buông bỏ lo âu chứ đâu có buông bỏ mục đích, lý tưởng sống? mà có mục đích lý tưởng để theo đuổi thì chuyện sống chết vẫn quan trọngHôm trước đi chúc Tết có người thân nói với tôi: “khi con buông bỏ lo âu, phiền muộn thì con sẽ sống thọ”
Tôi nghĩ thầm: khi con đã buông bỏ lo âu phiền muộn thì chuyện sống thọ hay không thọ đối với con không phải là vấn đề nữa.
Bờ rô nói thế thì vẫn chưa ngộ được Đạo rồiKhổng và lão lqf 2 hệ tư tưởng hoàn toàn khác biệt và ko thể đem ra so sánh đúng sai- hơn thua
Có chăng chỉ là đem đối chiếu và tham khảo
Tư tưởng của Khổng là khởi nguồn của nho giáo ,dạy con người nhân lễ nghĩa, đòi hỏi con người phải làm theo các phép tắc nhất định ví dụ như trung với vua, hiếu với cha mẹ
Còn tư tưởng của Lão xoay quanh hai từ vô vi. Vô vi hiểu đơn giản là thuận theo tự nhiên, ko tranh mà thường thằn, ko cầu mà thường được, đại khái là ko có cầu nhưng vẫn tự có cung
Cả 2 hệ tư tưởng này cho tới thời hiện đại đều đã quá lỗi thời và rất khó để áp dụng vào thực tiễn. Các bạn có thể tìm hiểu, đọc và tham khảo nhưng tuyệt đối ko thể xa đà vào đó hoặc lấy đó làm thước để thay đổi tư duy bản thân.
Tôi nói ví dụ như tư tưởng Khổng tử hay nho giáo nói chung đề cao mối quan hệ giữa người với người, điều này là ko sai vì đã là con người ắt sẽ có các mối quan hệ. Và đạo khổng sẽ đưa ra câc thước đo để con người cư xử với nhau ra sao
Nhưng nếu như cứ máy móc mà làm theo thì là ngu dốt vì giá trị của mối quan bệ vẫn còn nhưng cách ứng xử thì ngày nay nó khác xa 1000 năm trước
Còn đạo lão thì khi nào các bẹn 70-80 tuổi có thể theo đuổi. Chứ còn trẻ còn khoẻ mà ko tranh dành ko vươn lên thì chỉ có ăn shit. Nền kinh tế mà ko cầu tự động có cung thì sẽ xụp đổ ngay

Biết lượng sức mình trăm trận trăm thắng. Câu này chưa bao giờ là sai cả.Đạo của lão tử là ví con người như thuyền trên nước thuyền lá thì không thể ra biển khơi mà thuyền buồm thì không thể vào lạch nhỏ. Vô vi không phải là không làm gì mà là chúng ta phải biết được mình là thuyền lá hay thuyền buồm mà chọn ở biển khơi hay về chổ lạch nhỏ như vậy mới thuận với tự nhiên . Nhiều người cứ giải thích vô vi là từ bỏ tất cả không làm gì mà để thuận theo tự nhiên. Vô vi là đừng tranh giành cái mà mình không thể. Là tìm thấy cái mà mình có thể.
Trang tử có gì hay vậy bờ rô, chia sẻ chi mọi người cùng đọc nàoBác thấy bác thích Đạo Lão mà bác đi so sánh thế này là đã không nên rồi. Mỗi người mỗi khác, mỗi đạo cũng mỗi khác, không thể áp đặt cái đạo của mình là đúng, cái đạo khác là sai. Triết học phương Đông với phương Tây cũng vậy, cái gì cũng có 2 mặt của nó. Để sống thanh thản, vô vi thì không phát triển được kinh tế, để phát triển kinh tế thì cần có cạnh tranh, ganh đua thì không hạnh phúc. Tuỳ vào quan điểm sống của từng người thì sẽ lựa chọn bản thân theo đạo nào, trường phái triết học nào. Phương Tây có chủ nghĩa khắc kỷ, gần giống với Đạo Lão, có nêu ra nhiều phương pháp để bản thân vừa được sống vô vi, không đua tranh với đời, nhưng vẫn giúp xã hội phát triển...riêng e đọc thì thấy có nhiều mâu thuẫn. Tóm lại mỗi đạo có một nét riêng, tư tưởng riêng, không có cái nào trọn vẹn cả. Em thì sống theo triết lý của Trang Tử.

