Cách để ba mình hạnh phúc

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Finn
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Rủ ổng đi nhậu, làm ly bia tâm sự. Cha con mà khoảng cách thế?
Đừng để đến lúc muốn tâm sự cũng không được. Có gì muốn nói thì hãy nói, muốn làm thì hãy làm ngay đi.
xjIzSG9.png
xjIzSG9.png

Có mấy anh khuyên "lấy chồng, đẻ con", "để chồng nói chuyện với ông già", tôi chê, chuyện nhà tự mình xử lý đi. Lấy chồng chỉ để nói chuyện với ông già trong khi muốn chia sẻ những suy nghĩ từ phía của ổng? Mở mồm ra, tự thân làm được mà.
 
Sửa lần cuối:
Kiếm cho ba thằng con rể biết uống rượu :oops:, kiếm dịp ngồi nói chuyện với ba :p
 
Chuyện về ba luôn là chuyện khiến mình đau đáu trong lòng mỗi ngày, trong nhiều năm qua. Mình muốn giúp ba hạnh phúc hơn nhưng đối với mình giống như nhiệm vụ bất khả thi, có lẽ giữa con gái và ba luôn có khoảng cách vô hình nào đó tồn tại? Viết ở đây - diễn đàn nhiều đàn ông, hy vọng đọc được lời khuyên nào đó phù hợp với trường hợp của ba mình.
K hiểu lắm nhỉ, cá nhân mình thấy cgai vs cha mới gắn bó ấy chứ. Cha luôn thương cgai nhất mà
zFNuZTA.png
 
Mẹ bạn đó ko phải là vấn đề cần giải quyết của ba bạn ấy.
Nếu ko, sao còn với nhau tới giờ này.
Điều ba bạn ấy là tìm lại được động lực sống sau những thất bại.
Thậm chí mẹ bạn ấy nếu chịu giúp cũng sẽ rất tốt
 
Nếu mình ở vị trí của ba thớt, mình sẽ tiếp tục cam chịu, buồn thì buồn nhưng thật sự chẳng có con đường nào tốt hơn nữa. Và cái mình cần đó là con cái thấu hiểu mình, quan tâm mình, con cái hạnh phúc, mình thấy thớt có đủ những điều này, nên mình nghĩ ba thớt khá may mắn khi có được người con như thớt. Chuyện của người lớn rất khó để giải quyết theo con mắt của sắp nhỏ, cho nên thớt không nhất thiết phải cảm thấy áy náy gì. Tấm lòng của thớt chắc chắn ba thớt rõ hơn ai hết.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Chuyện về ba luôn là chuyện khiến mình đau đáu trong lòng mỗi ngày, trong nhiều năm qua. Mình muốn giúp ba hạnh phúc hơn nhưng đối với mình giống như nhiệm vụ bất khả thi, có lẽ giữa con gái và ba luôn có khoảng cách vô hình nào đó tồn tại? Viết ở đây - diễn đàn nhiều đàn ông, hy vọng đọc được lời khuyên nào đó phù hợp với trường hợp của ba mình.

Gia đình mình có 5 người, trong đó chỉ có duy nhất một người đàn ông là ba. Mình không giấu việc ba mình là người ít học, ba chỉ học đến lớp 5, dù vậy, tư duy kinh doanh và ý chí của ba khiến mình rất khâm phục. Năm ba 10 tuổi, ông nội có người khác, bà nội buồn đau rồi mất. Mẹ kế của ba không đồng ý cho ba và các em ở cùng, một mình ba đã tay bồng tay bế, dắt díu 3 người em gái ra đi. Từ hai bàn tay trắng, ba đã gầy dựng lên cơ nghiệp, trở thành người giàu nhất vùng.

Mẹ, người con gái hoa khôi, là cô giáo, con gia đình kỹ sư - giáo viên, đã gật đầu lấy ba chỉ vì hận người khác. Và rồi, cuộc hôn nhân không tình yêu đã khiến ba chịu khổ sở biết bao nhiêu năm qua.

