ko biết gi
XGxqc0v.png
Bác nói tới vụ ngoài đảo vậy tại sao những đảo quốc ở ĐNA như Phil hay Indo chúng nó chẳng có những giá trị như thằng Nhật vậy? Hoa kiều ở những quốc gia này ngày xưa cũng đâu phải ít.
 
Hàn Phi có mấy cái ví dụ về thế giới quan hay phết, theo ông thì mọi mối quan hệ trong xã hội đều gắn với lợi ích cả, con người đối tốt với nhau cũng chỉ vì tư lợi.

Mối quan hệ cha con: "Cha mẹ không săn sóc con kĩ khi nó còn nhỏ thì lớn lên nó oán mình. Con được nuôi cho thành người mà cung dưỡng cha mẹ không được hậu thì cha mẹ oán trách nó. Cha con là tình trí thân mà còn oán nhau là do ai nấy đều muốn người khác phải vì mình."

Mối quan hệ vợ chồng: "Đàn ông năm chục tuổi vẫn còn hiếu sắc mà đàn bà ba chục tuổi sắc đã tàn. Vợ sắc đã tàn mà ở với ông chồng hiếu sắc tất sẽ sợ mình bị hắt hủi. Đó là lẽ tại sao hoàng hậu luôn mong vua chết sớm. Do đó có những vụ đầu độc và thắt cổ lén, bậc vua chúa chết vì bệnh chưa được phân nửa. Cho nên số người thấy vua chết có lợi mà nhiều thì tính mạng của vua sẽ nguy."

Mối quan hệ vua tôi: "Bề tôi muốn không có công mà được thưởng, còn vua thì muốn bề tôi phải hi sinh cho mình mà đừng kể công."

Mối quan hệ trong xã hội: "Thày lang khéo mút vết thương, ngậm máu bệnh nhân đâu phải vì tình mà chỉ vì lợi. Thợ đóng xe mong cho nhiều người giàu sang, còn thợ quan tài mong cho nhiều người chết yểu, không phải vì thợ đóng xe có lòng nhân ái còn thợ quan tài tàn nhẫn, chỉ vì người ta không giàu sang thì không mua xe, người ta không chết thì quan tài không bán được. Thợ đóng quan tài không hề ghét người, nhưng người ta chết thì chú ta mới có lợi".
 
Hàn Phi có mấy cái ví dụ về thế giới quan hay phết, theo ông thì mọi mối quan hệ trong xã hội đều gắn với lợi ích cả, con người đối tốt với nhau cũng chỉ vì tư lợi.

Mối quan hệ cha con: "Cha mẹ không săn sóc con kĩ khi nó còn nhỏ thì lớn lên nó oán mình. Con được nuôi cho thành người mà cung dưỡng cha mẹ không được hậu thì cha mẹ oán trách nó. Cha con là tình trí thân mà còn oán nhau là do ai nấy đều muốn người khác phải vì mình."

Mối quan hệ vợ chồng: "Đàn ông năm chục tuổi vẫn còn hiếu sắc mà đàn bà ba chục tuổi sắc đã tàn. Vợ sắc đã tàn mà ở với ông chồng hiếu sắc tất sẽ sợ mình bị hắt hủi. Đó là lẽ tại sao hoàng hậu luôn mong vua chết sớm. Do đó có những vụ đầu độc và thắt cổ lén, bậc vua chúa chết vì bệnh chưa được phân nửa. Cho nên số người thấy vua chết có lợi mà nhiều thì tính mạng của vua sẽ nguy."

Mối quan hệ vua tôi: "Bề tôi muốn không có công mà được thưởng, còn vua thì muốn bề tôi phải hi sinh cho mình mà đừng kể công."

Mối quan hệ trong xã hội: "Thày lang khéo mút vết thương, ngậm máu bệnh nhân đâu phải vì tình mà chỉ vì lợi. Thợ đóng xe mong cho nhiều người giàu sang, còn thợ quan tài mong cho nhiều người chết yểu, không phải vì thợ đóng xe có lòng nhân ái còn thợ quan tài tàn nhẫn, chỉ vì người ta không giàu sang thì không mua xe, người ta không chết thì quan tài không bán được. Thợ đóng quan tài không hề ghét người, nhưng người ta chết thì chú ta mới có lợi".
Thì ổng có định nghĩa tư lợi nổi tiếng mà.
Vì sao thời nghiêu, thuấn con người lại yêu thương. Thời nay không có.
Đáp: thời nghiêu thuấn đất đai nhiều vô kể, ai cũng có cả trăm mẫu. Muôn thú đông đảo, không cần làm cũng no bụng. Thời nay ( chỉ thời tần). Đất đai không tăng đáng kể, con người thì tăng cả trăm cả ngàn. Không chém giết , lừa lọc nhau sao mà sống nổi. Vậy bản tính xấu xa con người là do hoàn cảnh khó khăn.
Pháp trị nhằm giúp đưa cái xấu xa ấy vào khuôn khổ. Anh làm đúng thì được khen, làm sai thì phải phạt. Không có đúng hay sai. Chỉ có đúng luật hay không.:byebye:
 