HayHôm trước đi chúc Tết có người thân nói với tôi: “khi con buông bỏ lo âu, phiền muộn thì con sẽ sống thọ”
Tôi nghĩ thầm: khi con đã buông bỏ lo âu phiền muộn thì chuyện sống thọ hay không thọ đối với con không phải là vấn đề nữa.
Lão Tử là ứng thân Đạo Tổ Thái Thượng Lão Quân , còn Khổng Tử chắc chắn không cao hơn Lão Quân rồi .Tôi thấy Lão Tử vẫn hơn Khổng Tử một bậc. Trong cái Đạo của ông vẫn thấy sự tự do hơn là Đạo của Khổng Tử. Người VN bây h vẫn còn coi trọng Đạo Nho của Khổng lắm nhưng nó làm cho ngta cảm giác mệt mỏi. Nhất là trong mấy cái ngày này.
“Tôi nghe nói, kẻ phú quý tặng người của cải, kẻ nhân nghĩa tặng người lời nói. Tôi không phú cũng chẳng quý, không có của cải tặng ông, muốn tặng ông vài lời. Thời nay, kẻ thông minh mà sâu sắc, sở dĩ gặp nạn, thậm chí dẫn đến cái chết, là do hay chê cái sai của người; kẻ giỏi hùng biện lại thông hiểu sự việc, sở dĩ gặp họa liên miên, là do hay vạch ra cái xấu của người. Là bậc làm con, đừng cho mình là cao; là bậc bề tôi, đừng cho mình là hơn. Mong ông nhớ kỹ”.
Lão Tử gật đầu nói: “Ông có thể dạy được! Ông phải nhớ kỹ: Không tranh với đời, thì thiên hạ không ai có thể tranh cùng, đó là học theo đức của nước vậy. Nước gần với Đạo. Đạo không nơi nào không có, nước không nơi nào không có lợi, tránh chỗ cao mà về chỗ thấp, chưa bao giờ trái ngược, là giỏi tìm chỗ đứng. Ở chỗ không, nên trong vắt tĩnh lặng, sâu không thể dò tìm, là giỏi làm vực sâu. Tổn mà không kiệt, làm mà không cầu báo, là giỏi làm việc nhân vậy. Tròn ắt sẽ xoay, vuông ắt sẽ gẫy, bịt ắt sẽ dừng, khơi ắt sẽ chảy, đó là giỏi giữ chữ tín. Gột rửa mọi dơ bẩn, đo chỉnh cao thấp, là giỏi xử lý mọi vật. Dùng để chở thì nổi, dùng để soi thì trong, dùng để công phá thì tất cả những gì kiên cố vững chắc cũng không thể địch nổi, đó là giỏi dùng khả năng. Ngày đêm không nghỉ, tràn đầy rồi mới tiến tiếp, là giỏi chờ thời vậy.
Do đó bậc thánh nhân tùy thời mà hành (hành sự tùy theo thời vận), bậc hiền giả ứng sự nhi biến (ứng biến tùy theo sự việc). Bậc trí giả vô vi nhi trị (vô vi mà trị vì cai quản), bậc đạt giả thuận thiên nhi sinh (thuận theo lẽ trời mà sinh ra).