Mình không thích cách mẹ chê bai, chì chiết, không công nhận ba. Mình biết mẹ là người phụ nữ giỏi giang, tần tảo một mình nuôi 3 đứa con ăn học thành tài, một mình lèo lái gia đình qua cơn khủng hoảng 2000-2020, mẹ đã rất kiên cường khi ba gục ngã hơn 20 năm qua sau khi kinh doanh thất bại. Nhưng ba cũng có nỗi đau của ba. Ba đã vất vả, cơ cực từ bé... Cật lực làm ăn rồi bị người khác lừa hết lần này đến lần khác, cộng thêm việc người vợ không động viên, chia sẻ, hôn nhân không lối thoát, ba mới gục ngã.
Mình thương mẹ, nhưng mình cũng rất thương ba...

Nhiều lần mình muốn ngồi lại để nói với ba một câu, rằng "Ba ơi, con biết ba cô đơn trong chính gia đình của mình. Gia đình mình chỉ có mình ba là đàn ông, suy nghĩ phụ nữ và đàn ông vốn dĩ khác nhau, không phải quan điểm của ba không đúng, mà chỉ là do ba và mẹ không hợp. Con mong ba đừng tự trách bản thân, đừng nghĩ rằng bản thân ba không tốt". Hàng trăm hàng ngàn lần câu nói này hiện lên trong đầu mình, nhưng mình không có cách nào biểu đạt ra thành lời. Không lẽ cùng chung một nhà, mà mình phải viết thư gửi cho ba sao? :( Mình không hiểu có rào cản gì khiến mình rất ngại, không dám cất lời.

Việc mình có thể làm chỉ là ngồi nghe ba nói chuyện trong mâm cơm, hoặc lên tiếng bênh vực ba mỗi khi mẹ chê trách, không công nhận ba. Cũng may vì mình khá thân với mẹ, trong nhà chuyện lớn nhỏ mẹ đều tâm sự với mình, nên lời mình nói không khiến mẹ nghĩ mình bất hiếu. Chỉ là.. mình không muốn dừng lại ở mức này, mình muốn làm nhiều hơn nữa cho ba.

Muốn được ngồi uống bia với ba như hai người đàn ông, như ngày bé vẫn thường như thế.
Muốn vô tư ngồi giành con mực của ba rồi giành ca bia hơi của ba tu ừng ực mỗi 7h tối khi ba ngồi coi thời sự.
Muốn ngồi trên xe ba theo ba rong ruổi đi khắp nhà anh em chí cốt...
Nhưng con gái lớn rồi, làm sao có thể?
lấy thằng chồng biết nhậu, rồi dăm bữa nửa tháng dụ nó về nhậu nhẹt bầu bạn với bố vợ, easy
 
Kiếm thằng rể gần nhà biết nhậu, đẻ 1 đứa cháu gái và thường xuyên cho nó qua thăm ông bà. Hoặc bằng 1 cách nào đó làm cho 2 ông bà luôn bận, bận thì ko cãi nhau đc.
 
Chuyện về ba luôn là chuyện khiến mình đau đáu trong lòng mỗi ngày, trong nhiều năm qua. Mình muốn giúp ba hạnh phúc hơn nhưng đối với mình giống như nhiệm vụ bất khả thi, có lẽ giữa con gái và ba luôn có khoảng cách vô hình nào đó tồn tại? Viết ở đây - diễn đàn nhiều đàn ông, hy vọng đọc được lời khuyên nào đó phù hợp với trường hợp của ba mình.

Gia đình mình có 5 người, trong đó chỉ có duy nhất một người đàn ông là ba. Mình không giấu việc ba mình là người ít học, ba chỉ học đến lớp 5, dù vậy, tư duy kinh doanh và ý chí của ba khiến mình rất khâm phục. Năm ba 10 tuổi, ông nội có người khác, bà nội buồn đau rồi mất. Mẹ kế của ba không đồng ý cho ba và các em ở cùng, một mình ba đã tay bồng tay bế, dắt díu 3 người em gái ra đi. Từ hai bàn tay trắng, ba đã gầy dựng lên cơ nghiệp, trở thành người giàu nhất vùng.

Mẹ, người con gái hoa khôi, là cô giáo, con gia đình kỹ sư - giáo viên, đã gật đầu lấy ba chỉ vì hận người khác. Và rồi, cuộc hôn nhân không tình yêu đã khiến ba chịu khổ sở biết bao nhiêu năm qua.