Thì ổng có định nghĩa tư lợi nổi tiếng mà.
Vì sao thời nghiêu, thuấn con người lại yêu thương. Thời nay không có.
Đáp: thời nghiêu thuấn đất đai nhiều vô kể, ai cũng có cả trăm mẫu. Muôn thú đông đảo, không cần làm cũng no bụng. Thời nay ( chỉ thời tần). Đất đai không tăng đáng kể, con người thì tăng cả trăm cả ngàn. Không chém giết , lừa lọc nhau sao mà sống nổi. Vậy bản tính xấu xa con người là do hoàn cảnh khó khăn.
Pháp trị nhằm giúp đưa cái xấu xa ấy vào khuôn khổ. Anh làm đúng thì được khen, làm sai thì phải phạt. Không có đúng hay sai. Chỉ có đúng luật hay không.:byebye:
Ừ ông ý còn so rằng đời Nghêu Thuấn nhường vua cho con dễ dàng bởi vì làm vua không có nhiều bổng lộc, còn đời Tần thì chỉ làm tri huyện thôi cũng đủ ăn mấy đời sau, nên con người tranh nhau làm từ chức quan nhỏ bởi lợi lộc thời nay nhiều hơn thời xưa :D
 
Ừ ông ý còn so rằng đời Nghêu Thuấn nhường vua cho con dễ dàng bởi vì làm vua không có nhiều bổng lộc, còn đời Tần thì chỉ làm tri huyện thôi cũng đủ ăn mấy đời sau, nên con người tranh nhau làm từ chức quan nhỏ bởi lợi lộc thời nay nhiều hơn thời xưa :D
Pháp gia nó giống tbcn cho rằng người ta làm vì tư lợi. Học thuyết bàn tay vô hình . Vì sao chất lượng bánh mì tốt. Vì ông chủ muốn bán dc nhiều sản phẩm hơn.
Nhưng pháp gia của hàn phi tử lại quá tiêu cực, cái này do ở thời xưa chưa hiểu hết kinh tế thị trường. Ông công nhận con người là tư lợi. Nhưng lại không khuyến khích buôn bán trọng thương. Dụng hình quá nhiều. Cái này bị các nhà khác chỉ trích.:byebye:
 
Pháp gia nó giống tbcn cho rằng người ta làm vì tư lợi. Học thuyết bàn tay vô hình . Vì sao chất lượng bánh mì tốt. Vì ông chủ muốn bán dc nhiều sản phẩm hơn.
Nhưng pháp gia của hàn phi tử lại quá tiêu cực, cái này do ở thời xưa chưa hiểu hết kinh tế thị trường. Ông công nhận con người là tư lợi. Nhưng lại không khuyến khích buôn bán trọng thương. Dụng hình quá nhiều. Cái này bị các nhà khác chỉ trích.:byebye:
Thì ông ý quan niệm "nhân chi sơ tính bản ác" nên dùng hình là chính, và dùng hình cũng là phương tiện nhanh nhất để quản lý xã hội (tất nhiên không bền vững như dùng đạo đức để trị dân nhưng với thời loạn như Chiến Quốc thì hợp lý). Phải công nhận mấy ngàn năm trước thời kỳ loạn lạc, khốn khó như vậy mà họ để lại những quan điểm đúng đến tận thời nay thì quả là đáng nể :D
 
A có thể nói cho tôi biết thêm về mặc gia hoặc chỉ tôi vài quyển sách nói về hệ tư tưởng này được ko. Tìm đọc mà tài liệu ít quá, trước có xem phim binh pháp mặc công cũng tìm tòi về trường phái này.
Mua Mặc Tử Nguyễn Hiến Lê

Thuyết kiêm ái nó còn không tưởng hơn cả không tưởng nữa, nên là đọc cho vui, tính ứng dụng bằng 0
Mặc Gia thì cái thuyết trung tâm nhất là Kiêm Ái thì không tưởng nhưng mấy luận điểm còn lại thì khá có tính thực tế như "Thiên chí" (tìm hiểu quy luật tư nhiên), "Tiết táng, tiết dụng, tiết nhạc" (tiết kiệm tiêu dùng hạn chế ma chay, nhạc nhẽo lãng phí), "Thượng hiền" (coi trọng người tài thay vì xuất thân, tuổi tác), "Phi công"(phản đối chiến tranh xâm lược). Mặc gia đệ tử thì xem diễn nghĩa, dã sử thấy khá imba, văn võ song toàn, biết chế tạo cơ quan máy móc, đỉnh cao thì thành 1 trong 2 học thuyết lớn nhất cuối thời Chiến Quốc cơ hồ đè được Nho gia.
 
