Chương 14 (1)
Đêm đã về khuya, vách Vọng Nguyệt sừng sững hiện ra tựa một hốc miệng khổng lồ của loài thủy quái, hau háu nuốt trọn từng luồng cuồng phong lạnh buốt từ lòng biển. Gió không còn thổi thành cơn mà rền rĩ thành từng tràng dài, điên cuồng cào cấu vào những khe đá tai mèo nhọn hoắt.
Nguyễn Duy đứng phía sau một phiến đá lớn che khuất nửa thân người, tà áo đen tuyền bị gió thổi bay phần phật nhưng đôi chân chàng dường như đã mọc rễ vào mặt đá nhám. Chàng không nhìn bằng đôi mắt phượng vốn thường ngày kiêu ngạo, mà dùng toàn bộ thần trí tĩnh lặng để bao trùm lên dải lối mòn xám xịt phía dưới, con đường độc đạo dẫn đến căn nhà gỗ.
Sát cạnh chàng, Khâm sai Lê Đình Chính cũng khoác lên mình bộ y phục đen kịt, dáng đứng hiên ngang, ngạo nghễ như loài tùng bách. Đôi mắt già nua nhưng chưa hề phai nhạt thần quang của ông trầm mặc nhìn về phía biển đêm đang cuộn sóng. Bàn tay gầy guộc, nổi rõ những đường gân xanh xao thả lỏng bên hông, nhưng ngón tay cái lại đặt hờ hững trên thanh trường kiếm, thỉnh thoảng khẽ miết nhẹ như một thói quen của người đã kinh qua trăm trận chiến.
Bốn gã cấm vệ quân Hình Bộ án ngữ thành một vòng cung bảo vệ, những bộ giáp trụ vảy cá đã được phủ kín bằng lớp áo choàng đen đặc để tuyệt nhiên không để lọt một tia sáng phản chiếu nào dưới ánh trăng khuyết. Bọn họ tựa như bốn cột sắt cắm chặt xuống nền đá, hơi thở được tiết chế hết mức, không một cái chớp mắt, không một cử động thừa thãi. Thứ sát khí ngột ngạt toát ra từ những kẻ ấy khiến đám lính lệ địa phương phủ Hoằng Hóa đứng phía ngoài, vốn cũng đã được lệnh thay sang bộ đồ tối màu không khỏi rùng mình, vô thức lùi lại một bước để tránh xa luồng hàn khí.
Phía sau lùm dứa dại gai góc, Trần Hùng ép sát thân mình xuống mặt đất nhão nhoét. Hai bàn tay gã bấu chặt lấy chuôi cặp song đao, siết mạnh đến nỗi các đốt ngón tay trắng bệch. Dưới lớp áo nẹp, từng thớ cơ bắp căng phồng lên như những sợi dây thừng bện chặt. Tư thế chùng thấp, ánh mắt vằn tia máu găm vào bóng đêm, gã giống như một con báo gấm đang thu hết kình lực, chỉ chực chờ một kẽ hở để lao ra đoạt mạng con mồi.
Lạc lõng giữa những tảng sát khí nhọn hoắt ấy, Thầy Đề Lĩnh thu lu thành một đống dưới chân tảng đá lớn phía sau. Hai cánh tay gầy nhom của ông lão ôm nghiến lấy chiếc tráp đựng giấy bút, ép chặt vào lồng ngực hệt như đang bám víu lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển khơi. Hàm răng ông lão va vào nhau lập cập, phát ra những thanh âm khô khốc, đôi mắt đục ngầu hoảng loạn láo liên đảo quanh màn sương, phập phồng lo sợ một cánh tay quỷ mị nào đó từ cõi âm thình lình thò ra lôi tuột mình xuống vực.
Sự tĩnh lặng kéo dài đến cực hạn khiến nhịp tim nện trong lồng ngực bỗng trở thành thứ tạp âm đinh tai nhức óc. Để xua đi cái buốt giá thấu xương và nỗi ám ảnh về "Chim Thần", vài tên lính trẻ ở góc khuất bắt đầu xì xào, mượn tiếng thì thầm để giải tỏa cơn ngái ngủ đột ngột bị cắt ngang.