Mình không thích cách mẹ chê bai, chì chiết, không công nhận ba. Mình biết mẹ là người phụ nữ giỏi giang, tần tảo một mình nuôi 3 đứa con ăn học thành tài, một mình lèo lái gia đình qua cơn khủng hoảng 2000-2020, mẹ đã rất kiên cường khi ba gục ngã hơn 20 năm qua sau khi kinh doanh thất bại. Nhưng ba cũng có nỗi đau của ba. Ba đã vất vả, cơ cực từ bé... Cật lực làm ăn rồi bị người khác lừa hết lần này đến lần khác, cộng thêm việc người vợ không động viên, chia sẻ, hôn nhân không lối thoát, ba mới gục ngã.
Mình thương mẹ, nhưng mình cũng rất thương ba...

Nhiều lần mình muốn ngồi lại để nói với ba một câu, rằng "Ba ơi, con biết ba cô đơn trong chính gia đình của mình. Gia đình mình chỉ có mình ba là đàn ông, suy nghĩ phụ nữ và đàn ông vốn dĩ khác nhau, không phải quan điểm của ba không đúng, mà chỉ là do ba và mẹ không hợp. Con mong ba đừng tự trách bản thân, đừng nghĩ rằng bản thân ba không tốt". Hàng trăm hàng ngàn lần câu nói này hiện lên trong đầu mình, nhưng mình không có cách nào biểu đạt ra thành lời. Không lẽ cùng chung một nhà, mà mình phải viết thư gửi cho ba sao? :( Mình không hiểu có rào cản gì khiến mình rất ngại, không dám cất lời.

Việc mình có thể làm chỉ là ngồi nghe ba nói chuyện trong mâm cơm, hoặc lên tiếng bênh vực ba mỗi khi mẹ chê trách, không công nhận ba. Cũng may vì mình khá thân với mẹ, trong nhà chuyện lớn nhỏ mẹ đều tâm sự với mình, nên lời mình nói không khiến mẹ nghĩ mình bất hiếu. Chỉ là.. mình không muốn dừng lại ở mức này, mình muốn làm nhiều hơn nữa cho ba.

Muốn được ngồi uống bia với ba như hai người đàn ông, như ngày bé vẫn thường như thế.
Muốn vô tư ngồi giành con mực của ba rồi giành ca bia hơi của ba tu ừng ực mỗi 7h tối khi ba ngồi coi thời sự.
Muốn ngồi trên xe ba theo ba rong ruổi đi khắp nhà anh em chí cốt...
Nhưng con gái lớn rồi, làm sao có thể?
Hôm nào hãy nói thẳng thắng vơi ba, hẹn ba đi ăn đi bạn, bạn rất thương ba và tình cảm đó, dễ mở lời lắm, ví dụ nói là “nay con mới có lương, chiều ba đi ăn với con một bửa nha, con kể này cho nghe”

Ba và câu chuyện của mình gần giống bạn, nhưng không được sự yêu thương như vậy, nhiều khi cũng muốn ôm ba một cái nhưng ba và mình từ nhỏ đã sống riêng, gặp nhau chỉ biết mặt tiền chứ gương mặt nhau nhìn chưa rỏ nữa
 
T đọc thì thấy từ bé 2 cha con đã thân với nhau r thì giờ đừng để thời gian làm nguội lạnh cảm giác đó đi,vì thực sự trong thâm tâm của 1 người ba luôn sẽ mở lòng đối với bạn,vậy nên cứ nói chuyện thật thoải mái nhé :D
 
Cảm ơn các thím đã góp ý bên trên, sorry các thím vì nhiều quá mình không quote hết được, sẽ dài thread.

Tình hình hiện tại giống như @Airbus A350 nói bên dưới. Ba mình cam chịu. Vì sức khỏe đang kém dần đi mấy năm gần đây, ba uống thuốc mỗi ngày, liên tục hơn 7 năm nay. Bác sĩ bảo ba sống cao lắm được 5 năm nữa thôi, và khuyên ba kiêng rượu, thuốc, nhưng ba không làm được. Mỗi bữa cơm đều có nửa lít rượu, mỗi ngày đều đều 3-4 gói thuốc lá. Ba đang tự hủy hoại bản thân, ba đang tìm lối thoát tinh thần qua chất kích thích.

Về việc kiếm chồng để có con trai bầu bạn với ba, thú thật mình có từng nghĩ đến :pudency:
Nhưng tính ba mình mỗi khi có rượu vào sẽ nói những chuyện dễ mất lòng người khác, có khi còn mắng mỏ, cãi vã (tỉnh rượu lại hiền khô, ko nhớ gì).