Hàn Phi có mấy cái ví dụ về thế giới quan hay phết, theo ông thì mọi mối quan hệ trong xã hội đều gắn với lợi ích cả, con người đối tốt với nhau cũng chỉ vì tư lợi.

Mối quan hệ cha con: "Cha mẹ không săn sóc con kĩ khi nó còn nhỏ thì lớn lên nó oán mình. Con được nuôi cho thành người mà cung dưỡng cha mẹ không được hậu thì cha mẹ oán trách nó. Cha con là tình trí thân mà còn oán nhau là do ai nấy đều muốn người khác phải vì mình."

Mối quan hệ vợ chồng: "Đàn ông năm chục tuổi vẫn còn hiếu sắc mà đàn bà ba chục tuổi sắc đã tàn. Vợ sắc đã tàn mà ở với ông chồng hiếu sắc tất sẽ sợ mình bị hắt hủi. Đó là lẽ tại sao hoàng hậu luôn mong vua chết sớm. Do đó có những vụ đầu độc và thắt cổ lén, bậc vua chúa chết vì bệnh chưa được phân nửa. Cho nên số người thấy vua chết có lợi mà nhiều thì tính mạng của vua sẽ nguy."

Mối quan hệ vua tôi: "Bề tôi muốn không có công mà được thưởng, còn vua thì muốn bề tôi phải hi sinh cho mình mà đừng kể công."

Mối quan hệ trong xã hội: "Thày lang khéo mút vết thương, ngậm máu bệnh nhân đâu phải vì tình mà chỉ vì lợi. Thợ đóng xe mong cho nhiều người giàu sang, còn thợ quan tài mong cho nhiều người chết yểu, không phải vì thợ đóng xe có lòng nhân ái còn thợ quan tài tàn nhẫn, chỉ vì người ta không giàu sang thì không mua xe, người ta không chết thì quan tài không bán được. Thợ đóng quan tài không hề ghét người, nhưng người ta chết thì chú ta mới có lợi".
Cái gọi là đức trị thực chất là dùng bạo lực - được phủ lên tấm màn đạo đức - làm đảo lộn các mối quan hệ lợi ích căn bản, nhằm duy trì quyền lợi cho giai cấp thống trị. Về cơ bản bất kỳ mối quan hệ nào đều là 2 chiều và các bên tham gia đều phải có trách nhiệm như nhau để có thể duy trì (mối quan hệ) tốt đẹp. Nhưng những chế độ dùng đức trị luôn nâng tầm trách nhiệm của phe yếu thế và cố gắng giảm nhẹ trách nhiệm của phe mạnh.
Lấy vd Nho giáo chẳng hạn. Nho giáo cực lực tôn vinh tam cương ngũ thường, nhưng là tam cương ngũ thường đã bị làm méo mó. Làm tôi bất trung làm con bất hiếu thì trời tru đất diệt, ô thế còn làm vua bất minh làm cha bất từ thì sao đéo thấy nói? Trong khi trong phần lớn trường hợp, vế sau luôn là tiền đề để vế trước phát sinh.
TQ mấy nghìn năm dùng đức trị nên dù lợi thế trời ban là vô cùng to lớn nhưng rốt cuộc càng ngày càng nát. Tại sao mấy dân tộc du mục phía bắc TQ có 1 nhúm người sống ở nơi thiên nhiên khắc nghiệt, lại có thể có sức mạnh đánh bại các vương triều trung nguyên đất đai rộng lớn màu mỡ dân số đông đảo? Đơn giản vì các dân tộc này sống theo kiểu mạnh được yếu thua, tức là họ tuân theo các quy tắc lợi ích nguyên thuỷ nhất chứ không phải cái thứ đạo đức đã bị làm méo mó của Nho giáo.
 