Một gã lính trẻ, bắp tay săn chắc lộ ra dưới lớp áo dạ hành xắn cao, khẽ rùng mình vì gió biển. Gã lầm bầm, giọng đầy vẻ ngái ngủ pha chút khó chịu: "Các bác xem, quan huyện Nguyễn Duy làm cái gì mà báo gấp gáp thế không biết? Cả ngày hôm nay nha môn chẳng nghe lấy một lời thông báo. Đùng một cái, lúc anh em đang chuẩn bị chui vào chăn thì lại bị lôi xềnh xệch ra cái chốn khỉ ho cò gáy này hứng gió. Việc gì mà phải vội như cháy nhà thế nhỉ?"
Gã bên cạnh khẽ huých nhẹ cùi chỏ, đưa mắt nhìn về phía bóng đen của Trần Bình đang đứng bất động, rồi nhếch mép thì thào: "Chắc là tại cái 'vận' của thằng Bình đấy. Ê Bình, trưa nay vừa ăn mấy chục hèo tơi tả mà giờ vẫn gắng lết ra đây được à? Hay là đang run vì sợ Chim Thần quắp mất xác?"
Trần Bình không đáp lời, bờ vai vẫn bất động như chết. Gã lính ban nãy thấy Bình im lặng thì càng lấn tới, giọng mỉa mai: "Tao nói thật, cái phủ Hoằng Hóa này xưa nay vốn yên ổn. Thế mà đúng hai năm trước, kể từ ngày mày lọt vào nha môn, là y như rằng trời đất lộn tùng phèo. Hết mấy vụ thảm sát, giờ lại đến cái trò chim thần chim quỷ. Cái vía mày nặng gở thật! Đêm nay mà con chim ấy hiện ra, chắc nó mổ thẳng vào sọ mày đầu tiên vì tội 'ám' huyện cho mà xem!"
Dù bị móc mỉa, Trần Bình tuyệt nhiên không để lộ chút phản ứng phẫn nộ hay hổ thẹn thường tình. Hai bàn tay gã lặng lẽ siết chặt cán trường thương, lực đạo mạnh đến mức bóp nát cả những mảnh dằm gỗ nhỏ trên thân cây vũ khí.
—-
Ngay lúc đó, Trần Hùng, người vốn im lìm như một phiến đá nãy giờ, bỗng nhiên có chuyển động nhỏ. Bàn tay gã đột ngột nhấc cao khỏi mặt đất, lòng bàn tay hướng về phía toán lính, ra hiệu im lặng một cách dứt khoát. Ánh mắt gã đanh lại, găm chặt vào bìa rừng phi lao mờ mịt phía xa. Sự thay đổi đột ngột của vị đội trưởng khiến đám lính trẻ giật thót, tiếng xì xào tắt ngấm như bị tạt gáo nước lạnh.
Nguyễn Duy cũng dường như cảm nhận được thứ gì đó vừa xâm nhập vào không gian tĩnh mi của vách núi. Chàng không ngoảnh lại, nhưng năm ngón tay cầm quạt khẽ siết chặt, đôi vai hơi nhướng lên và hơi thở được nén sâu vào lồng ngực. Một cảm giác lạnh lẽo len lỏi dọc sống lưng chàng, không phải do gió biển, mà là bản năng của một người đối diện với sát khí đang đến gần.
Phía bìa rừng phi lao, từ thân một gốc cây cổ thụ, một mảng hắc ám đặc quánh như bong ra khỏi vỏ cây, tĩnh lặng lướt đi giữa màn sương mù mờ mịt.
Bóng đen bịt mặt vận dạ hành y ôm sát lướt ra. Hắn di chuyển bằng một tốc độ nhanh khủng khiếp, tựa như một dải mực đen chảy tràn trên nền đá xám. Không một chút ngập ngừng, hắn đi thẳng đến con đường mòn bí mật dẫn xuống bãi đất trống dưới vách đá, từng bước chân đặt xuống nhẹ tênh, nhanh đến mức tà áo sau lưng bị gió quất thành những đường thẳng tắp.