Về việc kiếm chuyện làm ăn để ba có thành tựu mới, vực dậy lòng tự tôn cho bản thân, mẹ có vài lần giúp ba tạo cơ hội làm ăn mới, nhưng với tình hình sức khỏe không tốt và tinh thần tự ti, suy nghĩ tiêu cực, ba không duy trì được.

Các thím cũng biết, thời buổi bây giờ làm ăn không dễ không như trước nữa, để thành công cần nhiều yếu tố, trong đó quan trọng nhất là gia đình/ bạn đồng hành phải chia sẻ, đồng cảm - mình nghĩ thế. Làm ăn khó khăn mà còn gặp vợ chê bai, nói ra nói vào thì bao nhiêu tinh thần cho đủ..
Hoặc ít nhất cũng có chỗ xả stress. VD như mình hoặc các thím, còn có fb, voz, hoặc bạn bè, ba mình thì không, chẳng có ai ngoài 2 con chó ba nuôi.

Nếu mình ở vị trí của ba thớt, mình sẽ tiếp tục cam chịu, buồn thì buồn nhưng thật sự chẳng có con đường nào tốt hơn nữa. Và cái mình cần đó là con cái thấu hiểu mình, quan tâm mình, con cái hạnh phúc, mình thấy thớt có đủ những điều này, nên mình nghĩ ba thớt khá may mắn khi có được người con như thớt. Chuyện của người lớn rất khó để giải quyết theo con mắt của sắp nhỏ, cho nên thớt không nhất thiết phải cảm thấy áy náy gì. Tấm lòng của thớt chắc chắn ba thớt rõ hơn ai hết.

via theNEXTvoz for iPhone



Rủ bố chửi nhau trên voz.
6qRQK1i.png

Từng nghĩ đến rồi đó Azoomdh, nhưng không khả thi vì ba mới tiếp cận công nghệ, lên đây chơi không khéo bị ban acc lại tức :pudency: sáng sớm nay mình nghĩ sẽ kiếm group nào đó cho ba join vào, nhưng chưa nghĩ ra group nào hợp lý

Lấy chồng đi, kiếm thằng chồng có thể ngồi tâm sự với ông già đc, để nói thay mình nói những lời tâm sự của mình với ba.
Finn thấy tôi thế nào :byebye:

Tôi chưa thấy fen lần nào cả, hình thù ra sao, cao, ốm, mập, lùn, dài, ngắn, trai, gái, LGBT tôi cũng không biết :big_smile:
 
Từng nghĩ đến rồi đó Azoomdh, nhưng không khả thi vì ba mới tiếp cận công nghệ, lên đây chơi không khéo bị ban acc lại tức :pudency: sáng sớm nay mình nghĩ sẽ kiếm group nào đó cho ba join vào, nhưng chưa nghĩ ra group nào hợp lý
Cụ cho bố cụ like mấy page nhạc vàng với cả voa, việt tân.
Mấy ông người lớn thích xem mấy cái đấy. :shame:
Còn khi nào FB nó đọc được ra tính cách thì nó tự gợi ý nhóm. :shame:
 
Cảm ơn các thím đã góp ý bên trên, sorry các thím vì nhiều quá mình không quote hết được, sẽ dài thread.

Tình hình hiện tại giống như @Airbus A350 nói bên dưới. Ba mình cam chịu. Vì sức khỏe đang kém dần đi mấy năm gần đây, ba uống thuốc mỗi ngày, liên tục hơn 7 năm nay. Bác sĩ bảo ba sống cao lắm được 5 năm nữa thôi, và khuyên ba kiêng rượu, thuốc, nhưng ba không làm được. Mỗi bữa cơm đều có nửa lít rượu, mỗi ngày đều đều 3-4 gói thuốc lá. Ba đang tự hủy hoại bản thân, ba đang tìm lối thoát tinh thần qua chất kích thích.

Về việc kiếm chồng để có con trai bầu bạn với ba, thú thật mình có từng nghĩ đến :pudency:
Nhưng tính ba mình mỗi khi có rượu vào sẽ nói những chuyện dễ mất lòng người khác, có khi còn mắng mỏ, cãi vã (tỉnh rượu lại hiền khô, ko nhớ gì).