Sửa lần cuối:
Pháp gia nó giống tbcn cho rằng người ta làm vì tư lợi. Học thuyết bàn tay vô hình . Vì sao chất lượng bánh mì tốt. Vì ông chủ muốn bán dc nhiều sản phẩm hơn.
Nhưng pháp gia của hàn phi tử lại quá tiêu cực, cái này do ở thời xưa chưa hiểu hết kinh tế thị trường. Ông công nhận con người là tư lợi. Nhưng lại không khuyến khích buôn bán trọng thương. Dụng hình quá nhiều. Cái này bị các nhà khác chỉ trích.:byebye:
Cái vấn đề do hạn chế của thời đại thôi thím. Thời đó hạn chế thương nhân vì sản xuất còn kém, không có dư thừa, lương thực còn thiếu ăn, mà thương nhân thì đầu cơ tích trữ nâng cao giá hàng thì thằng nào chả cay. Nho giáo cũng chả chia ra thiên hạ tứ đẳng dân sĩ nông công thương còn gì, thương nhân xếp chót.
 
Sửa lần cuối:
vn có ông nào hơn tầm khổng tử, trang tử, mặc tử, thương ưởng, hàn phi tử không nhỉ, ngang tầm chắc có chu văn an, cao bá quát, nguyễn siêu
văn hoá văn học lịch sử bị dứt gãy qua các cuộc chiến ( hầu hết là đốt sách chôn nho đồng hoá) nên giờ chỉ còn lại số ít mà cũng là vay mượn chép lại sách trung quốc mang về. Nếu có thì cũng bị lãng quên hoặc mất tích hết tư liệu về các nhân vật nổi danh, hiện tại chỉ còn truyền miệng xong thêu dệt thêm thôi
 
Cái gọi là đức trị thực chất là dùng bạo lực - được phủ lên tấm màn đạo đức - làm đảo lộn các mối quan hệ lợi ích căn bản, nhằm duy trì quyền lợi cho giai cấp thống trị. Về cơ bản bất kỳ mối quan hệ nào đều là 2 chiều và các bên tham gia mối quan hệ đều phải có trách nhiệm như nhau để có thể duy trì (mối quan hệ) tốt đẹp. Nhưng những chế độ dùng đức trị luôn nâng tầm trách nhiệm của phe yếu thế và cố gắng giảm nhẹ trách nhiệm của phe mạnh.
Lấy vd Nho giáo chẳng hạn. Nho giáo cực lực tôn vinh tam cương ngũ thường, nhưng là tam cương ngũ thường đã bị làm méo mó. Làm tôi bất trung làm con bất hiếu thì trời tru đất diệt, ô thế còn làm vua bất minh làm cha bất từ thì sao đéo thấy nói? Trong khi trong phần lớn trường hợp, vế sau luôn là tiền đề để vế trước phát sinh.
TQ mấy nghìn năm dùng đức trị nên dù lợi thế trời ban là vô cùng to lớn nhưng rốt cuộc càng ngày càng nát. Tại sao mấy dân tộc du mục phía bắc TQ có 1 nhúm người sống ở nơi thiên nhiên khắc nghiệt, lại có thể có sức mạnh đánh bại các vương triều trung nguyên đất đai rộng lớn màu mỡ dân số đông đảo? Đơn giản vì các dân tộc này sống theo kiểu mạnh được yếu thua, tức là họ tuân theo các quy tắc lợi ích nguyên thuỷ nhất chứ không phải cái thứ đạo đức đã bị làm méo mó của Nho giáo.
Định kiến méo mó đánh giá hoặc loại thầy bói mù xem voi,cắt xén câu chữ.Tam cương-ngũ thường nằm trong học thuyết quan trọng nhất trong trật tự xã hội Khổng Tử xây dựng là thuyết Chính danh.Khổng Tử giải thích như sau: chính danh là làm cho mọi việc ngay thẳng. Chính danh thì người nào có địa vị, bổn phận chính đáng của người ấy, trên – dưới, vua – tôi, cha – con, chồng – vợ,… trật tự phân minh, vua lấy nghĩa mà khiến tôi, tôi lấy trung mà thờ vua. Cụ thể là vua cho ra vua, tôi cho ra tôi, chồng cho ra chồng, vợ cho ra vợ, con cho ra con,… Nói một cách khái quát là ai ở vị trí nào cũng phải làm tròn trách nhiệm, bổn phận của mình ở các cương vị đó theo thang bậc. Như vậy, theo Khổng Tử chính danh là điểm mấu chốt để đưa xã hội trở nên trật tự, nền nếp. Nhưng để có chính danh, mỗi người phải thực hiện đúng danh phận của mình không lạm quyền. Một xã hội có chính danh là một xã hội có trật tự kỷ cương, thái bình, thịnh trị.

Gửi từ Search X bằng vozFApp
 
Trạng thái
Không mở để trả lời thêm.

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
kienrong9x,
Người trả lời cuối
SJQKA2,
Trả lời
399
Lượt xem
52.551
Quay lại
Lên đầu trang