Vừa chạm chân đến bãi đất trống, bóng đen đột ngột khựng lại. Hắn đứng ngẩn người trước căn nhà gỗ sưa bị cháy nham nhở, thân hình bất động như tạc giữa màn sương muối mịt mù. Đôi mắt sau lớp vải đen bỗng co rút lại khi nhìn thấy những cây cột lim sừng sững vẫn còn trụ vững, dù lớp vỏ ngoài đã sém đen.
Hắn bắt đầu lầm lũi đi dạo một vòng quanh căn nhà, bàn tay bọc găng lụa thi thoảng khẽ lướt qua những mảng tường than ướt nhẹp. Bước chân hắn đạp lên những mảnh sành vỡ phát ra tiếng lạo xạo khô khốc, hòa cùng tiếng thở dốc đầy bất an.
"Vẫn... vẫn chưa cháy rụi hoàn toàn sao?" Giọng nói khàn đục rít qua kẽ răng, vỡ vụn trong tiếng gió. Hắn ngẩng phắt đầu nhìn mảng mái tranh rách toạc, lồng ngực phập phồng: "Khốn kiếp... Chẳng lẽ trận cuồng phong đêm ấy đã quét nước biển dập tắt hỏa hoạn trước khi nó kịp hóa tro?"
Cơn hoảng loạn bắt đầu rỉ ra qua ánh nhìn láo liên. Hắn lẩm bẩm, âm sắc run rẩy bóc trần sự bất an tột cùng: "Con chim ấy... xuất hiện ngay tại cái xó xỉnh này ư? Đứa nào mồm năm miệng mười tung tin? Kẻ nào đã mò xuống tận đây?? Không lẽ... vẫn còn người sống sót?"
Không thể kìm nén thêm sự nôn nóng, hắn bất thình lình lao vút vào bên trong. Nhưng ngay khi vừa đặt chân qua ngưỡng cửa mục nát, bóng đen bỗng khựng lại. Ánh mắt hắn điên cuồng quét qua nền nhà, nơi lẽ ra hai cái xác trương phình của đồng bọn phải nằm đó trong tư thế huynh đệ tương tàn mà hắn đã dày công sắp đặt.
Nền gỗ trống trơn. Chỉ còn lại những vệt bùn nhão nhoét bị xáo trộn bởi nhiều dấu chân lạ.
"Ai... là ai?" Hắn thều thào, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng. Hắn lùi lại một bước, bàn tay run rẩy bấu chặt vào cột nhà sém cạnh. "Đã có người tìm ra được chỗ này sao? Tại sao xác của chúng không còn ở đây?"
Nỗi sợ hãi bị bại lộ bùng lên như lửa gặp dầu. Hắn quay ngoắt lại, không màng đến việc giữ im lặng nữa, lao thẳng về phía góc nhà đổ sập. Hắn quỳ rạp xuống nền đất đầy bùn lầy xen lẫn nhọ nồi, hai bàn tay cuồng loạn cào xé, bới tung đống hoang tàn. Hắn quật mạnh những khúc gỗ cháy dở sang một bên, mười đầu ngón tay bật máu khi cố cạy tung từng lớp ván sàn mục nát.
Phía trên mỏm cao, Nguyễn Duy từ tốn đứng thẳng người, dáng dấp hiên ngang xé toạc màn sương. Chàng chậm rãi giơ cao chiếc quạt giấy.
"ĐỐT ĐUỐC!"
Một tiếng hô trầm hùng, dứt khoát vang lên, xé toạc tấm màn đêm tĩnh mịch.
Phập! Phập! Phập!
Hàng chục ngọn đuốc tẩm dầu hỏa đồng loạt bùng cháy. Ánh lửa đỏ rực, rừng rực như những con mắt của thú dữ bủa vây kín tứ phía bãi đất trống, hắt những cái bóng dài ngoằng, vặn vẹo lên nền vách đá.