Về việc kiếm chuyện làm ăn để ba có thành tựu mới, vực dậy lòng tự tôn cho bản thân, mẹ có vài lần giúp ba tạo cơ hội làm ăn mới, nhưng với tình hình sức khỏe không tốt và tinh thần tự ti, suy nghĩ tiêu cực, ba không duy trì được.

Các thím cũng biết, thời buổi bây giờ làm ăn không dễ không như trước nữa, để thành công cần nhiều yếu tố, trong đó quan trọng nhất là gia đình/ bạn đồng hành phải chia sẻ, đồng cảm - mình nghĩ thế. Làm ăn khó khăn mà còn gặp vợ chê bai, nói ra nói vào thì bao nhiêu tinh thần cho đủ..
Hoặc ít nhất cũng có chỗ xả stress. VD như mình hoặc các thím, còn có fb, voz, hoặc bạn bè, ba mình thì không, chẳng có ai ngoài 2 con chó ba nuôi.







Từng nghĩ đến rồi đó Azoomdh, nhưng không khả thi vì ba mới tiếp cận công nghệ, lên đây chơi không khéo bị ban acc lại tức :pudency: sáng sớm nay mình nghĩ sẽ kiếm group nào đó cho ba join vào, nhưng chưa nghĩ ra group nào hợp lý



Tôi chưa thấy fen lần nào cả, hình thù ra sao, cao, ốm, mập, lùn, dài, ngắn, trai, gái, LGBT tôi cũng không biết :big_smile:
Mình khuyên thật không phải troll chứ bạn khuyên ba bỏ vốn liếng mua crypto rồi hold đi. Ba bạn còn 5 năm thì cũng một chu kỳ rưỡi rồi. Đợi nó sập thì mua coin top rồi cứ ngày ngày coi chart thấy tiền nó lên lòng phấn khởi, tiền xuống thì đi bàn luận. Làm cả đời chắc ít dịp nào ba bạn có được tài sản x10 đâu nhỉ?
 
cứ nói thôi , nói tất cả những gì bạn nghĩ ,
nói thương yêu ba nhất ôm hôn , lâu đút túi ba ít triệu , mua cái áo , mua đôi giày , mua cái đồng hồ , mua sữa dinh dưỡng mua đồ ăn , thấy ông ho , đau tức ngực hay gì phải bắt buộc đi chụp khám bệnh ,

đừng để đến khi muốn cũng không làm được , tôi đã và đang rất hối hận vì chả làm được gì cho ba , đến khi ông nằm trên phòng hồi sức ống cắm đầy họng thở dốc với bàn tay anh 3 tôi bóp bóng liên tục cũng là lúc tôi thấy cuộc sống này chết đi phân nữa rồi , và ước muốn đến bây giờ là ước gì ngày trước đừng ham chơi chú ý xíu thôi thì chắc ông vẫn còn ngồi ăn cơm với tôi mỗi ngày ,
 
Người đàn ông có thể gục ngã vài tháng 1 năm, sau đó đứng dậy. Nhưng gục ngã rồi buông xuôi 20 năm thì ba bạn là người đàn ông kém cỏi, nói nhanh cho nó vuông.

Một khi con người đã thất bại từ trong tư tưởng, lại còn tuổi cao, không có động lực thì bạn có vun vén cỡ nào cũng vô ích. Tôi không biết mẹ bạn chì chiết cỡ nào, nhưng cũng là nói trên sự thật chứ đâu phải đặt điều. Thế nên chuyện này càng không giải quyết được; mẹ bạn không nói với ba thì không lẽ đi nói với hàng xóm.

Điều quan trọng nhất bạn cần làm là sống tốt nhất phần của mình. Nói mẹ làm gì khi chính bản thân bạn cũng chả nói được lời tốt đẹp nào với ba, xong đổ là do ngại, do không phải đàn ông, abcxyz.

Về chuyện lấy chồng, đấy phải là ưu tiên SỐ 1. Đời ông cụ đã loser, niềm an ủi lớn nhất là đời con đời cháu khá hơn. Đây vừa loser lại thấy con mình cũng chả đâu vào đâu, cháu thì có khi sẽ chẳng bao giờ có thì nằm xuống cũng sao nhắm mắt được.

