Biến cố đã làm thay đổi cuộc đời bạn

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề thietbixe
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Tính ra cuộc đời cũng không có biến cố gì lắm. Đầu năm lớp 12 nhà phá sản, bố mẹ bán hết nhà, cho hết đồ đạc, dọn về huyện ở. 1 mình ở trọ ở thành phố vì cuối cấp không chuyển nhà nữa.
Nhưng lúc ý có người yêu, mặc dù yêu xa nên cũng buồn nhưng không có cảm giác bị bỏ rơi. Mà sau đó lớp 12 học hành thuận lợi không ai ngờ tới. Được tuỳ chọn trường, chọn ngành. Lén bố mẹ bỏ Y Đa Khoa, nói dối là tạch. Tới giờ bố mẹ, họ hàng vẫn không ai biết.
Sau này mẹ mình mới hỏi là hồi ý dọn nhà đi chỉ lo mỗi mình, cuối cấp lại con gái ở lại bơ vơ, mà tự nhiên lúc lớp 12 lại học giỏi đột biến, nên ai cũng nghĩ mình chả ảnh hưởng gì, mà thực tế là chả ảnh hưởng gì thật.
Ở trọ 1 mình được đi chơi thoải mái, xem phim tẹt bô không ai quản.
 
mình là Nữ ...
đến giờ vẫn thấy k chấp nhận dc đây, nhưng mà số phận rồi, hi vọng kiếp sau sẽ nhẹ nhàng hơn
Tội bạn gái quá đi. Bạn xem nghiên cứu đi PTTM xem, có mấy chương trình tài trợ PTTM đấy, cũng giảm dc nhiều tiền lắm. Nếu PTTM thành công thì làm bài review cho mọi người mừng nha. :beauty:
Cố lên bạn gái, đừng bao giờ mất niềm tin vào cuộc sống, Chúc gái sớm tìm dc người yêu thương mình. :sweet_kiss:
 
Tính ra cuộc đời cũng không có biến cố gì lắm. Đầu năm lớp 12 nhà phá sản, bố mẹ bán hết nhà, cho hết đồ đạc, dọn về huyện ở. 1 mình ở trọ ở thành phố vì cuối cấp không chuyển nhà nữa.
Nhưng lúc ý có người yêu, mặc dù yêu xa nên cũng buồn nhưng không có cảm giác bị bỏ rơi. Mà sau đó lớp 12 học hành thuận lợi không ai ngờ tới. Được tuỳ chọn trường, chọn ngành. Lén bố mẹ bỏ Y Đa Khoa, nói dối là tạch. Tới giờ bố mẹ, họ hàng vẫn không ai biết.
Sau này mẹ mình mới hỏi là hồi ý dọn nhà đi chỉ lo mỗi mình, cuối cấp lại con gái ở lại bơ vơ, mà tự nhiên lúc lớp 12 lại học giỏi đột biến, nên ai cũng nghĩ mình chả ảnh hưởng gì, mà thực tế là chả ảnh hưởng gì thật.
Ở trọ 1 mình được đi chơi thoải mái, xem phim tẹt bô không ai quản.
Ủa rồi giờ Gái học ngành gì ?
:waaaht:
 
Ủa rồi giờ Gái học ngành gì ?
:waaaht:

Học ngành khoa học cơ bản. Và đó tới giờ vẫn là lựa chọn đúng đắn.
Trước giờ gia đình họ hàng toàn nông dân, mình là đứa thứ 2 đỗ ĐH trong cả cái họ lớn 3 đời ấy. Với cả mọi ng auto nghĩ đứa nào giỏi thì sẽ mục tiêu vào Y. Cứ Y là ngon rồi.
Cơ mà hồi đó sợ đau sợ chớt, nhìn thấy cái kim tiêm đã sợ, lại học thêm cùng anh chị khoá trên, mấy ô bà đi học Y năm nhất về kể đi xem phòng xác này kia ghê quá. Thôi té, sợ ma.
Học Y thấy cực mà lâu quá, không có đam mê, học phí lại cao. Chung quy lại là không có hứng thú.