Bóng đen đang điên cuồng cào cấu đống đổ nát bỗng giật bắn mình khi nghe thanh âm chát chúa vang dội từ bên ngoài. Hắn vội vã buông miếng ván mục xuống, xoay người lách qua khung cửa vẹo vọ định thoát thân. Nhưng ngay khi mũi giày vừa bước qua bậc cửa, toàn thân hắn đóng băng tại chỗ, đứng sững lại trước cảnh tượng bên ngoài.
Hắn vội vàng đưa cánh tay lên che đôi mắt đang bị lóa đi vì ánh sáng đột ngột, cơ bắp toàn thân lập tức căng cứng lại như một con thú sa bẫy. Bao quanh hắn là trùng trùng điệp điệp lính lệ đang lăm lăm giáo mác sáng loáng.
Làm sao có thể? Làm sao bọn chúng lại ở đây?! Một tiếng thét câm lặng dội lên trong đầu kẻ bịt mặt. Đồng tử hắn co giật kịch liệt dưới lớp vải đen. Hắn đã xóa sạch mọi dấu vết, luồn lách qua những góc khuất nhất của màn đêm, cớ sao lại lọt thẳng vào chính giữa một đạo quân mai phục thế này?
Từ phía sau vòng vây của đám lính lệ, Khâm sai Lê Đình Chính cùng Nguyễn Duy và Thầy Đề Lĩnh chậm rãi bước ra.
Lê Đình Chính trừng mắt, cái uy của người từng vào sinh ra tử áp đảo toàn bộ bãi đất. Bàn tay ông siết chặt chuôi kiếm, giọng nói trầm đục quát lớn như sấm rền, át cả tiếng sóng gầm gào: "Tên kia! Ngươi là ai mà dám lén lút ở chốn này?"
Bóng đen không nhúc nhích, cũng tuyệt nhiên không mở miệng đáp lời. Lưng hắn hơi gù xuống, hai tay buông thõng nhưng ngón tay đã miết chặt lấy chuôi đao giấu sau lưng. Ánh mắt phòng bị của hắn lướt qua những lưỡi giáo sắc nhọn, rồi chĩa thẳng về phía những vị quan đang đứng trước mặt.
Lúc này, Nguyễn Duy mới bước lên một bước. Chàng đưa chiếc quạt giấy ra phía trước, gõ từng nhịp chậm rãi vào lòng bàn tay, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào kẻ bịt mặt.
"Kẻ thức thời thường không xuất hiện vào lúc đêm hôm khuya khoắt tại một nơi chết chóc như thế này," Nguyễn Duy cất giọng, âm sắc đều đặn nhưng sắc như dao cạo, vang vọng giữa tiếng sóng biển. "Ngươi trùm kín mặt mũi, lặng lẽ như một bóng ma. Phải chăng, ngươi chính là một kẻ mà chúng ta đã từng đối mặt, thậm chí... là một kẻ rất quen thuộc?"
Nguyễn Duy nhếch mép, một nụ cười nửa miệng phơi bày sự tàn nhẫn của ván cờ trí tuệ: "Ngươi đang tự hỏi vì sao chúng ta lại ở đây chờ ngươi? Để bản quan nói cho ngươi nghe. Tin đồn về con chim thần xuất hiện ở vách đá Vọng Nguyệt mà ngươi nghe được... thực chất là do chính bản quan cố tình thả ra để rung cây nhát khỉ."
Chàng ngừng một nhịp, giang rộng chiếc quạt giấy, gằn từng chữ: "Nha môn ta chưa từng công khai cho bất kỳ ai biết về sự tồn tại của căn nhà gỗ này, càng không hề hé nửa lời về vụ án mạng xảy ra tại đây. Dân chài nếu có đến, cũng chỉ loanh quanh trên đỉnh vách đá mà vái lạy. Vậy mà ngươi, vừa nghe tin đồn chim thần, không chần chừ đã phi thân thẳng xuống con đường mòn bí mật này, lại còn chính xác tìm đến căn nhà gỗ này để lục lọi..."
Ánh mắt Duy thu hẹp lại, sát khí tỏa ra ngùn ngụt: "Kẻ biết rõ mọi bí mật dưới bãi đất này... trên đời chỉ có thể là hung thủ. Ngươi mạo hiểm xuống đây, chính là đã tự tay điểm chỉ vào bản cáo trạng của mình rồi! Ta nói có đúng không? Thầy đồ Hiếu?"