Về phần ông cụ, đời cũng ra như thế rồi, còn sống dăm năm thì làm những gì thoải mái nhất thôi. Kiêng rượu sống 5 năm nhưng khổ sở bứt rứt, thì không kiêng sống 2 3 năm có khi lại nhẹ nhàng hơn.
 
Chuyện về ba luôn là chuyện khiến mình đau đáu trong lòng mỗi ngày, trong nhiều năm qua. Mình muốn giúp ba hạnh phúc hơn nhưng đối với mình giống như nhiệm vụ bất khả thi, có lẽ giữa con gái và ba luôn có khoảng cách vô hình nào đó tồn tại? Viết ở đây - diễn đàn nhiều đàn ông, hy vọng đọc được lời khuyên nào đó phù hợp với trường hợp của ba mình.

Gia đình mình có 5 người, trong đó chỉ có duy nhất một người đàn ông là ba. Mình không giấu việc ba mình là người ít học, ba chỉ học đến lớp 5, dù vậy, tư duy kinh doanh và ý chí của ba khiến mình rất khâm phục. Năm ba 10 tuổi, ông nội có người khác, bà nội buồn đau rồi mất. Mẹ kế của ba không đồng ý cho ba và các em ở cùng, một mình ba đã tay bồng tay bế, dắt díu 3 người em gái ra đi. Từ hai bàn tay trắng, ba đã gầy dựng lên cơ nghiệp, trở thành người giàu nhất vùng.

Mẹ, người con gái hoa khôi, là cô giáo, con gia đình kỹ sư - giáo viên, đã gật đầu lấy ba chỉ vì hận người khác. Và rồi, cuộc hôn nhân không tình yêu đã khiến ba chịu khổ sở biết bao nhiêu năm qua.

Mình không thích cách mẹ chê bai, chì chiết, không công nhận ba. Mình biết mẹ là người phụ nữ giỏi giang, tần tảo một mình nuôi 3 đứa con ăn học thành tài, một mình lèo lái gia đình qua cơn khủng hoảng 2000-2020, mẹ đã rất kiên cường khi ba gục ngã hơn 20 năm qua sau khi kinh doanh thất bại. Nhưng ba cũng có nỗi đau của ba. Ba đã vất vả, cơ cực từ bé... Cật lực làm ăn rồi bị người khác lừa hết lần này đến lần khác, cộng thêm việc người vợ không động viên, chia sẻ, hôn nhân không lối thoát, ba mới gục ngã.
Mình thương mẹ, nhưng mình cũng rất thương ba...

Nhiều lần mình muốn ngồi lại để nói với ba một câu, rằng "Ba ơi, con biết ba cô đơn trong chính gia đình của mình. Gia đình mình chỉ có mình ba là đàn ông, suy nghĩ phụ nữ và đàn ông vốn dĩ khác nhau, không phải quan điểm của ba không đúng, mà chỉ là do ba và mẹ không hợp. Con mong ba đừng tự trách bản thân, đừng nghĩ rằng bản thân ba không tốt". Hàng trăm hàng ngàn lần câu nói này hiện lên trong đầu mình, nhưng mình không có cách nào biểu đạt ra thành lời. Không lẽ cùng chung một nhà, mà mình phải viết thư gửi cho ba sao? :( Mình không hiểu có rào cản gì khiến mình rất ngại, không dám cất lời.

Việc mình có thể làm chỉ là ngồi nghe ba nói chuyện trong mâm cơm, hoặc lên tiếng bênh vực ba mỗi khi mẹ chê trách, không công nhận ba. Cũng may vì mình khá thân với mẹ, trong nhà chuyện lớn nhỏ mẹ đều tâm sự với mình, nên lời mình nói không khiến mẹ nghĩ mình bất hiếu. Chỉ là.. mình không muốn dừng lại ở mức này, mình muốn làm nhiều hơn nữa cho ba.

Muốn được ngồi uống bia với ba như hai người đàn ông, như ngày bé vẫn thường như thế.
Muốn vô tư ngồi giành con mực của ba rồi giành ca bia hơi của ba tu ừng ực mỗi 7h tối khi ba ngồi coi thời sự.
Muốn ngồi trên xe ba theo ba rong ruổi đi khắp nhà anh em chí cốt...
Nhưng con gái lớn rồi, làm sao có thể?
Theard hay. Đúng là hôn nhân ko tình yêu đúng là cũng khó khăn thật.
 