Ngành của mình bây giờ cũng cực nhưng so với Y thì nhẹ nhàng, êm đẹp hơn rất nhiều. Chưa bao giờ hối hận luôn

via theNEXTvoz for iPhone
 
Học ngành khoa học cơ bản. Và đó tới giờ vẫn là lựa chọn đúng đắn.
Trước giờ gia đình họ hàng toàn nông dân, mình là đứa thứ 2 đỗ ĐH trong cả cái họ lớn 3 đời ấy. Với cả mọi ng auto nghĩ đứa nào giỏi thì sẽ mục tiêu vào Y. Cứ Y là ngon rồi.
Cơ mà hồi đó sợ đau sợ chớt, nhìn thấy cái kim tiêm đã sợ, lại học thêm cùng anh chị khoá trên, mấy ô bà đi học Y năm nhất về kể đi xem phòng xác này kia ghê quá. Thôi té, sợ ma.
Học Y thấy cực mà lâu quá, không có đam mê, học phí lại cao. Chung quy lại là không có hứng thú.

Ngành của mình bây giờ cũng cực nhưng so với Y thì nhẹ nhàng, êm đẹp hơn rất nhiều. Chưa bao giờ hối hận luôn

via theNEXTvoz for iPhone
Y mà nhà khó khăn thì chịu ko nổi đâu. Y phải cỡ 3x mới kiếm tiền đc. Em gái chọn đúng lắm :big_smile:
 
Mình cũng từng làm nhiều cv đến IT: Coder, Networking, Security cũng tham gia một vài dự án lớn nhỏ, rồi làm thầy dạy học. Nhưng có một biến cố lớn đó là mình bị tai nạn giao thông và bị biến dạng hoàn toàn khuôn mặt. Mình trở về quê (dalat) vì với con người hiện tại không thể làm những cv trước đây. Về quê mình cũng ko thể làm "nông dân được" nên online tìm con đường sống. Bắt đầu với Website và Youtube Reup chết lên chết xuống nhưng cũng có chút $ nói chung là tạm sống. Và hiện tại mình sống hoàn toàn nhờ vào Website và Youtube Content và cũng bắt đầu lo 1 chút ít lo cho gia đình, mình thấy với mình vẫn còn hạnh phúc hơn rất nhiều người.

Tâm sự của 1 thằng FA 29 cái xuân hạ thu đông rồi
no.gif
, mới sáng ra mà sao nóng quá có lẽ Dalat đã sang thu rồi
tongue.gif
xin kênh youtube bác ơi
 
Y mà nhà khó khăn thì chịu ko nổi đâu. Y phải cỡ 3x mới kiếm tiền đc. Em gái chọn đúng lắm :big_smile:

Tính em cái gì dễ thì làm trước. Mà học Y nghe kể cực quá. Làm nghề Y cũng cực nữa.
Giờ mà kể với bố mẹ thì chắc bố mẹ cũng tiếc lắm. Vì sau em thì trong họ 10 năm rồi vẫn chưa có đứa cháu nào vô đc đại học. :'(

via theNEXTvoz for iPhone
 
Đời mình thì cũng vài biến cố, nhưng không biết là có kinh khủng như những cô, dì, thím trên đây hay không:

- Năm 18 thì RỚT ĐẠI HỌC. Trong khi bạn cùng lớp, toàn bộ anh chị em, lẫn anh chị em họ trong nhà đậu cả. Nhục không thể tả. Ba thì thất vọng cùng cực. :nosebleed:. Một cái tát bạt tai vào tương lai khi đang mơ mộng về cuộc sống màu hồng.

- Học đại học, mém chút nữa không ra được trường. Lại một lần nữa, là nỗi nhục của dòng họ... :burn_joss_stick:

- Đi làm công ty thứ 4, bị sa thải sau 2 tháng thử việc. Kết quả: được giữ lại do 1 thằng kia xin nghỉ. Từ đó, giúp mình nhận ra rằng mình còn ngu hơn cả mình từng nghĩ... :still_dreaming:

- Đi làm, lận lưng được 500tr. Có học bổng MBA 50% ở Châu Âu và mơ mộng chuẩn bị đi để ngày trở về VN trở thành Bill Door hay là Bill Windows gì đó. Ba bị ung thư. Bỏ tất cả. Mà riêng cái này thì không hối hận, vì dành thời gian đó với ba lúc cuối đời :smile:

- Sử dụng 500tr lận lưng ở trên vào cái thứ mình cái đầu ngu dốt của mình cho là "kinh doanh". 250tr mất trắng do Chứng Khoán. 250tr bị lừa mất. Mà bị lừa cũng do mình ngu. (mà chơi chứng khoán cũng do chơi ngu, hết). :tire:

- Thử mở công ty riêng với đám bạn đại học (cái đám mà mình chơi chung thời đại học). Tưởng thân thiết lắm, mất vài chục triệu đồng thời mất luôn cả tình bạn. Thôi, hên là nhanh chân rút ra sớm. :feel_good: . Bạn bè cái thứ &*% gì cái bọn đó nữa...
sao thím fail nhiều vậy mà vẫn có vốn làm ăn vậy? thím có thể đặt timeline vào cho tôi được rõ hơn không? thank thím
 
Tội bạn gái quá đi. Bạn xem nghiên cứu đi PTTM xem, có mấy chương trình tài trợ PTTM đấy, cũng giảm dc nhiều tiền lắm. Nếu PTTM thành công thì làm bài review cho mọi người mừng nha. :beauty:
Cố lên bạn gái, đừng bao giờ mất niềm tin vào cuộc sống, Chúc gái sớm tìm dc người yêu thương mình. :sweet_kiss:
M k đơn giản là sẹo hay biến dạng gì đó, nói chung phải như vậy đến suốt đời.
M lấy ck có con r, bình thường cũng k đến nỗi bi lụy lắm, hehhehee
Chỉ là mọi ước mơ, tham vọng của m phải gác lại thôi.....
 
biến cố thì kể ko hết, tóm lượt vài thứ trọng yếu trong cuộc đời mình để góp vui vậy :)

-Vừa ra đời, ông bà già nhắm nuôi ko nổi, vứt xọt rác, kiến lửa cắn xém chết, may bà nội lụm về lại(cái này nghe nhiều người kể lại nhưng có vẻ 90% là thật) :)
-5 tuổi đi trốn nợ với ông bà già, ở nhờ nhà bạn bè ổng bả, nay đây mai đó tới khi bà nội bỏ tiền ra cứu mới đc về.
-8 tuổi, anh cả mất ..., lúc này có thể coi anh ấy là trụ cột gia đình, vì ông già chỉ cờ bạc bóng bánh, chả làm đc tích sự gì ... khóc nhớ anh hơn tháng mới nguôi ngoai ...
-Năm lớp 9, bà nội bán nhà, chia cho các con, ông bà già trả hết nợ nần từ đây, mua đc căn nhà, chính thức được ở trong căn nhà đầu tiên có thể coi là của mình o_O
-Năm lớp 10, ông già 1 đêm banh bóng bay hơn 100 củ, sáng nằm co ro đó, và những chuỗi ngày kế tiếp đi học chả muốn về nhà, về là nghe tin ổng thua,chửi rủa này nọ ... tuần nào cũng bay nhẹ 40-60 củ.
-Đại học năm 2, bán nhà ... lại k có nhà sau 4 năm êm đẹp(thật ra đc 1 năm đầu là êm thôi)
-Tốt nghiệp Đại Học, đi làm 1 năm, ông bà già vỡ nợ lần thứ n, trốn đi nơi khác, bỏ lại đây 2 đứa em, đành bỏ dở công việc, làm mmo để trang trải và nuôi hai em,còn lo ăn uống tụi nó nữa, giai đoạn này khủng hoảng nặng, ổng bả đi bỏ lại tiền điện, tiền nhà, 3 tháng tiền nước, k hiểu sao thiếu đc 3 tháng tiền nước luôn, trong khi nợ 1 tháng là nó cắt rồi :), bé người yêu cũng bỏ đi luôn,đúng thật là lúc này k còn gì cả, muốn reset cho rồi, mà nghĩ tới 2 em nên phải cố thôi ... tới cuối năm thì mọi thứ ổn thỏa rồi, thỉnh thoảng ra ngồi nước nôi cafe với mấy đứa bạn thân, nghe tụi nó kể về cái xui của năm tuổi mà chua cay,đứa thì xui thua lỗ 30 củ vào chứng khoáng,đứa khác thì giựt lời "tao mất 60 củ lo nvqs đây này,nản thấy mẹ luôn", mình nói nhẹ "tao mất nhà, mất việc, mất luôn người yêu đây còn chưa nản, tụi mày nản cái mẹ gì" :beat_shot:, tụi nó cũng rõ hoàn cảnh nên chỉ cười an ủi mình thôi :)
-Tầm này đỡ hơn rồi, vẫn phải cảnh đó nhưng còn xoay sở lo được, tính trước được, chứ k như đợt khủng hoảng mình kể trên, mong là mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn thôi.
Khiếp ông già. Đúng là… Thế mẹ fen k ở với fen à? À đọc kỹ hoá ra bz cũng trốn. Hai đứa em ngoan k thím. Hugg!
 