Nghe những lời bóc trần trần trụi ấy, bóng đen vẫn đứng im như tạc tượng. Không một lời biện bạch, chỉ có luồng sát khí từ người hắn bắt đầu tuôn ra cuồn cuộn. Hắn lùi lại nửa bước, gót chân miết chặt lên một mảnh gỗ mục.
"Bắt sống hắn!" Trần Hùng gầm lên như sấm động. Ngay tắp lự, mười tên lính lệ vung giáo mác, từ bốn phía rầm rập ập tới, tạo thành một vòng vây sắt thép khóa chặt lấy lối ra duy nhất của căn nhà cháy.
Biết không thể chối cãi và cũng không còn đường lui, một tiếng rít khàn đặc vang lên từ cổ họng bóng đen. Hắn không lùi nữa mà đột ngột đạp mạnh xuống nền đất. Thân ảnh hắn tức thì nhòe đi như một vệt khói đen, xé gió lao thẳng vào chính diện vòng vây.
Keng! Keng!
Từ sau lưng, hai thanh đoản đao đen ngòm được rút ra với tốc độ chớp giật. Vòng vây lính lệ vừa khép lại đã lập tức bị xé toạc bởi đao pháp quỷ khốc thần sầu. Hắn lướt đi giữa trùng trùng những mũi giáo nhọn hoắt tựa một con mãng xà. Thanh đao bên tay phải gạt phăng mọi đòn đâm tới, trong khi tay trái vung lên những đường cong quái dị, chém ra từ những góc độ không tưởng.
"Aaa!"
Chỉ trong ba cái chớp mắt, ba tên lính đi đầu đã trúng đao ngã gục, máu tươi xịt thành dải dài lên vách gỗ mun. Đám lính lệ còn lại kinh hãi lùi bước, trận hình rối loạn.
Thấy đám lính lệ không cản nổi một chiêu, bốn gã cấm vệ quân Hình Bộ không hẹn mà cùng tiến lên. Chúng không vội vã tấn công mà bước lùi lùi tiến tiến theo một nhịp điệu đồng nhất, lập tức kết thành "Tứ Tượng Trận". Bốn mũi trường thương tua tủa đâm ra, trên đâm yết hầu, dưới quét hạ bộ, bao vây kín tứ phía gã bịt mặt.
Nhưng bóng đen không hề nao núng, càng không hề rơi vào thế hạ phong. Đứng giữa màng lưới tử thần, hắn thình lình xoay người trên không trung. Mũi chân hắn điểm nhẹ lên một đầu ngọn thương đang đâm tới, mượn lực lăng không lộn vòng lên cao. Bốn tên cấm vệ quân chưa kịp thu thương về thì từ trên đỉnh đầu, cặp song đao đã bổ xuống như sấm sét.
"Chát! Keng!"
Hai thân thương bằng gỗ sồi dẻo dai bị chém gãy gập làm đôi. Vừa chạm đất, gã bịt mặt tung một cú tảo cước cực mạnh, đá văng tên cấm vệ quân gần nhất bay ngược ra sau, đập mạnh lưng vào cột nhà.
"Lùi ra! Để đó cho ta!"
Trần Hùng quát lớn, hai tay xoay tít cặp song đao, thân hình đồ sộ mượn đà lao thẳng vào tâm điểm huyết chiến. Hai thanh đao lớn của Hùng giáng xuống mang theo kình lực ngàn cân, chém thẳng vào đỉnh đầu kẻ thủ ác.
Bóng đen lập tức bắt chéo cặp đoản đao trước mặt đỡ đòn của đội trưởng Trần Hùng.
Keng!!!
Tiếng kim loại va đập đinh tai nhức óc vang dội cả một góc vực. Lực va chạm mạnh đến mức làm tung bay lớp tro bụi dưới chân hai kẻ đang giao phong. Trần Hùng cậy sức mạnh, gầm lên dồn lực ép xuống. Nhưng gã bịt mặt dẻo dai như loài dơi đêm, mượn chính lực ép của đối thủ để trượt người sang bên mạn sườn. Lưỡi đao bên tay trái của hắn lập tức chém ngược lên một đường hiểm hóc nhằm thẳng vào sườn Trần Hùng.