Ông lần này đi rồi, nên bỏ cái ngạo khí trong lời nói và biểu cảm, xóa bỏ cái chí dục ở dung mạo. Nếu không, người chưa đến mà tiếng tăm đã đến, thân chưa tới mà gió đã động, hiển lộ phô trương, như hổ đi trên phố, ai dám dùng ông?”.
Khổng Tử nói: “Lời của tiên sinh, là từ đáy lòng tiên sinh mà vào tận tâm can học trò. Học trò thọ ích rất nhiều, cả đời không quên. Học trò sẽ tuân theo chẳng dám trễ nải, để tạ ân của tiên sinh”.

Đây là e cop từ wiki,bác có thể đọc thêm để cảm nhậnTrang tử có gì hay vậy bờ rô, chia sẻ chi mọi người cùng đọc nào![]()
riêng e thích nhất bản dịch nam hoa kinh của cụ thu giang nguyễn duy cần.cao nhân đây rồi.Đạo của lão tử là ví con người như thuyền trên nước thuyền lá thì không thể ra biển khơi mà thuyền buồm thì không thể vào lạch nhỏ. Vô vi không phải là không làm gì mà là chúng ta phải biết được mình là thuyền lá hay thuyền buồm mà chọn ở biển khơi hay về chổ lạch nhỏ như vậy mới thuận với tự nhiên . Nhiều người cứ giải thích vô vi là từ bỏ tất cả không làm gì mà để thuận theo tự nhiên. Vô vi là đừng tranh giành cái mà mình không thể. Là tìm thấy cái mà mình có thể.
Tôi thì phát triển đạo dụCũng hay, mình đang nghiên cứu và phát triển Đạo Gym![]()
Tất cả chúng sinh bản lai là Phật Cũng như băng với nước Ngoài nước, không đâu có băng Ngoài chúng sinh, tìm đâu ra Phật? Đạo gần bên mình mà chẳng biết Bao người tìm kiếm xa vời—Đáng thương! Đó cũng như người nằm trong nước Gào khát cổ xin được giải khát
- "Đạo ở đâu?"-Không chỗ nào không có."Xin chỉ ra mới được?"-Trong con kiến. Trong cọng cỏ. Trong miếng sành vỡ.... Lời của ông chẳng đi đến đâu cả. Đừng chỉ hẳn vào vật nào có nó (đạo), vì không có vật nào là không có nó. Đạo lớn là thế. (Tri bắc du)
Cũng Là khái niệm về Thiên Chúa của Do Thái Giáo, của phương Tây. Là khái niệm về Thượng Đế của Ấn Độ Giáo (Đại Ngã sinh ra sinh mệnh).Khái niệm Đạo của Lão Tử có thể hiểu gần giống như khái niệm tính Không trong Phật Giáo.
Đạo Phật không có khái niệm về Thượng Đế hay Đấng Sáng Tạo.Cũng Là khái niệm về Thiên Chúa của Do Thái Giáo, của phương Tây. Là khái niệm về Thượng Đế của Ấn Độ Giáo (Đại Ngã sinh ra sinh mệnh).
Nếu để ý thì tất cả các đạo, các giáo đều vô tình hay hữu ý quy về một Đấng tối cao nhất: Thượng Đế (không phải của Đạo giáo).

Thím dâm vậy hóa ra cũng nghiên cứu học thuật, văn hóa nữa sao ?Mình cũng hay ngcuu văn hoá đây. Vậy theo bạn phương tây có ông triết gia cổ nào bạn cho là quan điểm hay, hoàn thiện?
2 ông (và rất nhiều ông khác như: phật tổ, jesu...) nói thì cũng có nói nhưng mà chả nhiều.Chắc 1 trong 2 ông về giảng lại cho mấy thằng đệ nghe. Kiểu hôm qua tao gặp lão này rồi tao chém gió bla bla... Mấy thằng đệ gật gù ghi lại. Chứ cũng không bịa ra được đâu. Nếu bịa được thì tụi đệ đã tự lập môn phái khác rồi.