Gấu 5 năm chia tay, buồn chán bỏ để phá sản luôn quả cty đang gầy dựng. Bỏ luôn công việc người ta mơ tới.
Giờ đi trộm chó sống qua ngày :(

Gửi từ Xiaomi M2007J3SG bằng vozFApp
 
Học ngành khoa học cơ bản. Và đó tới giờ vẫn là lựa chọn đúng đắn.
Trước giờ gia đình họ hàng toàn nông dân, mình là đứa thứ 2 đỗ ĐH trong cả cái họ lớn 3 đời ấy. Với cả mọi ng auto nghĩ đứa nào giỏi thì sẽ mục tiêu vào Y. Cứ Y là ngon rồi.
Cơ mà hồi đó sợ đau sợ chớt, nhìn thấy cái kim tiêm đã sợ, lại học thêm cùng anh chị khoá trên, mấy ô bà đi học Y năm nhất về kể đi xem phòng xác này kia ghê quá. Thôi té, sợ ma.
Học Y thấy cực mà lâu quá, không có đam mê, học phí lại cao. Chung quy lại là không có hứng thú.

Ngành của mình bây giờ cũng cực nhưng so với Y thì nhẹ nhàng, êm đẹp hơn rất nhiều. Chưa bao giờ hối hận luôn

via theNEXTvoz for iPhone
Bỏ y là học sinh hả fen
 
đã qua nhiều biến cố, con người cứ xoay xoành xoạch, tự hỏi cuốn sách đời này khi nào mới tới câu kết.
 
Biến cố của mình/em là từ hồi wfh do covid.

Tù túng trầm cảm, xao nhãng công việc, nhìn group chat cty ngày càng đìu hiu mà chán, nghĩ đến bản thân mất gần 2 năm tuổi trẻ do cái covid mà sầu, nghĩ đến gần 2 năm ko về thăm các cụ mà ứa nước mắt, thế là bắt đầu dành phần lớn thời gian ngồi làm pj riêng. Nói thì thất đức mà nhiều khi chỉ login vào điểm danh cty rồi lại cầy pj, còn đa số chỉ làm trên dưới nửa ngày, thời gian còn lại thêm 1 2 tiếng buổi tối là cầy ngoài :sweat: Tình trạng đó kéo dài gần 1 năm, cty làm product nên deadline thoải mái, vừa làm thực vật vừa nghỉ hết sạch phép, mình bấu vào lí do cty trả lương bèo hứa hẹn suông cho đỡ áy náy :too_sad:

Hên xui thế nào mà pj riêng ăn nên làm ra, thu nhập tăng vọt. Thế là một ngày đẹp trời tích đủ cục tiền khơ khớ thì xin nghỉ, trả nhà thuê, về ở với ông bà cụ :byebye:


Giờ thì thời gian rảnh nhiều hơn, nhưng tạm giới hạn cầy cuốc để dành thời gian cho các cụ, học những kĩ năng đời thường mà mình bỏ ngỏ từ lâu để chạy theo công việc. Lần đầu tiên trong gần 30 năm cuộc đời nấu được bữa cơm cho các cụ, thay bóng đèn, sửa ống nước, chạy bộ giảm chục kí mỡ :cry: Cảm giác đó giờ mình chỉ là cái máy sáng đi làm chiều lướt web đi ngủ, giờ mới là thực sự sống :too_sad: Nhưng cũng phải mau chóng quay lại tập trung cầy thôi, chả biết trời cho lộc đến bao giờ, vẫn tần tiện tay làm hàm nhai mới an tâm :too_sad:

Buồn vui lẫn lộn, haizzz :too_sad:
 
Tính em cái gì dễ thì làm trước. Mà học Y nghe kể cực quá. Làm nghề Y cũng cực nữa.
Giờ mà kể với bố mẹ thì chắc bố mẹ cũng tiếc lắm. Vì sau em thì trong họ 10 năm rồi vẫn chưa có đứa cháu nào vô đc đại học. :'(

via theNEXTvoz for iPhone
Xạo ke vậy cháu. Vô đh bây h phổ cập rồi mà. Cháu làm như năm 2000 vậy
 
khi còn nhỏ, tầm 2 tuổi, khi đó mẹ đag bế mình, vô tình mình gọi nhầm 1 người là bố.
từ đó tới giờ mình biết mình k có bố, bởi vì người bố đó đã k nhận mình.
mình cũg k hiểu sao mình lại nhớ đc cái kí ức đó, mặc dù lúc đó còn rất nhỏ
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
thietbixe,
Người trả lời cuối
MesQueUnClub,
Trả lời
655
Lượt xem
159.052
Quay lại
Lên đầu trang