Trần Hùng kinh hãi thu đao về đỡ gạt, buộc phải lùi lại ba bước dài, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Dù bị vây hãm bởi viên Đội trưởng dày dạn kinh nghiệm và hàng tá lính tinh nhuệ, gã bịt mặt vẫn tả xung hữu đột, đao pháp tựa cuồng phong bạo vũ. Binh khí va đập chan chát, tia lửa bắn tung tóe sáng rực cả một góc vách đá.
Trong lúc mọi ánh mắt, mọi sự chú ý của từ quan đến lính đều đang căng như dây đàn, dồn chặt vào cuộc tử chiến kinh thiên động địa giữa bãi đất trống, thì ở vòng ngoài, nơi đám lính lệ đang dạt ra để nhường chỗ cho Trần Hùng giao chiến, một biến cố kinh hoàng khác âm thầm nổ ra.
Trần Bình, tên lính trẻ lầm lì nãy giờ vẫn lẩn khuất trong đám đông, đột nhiên gã lộn người một vòng nhẹ tựa lông hồng, tách mình khỏi đội hình lính lệ. Khi hai bàn chân vừa chạm đất, tay phải gã đã với xuống ống ủng, rút phắt ra một thanh đoản đao. Không một lời báo trước, Trần Bình đạp mạnh vào nền đá nhám, thân hình bắn vút đi như một mũi tên xé gió, xuyên qua những bóng người hỗn loạn, hướng mũi đao nhắm thẳng vào vị trí hiểm yếu nhất trên ngực Khâm sai Lê Đình Chính.
Sự phản bội diễn ra quá chớp nhoáng. Khâm sai Lê Đình Chính đang đứng quan sát trận chiến, dường như hoàn toàn không phòng bị trước đòn tấn công bọc hậu từ chính kẻ thuộc hạ của nha môn. Tốc độ của tên Trần Bình quá nhanh, cự ly chỉ còn trong gang tấc. Mọi người xung quanh kinh hãi trừng mắt, không một ai kịp lao tới ứng cứu. Mũi đao đen ngòm như lưỡi hái tử thần đã kề sát yết hầu vị đại quan Hình Bộ.
Thế nhưng, giữa khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lê Đình Chính không hề thảng thốt lùi lại. Đôi mắt già nua của ông khẽ nheo lại, lóe lên một tia sáng sắc lạnh khôn tả. Trong tíc tắc, từ đôi bàn tay gầy guộc tưởng chừng như chỉ quen cầm bút, một thanh kiếm đã được rút ra khỏi vỏ với tốc độ quỷ khốc thần sầu.
Không hề có một động tác dư thừa, Lê Đình Chính vung kiếm chéo lên.
Xoẹt!
Một âm thanh xương thịt bị cắt đứt gọn ghẽ vang lên, rợn tóc gáy.
Tiếp theo đó là tiếng kim loại rơi "keng" xuống nền đá. Thanh đoản đao văng lăn lóc, vệt máu tươi bắn tung tóe vấy bẩn cả vạt áo đen của vị đại quan.
"ÁAAAAAAAAAAA!!!"
Tiếng gào thét thảm thiết, rách xé cổ họng lấn át cả tiếng sóng biển bùng nổ, xé toạc màn sương đêm. Trần Bình ngã vật xuống nền đá nhám. Cánh tay phải của gã, từ cùi chỏ trở xuống đã bị chém đứt lìa, rớt phịch xuống cách đó vài bước chân. Máu từ chỗ cụt tay phun ra xối xả như suối, nhuộm đỏ rực cả tà áo nẹp đỏ và bãi đá. Gã lăn lộn trên vũng máu của chính mình, khuôn mặt méo mó vì đau đớn tột cùng, hai mắt trợn ngược trắng dã.
Dù diễn biến chỉ xảy ra trong cái chớp mắt, hai gã cấm vệ quân Hình Bộ đứng vòng ngoài bỗng lập tức lao ập tới. Bọn chúng đè nghiến thân hình đang quằn quại của Trần Bình xuống đất, khóa cứng mọi cử động phản kháng của kẻ phản trắc.