Chuyện về ba luôn là chuyện khiến mình đau đáu trong lòng mỗi ngày, trong nhiều năm qua. Mình muốn giúp ba hạnh phúc hơn nhưng đối với mình giống như nhiệm vụ bất khả thi, có lẽ giữa con gái và ba luôn có khoảng cách vô hình nào đó tồn tại? Viết ở đây - diễn đàn nhiều đàn ông, hy vọng đọc được lời khuyên nào đó phù hợp với trường hợp của ba mình.

Gia đình mình có 5 người, trong đó chỉ có duy nhất một người đàn ông là ba. Mình không giấu việc ba mình là người ít học, ba chỉ học đến lớp 5, dù vậy, tư duy kinh doanh và ý chí của ba khiến mình rất khâm phục. Năm ba 10 tuổi, ông nội có người khác, bà nội buồn đau rồi mất. Mẹ kế của ba không đồng ý cho ba và các em ở cùng, một mình ba đã tay bồng tay bế, dắt díu 3 người em gái ra đi. Từ hai bàn tay trắng, ba đã gầy dựng lên cơ nghiệp, trở thành người giàu nhất vùng.

Mẹ, người con gái hoa khôi, là cô giáo, con gia đình kỹ sư - giáo viên, đã gật đầu lấy ba chỉ vì hận người khác. Và rồi, cuộc hôn nhân không tình yêu đã khiến ba chịu khổ sở biết bao nhiêu năm qua.

Mình không thích cách mẹ chê bai, chì chiết, không công nhận ba. Mình biết mẹ là người phụ nữ giỏi giang, tần tảo một mình nuôi 3 đứa con ăn học thành tài, một mình lèo lái gia đình qua cơn khủng hoảng 2000-2020, mẹ đã rất kiên cường khi ba gục ngã hơn 20 năm qua sau khi kinh doanh thất bại. Nhưng ba cũng có nỗi đau của ba. Ba đã vất vả, cơ cực từ bé... Cật lực làm ăn rồi bị người khác lừa hết lần này đến lần khác, cộng thêm việc người vợ không động viên, chia sẻ, hôn nhân không lối thoát, ba mới gục ngã.
Mình thương mẹ, nhưng mình cũng rất thương ba...

Nhiều lần mình muốn ngồi lại để nói với ba một câu, rằng "Ba ơi, con biết ba cô đơn trong chính gia đình của mình. Gia đình mình chỉ có mình ba là đàn ông, suy nghĩ phụ nữ và đàn ông vốn dĩ khác nhau, không phải quan điểm của ba không đúng, mà chỉ là do ba và mẹ không hợp. Con mong ba đừng tự trách bản thân, đừng nghĩ rằng bản thân ba không tốt". Hàng trăm hàng ngàn lần câu nói này hiện lên trong đầu mình, nhưng mình không có cách nào biểu đạt ra thành lời. Không lẽ cùng chung một nhà, mà mình phải viết thư gửi cho ba sao? :( Mình không hiểu có rào cản gì khiến mình rất ngại, không dám cất lời.

Việc mình có thể làm chỉ là ngồi nghe ba nói chuyện trong mâm cơm, hoặc lên tiếng bênh vực ba mỗi khi mẹ chê trách, không công nhận ba. Cũng may vì mình khá thân với mẹ, trong nhà chuyện lớn nhỏ mẹ đều tâm sự với mình, nên lời mình nói không khiến mẹ nghĩ mình bất hiếu. Chỉ là.. mình không muốn dừng lại ở mức này, mình muốn làm nhiều hơn nữa cho ba.

Muốn được ngồi uống bia với ba như hai người đàn ông, như ngày bé vẫn thường như thế.
Muốn vô tư ngồi giành con mực của ba rồi giành ca bia hơi của ba tu ừng ực mỗi 7h tối khi ba ngồi coi thời sự.
Muốn ngồi trên xe ba theo ba rong ruổi đi khắp nhà anh em chí cốt...
Nhưng con gái lớn rồi, làm sao có thể?

Noel của fen thế nào? Có video call với gia đình k?:p

Gửi từ Hòn Đảo Tềnh Yêu ❤ bằng vozFApp
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Finn,
Người trả lời cuối
namnabonbon,
Trả lời
86
Lượt xem
9.625
Quay lại
Lên đầu trang