Nguyễn Duy chứng kiến toàn bộ sự việc, lồng ngực phập phồng, mồ hôi lạnh rịn ra hai bên thái dương. Chàng nhìn cánh tay đứt lìa dưới đất, rồi nhìn sang ân sư của mình bằng ánh mắt chứa đựng sự sững sờ xen lẫn kính phục.
Lê Đình Chính chậm rãi đưa lưỡi kiếm hãy còn dính vài vệt máu tươi lên ngang tầm mắt, khẽ vẩy nhẹ cổ tay khiến máu tươi tuột khỏi lưỡi thép. Một tiếng "tách" vang lên khi ông thu kiếm trở lại vào vỏ, điệu nghệ và trầm mặc.
Vị Khâm sai bước tới, ánh nhìn lạnh băng chĩa xuống kẻ đang rên rỉ dưới mũi thương. Ông vươn mũi giày, hất lật vạt áo nẹp nơi bờ vai trái của Trần Bình ra, xé toạc lớp áo lót mỏng bên trong.
Dưới ánh sáng đuốc bập bùng, trên làn da nhợt nhạt đẫm mồ hôi và máu của tên lính, một hình xăm màu chàm hiện ra rõ mồn một: Một con rồng xanh vặn vẹo uốn khúc, nhe nanh múa vuốt đầy dữ tợn.
Lê Đình Chính nheo mắt, ánh nhìn chứa đựng sự khinh miệt lẫn căm phẫn. Giọng ông vang lên, đục ngầu và lạnh lẽo: "Mạng lưới của bọn Thanh Long... quả nhiên cài cắm sâu thật."
Thầy Đề Lĩnh đứng co ro phía sau, hai tay run lẩy bẩy ôm khư khư lấy chiếc tráp gỗ, chứng kiến từ đầu đến cuối thảm kịch diễn ra chớp nhoáng mà hồn phi phách tán. Lão rụt cổ, răng va vào nhau lập cập, giọng run rẩy thốt lên: "Mô Phật... Trần Bình... Trần Bình làm lính lệ, thường ngày lầm lì ít nói, ai sai đâu đánh đó. Lão... lão không ngờ... hắn lại là người của Thanh Long cài vào tận nha môn thế này!"
Nguyễn Duy không đáp lời lão thư lại. Chàng hít một hơi sâu, luồng khí lạnh buốt của biển đêm tràn vào lồng ngực giúp đè nén sự chấn động. Ánh mắt chàng lướt từ vũng máu dưới chân tên lính phản trắc lên nếp áo đen phẳng phiu của vị Khâm sai, cõi lòng dâng lên một sự hổ thẹn sâu sắc. Chàng chắp tay, cúi đầu rạp xuống, giọng nói trầm tĩnh nhưng trĩu nặng sự tự trách: "Thúc phụ dạy phải. Là hạ quan quản lý nha môn lỏng lẻo, suýt nữa đã để xảy ra họa tày đình."
Không để cảm xúc lấn át lâu, Nguyễn Duy lập tức xoay người, ánh mắt sắc lẹm chĩa thẳng vào mấy tên lính xung quanh: "Trói gô tên phản tặc này lại, bóp chặt hàm tuyệt đối không để hắn cắn lưỡi tự tận như tên sát thủ trong ngục!"
Vừa dứt lời, Nguyễn Duy phóng ánh mắt về phía bãi đất trống, nơi trận huyết chiến giữa Trần Hùng và bóng đen bí ẩn vẫn đang hồi khốc liệt. Trong thâm tâm, chàng đã đinh ninh kẻ trùm mặt kia không ai khác chính là thầy đồ Hiếu. Có điều, một dấu chấm hỏi lớn vẫn xoáy sâu vào tâm trí vị quan trẻ: Một kẻ bề ngoài là thầy đồ quanh năm gõ đầu trẻ, tay chỉ quen cầm bút lông, cớ sao lại sở hữu võ công thâm hậu đến nhường này?